Đối với lời này của lão sư, hắn không hề tán đồng.
Đánh không lại thì chạy?
Đây có thể là phong cách của hắn sao? Huống hồ, thực sự không có ai là hắn đánh không lại, chỉ có khi hắn thấy người khác đáng thương, mới buông tha cho một con đường sống.
Bước vào hư không, rời khỏi tông môn.
Lấy lệnh bài ra, nó đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chỉ dẫn con đường phía trước.
"Rốt cuộc là tên nào, lại có thể nhìn thấu bản phong chủ là một nhân tài rõ ràng đến thế, còn sai người mang lệnh bài tới, cũng có chút nhãn quan đấy."
Không gian nổ tung, tốc độ xuyên hành của hắn cực nhanh. Trung Tinh Vực có chút xa, muốn đến nơi đó cũng cần mấy ngày thời gian.
Bí tàng thần bí chắc chắn là không tầm thường, người ta đã đích thân tới mời mình, nếu không kiếm được thứ gì ra hồn, chẳng phải là uổng công chạy một chuyến sao.
Không cần nghĩ cũng biết, bí tàng này chắc chắn không chỉ có mình hắn đi vào, khẳng định sẽ có rất nhiều người, nhưng hắn chẳng hề để tâm chút nào.
Người đông mới vui, vào trong rồi thấy ai ngứa mắt thì cứ việc dọn.
Thuận tay lấy đi đồ đạc trên người đối phương, cảm giác đó chẳng phải rất sướng sao.
"Hắc hắc!"
Hắn xuyên qua hư không, cười vô cùng gian trá, hắn thực sự yêu quý kẻ đó chết đi được.
Khí lưu xám xịt trong hư không không ngừng lùi lại phía sau, đồng thời tự giác tách ra hai bên nhường đường. Với thực lực hiện tại của hắn, tốc độ xuyên hành tự nhiên là rất nhanh.
"Hửm!"
Phía trước có dao động chiến đấu, hào quang bắn ra tứ phía, rọi sáng cả đất trời, có cường giả đang giao chiến.
Nhưng hắn còn có việc lớn phải làm, lấy đâu ra thời gian quản mấy chuyện này. Nếu là ngày thường, chắc chắn hắn đã xông lên "hôi của" một phen, kiếm chút tài phú rồi.
Nhưng hiện tại đang phải tới bí tàng thần bí, đang vội, không rảnh rỗi mà dây dưa với đối phương.
"Sao lại là hắn."
Khi nhìn qua, hắn trông thấy người quen, kẻ rất được việc, rất biết điều: Tam Thái Tử của Bất Diệt Hoàng Triều.
Lần trước bắt cóc người ta đi tống tiền, vốn trong lòng chỉ kỳ vọng người ta đưa cho ba bốn trăm rương tài phú là được rồi, ai ngờ người ta lại thật lòng thật dạ, đưa cho hơn hai ngàn rương.
Nói xem, người như vậy có thể là người bình thường sao?
Đó quả thực là người tốt mà.
Tiếng kêu thảm thiết không dứt.
Tam Thái Tử kia đang bị một thanh niên giẫm dưới chân, không biết xương cốt đã gãy mất mấy cái.
Toàn thân đầy máu, ngay cả khuôn mặt cũng bị máu tươi nhuộm đỏ.
Nếu không phải vì khí chất đặc trưng đó, Lâm Phàm thật đúng là chưa chắc đã nhận ra.
"Đau quá." Tam Thái Tử sắp phát điên rồi, đám người này thực sự quá mạnh, ngay cả phụ hoàng của hắn cũng bị người ta đè xuống đất đánh đập, còn hắn thì càng không có nửa điểm năng lực phản kháng.
Đại Thái Tử đã bị người ta đánh tàn phế, nằm đó bất động, cũng không biết là sống hay chết.
Nhị ca cũng gần như vậy, nằm đó không ngừng phun máu, còn thê thảm hơn cả hắn.
