BÊN NGOÀI KHÁ LẠNH.
Đêm đã khuya. Bầu trời mùa đông tối đen. Trên mặt đường nhựa là từng mảng tuyết trắng, nâu và xám nhạt. Khói tỏa ra từ miệng khi nó đếm từng hơi thở sâu.
Nó không mặc áo khoác. Tuy thế, nó chẳng thấy lạnh chút nào. Chúng đã chạy thế này được một lúc lâu, lên rồi lại xuống, lên rồi lại xuống. Trán và gò má nó phủ một lớp mồ hôi bóng loáng. Nó quệt tay ngang mặt, rồi lại lau bàn tay ướt đẫm vào ống quần.
Tòa căn hộ ba tầng chẳng có gì đặc biệt so với các tòa nhà khác. Số 15 phố Loft. Bước năm bậc thang tới chỗ cánh cửa, nó hơi nghiêng đầu nhìn. Chỗ này cách cánh cửa tiếp theo một đoạn không xa lắm, số 17 phố Loft. Rồi nó nhìn đối thủ của mình, khi đó cũng đang nhìn lại nó từ phía bên kia.
Đó là Felix. Đứa em trai giờ đang học lớp một.
Leo giơ tay lên một chút, xoay cho khỏi lóa ánh đèn. Trên cổ tay nó là một dải băng nâu nhạt bằng da cùng với mặt đồng hồ và mấy chiếc kim màu đỏ ngắn ngủn, xấu xí. Khi nào có tiền, nó sẽ mua một cái đồng hồ mới, mà phải loại thật xịn khiến ai nấy đều phải để ý tới.
Nó chờ đợi. Chiếc kim thứ hai tuy vẫn dịch chuyển đều đặn nhưng sao nó có cảm giác khác hẳn. Chín. Mười. Mười một. Tay nó giơ cao.
“Bắt đầu!”
Đúng mười hai giờ.
Nó cắm đầu chạy, mở cửa nhà số 15, trong khi Felix mở cửa nhà số 17.
Nó nhảy hai bậc một lúc lên cầu thang, ngoại trừ bậc cuối cùng vì số bậc thang bao giờ cũng là số lẻ. Trong tay nó là một tập giấy. Bảy tập tờ rơi của bảy công ty khác nhau. Trên sàn phòng khách ở nhà, chúng đã gộp hết đống này làm một.
Cánh cửa xa nhất, tầng trên cùng.
Nó mở khe để thư đầu tiên rồi liếc nhìn những chiếc kim màu đỏ trên đồng hồ đeo tay. Vậy là nó đã mất hai mươi tư giây để chạy lên cầu thang và giao tệp quảng cáo thứ nhất. Ở mỗi tầng nó giao tờ rơi đến bốn phòng, lần nào cũng phải ấn tay mở khe đưa thư cho rộng ra. Nó làm nhanh nhất có thể, từng phòng một. Khe đưa thư đóng sập lại khi nó nhét qua, rồi nó đạp bàn chân đi bốt buộc dây cao lên cánh cửa trước khi chạy sang phòng tiếp theo.
Nó đã sống ở đây từ bé đến giờ. Mười năm, tại khu phía Nam Stockholm tên là Skogảs, nơi hàng nghìn tòa căn hộ cao tầng giống hệt nhau xây thành hàng thẳng tắp.
Mỗi cánh cửa nhìn bề ngoài gần như giống hệt nhau, nhưng kỳ thực thì không. Những cái tên, mùi hương, âm thanh bao giờ cũng khác nhau. Thường thường phía sau cánh cửa là ai đó đang ngồi xem tivi ở nhà. Chỗ khác thì người ta nghe nhạc, những giai điệu trầm bổng vọng qua khe đưa thư. Thỉnh thoảng có nhà đang khoan tường, nhiều khi có thể nghe thấy tiếng người cãi vã nhau. Mấy con chó mới là tệ nhất. Bao giờ cũng có một con chờ ở tầng hai. Lần nào nó cũng nhảy ra dí mõm vào khe đưa thư khi thằng bé nhét tập tờ rơi qua. Nếu những người trả tiền thuê nó - một xu cho mỗi tờ quảng cáo nhỏ, hai xu cho tờ lớn, mỗi phòng vị chi bảy xu - có đi kiểm tra ngẫu nhiên, nó phải đảm bảo sao cho đứng bên ngoài không thấy được những tập tờ rơi này.
