Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 775
Đàn ông đích thực, ta bái phục (Canh ba)

❊ ❊ ❊

"Đây là chiêu thức gì?" Huyết thi trông dữ tợn, nhưng đầu óc không hề chậm chạp. Cổ bị chính sợi xích của mình quấn chặt, mà vẫn không thể giãy giụa thoát ra. Đây là tình huống hắn chưa từng nghĩ tới. Chiêu thức này rốt cuộc là thần thông gì.

"A!" Huyết thi gầm lên giận dữ, huyết khí sôi trào, muốn ngưng tụ thành thực thể, nhưng Lâm Phàm đâu có cho hắn cơ hội này, trực tiếp quát lớn một tiếng, mạnh mẽ lao xuống mặt đất.

Ầm ầm.

Va chạm mạnh vào mặt đất, mặt đất nứt toác, Lâm Phàm gắt gao đè lên lưng Huyết thi, hai chân quấn chặt lấy eo Huyết thi, sau đó hai tay dùng sức, túm chặt sợi xích, muốn siết chết đối phương.

Huyết thi muốn gầm thét nhưng chỉ có thể phát ra âm thanh ừ ừ, hai tay quơ quào loạn xạ. Hắn không phải là không thở nổi, mà là thực sự rất đau, cổ sắp gãy lìa đến nơi.

"Còn muốn giãy giụa, nằm mơ à."

Hai tay Lâm Phàm thô tráng, tuy thân hình Huyết thi cũng rất cao lớn, nhưng muốn giãy giụa thoát ra thì đó là chuyện không thể nào.

Huyết thi vẫy tay về phía Viên Chân, há miệng, phát ra âm thanh ừ ừ, chắc là đang nói, nhìn cái rắm gì mà nhìn, còn không mau cứu ta.

Viên Chân kinh hãi, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, hắn chưa từng thấy ai chiến đấu kiểu này, cũng chưa từng nghĩ đến việc Huyết thi lại bị đối phương siết cổ, không thể thoát ra.

"Thằng ranh con, ngươi đang tìm chết." Viên Chân giận dữ, hóa thành tia chớp, trực tiếp lao về phía Lâm Phàm, chuẩn bị một kích đập chết hắn.

Nhưng khi một chưởng sắp hạ xuống, nào ngờ Lâm Phàm trực tiếp xoay người, khiến Huyết thi đối diện với Viên Chân.

Bốp!

Một chưởng vang dội. Huyết thi vốn đã rất đỏ, sau khi trúng chưởng này, sắc mặt lại càng đỏ hơn, một ngụm máu tươi sôi trào trong cơ thể, rồi trào ngược lên, muốn phun ra ngoài, nhưng đến cổ họng lại bị nghẹn lại, sặc đến mức cổ họng sưng tấy, như thể sắp nổ tung.

Hắn trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Viên Chân, dường như đang nói, mẹ nó ngươi nhìn cho chuẩn rồi hẵng đánh.

"Tiểu súc sinh." Viên Chân nổi giận, tiểu súc sinh này lại dám làm bị thương Huyết thi của hắn.

"Hét cái gì mà hét." Lâm Phàm siết chặt sợi xích, quyết không buông tay. Một chưởng vừa rồi, lực lượng truyền tới cũng coi như mạnh mẽ, mặt đất sát lưng đều vì luồng xung kích này mà xuất hiện những vết nứt phạm vi lớn. Sợi xích lún sâu vào da thịt, cổ Huyết thi da tróc thịt bong, máu tươi đã chảy ra.

"Hay lắm, lão ca cố lên, bóp chết gã đó đi." Chu Phụng Phụng reo hò, đặc sắc, thật sự quá đặc sắc. Thủ đoạn của lão ca tuy trông không bắt mắt, nhưng không ngờ lại thực sự thành công, quả thật là biến thái.

"Ta đi giết đồng bọn của ngươi." Viên Chân gầm lên, ánh mắt nhìn về phía Chu Phụng Phụng.

Chu Phụng Phụng trong lòng hoảng sợ, vắt vẻo trên lưng con heo béo, giận dữ vỗ mông nó, "Dương Dương, chuồn thôi!"

