Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 577
Ừm, lão tổ nhà các ngươi bị người ta chém chết rồi (Canh một)

❊ ❊ ❊

"Sư huynh bị xử lý rồi."

Đệ tử Ngạo Thần Tông hoảng loạn, vị sư huynh mà bọn họ sùng bái nhất, vậy mà bị đệ tử của tông môn này một bàn tay chộp lấy, mà vóc dáng của đối phương cũng quá to lớn đi, quả thực dọa người.

"Chạy mau."

Một đệ tử hét lớn, sau đó mọi người mới phản ứng lại, cũng chẳng quan tâm tới sư huynh nữa, trực tiếp quay đầu bỏ chạy, hận không thể chạy nhanh bao nhiêu thì chạy bấy nhiêu.

"Lão sư, người nói đám gia hỏa này hiếu chiến như vậy, tông môn chúng ta còn chỗ nào để chúng phản tỉnh tội ác của bản thân không?" Lâm Phàm hỏi.

Thiên Tu lắc đầu, tiếc nuối nói: "Đồ nhi, hết rồi. Hiện giờ kẻ quét nhà vệ sinh trong tông môn đều là Thần Cảnh, thực lực của đám người này quá kém cỏi, tạm thời không có chỗ cho chúng phản tỉnh đâu."

"Cũng phải, Thần Cảnh cũng chỉ có thể quét nhà vệ sinh, còn mấy tên này, ngay cả tư cách quét nhà vệ sinh cũng không có." Lâm Phàm nhìn ra xa, để mặc cho họ chạy trước, tạm thời cũng không cần vội.

"Đám khốn nạn các người, mau quay lại cứu ta." Ngô Long gào thét, hắn không ngờ đám sư đệ này lại vứt bỏ hắn, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái, còn có chút tình nghĩa đồng môn nào nữa không vậy.

"Chừng này là được rồi."

Lâm Phàm khiêm tốn lấy Lang Nha Bổng ra, phóng to lên, sau đó vung cổ tay, nện một bổng xuống trời đất.

Đám đệ tử đang điên cuồng tháo chạy chợt thấy trời tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn lên liền sợ tới mức hồn bay phách lạc.

Phập!

Gai nhọn trên Lang Nha Bổng trực tiếp xuyên thủng thân thể một đệ tử, gai nhọn ngày càng to lên, cuối cùng xé toạc thân thể tên đệ tử kia, hóa thành một đống thịt vụn máu tươi.

"Có chút tàn nhẫn rồi."

Người khác không thấy được thảm trạng của đám đệ tử đó, nhưng kẻ thực hiện hành vi bạo lực là hắn lại nhìn thấy rõ mồn một, chết cực kỳ thê thảm.

Ầm!

Lang Nha Bổng hoàn toàn hạ xuống, một mảng hư không đều rung chuyển, vô số máu tươi ào ào rơi xuống.

Ngô Long trố mắt nghẹn họng, nội tâm run rẩy kịch liệt, đúng là kẻ đáng sợ quá.

Đệ tử Viêm Hoa Tông rất đỗi bình thản nhìn xem, đối với thao tác này của sư huynh, bọn họ đã sớm thành thói quen, không hề cho rằng có gì không ổn.

"Lâm phong chủ, cứu mạng với."

Đúng lúc này, một đạo hắc quang từ dưới đất ập đến, sau đó dừng lại, khi bóng người hiện ra từ mặt đất, người tới phun ra một ngụm máu tươi.

Mặt cắt không còn giọt máu, bị thương nặng nề, cảm giác như sắp không xong rồi.

Tôn Trọng Hành đang vô cùng lo lắng, vì muốn nhanh chóng tới Viêm Hoa Tông tìm kiếm sự giúp đỡ, hắn không tiếc vận dụng cấm thuật dù đang trọng thương, tuy rằng không mất mạng, nhưng sợ rằng trong vài năm tới, không thể vận dụng tu vi được nữa.

