Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1224 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0751
Cả đời này ta không muốn giao thủ với hai loại người nhất (Chương ba)

❊ ❊ ❊

Quả nhiên! Lão tổ của Đạo Thanh Vô Lượng Tông đã ngồi không yên rồi.

Nghĩ cũng phải, đặt vào ai cũng vậy, đều ngồi không yên cả.

Người ta chiến đấu trong tông môn nhà mình, hơn nữa phạm vi ảnh hưởng lại khá lớn, những thứ bị hủy hoại, tính cho ai đây.

"Các vị, ta mời các ngươi tới đây, cũng không phải để các ngươi tới phân định Thiên Kiêu Bảng có vấn đề hay không." Vô Lượng Lão Tổ tức giận đến mức mơ hồ, đám gia hỏa này, đâu còn dáng vẻ của lão tổ gì nữa.

Thiên Kiêu Bảng là thứ gì? Đó chẳng qua là nơi cho đám hậu bối vui đùa, ai làm đệ nhất thì cũng vậy, so đo làm gì.

Bây giờ chuyện quan trọng nhất, chính là tập hợp cổ tịch của các nhà.

Thế nhưng, tâm thái của Vô Lượng Lão Tổ có chút siêu việt, hắn có thể đạt tới, người khác lại không làm được.

"Chuyện khác để sau hãy nói, lão phu cả đời này chưa từng bị người ta oan uổng như vậy, hôm nay không làm gì cả, cũng phải giải quyết chuyện Thiên Kiêu Bảng cho xong." Tinh Thần Lão Tổ tức giận nói, tức đến mức thân hình run rẩy.

"Tinh Thần Lão Tổ nói đúng, chuyện Thiên Kiêu Bảng bắt buộc phải cho một lời giải thích, không có lời giải thích, bản phong chủ sẽ không bỏ qua đâu." Lâm Phàm bình thản gật đầu.

Hỗn Loạn Quân Chủ cử động đôi môi, nhưng không lên tiếng, Lâm phong chủ bạo tạc rồi.

Hắn muốn nói, lão ca chúng ta bỏ đi, đừng chơi như vậy.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, sự việc đã không thể kiểm soát, sắp xảy ra đại loạn rồi.

Tuyệt Thần Cung Tông chủ từ đầu tới giờ không nói một lời, nhưng lúc này lại đột ngột thốt lên một câu.

"Chuyện này cần gì phiền phức như thế, Thiên Kiêu Bảng hạng hai là Mục Phong chẳng phải đang ở đây sao, để hắn cùng vị Lâm phong chủ này giao thủ một phen, chẳng phải có thể nhìn ra Thiên Kiêu Bảng này có vấn đề hay không?"

Dứt lời, có một ánh mắt thâm thúy tựa như mũi tên lạnh lùng, chằm chằm nhìn vào mông của Tuyệt Thần Cung Tông chủ.

Không cần nhìn cũng biết, đây là ánh mắt của Vô Lượng Lão Tổ.

"Lời này mà cũng nói ra được." Vô Lượng Lão Tổ sa sầm mặt mày, đối phương căn bản chẳng có ý tốt, để Mục Phong giao thủ với đối phương, vận khí tốt thì thắng, vận khí không tốt thua rồi, thì chính là làm mất mặt Đạo Thanh Vô Lượng Tông.

Dụng tâm cực kỳ hiểm độc.

Vô Lượng Lão Tổ cảm thấy tâm rất mệt, giao thủ với đám lão gia hỏa này, mọi lúc mọi nơi đều có khả năng bị hố.

Nhìn xem! Bây giờ đã bị hố rồi, Tuyệt Thần Cung Tông chủ từ trước tới nay không nói nửa lời, đó là khiêm tốn sao? Hay là người tốt bụng?

Sai rồi, mà còn là sai hoàn toàn, đây không phải là khiêm tốn, cũng không phải người tốt bụng, mà là đang xem kịch, thấy cơ hội là xông lên bồi thêm một đao.

"Lão tổ, đệ tử nguyện xuất chiến giao phong với vị Lâm phong chủ này." Mục Phong đứng dậy, chiến ý sôi trào.