Con heo béo đứng bật dậy, bốn chân chuyển động, không chút do dự, hất lên một làn bụi mù, rồi biến mất không dấu vết.

Mà Viên Chân còn chưa kịp phản ứng, người và heo đã biến mất ngay trước mắt hắn.

"Tốt lắm, đủ thông minh, không quá ngốc." Lâm Phàm cười nói, gã này cũng không ngốc, biết ở lại chỉ có nước kéo chân mình, trốn đi cũng coi như là sáng suốt. Nhưng cũng như nhau thôi, cho dù đối phương không đi, hắn cũng có cách.

Lúc này, Huyết thi dùng hai tay quơ quào loạn xạ, sau đó nắm lấy đùi Lâm Phàm, năm ngón tay bóp mạnh, móng tay cắm cả vào trong, chính là kiểu tổn thương lẫn nhau. Chỉ có điều đối với Lâm Phàm, những thủ đoạn này không có tác dụng gì, không hề có chút cảm giác đau đớn nào, cứ việc bóp tùy thích.

"Khốn kiếp, chết đi." Viên Chân ra tay, nhưng mỗi khi tìm được góc độ hiểm hóc, thứ đối mặt với hắn đều là Huyết thi. Nếu ra tay, thì đều là Huyết thi đang gồng mình chịu trận.

"Đến đây, cứ việc đánh đi, hôm nay ngươi mà đánh chết được ta thì ta bái phục ngươi." Lâm Phàm dùng Huyết thi làm lá chắn, nhưng lực lượng hai tay vẫn không hề giảm, trái lại càng ngày càng mạnh thêm.

Phụt!

Ở cổ Huyết thi, đã có lượng lớn máu tươi phun ra, cứ tiếp tục thế này, chẳng bao lâu nữa cổ sẽ bị siết đứt.

"Ư ư ư!" Huyết thi mở lớn con ngươi, huyết quang thật sự đáng sợ. Hắn phẫn nộ lắm, chưa từng bị người ta đối xử như vậy, mà lại còn không có chút cách nào. Hắn nháy mắt với Viên Chân, bảo hắn đến cứu mình. Nhưng Viên Chân cũng lực bất tòng tâm, tiểu súc sinh này quá thâm hiểm, căn bản là không có chỗ ra tay.

"Đừng giãy giụa, càng giãy giụa càng đau đớn. Sợi xích này vốn là binh khí của ngươi, nhưng lúc này, nó sẽ siết đứt cổ ngươi, nghĩ lại cũng thấy buồn cười nhỉ." Lâm Phàm cười nói, nếu không phải mình tu luyện sức mạnh, thì thật chưa chắc đã đọ lại được Huyết thi này.

"Khụ..." Huyết thi phát ra âm thanh cực kỳ khủng bố, đôi mắt sắp lồi ra ngoài kia lóe lên ánh sáng yêu dị, truyền tin tức cho Viên Chân, "Ra tay đi, đâm xuyên cơ thể chúng ta."

Tu vi của Huyết thi cũng là Đạo Cảnh đỉnh phong, thực lực không hề yếu hơn Viên Chân, thế nhưng dù là tu vi bậc này, hắn cũng không thể giãy thoát. Sự va chạm của lực lượng không những không khiến đối phương buông tay, trái lại còn làm đối phương càng thêm cuồng bạo, cứ tiếp tục thế này, hắn chỉ có con đường chết.

Keng!

Viên Chân rất quả quyết, trong tay ngưng tụ một thanh trường kiếm, không chút do dự, vô cùng dứt khoát, đâm tới từ góc độ hiểm hóc. Tốc độ cực nhanh, trực tiếp đâm vào cơ thể Huyết thi, sau đó xuyên thấu qua. Một kiếm đâm cả hai, đối với Viên Chân mà nói, thực sự không hề lỗ chút nào.

Bụng Huyết thi chảy máu, nhưng không tổn thương đến căn bản, hơn nữa một kiếm đó bị lệch, đâm xuyên tim của Lâm Phàm.

