Băng Cướp Thụy Điển

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quá Khứ Phần Hai

❊ ❊ ❊

HAI NGƯỜI VẪN ĐỨNG trong thang máy chật hẹp, không cử động, trong ánh sáng lóa mắt. Họ vẫn nhìn nhau qua phần nhỏ xíu phía trên của cái gương, nơi lớp sơn mỏng hơn. Thỉnh thoảng, mặc dù phải thật nhanh để bố không chú ý, Leo liếc nhìn con dao Mora trong tay bố, vẫn thấy rõ mặc dù bố nắm cái cán bằng gỗ chắc đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch ra.

Nếu nó mở cửa thang máy.

“Trời đất. Con thực sự làm được chuyện đó cơ đấy.”

Nếu nó thôi nhìn đôi mắt đó qua một lớp những hình vẽ graffiti.

“Con đánh trúng nó.”

Nhưng nó sẽ không còn ở đó nữa, trong khoảnh khắc này, gần gũi với bố nhất từ trước tới giờ.

“Giữa mũi.”

Giọng nói đó. Giọng nói của bố, run run từ bên trong. Và bố cố nuốt trôi nó, giống như Leo thường làm.

“Bố suýt nữa đã mất con rồi.”

“Bố ơi?”

“Cánh cửa.”

“Bố à, mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Con đã suy tính cả rồi. Mọi chuyện diễn ra đúng theo kế hoạch. Chúng đuổi theo con tới đây. Cả Hasse và thằng nhãi người Phần Lan. Và bố đã chứng kiến hết. Từ trên ban công. Chứng kiến con đấm vào mũi chúng nó, như thế này, ngay chính giữa.”

“Mở cửa ra đi.”

“Bố không muốn nhìn à? Thế này này, ngay giữa...”

“Có mở cái cửa khốn kiếp này ra không thì bảo?

“Ngay bây giờ ạ?”

“Ngay bây giờ.”

Giọng bố gần như bình thường. Bên trong ông không run lên dữ dội đến thế.

Leo mở cửa thang máy, rồi cửa căn hộ.

Nó biết đây vẫn là cái căn hộ bốn phòng ngủ trên tầng bảy giữa Skogäs - nơi nó vừa rời khỏi trước đó chưa lâu.

Tất nhiên là nó biết điều đó. Vậy mà các căn phòng dường như nhỏ lại.

Tù túng. Chật chội.

Nó đang đứng trong hành lang đã trở nên ngắn lại, những bức tường thu hẹp hơn, từ khi nó lấy con dao Mora khỏi túi quần bố và tới trường cùng Felix sáng nay. Cảm giác như nó phải khom người xuống để khỏi cộc đầu vào trần nhà khi bố bảo nó cởi áo khoác và áo len. Nó lạnh đến nỗi nổi hết da gà từ bụng tới cổ, trong khi đó bố kiểm tra vết rách trên tay áo khoác và cái lỗ trên vai. Sau đó là tới vết xước trên vai Leo ngay chỗ cuối xương đòn, không chảy máu nữa. Bố vuốt ngón tay trên bề mặt khô, xù xì của vết thương.

“Không đau chút nào, bố ạ, nó gần như không chạm tới...”

Bố đã đi vào bếp. Ông bật bếp, hâm nóng rượu pha với đường. Rồi ông ngồi xuống cạnh bàn, tự rót cho mình nửa cốc.

Leo nhìn theo lưng ông; nó muốn ngồi xuống cạnh ông, chỉ cho ông xem vết xước lần nữa, máu đông đã trở thành màu nâu và khi sờ vào chẳng còn cảm giác gì. Nó đi dọc hành lang đã từng dài hơn rất nhiều, đứng lại trước cánh cửa mở - Vincent, thằng em đã đặt hết lính nhựa trên sàn thành một đám lớn, bò dưới gầm giường lấy quả bóng tennis giữa mấy con thỏ bông đầy bụi, sau đó quay lại phía Leo với một nụ cười.

“Thấy chưa, anh Leo, đây là một quả bom. Tất cả bọn chúng sẽ lăn ra hết một lúc này.”

Rồi Vincent thả quả bóng lên đám lính nhựa hết lần này tới lần khác, nhặt lên sau mỗi lần thả - nhặt, thả, nhặt, thả - cho tới khi tất cả đám lính đã nằm la liệt dưới đất.

“Chúng ta sẽ gỡ nó xuống.”

Felix nói thì thầm ngay phía sau.

“Cái bị bông tập đấm, Leo. Chúng ta sẽ cùng vào đó rồi đóng cửa lại.”

Felix đẩy cái ghế ba chân tới giữa phòng làm việc, leo lên, với tay lên cái móc trên trần nhà nhưng không tới.

“Ở đây lẽ ra là một cái đèn. Cái đèn mà bố đã gỡ xuống. Nếu nó còn ở đó, Kekkonen sẽ không bao giờ đâm anh bằng con dao của bố... và anh cũng không đến nỗi hút chết như thế.”

“Không có gì đâu. Felix à. Tao đã đánh bại chúng nó. Cả hai đứa.”

“Mọi chuyện sẽ không bao giờ yên ổn được nữa. Không bao giờ! Anh nghe em nói không?”

Felix cố thử lần nữa, đứng kiễng chân trên ghế, hai cánh tay run run - gần tới cái móc rồi, nhưng vẫn không tới, bàn tay nó vươn cao hơn chút nữa, ngón tay chạm tới, nhưng không gỡ xuống được. Nó ngồi xuống ghế, cắn môi như nó vẫn hay làm mỗi khi khóc nhè mà không muốn để ai nhìn thấy.

“Mày buồn à?”

Nó mới bảy tuổi. Vì mới bảy tuổi, nó không thể gỡ cái đệm khốn kiếp kia khỏi cái móc trên trần.

“Khô...”

Leo nghe thấy Felix cố nói từ không, nhưng lại hít vào khi nói từ đó.

Một nửa chữ không, đứt đoạn.

Khô...

“Tao nghe đây.”

“Không phải tại em. Mà là cái bị bông ngu xuẩn này. Và cả cái móc ngu xuẩn trên trần.”

Felix đứng lên đấm vào tấm đệm, hết cú này tới cú khác, cho tới khi mệt nhoài. Rồi nó nhìn Leo với tay lên, đẩy cái bị bông lên trần nhà cho tới khi vòng treo trượt ra khỏi cái móc, và cái đệm rơi bịch xuống sàn. Sau đó Felix đưa cho nó cái đèn, Leo chỉ cần với lên một lần đã treo được vào chỗ cũ.

Hai đứa ra khỏi căn phòng vốn đã nhỏ nhất trong cả căn hộ, nay lại càng nhỏ hơn, quá nhỏ để đặt chân vào lần nữa. Phòng của Vincent lớn hơn. Hai đứa ngồi xuống một góc thảm vẽ hình thành phố, nhìn đứa em trai dựng đám lính nhựa màu xanh và nâu, sau đó mỗi tay thả một quả tennis, hai quả bom một lúc.

Chúng ngồi như vậy khá lâu thì nghe thấy một âm thanh mà chúng đều biết quá rõ vọng qua tường - tút-tút-tút-tút-tút - rồi lại lần nữa - tút-tút-tút-tút-tút - lần nữa - tút-tút-tút-tút-tút - phát ra từ một chiếc ô tô màu xanh dương.

“Ra đây đi!”

Vincent bỏ đám lính vẫn đứng xếp hàng, chưa bị thả bom mà chạy tới cửa sổ và trèo lên cái hộp đựng đầy Lego.

“Anh Leo! Anh Felix! Ra đây đi!”