Hắn muốn giao thủ với Lâm phong chủ, thực lực của đối phương rất mạnh, Chu Đế Võ luôn đè ép hắn, hắn vẫn luôn muốn vượt qua, nhưng đều không có cơ hội này.

Nhưng bây giờ cơ hội tới rồi, nếu hắn có thể trấn áp đối phương, vậy thì chứng minh bản thân mạnh hơn Chu Đế Võ.

"Mục Phong, ngươi làm cái gì vậy? Ngồi xuống, không có chuyện của ngươi." Vô Lượng Lão Tổ trợn mắt quở trách, góp vui cái gì, bị cái lão già của Tuyệt Thần Cung vài ba câu hù cho mà không biết phương hướng nữa sao.

Cho dù Chu Đế Võ không tung ra toàn bộ thực lực, thì thực lực của tiểu tử này cũng không thể coi thường.

Thế nhưng, Mục Phong không nhìn thấu ý của lão tổ, mà vẫn kiên định chắp tay nói: "Lão tổ, cơ hội lần này, đệ tử vốn muốn cùng Chu Đế Võ quyết một phen cao thấp, phân định Thiên Kiêu đệ nhất, chỉ là không ngờ hắn đã thất bại, vậy thì đệ tử với tư cách Thiên Kiêu đệ nhị, trong lòng không phục, muốn thỉnh giáo vị Lâm phong chủ này một chút."

Dứt lời, y phục Mục Phong phồng lên, có vô hình kiếm ý tản ra, khí thế đạt đỉnh: "Lâm phong chủ, ngươi có dám ứng chiến?"

"Đại sư huynh, Thiên Kiêu đệ nhất."

Đệ tử Đạo Thanh Vô Lượng Tông hưng phấn hô lớn, Chu Đế Võ đè ép sư huynh bọn họ một bậc, vốn đã làm bọn họ không thoải mái, bây giờ Chu Đế Võ lại bị người ta trấn áp.

Sư huynh bọn họ ngạo nghễ bước ra, muốn cùng đối phương so chiêu, nếu thắng, chẳng phải nói sư huynh bọn họ mới là mạnh nhất sao?

"Cái gì với cái gì vậy." Lâm Phàm nhíu mày, đây lại là thứ từ đâu ra vậy, hắn là đang muốn đòi lời giải thích từ Tinh Thần Lão Tổ, tiện thể đại chiến một trận. Tên ngốc này làm cái gì vậy.

Cả đời này hắn không muốn đánh nhau với hai loại người nhất, không phải là sợ, mà là cảm thấy lãng phí thời gian. Một loại là thiểu năng. Loại còn lại chính là kẻ múa kiếm.

Mục Phong đưa tay ấn xuống, ra hiệu cho các sư đệ yên lặng, sau đó nhìn về phía Lâm Phàm: "Lâm phong chủ, xin hãy chỉ giáo."

"Mục Phong, còn không mau lui xuống cho ta." Vô Lượng Lão Tổ quát lớn.

"Vô Lượng Lão Tổ, chuyện này lão phu thấy được, Lâm phong chủ chẳng phải nói Thiên Kiêu Bảng lão phu lập ra có vấn đề sao, vậy được, cứ để Mục Phong xuất chiến, nếu Lâm phong chủ có thể thắng, thì lão phu thừa nhận Thiên Kiêu Bảng sai sót." Tinh Thần Lão Tổ nói.

Đan Giới Cửu Sắc Lão Tổ cười nói: "Rất có lý, nếu Lâm phong chủ thắng Thiên Kiêu hạng hai, vậy thì chắc hẳn có thể chứng minh tất cả rồi."

"Nói rất có lý." Binh Chủ cũng phụ họa.

Vô Lượng Lão Tổ nhìn đám gia hỏa này, tức đến mức muốn đập người, ngồi không nói chuyện không đau lưng, đặc biệt là Mục Phong, thật sự khiến hắn tức giận mà.

Sao lại ngốc như vậy chứ, trận chiến này không hề xứng đáng.

Nhưng nhìn tình hình bây giờ, muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.

Lâm Phàm nheo mắt, bất đắc dĩ nói: "Ngươi thật sự muốn giao thủ với ta?"

