Thiên Tu nghi hoặc nhìn mấy người phía sau đồ đệ, cũng là lần đầu tiên phát hiện đồ đệ lại dẫn một nữ tử về.
Thế nhưng nữ tử này lại cho ông một cảm giác rất kỳ lạ.
"Sư phụ, nhìn cái gì vậy ạ?" Lâm Phàm hỏi, có gì đâu mà nhìn, cảm giác sư phụ nhìn đến ngẩn cả người ra.
"Đồ nhi, con qua đây một chút."
Thiên Tu vẫy Lâm Phàm lại, hai người chui vào một góc ở phía xa, nói chuyện nhỏ nhẹ.
"Nữ tử này ở đâu ra vậy? Đồ nhi, vi sư không phải không cho con tìm bạn đời, nhưng sao vi sư thấy cô gái này có chút quái dị." Thiên Tu thì thầm, cứ như đang nhìn con dâu tương lai vậy.
"Gì cơ?" Lâm Phàm ngẩn người, không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, sau đó mới phản ứng lại, "Sư phụ, người đừng suy nghĩ lung tung, không phải đâu, con bây giờ còn không biết cô ấy ở đâu ra, cũng chẳng biết thân phận là gì nữa."
Trong thoáng chốc, cậu cảm thấy ánh mắt sư phụ nhìn mình có chút khác lạ.
"Con xem vi sư là kẻ ngốc để dỗ dành à? Không biết ở đâu ra, cũng không biết thân phận là gì mà con cũng dám dẫn về, người ta cứ hồ đồ như thế mà đi theo con về đây sao? Đồ nhi, vi sư là người thân nhất của con đấy, con không được giấu diếm vi sư." Thiên Tu đau lòng, đồ đệ không thành thật nữa rồi, chẳng chịu nói thật với ông.
Trái tim ông lạnh ngắt.
Lâm Phàm cạn lời, sư phụ nghĩ xa quá rồi.
"Sư phụ, con thề với trời, con thật sự không biết cô ấy là ai, thật sự là cô ấy tự theo con về, loại kiểu vứt (vứt) cũng không vứt (vứt) bỏ được ấy, hơn nữa người nói đúng, cô gái này quả thật rất quỷ dị." Lâm Phàm nói nhỏ, giữa cậu và sư phụ không hề giấu giếm điều gì.
"Vi sư sao lại khó tin thế này." Thiên Tu rất muốn tin đồ đệ, nhưng không hiểu sao, luôn cảm thấy có điều gì đó không tiện nói.
Chu Phụng Phụng và những người khác đứng đó, lặng lẽ nhìn hai người đang thì thầm to nhỏ phía xa.
Hắn cũng không biết hai người này đang tán gẫu chuyện gì, nhưng chắc không phải chuyện gì hay ho.
"Đồ nhi, thế người này là ai?" Thiên Tu chỉ vào Minh Vương đang nằm đó, sống dở chết dở, thầm cảm thán, kẻ này tu vi không yếu, dù bị trọng thương vẫn tản mát ra khí tức kinh người.
"Gặp được ở bên ngoài, tự cho rằng thực lực không tệ, muốn ra tay giết con, bị đồ nhi một cước đạp đổ xuống đất, cho nên mới mang về tông môn, chuẩn bị để lão ở lại tông môn lao động cải tạo, con ước tính, lao cải tầm ba bốn trăm năm, chắc là có thể làm lại cuộc đời."
"Sư phụ, người thấy thế nào?"
Lâm Phàm hỏi, lao động cải tạo được xem là hạng mục khá đặc sắc của Viêm Hoa Tông, từ lúc bắt đầu đến nay, đã có không ít người dưới sự dẫn dắt của Viêm Hoa Tông gia nhập vào ngành nghề cải tạo này, hiệu quả rõ rệt, sau khoảng thời gian này đã có tiến bộ vượt bậc.