"Ngươi là ai?" Lâm Phàm ngẩn người, hắc ảnh nào mà xuất hiện khó hiểu thế này, lại còn không quen biết, mở miệng ra là cứu mạng.

"Tại hạ là Tôn Trọng Hành của Hắc Vụ Tông, tông môn ta gặp phải Ngạo... Ơ, sao hắn lại ở đây?" Tôn Trọng Hành nói được một nửa, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy Ngô Long, liền hoàn toàn sững sờ.

Tên này, chẳng phải là kẻ vừa nãy rất cuồng vọng ở trong tông môn bọn họ sao?

Sao bây giờ lại giống như con gà con, bị người ta nắm trong tay thế kia.

Khoan đã!

Đột nhiên, Tôn Trọng Hành nghĩ tới một chuyện vô cùng đáng sợ, đó là tông môn tiếp theo mà đối phương muốn đến, e rằng chính là Viêm Hoa Tông.

Phụt!

Tôn Trọng Hành ngẩng đầu, miệng hướng về phía hư không, máu tươi phun ra xa mười mấy trượng.

Hắn không thể chấp nhận chuyện như vậy xảy ra.

Đi một vòng rồi trở lại, thế là phí công vô ích rồi.

Ầm một tiếng, Tôn Trọng Hành trợn ngược mắt, ngã lăn ra đất, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

"Tình huống gì thế?" Lâm Phàm đảo mắt, mặt đầy vẻ ngơ ngác, người tới này là đến để tấu hài hay sao, hay là xảy ra chuyện gì, sao lại giống như bị đòn chí mạng, rồi lăn đùng ra ngất thế kia.

"Đồ nhi, con quen sao?" Thiên Tu cũng không hiểu nổi, người này đến vội vã, chắc chắn là có chuyện, sao lại ngất như thế được.

"Không quen, nhưng cái Hắc Vụ Tông đó, đồ nhi từng nói với người rồi, là một tông môn rất hữu nghị." Sau đó suy nghĩ một chút, hắn bảo với đệ tử xung quanh: "Người đâu, sắp xếp chỗ cho hắn, xem xem đã chết hẳn chưa, nếu chưa chết hẳn thì chăm sóc cho kỹ vào."

Hắn bây giờ còn có việc phải làm, đâu có thời gian lo mấy chuyện này.

"Lão sư, chúng ta đi thôi, qua Ngạo Thần Tông một chuyến, xem xem tông môn đó rốt cuộc lợi hại đến mức nào."

Hắn đã không thể chờ đợi thêm được nữa, nếu Ngạo Thần Tông đó thật sự quá mức hung hăng, thì chắc chắn phải san bằng nó, kiếm một đợt điểm tích lũy thật hời.

Dù sao gần đây cũng rất phiền, cái gì cũng thiếu, công pháp Thần giai còn chưa sáng tạo ra được, nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu rồi.

Sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp, rốt cuộc mạnh đến mức nào, trong lòng hắn cũng không nắm chắc, nhưng tuyệt đối có rất nhiều cường giả.

Cái Đạo Thanh Vô Lượng Tông kia, tuyệt đối là một tông môn mạnh mẽ, bằng không cũng không thể kiêu ngạo như vậy.

Trên đường đi, Ngô Long nơm nớp lo sợ, hắn cảm thấy tên này thực sự quá đáng sợ.

"Thực ra, ta khuyên các người tốt nhất nên thả ta ra." Ngô Long trấn tĩnh lại, giữ vẻ điềm tĩnh nói.

"Tại sao?" Lâm Phàm cười hỏi, vốn dĩ đối với nơi này rất xa lạ, thỉnh thoảng mới phát hiện được một cái Hắc Vụ Tông, không ngờ lại còn có tông môn chủ động tới cửa khiêu khích.

Chuyện này, phải nói là khá thú vị đấy.

Hắn vốn định hỏi thăm thực lực tổng thể của tông môn đối phương, nếu thật sự rất mạnh, thì thôi bỏ đi, chúng ta chắc chắn tạm thời cứ bình ổn đã, không cần thiết vừa gặp đã động thủ.

