Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 759
Tông sư, nhân thân an toàn của ngài đang gặp nguy hiểm (Chương thứ ba)

❊ ❊ ❊

Diên Ca ngẩn người ở đó, trong chớp mắt, vật đổi sao dời, mối thâm thù huyết hải tan thành mây khói, nàng muốn báo thù, nhưng hiện tại cả tông môn đã tiêu vong.

"Kết thúc rồi." Lâm Phàm xoa đầu Diên Ca, một tiểu la lỵ đáng yêu như vậy, vốn chỉ nên làm nhiệm vụ bán manh là được, lại bị thù hận che mờ hai mắt.

"Họ đều chết cả rồi." Diên Ca mở to mắt, phủ một tầng sương nước, trong lòng rất khó chịu. Những người từng quen thuộc, những người từng quan tâm đến nàng, đều biến mất rồi, sau này cũng chỉ có thể hồi ức trong lòng.

"Đúng vậy, đều chết hết rồi, đều biến thành cặn bã cả rồi. Diên Ca, muội phải nghĩ thoáng ra, không thể để thù hận che mờ hai mắt, đi theo ta đi." Nếu không nói đến Thái Thần Tông, tâm trạng của hắn rất tuyệt vời, diệt một tông môn, điểm tích lũy tăng lên rất đáng mừng, khiến người ta hưng phấn.

Chỉ là lúc này, tâm trạng không vui nổi. Thái Thần Tông bị diệt rồi, tuy rằng không có giao tình gì nhiều với họ, nhưng ít nhất cũng từng quen biết, nên trong lòng vẫn hơi nặng nề.

"Đi đâu?" Diên Ca ngây ngốc, vẫn chưa thoát ra khỏi bầu không khí bi thương đó.

"Viêm Hoa Tông."

Lâm Phàm túm lấy Diên Ca, độn nhập hư không. Vốn định tiếp tục ra ngoài dạo một vòng, nhưng gặp phải chuyện như vậy, thì chỉ đành về tông môn trước, an bài cho Diên Ca ổn thỏa.

Ít nhất quan hệ giữa Thái Thần Tông và Viêm Hoa Tông rất tốt, mà Diên Ca xem như huyết mạch cuối cùng của Thái Thần Tông, không thể chết ở bên ngoài được.

Đường xá xa xôi, muốn đến Viêm Hoa Tông còn cần mấy ngày nữa.

Ngày qua ngày.

Tờ giấy màu vàng kim được Lâm Phàm đặt trong nhẫn chứa đồ, không ngừng truyền đến âm thanh của người thẩm duyệt Tri Tri Điểu.

"Tông sư, nội dung hôm nay bao giờ mới viết xong ạ, chúng tôi mong chờ lắm rồi."

"Tông sư, hôm nay ngài sẽ không không viết chứ, không thể nào, nếu không viết, bên ngoài sắp ầm ĩ tung trời rồi đấy."

"Ngày thứ hai rồi, đã một ngày không viết rồi, nhìn những bình luận này đi, sắp xảy ra chuyện lớn rồi, đều đang thúc giục, thậm chí có những cường giả còn đang đòi tôi cung cấp thông tin thân phận của ngài, muốn tìm ngài nói chuyện tử tế đấy."

"Tông sư, quá đáng rồi đấy nhé, ngày thứ ba rồi, ngài đã ngắt quãng ba ngày rồi, những cường giả kia hiện đang bỏ ra cái giá rất lớn để mua thông tin thân phận của ngài, thậm chí đã mở lời là tìm được ngài sẽ đánh gãy hai chân, phế bỏ tu vi, nhốt vào phòng, bắt ngài viết mỗi ngày, không viết là đánh ngài. Những điều này đều bị tôi chặn lại hết rồi, nhưng tông sư, ngài cũng không thể không coi ra gì chứ."

Trong nhẫn chứa đồ, âm thanh của Tri Tri Điểu vang vọng, nhưng không ai trả lời, điều này khiến người thẩm duyệt Tri Tri Điểu có chút ngơ ngác.

