BÀ NẰM SÁT VỚI NÓ. Mùi của mái tóc nó tỏa ra cùng hơi thở bình yên. Bà ngắm nhìn cơ thể trần trụi cử động, xoay người. Tay đặt lên má nó, bà vuốt ve rồi hôn một cái.
Má của Vincent. Làn da chỉ bị phơi ra trước gió, cái lạnh và ánh nắng được ba năm, vẫn còn mịn màng và mềm mại.
Đầu tiên bà đặt nó lên cái giường trống của Felix, đứa con đã hét lên khi thấy bố vung tay và đập cửa phòng tắm khóa kín để mẹ nghe được tiếng nó, át đi tiếng nước chảy, rồi rón rén bước qua cửa phòng ngủ của bà mà chạy biến vào bóng tối. Bà nằm xuống trên chiếc giường trống của Leo, đứa con mới mười tuổi, nhưng trong một thoáng đã là một người lớn, Con chắc chắn, khi nó cũng chạy đi trong bóng tối, con biết nó đang ở đâu.
Chiếc giường của Vincent đem lại cho bà cảm giác bình yên. Bà không ngủ, không thể ngủ, nhưng trái tim bà đã đập chậm lại chút ít.
Bà nằm đó, mũi áp vào mái tóc mỏng của nó. Đúng lúc ấy cửa mở ra.
Là chúng.
Chúng.
Và sau đó cái cảm giác khi một thứ mà bà yêu quý hơn cả bản thân mình tưởng đã sắp mất bỗng chợt trở lại. Bà đang bay lượn, đang hát, đang cười. Thực ra thì không, nhưng cảm giác của bà thì đúng như vậy.
Bà nhẹ nhàng đưa mặt mình ra xa mái đầu của Vincent, nhẹ nhàng từng chút một nhích khỏi giường, đóng cửa rồi kiểm tra cửa phòng bên dẫn vào phòng ngủ nơi những tiếng ngáy ngắt quãng vẫn đang phát ra. Leo và Felix. Hai đứa con yêu quý của bà. Bà ôm chúng thật chặt trong hành lang hẹp. Hơi ẩm từ miệng Felix thổi vào tai bà khi nó ôm chặt lấy bà và thì thầm.
“Con biết mẹ sẽ bỏ đi.”
Leo cũng nghe thấy, cũng giống như bà, nhưng nó thì không nói thầm.
“Và con biết rằng mẹ sẽ làm thế. Phải không mẹ?”
Bà đã cẩn thận ôm cả hai đứa vào lòng cùng một lúc.
“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
“Nhưng... con biết mẹ đã nói chuyện với bà. Con nghe thấy tiếng mẹ. Khi nào đây mẹ? Khi nào thì mẹ sẽ bỏ đi?”
Bà nhìn chúng, nhìn vào những đôi mắt giống hệt mắt bà.
“Các con sắp phải đến trường rồi.”
“Khi nào?”
Bà lại kéo nó lại gần và ôm lấy nó.
“Mẹ vẫn ở đây, Felix. Phải không nào? Giờ thì đi rửa ráy đi. Mẹ sẽ làm bữa sáng. Các con sắp phải đi rồi.”
Bánh mì trắng kẹp hai lát phô mai, và mỗi đứa uống một lon Sunkist có vị trái lê. Leo không có thời gian để nói về bức tường công sự, ánh trăng tròn và đứa em ngồi buông thõng hai chân trên miệng vực, không chịu về nhà, băn khoăn liệu chúng có nên nói cho bố biết rằng mẹ không còn muốn ở lại đây nữa.
Chúng đã vào thang máy đi xuống tầng dưới. Bà mở cái tủ ngoài hành lang. Một cái va li bằng da màu nâu nhạt nằm sâu bên trong, chất đầy một nửa những bít tất, đồ lót, váy, quần áo từ lần trước bà đã toan ra đi nhưng lại thôi - những mảnh vụn của cuộc sống nằm trong tay bà - và bà đi tiếp sang phòng Vincent chất đầy nốt nửa còn lại bằng quần áo của nó. Đúng lúc đó bà nghe thấy tiếng động. Tiếng nước chảy trong bếp. Ivan đã tỉnh giấc. Bà đứng im không cử động.
Cho tới khi nghe tiếng keng của cái cốc đặt vào trong bồn rửa. Cho tới khi ông bước về phía phòng ngủ. Cho tới khi cánh cửa kẽo kẹt mở ra rồi đóng lại.
Bà chờ đợi, lắng nghe.
Ông không có ở đó, trong hành lang, trong bếp. Bà rón rén bước ra, cầm va li trong tay và đặt nó xuống cạnh giá để giày, trở lại phòng Vincent, bế đứa bé đang ngủ lên và nhẹ nhàng quay ra.
Bàn tay bà lục trong túi áo khoác. Chìa khóa xe. Chúng không... ở trong bếp, chúng ở ngay kia, trên bàn bếp.
Bế Vincent trong tay, và vội vã chạy vào đó, giày gõ mấy tiếng nhỏ trên sàn. Chùm chìa khóa nằm ngay cạnh cái gạt tàn. Bà chộp lấy nó rồi quay người lại.
“Gì thế này?”
Ivan. Ông đang đứng ở ngưỡng cửa. Tay cầm một chiếc va li màu nâu.
“Tôi đang cầm cái quái gì đây?”
Ông thì thầm và dốc ngược nó ra. Mọi thứ bên trong rơi cả ra ngoài, một chiếc quần lót trắng nằm trên một đống ngay giữa ngưỡng cửa hành lang và phòng bếp. Ông cúi xuống, cầm nó lên bằng hai ngón tay, nhấc như thể một vật gì bẩn thỉu lắm, rồi ném ra đằng sau trong khi vẫn không rời mắt khỏi cái đống trước mặt.
“Cô định đem con tôi đi đâu?”
Một chiếc áo phông nhỏ màu đỏ, dành cho trẻ lên ba.
“Bế con tôi về phòng nó và để vào giường, không được đánh thức nó. Ngay bây giờ. Cô có hiểu tôi đang nói gì không, Britt-Marie?”
Ông đứng trên ngưỡng cửa, vẫn thì thầm, cơ thể cao lớn che kín cả khuôn cửa. Bà bước thẳng về phía ông, ông hơi né người tránh và bà phải đẩy hẳn ông ra, bước về phía phòng ngủ và giường của Vincent. Bà quấn tấm chăn quanh tay và chân đứa bé cứ cựa quậy liên hồi khi bà chỉnh lại gối cho nó.
Quỳ trên mặt sàn hành lang.
Một chiếc quần lót và một cái váy xanh trang trí sọc vàng trên cánh tay, thứ cuối cùng mà bà đặt trở lại vào cái va li bằng da rồi ôm chặt khi bước ra cửa trước.
“Cô định đi đâu?”
Ông chạy đuổi theo bà, vượt qua, xoay người lại, đứng trên mặt thảm hành lang chắn giữa cánh cửa và người phụ nữ đang cố mở nó ra.
“Em yêu?”
Ông dang hai tay, vòng tay rộng hơn hẳn cái ôm của bà, thứ vòng tay để tóm bắt và hủy diệt.
“Chúng ta sẽ cùng vào bếp, ngồi cạnh bàn bếp, yên vị trên ghế. Chính những cái ghế mà chúng ta đã cùng nhau mua.”
Và xé nát.
“Chúng ta sẽ cùng nói chuyện. Chỉ một lúc thôi.”
“Chẳng có gì để mà nói cả.”
“Dĩ nhiên là chúng ta phải nói chuyện, Britt-Marie. Em và anh.”
“Anh không nghe thấy à, Ivan? Không hiểu tôi nói gì à? Không có gì để mà nói nữa đâu.”
Ông vung tay lên hệt như ông đã vung tay tối qua, đưa qua đưa lại trước mặt bà.
“Không còn gì nữa?”
Rồi ông tiến lại gần.
“Chúng ta đã có ba đứa con. Đúng không? Ba đứa con trai tuyệt vời! Anh có việc làm ổn định. Em cũng có việc làm ổn định. Và chúng ta... Britt-Marie, chúng ta đang có tất cả những thứ này, chúng ta sống... ở đây.”
Bàn tay thô ráp vuốt ve gò má bà.
“Em mới là người không hiểu anh đang nói gì. Britt-Marie? Tình yêu của anh? Em không hiểu rằng việc con trai ta có thể tự vệ là quan trọng thế nào với anh, với tất cả chúng ta.”
Ông vuốt ve gò má bà bằng mu bàn tay vốn mềm mại hơn một chút.
“Em còn muốn gì nữa? Anh không thể hiểu được. Em yêu? Em muốn anh làm gì đây? Em muốn thay đổi điều gì?”
Ông vuốt mái tóc rủ xuống rất đẹp trên vầng trán bà, hồi đó tay ông vẫn còn cử động tốt.
“Tại sao em lại muốn... phá hoại tất cả những điều này?”
“Tôi không phải là kẻ đang phá hoại, Ivan ạ.”
Ông vuốt mái tóc dài của bà, đẩy phần tóc mái ra sau tai, sửa sang lại, ông thích nhìn thấy dái tai bà lộ ra.
“Có lẽ hôm qua anh đã... làm hơi quá. Nhưng em hiểu lý do. Phải không? Em biết tất cả những chuyện đó có ý nghĩa gì. Anh yêu thương các con chúng ta. Anh yêu thương Leo. Anh yêu thương... con chúng ta.”
