Băng Cướp Thụy Điển

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở Đầu

❊ ❊ ❊

ÔNG ĐANG NGỒI trên chiếc xe tải Volkswagen màu vàng nồng nặc mùi mồ hôi, mùi sơn và một thứ mùi nữa mà chính ông cũng không biết gọi là gì. Có thể là mùi cốc cà phê mua ở trạm xăng giờ đang yên vị trên mặt táp lô. Có thể là mùi tàn thuốc lá vương trên ghế bên. Có thể là mùi túi thạch cao và chổi sơn đặt trên ghế sau mà ông mua tại một cửa hàng trên phố Folkunga. Hay cũng có thể là mấy món đồ nghề và chiếc bàn dùng để bôi keo giấy dán tường mà ông lấy trong kho chứa đồ chết tiệt mà đã thuê - suốt bốn năm qua chúng nằm cạnh mớ quần áo và chiếc giường giờ chỉ còn là của riêng ông từ khi cuộc hôn nhân tan vỡ.

Chính là thứ mùi đó.

Mùi hầm chứa. Mùi lưu cữu. Mùi thời gian.

Ánh mặt trời giội xuống cửa kính xe, lên tấm màng đầy bụi và xác ruồi khô. Trong xe tràn ngập cái nóng khó hiểu, chẳng biết từ đâu tràn ra. Ông hạ cửa kính xuống cho mát nhưng chỉ khiến cho cái nóng ùa vào thêm.

“Bố đây.”

“Con biết mà.”

“Con trai bố thế nào? Ổn không? Mọi chuyện vẫn tốt chứ?”

Nằm cách Stockholm ba giờ xe chạy, đây là một thị trấn nhỏ được bao quanh bởi những nhà máy và một khu rừng vân sam. Suốt từ đầu giờ chiều ông lái xe chầm chậm dạo quanh thị trấn. Còn bây giờ ông đang trên đường tới khu phố có một cửa hàng tạp hóa Konsum, một quán bán bánh mì kẹp xúc xích, và một sân bóng nhỏ rải sỏi - đúng hơn là trên đường tới tòa căn hộ ba tầng xây bằng gạch đỏ ở chính giữa khu ấy.

Ông chưa từng đến đó bao giờ.

“Mọi thứ vẫn ổn.”

“Mọi người đang làm gì thế?”

“Chẳng có gì đâu... cả nhà chuẩn bị ăn tối. Mẹ đang nấu.”

Bỏ lại thành phố sau lưng, ông đi qua những con đường càng lúc càng hẹp và chậm, xuyên qua một vùng trên đất Thụy Điển mà đã lâu ông không còn đặt chân tới. Ông dừng xe tại một trạm xăng ở vùng ngoại ô - của hãng BP, mà cũng có thể là Uno-X - vấn một điếu thuốc - có lẽ là hiệu Shell - rồi đóng cửa bốt điện thoại, quay số máy mà ông đã thuộc làu. Bà trả lời điện thoại, đột ngột im lặng, rồi đưa máy cho thằng con lớn.

“Mấy thằng em con thì sao, Leo? Chúng nó thế nào rồi?”

“Vẫn thế... như mọi khi ấy mà.”

“Tất cả đều đang ở nhà hả?”

“Mọi người đều ở đây cả.”

Vài dặm cuối cùng ông đi chậm rãi, ngang qua một nhà thờ và trường học cũ, tới quảng trường chính nơi người ta cởi trần, mặc quần soóc tắm mình trong ánh mặt trời mà chẳng mấy chốc nữa sẽ chuyển thành mây dông và sấm chớp - chính là cái nóng kiểu đó.

“Con chuyển máy cho thằng Felix nhé?”

“Bố biết nó không chịu nói chuyện với bố mà.”

Nãy giờ ông ngồi bên ngoài tòa nhà ba tầng ấy, nhìn chằm chằm vào cánh cửa ra vào, và dường như nó cũng nhìn lại ông. Ông sẽ không ngồi đây thêm nữa.

“Thế thì... đưa máy cho Vincent vậy?”

“Nó đang chơi gì ấy, hoặc là, con nghĩ...”

“Chơi Lego à?”

“Không, nó đang...”

“Lính đồ chơi? Nói bố nghe xem nó đang làm gì đi.”

“Nó đang đọc gì đó - bố ơi, nó đã không còn nghịch lính đồ chơi từ lâu lắm rồi.”

Ô cửa sổ trên cùng, phía bên phải, hẳn là nó rồi, căn hộ mà đứa con trai lớn đã tả với ông nhiều lần đến nỗi cảm giác như ông biết tường tận từng ngõ ngách - bước vào nhà là thấy ngay căn bếp nằm bên trái, cái bàn tròn màu nâu với bốn, chứ không còn là năm cái ghế - đi thẳng là đến phòng khách sau cánh cửa lắp kính trắng đục không nhìn qua được - bên phải là phòng ngủ của bà ta và chiếc giường dù chỉ còn dành riêng cho mình bà nhưng vẫn y như trước khi hai người chia tay. Sau đó là đến phòng bọn trẻ: Leo, Felix và Vincent, hệt như hồi cả nhà còn ở cùng nhau.