Viêm Hoa Tông.

Vẫn là hai đệ tử đó đang canh giữ sơn môn, họ vẫn chưa rời đi. Có thể canh giữ sơn môn đối với họ mà nói, thuộc về một loại vinh dự.

"Ơ! Sư huynh về rồi." Một đệ tử giơ tay lên, reo hò. Phía xa giữa trời đất, có bóng người lao tới, "Người bên cạnh sư huynh là ai thế? Không ngờ sư huynh ra ngoài còn mang người về."

"Ta biết rồi." Một đệ tử khác vui vẻ nói.

"Ngươi biết cái gì?"

"Cái này mà còn không nhìn ra sao, ngươi không thấy sư huynh luôn đi một mình à, vậy chắc chắn là mang bạn lữ từ bên ngoài về rồi, cái này mà không nhìn ra. Nhưng nhìn dáng người, thấy hơi nhỏ, không lẽ sư huynh lại thích kiểu này?" Đệ tử kia có chút nghi hoặc.

Mấy ngày nay vẫn luôn lên đường, tâm trạng của Diên Ca đã hồi phục đôi chút, nhưng chắc chắn là không thể so với trước kia.

Có lẽ thời gian lâu rồi, nên có thể xóa nhòa nỗi bi thương trong lòng.

Đỉnh núi Thiên Tu.

"Cái gì? Thái Thần Tông không còn nữa?" Hỏa Dung trưởng lão trợn to hai mắt, giọng nói có chút run rẩy, dường như là không dám tin.

"Ừm, bị Huyết Hà Tông diệt rồi." Lâm Phàm thở dài, vực ngoại giới dung hợp, địa vực vô biên, muốn tìm được tông môn từng tồn tại ở Nguyên Tổ Chi Địa, thật sự rất khó khăn.

Có thể gặp được, đúng là vận may.

Tuy gặp được Diên Ca, nhưng tông môn bị diệt, chung quy là đến muộn.

"Sao lại như vậy, Thái Thần Tông và Viêm Hoa Tông ta quan hệ như tri kỷ, sao lại bị diệt tông chứ? Huyết Hà Tông, loại tông môn này đáng ghét vô cùng, lão phu không tha cho chúng đâu." Hỏa Dung trưởng lão giận dữ công tâm, sắc mặt đỏ bừng, hận không thể tự tay giết chết Huyết Hà Tông để báo thù cho bạn cũ.

Phổ Đồ có quan hệ tốt nhất với ông, từng thời trẻ, hai người quen nhau khi đang lịch luyện, tuy lần đầu gặp mặt quan hệ không tốt, thậm chí còn đánh nhau sống chết, nhưng sau đó giảng hòa, trở thành bạn nối khố.

Hổ mục khép hờ, hồi ức hiện lên rõ ràng, đau lòng lắm thay.

"Không cần không tha cho chúng nữa, tông môn đó đã bị con diệt rồi." Lâm Phàm rất bình thản.

"Tốt, diệt là tốt, rẻ rúng cho lũ khốn kiếp này." Hỏa Dung tức giận nghiến răng nghiến lợi, sau đó đi tới trước mặt Diên Ca, "Đứa nhỏ, sau này cứ coi đây là nhà của cháu, cha cháu cũng không muốn cháu cứ đắm chìm trong đau khổ mãi đâu."

"Con biết rồi, Hỏa Dung bá bá." Diên Ca cúi đầu, sụt sịt mũi.

Hỏa Dung thở dài, chuyện như thế này, dù là ai cũng không muốn nhìn thấy, chỉ là đã xảy ra rồi, thì còn cách nào khác.

Lâm Phàm nhìn tiểu la lỵ này, nếu biết bán manh, còn biết kêu 666..., thì tốt biết mấy. Xem ra điều này còn cần thời gian để từ từ thay đổi.

