Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 787
Chuyện này còn bắt ta nói thế nào đây (Canh ba)

❊ ❊ ❊

Thực lực tông môn tăng vọt là cảnh tượng hắn muốn thấy nhất.

Trương Long bọn họ ngày đêm bế quan, dưới sự hỗ trợ của đan dược, đột phá đến cảnh giới này đã là rất khá. Tất nhiên, việc này cũng có liên quan đôi chút đến thiên phú của bọn họ, nếu thiên phú cực mạnh, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây.

Tuy nhiên không sao cả, thứ hắn không thiếu nhất chính là thời gian.

"Ngủ ngon thật."

Lúc này, Thượng Điếu Nữ tỉnh lại. Trong mắt Lâm Phàm, Thượng Điếu Nữ nhiều nhất cũng chỉ nằm khoảng một canh giờ, nhìn tình hình hiện tại, đúng là ngủ đủ rồi.

"Ta muốn nghe kể chuyện." Việc đầu tiên sau khi Thượng Điếu Nữ tỉnh lại không phải việc gì khác, mà là muốn nghe kể chuyện.

Bành!

Lâm Phàm nắm năm ngón tay lại, tung một quyền oanh tới, thế nhưng cú đấm này không hề gặp vật cản, xuyên thấu qua cơ thể Thượng Điếu Nữ. Trong suốt, không thể gây sát thương.

Trong nháy mắt, Lâm Phàm cảm giác một đôi cánh tay xuyên qua hai bên người mình, khoác lên trên người hắn, một luồng khí tức không quá nóng hổi phả ra từ miệng Thượng Điếu Nữ.

"Ta muốn nghe kể chuyện."

"Mẹ kiếp." Lâm Phàm có chút giận dữ, hắn cảm thấy đối phương đang đùa giỡn mình, ngủ một canh giờ đã ngủ đủ, lại còn nói muốn tiếp tục nghe kể chuyện, đúng là khiến người ta khó chịu.

Tuy nhiên, hắn nhịn xuống, vừa vặn xem thử Thượng Điếu Nữ này rốt cuộc là tình huống gì.

Hữu Sắc Nhãn mở ra.

Tức thì, hắn ngưng thần, khí thế của Thượng Điếu Nữ đột nhiên thay đổi, một loại khí tức cực kỳ quỷ dị lấy cô ta làm trung tâm, như sóng trào, mãnh liệt khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

"Không ổn, nguy hiểm." Hắn vốn không để loại khí thế này vào lòng, nhưng nhìn xu thế này, nó đang khuếch tán ra bốn phía, nếu không ngăn cản, e rằng thật sự có thể bao phủ toàn bộ tông môn.

"Đóng lại."

Lập tức đóng Hữu Sắc Nhãn lại, sơ bộ hiểu rõ năng lực của Thượng Điếu Nữ.

Công kích về phương diện tinh thần rất bá đạo.

"Ừm???" Thượng Điếu Nữ phản ứng lại, trong mắt đầy vẻ mông lung, tạm thời chưa kịp định thần, trong tích tắc vừa rồi, lý trí của cô ta biến mất, ký ức có chút hỗn loạn.

"Rốt cuộc cô muốn thế nào?" Lâm Phàm hỏi.

Thượng Điếu Nữ này quả thực có chút khó chơi, am hiểu công kích diện rộng.

Đối với mỗi một vị cường giả mà nói, đều có thể thi triển uy áp công kích, nhưng kiểu như thế này, đem uy áp tinh thần thi triển đến mức độ này, thì không phải là người thường có thể làm được.

"Ta muốn nghe kể chuyện." Thượng Điếu Nữ thản nhiên đáp lại.

"Nghe cái đầu ngươi ấy." Lâm Phàm có chút bất lực, mẹ kiếp sớm biết sẽ như vậy, lúc trước đã không nên mang Thượng Điếu Nữ này về tông môn.

Ngày nào cũng đòi nghe kể chuyện, lấy đâu ra lắm chuyện thế.

Có thời gian này, làm việc khác còn tốt hơn nhiều.

"Ta không có em gái." Thượng Điếu Nữ lắc đầu nói.