“Bố thì sao?”

“Bố đã...”

“Bố định làm gì thế?”

“Bố đang trên đường về nhà đây.”

Mỗi căn hộ bốn phòng ngủ có thế giới tiếng ồn của riêng nó. Xô đẩy. Dồn nén. Khi mẹ mở vòi nước bồn rửa, tiếng nước chảy lục đục đối chọi với tiếng loảng xoảng của khay đựng thìa dĩa và tiếng leng keng giòn tan từ tủ bát đĩa. Chúng hùa nhau cố át đi tiếng tivi trong phòng khách, Felix đang ngồi thu lu một góc trên ghế sofa xem phim hoạt hình với những tiếng rít inh tai, nhạc ầm ầm phát ra từ hai cái loa khổng lồ của Leo, rồi tiếng từ đôi tai nghe Walkman đeo lệch trên đầu Vincent, một giọng trầm đang kể chuyện - những tiếng động khi xô đẩy dồn nén thì hòa làm một và tan ra.

Món spaghetti đã sẵn sàng, cùng với xốt thịt đun nóng.

Mẹ nhấc tai nghe, thì thầm nhắc đã đến giờ ăn, vậy là Vincent phi ra hành lang gào lên, đi ăn, rồi quay lại một vòng nữa, ăn thôi, ăn thôi.

Tivi tắt phụt. Tiếng nhạc ngừng bặt.

Tất cả gần như im lặng hoàn toàn khi chúng bước tới bàn ăn, và rồi một tiếng động chen vào, cắt ngang sự im lặng đó - chuông cửa reo vang.

Vincent đã chạy ra đến hành lang.

“Để đấy em mở.”

Felix băng ngang qua chỗ tivi và lao bổ ra cửa trước.

Tao mở.”

Chúng lao đi, đua nhau chạy ra cửa, Vincent vì ở gần nên tới đích trước, với lấy tay nắm nhưng không vặn được. Felix chỉ tới sau có một bước, nhấc tay Vincent ra, rướn người về trước nhìn qua lỗ cửa. Leo thấy Vincent lại với lấy tay nắm lần nữa mà không mở được, trong khi Felix giật nẩy mình, xoay người lại với vẻ sợ hãi đã lâu lắm rồi không còn thấy trên khuôn mặt nó.

“Gì thế?”

Felix hất đầu về phía cửa.

“Đó.”

“Đó... là gì?”

Chuông cửa lại reo. Một hồi dài. Leo bước tới cánh cửa. Vincent nhảy lên mở cửa, còn Felix nhất quyết không chịu buông tay nắm ra.

“Felix, Vincent - hai đứa tránh ra. Để tao mở.”

Cái chảo đúc bằng gang nặng trĩu, bên trong đựng bữa tối cho ba đứa con trai cứ mỗi ngày lại ăn nhiều hơn một chút. Như thường lệ, cơn đau ở cổ tay lại nhói lên khi bà đặt nó xuống chiếc khay bằng gỗ. Đổ nước sôi qua chảo, cho một miếng bơ vào nồi, và sau đó bỏ pasta vào. Bà cũng đem luôn cả cái nồi ra bàn ăn.

Im lặng.

Sau khi tivi tắt, cả hai cái loa và tiếng đọc truyện đều dừng. Có người nhấn chuông, ba đứa con hò hét tranh nhau mở cửa. Sự im lặng sau đó thật lạ lùng.

Sau này bà chẳng thể nhớ được liệu mình có quay đầu lại không, liệu bà có đủ thời gian để mà băn khoăn tại sao ba đứa con bà cứ đứng im đó, hay liệu sự im lặng này có phải chỉ do bà tưởng tượng ra. Nhưng thứ mà bà nhớ được, thứ duy nhất, là mái tóc xoăn hồi nào giờ đã dài ra và hơi thở không còn sặc mùi rượu vang.

Thứ đó - và cả cú đấm của ông, mặc dù không giống trước kia.

Vì nếu ông nện bà nặng tay quá, bà sẽ ngã xuống mất, mà ông thì lại muốn bà nhìn thẳng vào mắt mình trong khi hành hạ bà, hành hạ vì đã phớt lờ ông, vì đưa ống nghe cho thằng con cả. Bà phải nhìn vào mắt ông khi họ đụng chạm lần đầu tiên sau bốn năm.

Vậy có lẽ bà đã xoay người lại thật.

Vì cú đấm đầu tiên là bằng tay phải vào má bên trái, vì bàn tay ông lần xuống cổ bà, tóm lấy, bẻ lại để hai người nhìn thẳng vào mặt nhau. Cú đấm thứ hai, rồi thứ ba và thứ tư thì ngược lại, bằng tay trái vào má bên phải, nhìn tao đây, những cú đấm mạnh và dứt khoát, còn bà giơ hai cánh tay lên, khuỷu tay chĩa ra ngoài như những mũi gai trên chiếc mũ bằng da và xương.