"Ừm, đồ nhi, con làm vậy rất đúng, người trẻ tuổi bây giờ đều quá cuồng vọng, đối với sự phát triển tương lai của bọn chúng hoàn toàn không tốt, đến đây cải tạo cho thật tốt, đối với tương lai của chúng cũng có sự giúp đỡ cực lớn, biết đâu sau này có thể đi cao hơn, xa hơn." Thiên Tu gật đầu, rất tán đồng với cách làm của đồ đệ, cảm thấy làm vậy rất đúng.
"Sư huynh, Tiểu Phàm về rồi à."
Lúc này, Hỏa Dung mặt mày hớn hở, mái tóc đỏ rực dưới ánh mặt trời chiếu rọi, tỏa sáng rực rỡ, nhìn vô cùng tinh thần.
"Ha ha, vừa mới nghĩ đến Tiểu Phàm, không ngờ lại về thật, tôi là không đợi nổi một khắc nào, lập tức chạy tới ngay." Cát Luyện cười nói, tinh thần khí phách rất tốt, vật tư dùng để tu luyện quá phong phú, thấp thoáng có cảm giác tu vi sắp đột phá.
Tất nhiên, uống nước nhớ kẻ đào giếng, họ vẫn nhớ đến ân tình của Lâm Phàm.
Nếu không phải nhờ thằng nhóc này, sao họ có được đãi ngộ tốt như vậy.
Hiện nay toàn bộ tông môn đang tràn đầy sức sống, hướng về đại đạo quang minh mà tiến bước, mang lại cho những người thuộc thế hệ cũ như họ niềm hy vọng vô hạn.
"Mấy lão già này, tin tức đúng là nhanh nhạy thật." Thiên Tu mắng, đối với hành vi của đám sư đệ này, ông cực kỳ không đồng tình, lời nói nghe thì hay đấy, nhưng hành vi này lại khiến ông vô cùng không vui.
"Sư phụ, bình tĩnh, bình tĩnh ạ." Lâm Phàm an ủi, những trưởng lão này hiện nay đều là thấy cậu về nên đến xem thử, mục đích rất rõ ràng, đó là xem có chia được chút đồ gì không.
Tuy nhiên cậu cũng không quan tâm, đồ mình kiếm về vốn dĩ là để trang bị cho sư đệ, các trưởng lão sử dụng thì đương nhiên cũng không thành vấn đề.
Tông môn càng mạnh cậu càng hưng phấn, như vậy đủ để cậu ra ngoài ngao du vài tháng, một năm không về cũng không phải lo lắng.
Chứ đâu giống như hiện tại, ra ngoài một thời gian là phải về xem thử.
"Đồ nhi, mấy lão già này..." Thiên Tu tức giận lắc ngón tay, rất muốn mắng cho một trận, nhưng lại nhịn xuống, dù sao cũng là sư đệ của mình, hơn nữa còn có người ngoài ở đây, nên nể mặt mũi một chút.
Hỏa Dung đi đến bên cạnh Lâm Phàm, ân cần hỏi han, "Tiểu Phàm à, lần này đi ra ngoài có mệt không, có gặp phải chuyện rắc rối gì không? Nếu có thì phải nói với ta nhé, tuy thực lực của ta không ra sao nhưng chắc chắn sẽ giúp đỡ."
Lâm Phàm cười nói: "Đa tạ trưởng lão quan tâm, không sao ạ."
"Không sao là tốt rồi, nếu mà có chuyện gì thì lòng chúng ta đau biết bao." Hỏa Dung lộ ra vẻ mặt vô cùng lo lắng, người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ nói, trưởng lão này tốt thật, quá biết quan tâm người khác.
"Phi!" Thiên Tu đã vô cùng bất mãn với đám sư đệ hay làm trò này rồi, thay đổi rồi, hoàn toàn trở nên hư hỏng rồi.
Những sư đệ trước kia đã hoàn toàn biến mất trong tâm trí ông.