Giọng nói của ông chợt thay đổi, những tiếng thì thầm trở thành giống như tiếng rít.
“Anh đã tức giận điên cuồng! Bố Hasse đứng ngay trước ngưỡng cửa nhà ta và... yêu cầu. Rằng chúng ta phải xin lỗi! Hẳn là em hiểu, cưng ạ, tại sao chuyện đó khiến anh không nhịn nổi. Phải không cưng?”
Ông vuốt ve gò má bà, chỉnh lại tóc trên trán và trên vành tai, ngón trỏ của ông trượt xuống đôi môi bà.
“Lần sau. Anh sẽ bình tĩnh. Tự kiềm chế bản thân. Anh hứa đấy.”
Bà nhìn ông.
“Tôi...”
Và nắm chặt chiếc va li da màu nâu thêm chút nữa.
“... đi đây.”
“Em nói đi... nghĩa là sao?”
Bà mở khóa cửa trước.
“Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Nếu cô ra đi? Điều gì sẽ xảy ra với gia đình tôi? Các con tôi?”
“Quá muộn rồi.”
“Em yêu, anh...”
“Tôi đi đây, Ivan. Anh phải hiểu điều đó.”
Bàn tay ban nãy còn vuốt ve, giọng nói mới đây còn thì thầm. Giờ tất cả thay đổi hẳn. Ông túm lấy tay bà, giật khỏi cái quai xách và quát lên.
“Cô tưởng mình đi khỏi đây được à? Cô tưởng thế à, hả? Cô định mang cái quái gì theo đây? Không gì hết! Không một thứ gì từ cái nhà này! Cô sẽ không được mang gì theo hết!”
Ông kéo tay bà và ép vào tường hành lang, một tay túm lấy bà tay kia lục túi áo khoác.
“Gì đây? Vứt mẹ nó đi.”
Ông lôi chùm chìa khóa ra, chúng ánh lên trước mặt bà.
“Cô sẽ không lấy được cái xe khốn kiếp nào hết. Hiểu chưa! Không một thứ gì từ cái nhà này! Vì cô chẳng sở hữu cái gì hết. Không gì hết!”
Ông lục sang túi bên kia, lấy ra cái ví, dốc hết đến từng đồng tiền lẻ ra.
“Không gì hết! Đây không phải tiền của cô!”
“Một nửa số đó.”
“Cô không sở hữu cái gì hết!”
“Một nửa cái xe là của tôi. Một nửa số tiền đó là của tôi.”
Cái hành lang, vốn đã luôn là hai hành lang khác nhau. Vách tường của bà. Vách tường của ông. Đó là thứ mà những vị khách hiếm hoi tới thăm ngôi nhà này sẽ nhận thấy đầu tiên. Vách tường của bà, một chiếc gương lớn viền gỗ thông, chiếc giỏ đan đựng găng tay, hai bức tranh Felix vẽ tặng bà, hay đúng hơn là những bức vẽ trẻ con đáng yêu nhìn như những tác phẩm mỹ thuật sau khi được bà đóng khung. Vách tường của ông, từng hàng dài đồ nghề, đồ nghề cũ, búa, bào, kéo lớn, vài cái cưa có tay cầm được đánh bóng, một thanh kiếm treo chính giữa không phải đồ nghề, nhưng thứ đó có lý lịch ly kỳ hẳn hoi, và vì thế được đặt ở chỗ trang trọng nhất.
Ivan thả bà ra, bà hơi quỵ xuống. Ông lao đến chỗ bức tường và lấy thanh kiếm xuống, bàn tay ông nắm lấy chuôi góc cạnh bằng vàng, rút lưỡi kiếm sáng loáng ra khỏi cái bao bằng nhung xanh.
“Một nửa à?”
Lưỡi kiếm sáng loáng như những chiếc chìa khóa xe lúc nãy, ông đâm nó ra trước, rồi chém lên chém xuống.
“Một nửa, có phải cô nói thế không?”
Cái giỏ đan trên vách tường của bà. Ông đâm lưỡi kiếm về phía nó, xuyên qua nó, hai đôi găng tay và một cái mũ rơi xuống chân hai người.
“Cứ thế đi. Nếu cô rời khỏi đây... chúng ta sẽ chia đôi mọi thứ.”
Và ông chạy lại. Lăm lăm tay kiếm mà lao đi trong hành lang, đi chân trần, chạy ngang qua phòng ngủ của hai người vào phòng Vincent.
“Chia đôi.”
Bà vẫn chưa kịp hiểu. Nhưng bà biết có chuyện chẳng lành và chạy theo ông.
“Chia đôi. Mọi thứ.”
Ông kéo cái chăn của Vincent và ném xuống đất. Đứa bé ba tuổi đang nằm nghiêng và hơi co người, gãi gò má và cái mũi, miệng ngáp.
“Mọi thứ.”
Thanh kiếm cong sáng loáng. Khua bên trên một cơ thể mới ba tuổi. Bên trên Vincent.
“Đi đi, Britt-Marie. Và khi đó bà sẽ buộc tôi phải chia đôi tất cả mọi thứ.”
Bà có thể cảm thấy hơi thở của ông, nhận ra nó. Bạo lực và dữ dội, chất chứa đầy sợ hãi và sự hung hãn.
“Một nửa cho cô. Một nửa cho tôi.”
“Anh đang nói thầm đấy.”
“Chúng ta sẽ chia đôi mọi thứ, Britt-Marie, đúng như cô muốn, như cô lựa chọn.”
“Anh đang nói thầm đấy, Ivan.”
Ông đang mướt mồ hôi, cạnh dao chạm lên làn da trần trụi.
“Tại sao anh lại phải... nói thầm vậy, Ivan?”
Anh đang nói thầm vì không muốn làm nó thức giấc. Nếu anh muốn chặt nó làm đôi, anh sẽ không thì thầm như thế đâu.
“Ivan, anh là kẻ đã chạy chân trần lao xuống cầu thang khi nhìn thấy con dao, anh lo sợ sẽ đánh mất con trai mình.”
Bà không nhìn Vincent nữa. Nó ngáp một cái rồi nằm nghiêng sang bên kia. Bà đang nhìn một người thậm chí còn nhỏ bé hơn.
“Không, Ivan.”
“Anh sẽ không làm thế Ivan.”
“Vì tôi biết anh yêu thương nó, Ivan.”
Thậm chí còn bé nhỏ hơn. Ông toát mồ hôi đầm đìa, càng lúc càng run lên dữ dội, buông lỏng thanh kiếm.
Bà không nhìn ông khi bước ra khỏi phòng, ra khỏi căn hộ, ra khỏi tòa nhà. Bà không thể nghe tiếng ông từ từ ngã quỵ xuống sàn, thanh kiếm rơi khỏi tay, và ông khóc như một kẻ chưa từng được khóc bao giờ.
SÂN TRƯỜNG VẮNG HOE. Ít nhất là ở khu nó đang học. Trường tiểu học và trung học nằm trên đỉnh đồi, đứng từ đó nó có thể nhìn bao quát khung cảnh xung quanh.
Leo đang ngồi cạnh bức tường gạch của khối lớp bốn, trên một ghế băng dài bằng gỗ. Miệng nó ngậm vài viên kẹo dẻo, những viên mềm hơn dính vào răng. Nó tìm trong túi kẹo để lấy viên màu vàng, loại kẹo khi vừa bỏ vào miệng sẽ có vị chua, sau đó ngọt rồi đến mặn, có thể nhai được lâu.
Nó nhìn quanh giống kiểu nó hay làm mấy tuần qua, như một người da đỏ đứng trên đỉnh núi nhìn xuống thung lũng bên dưới. Sân trường trung học. Gần khoảng giữa - cột cờ và khu vực hút thuốc. Mọi thứ vẫn bình thường. Một nhóm học trò không mặc áo khoác, bất chấp những cơn gió lạnh buốt trong tiết trời tháng Ba. Đám học sinh lớp bảy, ba nữ sinh, phần còn lại là nam. Nó không biết ai trong số đó. Tuy nhận ra, nó không quen ai và như thế cũng chẳng sao, hai đứa mà nó thực sự đang tìm kiếm đã lâu không còn lởn vởn ở đó nữa.
Hasse và Kekkonen.
Hasse, đứa mà giờ Leo đã biết có bố cũng to cao gần như bố mình, nhưng gầy và thon hơn, cử động không nặng nề bằng.
Nó tự hỏi liệu bố Hasse có run sợ đến tận bây giờ không. Trước đó bố run lên từ bên trong, nhưng khi bố Hasse tới thì ông không run nữa, đối mặt với bố Hasse, truyền cái sự run rẩy đó cho ông ta mang đi. Thế đấy. Một khi thấy run rẩy, ta chỉ việc truyền nó sang một người khác.
Bắt đầu rồi.
Tiếng chuông inh ỏi đáng ghét vang lên không ngớt.
Nó phủi bụi gạch trên áo, và mặc dù đã cố đi nhanh, nó chỉ đến vừa kịp giờ.
“Felix?”
Cửa phòng học lớp một gần như đóng sập lại, em trai nó chạy ra mà không nhìn hay nghe thấy gì.
“Felix? Đợi đã!”