Con chó bắt đầu sủa ngay khi nó đến gần căn hộ. Cơ thể nặng nề của con chó tựa vào mặt trong cánh cửa. Hé mở khe đưa thư, nó có thể nhìn thấy cái lưõi dài và hàm răng nhọn hoắt. Cần lâu hơn bình thường mất sáu giây, vì cái hàm răng đầy dãi dớt đó của con chó khiến nó buộc phải nhét từng tờ giấy một qua khe đưa thư.
Rồi lại còn một phòng ở tầng dưới cùng lúc nào cũng khiến nó mất nhiều hơn bình thường mười hai giây - nhà số mười bảy chẳng có phòng nào như thế cả.
Nó tự hỏi lúc này tình hình Felix thế nào.
Nó nhảy cầu thang ba bậc một lúc, mặc dù vì con chó chết tiệt và cái phòng của nợ đó, nó phải mất một phút rưỡi mới giao hết cả tòa nhà. Thế nào thằng Felix cũng sẽ đứng ngoài chờ sẵn, mỉm cười, có phần ngạo nghễ vì đã xong trước nó mười lăm giây.
Đúng thế thật. Nó đã đứng sẵn ở ngoài khi Leo bước ra cửa trước, chỗ vạch xuất phát. Thằng em trai nó đã chiến thắng cuộc đua cuối cùng trên cầu thang, và hẳn là sẽ ba hoa chuyện đó suốt buổi tối.
Leo cúi người ra trước, tay đặt lên đầu gối, thở sâu cho trống ngực bớt đập thình thình. Nó nhìn Felix, đôi mắt, nụ cười của nó.
Nhưng không. Tuy đứa em là người thắng cuộc, nó không hề mỉm cười.
Leo đứng thẳng lên, định bước tới chỗ nó nhưng rồi khựng lại. Không phải chỉ có mình Felix ở đó. Ai đó đang đứng thật gần ngay trước mặt nó. Một bóng áo khoác xấu xí phồng lên, màu xanh da trời. Là Hasse. Nó học lớp bảy, cái loại học sinh vẫn đứng ở khu hút thuốc trong sân trường bất chấp tiếng chuông báo đã tới giờ học. Nó không bao giờ đi một mình, thường thường nó còn một đứa bạn thấp hơn, lúc nào cũng mặc áo khoác bò kể cả trong mùa đông. Thằng Kekkonen, đứa người Phần Lan chẳng bao giờ biết lạnh là gì.
Nhưng giờ nó chỉ đi có một mình. Hai tay nó dang rộng, choàng lấy Felix không cho nó cựa quậy.
“Mày đang làm quái gì thế?”
Leo hét lên, đây là em trai nó cơ mà.
“Thả nó ra!”
Trên miệng Hasse nở một nụ cười, nụ cười chiến thắng lẽ ra phải là của Felix.
“Lại một thằng nhãi nữa.”
“Thả nó ra, khốn kiếp!”
“Thằng nhãi đang hét lên kìa! Nó không hiểu gì hết! Lần trước tao đã bảo mày rồi. Đúng không? Tao nói ‘thêm một lần nữa thì liệu hồn’. Nếu tao thấy mày và thằng nhãi khốn kiếp em trai mày lảng vảng ở đây lần nữa, tao sẽ... giết chúng mày.”
Leo thở hổn hển y như lúc nãy. Nhưng giờ không phải vì nó nhảy ba bậc một lúc xuống cầu thang. Nó sợ hãi. Nó giận dữ. Cả hai đều có cảm giác hệt như nhau. Nỗi sợ và cơn giận dâng lên đập thình thịch vào lồng ngực.
“Chúng tao đâu phải người quyết định chỗ giao tờ rơi ở đâu!”
Cơn giận và sự sợ hãi đẩy nó bước thật nhanh tới gần hai tay áo khoác màu xanh phồng lên của Hasse khi đó đang dang ra trước mặt Felix. Càng tới gần, nụ cười trên khuôn mặt thằng khốn kiếp đó càng nở rộng. Nó không dừng bước, mặc dù đi có chậm lại. Chuyện này thật vô lý. Làm sao Hasse cười như thế được, nó cao lớn nhưng chẳng lấy gì làm khỏe lắm, nên lẽ ra nó cũng phải cảm thấy sợ hãi và giận dữ. Giống như Leo, lẽ ra nó phải xoay người lại, đứng thủ thế mới đúng.