Ngược lại thì Tông chủ sư huynh, ông cảm thấy đã thay đổi theo hướng tốt hơn.
Khi còn trẻ, hành vi của Tông chủ sư huynh khiến ông cũng rất bất mãn, quyền lực tham vọng quá lớn, vì vị trí tông chủ mà liều mạng cố gắng.
Nhưng nhìn xem hiện tại, Tông chủ đã thay đổi, vô dục vô cầu, thanh tâm quả dục, ngày ngày uống trà xem sách, đôi khi còn tới đánh cờ với ông, phó mặc hoàn toàn cho tông môn, tâm thái thay đổi rồi, có cảm giác siêu phàm rồi.
Ngược lại nhìn mấy vị sư đệ này, càng sống càng lanh lợi.
Giờ thì chuyển cái sự lanh lợi đó sang người đồ đệ của ông rồi.
"Sư huynh, huynh bị làm sao vậy, có phải không khỏe không? Có vấn đề gì phải nói với chúng ta đấy, ta ở đây còn chút tinh hoa sinh mệnh, hay là bồi bổ một chút?" Trưởng lão Khô Mộc nịnh nọt nói.
"Không cần." Thiên Tu xua tay, ông sẽ không chấp nhận lòng tốt của đám sư đệ này, nếu là trước kia thì ông chắc chắn sẽ cảm động, nhưng hiện tại thì tuyệt đối không.
"Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo." (Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian thì cũng là trộm cắp) Ông bình luận một câu.
Lâm Phàm nhìn cảnh này, không nhịn được mà bật cười, sư phụ sống vui vẻ là được rồi, mặc dù ông mắng chửi đám sư đệ này dữ dội nhưng tuyệt đối không phải là ghét bỏ, chỉ là đấu khẩu thôi.
Cậu tin rằng, những sư huynh đệ đồng hành từ thời trẻ đến giờ, tình cảm chắc chắn rất sâu đậm.
Cho dù là trước kia, thời Quân Vô Thiên, trưởng lão Cát Luyện vẫn luôn đối đầu với sư huynh Thiên Tu, đó cũng là vì nguyên nhân của Quân Vô Thiên, hơn nữa Lâm Phàm đi ra ngoài quậy phá lung tung, họ cũng là vì nghĩ cho tông môn.
Nếu thực sự tổn hại đến tính mạng của huynh đệ đồng môn, họ tuyệt đối sẽ không đồng ý.
"Sư huynh, huynh nói vậy không đúng rồi, sao chúng ta có thể là loại người đó, Tiểu Phàm về, chúng ta cũng chỉ là quan tâm tới xem một chút thôi mà." Hỏa Dung giải thích.
"Hừ hừ, các người nghĩ lão phu sẽ tin?" Thiên Tu nhìn mấy vị sư đệ này, cười khẩy, "Tin thì có mà gặp quỷ."
"Tôi chính là quỷ đây." Nữ tử treo cổ nãy giờ không lên tiếng đột nhiên mở miệng.
Thiên Tu nhìn nữ tử treo cổ, trên đầu hiện lên đầy dấu ???.
"Được rồi, được rồi, sư phụ, người đừng đấu khí với các vị trưởng lão nữa, đồ nhi lần này đi ra thu hoạch không tệ, nhưng những thứ này không phải toàn bộ đều là của đồ nhi." Lâm Phàm cười nói, sau đó chỉ vào Chu Phụng Phụng, "Đây là bạn mà đồ nhi quen biết ở bên ngoài, vẫn luôn tìm kiếm hiểm địa ở bên ngoài, sau đó cùng nhau đi lịch luyện, cho nên trong này có một phần công lao của cậu ấy."
"Đồ là của tôi, tôi cho anh rồi, nhưng anh không được đưa cho người khác, nếu không tôi sẽ giận đấy." Nữ tử treo cổ lên tiếng, giọng rất nhẹ, nhưng ẩn chứa một khí tức khiến người ta rùng mình.