Hai đứa nhìn nhau vừa đủ lâu để bắt gặp ánh mắt nhau, rồi Felix lại chạy, ngang qua sân trường và con phố, sang bên kia đường. Felix tuy chạy nhanh nhưng vẫn không thể nhanh bằng Leo. Nó đuổi kịp khi đứa em trai dừng lại, ở đầu kia bãi đỗ xe.
“Mẹ vẫn còn ở đó.”
Nó bước tới chỗ chiếc xe Dodge màu trắng và đỏ của bố mẹ, bới cái túi thể dục ra rồi nhảy lên hết lần này tới lần khác, ngó qua cửa sổ bên ghế lái.
“Lẽ ra mẹ phải lấy cái xe rồi chứ? Đúng không?”
Giờ nó mới nhìn anh trai lần đầu. Giờ nó có đủ thời gian, chờ đợi cái gật đầu có ý nghĩa, phải rồi, lẽ ra mẹ phải lấy cái xe.
“Mày thích lấy viên nào cũng được.”
Một túi kẹo. Kẹo Gobstopper, kẹo dẻo, kẹo chua ngọt, kẹo vị việt quất và mấy cái kẹo nhìn như những con chuột và kẹo bông. Leo giơ túi kẹo ra.
Nhưng không gật đầu.
Felix đá cái túi thể dục và lại bắt đầu chạy, xuyên qua đám bụi gai lên vỉa hè và xông vào thang máy. Leo đuổi kịp nó vừa kịp lúc cửa thang máy đang sắp sửa khép lại.
“Lấy một viên đi. Thích viên nào cũng được. Tao đã mua đống này bằng đồng năm mươi mà bố đã cho khi tao đấm chúng nó giữa mũi.”
Leo mỉm cười trong khi làm bộ đấm vào mũi Felix, sau đó đưa cho nó túi kẹo.
“Felix?”
Cái túi đựng đầy kẹo. Nhưng thằng em thậm chí chẳng thèm nhìn.
“Viên nào cũng được!”
Felix bước ra khỏi thang máy, đi vào nhà, đứng lại trước giá treo mũ. Hệt như lúc nãy ở ngoài xe, nó nhìn ngó, nhảy nhảy liên hồi. Đôi giày đen của mẹ không có ở đó. Cả áo khoác, găng tay, tấm khăn quàng mỏng mà bà đã mua khi cả nhà đi chơi Aland, chính tấm khăn mà bà hay quấn quanh đầu.
“Mẹ ơi?”
Căn bếp đầy bát đĩa bẩn, những túi đường đã mở và đám chai rỗng trên mặt bếp. Chăn đệm trên giường trong phòng ngủ vẫn chưa gấp, những tấm rèm buông xuống.
“Mẹ ơi!”
Trong phòng làm việc, một cái đèn bằng giấy treo trên trần. Phòng Felix và Leo vẫn chẳng có gì khác thường.
“Mẹ ơi!”
Phòng Vincent. Vincent và bố đang ngồi trên thảm, xung quanh đặt đám lính nhựa và từng chồng Lego. Hai bố con đang lắp ráp cái gì đó. Bố một tay kẹp điếu thuốc, tay kia đưa từng mảnh Lego cho Vincent, còn Vincent thì lắp chúng lại thành một chồng cao trên cái đế vuông.
“Các con đấy à?”
Cánh tay dài của bố đâm xuyên qua đám khói thuốc, xuyên qua những khối Lego nhỏ tạo ra một khoảng trống, không khí trong lành để thở rồi sẽ chuyển thành mù mịt khói chỉ sau một chốc.
“Vào đi các con. Ngồi xuống đây. Cạnh bố.”
“Mẹ đâu rồi ạ?”
“Ngồi xuống.”
“Con muốn được biết.”
“Chỉ khi nào con ngồi xuống đã, Felix.”
Ông vung cánh tay bên kia và và gạt đổ những hình lính nhựa nào còn đang đứng, và cả những mảnh ghép căn nhà trên cái đế bằng Lego.
“Mẹ không có ở đây.”
“Vậy thì giờ mẹ ở đâu?”
“Mẹ không còn ở nhà này nữa.”
“Ở đâu vậy bố?”
“Bố không biết.”
“Mẹ đâu rồi?”
“Mẹ đang đi trốn.”
Ông choàng tay ôm chúng, cánh tay với những cơ bắp to tướng, mỗi cánh tay ôm lấy cổ một đứa. Ông chỉ làm thế khi đã nốc rượu vang đỏ hòa với đường.
“Bố cũng không biết mẹ đang ở đâu nữa. Các con nghĩ mẹ trốn đi đâu? Mẹ có nói gì trước khi các con đi học không? Có nói gì không? Với các con?”
Felix ngoảnh mặt đi, mắt nhìn xuống tấm thảm dưới chân.
“Felix? Con có biết gì không?”
Felix, đứa đã thét lên đừng, bố ơi và đập cửa phòng tắm đòi vào.
“Con làm sao nói dối được bố, Felix? Con cũng biết thế mà, đúng không? Không bao giờ được nói dối bố. Mà bố thì lại thấy đúng là con biết điều đó.”
Những giọt nước mắt đầu tiên.
“Giờ đừng có khóc. Felix à, bây giờ thì không được.”
Nó càng khóc dữ.
“Nhìn bố đây này, Felix. Bà ấy đã phản bội bố. Mẹ đã phản bội bố!”
Những giọt nước mắt cứ trào ra, không kìm lại được.
“Bà ấy đã bỏ rơi chúng ta. Con có hiểu không? Vậy nên chúng ta không được khóc. Người phải khóc là bà ấy. Giờ thì nói cho bố biết. Và chúng ta sẽ cùng đến đó, đưa mẹ về nhà. Bố, con, Leo và Vincent. Tất cả chúng ta.”
“Mẹ...”
Leo không lường trước được chuyện này. Vậy nên nó là người bất ngờ nhất. Nó cũng không ngờ mình sẽ nói ra.
“... về chỗ...”
Nhưng nhìn Felix ngồi đó như thế.
“... bà ngoại.”
Nó nhìn xuống, không thể chịu đựng được nữa.
“Về nhà ông bà ngoại.”
CHIẾC XE DỪNG LẠI. Rồi đi. Rồi khựng lại.
Chân bố giậm chân phanh, rồi ga, rồi lại phanh trong khi ông chửi bới om sòm mấy cái bàn đạp quá nhỏ, cần số bị kẹt và trượt lung tung. Những cử động của bố đã bắt đầu rối loạn, vụng về khi ông ngồi lên ghế lái phóng đi mà không chở theo Vincent khi đó đứng một mình trong bãi đỗ xe, và cũng rối loạn và vụng về như thế khi ông nhận ra tại sao mấy đứa con mình lại hét lên Bố, dừng lại, và ông lùi xe thật nhanh. Không ai nói gì nữa - làm thế đồng nghĩa với việc mạo hiểm lao vào lề đường hay dòng xe cộ đang lướt tới. Leo có thể cảm nhận được sự căng thẳng chiều hôm đó khi bố lái xe hai mươi dặm tới Sodertalje trên những bánh xe chưa gắn lốp, cả sự sợ hãi từ cái đêm mà xe họ lăn xuống sườn đồi cạnh quảng trường và rơi trúng một mái nhà khiến nó tưởng bố đã chết rồi. Lần này nó ngồi im, trong khi chiếc xe đảo từ bên nọ sang bên kia, thỉnh thoảng lại rẽ ngoặt khiến cả Felix và Vincent cùng nhớ rằng chúng phải im lặng, im lặng khi bố dừng lại ở một quảng trường khác mang tên Farsta, khi ông bước vào cửa hàng rượu, im lặng khi bố trở vào trong xe mở một chai có nhãn in hình con ngựa đen, im lặng trong suốt quãng đường còn lại vốn không còn xa - qua cây cầu bắc qua đường Nynas, ngang qua ngọn đồi cao có lẽ sẽ là một cao điểm tuyệt vời cho người da đỏ, xuống bên kia sườn đồi tưởng như vô tận, thẳng tới chỗ cái biển gắn trên mấy cây cọc kim loại ghi tên địa điểm này, Stora Skondal.
Đến rồi. Cuối cùng thì xe cũng dừng lại. Leo chắc chắn điều đó.
Bố vặn cửa kính xuống, để gió lùa lên mặt trong khi uống nốt chỗ rượu trong chai rồi ném nó ra ngoài. Một tiếng choang thật lớn vang lên khi cái chai đập vào tấm biển, thứ tiếng động vang vọng khắp nơi. Leo lại mở mắt ra. Bố đang ngồi cạnh nó, nhìn qua cửa sổ ngắm cái chai rỗng trong đám cỏ cao. Felix và Vincent vẫn ngồi sau lưng ông, mắt nhắm chặt. Chỗ đằng kia - nó đoán cách chừng hơn hai mươi mét - là một dãy những căn nhà nhỏ có những mảnh vườn nhỏ, cửa sổ nhỏ phủ rèm vải viền ren đặt những chậu cây. Căn nhà nằm gần như ở chính giữa, sau một rặng cây việt quất trồng thành ba hàng ngang ngắn mà Leo rất thích. Nhà của ông bà ngoại, nơi nó không bao giờ bị mắng mỏ. Có lẽ đó là lý do tại sao mỗi khi ở đó nó có thể nghe rõ từng tiếng kéo ghế, tiếng chiếc đài phát thanh chuyển từ kênh radio quốc gia sang nhạc cổ điển. Những căn phòng sực mùi nến và những mẩu vụn bánh dính vào giẻ lau bát.