Nhưng nó đang mỉm cười, mắt nhìn thứ gì đó hình như là... phía sau Leo.
Muộn mất rồi.
Leo thoáng ngửi thấy mùi mốc của quần áo cũ, tỏa ra từ chiếc áo khoác bò bẩn thỉu chỉ được cởi ra khi giáo viên yêu cầu. Nó nhận ra cái mùi đó, nhưng không nhìn thấy nắm đấm giáng xuống cổ và một phần má nó. Chắc chắn nó sẽ ngã xuống. Mặt đường nhựa phủ từng mảng tuyết vụt lao gần trán và gò má bên kia. Nó nằm trên mặt đất, mắt hoa lên. Một người đứng ngay gần mặt nó, thấp và to hơn Hasse. Kekkonen, thằng người Phần Lan không bao giờ biết lạnh là gì, lúc trước đã núp sau một bụi cây cao rồi đánh Leo từ phía sau, trong khi Hasse chỉ đứng đó mỉm cười.
Mặt đất lạnh buốt. Nó có đủ thời gian để cảm nhận điều đó. Nhưng không đủ để đứng dậy.
Cú đạp đầu tiên đi trúng gò má. Cú thứ hai thấp hơn một chút, xuống dưới cằm. Điều cuối cùng nó nhớ được chỉ là một cảnh kỳ lạ, khi bóng tối ban đêm tan biến vào ánh đèn đường, bị hút vào đó, trắng lóa lên trước khi tối sầm lại.
PHÍA BÊN TRÁI khiến nó đau đớn nhất, chỗ gần xương sườn. Nó kéo chiếc áo len mỏng lên, vuốt ngón tay trên da, thấy chỗ đó vẫn còn sưng.
Leo nằm trên chiếc giường hẹp, quá ngắn so với thân người. Hai chân nó chạm tới tận đầu giường bên kia. Bên ngoài cũng không sáng sủa lắm, nhưng dù sao vẫn sáng hơn so với lúc nó lên giường. Nó cố nằm bất động hết mức có thể. Như vậy thì đỡ đau hơn. Nửa mặt của nó căng cứng theo một hướng duy nhất. Từ trán, dọc theo mắt trái, xuống tới gò má.
Khi vịn vào tấm chăn và chiếc đệm để ngồi thẳng dậy, nó cảm thấy cơn đau giật giật ở một khoảng lớn ngay giữa đầu. Một tấm gương treo trên bàn học. Nửa bên mặt căng cứng ấy của nó giờ đã bớt tấy đỏ, thâm lại thành màu xanh và vàng, cũng sưng lên y như chỗ mạng sườn. Nó chạm tay vào đó. Càng đau nhói hơn. Những ngón tay nó không trượt xuống thật trơn tru vì vướng những vết lồi lõm mấp mô khác hẳn bình thường.
Nó đi chân không, rón rén bước ngang qua phòng. Felix chẳng động đậy gì, nằm sấp trên giường, hai tay nhét dưới gối, miệng đang lẩm bẩm nói mơ như bình thường nó vẫn hay làm thế. Leo đi vào hành lang, trái ngược với hôm qua khi nó đã phải lẻn vào đây. Lúc ấy nó phải gắng ở ngoài đường giữa đêm khuya lâu nhất có thể. Về nhà muộn thì khó bị bắt gặp hơn. Và sau cùng khi bố nó ló đầu vào phòng, Leo nằm xoay mặt vào tường vờ như đang ngủ.
Nó khép cửa phòng Vincent. Trên chiếc giường con của nó xưa kia, đứa em trai ba tuổi đang nằm ngủ lộn ngược, chân đạp lên gối. Nó đi tiếp ngang qua phòng bố mẹ, đóng cửa lại.
Rồi như thường lệ nó đứng yên đó một lúc, giữa đủ thứ mùi hòa quyện vào nhau. Mùi rượu vang đỏ trong hơi thở của bố, mùi bạc hà trong hơi thở của mẹ, và thứ mùi mạnh nhất tỏa ra từ giá treo quần áo cạnh nó, nơi chiếc quần bò to tướng của bố mắc trên móc sắt. Trong túi quần thuôn dài là con dao Mora và chiếc thước gập. Bao giờ cũng có mùi đó, giống mùi sơn khô, hay mùi khi mặt trời chiếu lên da - giờ chỉ khiến nó nhớ đến mùi chiếc áo khoác bò của Kekkonen. Nó nhẹ nhàng với tay về phía đó. Chiếc quần của người thợ mộc đã treo ở đó gần hai tuần, không ai đụng tới. Mùa đông bao giờ cũng thế, họa hoằn lắm mới có việc.
