Hai người tới Võ gia trang, nơi ở của Chu Cửu Chân, trời đã tối sầm, một vầng trăng khuyết nhạt nhòa treo lơ lửng trên không trung. Sơn trang ấy nằm trên một ngọn núi cao gần Côn Lôn Sơn, khí thế vô cùng hùng vĩ.
"Ngươi xem, đây chính là nơi Chu Cửu Chân ở." Thù Nhi bĩu môi về phía sân của sơn trang.
"Giờ trời đã tối, cổng lớn đóng chặt, chúng ta làm sao vào được?" Dương Trục Vũ nhìn cổng sơn trang đóng kín, trong màn đêm u ám bao trùm, trong trang một mảnh tĩnh lặng.
"Đồ ngốc này! Ai bảo phải đi vào từ cổng chính chứ, chúng ta đâu có đến đây làm khách. Khà khà, cho dù cổng sơn trang có mở, người ta cũng chưa chắc đã hoan nghênh chúng ta." Thù Nhi bĩu môi cười nhạo một cách nũng nịu, rồi bỗng nhiên nói: "Đi, theo ta!" Đoạn, nàng nắm lấy cánh tay Dương Trục Vũ, tung người nhảy vọt vào bên trong bức tường viện cao vút.
Dương Trục Vũ chỉ cảm thấy thân hình nhẹ bẫng, đã cùng Thù Nhi nhảy qua bức tường cao bốn năm mét, trong lòng thầm kêu "Xấu hổ!". Nếu là chính mình, dù thế nào cũng chẳng thể nhảy lên bức tường cao thế này, nghĩ tới võ công của Thù Nhi trong Ỷ Thiên Đồ Long chỉ có thể coi là hạng bét, nhưng trong mắt mình đã vô cùng thần kỳ, nội tâm bất giác dâng lên sự ngưỡng mộ đối với những môn võ công lợi hại kia.
Thù Nhi từng vài lần lẻn đến sơn trang vào ban đêm nên rất thông thuộc địa thế bên trong, dẫn Dương Trục Vũ luồn lách qua những lớp sân vườn chằng chịt của sơn trang, chẳng mấy chốc đã tới ngoài một căn phòng đang thắp đèn dầu vàng vọt.
"Trong phòng này hình như có người, ai ở trong đó vậy?" Dương Trục Vũ ghé vào tai Thù Nhi khẽ hỏi. Khóe miệng Thù Nhi thoáng nét cười, đáp: "Đây chính là căn phòng của Chu Cửu Chân, một trong Tuyết Lĩnh Song Thù lừng danh, cũng chính là khuê phòng của mỹ nhân mà ngươi muốn gặp. Hi hi, nhưng ngươi có nghĩ cũng uổng công, đời này chẳng tới lượt ngươi đâu, nàng ta đã sớm gả cho biểu ca Vệ Bích của mình rồi."
"Tuyết Lĩnh Song Thù!" Dương Trục Vũ lập tức nhớ tới một đối tượng thầm mến khác thời thơ ấu của Trương Vô Kỵ, thế là ăn không được nho thì chê nho chua, nói: "Chu Cửu Chân tâm độc thủ lạt vô cùng, ta mới chẳng thèm nghĩ tới ả đâu. Hì hì, ý của ngươi là Võ Thanh Anh cũng ở đây sao?" Thù Nhi trừng mắt lườm Dương Trục Vũ một cái, trách mắng: "Tên lưu manh nhỏ này bản tính háo sắc không đổi! Vừa nghe tin Chu Cửu Chân gả chồng, ngươi đã lập tức nghĩ tới muội muội của người ta là Võ Thanh Anh rồi." Dừng lại một chút, nàng lại nói: "Nhưng thằng nhãi nhà ngươi cũng coi như có chút kiến thức, vậy mà cũng biết Tuyết Lĩnh Song Thù!"
Dương Trục Vũ bị nàng nói trúng tâm sự, mặt đỏ lên vì xấu hổ, nhưng may thay đêm tối ánh sáng mờ, Thù Nhi không nhìn thấy. Hắn gãi gãi đầu, hỏi: "Nếu nàng đã không đánh lại Tuyết Lĩnh Song Thù và Vệ Bích, vậy còn dẫn ta tới đây làm gì?" Thù Nhi không phục nói: "Ai bảo ta không đánh lại, nếu bọn họ đơn đả độc đấu từng người một, không kẻ nào là đối thủ của ta cả." Nàng giận dỗi "hừ" một tiếng, rồi thở dài: "Đều tại ngươi vô dụng, tới đây cũng chẳng giúp được gì cho ta. Nếu đường đường chính chính không được, ta đành phải dùng hạ sách ám toán thôi."
Nếu như lúc nãy Dương Trục Vũ chỉ hơi ngượng ngùng, thì lần này hắn thật sự đỏ mặt vì xấu hổ, nghĩ tới việc mình không biết võ công, ẻo lả vô dụng đúng là không giúp được gì cho Thù Nhi, trước mặt con gái quả thực mất hết mặt mũi, không khỏi vô cùng ủ rũ.
Thù Nhi thấy dáng vẻ chán nản của Dương Trục Vũ, biết mình vừa rồi lỡ lời làm tổn thương lòng tự trọng của hắn, cố ý kéo kéo ống tay áo hắn, trêu chọc: "Này! Không vui sao? Ta vừa rồi chỉ nói đùa thôi, ngươi đừng để bụng nhé."