Một bao tải bằng nhựa nằm trên sàn xe giữa hai chân bố, gần chân ga. Một chai nữa. Bố bật nút, uống ba, bốn, năm, sáu ngụm.
“Nếu bà ấy không chịu về nhà với chúng ta.”
Bảy tám chín ngụm.
“Khi đó hẳn các con biết chúng ta sẽ làm gì.”
Ông vặn gương chiếu hậu thấp xuống và quay sang bên trái cho tới khi nhìn thấy được thứ mình muốn, Felix trên ghế sau.
“Bởi vì... Leo không thể làm được điều này. Con hiểu không? Anh trai con lớn quá. Vincent cũng không làm được. Nó còn bé quá. Vậy nên con phải làm.”
Felix nhìn thẳng vào đôi mắt đó lâu hết mức có thể, rồi cúi đầu.
“Nhìn bố đây.”
Tấm thảm trải sàn xe. Nếu cứ nhìn mãi tấm thảm, nó sẽ không thể nghe thấy những gì ông nói.
“Felix?”
Bố xoay người lại, chờ đợi. Cho tới khi hình ảnh tấm thảm trên sàn xe trở thành phần lưng tựa ghế, tựa đầu và rồi là ông bố.
“Con phải nhìn thẳng vào bà ấy. Hệt như bố đang nhìn con bây giờ. Và hỏi cùng câu hỏi đó một lần nữa. Bao giờ ta cũng phải làm thế. Cho người ta một cơ hội cuối cùng. Sau đó thì, Felix... tới gần bà ấy. Và làm điều đó.”
Bố búng ngón tay cái và ngón giữa. Không ai búng tiếng lớn hơn ông được.
“Felix, nếu con không làm chính xác như những gì bố vừa bảo, bà ấy sẽ không thể hiểu rằng tất cả chúng ta thuộc về nhau.”
Ông xoay sang ghế bên.
“Phải không, Leo?”
Leo ngồi im, không đáp lại.
“Phải không, Leo?”
Đôi mắt ông không chịu buông tha, không bao giờ nhượng bộ. Cho tới khi Leo gật đầu.
Mười, mười một, mười hai ngụm rượu. Bố mở cửa xe bước ra ngoài.
Ông bận chiếc áo thợ mộc trùm ra ngoài chiếc quần thợ mộc, con dao Mora cán đỏ thò ra ngoài một bên túi quần, chiếc thước gập thò ra ở túi bên kia, đôi giày nâu cứ trượt đi khi ông loạng choạng qua đường, vẫy tay gọi mấy đứa con đi theo, bước qua cái rãnh vào khu vườn, đi quá những cây anh đào cao và rậm rạp mà Leo vẫn thường thích leo lên, sau đó là đi giữa hai hàng cây việt quất trụi lá.
“Bố sẽ chờ ngoài này.”
Bố túm lấy những cành việt quất. Chúng gãy gập mỗi lần bố loạng choạng như sắp ngã.
“Các con vào đi.”
Vincent nắm lấy tay Leo. Felix hơi thu người lại.
“Leo? Felix? Vincent? Đi đi. Thực hiện những gì mà chúng ta đã bàn bạc.”
Căn nhà màu trắng. Chúng leo năm bậc thang lên tới hành lang và cánh cửa gỗ có ô kính mờ lượn sóng. Bên dưới nó, kéo dài từ cạnh bên này sang cạnh bên kia là một tấm biển kim loại mỏng nhìn như bằng vàng mà ông ngoại đã gắn lên cửa, ghi dòng chữ AXELSSON. Đó là tên của mẹ thời con gái. Tiếng chuông cửa dễ chịu hơn hầu hết những nhà khác, vang lên hai tiếng giống nhau, khác hẳn với tiếng chuông ở nhà chúng hay tiếng chuông nhức óc ở trường.
Không ai mở cửa. Vincent nắm tay Leo. Mẹ không có ở đây. Felix thở mạnh sau cổ Leo. Mẹ không có ở đây!
Leo chạy xuống cầu thang. Tất cả cùng chạy một lúc, bố vẫy tay với chúng từ phía rặng cây việt quất, chúng phải quay lại bấm chuông lần nữa.
Không ai mở cửa. Tiếng chuông cửa. Không ai mở... Hai tiếng chuông giống nhau. Không ai...
Có người mở cửa. Ông ngoại. Đôi mắt ông không được vui. Những lúc bình thường thì ngược lại.
“Mẹ cháu... có ở đây không ạ?”
Ông ngoại không nhìn chúng, ông nhìn xung quanh, dò xét.
“Bố các cháu đâu?”
Rồi ông bước ra ngoài.
“Bố cháu ở ngoài xe, ông ạ.”
Và đóng cửa lại sau lưng.
“Trong xe à?”
“Chúng cháu cần nói chuyện với mẹ.”
Ông ngoại lại nhìn quanh, thì thầm.
“Các cháu vào đi.”
“Ngoài này cơ. Chúng cháu muốn thế. Cháu xin ông đấy.”
Ông ngoại không hiểu gì. Cũng như lũ trẻ chẳng hiểu gì. Ông nhìn Leo, đứa lớn nhất, đang cố nói cái điều mà bố muốn nó phải nói. Nhìn Vincent đang cầm tay anh, càng tiến tới gần thì ông lại càng thấy nó nhỏ bé. Nhìn Felix đứng sau một chút, mắt dán xuống đất, hai tay đút trong túi áo khoác.
“Ngoài này à?”
“Được không ông?”
Ông không còn nhìn chúng nữa, mà nhìn khắp xung quanh.
“Cháu xin ông đấy.”
“Ngoài này. Được rồi. Chờ ông một chút.”
Ông cẩn trọng đóng cửa, đi vào nhà. Thời gian chậm chạp trôi đi. Một tiếng đồng hồ. Rồi một tiếng nữa.
Leo nhìn cái đồng hồ đeo tay với những cái kim xấu xí.
Hai tiếng. Nó có cảm giác như thế. Mặc dù mới chỉ hai phút.
Rồi nó nghe thấy tiếng động.
Có người đang chậm chạp leo lên cầu thang, cái cầu thang dẫn xuống căn phòng dưới tầng hầm nơi đặt một chiếc giường lớn đến nỗi cả ba đứa thường ngủ chung trên đó. Những bậc thang trơn, vọng ra những tiếng trống rỗng khi ai đó bước lên trên.
Mẹ. Bà mỉm cười. Nụ cười vui sướng xen lẫn sự sợ hãi.
Mẹ cũng làm như ông ngoại, nhìn quanh rồi tiến một bước ra ngoài.
“Bố không có ở đây đâu, mẹ à.”
Bà ôm lấy chúng, từng đứa một.
“Mẹ ơi?”
Leo cố tập trung để nhắc lại cái điều mà bố bắt nó phải nói. Nếu nói ra được, bà sẽ không nghe thấy cái gì đang nghẹn lại trong cổ họng nó.
“Sao thế con?”
“Về đi mẹ.”
Bà lắc đầu, mái tóc vàng rủ xuống trán và đôi mắt bà.
“Không thể được.”
“Xin mẹ đấy.”
“Bây giờ thì không được. Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng đó là sau này.”
“Làm ơn, làm ơn, làm ơn đi mẹ.”
“Leo, nghe này. Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Các con sẽ tới sống cùng mẹ. Sau vài ngày nữa. Con hiểu không?”
Bà ngồi xổm xuống, ôm Leo và Vincent thật lâu. Nhưng Felix thì không, nó lùi lại để bà không với được nó. Nó là đứa duy nhất làm được điều này, vì Leo lớn quá còn Vincent thì nhỏ quá, và vậy là nó hành động - chạy thẳng tới chỗ mẹ đang dang rộng vòng tay, đằng hắng, mắt nhìn bà.
Nó nhổ một bãi nước bọt.
Nó bật khóc rồi lại nhổ lần nữa.
Nước bọt ấm nóng mà nó đã giữ trong miệng bấy lâu chảy xuống trán, gò má, tới cổ bà.
Nó đứng trước mặt bà, nhắm nghiền mắt, vừa khóc vừa run rẩy. Và bà cũng ôm lấy nó. Nó nhổ vào mặt bà hai lần, và bà vẫn ôm nó cho tới khi nó vùng thoát ra, thoát khỏi bãi nước bọt đang chảy trên mặt và cằm bà. Nó có thể nghe thấy tiếng Leo và Vincent đang nức nở, trong khi bên kia đường, trên chiếc xe đỗ cạnh tấm biển, khuôn mặt bố đang ngó qua cửa kính đã hạ xuống.
FELIX NHỔ RA NỐT CHỖ NƯỚC BỌT còn lại trong miệng trước khi mở cửa sau xe trèo vào chỗ ngồi của mình, chờ Leo mở cửa hàng ghế trước và ngồi vào chỗ, tay bế Vincent đặt lên đùi.
“Bà ấy nói gì?”
Một ngụm rượu nữa. Ngụm thứ mười lăm? Mười chín? Chúng không đếm mấy ngụm vừa rồi. Thêm ngụm nữa. Rồi ông quay người lại.
“Bà ấy có nói gì không?”
“Mẹ...”
“Bố đang hỏi Felix.”
Nước bọt. Tứa ra càng nhiều. Đầy cả miệng nó.
“Felix?”
“Không.”