Một âm thanh.
Vọng qua cánh cửa đóng kín.
Leo im lặng chờ đợi, nhắm mắt, hy vọng âm thanh đó tan đi. Quả là như vậy. Nó áp tai lên mặt tường phủ sơn. Không nghe thấy gì cả. Chắc hẳn là mẹ nó. Bà thường rên rỉ khi về nhà chợp mắt một lúc sau nhiều đêm liền làm việc ở nhà dưỡng lão, chăm sóc những người khuyết tật không thể đi lại hay nói năng bình thường được. Nó biết vào một buổi sáng như thế này thường nghe thấy những âm thanh gì. Nếu vẫn nghe thấy tiếng bố thở sâu và rõ thì không sao, nhưng nó phải cẩn thận nếu không nghe thấy tiếng đó. Leo chờ thêm một lúc nữa, rồi đi vào bếp, lấy ra một túi bánh mì loại mới có vị hệt như xi rô, một mẩu phô mai có những lỗ to tướng và một hũ mứt cam. Nó không dùng lò nướng bánh mì vì cái máy đó ồn ào quá. Rồi nó pha nước cam vào ba cốc, mỗi cốc chừng hai phân rưỡi nước cam và phần còn lại là nước mát hứng ở vòi. Nó cẩn thận để khi đứng gần bồn rửa không chạm phải cái xoong bám đầy vết rượu vang thành một lớp màu sẫm và cứng khó mà tẩy rửa được. Trên quầy bếp đặt từng chồng xổ số. Tập đầu tiên các số từ 1 tới 15 có đánh dấu chữ thập tạo thành các hình thù khác nhau, tập thứ hai thì đánh dấu các số từ 15 đến 30. Nó không dám chắc về mấy chồng còn lại, nhưng tất cả đều nằm trong một hệ thống mà bố nó đã sử dụng từ rất lâu. Nó đếm đầu mẩu thuốc lá trong gạt tàn. Hôm qua bố nó thức rất khuya nên sáng nay còn lâu mới thức giấc. Leo trở lại phòng ngủ, lay cánh tay Felix và Vincent, một ngón tay đặt trên môi - chúng phải thật im lặng - nó chỉ về phía phòng bố mẹ. Cả bọn cùng gật đầu một cái như thường lệ.
Chúng không nói gì trong khi ăn. Bánh mì ngọt, mứt cam phết lên trên phô mai, một cốc đầy nước cam. Nó dịch cái ghế chút xíu, cẩn thận để ý nghe ngóng chỗ hành lang và phòng ngủ. Tiếng thở - nó không nghe thấy gì nữa. Hay là bố vừa trở mình? Hoặc là chúng nhai thành tiếng lớn quá khiến ông thức giấc? Leo lắc lắc cái túi, dốc ra lát bánh cuối cùng, phết bơ rồi đưa cho Vincent. Bàn tay, khuôn mặt và mái tóc thằng em nhoe nhoét mứt cam.
Cánh cửa. Chắc chắn là nó. Cái cánh cửa chết giẫm đó.
Tiếng chân của bố, chầm chậm từ phòng ngủ vào toilet - nó thậm chí có thể nghe thấy tiếng ông đi tiểu qua lần cửa đóng kín.
Còn nửa lát bánh mì. Hai ngụm nước cam. Ông đã đứng ngay đó, dáng người cao, nước da tái, hai cánh tay cơ bắp, quần bò không cài cúc, hai cẳng chân không đi tất, dài ngoẵng tưởng như vô tận. Ông đứng trên ngưỡng cửa nhìn vào phòng, che kín cả khuôn cửa, đến nỗi dường như chính ông cũng biến thành một phần của cái khung cửa đó.
Ông vuốt tay hất ngược mái tóc ra sau. Lúc nào bố cũng có dáng vẻ như vậy.
“Chào buổi sáng.”
