Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0756
Ừm! Không sai, đúng thật là như vậy (Chương bốn)

❊ ❊ ❊

Con yêu thú vô tội đang tản bộ chậm rãi vào ban đêm, liền bị Lâm Phàm bắt tới nướng, cũng coi là yêu thú bi tình.

Mùi thơm rất nồng đậm, sực nức xông vào mũi.

Lâm Phàm gắp một miếng thịt, nhét vào miệng, vô cùng vui vẻ, cảm giác hạnh phúc tràn trề.

Thế nhưng khi nghĩ đến cuốn tiểu sử của Cửu Sắc Lão Tổ này, hắn cũng thấy bất đắc dĩ.

"Hố rồi, nghĩ kỹ lại thì cuộc đời Cửu Sắc Lão Tổ này bi kịch quá, nếu thật sự viết ra như vậy, chẳng phải sẽ bị người ta chửi chết sao, xem ra phải mở bàn tay vàng thôi."

Giờ nghĩ lại, lúc đó bị Khổ Tu Trị cám dỗ nên nghĩ quá đơn giản, giờ suy ngẫm kỹ lại, không thể không nói, đây là một việc phức tạp.

Nhưng dù là như vậy thì đã sao, chẳng lẽ còn làm khó được hắn ư.

Nếu bị loại chuyện này làm khó, hắn cũng không cần lăn lộn nữa.

Trước đó, hắn phải nghĩ một cái tên thật kêu.

《Đan Giới Chi Chủ》

Cái tên này cơ bản không cần nghĩ, cứ dùng Đan Giới Chi Chủ là được, nếu làm quá phức tạp thì cũng chẳng tốt lành gì.

"Bắt đầu cấu tứ, yếu tố gia đình của Cửu Sắc Lão Tổ này không thể tạo ra thù hận, phải sửa lại một chút."

Lâm Phàm nghiền ngẫm, khởi động cái đầu thông tuệ, hắn không thích động não lắm, cảm thấy hại não, mỗi lần vận chuyển, không biết đã chết bao nhiêu tế bào não, thật là làm người ta bực mình.

"Có rồi." Lâm Phàm cười, nghĩ ra một cái sáo lộ.

Cửu Sắc Lão Tổ xuất thân trong gia đình bình thường, thiên tư bình thường, thuộc dạng phế vật, đồng thời còn có một vị hôn thê, đại thế lực khai chiến, cha mẹ lên đường ra chiến trường, sau đó chiến tử, khi Cửu Sắc đang chịu nỗi đau mất người thân, vị hôn thê dẫn theo một nam tử tới, tiến hành từ hôn đầy mạnh mẽ, thậm chí còn bị nam tử mà vị hôn thê dẫn tới đánh bị thương ngay trước mặt mọi người.

Chảy máu, cao giọng hô lớn một tiếng trước mặt mọi người.

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo.

"Ừm ừm, xong xuôi, cứ theo cốt truyện này mà phát triển tiếp, chắc sẽ rất tuyệt." Trong đầu Lâm Phàm toàn là sáo lộ, dù sao thì cứ vớ vẩn bê nguyên xi khuôn mẫu vào.

"Cửu Sắc Lão Tổ, thổi phồng ngươi lên oai như vậy, chắc không sao đâu."

Trên tờ giấy kim sắc, lập tức hiện ra rất nhiều nội dung.

Một chương nội dung quá ít, ít nhất phải có một đợt cao trào mới được.

Vừa viết, vừa cầm thịt nướng, tiện thể húp ngụm canh, sau khi ăn no, nội dung cũng viết xong, trực tiếp truyền tống tới chỗ Tri Tri Điểu.

Người kiểm duyệt của Tri Tri Điểu biết được Tông Sư lại viết nội dung, vô cùng kích động, đặc biệt là khi thấy nội dung nhiều như vậy, suýt nữa thì bay lên trời.

Nhưng rất nhanh, khi thấy nội dung, hắn lại ngơ ngác.

"Cái quái gì vậy?"

Cái nhìn đầu tiên không hiểu được, nhìn không giống tin tức chút nào.

"Đan Giới Chi Chủ?"