“Bà ấy không nói... tí nào?”
Thật khó để nói với cái miệng đầy nước miếng. Nhưng nó vẫn nói.
“Không.”
“Không nói gì hết?”
Nó lắc đầu.
“Khốn nạn, hẳn là bà ấy phải...”
“Mẹ đã ôm lấy con.”
Nó nuốt nước miếng. Giờ thì có thể nói được dễ dàng hơn.
“Sau đó. Mẹ ôm lấy con. Thật chặt.”
ĐÊM ĐÃ KHUYA. Ít nhất là nó nghĩ thế. Mỗi lần tỉnh giấc nó cảm giác một khoảng thời gian rất dài đã trôi qua. Căn phòng không có rèm hay mành buông.
Thông thường lúc nào cũng thế - một ô cửa sổ không ai nhìn qua được ở tầng trên cùng của tòa nhà bảy tầng.
Vào mùa đông, hay lúc này khi mùa đông sắp kết thúc, trời tối hơn, đen hơn, và khi nằm trên giường nhìn những ánh đèn, những vì sao và mặt trăng tròn, nó cảm thấy thật gần gũi, tưởng chừng như có thể mở cửa sổ với tay ra chạm vào chúng.
Felix thích ngắm bầu trời. Nhưng nó không ưa gì bản thân mình.
Nó không thích nằm đó lúc này, không thể ngủ được. Nó không thích đổ mồ hôi hay thở dốc mà vẫn không có đủ không khí. Và điều nó không thích nhất là cánh tay lạ lùng của mẹ như vẫn đang ôm lấy nó; thật khó để nằm được khi vướng phải cánh tay đó. Bị kẹt rồi. Tay người có như thế không? Nó không thể giãy ra được ngay cả khi đã đập liên hồi và cào cấu bằng móng tay. Lẽ ra mẹ phải làm thế! Đánh nó. Cào nó. Nó đã nhổ vào mặt mẹ, rồi lại đằng hắng nhổ thêm cú nữa. Ấy thế mà mẹ chỉ ôm lấy nó. Trong khi lẽ ra mẹ phải đánh nó! Giờ thì nó đang đánh mẹ. Cánh tay mẹ. Và nó cũng tự đánh mình. Nó đập thật mạnh mà không cảm thấy gì hết. Cứ như thể nó đang ngủ.
Có lẽ nó đã tưởng vậy nếu không nghe thấy những giọng nói vọng ra từ phòng bếp. Bố nói bằng cái giọng mà thỉnh thoảng ông vẫn dùng khiến cho người khác khó mà hiểu được ông đang nói gì. Leo chốc chốc mới đáp lại, mỗi lần chỉ nói vài từ.
Nó lại đánh bà. Mạnh hơn. Cào hai cánh tay mẹ bằng ngón cái, chỗ móng tay sắc nhất. Hai cánh tay mẹ vẫn không buông ra, thế nên nó càng đập mạnh, tay bà lỏng ra một chút, và thế là nó giãy giụa chui ra, bò khỏi giường, ngang qua phòng tới hành lang và ngưỡng cửa phòng bếp, dừng lại đó, hé mắt nhìn ra.
Bố đang ngồi xoay lưng lại nó trên ghế. Còn Leo ngồi xoay phía bên tay trái lại phía nó. Họ đã bật hết đèn trong bếp, cả cái đèn sáng trưng trên bếp và bồn rửa khiến ai nấy phải chói mắt khi nhìn vào.
Bố. Leo. Ánh sáng. Giữa đêm hôm khuya khoắt. Những cái đó vẫn chưa lấy gì làm lạ.
Mà là thứ đang nằm trên mặt bàn bếp.
Ở chính giữa là một can xăng màu xanh vẫn đậy nắp. Bên cạnh là hai chai rượu rỗng. Rồi tới một cái phễu bằng nhựa và bật lửa.
Nó chưa từng thấy những thứ đó trên mặt bàn bếp bao giờ, không phải cùng một lúc như thế này. Nó bò lại gần hơn, khuỷu tay tì lên ngưỡng cửa trong khi cố nhìn cho rõ hơn.
Đúng lúc đó bố đứng dậy. Bắt đầu bước.
Về phía nó.
Felix lao vào hành lang tối, nép sát tường, nín thở. Bố đi ngang qua mà không nhìn thấy nó.
“Leo.”
Felix duỗi nửa thân trên và phần cổ. Trong đó. Trong phòng ngủ của bố và mẹ, gần thành giường của mẹ, cạnh chỗ đầu giường, bố cầm gối của mẹ trong tay và lột vỏ gối ra.
“Leo, cái bánh xe bằng nhựa ấy? Con nghe thấy không?”
Bố cầm cái vỏ gối ngay dưới mũi, những chữ cái viết tắt tên của mẹ thêu ở một góc. Ông rúc đầu vào đó, ngửi ngửi, hít hà, không hề hay biết một người đang nằm im lặng quan sát trong bóng tối.
“Cái đó phải được nhét vào trong cổ chai. Cứ nhồi tới khi không vào sâu thêm được nữa thì thôi.”
Bàn chân to lớn của bố suýt nữa giẫm lên Felix khi ông quay trở lại chỗ cái bàn trong bếp. Ông nhấc cái chai lên và giảng giải kỹ càng cho Leo theo cái kiểu rất riêng của ông.
“Bố đã làm thế này từ hồi bé tí. Không phải nhét vào cổ chai đâu. Mà là cổ ngỗng. Các anh chị và bố tọng thức ăn qua cái cổ hẹp, nuôi bọn ngỗng to ra, béo lên và thịt rất ngon.”
Felix va khuỷu tay vào khung cửa, tiếng vang cả căn hộ. Nó nín thở hệt như lúc nãy, mắt nhắm nghiền. Bố hẳn sẽ ngoảnh lại. Nhưng không. Mặc dù tiếng động ấy vẫn cứ vang vọng.
“Con chưa biết đấy, Leo. Con không thể biết những chuyện như thế được. Nhưng bố thì biết và giờ bố đang kể cho con nghe ngay sau đây. Hàng nghìn năm trước - Leo, con có nghe bố nói không - người Do Thái là những người đầu tiên nuôi ngỗng. Họ là nô lệ. Họ phải phục vụ cho một Pharaoh nào đó ở Ai Cập, người rất khoái món gan ngỗng, lão ta suốt ngày chỉ đòi gan ngỗng gan ngỗng... nên họ buộc phải tìm cách nuôi lớn bọn ngỗng khốn nạn đó thật nhanh. Phải không nào? Đó là khi họ bắt đầu tọng thức ăn vào cổ chúng. Cứ nhét, nhét, nhét. Bằng những cái que dài. Con hiểu không? Bởi vì lão Pharaoh đó, lão ta đòi hỏi ngày càng nhiều.”
Tiếng động vang vọng. Felix nghe thấy nó. Ít nhất là trong đầu mình.
“Và rồi, Leo à, tới lượt người Tây Ban Nha. Bố nghĩ đó là một người Tây Ban Nha. Ông ta sống ở chỗ nào ấy. Và ông ta rất yêu ngỗng, nói chuyện với ngỗng, cho chúng ăn hoa quả, những trái cây tươi ngon trong vườn. Đúng là thiên đường cho bầy ngỗng! Và ông ta nói chuyện với chúng cứ như chúng là những đóa hoa. Nhưng đây mới là đoạn hay nhất, nghe này, cứ mỗi mùa thu đàn ngỗng khốn kiếp bắt đầu kêu. Kêu suốt ngày. Trong khi các con ngỗng khác đang trên đường bay về châu Phi hay những nơi quái quỷ nào đại loại thế, đàn ngỗng của ông ta bắt đầu vừa đi vừa kêu khắp nơi. Kêu suốt! Và những con ngỗng trên trời dừng lại - đây là chuyện thật nhé, Leo - chúng hạ xuống và ở luôn đấy, Thiên đường Ngỗng.”
Bàn tay bố lần tới nắp của can xăng, run run mở nó ra, kéo ra cái vòi, đặt tựa vào thành cái phễu bằng nhựa.
“Ông ta rất yêu chúng. Cũng giống như bố. Ông ta tạo ra cả một bộ lạc. Và rồi... bọn ngỗng cứ sống mãi ở đó.”
Mùi xăng xộc lên ngay lập tức.
“Giữ tay ở đây, Leo... thế này... giữ cái chai thật chặt. Bằng cả hai tay.”
Leo cầm cái chai trong tay, con ngựa đen trên nhãn chồm trên hai chân sau, trong khi bố vừa đổ vừa thỉnh thoảng kiểm tra xem được bao nhiêu rồi.
“Không được đầy quá nửa chai. Rất quan trọng đấy.”
Cái thùng màu xanh trên bàn. Bố đã vừa lòng với lượng xăng trong chai rượu. Ông lại ngửi cái vỏ gối của mẹ - hơi thở của ông choán hết căn bếp - sau đó ông cầm nó bằng cả hai tay và xé thành từng mảnh. Những băng vải có chiều rộng bằng nhau được vứt thành một đống.
“Nửa chai xăng. Và các dải vải rộng chừng này.”
Ông gập một miếng có thêu tên viết tắt của mẹ ở giữa thành hình vuông, rồi nhúng nó ướt đẫm xăng.
“Một cái cổ ngỗng chết tiệt. Giờ thì tọng nó vào đi. Ở địa ngục của ngỗng thì chẳng có sự chống cự nào.”