"Hỏa Dung, ông sắp xếp đi, để con bé ở lại đây." Thiên Tu nói. Do chuyện của Thái Thần Tông, ông lại nghĩ, các tông môn khác liệu có gặp phải chuyện như vậy không.

"Ai, sư huynh ta biết rồi." Hỏa Dung gật đầu, "Đứa nhỏ, đi theo bá bá, sau này yên tâm, cứ coi nơi này là nhà. Nếu có ai bắt nạt cháu, cứ nói với bá bá, bá bá không tha cho chúng đâu."

Diên Ca lau đi nước mắt nơi khóe mắt, gật đầu, "Cảm ơn Hỏa Dung bá bá."

Sau đó đi đến trước mặt Lâm Phàm, "Ca ca, cảm ơn huynh, đã giúp muội báo thù."

Lâm Phàm cười, xoa đầu Diên Ca, "Nghe lời, đừng quá bi thương, hành trình nhân sinh còn rất dài, phải nhìn về phía trước."

Và ngay lúc này, Diên Ca tiến lại gần Lâm Phàm, đánh lén lên má Lâm Phàm một cái, "Cảm ơn huynh, ca ca."

Nói xong câu này, liền rời đi cùng Hỏa Dung.

Lâm Phàm đứng đó, biểu cảm hơi phong phú, lại có chút cứng đờ, sau đó xoa mặt, tự lẩm bẩm, "Con bé này, cũng biết chiếm tiện nghi đấy."

"Đồ nhi, lần này làm tốt lắm." Thiên Tu cười, rất vui mừng.

"Sư phụ, Thái Thần Tông quan hệ với tông môn ta cũng tốt, đồ nhi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn." Lâm Phàm nói.

Đối với loại chuyện này, hắn cũng rất bất đắc dĩ, Thái Thần Tông không có đệ tử như hắn, nếu có đệ tử như hắn, sao có thể xảy ra chuyện như vậy được.

Còn việc diệt Huyết Hà Tông có chút tàn nhẫn hay không, đối với vấn đề này, hắn không muốn bình luận thêm, diệt thì cũng diệt rồi, nói nhiều làm gì.

Nhưng mà thật sự đừng nói, điểm tích lũy kiếm được đúng là rất sướng, lát nữa phải đi nâng cao công pháp thôi.

"Sư phụ, nếu không có chuyện gì, đồ nhi về trước đây." Lâm Phàm nói, hắn đã không thể chờ đợi được nữa muốn nâng cao công pháp lên.

Khi rời đi, hắn liếc nhìn sư phụ một cái, phát hiện khí tức của sư phụ càng thêm ẩn giấu, nhưng trong sự ẩn giấu này, lại có cảm giác hùng hậu như vực sâu vậy.

Tuy rất mạnh, nhưng nếu mình ra tay, chắc là một tay có thể trấn áp.

Vô Địch Phong.

"Sư huynh, mệt rồi nhỉ." Lữ Khải Minh thấy sư huynh về, trên mặt hiện lên nét cười.

"Cũng được, dạo này đỉnh núi không xảy ra chuyện gì lớn chứ?" Lâm Phàm hỏi, sự xuất hiện của Vô Địch Phong mang lại không ít thay đổi cho tông môn, mà dưới sự quản lý của Lữ Khải Minh, sự thay đổi của Vô Địch Phong cũng rất kinh người.

"Không có chuyện gì, nhưng tình hình của Oa Sư có chút kinh người. Sư đệ có ghi lại, dạo gần đây phía Oa Sư dị tượng kinh người, thường xuyên có sấm sét rơi xuống, có sư đệ đi ngang qua đều bị vạ lây, nhưng may mà không có trở ngại gì lớn." Lữ Khải Minh nói.

Lâm Phàm ngẫm nghĩ, con ếch này đúng là chăm chỉ hơn trước nhiều. Trước khi vực ngoại giới chưa dung hợp thì là loại sống qua ngày, nhưng sau khi vực ngoại giới dung hợp, nó đã liều mạng tu luyện.