Hắn nghiền ngẫm, cái này chẳng lẽ có liên quan đến Đan Giới sao, hơn nữa khi thấy cái tên Cửu Sắc, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu hắn chính là Cửu Sắc Lão Tổ.

"Tông Sư, ngài viết cái gì đây? Sao có vẻ liên quan đến Đan Giới thế?" Người kiểm duyệt Tri Tri Điểu vội vàng hỏi.

"Đúng là có liên quan đến Đan Giới, tin độc quyền hiểu không? Sự tích cuộc đời từ nhỏ đến lớn của Đan Giới Chi Chủ, ngươi bảo là viết cái gì?" Lâm Phàm đáp.

"A?" Người kiểm duyệt Tri Tri Điểu ngẩn người, có chút không kịp phản ứng, sau đó cẩn thận xem nội dung bên trên.

Lúc đầu còn hơi không để tâm, hay nói đúng hơn là hoài nghi, nhưng xem mãi xem mãi, hắn lại không nhịn được.

"Đệt! Quá bắt nạt người rồi, đôi cẩu nam nữ này, nếu là ta, đã sớm rút thần hồn ra hành hạ tàn nhẫn một trận." Người kiểm duyệt Tri Tri Điểu bị nội dung bên trong làm cho tức giận.

Thế nhưng khi thấy Đan Giới Chi Chủ Cửu Sắc hét lên những lời đó, hắn cũng thấy nhiệt huyết sôi trào.

Khi thấy Đan Giới Chi Chủ vì gia biến mà bị ác đồ bắt nạt, sau đó phản sát, hắn cũng thấy phấn chấn vô cùng, giết hay lắm.

Chỉ là khi xem đến phía sau, lại phát hiện không còn nữa.

Còn tiếp?

"Tông Sư, nội dung phía sau đâu? Sao còn chưa viết ra, thú vị quá đi, mau đăng ra đi, cầu ngài đấy." Người kiểm duyệt Tri Tri Điểu rất muốn biết những chuyện xảy ra tiếp theo, đã có chút không chờ nổi, hắn chưa từng xem nội dung như thế này bao giờ, cảm thấy có thể khơi gợi lại ký ức của mình.

"Viết cái rắm, không mệt người à, chỉ biết thúc giục, đừng phiền ta, đang bận đây." Lâm Phàm thu tờ giấy kim sắc lại, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục lên đường.

Đối với nội dung này, hắn cũng coi là có tâm rồi, Cửu Sắc Lão Tổ người này cũng khá được, nên không hố lão nữa.

Còn về nội dung, thì chắc chắn phải viết cho tử tế, cũng không thể làm mất mặt mũi được.

Người kiểm duyệt Tri Tri Điểu thấy câu trả lời này, cũng hơi ngơ ngác, tính khí của Tông Sư không tốt lắm, không phải chỉ hối thúc một chút thôi sao, sao lại chửi người ta chứ.

Nhưng hắn ngưỡng mộ người có tài hoa, cái này viết cực kỳ xuất sắc.

"Không ngờ trải nghiệm thời trẻ của Đan Giới Chi Chủ lại thê thảm như vậy, ai..." Hắn xem xong nội dung này, tự nhiên cũng không hoài nghi thật giả, nhưng thật sự rất hay, muốn xem nội dung phía sau rốt cuộc là như thế nào.

Chỉ là đáng tiếc, Tông Sư lại không viết nữa.

Nhưng hắn còn có việc quan trọng hơn, hắn cảm thấy nếu dàn trang cái này cho tốt, tuyệt đối có thể thu hút nhiều người hơn, vì vậy hắn xin đưa 《Đan Giới Chi Chủ》 lên trang nhất ở chính giữa, đặc biệt dành ra mặt báo để đăng.

Lâm Phàm ngồi xếp bằng ở đó, tiến hành tu luyện, tuy nói Khổ Tu Trị đã rất nhiều, nhưng hắn không thể thả lỏng, chỉ có người không lúc nào là không tu luyện, mới có thể trở thành cường giả chân chính.

Hắn hiểu rõ đạo lý này, cho nên tiến vào trạng thái tu luyện.

Tinh Thần Các.