Lâm Phàm hít sâu một hơi, sau đó giọng điệu trở nên lạnh lẽo, "Có phải cô muốn chết không? Nếu cô muốn, ta không ngại giúp cô đâu."

"Chết thì có thể, nhưng ta muốn nghe kể chuyện." Thượng Điếu Nữ điềm nhiên, không chút gợn sóng.

"Vãi!"

Đây xem như là lần đầu tiên trong đời hắn gặp phải đối thủ vô ngữ đến mức này, dù có chết cũng phải nghe kể chuyện. Tuy nhiên, điều này cũng chứng minh ở một khía cạnh khác rằng đối phương là một hạt giống tốt, rất chuyên nhất với mục tiêu trong lòng mình.

Dù chết cũng phải nghe kể chuyện, niềm tin này phải mạnh mẽ đến nhường nào, người bình thường sao có thể có được niềm tin như vậy.

"Được, có thể, nhưng ta muốn giao dịch với cô một chút. Bình thường khi ta không ở tông môn, cô phải bảo vệ an toàn cho mỗi một đệ tử của Viêm Hoa Tông, chỉ cần cô làm được, mỗi lần ta trở về, bản Phong chủ nhất định kể cho cô nghe ba ngày ba đêm, thế nào?"

Lâm Phàm nghĩ đến năng lực của Thượng Điếu Nữ, liền nảy ra ý định.

Tu vi của Minh Vương Thánh Tử không yếu, Diệu Thế cảnh, nhưng với tu vi như vậy mà vẫn khó lòng chống đỡ công kích tinh thần của Thượng Điếu Nữ.

Nếu hắn không ở tông môn mà gặp phải cường địch xâm nhập, có lẽ Thượng Điếu Nữ này sẽ có sự giúp đỡ rất lớn.

"Được." Thượng Điếu Nữ gật đầu.

Lâm Phàm hài lòng gật đầu, thu phục được Thượng Điếu Nữ cũng xem như là gia tăng thêm một chút sức chiến đấu cho tông môn.

Trên đỉnh núi.

Hắn đứng ở đó, nhìn xa xăm về nơi cực xa.

Trên bầu trời, Tri Tri Điểu bay tới, một tờ tin tức rơi xuống.

Hắn giơ tay chộp lấy, mở nội dung ra xem.

"Không ngờ 《Đan Giới Chi Chủ》 đã được hoan nghênh đến thế này, lâu không cập nhật mà lại gây ra bạo động lớn như vậy." Hắn liếc nhìn, trong nội dung có ghi chép, không ít cường giả đỉnh phong rời khỏi Thánh Địa, tìm kiếm tác giả cấp tông sư ở khắp nơi.

Thậm chí còn tuyên bố, chỉ cần tìm được tên này, nhất định phải đánh cho một trận tơi bời, bắt hắn ngoan ngoãn viết tiếp.

"Lòng tham không đáy. Bản Phong chủ cập nhật cũng không ít rồi, tuy mỗi lần cập nhật đều mất rất lâu mới đăng tiếp, nhưng chỉ riêng thời gian này, số chữ cập nhật cũng ít nhất phải hai ba mươi vạn."

"Ơ!"

Lúc này, hắn nhìn thấy ở góc nội dung, có bài biện luận của Chính Đạo Chi Chủ Viên Chân về việc mình bị vu khống.

"Thú vị, không ngờ người bây giờ đều biết cách che giấu bản thân như vậy." Lâm Phàm suy ngẫm, bộ mặt thật của Chính Đạo Chi Chủ chỉ có mình hắn nhìn thấy.

Chu Phụng Phụng và con lợn béo đều không có mặt tại hiện trường, thì hiểu được cái gì chứ.

Còn những người được mình cứu thì càng chẳng biết gì cả, e rằng chỉ biết yêu chuộng hòa bình, ủng hộ hòa bình, còn những thứ khác thì chẳng biết gì đâu.

"Cũng được, hôm nay cập nhật thêm một chút, ngày mai đi Đan Giới đòi đan dược. Đã đạt đến Diệu Thế cảnh rồi, phải tiếp tục nỗ lực, đạt đến Đạo Cảnh thì mới tính là đạt đến đỉnh phong."