Leo còn đang bận nhai. Khi đang nhai thì không thể mở miệng trả lời được. Và vì đang nhai không thể trả lời được, nó có thời gian để đánh mặt sang phía Felix, xoay mỗi phần má bên phải về phía bố.
“Bố vừa nói chào buổi sáng mà.”
“Chúc bố buổi sáng tốt lành.”
Leo nghe thấy cả bọn đồng thanh trả lời, như thể cho chóng xong - để chúng có thể rời khỏi bếp mà không phải nhìn mặt nhau thêm nữa. Bố đi qua sau lưng nó, mở tủ đựng chén, lấy ra một chiếc cốc rồi hứng đầy nước. Nghe tiếng nó có thể đoán ông uống hết nửa cốc, rồi đứng xoay lại về phía bàn.
“Có chuyện gì à?”
Leo không dám nhìn thẳng vào ông, chỉ liếc bên mắt còn lành sang.
“Leo. Sao con không dám nhìn bố thế?”
Nó xoay đầu lại thêm một chút, hết mức có thể mà không để lộ nhiều quá.
“Xoay mặt ra đây xem nào.”
Nó không phản ứng kịp. Felix đã xông tới, đặt chiếc bánh mì lên bàn và nói thật to.
“Chúng nó hai đánh một mà bố. Chúng nó...”
Bố không đứng chỗ bồn rửa nữa. Nó cảm thấy ông đứng ngay sau lưng mình.
“Chuyện gì thế?”
Leo cố ngoảnh hẳn mặt đi.
“Không có gì đâu ạ.”
Bố túm lấy khuôn mặt nó. Không quá mạnh nhưng cũng vừa đủ, kéo mặt nó ngẩng lên. Bên má bị sưng của Leo thâm tím lại, mắt thì phù lên.
“Cái quái gì thế này?”
“Leo... đánh lại chúng nó. Thật đấy. Bố à! Anh ấy...”
Leo chưa kịp nói từ nào thì Felix đã lại trả lời trước. Lạ thật. Thường thì Leo mới là đứa nhanh mồm nhanh miệng. Giờ thì nó chẳng bật ra được tiếng nào. Mỗi khi định cất lời thì nó lại nuốt trở lại vào trong.
“Thật không?”
Bố đứng đó, nhìn nó chằm chằm, nhìn Felix, rồi quay lại Leo. Cái nhìn chăm chú, cố để bắt gặp ánh mắt nó.
“Leo?”
“Bố, anh ấy đánh lại chúng thật đấy. Con nhìn thấy nhiều lần rồi. Anh ấy...”
“Bố đang hỏi Leo.”
Ánh mắt nhìn chằm chặp. Những câu hỏi không ngừng.
“Không. Con không chống cự gì cả.”
“Chúng nó có hai đứa, bố ạ... hai đứa to con, mười ba hay mười bốn tuổi rồi, và...”
“Thôi được. Thế là đủ rồi.”
Hai bàn tay to lớn của ông nâng mặt nó lên chút nữa, cẩn thận vuốt ve vết thương.
“Giờ bố hiểu rồi. Giờ thì đi học đi nhé, Leo. Khi nào về nhà... chúng ta sẽ xử lý chuyện này.”
NHÌN TỪ TRÊN CAO NHƯ THẾ NÀY thì thấy chúng thật nhỏ bé. Một đứa cao hơn, tóc vàng, đeo ba lô, còn đứa thấp hơn với mái tóc sẫm thì khoác trên vai chiếc túi thể thao.
Có lẽ chưa bao giờ ông nhìn thấy chúng đi học cùng nhau. Tuần đầu tiên ông tự tay dắt Leo tới trường, đi bên nó, giảng giải mọi thứ, khuyên nhủ nó, hướng dẫn nó - cuộc đời cũng giống như trong rừng ấy. Đi săn hoặc là bị săn, tự con phải tranh đấu. Một người con của dòng họ Duvnjac không bao giờ để kẻ vô lại nào chiếm chỗ của mình - và sang tới tuần thứ hai thì Leo yêu cầu ông đi sau nó một quãng. Tuần kế tiếp nó thậm chí nói rằng không cần ông phải dắt đến trường nữa. Nhưng với Felix thì ông còn chưa từng nghĩ tới việc dắt nó đi học. Ông đã có Leo, vậy là đủ rồi.
Nhưng kỳ thực như vậy vẫn chưa đủ.