Chúng đứng hai bên đứa em nhỏ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe bán kem màu xanh nhạt bóp còi ầm ĩ dừng lại bên ngoài nhà số hai - tòa nhà Jasper đang ở, nơi ông bố nó ném bao cao su từ ban công xuống, chưa xuống tới đất thì mắc vào một cái cây, treo lủng lẳng như những cái lá màu trắng - rồi bên ngoài nhà số bốn - nơi Marie ở, người mà Leo suýt có lần định tán tỉnh - rồi tới nhà số sáu - chỗ gia đình người Thổ Nhĩ Kì, Faruk, Emre và Bekir - rồi cái xe lại bóp còi khi nó đi tới trước cửa nhà chúng, nơi nó sẽ dừng hẳn để bán cho tới khi hết khách.

“Mấy đứa!”

Cái tiếng còi ngu ngốc đó. Chính vì nó mà chúng không nghe thấy tiếng chân thình thịch trong hành lang.

“Mấy đứa ra đây!”

Khó mà biết được bố có giận dữ hay không. Giọng bố thì không giận dữ, ngược hẳn với ánh mắt.

“Kem này! Mẹ kiếp! Mấy đứa làm vài cái kem đi. Mặc áo khoác vào!”

Vincent lại bắt đầu chạy, từ cửa sổ ra hành lang rồi tới cửa trước. Felix đi chậm hơn, theo sau nó. Còn Leo vẫn ở nguyên tại chỗ, đám lính nhựa nằm dưới chân nó, hai quả tennis nằm trong tay. Nó thả tay ra làm đám lính đổ hết xuống đất.

Rồi nó ra giúp Vincent xỏ đôi giày hồi xưa từng là của nó, khoác cái áo đi tuyết mà Felix từng rất quý, cài cúc thật cao và đội cái mũ từ xưa đến giờ chỉ thuộc về mình Vincent - trong khi đó bố dốc nốt chỗ rượu trong chai vào hai chai soda có dán nhãn hình quả lý chua đen.

Khi nó đứng cạnh bố trong thang máy chưa tới một giờ trước, dường như trời vẫn còn là mùa đông. Giờ khi chúng mở cửa, trời đã chuyển sang xuân - lũ chim, cây cối, mặt trời. Chiếc xe bán kem đỗ ngay đó, đúng chỗ mà con dao Mora đã rơi xuống.

“Mấy đứa thích vị gì thì tha hồ chọn!”

Cú đầu tiên. Ngay giữa mũi.

“Cứ chọn đi nhé, hôm nay bố khao!”

Nó vẫn đứng sững. Ngay cả khi Kekkonen nhặt con dao sắc lên.

“Nhưng chỉ ăn kem que thôi.”

Nó đã đứng vững. Trong suốt cuộc chạm trán.

“Chỉ ăn loại đó thôi.”

Bố cầm sẵn một tờ 100 krona trong tay. Nhìn ông khác hẳn. Ông đã uống rượu vang đen, nhưng đó không phải lý do chính. Ông lại run lên. Mặc dù miệng vẫn mỉm cười. Mặc dù ông đang uống rượu từ chai soda có dán hình quả lý chua đen. Bố đang run rẩy. Bên trong.

“Cái kia.”

Chúng chọn kem.

“Có lẽ là... cái kia.”

Thật ra là Vincent chọn.

“Không. Cái kia cơ.”

Những que kem màu xanh lá có vị như quả lê, cả một hộp.

“Giờ thì đi dạo nào. Chúng ta sẽ vừa ăn kem vừa đi tản bộ!”

Bố thật cao lớn, ngay cả khi so sánh với bố của những đứa trẻ khác. Khi ông đặt Vincent lên vai, nó cách mặt đất một khoảng cách khá xa. Leo đi bên cạnh ông, Felix theo sau họ vài bước. Mỗi đứa cầm một que kem màu xanh, trong khi bố uống rượu từ chai soda thứ hai. Họ đi ngang qua một bãi đỗ xe rộng, về phía bãi cỏ và sân bóng đá mới gắn cột gôn và lưới mới, sau đó tới một khu rừng gần bờ vịnh, nơi có thể nghe được tiếng răng rắc khi mặt băng nứt ra.

HỌ ĐANG ĐỨNG TRÊN MỘT BÁN ĐẢO. Hay một mũi đất. Một khoảnh đất rắn nhô ra mặt hồ, khiến bờ hồ gồ ghề hơn. Từng tảng đá khổng lồ nằm chồng lên nhau, một bộ xếp hình mà các cạnh của nó chẳng hề khớp nhau. Chỉ có hai cái cây trên cả mũi đất. Hai cây thông, không cao lắm, những tán lá ở phía dưới có màu sẫm hơn do hơi ẩm bị giữ lại ở đó trong khi tuyết tan nhanh chóng.

Gần ba trăm mét là tới bờ bên kia. Hồ Drevviken. Mùa hè tới nó sẽ bơi hết quãng đường đó. Nó đã thử làm thế năm ngoái. Một buổi tối nó đã bơi ra tận giữa hồ nơi mặt nước lặng sóng. Và lẽ ra nó đã thành công. Nó tin chắc như thế. Nhưng nó quay lại vì Felix và Vincent đứng trên một phiến đá hét to đến nỗi tiếng chúng vọng lại trên vách đá, kêu nó phải quay vào bờ thật nhanh vì nó vừa ăn xong nên nếu cố bơi tiếp nó sẽ chìm nghỉm như một viên gạch. Thỉnh thoảng nó vẫn tự hỏi liệu thực tế có như vậy không, liệu nó có thực sự giống như một viên gạch, vì ngoài đó nước thật là sâu.

Chỉ mất nửa tiếng đi thuyền từ đây tới bờ hồ mạn Sköndal, nơi ông bà chúng đang sống. Có lẽ khi lớn hơn, lúc nào đó nó sẽ bơi tới tận nhà ông bà. Nếu nó bơi gần bờ, chỗ sóng lặng hơn, đồng thời chú ý không ăn trước khi bơi, mang theo quần áo khô trong túi nylon buộc sau lưng.

Thêm một ngụm rượu nữa. Bố đang ngồi dưới một cây thông, nuốt ừng ực lớn tiếng.

Khi bố gây tiếng động, ít ra người ta còn biết ông đang ở đâu và định làm gì.

Chỉ khi bố không gây tiếng động nào, lúc ấy ta có thể cảm thấy cả thân mình căng lên chuẩn bị.

Chai thứ hai cũng đã gần hết, còn vài giọt nữa là rỗng không, bố đặt nó xuống đất. Nó lăn xuống bờ hồ về phía mặt băng và phần sát cạnh bờ đã tan ra thành nước. Cái chai lăn về phía đó, xuống nước.

“Nhặt que kem lên.”

Bố đang nhìn chúng. Nhìn Felix, Vincent. Nhìn Leo đang tìm trên mặt đất những que kem rơi xuống đám cỏ héo và lá vàng. Chúng đã ăn nhiều kem đến nỗi nó thấy bụng mình phình ra mỗi khi ấn tay lên đó.

“Từng que một! Rồi đi sang đây, cầm theo mấy que kem.”

Chúng đếm được mười một que, rồi bước tới chỗ hai cây thông. Bố giơ tay ra.

“Đưa đây cho bố.”

Chúng phải ngồi vòng quanh ông, như những người da đỏ ngồi quanh tù trưởng.

“Tốt. Giờ mỗi đứa lấy lại một que.”

“Mỗi đứa một que?”

“Mỗi đứa một que,”

Chúng lấy những que kem rồi ngồi xuống như cũ, cầm ba que kem trong tay, chờ đợi trong vô định. Không có gì ngoài những tiếng nứt, lớn hơn và thường xuyên hơn, phát ra từ lớp băng đang dần vỡ ra hoàn toàn.

“Giờ các con hãy bẻ chúng ra.”

Chúng đều nghe thấy bố nói gì. Nhưng không hiểu lời ông.

“Ở giữa nhé. Bẻ chúng ra.”