Thế mà tên đang bị mình bóp trong tay này, lại nói bên trên chỉ có hai tầng tu luyện, vậy thì làm sao nhịn được nữa, chắc chắn phải cho một trận tơi bời rồi.

"Bởi vì, sự hùng mạnh của Ngạo Thần Tông, há lại là thứ các người có thể tưởng tượng, mà thúc phụ của ta, lại còn là trưởng lão của Ngạo Thần Tông. Nếu ngươi làm gì ta, đến lúc đó hối hận không kịp, cả tông môn trên dưới, đều phải vì sự khoái ý nhất thời của ngươi mà bồi táng, nhưng nếu ngươi thả ta ra ngay bây giờ, chuyện này cứ xem như bỏ qua."

Ngô Long lấy hết can đảm, uy hiếp nói, nhưng hắn biết, khả năng này cực thấp, sao có thể thành công được, nhưng dù sao đi nữa, nếu không thử một lần thì ai biết được có thành công hay không.

"Đồ nhi, chắc là ở kia rồi nhỉ." Thiên Tu dừng bước, chỉ về phía xa.

Lâm Phàm nhìn lại, Ngạo Thần Tông ở phía xa rất khí thế, một tòa kiến trúc cao chọc trời, vừa nhìn vào đã biết là không tầm thường.

"Không đùa được đâu, kiến trúc của Ngạo Thần Tông này đúng là hoa mỹ thật."

Ngô Long cười cười, trong lòng đắc ý vô cùng, sau đó nói: "Cái này tính là gì? Kiến trúc bậc này đối với Ngạo Thần Tông ta mà nói, chỉ là bình thường thôi, ngươi hẳn là có thể nhìn ra sự hùng mạnh của Ngạo Thần Tông ta, chỉ cần..."

Lời còn chưa nói hết, đột nhiên, một chuyện kinh thiên động địa xảy ra.

Chỉ thấy tòa kiến trúc cao chọc trời kia, như thể bị người ta chém đứt, ầm một tiếng đổ sập xuống, sau đó thổi bay một mảng bụi mù, bao phủ lấy Ngạo Thần Tông.

"Cái gì? Xảy ra chuyện gì vậy?" Ngô Long kinh hãi, cảm thấy tông môn nhất định đã xảy ra chuyện rồi, nếu không sao có thể xuất hiện biến cố lớn thế này.

Ngay lập tức, một âm thanh chấn động thiên địa vang vọng.

"Ngạo Thần Tông, các ngươi to gan lớn mật, lại dám phái đệ tử đến tông môn ta, ép bổn tọa quy hàng các ngươi, hôm nay liền dùng máu tươi của các ngươi, rửa sạch nỗi sỉ nhục này."

Giọng nói bao la, dù Lâm Phàm và mọi người ở cách khá xa, cũng nghe lọt vào tai.

Lâm Phàm lắc đầu tiếc nuối, "Tông môn ngươi hình như gặp chuyện rồi."

"Không thể nào!" Ngô Long không tin nổi, sẽ có người dám tới Ngạo Thần Tông bọn họ gây chuyện, đây chắc chắn là ảo giác, nhất định là như vậy.

Đột nhiên, giữa thiên địa phía xa, một đạo lưu quang từ trong tông môn vọt thẳng lên trời.

"Ta là Thái thượng lão tổ Ngạo Thần Tông, kẻ nào dám phá hủy kiến trúc tông môn ta, không biết sống chết." Một giọng nói già nua vang vọng trời đất, khiến mây trắng trên hư không cuồn cuộn.

"Lão tổ ra mặt rồi." Ngô Long như được tiếp thêm sức mạnh, đôi mắt mở to trừng trừng, "Được rồi, chỉ cần lão tổ xuất sơn, kẻ nào dám đến làm càn, xong đời rồi."

Lời vừa dứt.

Một đạo bạch quang từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chém lão tổ đó thành hai nửa, một tiếng hét thảm thiết vang vọng trời đất, khiến tất cả mọi người đều rét lạnh.