Bố ấn miếng vải xuống lúc một sâu thêm và dừng lại trước khi nó chạm xuống mặt xăng. Những cánh hoa bằng vải tỏa ra quanh cái cuống là chiếc cổ chai.
“Con thấy chưa? Không bao giờ ấn hết xuống. Nếu làm thế rồi đốt lửa thì...”
Bố dùng điệu bộ tay và giả làm tiếng nổ.
“... phải ném đi ngay. Con cầm chặt lấy nó và khi lớp vải bốc cháy, đừng có nghiêng chai. Con ném nó ra phía trước, dùng cả vai và cánh tay, như khi tung ra cú đấm vậy.”
Bố đi quanh cái bàn hai lần, tay duỗi thẳng cầm cái chai, cằm và môi dưới chìa ra, thở rít lên như ông thường làm khi đã say và không còn tự chủ được nữa.
“Vì chúng ta... không phải người họ Axelsson.”
Ông rửa bàn tay đẫm xăng dưới vòi nước, sau đó châm một điếu thuốc lá không có đầu lọc và mở một chai mới. Lần này là để uống.
“Con có hiểu không? Con sẽ không bao giờ là một đứa họ Axelsson khốn kiếp!”
Ông uống còn nhanh hơn thường lệ.
“Giống như... giống như thế này. Con có nghe không, Leo? Chuyện trước đây là thế này. Khi bố gặp mẹ con, bố không thực sự muốn có được bà ấy. Mẹ con rất đẹp, nhưng bố đã nói thẳng vào mặt bà ấy. Bố nói, ‘Anh không yêu em,’ bố nói, ‘tình yêu chỉ là sự phản bội.’ “
Bố một tay cầm cái chai mới mở, tay kia cầm chai xăng bước ra hành lang, gần tới chỗ Felix và dừng lại trước cái giá treo mũ.
“Con có biết bà ấy đã trả lời thế nào không? Leo? Con có lắng nghe như bố đã bảo không? Bà ấy nói... đúng từng chữ một này... ‘Em sẽ không bao giờ phản bội anh, Ivan ạ.’ “
Cái áo khoác treo trên móc, đôi giày để trên thảm.
“Đúng từng từ. Chính xác như vậy đấy! Thế rồi bố hỏi, ‘Làm sao anh tin chắc được điều đó?’ Con có biết bà ấy đã trả lời thế nào không, Leo? Thử đoán xem nào?”
Áo khoác của Leo treo trên cái móc bên cạnh, bố ném nó lên mặt bàn bếp nơi Leo vẫn đang ngồi nguyên trên ghế.
“Bà ấy nói, ‘Nếu em phản bội anh, Ivan,’ đúng từng từ, ‘cứ giết em đi.’ “
LEO ĐẾM TỪNG GIÂY. Sáu giây kể từ lúc chiếc xe phanh gấp tới khi hộp số bị hỏng, mười hai giây từ lúc bố hò hét quát mắng chiếc xe đằng trước đi quá chậm tới khi gặp phải khúc cua gấp hơn bố từng nhớ, chín giây từ lúc ai đó bóp còi phía sau họ và đột ngột rẽ ngoặt khỏi làn đường bên trái.
Họ dừng lại. Ở đúng cái chỗ lúc chiều. Mặc dù trời tối, nó vẫn nhận ra ống khói thấp của nhà ông bà ngoại, vốn có vẻ thật nhỏ bé dưới tán cây anh đào, bị che phủ một phần bởi hàng cây việt quất mọc quá rậm rạp. Họ ngồi bên nhau, im lặng, nhìn khắp xung quanh như thể vừa mới leo lên đỉnh một ngọn đồi mà nhìn xuống.
Chiếc túi nylon nằm trên đùi nó.
Tuy không nặng lắm, cái túi khiến nó buộc phải ngồi im như đá, cái chai phải được giữ thẳng.
Cái mùi sực nức trong xe mới là kinh khủng nhất. Hơi xăng xộc thẳng vào mũi nó, lên tới tận óc. Trước đây nó chưa từng biết một quả bom xăng là thế nào.
“Bất kể chuyện gì xảy ra kể từ bây giờ, Leo.”
Run rẩy. Giờ sự run rẩy thuộc về nó. Bố đã truyền cái đó cho nó, hệt như khi ông truyền cho bố Hasse.
“Dù có chuyện gì xảy ra, Leo, bố muốn con biết rằng bố yêu con.”
Sự run rẩy mà nó cực kỳ sợ hãi.
“Bố à?”
“Gì thế?”
“Chúng ta có buộc phải làm chuyện này không?”
Nó không chớp mắt lấy một lần, khiến con ngươi gần như đau rát.
“Có.”
“Nhưng lỡ...”
“Chúng ta sẽ nói chuyện với bà ấy trước.”
“... lỡ mẹ không muốn? Nói chuyện.”
“Vậy thì bà ấy là người quyết định những gì sắp xảy ra ở đây.”
Bố mở cửa, chui ra ngoài. Bước đầu tiên không vững, ông loạng choạng nhưng kịp bám vào gương chiếu hậu lấy lại thăng bằng. Ông chờ đợi. Đợi Leo ra khỏi xe theo mình.
Nhưng nó không ra khỏi xe.
Thay vào đó, nó nhìn cái đồng hồ đeo tay với những chiếc kim xấu xí. Một giờ mười sáu phút hai mươi tư giây. Nó biết rằng nếu cứ theo dõi thời gian, nhìn đồng hồ, ta sẽ không cảm thấy quá lâu. Nó luôn làm thế mỗi khi chạy đua cùng Felix lên hoặc xuống cầu thang với tập tờ rơi trong tay - đếm từng giây xua đi sự mệt nhọc.
Bố không nói gì, ông không phải làm thế, chỉ chìa tay ra khi Leo nhổm dậy di chuyển cái túi nylon một chút, ôm sát vào ngực trong khi đứng lên. Nó không nhớ tay bố lại thô ráp đến thế, đã nhiều năm rồi nó không cầm tay ông.
Đoạn đường tới ngôi nhà cảm tưởng như kéo dài mãi. Bố vẫn di chuyển giật cục, loạng choạng vấp phải đủ thứ, đâm vào một tảng đá lớn, đi sai hướng. Tuy thế sau cùng họ cũng tới nơi. Mặt sau ngôi nhà. Trong bóng tối, trên con đường nhỏ đi giữa những rặng cây việt quất mà ông ngoại thường rất tự hào, những quả việt quất lớn hơn hẳn, có màu đỏ hơn, một giống việt quất xưa cho ra quả có vị ngọt.
“Britt-Marie.”
Bố siết tay nó, xua tan sự im lặng. Nhưng không xua đi bóng tối.
“Britt-Marie!”
Leo xoay tay trái ra phía ánh đèn hành lang và nhìn đồng hồ, nhìn những cây kim xấu xí. Một giờ mười chín phút năm mươi hai giây. Nó lại nhìn đồng hồ lần nữa khi đèn trong nhà bật sáng lần đầu. Phòng ngủ của ông bà ngoại. Sau đó tiếp tục, đèn trong phòng khách bật sáng, chiếc đèn cây có chụp đèn trang trí hình hoa có thể xoay được về phía cái ghế và bộ sofa.
“Cút đi!”
Ông ngoại. Ông đã mở cửa. Họ nhìn thẳng vào nhau.
“Ivan, đêm hôm khuya khoắt thế này, cút đi!”
Sau đó tới lượt ông ngoại và Leo nhìn thẳng vào nhau.
“Britt-Marie!”
Tới khi Leo ngoảnh đi.
“Ra đi, Britt-Marie! Em không thuộc về nơi này!”
Nó tự hỏi liệu ông ngoại đã ngoảnh đi chưa, hay ông vẫn đang cố bắt gặp ánh mắt của Leo.
“Tao gọi cảnh sát đây, Ivan.”
“Ông à? Một lão già họ Axelsson?”
“Mày mà không cút khỏi đây!”
“Britt-Marie phải đi với tôi. Cô ấy phải về nhà. Với gia đình của cô ấy.”
“Tao đóng cửa đây. Nếu mày không cút đi... tao gọi đấy. Nghe chưa, Ivan? Tao sẽ báo cảnh sát.”
Ông ngoại đóng cửa sổ, tắt đèn. Lần đầu tiên bố buông tay Leo và giương nắm đấm về phía ngôi nhà, về phía ông ngoại.
“Britt-Marie! Đừng có ngồi đó như một đứa họ Axelsson nữa! Ra đây đi! Ra với gia đình của em! Các con! Anh!”
Cửa sổ vẫn đóng im ỉm, căn nhà tối om. Bố cầm cái túi nylon mà Leo ôm trước ngực. Ông giật mạnh, rút cái túi khỏi tay Leo, sau đó lấy cái chai ra khỏi túi.
“Ra đây đi! Nếu không tao sẽ thiêu sống mày! Cái nơi khốn kiếp này sẽ cháy rụi!”
Bố cầm cái chai, đưa nó cho Leo. Hai cánh tay, cái tay của Leo cứ buông thõng, vô dụng.
“Leo - nhắm vào cửa sổ tầng hầm.”
Hai cánh tay nó vẫn không cử động. Nó không cầm lấy cái chai, cũng không nhìn bố. Nó cúi nhìn mặt đất và thảm cỏ.