Bẻ ra. Thành hai đoạn. Một que kem?

“Leo?”

Giọng bố lộ vẻ sốt ruột, khó chịu, một giọng nói báo hiệu bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Hít vào, thở ra.

Que kem nằm như một chiếc cầu trong tay Leo, nó ấn ngón tay lên, bẻ gãy.

Thành từng mảnh.

Thật dễ dàng.

Felix cũng làm như Leo - mỗi tay cầm một nửa que kem. Cảm giác hơi đau khi cái que tì lên mặt da và xương. Hết lần này tới lần khác.

“Felix?”

Felix lại ấn, không để ý tới cơn đau khi gỡ que kem cứa sâu vào da thịt. Que kem lại gãy nhỏ hơn. Từng sợi gỗ thò ra như những cái ăng ten từ mỗi bên rìa nham nhở.

“Vincent?”

Một cơ thể ba tuổi trên đôi chân ba tuổi chạy về phía mặt hồ, gió lùa vào mái tóc mỏng, nó quỳ xuống và nhặt một thứ gì trên bờ hồ, rồi quay lại với một viên đá nhỏ xíu trong tay. Nó đặt que kem lên bề mặt gồ ghề của vách đá. Hai cánh tay ba tuổi giơ cao trên đầu, rồi nện viên đá xuống thật mạnh. Nó lặp lại vài lần trong khi mọi người lui lại để tránh viên đá nẩy ra.

Que kem gãy ra một chút, ít nhất là ở ngoài rìa.

“Thế nào?”

Chúng đã ngồi lại thành vòng tròn, Leo và Felix mỗi đứa giơ ra hai đầu mẩu que kem.

“Bẻ gãy được chưa?”

“Rồi ạ.”

“Hoàn toàn chứ?”

“Vâng.”

“Tốt. Và giờ thì Leo, con là người khỏe nhất. Đây. Con cầm lấy năm que kem này. Thử bẻ nó làm đôi. Cùng một lúc.”

“Bằng tay ạ?”

“Giống như con làm lúc nãy ấy.”

Nó nhìn bố, cuối cùng cũng đã thôi run rẩy từ bên trong. Bố, người đang có một ý đồ gì đó mà không muốn nói ra.

Năm que kem. Một cây cầu dày hơn rất nhiều giữa hai tay nó. Leo gồng cả hai vai, cánh tay, ngón tay. Nhưng không bẻ được.

Lần này thì không.

Bàn tay nó đau nhừ vì cố bẻ hết que này tới que khác, và vì độ cứng của năm que kem một lúc.

Cố gắng đến mấy nó cũng không bẻ được.

“Con...”

Nó không dám nhìn bố. Nó không thể nhìn vào đôi mắt ấy, ánh mắt mà ông đã nhìn gã ăn bám có mái tóc xoăn vàng cùng thằng bạn tóc dài bên ngoài trung tâm mua sắm, kẻ hò hét với lon bia trong tay cho tới khi hắn bị vạt phăng mớ tóc bằng một con dao Mora.

“... không bẻ được.”

Năm cái que mỏng. Nó thả rơi, làm chúng nẩy trên nền đá.

Nó không thể bẻ được.

Nó nhắm mắt. Cho tới khi cảm thấy bàn tay bố. Bàn tay không giận dữ, chỉ nhẹ nhàng đặt trên vai nó.

“Cái đó, các con ạ, là gia đình ta. Bộ tộc của ta.”

Bố nhặt năm que kem, từ từ giờ từng que một trước mặt chúng.

“Que này là Vincent. Đây là Felix. Còn đây là Leo. Và... mẹ. Và... bố.”

Rồi ông gộp chúng thành một bó.

“Một bộ tộc phải luôn gắn bó với nhau.”

Những que kem giờ nằm giữa hai bàn tay to lớn của ông.

Vincent. Felix. Leo. Mẹ. Bố.

“Chúng ta là một bộ tộc. Các con là bộ tộc của bố.”

Rồi ông cố bẻ chúng, vài lần, nhưng không được. Đến cả ông cũng không làm nổi việc đó.

“Nếu một bộ tộc gắn bó với nhau, không gì có thể bẻ gãy được. Đôi khi mẹ không hiểu điều đó. Bà ấy không hiểu tình đoàn kết thực sự là gì.”

Họ ngồi thật gần nhau. Hơi thở của ông tỏa mùi rượu vang đựng trong mấy chai nước ngọt.

“Một bộ tộc thì nhỏ - nhưng nó không thể bị hủy diệt. Một bộ tộc có một thủ lĩnh đi đầu - người sẽ trao lại trách nhiệm cho thủ lĩnh đi sau. Các con có hiểu không?”

Chúng đều gật đầu với bố, người đang nhìn chúng. Chủ yếu ông nhìn vào Leo.

“Con có hiểu không, Leo?”

Đôi mắt bố lại giống như lúc ở trong thang máy. Chỉ có khác là giờ chẳng còn tấm gương nào giữa hai người.

“Ngay cả những đội quân hùng mạnh cũng đã cố đập tan các bộ tộc nhỏ mà không được - vì một bộ tộc là một gia đình luôn luôn hỗ trợ lẫn nhau!”

Ông nhìn chúng, và chúng hiểu ông đã nói một điều quan trọng.

Chúng cố tìm lời đáp lại.

“Giống như... người da đỏ ạ?”

“Không! Không, không, không! Các bộ lạc da đỏ chỉ giống như... những cộng đồng thông thường thôi. Bố đang nói về bộ lạc, quan hệ gia đình, nó... giống như Thành Cát Tư Hãn. Hay là, giống như người Cossack.”

Bố đứng lên và loạng choạng một chút trên nền đá, đúng như một người vừa mới uống rượu từ hai chai quả lý chua đen.

“Người Cossack không có tổ quốc... họ chỉ có gia đình và bạn bè. Đó là những người du mục, không có quê hương - họ có thể đi bất kỳ đâu vì họ luôn luôn có nhau.”

Ông khoanh tay trước ngực, mỗi tay đặt lên một bên vai, khuỷu tay chìa ra ngoài, co chân ngồi xuống như con ếch rồi bắt đầu nhảy bật lên. Hay thật ra cũng không hẳn là nhảy, ông đang đá trong không khí, mỗi lần giơ lên một chân, và giờ nhìn ông không còn giống một con ếch nữa, mà giống một con châu chấu hơn. Ông nhảy nhót, thật thế, và lại còn hát gì đó, mấy từ lặp đi lặp lại khó mà hiểu được, nhưng nghe hình như là kalinka. Ông cứ đá chân như thế cho tới khi loạng choạng, không còn là một người Cossack nữa. Cơ thể to lớn của ông ngã ra sau về phía vách đá, đập đầu xuống đất, nhưng vẫn cười phá lên mặc dù họa hoằn lắm ông mới làm thế.

“Trong một bộ tộc, một bộ tộc thực sự, chúng ta không bao giờ làm hại nhau,”

Một lúc sau, ông lại ngồi dậy.

“Trong một bộ tộc thực sự chứng ta không bao giờ khai ra nhau.”

Mùi rượu vang hòa lẫn với mùi mồ hôi từ chiếc áo lao động hơi chật của ông.

“Trong một bộ tộc thực sự chúng ta luôn luôn bảo vệ lẫn nhau.”

Leo biết thực sự có lẽ không phải thế, nhưng nó có cảm giác như bố chỉ nói với một mình nó.

“Nếu không... chúng ta sẽ đánh mất nhau.”