"Cái thứ Tam Thái Tử chó má gì, Chí Tiên Cảnh mà lại yếu thế này sao? Vậy mà còn xếp hạng bốn trăm mấy trên Thiên Kiêu Bảng, ta thấy cái bảng này vô dụng rồi." Gã nam tử giẫm Tam Thái Tử xuống đất, khẽ dùng sức, toàn thân Tam Thái Tử vang lên tiếng "rắc rắc", dường như sắp bị đối phương giẫm nát bấy.
Tam Thái Tử cảm thấy nhục nhã.
Hắn không biết khoảng thời gian này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nữa.
Bị bắt cóc tống tiền thì không nói làm gì, bây giờ lại bị người khác giẫm dưới chân, mối nhục này khiến hắn có chút không chịu đựng nổi.
"Rác rưởi!" Gã nam tử "bộp" một tiếng đá Tam Thái Tử sang một bên, lực đạo khá mạnh, khiến Tam Thái Tử hộc máu mồm, cả người suýt chút nữa thì nổ tung.
Tam Thái Tử khó khăn đứng dậy, trong mắt bốc hỏa, muốn liều mạng với đối phương.
"Bạn hiền, sao ngươi lại thê thảm thế này." Đúng lúc này, Lâm Phàm cảm thấy cần phải dừng lại.
Người bạn này hắn đã sớm công nhận rồi, cách làm người rất khá, đối với hắn cũng đủ tôn trọng.
Đủ nghĩa khí, đủ hào phóng, người như vậy biết tìm đâu ra?
Nhìn tình cảnh sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp hiện tại xem, giữa người với người chẳng còn chút thành tín nào nữa, có thể gặp được một người nghĩa khí lại hào phóng, thực sự là không dễ dàng gì.
Tam Thái Tử nghe thấy âm thanh này, cũng cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng đã qua một thời gian khá lâu, nhất thời hắn cứ ngẩn người không nhớ ra được.
Nhưng khi nhìn thấy người đang đứng giữa hư không kia, hắn sững sờ, sau đó thốt lên.
"Ca!"
Lúc đó bị bắt cóc, hắn thực sự vô cùng sợ hãi, gọi thẳng đối phương là ca, chính là vì lo lắng sẽ bị đối phương đánh nổ, cho nên chắc chắn phải kéo gần quan hệ.
Bùm!
Ngay lúc này, Chu Hoàng bị người ta đấm trúng một quyền, thân hình bay thẳng như đạn pháo, nằm bên cạnh Tam Thái Tử, phun mạnh một ngụm máu tươi.
"Tam nhi, hắn là ai?" Sắc mặt Chu Hoàng vô cùng suy yếu, đối phương quá mạnh, quả thực không thể địch nổi, ông đã thi triển hết mọi thủ đoạn mà vẫn không phải đối thủ của hắn.
"Phụ hoàng, hắn chính là kẻ đã bắt cóc con." Tam Thái Tử run rẩy sợ hãi, cảm giác lần này thật sự là xong đời rồi.
Trước có sói, sau có hổ, thực sự tiêu rồi.
"Cái gì?" Sắc mặt Chu Hoàng biến đổi kinh hoàng, trong lòng tuyệt vọng, hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy, hoàng triều đã đủ thê thảm rồi, không ngờ lại còn có tặc nhân khủng bố tìm tới.
"Con ơi, Bất Diệt Hoàng Triều của chúng ta xong rồi."
Chu Hoàng đau lòng, đang rỉ máu, trước khi Vực Ngoại Giới chưa dung hợp, hoàng triều cường thịnh biết bao nhiêu, cho dù sau khi dung hợp vẫn có thể đứng vững gót chân.
Đám người tới tấn công Bất Diệt Hoàng Triều lần này, họ căn bản không hề quen biết, đánh nhau một cách vô cùng khó hiểu.
Theo lời Tam nhi, chính là đối phương bá đạo, thấy hắn không vừa mắt, tiện tay muốn diệt là diệt thôi.
Gã nam tử đang ngạo nghễ giữa hư không kia liếc nhìn Lâm Phàm một cái, sau đó không thèm quản nhiều, trực tiếp lao xuống, trên thân thể có vạn đạo hào quang xuyên thấu.