"Xem ngươi còn chống đỡ thế nào." Viên Chân không thể để Huyết thi chết, nếu không sẽ hỏng hết mọi việc. Huyết thi là do hắn dùng tinh huyết của chính mình, hấp thu máu tươi của vô số cường giả mà nuôi dưỡng thành, thực lực ngang bằng với hắn, lại còn là một quân bài tẩy của hắn. Vốn dĩ là dùng để đối phó Xích Cửu Sát, chỉ là lúc vừa thành công thì gặp phải thằng nhãi này. Hơn nữa sức sống của Huyết thi cực kỳ mãnh liệt, không phải dễ dàng mà chết được.

Huyết thi trong lòng cười thầm, hắn đang đợi lực lượng của đối phương suy yếu, sau đó trực tiếp phản thủ trấn áp đối phương, còn muốn xé xác đối phương thật tàn nhẫn, để hắn biết mình đã phạm phải tội lớn đến nhường nào. Chỉ là, chuyện khiến hắn ngây người đã tới. Hắn phát hiện lực lượng của đối phương lại còn tăng mạnh thêm, lực siết của sợi xích quá lớn, sắp chết đến nơi rồi.

"Tiếp tục đi." Huyết thi đưa mắt ra hiệu, không thể đợi được nữa, đợi tiếp thì chết thật mất. Viên Chân cũng không ngờ lại thành ra thế này, trong lòng có chút hoảng, Huyết thi là cường giả đỉnh phong mà hắn vất vả mấy chục năm mới nuôi dưỡng ra được, nếu chết đi thì tổn thất quá nặng nề.

"Đáng chết." Viên Chân lại ra tay lần nữa, trường kiếm hào hùng, trực tiếp đâm xuyên xuống.

Phụt!

Thanh trường kiếm ngưng tụ ra, đâm xuyên Huyết thi rồi lại đâm xuyên Lâm Phàm, tức thì, xung quanh hai người đã bị máu tươi bao phủ. Có thể nói là máu chảy thành sông.

Khí tức của Huyết thi đã yếu đi không ít, nhưng hắn vẫn đang đợi khoảnh khắc lực lượng của đối phương suy yếu, hắn không tin gã này còn trụ được lâu hơn mình.

Kẽo kẹt!

Huyết thi cảm thấy cổ mình sắp gãy lìa. Tại sao lại như vậy, sức mạnh của gã này lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, còn khủng bố hơn cả lúc trước. Hắn có chút hoảng, tiếp tục thế này hắn sẽ chết. Mà hiện tại, hắn bị đâm xuyên nhiều lần như vậy, cơ thể cũng đã rất suy yếu, nếu còn thêm vài lần nữa, hắn cũng phải quy tiên.

"Tiểu tử, rốt cuộc ngươi thế nào mới chịu buông tay, nói một lời đi, ta giảng hòa với ngươi." Viên Chân không dám ra tay, Huyết thi không thể xảy ra vấn đề, nếu không có hối hận cũng không kịp. Đây là lần bất lực nhất từ trước đến nay của hắn, bị một tiểu tử bức đến nước này.

"Tự cắt cái của nợ trong quần đi, bản phong chủ sẽ buông tay." Lâm Phàm không hề nghĩ đến chuyện buông tay, chắc chắn phải đánh đối phương nổ tung mới được. Bị thương nặng thế này mà không đòi chút lợi lộc thì thật có lỗi với bản thân. Còn về việc cắt cái đó, có gan thì cắt đi, nếu cắt thật thì hắn sẽ phục. Tất nhiên, hắn không hề tin Viên Chân sẽ cắt. Dẫu sao là đàn ông, sao có thể dung tị tình cảnh này.

"Được." Ánh mắt Viên Chân sắc bén, không hề bất mãn với câu nói này, trái lại cổ tay khẽ động, vén áo lên, tay đưa dao xuống không chút do dự, thậm chí là vô tình chém phăng đi.

Phụt!

Máu tươi phun ra, nhưng rất nhanh đã được cầm lại.