HỌ Ở LẠI ĐÓ MỘT LÚC RẤT LÂU, bố lúc thì nằm lúc thì ngồi trên vách đá thiu thiu ngủ, hay có lẽ ông không ngủ, chỉ tỏ vẻ lơ đãng, im lặng hay làm bộ như người lớn vẫn hay làm. Leo lúc nào cũng thấy lạ bố có thế vừa nhảy nhót và hát kalinka rồi lại rơi vào trầm tư được ngay. Khi chìm đắm trong thế giới của riêng mình, ông có thể lẩm bẩm những điều mà Leo không hiểu nổi. Không hẳn là vì ông nói nhịu, mà chủ yếu là do những chuyện ông nói, về những kỷ niệm khi ông còn nhỏ, hay khi ông đã trưởng thành và di cư sang Thụy Điển - ông thường hay kể những chuyện đó trong khi phóng tầm mắt trên mặt hồ.

Từng người một đi thành hàng dọc theo con đường hẹp trong rừng. Giờ đã là buổi chiều. Tiết trời lạnh hơn. Nó quấn chặt thêm chiếc áo khoác quanh người. Họ không đi nhanh lắm, ngay cả khi Vincent đột ngột dừng lại nghiêng đầu vẻ cầu xin. Vậy là Leo cõng nó trên lưng. Bố đi cuối hàng, miệng hát một bài chẳng có từ ngữ gì cả. Ông đã chui ra khỏi vỏ ốc của mình và từ đó sự im lặng không quay trở lại nữa, suốt cả quãng đường đi bộ thật dài dọc bờ hồ Drevviken, xuyên qua rừng, ngang qua sân bóng đá, bãi cỏ, trường học, về tới tận trước cửa nhà.

Bao giờ ông cũng lấy thêm một chai rượu nữa.

Giá để rượu dưới bồn rửa rỗng không, nhưng phía sau thì hãy còn một chai, cái chai luôn được để ở đó để đảm bảo ông không bao giờ hết rượu uống. Bố lấy cái chai ra, vào phòng ngủ, nằm trên cái giường hãy còn bừa bộn, trong khi Leo chờ cho bố ngủ mới đóng cửa. Việc đợi cho bố ngủ là rất quan trọng, khi đó sự yên bình mới trở lại và chúng thoát khỏi cảm giác bồn chồn được một chốc. Tiếng ngáy vang lên khe khẽ từ phòng ông mang ý nghĩa đó.

Áo khoác của họ treo trên ba cái móc trong hành lang. Felix đứng đó, xem xét kỹ lưỡng vòng tròn lớn quanh cái lỗ trên vai trái và một vết rách nữa trên tay áo khoác. Áo khoác của Leo. Nó lướt ngón giữa và ngón trỏ dọc theo rìa vải mỏng, để lộ ra lớp đệm màu trắng bên trong. Chúng rơi ra ngoài, nhìn giống như bông nhưng thô và ráp hơn. Nó cố nhét vào lại, nhưng rồi chúng lại bật tung ra cũng nhanh không kém.

Nếu xoay vết dao đâm trên vai vào tường, nó có thể thấy vết dao ở tay áo. Nếu xoay vết dao trên tay áo vào tường, nó có thể thấy vết dao trên vai.

Mẹ có thể về tới nhà bất cứ lúc nào.

Không được để mẹ nhìn thấy.

Leo nhón chân - đi ngang qua cánh cửa phòng ngủ đóng kín, nơi vọng ra tiếng ngáy thành từng đợt của bố - đi vào bếp, vớ lấy một cuộn băng dính ở ngăn trên cùng dưới bàn làm việc, xé từng đoạn ngắn để dán vết rách lại, tuy thế lại chỉ làm cho nó rộng thêm. Felix tìm được vài cây kim, nhưng không có chỉ đúng màu mặc dù nó đã dốc hết đống hộp và bát thủy tinh đựng kim chỉ xuống sàn hành lang. Một tuýp keo đã khô nằm trên mặt bàn nhưng hai đứa không tài nào bóp ra được, mặc dù đã cố đến đau cả tay.

“Không xong rồi, anh Leo ạ.”

“Chúng ta sẽ xoay mấy vết rách... vào tường... như thế này.”

“Mẹ sẽ thấy chúng mất!”

“Rồi trùm cái khăn quàng ra... đằng trước... thế này.

“Và anh cũng tự biết thế mà!”

Bà sẽ nhìn thấy chúng. Và nó biết thế.

“Chà... thế thì tao sẽ bảo với mẹ là mình bị vướng vào bụi cây gai.”

“Thật là một lý do ngu ngốc...”

“Thí dụ như Faruk đá quả bóng vào chỗ bụi cây gai. Thế nên khi tao cúi người để nhặt lên, gai mắc vào áo làm rách mất hai chỗ trên tay áo. Như thế được không?”

Felix lơ đãng đặt tay trên cái lỗ trên vai, giờ nó có thể đút vừa cả hai ngón tay vào đó, rồi lắc đầu lia lịa.

“Không. Em đã đá quả bóng. Như thế hay hơn. Khi đó em định sút bằng chân trái mặc dù thuận chân phải.”

Rồi mẹ cũng về nhà.

Chúng ngồi im lặng trong bếp, nghe ngóng. Chúng nghe thấy tiếng bà đặt túi xách xuống ghế và một túi đồ mua sắm xuống sàn, nghe thấy tiếng bà treo áo khoác trong hành lang.

Và bà vội vã đi ngay. Không nhìn. Mẹ không nhìn thấy những vết dao.

Bà đi vào bếp, và khi nghe thấy tiếng bố ngáy trong phòng ngủ, bà hỏi chúng đã ăn trưa và ăn tối những gì. Leo chưa kịp trả lời, Vincent đã hét lên từ trong phòng kem, và Leo nói thêm rằng sau đó nó đã làm món bánh kếp. Trong một thoáng, dường như bà tin lời nó.

“Bánh kếp?”

Mắt bà nhìn khắp căn bếp tìm chiếc chảo rán, không thấy nằm trên bếp hay trên giá, hoặc những chiếc đĩa vẫn còn dính mứt dâu tây.

Leo trả lời, trước khi Vincent kịp nói.

“Vâng.”

“Vâng?”

“Vâng.”

Bà ít khi tỏ ra khó chịu, nhưng giờ thì có. Tiếng ngáy. Mỗi khi cái tiếng ngáy giật cục, bồn chồn của người say rượu vọng qua cửa phòng ngủ và tràn ra cả căn hộ, Leo có thể nhìn thấy điều đó trên khuôn mặt bà.

“Con đã rửa bát và cất gọn gàng rồi. Tất cả mọi thứ. Cái chảo rán. Và mấy cái đĩa.”

Bà mở một ngăn tủ. Nhưng không phải tủ đựng chảo hay bát đĩa. Là cái tủ dưới bồn rửa. Bà lôi giỏ rác ra, và cả hai đều nhìn thấy cùng một lúc. Những vỏ chai rỗng. Và giá để rượu thì trống không.

Bà khó chịu thực sự.

“Được rồi.”

Nhưng không phải vì nó hay những lời nói dối của nó.

“Các con muốn ăn gì tối nay?”

Bà đặt tay lên má nó. Làn da bà bao giờ cũng thật mềm mại.

“Các con nghĩ sao? Bánh kếp nhé?”

“Bánh kếp cũng được.”

Nó giúp bà bằng cách lấy bột trứng, sữa và muối. Một ít thịt hun khói của bố mà ông vẫn cắt thành từng miếng dày bằng con dao thái thịt dài rồi ăn với hành tây.

Bánh kếp bỏ lò.

“Bố vào phòng ngủ lúc nào?”

“Khi bọn con về nhà.”

“Về nhà?”

“Vâng.”

“Từ đâu?”

Từ chiếc xe bán kem. Từ hai chai quả lý chua. Từ những que kem không thể bị bẻ gãy, cũng như một gia đình không thể hủy diệt được.

“Từ đâu?”

“Trường học.”

Bàn tay đặt nhẹ nhàng trên má nó.

“Từ đâu thế?”

Những từ ngữ. Giờ chúng chỉ là một. Những lời nói trong miệng nó. Không bật ra được.