“Chúng ta sẽ dùng lửa buộc bà ấy phải chui ra. Hiểu chưa?”
Ông lấy chiếc bật lửa trong túi áo, đưa ngọn lửa tới miệng chai, tới gần lớp vải tẩm xăng đã bị ấn vào cổ chai, như một con ngỗng có cái cổ gầy đang được vỗ béo.
Những cánh hoa bằng vải bùng lên màu vàng và cam.
“Britt-Marie! Cô đã quyết định rồi đấy! Đây là lựa chọn của cô! Đây...”
Cử động của bố.
Chậm chạp, đúng như những cử động mà ta biết mình sẽ phải nhớ mãi ngay từ khi chúng còn đang diễn ra, như thể chúng hòa lẫn vào những cành cây cherry trơ trụi đang đung đưa.
Nhưng thật nhanh, đúng như những cử động mà ta không thể hiểu, đoán trước, hay ngăn chặn được. Cái vai xoay ra phía trước, chai xăng đầy một nửa, bông hoa vải bốc cháy cũng khó dõi theo được như con dao cắt phăng mái tóc trong quán ăn.
Bố ném trúng cửa sổ tầng hầm, căn phòng chúng thường ngủ trong những lần tới chơi mà chúng không bao giờ muốn kết thúc. Gần một phút sau khi cửa kính vỡ - Leo biết chắc vì nó đếm từng giây - thì lửa bắt đầu bùng lên. Cái tiếng nổ nghèn nghẹt đó. Những ngọn lửa nhỏ cứ lớn mãi lên, lan ra nuốt chửng mọi thứ.
Bố không còn la hét nữa. Ông không đi đâu cả. Ông thậm chí còn không run rẩy.
Cả căn phòng sáng rực. Màu ánh sáng khác với ánh đèn, vàng hơn. Ngọn lửa trùm lên cả mấy cái ghế, chiếc giường và một thứ gì khác mà nó không thấy được.
Cửa tầng hầm bật mở.
Ông ngoại ném một tấm chăn lớn lên đống lửa, rồi lại tấm nữa. Bà ngoại và mẹ đang mang những xô nhựa xanh lá và xanh dương đổ nước vào ngọn lửa.
“Đi thôi, Leo.”
Mọi người trong nhà vẫn chạy tán loạn. Ra ra vào vào phòng giặt hứng nước.
“Đi ngay.”
Hai cái kim xấu xí. Đã bốn phút bốn mươi bốn giây kể từ lúc Leo bước ra khỏi chiếc xe vào giữa bụi cây việt quất. Bố đang ngã dúi vào đúng bụi cây đó vì vướng mặt và cằm vào dây phơi. Khoảng thời gian không dài. Cũng dài như khi chẳng có điều gì đáng kể xảy ra cả.
Leo nhắm mắt khi chiếc xe lùi lại, con đường nghiêng về phía bên kia. Nó vẫn nhắm mắt như thế suốt quãng đường về, quãng đường cảm giác thật xa xăm mặc dù nó thừa biết rằng không phải thế. Nó thấy mình như đang trên đường đi tới đầu kia Thụy Điển.
NÓ NHÌN THẤY NGAY KHI BỐ ĐỖ LẠI, khoảnh khắc mà nó lại mở mắt ra.
Chiếc xe cảnh sát.
Gần cửa trước. Màu đen và trắng. Đỗ chéo trước tòa nhà cao tầng, hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn đường.
Nó chưa từng thấy một chiếc xe cảnh sát đỗ sát nhà mình đến thế.
Họ thường đỗ xe ở đằng xa, ngoài bãi đỗ xe, sau đó đi bộ từ đó tới đây. Chứ chưa bao giờ như thế này, ngay bên ngoài, như để chắn đường vào.
“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Leo ngồi ngay phía sau bố, nhưng dạt sang một bên, cố co người lại.
“Chúng ta là người trong một nhà. Phải không? Và nếu chúng ta đoàn kết lại đúng như một gia đình, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả. Leo? Con có hiểu những gì bố đang nói không?”
Hai cửa phía trước của chiếc xe cảnh sát mở ra cùng một lúc. Có hai cảnh sát. Một người nhiều tuổi, thậm chí còn già hơn bố, và một nữ cảnh sát còn trẻ, từ trước tới giờ nó ít khi thấy cảnh sát là nữ. Họ tiến thẳng tới chỗ chiếc xe, tiến về phía bố, trong khi đó nó cố nấp sau lưng ghế của ông.
“Ivan Duvnjac?”
Vẫn có thể nghe rõ tiếng họ mặc dù cửa sổ vẫn đóng kín, họ gõ lên mặt kính tới khi bố hạ cửa xuống.
“Có chuyện gì thế?”
“Yêu cầu anh đi với chúng tôi.”
“Hai người đang nói chuyện quái gì thế?”
“Anh thừa biết chúng tôi đang nói về chuyện gì.”
Bố lắc đầu, cố để nói cho rõ ràng; ông không nói lẩm bẩm, mấp máy môi.
“Không. Tôi không hiểu gì hết.”
Rồi xoay lại phía sau.
“Con có hiểu không Leo?”
Tất cả đổ dồn nhìn nó.
“Con có hiểu hai người này đang nói tới chuyện gì không, con trai?”
Bố cúi người lại gần, hơi thở đầy mùi rượu xộc lên cùng với mùi xăng và khói bám trên tay áo ông.
Và họ nhìn thấy nó.
“Không, bố à. Con không hiểu họ đang nói gì.”
Người cảnh sát lớn tuổi gật đầu về phía Leo trong khi nói.
“Ivan - có trẻ con ở đây.”
Người phụ nữ đi vòng quanh cái xe, tay cầm chiếc còng.
“Vậy hãy đi với chúng tôi ngay. Một cách tự nguyện.”
Và chờ đợi ở đó. Tới khi bố, sau một khoảng thời gian dài như vô tận, nhún vai.
“Leo?”
“Sao thế ạ?”
“Về nhà và trông coi mấy đứa em.”
“Bố, con...”
“Làm theo lời bố đi! Về nhà. Trông coi mấy đứa em.”
Viên cảnh sát với chiếc còng mở cửa xe, bố đưa tay ra, hai bàn tay ngửa lên. Hai cảnh sát bận đồng phục đi hai bên, dẫn ông tiến về phía chiếc xe cảnh sát và ngồi vào ghế sau. Đó là chỗ ông ngồi trên chiếc xe đen trắng, khi chiếc xe phóng đi, ông quay mặt lại, và hai bố con nhìn nhau, không lâu, nhưng cũng đủ.
LEO NHẸ NHÀNG XOAY TAY NẮM CỬA, cởi giày và rón rén bước vào, không bật đèn. Vincent nằm sấp trên giường như thỉnh thoảng nó vẫn nằm thế, nói mấy tiếng không ai hiểu được và lại ngủ tiếp. Nhưng Felix tỉnh giấc. Hoặc có lẽ nó vốn đâu có ngủ.
Thật khó để nói - ít nhất là giữa đêm khuya như thế này - rằng mẹ sẽ không trở về nhà. Và sau khi nói ra chuyện đó, thật khó để thông báo việc bố cũng sẽ không về nhà. Dù sao Leo cũng nói, còn Felix lắng nghe, và khi nó đã thông báo xong thì mẹ gọi điện. Mẹ. Bà hỏi liệu tất cả vẫn còn ở đó, và khi nó trả lời rằng phải, bà nói bà đã đổi ý và sắp sửa đến đó. Ngay lập tức.
Nó lao vào bếp, mở cái tủ dưới bàn làm bếp và lấy ra hai chiếc túi giấy.
Mẹ sẽ tới ngay và khi bà đã tới, cái bàn bếp phải nhìn đúng như một cái bàn bếp bình thường.
Can xăng. Những mảnh vụn còn lại của chiếc vỏ gối. Hai chai rượu vang.
Đầu lọc thuốc lá, vé số, những túi đường.
Nó dọn đi từng thứ một rồi bỏ hai cái túi xuống dưới bồn rửa.
Khi cái can, vỏ gối và những cái chai đã được dọn đi, cái bàn trở lại chỉ là một cái bàn bếp bình thường, hai mẹ con sẽ không bao giờ phải nói với nhau về chuyện đó.
Nó lau bàn lần thứ hai bằng một tấm giẻ và rửa cái xoong, ngửi và rửa lại lần nữa cho tới khi hết hẳn mùi rượu. Vừa kịp trước khi mẹ về tới. Nó cảm thấy phấn chấn trong lồng ngực và trong bụng. Nó đi ra chỗ bà, chợt nhìn thấy hai người nữa.
“Leo?”
Mẹ không biết phải nhìn ai. Vậy nên bà nhìn tất cả mọi người một lúc.
“Đây là... họ... là cảnh sát.”
Không có câu hỏi nào. Thế nên nó không trả lời.
“Con có hiểu không? Họ tới đây để xem xét căn hộ của chúng ta. Và sau đó... họ muốn nói chuyện một chút. Với con.”
Trong căn hộ của ta thì chỉ có chúng ta mà thôi.
“Con mệt rồi.”
Vincent, Felix, mẹ, bố và mình sống ở đây.
“Mẹ hiểu, con yêu ạ. Nhưng mọi việc sẽ rất nhanh thôi.”
Hai người kia... họ không thuộc về nơi này.
“Rồi họ sẽ đi ngay. Con hiểu không, Leo?”