"Cái gì?" Lâm Phàm trợn mắt há hốc mồm, cả người ngây dại, mẹ nó lại cắt thật kìa. Hắn kinh ngạc nhìn Viên Chân, trên thế giới này, hắn vốn tự cho mình là người tàn nhẫn với bản thân nhất, nhưng hiện tại, hắn phát hiện mình không phải. Danh hiệu tàn nhẫn nhất, nên trao cho Viên Chân. Đây mới đúng là mẹ nó chứ.

Viên Chân vô cảm, ngoài sắc mặt hơi tái đi một chút thì không có biểu hiện gì khác, "Giờ có thể buông ra rồi chứ, ta Viên Chân bảo đảm, lần này sẽ không dây dưa với ngươi nữa."

Lâm Phàm nhìn chằm chằm đối phương, ngẩn người nhìn hồi lâu.

"Đệch! Ngươi là thằng đần à."

Hắn há to miệng, đột nhiên cảm thấy, chính đạo chi chủ Viên Chân, rất có thể thật sự là kẻ thiểu năng.

"Bản phong chủ cũng chỉ là nói đùa một câu, ngươi lại tưởng thật?"

Lâm Phàm không nói nên lời, không biết phải nói gì cho phải, quá đỗi kinh người và khủng khiếp. Nếu để người ngoài biết chính đạo chi chủ lại làm ra chuyện thế này, e là tròng mắt người ta phải lòi ra ngoài mất.

"Ngươi lật lọng?" Viên Chân kinh nộ, tức giận đến bốc khói.

"Thôi bỏ đi, ngươi đi đi, bản phong chủ hôm nay không giết ngươi, ngươi chặt 'của quý' quá lợi hại, xem như đã khuất phục được ta, ta nguyện cho đàn ông đích thực một cơ hội sống sót." Lâm Phàm bái phục, đại phát từ bi.

"Ta muốn ngươi buông hắn ra." Viên Chân thấy Huyết thi sắp không xong, vội vã gầm lên.

Rắc!

Đúng lúc này, sợi xích dứt khoát siết đứt đầu Huyết thi, đầu và thân chia lìa, máu tươi tuôn trào ròng ròng.

"A!" Tóc Viên Chân dựng đứng cả lên, đôi mắt đỏ ngầu, có chút phát điên. Huyết thi chết rồi, tâm huyết mấy chục năm của hắn phút chốc tan tành.

Lâm Phàm đứng dậy, đẩy Huyết thi sang một bên, nhấc chân lên, giẫm nát trái tim của Huyết thi.

Cúi đầu nhìn lồng ngực đang không ngừng chảy máu, hắn tạm thời rất bình thản, những vết thương này không tính là gì, sau đó nhìn về phía Viên Chân, vô cùng bái phục.

"Chính đạo chi chủ, ừm, đàn ông, đúng là đàn ông, ta bái phục sát đất, thứ này mà cũng dám chém, ngươi là người 'khủng' nhất mà ta từng gặp. Yên tâm, hôm nay ta không giết ngươi, là do hành động của ngươi khiến ta chấn động, ngươi là người đầu tiên, mau cút đi."

Lâm Phàm giơ tay, tùy ý đuổi đi, trong tình cảnh chiến đấu mà nói bừa một câu, đối phương lại tin, đúng là phải tàn nhẫn cỡ nào mới được chứ.

"Ta muốn ngươi chết."

Viên Chân gầm rống, lực lượng toàn thân chấn động cực kỳ khủng bố, trong chớp mắt nâng tay, trời đất rung chuyển, lực lượng Đạo Cảnh bùng nổ, vô số dị tượng hiện ra sau lưng, kinh người khủng khiếp.

"Tiểu súc sinh, ta muốn lột da ngươi."

Huyết thi thực sự đã chết. Mấy chục năm nỗ lực bị phá hủy hoàn toàn.

"Ta muốn tàn sát sạch sẽ bất kỳ ai có liên quan đến ngươi."

Khi Viên Chân thốt ra những lời này, Lâm Phàm đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tóe lên hàn quang.

"Hôm nay ngươi không đi được nữa rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.