Có lẽ đó là lý do tại sao nó chạy trong hành lang nhanh đến thế khi nghe thấy tiếng chuông cửa. Bất cứ điều gì có thể giúp nó thoát khỏi căn bếp, thoát khỏi việc phải trả lời mẹ bằng những lời dối trá nữa.

“Bố mẹ cháu có nhà không?”

Nó chưa từng gặp người đàn ông đứng trên cầu thang.

“Chú là ai?”

Ông ta cao lớn. Cũng gần cao bằng bố. Nhưng mái tóc cắt ngắn. Đôi mắt nhân hậu.

“Thế nào? Bố hay mẹ cháu có nhà không?”

Có vẻ như ông ta không tới đây để rao bán gì cả. Đó cũng không phải người quản lý, tới đây để phàn nàn về chuyện nó chạy lung tung dưới tầng hầm hay mấy bóng đèn bị hỏng trong bãi để xe. Có lẽ đó là một người theo đạo Cơ Đốc, tới để cho chúng xem những cuốn tạp chí mỏng dính với những hình vẽ đầy màu sắc, khắc họa cảnh lũ trẻ chơi đùa với sư tử. Những hình vẽ không phải truyện tranh.

“Mẹ cháu có nhà.”

Không. Ông ta không tới đây để nói về Chúa Jesus. Ông ta không cầm cuốn tạp chí nào. Hai thứ đó thường đi đôi với nhau.

Bụng nó nhói lên một chút. Sâu bên trong, phía dưới lồng ngực.

May mà bố đã ngủ rồi.

Vì chắc chắn người này tới đây muốn gặp bố hoặc mẹ để nói về những việc Leo và Felix hoặc bố đã làm. Một người mà bố không nên tỉnh dậy để gặp.

“Cảm ơn cháu.”

Leo vào bếp, nghe ngóng. Bố vẫn đang ngáy. Nó để ý đứng xoay lưng lại phòng ngủ trong khi nói chuyện với mẹ khi ấy đang đảo bột bánh kếp bằng cái đánh kem, thành từng vòng tròn trong cái bát nhựa.

“Có người muốn gặp mẹ này.”

“Ai thế?”

Nó nhún vai.

“Một ai đó.”

Bà rửa tay bằng nước ấm từ vòi, dùng cái khăn treo trên cửa lò nướng lau khô, rồi bước ra hành lang tới cửa trước.

“Xin chào.”

Người đàn ông giơ cánh tay gầy guộc ra.

“Xin chào, tôi là bố của Hasse.”

Hasse?

Bà bắt tay ông ta.

Hasse và Kekkonen?

“Còn tôi...”

Những kẻ đã đánh đập con trai tôi?

“... là mẹ của Leo. Tôi rất vui vì được gặp anh ở đây. Tôi đã định liên lạc với anh.”

Người đàn ông cao lớn gật đầu. Rồi thở dài.

“Tôi biết. Và tôi cũng rất cảm kích về điều đó. Bởi vì... đây là một chuyện không thể chấp nhận được.”

Mẹ gật đầu, thở dài rồi mở cửa rộng hơn một chút.

“Anh vào đi. Không nên đứng nói chuyện ở đầu cầu thang thế này.”

Bố của Hasse bước vào, nhưng đứng lại trên tấm thảm ngoài hành lang. Bà hiểu ông ta đang nhìn thấy gì. Cứ như thể là hai hành lang riêng biệt. Bên tường của bà. Và bên tường của Ivan. Bên phía bà là những cái giỏ đan bằng liễu gai, những bức tranh mà Felix đã vẽ tặng bà, bên phía Ivan là từng hàng dài các đồ nghề đã cũ, một thanh kiếm cong lúc nào cũng phải được chỉnh lại để nằm thật cân ở chính giữa.

“Chị phải hiểu cho tôi, rằng tôi không tới đây để đổ lỗi gì cho chị cả.”

Trong khi nói, ông ta cúi xuống cố để cho mình có vẻ thấp hơn.

“Tôi tới đây để bảo chị cần nói chuyện nghiêm túc với con trai mình.”

Mẹ thay đổi tư thế, không tựa trên chân phải nữa mà đứng trên cả hai chân như thể đang chuẩn bị. Không ai khác nhìn thấy điều đó. Nhưng Leo thì có. Nó biết khi đứng như vậy nghĩa là bà đang cố tập trung hết sức mạnh trong mình.

“Và tôi muốn anh phải nói chuyện nghiêm túc với con trai của mình.”

“Tôi đã làm thế rồi. Chúng tôi... có nhiều thời gian quá mà. Bốn tiếng trong phòng cấp cứu.”

“Phòng cấp cứu?”

“Phải, chúng...”

“Hôm nay?”

Ông ta vẫn đang cúi nhìn xuống bà.

“Một ca bạo lực nghiêm trọng. Gãy xương.”

Mẹ quay lại phía Leo, đứng thăng bằng trên cả hai chân, nhìn thẳng vào mặt nó, khi ấy cái vết sưng to bầm tím hôm trước đã xẹp đi, chỉ còn là một chỗ hơi phồng lên màu vàng nâu. Vẻ mặt bà thay đổi hẳn khi nhận ra những gì bắt đầu cách đây một tuần giờ đã xảy ra hôm nay và mọi thứ đã thay đổi. Con trai ông đã trở thành con trai tôi. Một người đã đánh người khác tới gãy cả xương.

Leo cúi đầu lắng nghe và nhận ra tiếng gáy đã ngưng.

“Mũi bị gãy.”

“Tôi biết, tôi làm trong ngành y mà.”

Nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ mở ra.

“May mà hôm nay tôi ở nhà, chở nó thẳng tới phòng cấp cứu. Nếu không thì khuôn mặt nó sẽ như vậy cả đời.”

Nghe thấy tiếng những bước chân nặng nề tiền lại gần.

“Họ đã nâng cái mũi lên, và chỉnh cho thẳng vách khoang mũi.”

Mẹ lại quay lại phía Leo. Tới lúc đó mẹ mới nhìn thấy bố, nghe thấy những tiếng bước chân mà lúc trước bà không nghe thấy, mái tóc ông rối bù hai bên, bàn tay mệt mỏi luồn vào tóc vuốt ngược phần mái ra sau, làm nó hơi phồng lên.

“Tôi không chắc là mình thật sự hiểu. Hôm nay? Mũi nó?”

“Phải.”

“Trong trường hợp đó... tôi thực sự xin lỗi. Tôi sẽ nói chuyện với Leo ngay. Chúng ta sẽ cùng giải quyết chuyện này. Sau đó chúng ta sẽ đến nhà anh, cùng bàn chuyện này với nhau. Anh và con trai anh, tôi và con trai tôi.”

Những bước chân nặng nề.

“Giải quyết chuyện này?”

Bố.

“Dĩ nhiên là chúng ta sẽ cùng giải quyết chuyện này.”

Bố đi ngang qua trước mặt Leo tới chỗ mẹ, rồi đi qua cả chỗ bà, đứng giữa bà và người khách nọ.

“Phải không. Brill-Marie?”

Ngươi khách chuẩn bị bỏ đi, tay đặt trên tay nắm cánh cửa đã mở ra một nửa, thì bố tiến một bước lại gần hơn.

“Này đừng đi vội. Vào đây! Vào đây đi! Chúng ta sẽ... giải quyết việc này.”

Rồi ông nháy mắt với mẹ.

“Hay có lẽ anh muốn chúng tôi mời anh lại ăn tối? Brill-Marie? Chúng ta có khách này. Bố của Hasse! Bữa tối!”

Người khách cao lớn tỏ vẻ bối rối, ông ta toan bỏ đi.

“Không... thật sự là không cần đâu. Điều duy nhất tôi muốn là bàn với anh chị...”

Mẹ mỉm cười yếu ớt với ông ta. Nhưng không cười với bố.