Thân thể Chu Đế Võ bị quấn thành cái bánh ú, chỉ có một đôi mắt lộ ra bên ngoài, lúc này hàng mi run rẩy một cái, mơ màng mở mắt ra.

"Ta đang ở đâu?"

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Hai câu nói rất lú lẫn, biểu thị hắn hiện tại rất mờ mịt, không hề nhớ rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

"Tỉnh rồi?" Tinh Thần Lão Tổ hiện tại còn đang tức giận, còn về việc Chu Đế Võ bị người ta đánh thành cái bộ dạng này, ông còn có thể nói gì nữa, đã không còn gì để nói rồi.

"Lão Tổ, con có phải đã thua rồi không?" Giọng Chu Đế Võ run rẩy, có chút không dám tin, nhưng vẫn ôm hy vọng.

"Ngươi nhìn bộ dạng hiện tại của ngươi đi, ngươi nói xem ngươi là thắng hay thua?" Tinh Thần Lão Tổ muốn nổi nóng, nhưng nhìn thành ra thế này rồi, còn nổi nóng cái gì nữa, làm sao mà nóng nổi nữa, mất sạch mặt mũi rồi.

Chu Đế Võ không nói lời nào, nhắm mắt lại, hai dòng lệ chảy xuống từ khóe mắt, khẽ mở miệng, giọng điệu có chút không cam lòng, "Lão Tổ, là con sơ suất rồi, con chưa thi triển ra..."

"Không, ngươi không sơ suất, như vậy là tốt nhất rồi, nếu ngươi dốc hết toàn lực, lúc đó mới là lúc ngươi mất mặt nhất, Mục Phong nghênh chiến, một chiêu bại trận, ít nhất bộ dạng hiện tại của ngươi, Lão Tổ vẫn có thể nói là ngươi chưa thi triển toàn lực, dưới sơ suất nên bị đánh lén, tuy mất mặt, nhưng ít nhất vẫn còn đường lui." Tinh Thần Lão Tổ nói.

"Mục Phong, hắn..." Chu Đế Võ không tin, sao có thể chứ.

Thực lực của Mục Phong, hắn nắm rõ trong lòng, tuy không bằng hắn, nhưng cũng chỉ kém một chút, sao lại có thể một chiêu bại trận.

"Lo dưỡng thương cho tốt đi, tên kia ra tay thật tàn nhẫn, toàn thân xương cốt của ngươi cơ bản là gãy hết rồi." Tinh Thần Lão Tổ vỗ vai Chu Đế Võ, đứng dậy rời đi.

Bất kể thế nào, Chu Đế Võ cũng là Đại sư huynh của Tinh Thần Các, cũng là do một tay ông dạy dỗ ra, bại rồi thì có thể làm sao, mắng cho một trận hay là thế nào đây?

Điều đó là không thể, bao nhiêu năm qua, cũng có tình cảm rồi.

Sau khi Lão Tổ rời đi, Chu Đế Võ tuyệt vọng vô cùng.

Nhưng hắn có chút không cam tâm, lúc đó tình huống đặc biệt, là hắn sơ suất, khi phản ứng lại thì đã không kịp nữa rồi, trực tiếp bị sức mạnh của đối phương nghiền ép xuống đất, hắn đã quyết định, chờ vết thương lành lại, sẽ tìm đối phương tỉ thí một trận cho ra trò.

Hắn không tin, mình sẽ thua thảm hại đến mức này.

Sáng sớm, ráng chiều bao phủ, Lâm Phàm ngừng tu luyện, lôi Thái Hoàng Kiếm ra "giải quyết" trực tiếp.

Tu luyện là việc rất mệt mỏi, một ngày không ngủ, mệt muốn chết, vẫn là trạng thái đầy đủ thì tốt hơn.

Sau đó bay lên không trung, tiếp tục độn đi về phía xa, hắn phải đi nâng cao tu vi, Thông Thiên Cảnh vẫn chưa đủ, bước vào Diệu Thế Cảnh, ở Vực Ngoại Giới này chắc là có thể đi ngang rồi.

Đan Giới.

"Sao vẫn chưa tới, Tri Tri Điểu ngươi đang ở đâu thế?" Cửu Sắc Lão Tổ đứng ngoài chờ đợi, trời vừa sáng, ông đã không chờ nổi nữa rồi.

