Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1019 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0544
Bước một bước khổng lồ tiến về phía Thần Cảnh (Chương thứ tư)

❊ ❊ ❊

Trong mật thất, Lâm Phàm ngồi xếp bằng.

"Điểm tích lũy đã tích được hơn sáu triệu, cũng nên nâng cấp công pháp rồi."

Sinh Tử Thâm Uyên ở Chân Tiên Giới quả là một nơi tốt, tuy bên trong hơi quái dị chút, nhưng trong mắt hắn, đó hoàn toàn là phúc địa. Yêu thú ở trong đó, đáng yêu biết bao.

Chỉ tiếc là luồng gió kia khiến người ta rất khó chịu, thế mà lại thổi hắn ra ngoài, nhưng hình như cũng không lỗ lắm, ít nhất đã bắt sống được Động Côn mang về.

"Nâng cấp!"

"Tiêu hao một triệu tám trăm nghìn điểm tích lũy."

"Hỗn Nguyên Địa Thân (Viên mãn)."

Lập tức, khi nâng cấp công pháp lên đến cảnh giới viên mãn, một luồng sức mạnh mạnh mẽ đến cực hạn trong cơ thể hoàn toàn bùng nổ.

Luồng sức mạnh này khác biệt hoàn toàn với những tầng trước đó.

Lấy Lâm Phàm làm trung tâm, một gợn sóng sức mạnh hình tròn lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Lúc này, bề mặt nhục thân dần có biến hóa, cơ bắp mềm mại trở nên cứng rắn, trên mỗi khối cơ đều xuất hiện phù văn, đây chính là trạng thái sẽ xuất hiện sau khi nâng cấp Hỗn Nguyên Địa Thân lên cảnh giới viên mãn.

"Nội hàm tăng lên rất nhiều, quả nhiên bất kỳ môn công pháp nào, khi tu luyện đến cảnh giới viên mãn đều sẽ trở nên khủng khiếp."

Sức mạnh trong cơ thể bị tế bào thôn phệ, không ngừng lớn mạnh, không ngừng nâng cao.

Nhưng thế này vẫn chưa đủ.

"Nâng cấp!" Hắn thầm niệm trong lòng.

"Tiêu hao hai triệu điểm tích lũy."

"Thủy Ma Kinh (Tầng một)."

Ầm ầm!

Khi lĩnh ngộ tầng thứ nhất, một luồng khí tức khủng khiếp bùng nổ từ thân thể hắn, khí tức mạnh mẽ đến mức dù là mật thất cũng không thể ngăn cản, cuối cùng hình thành cột sáng xông thẳng lên trời, bao phủ toàn bộ Vô Địch Phong vào bên trong.

Con ếch đang luyện đan cảm nhận được luồng khí tức này, lò đan trong tay "bộp" một tiếng rơi xuống đất, trên mặt ếch hiện ra vẻ không dám tin.

"Không phải chứ, sao có thể nhanh như vậy, cứ thế mà lĩnh ngộ Thủy Ma Kinh rồi?" Con ếch kinh hãi, giống như thấy quỷ, tuy nó chưa từng tu luyện Thủy Ma Kinh nhưng cũng biết môn công pháp này không phải ai muốn tu luyện là được.

Ma Tổ được gọi là người thích hợp với Thủy Ma Kinh nhất, nhưng để lĩnh ngộ Thủy Ma Kinh cũng đã phải chịu không ít khổ sở.

Vô Địch Phong bị ánh sáng đen bao phủ đã thu hút sự chú ý của các đệ tử trong tông môn.

Các đệ tử cảm nhận được luồng khí tức này, nội tâm đập mạnh, dường như có một loại khí tức cực kỳ áp chế đang bao trùm lấy tâm can họ.

"Luồng khí tức này đến từ Vô Địch Phong, Lâm sư huynh sao vậy?"

Trán các đệ tử lấm tấm mồ hôi, lòng sinh hoảng sợ, không phải vì sợ Lâm sư huynh, mà là luồng khí tức tỏa ra này khiến họ khó chịu.

"Đồ nhi bảo bối của ta lại đang tu luyện công pháp gì đây?" Cho dù Thiên Tu đã trải qua vô số sóng gió, lúc này cảm nhận được uy thế này cũng vô cùng kinh hãi.