“Ivan à, bố của Hasse và em đã thảo luận rồi. Em có thể giải thích cho anh nghe sau. Khi bố của Hasse đã về.”

Nhưng bố thì lại mỉm cười.

“Xong rồi à? Tôi chưa xong, Leo cũng là con trai tôi. Vậy nên... cứ vào đây. Ngồi nói chuyện với chúng tôi, bố của Hasse ạ.”

Ông nắm lấy tay nắm rồi đóng của lại trong khi bố của Hasse vẫn đứng trên mặt thảm hành lang. Một tay ra hiệu về phía bếp khiến mẹ dừng bước, tay kia khua khua trong khi bố của Hasse cúi xuống cởi giày, khỏi cần, chúng tôi cũng chuẩn bị lau dọn nhà cửa bây giờ.

“Anh muốn giải quyết chuyện này.”

Họ ngồi xuống cạnh chiếc bàn trong bếp. Bố ngồi ở chỗ của mình cạnh cái gạt tàn và đống vé số. Bố của Hasse ngồi ở chỗ mẹ thường hay ngồi.

“Phải.”

“Giải quyết. Giải quyết à? Cái gì mới được chứ? Chuyện mấy đứa trẻ đánh nhau? Chuyện lần này tới lượt thằng con trai mười tuổi của tôi đánh thằng con mười ba tuổi nhà anh? Chuyện giờ vậy là chúng hòa nhau?”

Bố của Hasse nhìn quanh, tìm mẹ giờ không có mặt ở đó.

“Hòa nhau? Chà, nếu anh thích gọi thế. Con tôi về nhà sáng nay với một vài chấn thương nghiêm trọng. Một cái mũi bị giập, và nó...”

“Chờ đã.”

Bố giơ một tay lên trước mặt bố của Hasse. Rồi ông hất hàm về phía hành lang, nơi một người đang nấp chỗ ngưỡng cửa.

“Leo?”

Leo bước ra trước ngưỡng cửa.

“Ra hẳn đây.”

Nó không bước ra hẳn, nhưng đi sâu hơn vào trong bếp, về phía tủ lạnh.

“Leo, con trai bố, đây là bố của Hasse. Chú ấy nói con đánh Hasse. Vào mũi.”

Cái tủ lạnh kêu ù ù, như thường lệ.

“Có đúng thế không?”

Nhưng nó chưa từng kêu to thế này bao giờ.

“Leo? Vào mũi?”

“Vâng.”

“Một cú?”

“Vâng.”

Nó đứng trong căn bếp giờ đây hóa thành phòng xử án trong khi ban bồi thẩm nhìn nó, một nửa thì mỉm cười, nửa kia thì gật gù vẻ nghiêm trọng. Rồi nửa ban bồi thẩm mỉm cười đó lấy vài tờ tiền từ trong túi quần.

“Đây.”

Và đưa một tờ 50 krona cho Leo.

“Lần sau nếu muốn gỡ hòa nhớ phải đấm hai phát nhé. Khi ấy bố sẽ cho con một trăm.”

Năm mươi krona. Tiền của bố. Leo cầm tờ tiền, xoa ngón tay trên đó, vuốt phẳng những nếp nhăn.

“Con có thể đi được rồi. Ra chơi với mấy đứa em đi, Leo.”

Sau đó bố nháy mắt với bố của Hasse, cũng như khi nãy nháy mắt với mẹ.

“Vậy đó. Giờ chúng hòa nhau. Con anh đánh con tôi trước. Rồi con tôi đánh lại con anh. Thế là chúng không còn nợ nần gì nhau nữa.”

Tay cầm bút, ông kéo tập vé số lại gần hơn.

“Nhưng chúng ta thì chưa hết nợ đâu.”

Từng chữ thập một tạo thành những họa tiết khác nhau.

“Bởi vì anh tới đây, vào nhà tôi, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu con trai tôi. Trong khi thằng nhãi du côn nhà anh mới là đứa gây ra toàn bộ chuyện này! Vì thế, hẳn anh cũng biết, giờ anh và tôi là những người sẽ phải giải quyết rốt ráo. Tại cái bàn bếp này. Tôi hứa với anh, tôi cam đoan với anh... rằng từ giờ mỗi lần thằng nhãi du côn nhà anh đánh đập bất kỳ ai, bất kỳ ai, tôi sẽ tới tìm anh, và nện cho anh một trận. Bất cứ lần nào. Bất cứ lần nào. Bất cứ lần nào.”

Bố của Hasse vụt đứng lên khỏi ghế.

“Anh đang đe dọa tôi đấy à?”

Bố đặt bút xuống, nhìn thẳng ra trước trong khi đầu hơi cúi như ông vẫn thường làm.

“Chính xác là như thế đấy.”

“Tôi tưởng rằng... chúng ta có thể thảo luận việc này.”

“Ta vẫn đang thảo luận đây. Ít nhất là bây giờ.”

Bố của Hasse chỉ đứng yên đó, im lặng. Mặt ông ta đỏ rực lên.

“Anh dám đe dọa cả tôi. Anh tự biết là tôi có quyền báo cảnh sát. Anh biết, đúng không?”

Bố bật cười, khe khẽ, hay ít ra là có vẻ như thế.

“Tốt thôi. Cứ làm đi. Báo cảnh sát di.”

Lớn tiếng hơn, giờ thì thật sự ông đang cười ha hả.

“Bọn cớm khốn kiếp đó sẽ phải cảm ơn tôi. Cảm ơn tôi! Vì từ giờ chúng sẽ biết thằng nhãi du côn nhà anh là ai.”

Rồi mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cũng giống như khi cạnh chiếc bàn trong quán ăn cùng ly nước cam. Bố đứng dậy túm lấy cổ áo bố của Hasse và ấn ông ta vào tường giữa cái tủ lạnh kêu ù ù và cánh cửa.

“Đừng có quên. Rằng mỗi lần thằng nhãi du côn nhà anh đánh bất kỳ ai, tôi sẽ cho anh biết tay. Không chừa lần nào!”

Bố lên giọng quát, cửa vào phòng Vincent mở ra. Felix và Vincent nhìn trộm khi bố đẩy bố của Hasse vào tường. Sau đó đẩy ông ta ra hành lang, ra cửa trước.

“Tạm biệt, bố của Hasse ạ. Gửi lời chào Hasse hộ tôi. Chăm sóc cái mũi cho nó, bóp chặt vào, lắc lắc mấy cái, gửi lời chào từ Leo. Từ con trai của Ivan.”

Britt-Marie vẫn đứng trong hành lang khi cửa đóng lại và những tiếng chân đã biến đi dưới cầu thang; bà đã đứng đó từ khi chồng bà ra hiệu không được đi chuyển, khiến bà không thể ngăn người khác vào căn hộ cùng ngồi cạnh bàn bếp với Ivan. Hai chân bà cố co lại, cơ thể chỉ muốn ngã vật xuống sàn, như thể đôi chân bà không thể chịu đựng thêm sự hung dữ từ một người đang say rượu. Nhưng không. Bà đã quyết chí.

“Leo. Felix. Vincent, về phòng hết.”

“Tại sao phải thế?”

“Vì tôi muốn nói chuyện với anh, Ivan. Một mình.

“Là cô à? Cô có biết con trai ta làm gì hôm nay không?”

Cái áo khoác treo một bên vai xoay vào tường với một cái khăn quàng lớn trùm bên trên. Chiếc áo mà khi nãy mẹ không nhìn thấy. Giờ bà đã thấy. Khi bố giơ nó lên.

“Nó đã tự bảo vệ mình. Bảo vệ chúng ta. Danh dự của ta.”

Cái lỗ giờ thậm chí còn lớn hơn. Đến ngón tay của bố cũng đút vừa.