"Ừm, lão tổ nhà các ngươi xong đời rồi, không địch nổi một chiêu, vừa lộ diện đã bị chém giết, các ngươi nghĩ gì thế, thực lực bậc này mà cũng dám xưng vương xưng bá, không phải bị bệnh thần kinh đấy chứ."

Lâm Phàm nói, hắn ngẫm nghĩ một chút, có lẽ Ngạo Thần Tông này đúng là đầu óc có vấn đề, thực lực như thế mà cũng dám kiêu ngạo ngang ngược.

Hơn nữa còn chọc vào tông môn mạnh mẽ khác, người ta trực tiếp không nói hai lời, phản sát trở lại, khá là có phong thái của hắn.

Tí tách! Tí tách!

Ngô Long ngây ngốc nhìn, khuôn mặt vốn ngang ngược bất kham, không biết từ lúc nào đã trở nên hoảng sợ bất an, đũng quần cũng ướt đẫm.

Hắn thực sự bị dọa sợ rồi.

Lão tổ của Ngạo Thần Tông thật sự bị người ta chém chết rồi, hơn nữa còn là chém chết trong một chiêu, căn bản không có lấy một cơ hội phản kháng, kẻ đến này rốt cuộc mạnh đến mức nào chứ.

"Lão sư, người về trước đi, chỗ này quả nhiên có chút phức tạp." Lâm Phàm nói, mang theo lão sư bên người, rốt cuộc cũng không an toàn lắm, tất nhiên, hắn không thể nói là, lão sư người ở đây chỉ là gánh nặng, đồ nhi muốn tự mình "quẩy" đây, người mau về đi.

Nếu thật sự nói vậy, e là lão sư sẽ hộc máu mà chết mất.

"Đồ nhi, thế còn con thì sao?" Thiên Tu ngẩn người, ông vẫn rất muốn ở lại, nhưng ông biết, đồ nhi bình thường tuy không mấy đáng tin, nhưng những lúc mấu chốt, tuyệt đối không nói đùa.

"Con ở lại xem thử, lão sư, người yên tâm, đồ nhi còn có thể xảy ra chuyện gì sao?" Lâm Phàm nói.

Thiên Tu suy nghĩ hồi lâu, "Được, đồ nhi, vậy con tự cẩn thận, vi sư về trước đây, sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp, quả nhiên không được an toàn cho lắm."

Khi lão sư rời đi, Lâm Phàm bước chân di chuyển, đi về phía Ngạo Thần Tông.

Lúc này, phải xuất hiện thôi, xem thử thực lực của đám cường giả này rốt cuộc ra làm sao.

"Ngươi làm gì, ngươi muốn làm gì?" Ngô Long thấy đối phương đi về phía tông môn, lập tức hoảng loạn lên, lão tổ tông môn đã bị người ta chém rồi, cái này mà quay về, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?

"Ngươi muốn về thì ta không cản, nhưng ngươi thả ta ra được không?"

Lúc này, Lâm Phàm nắm lấy cánh tay Ngô Long, từ từ nghiêng về phía sau, điều này khiến Ngô Long kinh hãi tột độ, không biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì.

Thế nhưng đột nhiên.

Lâm Phàm vung cổ tay, trực tiếp ném Ngô Long bay đi, sau đó biến mất tại chỗ, mà khi xuất hiện lần nữa, lại là hai tay chắp sau lưng, giẫm lên trên người Ngô Long.

"Được đấy, cách xuất hiện này thật là bá đạo, người khác ngự kiếm phi hành, bổn phong chủ chắc chắn phải ngự người phi hành mới được."

Hắn chẳng sợ chết chút nào, phải đi giao lưu với đám người Vực Ngoại Giới một chút, thăm dò tình hình, không thể cứ cái gì cũng mặc kệ không quan tâm, đến lúc đó lại thành kẻ tụt hậu thì dở.

"Á!"

Ngô Long thét lên, uất ức vô cùng, hắn không ngờ lại có ngày hôm nay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.