"Không sai." Mục Phong mày kiếm mắt sáng, đặc biệt còn là kẻ múa kiếm, tạo hình mỹ lệ, rất thu hút ánh mắt của các nữ đệ tử, khí chất đạm nhiên đó đối với các cô gái có lực sát thương rất lớn.

"Được, cho ngươi một cơ hội, thi triển ra kiếm pháp mạnh nhất của ngươi đi, nếu không ta sợ ngươi không còn cơ hội nữa đâu." Lâm Phàm cảm thán.

Chỉ là câu nói này, lọt vào tai người khác, lại dấy lên sóng lớn.

"Gã này cũng quá kiêu ngạo rồi, mặc dù đánh bại Chu Đế Võ, cũng không thể càn rỡ như vậy chứ."

"Đúng vậy, Chu Đế Võ đó là không tung ra toàn bộ sức mạnh, nhưng đại sư huynh của chúng ta là sắp tung ra toàn bộ thực lực đấy."

"Đại sư huynh cố lên, dạy dỗ tên không biết trời cao đất dày này cho tốt."

Mục Phong không buồn không vui, tâm cảnh tự nhiên, không bị ảnh hưởng, "keng" một tiếng, trường kiếm ra khỏi vỏ, mà trên thân kiếm còn quấn quanh một con rồng kiếm khí.

Đây là biểu tượng của việc tu luyện kiếm thuật đến cực hạn.

Mà trên thân hắn, ráng chiều rực rỡ, toàn là quang huy kiếm ý, ong ong, trường kiếm rung động.

Các đệ tử xung quanh khi cảm nhận được luồng kiếm ý này, đều cảm thấy tim co thắt lại.

"Lợi hại thật, Vô Lượng Lão Tổ, kiếm đạo của Mục Phong tông ngươi đã nhập thần, nếu bước vào Đạo Cảnh, e rằng cũng là sự tồn tại không tầm thường." Binh Chủ nói.

Vô Lượng Lão Tổ cười, mặc dù không muốn Mục Phong động thủ với người khác, nhưng đã như vậy rồi, còn có thể làm gì nữa.

"Binh Chủ, câu này khách khí quá rồi, chỉ là không biết tương lai bước vào Đạo Cảnh, có thể đến Binh Giới cầu xin một thanh thần binh hay không."

Binh Chủ nhìn Vô Lượng Lão Tổ, ngẩn người, tựa như đang nhìn kẻ ngốc: "Không thể."

Ta @¥%…… Vô Lượng Lão Tổ tức đến mức không nói nên lời, sau đó hướng ánh mắt về phía trung tâm đại điện, trận chiến này không thể thua.

"Mau ra chiêu đi." Lâm Phàm thúc giục, thực lực đối phương quả thực rất mạnh, nếu không phải dùng kiếm, hắn có lẽ sẽ rất nghiêm túc, nhưng rất tiếc, Mục Phong này là người dùng kiếm, hơn nữa còn là người đã tu luyện kiếm đạo đến cảnh giới cực cao. Cơ bản là không thể rời xa kiếm được nữa.

Trong nháy mắt, khí thế của Mục Phong xảy ra biến hóa kinh người, kiếm ý mênh mông khủng bố bao trùm cả bầu trời, bóng kiếm chiếu rọi đất trời, kiếm chủ sát phạt, mặc dù mục tiêu là Lâm Phàm, nhưng sát ý tản mát ra, lại khiến tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh thấu tim.

Mà loại kiếm ý sát phạt khiến người ta lạnh gáy này, trong nháy mắt biến mất, giống như tan biến vào mảnh thiên địa này vậy.

"Đại sư huynh đang làm gì vậy? Sao lại đứng đó bất động."

Đám đệ tử có quan hệ khá gần gũi với Mục Phong thì đã nhìn ra.

"Đây là chí cao kiếm thuật mà đại sư huynh lĩnh ngộ từ thiên địa, đã hòa nhập vào thiên địa rồi, thân hình đó là đại sư huynh, nhưng cũng có thể không phải là đại sư huynh, đó không phải là chân thực."

"Ngươi đang nói cái gì vậy? Sao ta nghe không hiểu?"