“Leo đứng đó - đối mặt với lưỡi dao! Vì chúng ta. Cô thích nói sao cũng được. Cứ nói đi! Nhưng cô phải nói với tất cả chúng tôi. Tất cả. Chúng ta là một gia đình.”

Chỉ mới tuần trước bà đã phải xử lý một bên mắt thâm tím, gò má đẫm màu đỏ của máu khô.

“Britt-Marie? Cô có hiểu tôi đang nói gì không?”

Bà chỉ nghe thấy cái mũi bị giập.

“Nếu cô cho là con trai cô đã làm một điều sai trái hôm nay, cứ nói thẳng với nó. Trước mặt tất cả chúng tôi.”

Giờ bà có thể nhìn thấy cái lỗ trên áo khoác con trai bà, do mũi dao gây nên.

“Leo không làm gì sai cả, Ivan.”

Đôi chân bà không khuỵu xuống, vì bà đã quyết chí.

“Anh mới là người sai.”

“Tôi?”

Bố buông cái áo khoác xuống. Nhưng hai tay ông thì không.

“Tôi đã dạy con trai ta tự vệ!”

“Vậy nếu bố của Hasse báo cảnh sát thì sao?”

Rồi ông tiến lại gần hơn.

“Vì việc gì?”

“Anh đã đe dọa người đó, Ivan.”

“Làm gì có nhân chứng nào. Phải không?”

Ông nhìn bà, nhìn ba đứa con.

“Có ai nghe thấy bố đe dọa bố của Hasse không? Có đứa nào nghe được không? Hay chỉ có vợ tôi đây là mụ cớm duy nhất trong cái phòng này?”

Ông nhìn đứa con trai cả lâu nhất.

“Leo, con thì sao? Có nghe thấy gì không?”

Và ông chờ đợi câu trả lời.

“Không, bố à. Con không nghe thấy gì hết.”

“Nhưng tôi nghe được, Ivan.”

Mẹ đang đứng gần bố. Gần tay bố. Nhưng bà chẳng bận tâm.

“Tôi đã nghe thấy anh đe dọa người ấy. Và tôi có thể nhắc lại chính xác những gì anh nói.”

Bàn tay.

“Cô định... khai ra tôi phải không?”

Ông đưa tay lại gần hơn.

“Khai ra tôi? Có phải cô định làm thế không?”

Cho tới khi nó gần chạm mặt bà.

“Đừng, bố ơi!”

Felix chạy về phía bố và mẹ, về phía bàn tay đang run run trước mặt bà.

“Bố! Dừng! Bố ơi...”

Chạy, la hét, kéo túi quần ông. Cho tới khi bố hạ tay xuống.

“Cô sẽ không bao giờ chống lại gia đình tôi nữa.”

Rồi sau đó mọi thứ như thể cùng di chuyển một lúc.

Leo nhìn bố đi qua căn bếp ra ban công và cúi người trên lan can. Mẹ đưa tay dụi mắt rồi vào phòng tắm, vặn vòi nước. Felix đi theo bà, cố túm lấy bà và đứng gõ cửa mong được vào cùng. Vincent chạy vào phòng nó, tới chỗ những quả bóng mà nó giả vờ là trái bom, vừa thả vừa khóc nấc lên.

Mọi thứ đều chuyển động, không có gì đứng im.

Trừ Leo.

Nó là người duy nhất đứng yên, không nhấc một bàn tay, la hét hay khóc lóc.

Và giờ nó đã hiểu.

Bố đang run rẩy. Bên trong căn hộ đã trở nên chật hẹp hơn.

Nhưng lần này là cả bên trong lẫn bên ngoài.

THỰC RA BÀ THÍCH BÓNG TỐI. Những đêm dài ở nhà dưỡng lão, sự im lặng, tiếng ai đó ho trong phòng bệnh nhân cần chăm sóc đặc biệt, ai đó cần bà giúp trở mình, hay ai đó tỉnh dậy sau một cơn ác mộng cần được làm cho bình tâm lại - một cái gối đặt dưới đầu, một cái ôm dịu dàng, một cốc nước. Bóng tối treo bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của họ thì khác, nó săn đuổi bà, và bà cứ nằm trằn trọc mãi, sau cùng mới nằm nghiêng sang bên phải, nhìn ông ngáy chỉ cách mình một tầm tay vuốt ve hay một cái tát, cả mái tóc và chiếc gối của ông đều đẫm mồ hôi. Rồi ông sẽ tỉnh giấc sau vài giờ căng thẳng, nhìn bà và xin bà tha thứ mặc dù không nói ra lời.

Bên ngoài cánh cửa phòng ngủ. Bà nghe thấy tiếng chân.

Bà biết chắc.

Giờ cửa căn hộ mở ra rồi đóng lại. Bà ngồi bên thành giường, tìm đôi dép đi trong nhà có gắn hai cục bông nằm dưới gầm giường rồi đi ra hành lang.

Không có ai.

Bếp, phòng khách, văn phòng, phòng Vincent. Mọi thứ trông vẫn bình thường. Cho tới khi bà vào phòng Leo và Felix, nhận ra một chiếc giường đã trống không.

Bà chạy tới nhà bếp và ra ngoài ban công. Bà biết rằng nếu ai đó đi cầu thang, hẳn người đó phải đi qua đường cửa trước.

Cả Skogås như đang say ngủ. Cửa vẫn đóng, không một bóng đen dưới dãy đèn đường.

Bà trở vào, ngồi phịch xuống đống chăn đệm bỏ không. Ga giường nằm trên sàn và ba chiếc gối đã được xếp chồng lên nhau.

Felix.

Nó đã hét lên với bố để ông bỏ tay khỏi mặt bà, khiếp đảm đấm cửa phòng tắm. Nó đã biến đi trước khi những lời nói trở thành mối đe dọa thực sự. Nhưng chưa bao giờ như lần này, giữa đêm khuya. Có lẽ đó là lý do bà thấy lạnh cóng, mặc dù trời không lạnh đến thế. Và bà cũng không cảm thấy bàn tay đặt trên vai mình, mặc dù nó đã nằm đó được một lúc lâu.

“Mẹ?”

Bà giật nẩy người. Leo. Nó đã tỉnh giấc.

“Con phải đi ngủ đi, cưng à.”

“Con sẽ đi tìm nó.”

Bà ôm nó trong tay. Nó lớn lên thật nhanh. Bà gần như không thể ôm trọn thân mình mười tuổi của nó nữa.

“Con phải đi ngủ đi, để mẹ và bố...”

“Con biết nó ở đâu.”

“Nó không đi qua lối cửa trước.”

“Con biết - nó đi ra đằng sau.”

Đứa con trai cả của bà mặc những trang phục được chất thành một đống bừa bộn trên ghế - quần bò, áo len, áo khoác, giày - và cửa căn hộ mở ra đóng lại lần thứ hai trong đêm đó.

Bà đứng một mình trong bếp, nơi treo một cái đồng hồ tròn kêu quá to, bất kể bà đứng ở đâu trong căn hộ này nó vẫn đều đặn ngốn từng giây. Bếp lò vẫn nóng, một cái ấm tỏa hơi nước, nước dùng để pha trà sau bốn phút rưỡi. Bà đẩy cái gạt tàn đầy và đống vé số sang một bên, uống từng ngụm một, mắt nhìn những bức tường của ngôi nhà đã từng là của bà.

Một chiếc giường có một người đàn ông đang ngáy, trán đẫm mồ hôi, đầy căng thẳng.

Một chiếc giường trống không vì một người đã chạy đi.

Một chiếc giường trống không vì một người đang đi tìm người bỏ chạy đó.

Và một chiếc giường trống vì bà đang tì hẳn khuỷu tay lên mặt bàn bếp, uống một thứ đồ nóng và tự hỏi liệu có phải nó bỏ chạy vì nghe được cuộc nói chuyện của bà với mẹ mình ngay trước lúc nửa đêm, những lời thì thầm, nhưng với sự sắc bén và rành mạch của một người khi đã quyết định một điều gì.