"Tiễn hai người lên đường."
Tam Thái Tử và Chu Hoàng đã trọng thương, lấy đâu ra dư địa để phản kháng.
"Ở trước mặt bản phong chủ mà cũng dám động vào người ta coi trọng, tìm chết à." Lâm Phàm không ngờ đối phương lại dám ra tay, cái này không thể nhịn được, lập tức giậm chân một cái, "bùm" một tiếng biến mất tại chỗ.
Bùm!
Hai người va chạm, phát sinh chấn động dữ dội, cả hư không cũng khẽ rung chuyển.
"Chỉ là Chí Tiên Cảnh mà cũng dám kêu gào, thật là đồ không biết sống chết." Lâm Phàm đấm ra một quyền, đối phương lập tức cảm nhận được sức mạnh khủng bố ập tới, không có lấy một chút dư địa để chống đỡ.
Hắn ta trực tiếp bị sức mạnh này chấn cho hộc ra một ngụm máu tươi, cả người đều có chút suy sụp, đồng thời trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, dường như là không thể tin nổi vậy.
Bộp!
Lâm Phàm túm lấy đầu đối phương, nhìn về phía Tam Thái Tử, "Bạn hiền, ngươi cũng quá yếu rồi đấy, từ sau lần trở về trước, ngươi không tu luyện à?"
"A?"
Tam Thái Tử có chút ngơ ngác, đại não trống rỗng, hoàn toàn không hiểu nổi tình huống này là sao.
Vị "bắt cóc ca" âm hiểm tới cực điểm này, rốt cuộc là có ý gì.
"Ca, sao huynh lại tới đây, có phải huynh lại định bắt cóc đệ không?"
Hắn thật sự rất sợ hãi, khoảng thời gian đó, hắn khó mà quên được, cho dù đến tận bây giờ, cái tai đó vẫn còn âm ỉ đau.
Tất nhiên, lúc đó tuy bị cắt mất tai, nhưng giờ đã khôi phục lại rồi, chỉ là lại nhìn thấy Lâm Phàm, hắn sợ lắm.
"Bắt cóc ngươi làm gì? Lần trước lúc rời đi, ta đã nói rồi, chỉ cần dựa vào sự hào phóng và nghĩa khí của Bất Diệt Hoàng Triều các ngươi, người bạn này là ngươi, ta nhận rồi. Vừa hay đi ngang qua thấy ngươi gặp nạn, nên qua cứu ngươi thôi."
Lâm Phàm cười nói, sau đó đấm một quyền vào người gã nam tử đang xách trên tay, "Đừng nhúc nhích, cẩn thận ta bóp nát đầu ngươi đấy."
Một quyền giáng xuống, trực tiếp đánh cho đối phương dạ dày cuộn trào.
Tam Thái Tử há hốc mồm, ngây ngốc nhìn Lâm Phàm, sau đó sắc mặt thay đổi, nước mắt rơi lã chã, "Ca, cuối cùng huynh cũng tới rồi, tiểu đệ trông ngóng mỏi mòn, cuối cùng cũng đợi được huynh, đệ còn thực sự tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại huynh nữa chứ."
Nói đến đoạn cao trào kích động, còn hít mạnh một hơi, suýt chút nữa thì không thở nổi.
"Tam nhi, có ý gì?" Chu Hoàng ngẩn người, Tam nhi bị làm sao vậy, những lời này là sao?
Tam Thái Tử thúc vào eo phụ hoàng, nhỏ giọng nói: "Phụ hoàng, đừng nói bậy."
Đây là lần đầu tiên hắn dám nói chuyện với phụ hoàng như vậy, nhưng vào lúc này, hắn đã không còn quan tâm nhiều như thế nữa, có thể sống sót mới là quan trọng nhất.
"Ừm, yên tâm, người bạn là ngươi, ca nhận rồi, ngươi sẽ không sao đâu." Lâm Phàm nói, sau đó nhìn về phía gã nam tử đang bị bắt trong tay, "Ngươi là cái tên đáng ghét, lại dám làm hại người bạn ta quen biết, ngươi có biết là ngươi tiêu đời rồi không."