Lâm Phàm lấy ra tờ giấy vàng óng, lập tức truyền đến tiếng than vãn và gào khóc của người thẩm duyệt Tri Tri Điểu, còn có loại khao khát nghe mà muốn rơi lệ đó.

Hắn không thèm để ý, trực tiếp bắt đầu viết.

Nội dung không cần phải suy nghĩ, lối mòn đã nằm sẵn trong lòng.

Còn về chuyện của Chính Đạo Chi Chủ, hắn phải tiếp tục đả kích một lát mới được.

Không ngờ Chính Đạo Chi Chủ này đúng là đủ bình tĩnh, gặp chuyện như vậy mà vẫn không hề nôn nóng.

Nhưng cũng phải, ông ta là Chính Đạo Chi Chủ, danh tiếng sớm đã vang xa, muốn để người khác tin mình thật sự chẳng có khả năng gì. Tất nhiên, hắn cũng chỉ làm cho ông ta thấy ghê tởm mà thôi, những cái khác căn bản không để ý.

Nhẫn trữ vật của Viên Chân và Xích Cửu Sát vẫn đang nằm trong tay hắn, hắn không lấy ra ở tông môn.

Ma Thần Xích Cửu Sát có thể lần theo cảm ứng của nhẫn trữ vật mà tìm đến mình, thì Viên Chân tự nhiên cũng có bản lĩnh này.

Làm xong nội dung, truyền đến cho Tri Tri Điểu, chuẩn bị đi Đan Giới thu thù lao từ Cửu Sắc Lão Tổ, nhân tiện thương lượng một chút, xem cái giá này có phải nên tăng lên hay không.

Ảnh hưởng khá cao, bắt buộc phải tăng giá.

Lâm Phàm bay vút lên không trung, biến mất trên bầu trời tông môn.

"Đồ đệ bảo bối này của ta đã khiến vi sư nhìn không thấu rồi." Thiên Tu mở mắt, nhìn về phía thiên địa xa xăm, dần dần, trên mặt lộ ra nụ cười, "Đại thế đã định, không thể ngăn cản."

Sau đó tiếp tục tu luyện.

Dần dần, một gốc cổ thụ tang thương hiện ra sau lưng, khí thế ôn hòa tản ra, bao phủ lấy Viêm Hoa Tông.

"Thánh Địa rốt cuộc có đến hay không đây." Minh Vương Thánh Tử ngồi xổm người, vất vả lau chùi nhà vệ sinh. Đã thề không thể phản bội, nhưng trong lòng hắn vẫn kỳ vọng Thánh Địa sẽ đến cứu mình. Nhưng đã qua lâu như vậy, Thánh Địa vẫn chưa có bất kỳ tin tức gì.

"Không phải là không biết mình đang ở đâu đấy chứ."

Nghĩ đến đây, Minh Vương Thánh Tử tim đập thình thịch, hình như đúng là rất có khả năng này.

Đan Giới.

Độc vụ màu xanh lục hình thành nên lớp phòng hộ, ngăn cản bất cứ kẻ nào có ý đồ bất chính với Đan Giới, còn những người đến Đan Giới muốn chiêm ngưỡng chân dung của Cửu Sắc Lão Tổ cũng đều bị chặn ở bên ngoài.

Họ không dám xông vào, những sinh linh độc vụ này quá mức kinh khủng, chỉ cần dính phải một chút là có thể thân tử đạo tiêu, hóa thành tro bụi.

"Cửu Sắc Lão Tổ, bọn ta mộ danh mà đến, kính xin được gặp mặt." Một nam tử phong tư trác việt, khí tức thâm hậu, đứng ngoài Đan Giới chắp tay hô lớn. Thế nhưng không hề có hồi âm.

Những sinh linh độc vụ màu xanh lục quấn quanh bên ngoài Đan Giới vẫn đi lại vô định, nhưng nếu có sinh linh nào bước vào phạm vi bên trong, thì sẽ bị chúng xông lên tấn công, nuốt chửng kẻ xâm nhập sạch sẽ.