ĐÊM NAY TRĂNG KHÔNG TRÒN, nhưng cũng gần như thế, ánh sáng của nó tỏa ra trên nền trời quang, rọi xuống thành từng tia sáng, một phần nhỏ hắt lên mặt sau một tòa nhà bảy tầng ở ngoại ô Stockholm.

Leo hít vào, thở ra. Trước mặt nó là một ngọn đồi dốc nơi chúng thường thích ra đó chơi. Ngọn đồi ngăn cách khu căn hộ với một khu rừng mà cứ mỗi năm lại thu nhỏ lại, tuy thế vẫn còn đầy cây cối và rêu phong khắp nơi.

Nó sửa soạn để chạy hệt như mọi lần, lưng tựa vào mặt tường xù xì của căn nhà, rồi lao hết tốc lực về phía vách đá, leo lên, cảm nhận những đường nứt và mẩu cây dưới chân mà nó dùng để trèo lên cao hơn. Tim nó đập thình thịch trong lồng ngực và cổ. Hít vào, thở ra. Khe nứt, gốc cây, cái gờ - và thế là nó đã leo lên đến đỉnh. Sườn đồi đầy đá chẳng bao lâu dẫn tới một thứ tường thành phòng thủ thực sự, được xây dựng từ Thế chiến thứ Nhất, Thế chiến thứ Hai hay một cuộc chiến nào đó khác. Chúng thường chơi ở đây, những bờ tường dốc, góc cạnh có những cái hốc nhỏ giống như hang động. Nó đi nhanh dọc theo nơi đó, như một con rắn trườn qua bóng tối khu rừng, trong khi mặt trăng bên trên cũng giống như ngọn đèn, ánh sáng rọi qua những tán cây, phản chiếu bởi những mặt gương là từng đám tuyết trên mặt đất.

Nó biết mình đã đi được ít nhất chín mươi mét - rồi chín mươi mét nữa, rồi tới chín mươi mét tiếp theo - mỗi lần nó đi ngang qua một cái hốc mới trên bức tường. Những ô vuông ai đó đã đào trong chiến tranh, nơi Leo, Felix, Buddha và Faruk hay trốn khi chơi trò đánh trận bằng súng BB cạnh những tòa nhà thấp.

Sau gần bốn trăm mét, một cái hốc dẫn tới một khoảnh rừng nhỏ - mấy cái cây cong queo nơi bố của Greger treo cổ. Đi được hơn năm trăm mét, nó qua chỗ vách đá mà Billy Còi bị ngã mùa hè năm ngoái - mẹ nó sở hữu một hiệu làm đầu ở nhà số mười; bà đóng cửa hàng sau vụ đó, đi lang thang quanh Skogås và rồi cứ thế đi mất hút. Leo vẫn nhớ xác thằng bé đó như thế nào, nhưng ngay từ lúc ấy nó đã quyết tâm sẽ không bao giờ nghĩ tới điều đó nữa.

“Felix?”

Chỗ kia. Một vách đá dựng đứng.

“Em trai?”

Nó tiến tới gần hơn, dừng lại, nghe ngóng.

“Mày ở đâu?”

Em trai nó đang ngồi ở tận ngoài rìa.

“Felix! Tao thấy mày rồi.”

Thêm một bước nữa. Gần hết mức mà nó dám bước tới.

Trong khi ánh trăng khiến Felix có vẻ to lớn hơn một chút.

“Em muốn được ở một mình.”

“Mày không thể ở ngoài này được, Felix. Giờ là giữa đêm khuya. Mày phải về nhà, về phòng ngủ mà leo lên giường thôi.”

“Không.”

“Mẹ dậy rồi. Mẹ đang lo lắng lắm.”

“Em không về đâu.”

Leo tiến từng bước một, những bước chân thật ngắn, để Felix không để ý thấy.

Và cuối cùng nó cũng tới nơi.

“Tại sao?”

Chỉ một bước nữa, một bước nhỏ nữa, là nó sẽ bước qua bờ vực và rơi xuống vách đá bên dưới, giống như Billy Còi.

“Vì chuyện sẽ tồi tệ lắm.”

“Tồi tệ?”

“Em nghe mẹ nói chuyện.”

Ừ?

“Em nghe mẹ nói rằng mẹ sắp sửa bỏ đi.”

Leo ngồi xuống. Không quá gần. Nhưng cũng gần như thế.

“Mẹ không đi đâu cả.”

“Em nghe được hẳn hoi.”

Bóng tối. Sự tĩnh lặng. Một thứ gì nứt ra, kêu lách tách như mặt băng lúc ban ngày. Đó là tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi và đám lá ẩm.

“Mày nghe thấy... gì?”

“Mẹ gọi điện. Sau khi bọn mình đã lên giường đi ngủ. Lúc ấy mẹ tưởng mình đã ngủ rồi.”

“Rồi sao nữa?”

“Gọi cho bà ngoại. Mẹ nói đúng cái giọng ấy.”

Tảng đá xám thật lạnh lẽo. Tới giờ Leo mới để ý thấy điều đó, cái lạnh xuyên qua thân thể nó từ bên dưới, lan dần lên trên rồi thoát ra chỗ lỗ thủng trên áo khoác.

“Mẹ nói... em nghe thấy, Leo ạ... mẹ nói ‘Tan nát hết rồi.’ Nhắc đi nhắc lại mãi.”

“Mẹ đã từng nói thế rồi. Nhưng lần nào mẹ cũng trở lại.”

“Em nghe thấy rõ ràng! Mẹ sẽ không quay lại nữa đâu! Lần này thì không.”

Tiếng lách tách. Giờ thì lớn hơn, dày hơn. Tiếng gió. Nhưng còn một tiếng động nữa. Những chiếc xe đi trên con đường cũ bên kia rừng. Nó chưa từng nghĩ có bao nhiêu người đang di chuyển giữa đêm khuya thế này.

“Trời lạnh lắm, Felix.”

“Không.”

“Mày không đội mũ hay đeo găng gì cả.”

“Vì trời đâu có lạnh.”

Leo lục túi áo khoác. Bao giờ nó cũng nằm đó. Cái mũ len kẻ trắng đỏ.

Bây giờ cũng thế. Nó lấy cái mũ ra, đội lên đầu Felix,

“Mày có thể mất tám mươi phần trăm thân nhiệt qua đầu đấy.”

“Cái gì?”

“Thật thế đấy.”

Felix chỉnh lại cái mũ kẻ trùm quá thấp xuống trán mình. Rồi hai đứa cứ ngồi như vậy. Sát bên nhau. Nhìn mặt trăng tròn tỏa sáng.

“Đi về thôi.”

“Không.”

“Mày ngồi đây thì cũng có giải quyết được gì đâu.”

“Về nhà cũng chẳng giải quyết được gì.”

Hình như càng lúc càng nhiều xe cộ hơn. Những chiếc xe tải. Âm thanh của chúng cũng khác.

“Leo?”

“Gì?”

“Em đang nghĩ tới bố.”

“Sao?”

“Bố không biết gì cả.”

“Rồi sao?”

Hai cẳng chân Felix đung đưa trên gờ vách đá như nãy giờ chúng vẫn như thế.

“Bọn mình có nên nói cho bố biết không? Rằng mẹ sắp sửa bỏ đi?”

anh đưa mắt đọc tiếp đoạn dưới. Ngay đó. Bên dưới phần chữ đánh máy chi tiết luật lệ và quy trình, tận dưới cùng. “Kho dự trữ này...” Ban nãy anh không để ý đoạn này. “... đã được kiểm tra...” Anh cúi đầu lại gần, chiếc đèn trên trán soi r
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anders Rosluno Và Stefan Thunberg

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.