Một tay túm cổ, một tay túm tóc, ông lôi bà đứng dậy mặc dù bà nặng trĩu trong tay ông, cố cúi thấp, nằm xuống, che đỡ cho mình. Ông dúi đầu bà xuống mà lên gối, biết chưa, lên gối cú nữa, biết chưa, lại một cú nữa, đã biết chưa.

Quan trọng không phải bốn năm đã trôi qua, hoàn toàn không, mà là đôi mắt chẳng còn ánh nhìn mơ hồ không biết chuyện gì sắp xảy ra. Đây là một người biết rõ điều gì sẽ xảy đến. Và như thể một ai đó xa lạ đang tung ra những cú đấm, trong khi nắm tay trái của bố nện vào mặt mẹ như roi vút, ông làm việc đó một cách chậm rãi và yên lặng; trước đây nó có thể nghe thấy âm thanh khi bố giáng nắm đấm xuống.

Một sự im lặng khủng khiếp. Leo không thể hiểu được nó.

Vì thế mà phải một lúc lâu, Leo mới phản ứng, hành động, vẫn là bố, nhưng giờ ông đã biến thành một con người khác mất rồi. Mẹ không kêu lên tiếng nào. Vincent nấp sau lưng nó, trong khi Felix thì vẫn đứng chết trân bên cánh cửa.

Nó vẫn chưa cao bằng bố. Chứ nếu ngược lại, Leo đã chẳng phải nhảy lên lưng ông. Nó làm vậy khi bố bắt đầu lên gối, khi Leo nhận ra lần này phải đánh mẹ đến chết thì bố mới chịu dừng tay. Leo đu người trên lưng bố và siết cánh tay quanh cổ, cho tới khi bố túm lấy tay nó gỡ ra.

Nhưng chí ít lúc đó bố phải buông đầu mẹ ra.

Leo bị trượt, ngã xuống sàn, còn mẹ nó, bối rối, lùi lại hai bước hai cánh tay che khuôn mặt đầm đìa máu, phần nhiều là vì vết rách trên má do cú đấm của bố. Bố đuổi theo mẹ, lại túm lấy bà, y như ban nãy - ông muốn bà nhìn thẳng vào mắt mình trong khi lãnh trọn những cú đấm của ông.

Một quả đấm nữa. Nắm đấm đi giữa mũi và miệng bà.

Nhưng ông chỉ có thể tung ra thêm cú đó, vì Leo đứng dậy chen vào giữa hai người, đưa cánh tay của nó ra che đỡ cho mẹ.

Đừng, bố ơi.

Nó đứng giữa khoảng trống, giữa người mẹ đang máu me be bét và người bố chỉ chực xông vào đánh đập bà mà không được vì một khuôn mặt khác đang chắn ở giữa.

Rồi Leo túm lấy ông.

Không phải ở cổ, bố quá cao, mà cũng không phải hai cánh tay, Leo chưa với tới chúng, mà là phần hông và một chút phía trên ngực.

Đừng, bố.

Nó cố bấm chân xuống sàn bếp, nhưng đôi tất cứ trượt đi, nó phải chống vào chân bàn, cố hết sức đẩy bố nó ra xa. Nó không ngăn nổi bố, nhưng ít nhất bố cũng buông tóc mẹ ra.

Mẹ chạy khỏi bếp, ra hành lang tới cửa trước khi đó vẫn mở toang. Bà trượt ngã trên nền cầu thang lát đá nhẵn bóng, máu chảy lấm tấm trên sàn khi bà gượng dậy, và bà vừa khóc thút thít vừa rên rỉ trong lúc bước xuống từng bậc thang, rồi chạy đi.

Chỉ còn lại hai người.

Leo giữ lấy bố, hai cánh tay nó choàng qua hông, mà cũng có lẽ là ngực, và nghiêng người ra trước tựa vào bố nó như thể đang ôm lấy ông.

“Giờ tới lượt mày rồi, Leonard.”

Mùi thức ăn, spaghetti và nước xốt thịt, lẫn với mùi máu của mẹ. Hai người nhìn nhau.

“Mày hiểu, đúng không? Tao sẽ không quay lại đây nữa. Giờ mày là trụ cột gia đình rồi.”

Và giờ đôi mắt bố nó khác hẳn, không nhìn đi nơi khác, mà ngừng lại, và ngay cả khi bố không nói lời nào, đôi mắt ông đã nói lên tất cả.

anh đưa mắt đọc tiếp đoạn dưới. Ngay đó. Bên dưới phần chữ đánh máy chi tiết luật lệ và quy trình, tận dưới cùng. “Kho dự trữ này...” Ban nãy anh không để ý đoạn này. “... đã được kiểm tra...” Anh cúi đầu lại gần, chiếc đèn trên trán soi r
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anders Rosluno Và Stefan Thunberg

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.