Đột nhiên!

Khi ánh sáng đen kia tan đi, chỉ thấy trên không trung Vô Địch Phong xuất hiện một bóng ma khổng lồ, bóng ma hạo hãn, bá khí, hai lòng bàn tay rực cháy ngọn lửa đen, ánh mắt đó nhìn xuống thiên hạ, có đệ tử tò mò nhìn thẳng vào ánh mắt đó, trái tim như thể bị người ta bóp chặt.

Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, hoảng sợ cúi đầu, không dám đối diện.

Thật quá kinh khủng.

Lúc này, Lâm Phàm chìm đắm trong đại dương sức mạnh khủng khiếp mà hùng vĩ.

Khi lĩnh ngộ Thủy Ma Kinh, hắn cảm thấy trong cơ thể tuôn trào một luồng sức mạnh hạo hãn, khổng lồ, thực sự là quá khổng lồ.

Tế bào điên cuồng thôn phệ, nội hàm nhanh chóng nâng cao.

"Thủy Ma Kinh này quả nhiên mạnh mẽ, không phải công pháp Thiên Giai, mà là đã vượt qua cả công pháp Thiên Giai."

Nội tâm hắn nhảy nhót vì phấn khích, không ngờ cũng có ngày vận may tốt thế này, lại gặp được cái gã khờ Ma Tổ, lừa lấy công pháp lại đơn giản như vậy.

Sau này nếu gặp thêm vài tên nữa, chẳng phải là phát tài rồi sao.

Nhưng nếu không có Bất Tử Chi Thân, miễn nhiễm thiên khiển, e là đã quỳ từ lâu rồi.

Lĩnh ngộ tầng một của công pháp Thiên Giai thượng phẩm cũng chỉ tốn hai ba mươi vạn điểm tích lũy, cái Thủy Ma Kinh này trực tiếp khởi điểm là hai triệu, về sau này còn kinh khủng đến mức nào nữa?

"Ủa!"

Ngay lúc này, hắn phát hiện vô số Thiên Địa Chi Lực xung quanh ngưng tụ lại, tràn vào cơ thể, đang tạo hình một tôn Ma Thai.

Ma Thai sơ bộ hình thành, to bằng bàn tay, nằm ở đan điền.

"Đây là đi theo con đường của Ma Tổ ư?" Lâm Phàm kinh ngạc, có chút không vui, "Bản phong chủ là người chính nghĩa lương thiện, tu luyện chỉ để nâng cao thực lực, chơi ma cái gì chứ, đến thần cũng không cần, còn cần ngươi làm gì, hóa thành sức mạnh là được rồi."

Khi Ma Thai ngưng tụ thành hình, Lâm Phàm trực tiếp ép Ma Thai, muốn nghiền nát nó thành sức mạnh thuần túy nhất.

Thiên Địa Chi Lực hạo hãn xuyên thấu vào trong cơ thể, điên cuồng nghiền ép.

Ma Thai vốn không bao giờ thể hiện ý thức tự chủ, bỗng nhiên bừng tỉnh, "Ta là Ma Thai, căn nguyên của Thủy Ma Kinh, không thể tiêu diệt, nếu không vạn pháp Thủy Ma Thần Thông, không thể thi triển."

Lâm Phàm đang cố gắng nghiền ép, khi nghe thấy âm thanh truyền vào trong não bộ, hắn chợt sững người.

"Ma Thai lại biết nói chuyện? Vậy thì càng không thể giữ lại."

"Cái gì mà vạn pháp Thủy Ma Thần Thông, hóa thành sức mạnh là được rồi, không cần thứ gì khác nữa."

Hắn chẳng hề quan tâm đến thần thông gì cả, hắn chỉ cần sức mạnh, mặc cho ngươi vạn ban thần thông, bản phong chủ một quyền đánh cho ngươi về nhà tìm mẹ.

Cái cần chính là thực lực này, chứ không phải hiệu ứng đặc biệt gì cả.

"Rắc!"

Ma Thai to bằng bàn tay như đồ sứ nứt vỡ, xuất hiện nhiều vết nứt nhỏ, gương mặt vốn bình thản kia cũng vì rạn nứt mà trở nên dữ tợn.