"Thằng khốn." Gã nam tử không ngờ đối phương lại cường hãn như vậy, mặt mày dữ tợn, đều méo mó cả rồi.
Bùm!
Lâm Phàm năm ngón tay siết chặt, đấm một quyền tới, sức mạnh trực tiếp xuyên thấu, bụng của gã nam tử lõm xuống, máu tươi ào ạt phun ra từ khoang miệng.
"Thiếu gia!"
Từ phương xa, ba đạo thân ảnh lao tới, tu vi không yếu, đều là Thông Thiên Cảnh.
Họ đi ngang qua Bất Diệt Hoàng Triều, vì một câu nói của thiếu gia mà đại khai sát giới, muốn khiến đối phương diệt vong. Nhưng không ngờ tới, lại xảy ra sai sót.
"Giết hắn cho ta." Gã nam tử dữ tợn gầm lên.
"Thiếu gia, nhưng mà người..." Ba đạo thân ảnh kia có chút khó xử, thiếu gia ơi, người vẫn còn đang trong tay người ta mà, người có thể suy nghĩ cho kỹ được không.
"Không cần quản ta, hắn không dám làm gì ta đâu, nếu ta có mệnh hệ gì, những kẻ có liên quan tới hắn đều phải chết." Gã nam tử điên cuồng, trong mắt lóe lên vẻ điên loạn.
Lâm Phàm siết năm ngón tay, "rắc" một tiếng, đầu của gã nam tử nổ tung, máu tươi chảy xuống theo từng đầu ngón tay.
"Đồ thần kinh."
Hắn chẳng buồn lãng phí thời gian, lát nữa còn có việc quan trọng phải làm, đâu có rảnh mà dây dưa lằng nhằng với đám người này.
"A!" Ba kẻ kia kinh nộ, trong đó một người gầm lên, "Ngươi có biết, kẻ ngươi vừa giết là ai không."
Lâm Phàm liếc nhìn ba người, kích hoạt hỏa lực, cơ bắp dần dần phình to, thân hình cao vút lên tận mười mét.
"Mình..." Tam Thái Tử chết lặng, vị "bắt cóc ca" này cũng quá mạnh rồi, dáng vẻ này, khí tức này, thật quá kinh khủng.
Đồng thời, kẻ vừa đánh hắn tơi bời hoa lá, trực tiếp bị "bắt cóc ca" bóp nát đầu, cái này cũng quá tàn nhẫn rồi.
Bùm!
Lâm Phàm lao về phía ba người, khí thế khủng bố kia chấn động đến mức không gian cũng dao động dữ dội.
"Cái gì?"
Ba người sững sờ, cảm giác khí thế nghiền ép tới như thủy triều vậy, thực sự quá khủng bố.
"Nhanh lên đi, đánh xong ta còn phải đi."
Lâm Phàm trực tiếp lấy tế đàn ra, bắt đầu bạo lực công kích.
Sau đó... không còn sau đó nữa.
Máu tươi trên bầu trời bay lả tả, nhuộm đỏ cả đất trời.
Người của Bất Diệt Hoàng Triều đã hoàn toàn chết lặng, họ ngơ ngác nhìn bóng dáng giữa hư không kia, cùng với cảnh tượng đám người kia bị nện thành bùn thịt, máu thịt nhỏ giọt rơi xuống, không biết nên nói gì cho phải.
Lâm Phàm đi tới trước mặt Tam Thái Tử, đỡ hắn dậy.
"Bạn hiền, còn nhớ trước đây ta nói không, chỉ cần có chuyện, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt."
"Ca, huynh nói đều đúng." Tam Thái Tử há miệng, ngây người, cứ thế mà kết thúc rồi?
Những cường giả đè đầu cưỡi cổ Bất Diệt Hoàng Triều bọn họ, cứ thế mà chết rồi, cũng quá "lỏ" rồi đấy.