Chu Phụng Phụng rùng mình một cái, người phụ nữ này cứ nhìn chằm chằm hắn khiến hắn sợ hãi, nghĩ đến tình trạng của Minh Vương, hắn liền xua tay, "Tôi không cần, cái gì cũng không cần."
Mặc dù tài phú rất quý giá, nhưng so với cái mạng nhỏ thì cái mạng nhỏ vẫn quan trọng nhất.
"Cô gái này, nói vậy là không đúng rồi." Hỏa Dung không biết lai lịch của nữ tử treo cổ, sau đó phản bác.
Đột nhiên, nữ tử treo cổ quay ngoắt đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hỏa Dung.
Ánh mắt Hỏa Dung lập tức xảy ra thay đổi.
"Dừng tay."
Lâm Phàm quát lên, con mụ này muốn làm gì, mặc dù không biết con mụ này đã làm gì, nhưng biểu cảm của trưởng lão Hỏa Dung quả thực có chút bất thường.
"Ồ." Nữ tử treo cổ quay đầu lại, nói nhỏ.
Mà lúc này, Hỏa Dung đã khôi phục lại, ngơ ngác nhìn xung quanh.
"Sao thế?"
"Không có gì." Lâm Phàm nói.
Thiên Tu nhíu mày, phát hiện ra vấn đề vừa rồi, nữ tử mà đồ đệ mang về chỉ nhìn Hỏa Dung một cái thôi đã khiến biểu cảm của sư đệ thay đổi, trong này chắc chắn có tình huống chưa biết đã xảy ra.
Sau đó ông nhìn về phía đồ đệ, hai người nhìn nhau, khẽ gật đầu.
Lúc này, Lâm Phàm nâng tay lên, trút toàn bộ trân bảo mang về từ trong cung điện xuống đất, lập tức chất thành một ngọn núi nhỏ.
"Người nói xem đây là đồ của ai?" Lâm Phàm hỏi.
Nữ tử treo cổ nhìn Lâm Phàm, trầm tư một lát, "Của anh."
"Tôi có quyền phân phối không?"
"Có."
Nữ tử treo cổ gật đầu.
Khô Mộc, Cát Luyện và những người khác không cảm nhận được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chỉ là tiếng quát "dừng tay" kia của thằng nhóc này quả thật có chút kinh người.
"Ông với con heo mập kia chọn một chút đi, binh khí để lại là được." Lâm Phàm nói.
Chu Phụng Phụng hơi sợ hãi nhìn nữ tử treo cổ, rón rén bước tới, lấy một ít đan dược, "Lão ca, tôi với Dương Dương chỉ lấy ít đan dược để tu luyện là được rồi, những thứ khác không cần đâu."
Cả người hắn lạnh toát, dựng cả tóc gáy, người phụ nữ này quá khủng bố, trong thâm tâm hắn như thể đang tiềm ẩn một con mãnh thú, quá đáng sợ.
Nào dám lấy thêm nữa, chỉ lấy ít đan dược cho có lệ là được.
"Sư phụ, đồ nhi cảm thấy ba mươi sáu lá cờ này có chút không đơn giản, người có thể xem thử rốt cuộc nó có diệu dụng gì." Lâm Phàm nói.
Thiên Tu cũng bị những lá cờ này thu hút, bàn tay nhấc lên, những lá cờ bay lơ lửng trên không trung, sau đó ông há miệng, phun ra một luồng khí tức bao trùm lấy những lá cờ.
"Lập!"
Cánh tay vung lên, ba mươi sáu lá cờ lao về tám phương bốn hướng, cắm xuống mặt đất, từng điểm quang huy tản ra, vù một tiếng, thẩm thấu sâu xuống lòng đất rồi biến mất.
Trong chốc lát, một luồng quang huy trong suốt chói lọi bao phủ lấy bầu trời phía trên tông môn.
"Đồ nhi, thứ này rất mạnh." Thiên Tu nói.