"Ta là Ma Thai căn nguyên của Thủy Ma Kinh, không thể tiêu diệt, là do ma khí thuần túy nhất thiên địa ngưng tụ thành, ngươi không cần ta, sao còn tu luyện Thủy Ma Kinh." Giọng Ma Thai không cảm xúc nhưng lại khó hiểu, nó được ngưng tụ từ Tiên Thiên Ma Khí, cùng một thể đồng mệnh với người tu luyện Thủy Ma Kinh, sẽ ảnh hưởng đến tâm trí người tu luyện, khiến họ càng thiên về phía Thủy Ma.

"Bản phong chủ không có công pháp để luyện, nếu không ai thèm tu luyện ngươi chứ." Lâm Phàm cạn lời, cảm thấy Ma Thai sao mà lắm lời thế.

Nhưng hắn biết, Ma Thai không phải thứ gì xấu, mà là căn nguyên của Thủy Ma Kinh, lại còn được ngưng tụ từ ma khí thuần túy nhất.

"Rắc" một tiếng, Ma Thai nứt vỡ, hóa thành luồng sức mạnh hạo hãn nhất, trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể.

"Lợi hại, quả nhiên rất khổng lồ."

Lâm Phàm chuyển hóa luồng sức mạnh này, nội hàm trong cơ thể vọt lên một khoảng lớn.

"Có lẽ nâng cấp Thủy Ma Kinh lên tầng thứ hai, nội hàm của bản thân có thể lấp đầy rồi."

Hắn có linh cảm như vậy, sau khi lĩnh ngộ tầng thứ nhất, sức mạnh sản sinh ra đã khiến hắn cảm thấy khủng khiếp, vậy tầng thứ hai sẽ hạo hãn đến mức nào.

Xem xét đặc tính tu luyện Thủy Ma Kinh.

Đặc tính: Ma Thai (Chết).

"A?" Lâm Phàm nhìn thấy đặc tính này, nhất thời không nói nên lời, đặc tính này cứ thế mà chết rồi.

Tiêu hao ba triệu tám trăm nghìn điểm tích lũy, còn hai triệu năm trăm nghìn, nhưng vẫn chưa đủ để tu luyện tầng thứ hai.

"Được, còn thiếu một chút nữa, phải kiếm thêm chút điểm tích lũy mới được."

Lâm Phàm đứng dậy, đẩy cửa đá đi ra ngoài.

Bên ngoài, Thiên Tu đang chờ đợi, khi nhìn thấy đồ nhi đi ra, lo lắng hỏi: "Đồ nhi, con không sao chứ?"

"Không sao, vừa rồi đang tu luyện một môn công pháp, gây ra động tĩnh hơi lớn?" Lâm Phàm hỏi, không ngờ lại kinh động đến lão sư, xem ra Thủy Ma Kinh này không tầm thường. Lần này vào Sinh Tử Thâm Uyên, không lỗ.

"Ừm, hơi lớn, nhưng không sao là tốt rồi, vi sư cũng yên tâm." Thiên Tu nói, khí tức vừa rồi không phải tà ác, mà là Ma, cảm giác đó mang lại sự áp bức cực lớn, tu vi yếu một chút, tâm linh đều không chịu nổi.

"Lão sư, đồ nhi đi ra ngoài một chuyến." Lâm Phàm đã nóng lòng muốn ra ngoài.

"Đi đi." Thiên Tu phất tay, đối với đồ nhi này, ông vẫn rất tin tưởng, xem ra là tu vi đã đạt đến bình cảnh, muốn ra ngoài mài giũa.

Với uy thế vừa rồi, chẳng lẽ đồ nhi của mình sắp đột phá đến Thần Cảnh sao?

Tốc độ này cũng quá nhanh rồi.

Nhưng mà, không thể nào, Thần Cảnh đâu phải đột phá dễ dàng như vậy.

Lâm Phàm độn vào hư không, trong lòng suy tính, Chân Tiên Giới thì không cần phải đi nữa, hay là cứ ở lại Nguyên Tổ Chi Địa, dọn sạch vài nơi hiểm địa, tích lũy thêm chút điểm tích lũy cho rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, hay là đến Thánh Đường Tông thì tốt hơn.

Dù sao thực lực Thánh Đường Tông khá mạnh, cũng nên suy yếu một chút, coi như là để khoảng cách giữa các tông môn không quá chênh lệch.