Đám đệ tử không nghe hiểu, không biết nói là kiếm thuật thần thông gì, nhưng cảm giác chắc là sẽ rất lợi hại.

Vô Lượng Lão Tổ rất an ủi, đại sư huynh Đạo Thanh Vô Lượng Tông quả nhiên thiên tư tung hoành, kiếm thuật bậc này quả thực kinh người, cho dù là hắn, cũng phải thừa nhận, kiếm pháp này nếu đợi đến khi Mục Phong vào Đạo Cảnh, e rằng sẽ càng kinh khủng hơn.

Lâm Phàm vẫn đứng đó, không hề nhúc nhích, thậm chí ngay cả ngón tay cũng không cử động lấy một cái.

"Kiếm đạo tuy mạnh, nhưng đáng tiếc, bất kỳ kiếm đạo nào, cho dù thông thần, thông thiên, gặp phải ta Lâm Phàm, cũng phải quỳ xuống."

Trong chớp mắt, hư không chấn động, một đạo kiếm ý du ngoạn trong dòng sông tốc độ, tốc độ cực nhanh, đã sớm nhanh đến mức không thể bắt giữ.

Cho dù là Lâm Phàm, cũng khó mà phản ứng kịp.

Mà trong mắt đám đệ tử, bọn họ căn bản không nhìn thấy màn vừa xảy ra.

Trong ánh mắt bọn họ, chỉ có thân ảnh Lâm Phàm đang đứng đó, bất động.

Đột nhiên, Bách Phần Bách Không Thủ Nhập Bạch Nhận có hiệu lực.

Tay trái với tốc độ phá vỡ cực hạn, hướng về hư không chộp tới, "phập" một tiếng, lưỡi kiếm vào tay, có máu rỉ ra.

"Cái gì?" Mục Phong hoảng sợ, hắn không nhìn ra đối phương xuất thủ như thế nào, nhưng khi nhìn rõ thì kiếm chiêu mạnh nhất đã bị chộp trong tay.

Lâm Phàm quát lớn một tiếng, nắm đấm phải mạnh mẽ oanh về phía Mục Phong, "bùm" một tiếng, Mục Phong chịu đòn giáng mạnh, thân thể bắn ngược, bay về phía xa, đâm vỡ kiến trúc phía xa, hóa thành phế tích.

"Chuyện này..." Vô Lượng Lão Tổ ngẩn người, hắn nhìn rất rõ, nhưng không thể tin nổi.

Phụt! Mục Phong bị Lâm Phàm một quyền oanh bay ra xa, xương bụng suýt chút nữa nổ tung, trực tiếp bị càn quét ra ngoài, nằm đó hộc máu từng ngụm lớn.

"Kiếm của ta." Lúc này, thứ hắn nghĩ tới không phải tình trạng bản thân, mà là đôi tay hắn trống trơn, trường kiếm đồng hành đã biến mất.

"Kiếm là kiếm tốt, chỉ là tốc độ chậm một chút." Lâm Phàm cầm trường kiếm, ngón tay búng nhẹ, thân kiếm kêu lên ong ong, sau đó cổ tay chuyển động, cắm ngược trường kiếm xuống.

Trường kiếm cắm xuống mặt đất, ong ong chấn động.

"Ta lại thua rồi." Mục Phong nhìn thân kiếm bạc trắng, nhất thời ngẩn người.

Lòng bàn tay Lâm Phàm chảy máu, kiếm chiêu vừa rồi quả thực rất mạnh, nếu không phải do buff, hắn muốn đỡ cứng, có lẽ là không thể.

Thậm chí muốn phản ứng kịp, cũng vẫn là một vấn đề.

Tốc độ quá nhanh, kiếm ý quá ẩn khuất, đã hòa làm một với thiên địa, giống như linh khí giữa trời đất, khó mà phân biệt.

"Đại sư huynh, hắn..."

Tất cả đệ tử trợn mắt há hốc mồm, thân thể run rẩy, bọn họ không ngờ đại sư huynh lại thua.

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn về phía Tinh Thần Lão Tổ. "Bây giờ có thể nói một chút, Thiên Kiêu Bảng của ngươi có phải sai sót rồi không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.