Tuy không vạch trần, nhưng hắn phát hiện thực lực của con ếch đang không ngừng tăng lên.

"Ừm, đúng rồi, những nhẫn chứa đồ này ngươi bảo người lấy đồ bên trong ra, phân loại cẩn thận, ta đi bế quan trước đây, tạm thời đừng để ai đến làm phiền ta." Lâm Phàm đi về phía mật thất.

"Vâng, sư huynh." Lữ Khải Minh nhìn bóng lưng sư huynh, đến mức muốn khóc, quả nhiên, mỗi lần sư huynh về đều sẽ đi bế quan, tinh thần này vì muốn nâng cao thực lực lên mạnh mẽ hơn, thực sự quá cảm động.

Hơn nữa sư huynh trở nên mạnh hơn là vì ai, chẳng lẽ còn không biết rõ hay sao, chắc chắn đều là vì họ đấy.

Nếu không phải sư huynh, họ cũng không có ngày hôm nay.

Trong mật thất.

Lâm Phàm ngồi xếp bằng, mở nhẫn chứa đồ, khi lấy tờ giấy màu vàng kim ra, chuyện đáng sợ đã xảy ra.

"Tông sư, ngài có đó không?"

"Tông sư, trả lời một tiếng có được không?"

"Tông sư, năm ngày rồi, ngài không thể như vậy được."

Âm thanh rất yếu ớt, dường như giọng nói đã khản đặc rồi.

"Làm gì thế? Có chuyện gì à?" Lâm Phàm nghi hoặc hỏi.

Tức thì, âm thanh phía đầu bên kia của tờ giấy màu vàng kim trở nên phấn chấn, "Tông sư, ngài cuối cùng cũng xuất hiện rồi, không xuất hiện nữa thì thực sự là không xong rồi."

"Có chuyện? Dạo này ta hơi bận." Không phải chỉ là mấy ngày không viết thôi sao, có cần phóng đại như vậy không, hắn không thể vì Tri Tri Điểu mà bỏ bê tu luyện được, nhìn tình hình hiện tại xem, bên ngoài nguy hiểm biết bao, nếu không có thực lực, thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Bị người ta đánh lên tông môn, còn không biết phải làm sao.

"Tông sư, cái này thì hiểu, nhưng không thể không viết nội dung được, đã mấy ngày không viết rồi, đám độc giả kia đều sắp phản loạn rồi, hơn nữa có kẻ rất hứng thú với thân phận của ngài, e là sẽ đe dọa đến nhân thân an toàn của ngài đấy." Người thẩm duyệt Tri Tri Điểu nói.

Nếu là tác giả bình thường mà ngang ngược như vậy, thì đã bị tát bay từ lâu rồi.

Nhưng đây là tông sư, hắn không thể đắc tội.

"Thúc, chỉ biết thúc, không phải chỉ mấy ngày không viết thôi sao, có biết dạo này ta rất bận, có rất nhiều chuyện không?" Lâm Phàm mắng té tát, phiền phức chết đi được.

"Tông sư, bớt giận, tôi không thúc." Người thẩm duyệt Tri Tri Điểu vội vàng nói, phải giữ vững tông sư, không thể để tông sư không vui, chuyện này mà không viết thì đúng là lỗ to rồi.

Lâm Phàm bình tĩnh lại đôi chút, nghĩ cũng phải, hình như đúng là mấy ngày không viết rồi, Đan Giới Chi Chủ e là sốt ruột chết mất, "Được rồi, lát nữa gửi cho ngươi, đừng làm phiền ta."

Người thẩm duyệt Tri Tri Điểu nghe thấy lời này, vui mừng khôn xiết, "Vâng, vâng, tông sư, ngài cứ bận đi, tôi không làm phiền nữa."

Cuối cùng, tông sư cũng chịu viết rồi, thật sự quá không dễ dàng gì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.