"Huynh đài, đừng gọi nữa, hiện tại Đan Giới đã bế giới rồi, sẽ không tiếp đãi bất kỳ ai đâu." Một nam tử đã đợi rất lâu bên ngoài Đan Giới lên tiếng.

"Tại sao? Trải nghiệm của Cửu Sắc Lão Tổ có ảnh hưởng khá lớn đến ta, ta không ngại vạn dặm xa xôi tìm đến, chính là vì muốn chiêm ngưỡng chân dung." Nam tử nói.

"Huynh là thật không biết hay giả vờ không biết vậy? Lúc trước Đan Giới Chi Chủ đón tiếp người từ phương xa đến, nhưng không ngờ bên trong lại trà trộn kẻ có ý đồ mưu đoạt đan dược, may mà phát hiện kịp thời nên không có tổn thất gì, cho nên hiện tại Đan Giới đã bế giới, không tiếp đãi bất kỳ ai nữa." Nam tử chờ đợi đã lâu nói.

"Sao huynh biết được?" Nam tử tò mò hỏi. Đột nhiên, nơi thiên địa xa xăm, một đạo lưu quang lao đến.

"Cửu Sắc Lão Tổ, mau đón ta vào." Lâm Phàm xuyên không mà đến, âm thanh ngưng tụ thành một sợi tơ, xuyên thấu qua độc vụ màu xanh lục, truyền vào bên trong.

Cửu Sắc Lão Tổ gần đây rất phiền lòng, người mộ danh mà đến thật sự quá nhiều, rất nhiều chủ nhân đại thế lực cũng đều đến, ngoài miệng tuy là chúc mừng, nhưng hắn nhìn ra được sự đố kỵ trần trụi.

Còn có một số người hỏi hắn về những chuyện xảy ra phía sau.

Nhưng hắn có thể nói thế nào, lẽ nào nói rằng, thực ra câu chuyện không phải xảy ra như vậy, mà là bản Lão Tổ bị người ta đánh cho tơi bời, cuối cùng quỳ xuống cầu xin tha thứ mới được đối phương bỏ qua.

Còn về việc Lâm Phong chủ sau này sẽ viết thế nào, hắn chỉ có thể nói, bản Lão Tổ cũng mẹ kiếp không biết đâu.

Nội dung bên trong viết đến giờ, ít nhất đã có ba nữ nhân có quan hệ mập mờ với Lão Tổ, nhưng hắn thực sự chưa từng trải qua những chuyện này.

Những lời bình luận kia hắn đã xem qua.

Nhiều lão gia hỏa đều rất hâm mộ, đều nói lúc trẻ chỉ mải mê tu luyện, chưa từng nghĩ đến chuyện nam nữ, sau này tu luyện có thành tựu, tuổi tác cũng đã lớn, gánh nặng trên vai cũng nặng nề hơn, nên cũng không nghĩ đến những chuyện như vậy nữa.

Thế nhưng thực sự là không có. Hơn nữa lại không thể nói ra, người khác hỏi hồng nhan đâu rồi, hắn đều chỉ cười cười không nói.

Đột nhiên, hắn nghe thấy bên ngoài có âm thanh quen thuộc truyền đến, tức thì vui mừng, đây là giọng của Lâm Phong chủ.

Sau đó, điểm một ngón tay, một đạo quang huy xuyên thấu qua, mở ra một con đường.

Bên ngoài.

Đám người đang trò chuyện, phát hiện ra bóng người này, còn có chút nghi hoặc, không biết người này là ai. Đan Giới đã bế giới rồi, vậy mà còn chỉ đích danh Cửu Sắc Lão Tổ ra đón mình vào, thật sự coi mình là ai vậy.

Chỉ trong nháy mắt, tình huống thay đổi bất ngờ. Độc vụ Đan Giới lui sang hai bên, mở ra cho hắn một con đường.

"Hoan nghênh Lâm Phong chủ giá lâm." Một giọng nói truyền đến, đây là giọng của Cửu Sắc Lão Tổ.

Kinh ngạc, vậy mà lại là thật.

Tên này rốt cuộc là lai lịch gì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.