Dương Trục Vũ thấy Thù Nhi dịu dàng an ủi mình, trong lòng càng thêm xấu hổ không thôi, tự thấy mình bây giờ tuy không biết võ công, nhưng tuyệt đối không thể đánh mất khí chất. Để giữ thể diện, hắn bèn lớn tiếng nói: "Thù Nhi, sau này ta nhất định sẽ học được bản lĩnh tung hoành thiên hạ, dù bất kỳ kẻ nào bắt nạt nàng, ta đều sẽ giúp nàng, tuyệt đối không để nàng phải chịu uất ức nữa."
Thù Nhi thấy Dương Trục Vũ vẻ mặt nghiêm túc, từng lời nói ra đanh thép thấm tận xương tủy, hoàn toàn không còn dáng vẻ cười cợt đùa giỡn như lúc trước. Nàng là một thiếu nữ độ tuổi trăng tròn, tất nhiên dễ bị chân tình làm cho rung động, trong lòng bất giác dấy lên những gợn sóng. Vẻ mặt cũng có chút thẹn thùng, nàng khẽ nói: "Ta xấu xí như vậy, tại... tại sao ngươi lại... lại tốt với ta như thế?" Dương Trục Vũ ngẩn người ra một chút, hắn vốn không hề nghĩ tới việc mình là đang tốt với Thù Nhi, hắn trước đây vốn "từng trải chốn tình trường", những lời hào ngôn tráng ngữ như vậy vốn là buột miệng nói ra, đôi khi nói nhiều quá, đến cả chính mình cũng chẳng mấy tin. Thế nhưng không ngờ, giờ phút này lọt vào tai cô gái có tâm hồn trong sáng như Thù Nhi, nó lại trở thành lời thề non hẹn biển cảm động tận tâm can. Hắn không nhịn được mà thầm vui mừng, nghĩ thầm: "Thiếu nữ thời đại này thật là thuần khiết, vậy mà tùy tiện một câu đã khiến nàng cảm động. Ha ha, đây quả là chuyện tốt lớn lao, xem ra chỉ cần ta dùng thêm chút lời ngon tiếng ngọt, chẳng bao lâu nữa, hình bóng của ta trong lòng nàng có thể hoàn toàn thay thế tên nhãi Trương Vô Kỵ kia rồi."
"Ngươi... sao ngươi không nói gì?" Thù Nhi thấy biểu cảm của Dương Trục Vũ lúc thì trầm tư, lúc lại lộ ra nụ cười quỷ dị, không kìm được lại lên tiếng.
Dương Trục Vũ lập tức thu lại dòng suy nghĩ, nghĩ rằng Thù Nhi chỉ cần hết sưng phù trên mặt liền là một đại mỹ nhân, liền vội đáp: "Thù Nhi, nàng đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Ai bảo nàng xấu xí chứ, nàng vốn là một cô nương xinh đẹp, chỉ là luyện công mới luyện ra... hơi xấu một chút thôi. Nàng cứ yên tâm, chỉ cần ta loại bỏ chỗ sưng phù trên mặt nàng, nàng sẽ khôi phục vẻ đẹp ban đầu." Nói xong, để bày tỏ tấm chân tình, hắn lại lôi ra những lời lẽ từng dùng để nịnh nọt các cô gái trước đây: "Cho dù sau này nàng mãi mãi như thế này, ta vẫn cứ đối tốt với nàng, không để kẻ khác bắt nạt nàng, không để nàng phải chịu chút uất ức nào. Nàng vui, ta sẽ vui cùng nàng, nàng không vui, ta sẽ nghĩ cách dỗ cho nàng vui..." Nhưng trong lòng lại thầm cười gian: "Dù ngươi có muốn mãi mãi như thế này, đó cũng là chuyện không thể. Với y thuật kỹ thuật cao mà ta mang từ thế giới tương lai tới, muốn trị khỏi chỗ sưng phù trên mặt ngươi chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi."
Thù Nhi từ nhỏ sống trên đảo hoang vắng vẻ, chưa từng có người đàn ông nào nói những lời thân mật như vậy với nàng, giờ phút này nhận được câu trả lời đầy chắc chắn và "chân thành" của Dương Trục Vũ, lại nghe những lời đường mật của hắn, trong lòng dấy lên một cơn sóng trào cảm động. Mặc dù không tin lắm việc Dương Trục Vũ có thể trị khỏi chỗ sưng phù trên mặt mình, nhưng lúc này nàng chẳng hề bận tâm liệu hắn có nói dối hay không, dịu dàng nói: "Dương đại ca, huynh đối với muội tốt như vậy, muội thật sự... rất vui. Ai! Nếu như... huynh ấy cũng đối với muội... tốt như huynh thì tốt biết mấy." Vốn gọi Dương Trục Vũ là tên lưu manh, giờ khắc này cũng đổi cách gọi thành "Dương đại ca".
Dương Trục Vũ cảm thấy hy vọng chinh phục Thù Nhi của mình giống như ngọn lửa hừng hực, vốn đang thầm đắc ý, bỗng nhiên nghe thấy câu cuối cùng của Thù Nhi, tức thì như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu, ngọn lửa hừng hực hoàn toàn tắt ngấm thành tro tàn. Trong lòng đau nhói, thầm nghĩ: "Người nàng yêu sâu đậm trong lòng vẫn là Trương Vô Kỵ, dù nàng thân thiết gọi ta một tiếng 'đại ca', nhưng rốt cuộc ta vẫn không thể thay thế được vị trí của Trương Vô Kỵ. Với thân phận hiện tại của ta, cùng lắm cũng chỉ có thể tính là một kẻ thế thân đáng thương! Ai! Phụ nữ cổ đại tuy đơn thuần trong sáng, nhưng lại vô cùng chung tình, nếu ta muốn tẩy sạch hình bóng Trương Vô Kỵ trong đầu nàng, xem ra chỉ vài lời ngon tiếng ngọt thì vẫn chưa đủ!"