Họ xộc vào mọi chỗ. Hành lang, bếp, phòng Vincent, phòng của nó và của Felix, phòng của bố mẹ, văn phòng, phòng khách, thậm chí cả phòng tắm và ban công. Họ mở đóng các cánh tủ, ngăn kéo, tủ tường, xê dịch giày dép, lính đồ chơi, tranh vẽ và các lọ hoa. Họ kiểm tra cái bị bông tập đấm bốc tự chế và sau đó là viền vàng của thanh kiếm bị nhét vào cái bao bằng nhung xanh một cách cẩu thả, bên trên một lô những đồ nghề đã cũ. Leo đứng trên ngưỡng cửa giữa hành lang và bếp suốt từ đầu đến cuối. Thậm chí cả khi họ mở cái tủ dưới bồn rửa và lôi ra hai cái túi giấy, những mảnh vải xé ra từ chiếc vỏ gối vẫn có mùi của mẹ.
“Chào cháu, Leo.”
Người cảnh sát to lớn hơn thử mỉm cười với nó.
“Đúng như mẹ cháu nói đấy. Chú là cảnh sát. Và chú muốn nói chuyện với cháu. Không lâu đâu. Chỉ một lúc thôi.”
Leo chưa từng gặp một cảnh sát không bận đồng phục, người đó mặc chiếc áo khoác dài cũng giống như của bố nhưng nhẹ hơn, và ông ta chỉ tay vào cái bàn bếp mới được dọn sạch.
“Không... nguy hiểm đâu. Và đó không phải lỗi của cháu. Chẳng có chuyện gì xảy ra do lỗi của cháu cả, Leo ạ. Chú sẽ chỉ hỏi vài câu thôi. Cho tới khi biết rõ những gì đã xảy ra khi hai bố con lái ô tô đi đâu đó.”
Ông ta kéo ra một chiếc ghế ở bếp, ghế của bố, và ngồi xuống, giở một cuốn sổ gáy xoắn, đặt chiếc bút chì lên trên.
“Nói cho chú biết đi, Leo. Cháu ngồi trong xe. Bố cháu lái xe. Ông ta đã chở cháu đi đâu?”
“Cháu không muốn nói.”
“Thế... tại sao cháu lại không muốn?”
“Bởi vì cháu không muốn.”
“Leo? Chú đang nói chuyện với cháu cơ mà.”
“Bởi vì cháu không muốn.”
Leo nhìn trân trân xuống sàn nhà tới khi viên cảnh sát kinh khủng đã đi ra hành lang và trở lại với chiếc áo khoác của nó. Cái áo khoác mùa đông. Ông ta đặt nó lên mặt bàn bếp bóng loáng.
“Nó có mùi khói. Cháu có ngửi thấy không?”
Đây là của chúng tôi.
“Có một can xăng trong cái túi giấy. Trong túi còn lại là những chai rượu rỗng và vải vụn.”
Không phải của các người.
“Cháu có biết thế nghĩa là gì không? Tất cả những cái đó?”
Chúng tôi sống ở đây.
“Cháu có biết bố cháu đã chế ra thứ gì ở đây không?”
Không phải các người.
“Một trái bom xăng. Tên nó là như thế đấy. Một chai đựng đầy xăng. Và khi cái chai vỡ, xăng bùng lên, cháy lan ra, phá hủy, làm chết người. Một trái bom xăng như thế chỉ dùng trong chiến tranh.”
Chúng ta là một gia đình.
“Ông ngoại nhìn thấy cả cháu lẫn bố cháu khi cháy nhà. Cả bà ngoại cháu cũng thấy. Ngoài ra còn mẹ cháu, năm người hàng xóm. Tất cả đều nhìn thấy cháu - tất cả đều nhìn thấy bố cháu.”
Một gia đình không thể bị phá vỡ.
“Leo?”
Bất kể điều gì xảy ra.
“Giờ chú muốn cháu lắng nghe chú nói đây.”
Trong một gia đình, một gia đình thực sự, chúng ta không bao giờ làm hại nhau.
“Mẹ cháu lẽ ra có thể đã chết. Và bà cháu, ông cháu. Tất cả mọi người lẽ ra đều có thể đã phải chết.”
Trong một gia đình thực sự, chúng ta không bao giờ chỉ điểm nhau.
“Nhìn chú này, Leo. Cháu có hiểu bố cháu đã làm gì không, và đây chẳng phải chuyện chơi?”
Trong gia đình, một gia đình thực sự, chúng ta luôn luôn, luôn luôn bảo vệ lẫn nhau.
“Cháu không cần bao che cho bố cháu - ông ta đã làm một việc sai trái. Lẽ ra ông ta phải là người chăm sóc cháu mới phải.”
“Cháu đâu phải một cái que!”
Lời nói bật ra quá bất ngờ. Chính nó thậm chí cũng không lường trước được.
“Chú nghe thấy gì chưa! Cháu không phải cái que!”
“Nói cho chú ngay. Kể lại chính xác những gì bố cháu đã làm. Vì mẹ cháu, vì các em cháu. Leo à, nói cho chú biết đi.”
Nó không để ý thấy mẹ đang khóc. Chắc bà chỉ vừa bắt đầu khóc như thế? Bà đang ở đâu đó sau lưng nó, nó không thấy được đôi mắt bà, nhưng vẫn nghe thấy tiếng - bà không sợ hãi, không phải vì những gì đã xảy ra hoặc đáng lẽ đã có thể xảy ra, những giọt nước mắt này là dành cho nó, đứa con trai bà đang đứng trước mặt một thanh tra cảnh sát, trả lời những câu hỏi liên quan tới mình nó. Bà khóc là vì thế.
“Cháu không phải một cái que mà chú có thể bẻ gãy!”
Chiếc bút chì đặt trên cuốn sổ gáy xoắn.
Chiếc bút nằm đó. Nó chạy tới chỗ bàn, rút cái bút ra và bằng tất cả sự sợ hãi và giận dữ chất chứa trong hai cánh tay mười tuổi, nó đâm xuyên ngòi bút chì màu xám qua một bàn tay phải to lớn.
Nó bỏ chạy. Viên cảnh sát đang kêu la và mẹ cố đuổi theo bắt nó lại, còn viên cảnh sát kia suýt nữa đâm phải nó trong hành lang. Leo khóa cửa từ phía trong, nơi Vincent vẫn đang nằm sấp trên giường mà ngủ, trong khi Felix ngồi trên sàn cạnh một đống Lego.
“Leonard!”
Nó nghe thấy tiếng mẹ gõ lên cửa.
“Con ra đây ngay! Nghe chưa! Con bắt buộc phải kể lại cho họ!”
Thật khó mà hiểu được làm thế nào mà Vincent vẫn ngủ say bất chấp tiếng nện cửa thình thình.
“Mở cửa ra!”
Và làm thế nào Felix có thể cứ ngồi trên sàn giữa hàng trăm mảnh Lego.
“Leo? Nghe lời mẹ cháu đi. Vặn khóa mở cửa ra.”
Một giọng nói khác. Một người đàn ông. Chính là viên cảnh sát to lớn.
“Có phải ông ta không?”
Felix thì thầm trong khi chỉ tay vào cánh cửa.
“Có phải ông ta không? Có phải ông ta...”
“Hắn là kẻ la toáng lên đấy. Tay hắn bị thương.”
Thêm những tiếng gọi. Thêm những tiếng đập cửa. Nó không nghe thấy gì cả. Một khi đã nhất quyết không nghe thứ gì, con người ta sẽ thực sự không nghe được nó. Đôi khi nó làm đúng như thế này, chui vào phòng khóa trái cửa. Phòng của nó còn nhỏ hơn thế này, và chỉ có mình nó bên trong, chỉ có mình thân thể nó mà thôi, mọi thứ trên đời đều nằm bên trong này, không còn gì tồn tại bên ngoài cả.
“Leo? Cháu biết chú có thể mở tung cái cửa này ngay bây giờ, đúng không? Mẹ cháu không muốn thế đâu. Mở cửa ngay!”
Đúng lúc đó đứa em út của nó thức giấc. Mái tóc rối bù, đôi mắt mệt mỏi.
Leo bế nó lên và đi đi lại lại giữa cửa ra vào và cửa sổ.
“Vincent à? Họ chẳng tồn tại đâu.”
Nó dừng lại gần cửa, gần những tiếng đập thình thình bắt nó mở cửa bước ra ngoài.
“Họ không tồn tại.”
Đôi mắt mệt mỏi không còn mệt mỏi nữa, chúng đang nhìn nó chăm chú, lắng nghe.
“Nghe thấy gì chưa, em trai?”
“Có.”
“Họ không tồn tại. Và chúng ta... sẽ đi xuyên qua người họ.”
Đôi mắt của đứa em mới ba tuổi tỏ vẻ cố để hiểu câu nói đó. Rồi nó mỉm cười.
“Xuyên qua?”
“Xuyên qua.”
Mẹ và hai viên cảnh sát vẫn đang ở ngoài cửa. Bố thì đang ngồi trên xe đi trên một con phố nào đó cùng hai viên cảnh sát khác.
Nó đi vòng quanh căn phòng thật lâu, đứa anh lớn bế đứa em nhỏ sau cánh cửa khóa kín.
Và dường như nó chưa từng cảm thấy bình thản như lúc này. Cùng Felix và Vincent. Nơi đây nó có quyền quyết định ai tồn tại và ai thì không.