Chênh lệch quá lớn, mâu thuẫn giàu nghèo này cũng từ đó mà ra.

"Ai, bản phong chủ bận đến mức sứt đầu mẻ trán, thế mà vẫn còn có thể nghĩ cho các tông, quả nhiên phẩm đức cao thượng."

Chân Tiên Giới, nơi vết nứt.

Một luồng ánh sáng tím từ phương xa xé gió xuyên tới, sau đó rơi xuống mép vết nứt, mà người được ánh sáng tím bao bọc chính là một nam tử.

Nam tử đứng bên mép vết nứt, nhìn kỹ một cái, sau đó lấy công cụ ra tiến hành thăm dò.

"Ừm? So với lúc mới xuất hiện, đã mở rộng thêm một phần ba, độ tinh khiết của sức mạnh xám mù bên trong đã tăng lên một nửa, đây là tự chủ tăng cường rồi."

Nam tử này là đệ tử thủ tịch của Thiên Cơ Môn, một trong mười đại tiên môn, phụng mệnh đến điều tra tình hình vết nứt.

"Với tình trạng này mà nói, độ kiên cố của vết nứt này đã có thể chịu đựng được tu sĩ Chân Tiên giáng lâm mà không sinh ra bài xích."

Khi điều tra ra tình trạng này, sắc mặt nam tử hơi biến đổi, sau đó nhanh chóng thu dọn công cụ, vội vã về môn phái.

Hắn phải thông báo tình hình vết nứt cho môn phái biết.

Nguyên Tổ Chi Địa, có thể giáng lâm rồi.

Họ thân là người Chân Tiên Giới, đối với việc thổ dân Nguyên Tổ Chi Địa phản công lại tỏ ý căm ghét.

Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung, Phi Tiên Môn, đều là mười đại tiên môn, vậy mà bị tên thổ dân đó làm cho đảo lộn trời đất, Thiên Cơ Môn cũng là một trong mười đại tiên môn, tự nhiên không thể ngồi yên không quản.

Nhưng vì sợ tên thổ dân đó đến báo thù, nên vẫn luôn mật thiết quan tâm đến sự thay đổi của vết nứt.

Thánh Đường Tông.

"Thánh Chủ, sao vậy?" Đán Ác Quân Chủ hỏi.

Thánh Chủ: "Mí mắt ta giật dữ dội quá, không biết có phải sắp xảy ra chuyện gì không."

"Thánh Chủ, bên mắt nào giật?" Phiêu Thánh Hỗn Loạn hỏi, gần đây quầng thâm mắt hắn hơi đậm, thân thể hơi trống rỗng, tinh thần cũng không tốt lắm, không hiểu lắm rốt cuộc là tại sao.

"Cả mắt trái, mắt phải đều giật dữ dội." Thánh Chủ nói, Thánh Đường Tông gần đây không có chuyện gì xảy ra, giữa các tông cũng không có chuyện gì, có Viêm Hoa Tông đè ép, Thánh Đường Tông cũng không tiện phát huy uy nghiêm bá chủ, điều này rất khó chịu, nhưng không còn cách nào, ai bảo Viêm Hoa Tông xuất hiện cái gã Lâm Phong chủ đó chứ.

Phiêu Thánh Hỗn Loạn im lặng một lát: "Mắt trái giật thì có tài, mắt phải giật thì có tai, Thánh Chủ, đây là tài tai đều sắp tới rồi."

"Lời lẽ vô căn cứ, Hỗn Loạn, ngươi nói chuyện với Thánh Chủ kiểu gì thế." Đán Ác Quân Chủ trừng mắt giận dữ, tên Hỗn Loạn này càng lúc càng vô pháp vô thiên, những chuyện tốt hắn làm trong tông môn đã ai cũng biết, trong lòng không tự biết xấu hổ sao?

"Thôi bỏ đi, không nói nữa, lão phu có việc, các ngươi bận đi." Hỗn Loạn phất tay, thắt lưng già hơi mỏi, nhưng vẫn phải đi trò chuyện với các nữ đệ tử.

Hôm kia hẹn một nữ đệ tử, đối phương bảo muốn suy nghĩ, hôm nay trả lời, vừa hay đi hỏi xem có nguyện ý không.

Đâu có thời gian mà lãng phí ở đây.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.