Đồng thời, lòng ông có chút căng thẳng, không biết Lâm Phong Chủ đã viết chưa, hay hoặc là đã viết rồi, nhưng nội dung đó, có được người khác yêu thích hay không.

Mà Đan Giới Chi Chủ là ông, Cửu Sắc Lão Tổ, liệu có thể vang danh Vực Ngoại Giới, lưu truyền thiên cổ hay không.

Là cường giả Đạo Cảnh đỉnh phong, giờ ông rất căng thẳng, lòng bàn tay đều đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Phía xa, một con chim trong suốt ba đuôi màu xanh lam bay tới.

Tim ông đập mạnh, đó là Tri Tri Điểu, tới rồi, cuối cùng cũng tới rồi.

"Nếu viết không hay thì làm sao bây giờ?"

"Nếu không viết, thì phải làm sao?"

Đan Giới Lão Tổ hoang mang đi qua đi lại, đều không biết phải làm thế nào cho phải.

Lập tức, tờ giấy màu xanh lam từ trên không trung rơi xuống.

Cửu Sắc Lão Tổ tuy căng thẳng, nhưng vẫn đón lấy tờ giấy, sau đó rất căng thẳng liếc nhìn, chỉ một cái liếc mắt này, đã khiến ông ngẩn người.

"Cái gì? Lại ở trang nhất của Tri Tri Điểu?"

Ông ngẩn người, như thể không dám tin, hơn nữa tiêu đề nội dung kia, nhìn thoáng qua là biết ngay là mình.

《Đan Giới Chi Chủ》

Ngoài ông ra, còn có thể là ai.

"Không ngờ Lâm Phong Chủ thực sự đã viết." Cửu Sắc Lão Tổ hít sâu một hơi, cũng không bận tâm viết ra sao, trực tiếp nhìn vào nội dung.

Khi nhìn cái nhìn đầu tiên, ông đã biết đây là đang viết về mình, dù đã qua hơn một ngàn năm, ông vẫn nhớ như in.

Dần dần, Cửu Sắc Lão Tổ xem đến ngẩn ngơ, bởi vì quá hay, đặc biệt là khi thấy những đoạn kịch tính, sắc mặt đỏ bừng, vô cùng hưng phấn.

"Ơ, sao mất rồi? Phía sau đâu?"

Xem đến cuối, lại phát hiện đột nhiên đứt quãng, điều này khiến Cửu Sắc Lão Tổ sốt ruột, viết như vậy căn bản là không đủ xem mà.

"Khoan đã."

Đột nhiên, Cửu Sắc Lão Tổ có chút hoang mang, cái này viết đúng là ông, nhưng quá trình phát triển của nội dung bên trong lại không phải như vậy.

Cha mẹ đúng là đã chết, nhưng không phải chiến tử.

Còn chuyện từ hôn cũng không có, ông lấy đâu ra vị hôn thê, căn bản là không có chuyện này.

Đây lại là cái gì?

Bị ác đồ bắt nạt, trực tiếp phản sát, chuyện này thì có, nhưng câu chuyện không phát triển như vậy, ông nhớ thời trẻ, đúng là bị ác đồ tìm tới cửa, hơn nữa ông cũng không hề phản sát ác đồ, mà là bị người ta giẫm dưới chân, đánh cho một trận tơi bời, cuối cùng cầu xin tha thứ mới được người ta tha cho một mạng.

"Cái này..."

Cửu Sắc Lão Tổ có chút chột dạ, cảm thấy Lâm Phong Chủ thổi phồng hơi quá, nhưng ông nhớ lại những lời Lâm Phong Chủ đã nói.

Mỹ hóa câu chuyện, có sửa đổi, người khác hỏi tới thì cứ coi như là đã xảy ra, dù sao cũng chẳng ai biết cả.

"Ừm, đúng, lão phu trước kia chính là như vậy, Lâm Phong Chủ viết không sai." Cửu Sắc Lão Tổ lập tức điều chỉnh thái độ của mình, rất công nhận câu chuyện này, sau đó nhìn những bình luận của đám người ở Vực Ngoại Giới.

Mở ra xem, lại ngẩn người, sau đó bật cười.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.