Đứa con cả của ông thậm chí không thể tự vệ.
Ivan gạt hai chậu cây và tì tay lên bậu cửa sổ. Căn bếp chẳng có gì đặc biệt cả. Đi qua một hành lang hẹp là tới phòng ăn. Nhìn từ cửa sổ tầng bảy, cả Skogảs lẫn hai mái đầu kia đều nhỏ xíu. Nhưng chúng là của ông. Ông đang đứng trong căn hộ bốn phòng ngủ có hai lối vào, giữa một khu dân cư ngoại ô Stockholm chỉ mới cách đây không lâu còn chưa hề tồn tại trên đời, và từ khi được xây dựng - khi mấy gã bận com lê viết vài dòng lên một mảnh giấy, cố giải quyết cuộc khủng hoảng nhà ở trầm trọng bằng cách xây dựng một triệu căn hộ y hệt như nhau - nó cũng chẳng biến chuyển gì thêm, cứ tồn tại vất vưởng như vậy mà thôi. Một hành lang hẹp lót vải, phòng ăn hình vuông. Mẹ kiếp. Ông đã làm nghề trang trí nhà bếp cả đời, và điểm chung duy nhất giữa chúng là chẳng có căn bếp nào giống nhau cả.
Ông đập một quả trứng, quả thứ hai, thứ ba, thứ tư, rán cho giòn như thường lệ, rắc muối thật kỹ càng như thường lệ. Phải làm sao để khi nhai trong miệng vẫn cảm thấy được cái vị ấy. Ông đứng cạnh lò nướng, tay cầm dĩa đảo trứng trong chảo, nhưng mắt ông chỉ nhìn thấy một khuôn mặt. Sưng tấy. Tím xanh. Vàng. Một khuôn mặt mà ông không tài nào rũ bỏ khỏi tâm trí được.
Ông cố tập trung nhìn cái ghế cao. Vincent đang ngồi trên đó, vẫy tay khi bố nó nấu nướng. Ông rót một cốc nước thật lớn rồi uống hết. Sau đó ông đun nước trong ấm, pha cà phê hòa tan. Ông xúc hẳn vài thìa lớn vì muốn cảm nhận vị cà phê thật đậm.
Không ăn thua. Chẳng thể khỏa lấp đi hình ảnh cứ lởn vởn trước mắt ông.
Một bên gò má thâm tím, một mắt sưng phồng lên tới mức chẳng nhìn thấy gì, khuôn mặt tơi tả.
“Ối!”
Ông để đĩa đồ ăn trên bàn và cầm tách cà phê trên tay. Đúng lúc đó Vincent rướn mình với lấy chiếc bút bi và tập xổ số, bắt đầu vẽ lung tung lên một tờ đã được đánh dấu.
“Không được nhé... cái này là của bố. Không vẽ bậy lên đây.”
“Bố còn nhiều lắm mà.”
“Không được. Thôi ngay!”
Ông nhìn đứa con trai ba tuổi nhất quyết không chịu buông tờ xổ số ra. Hai bàn tay nhỏ xíu của nó trông vậy mà khỏe ghê. Đứa bé mới ba tuổi, nhưng khuôn mặt cứ như là mười tuổi, bộ mặt ấy vẫn không buông tha ông. Ông quay mặt đi và nhắm mắt lại, rồi ngoảnh lại nhìn, nhưng khuôn mặt ấy cứ càng sưng to thêm. Leo bị đánh, nằm vật vã trên mặt đất, chịu ăn đòn mà không chống trả chút nào.
Quả trứng thứ năm, thêm một tách cà phê nữa. Ông vẫn ngồi yên đó mặc dù đã dùng xong bữa từ lâu, mắt nhìn qua cửa kính dõi theo vỉa hè tới ngôi trường xây bằng gạch màu trắng mà hai đứa con ông đến học hằng ngày. Tòa nhà một tầng gồm cả tiểu học và trung học, ở đó một bộ mặt sưng phù đang ngồi tại bàn, trả lời các câu hỏi của giáo viên trong khi cặp mắt bồn chồn nhìn ra cửa sổ, dè chừng kẻ đã đánh nó. Biết đâu thằng ấy đang chờ ngoài kia để nện nó một trận nữa.
Bất chợt ông cảm thấy mình không thể chần chừ nữa.
Ông đặt Vincent xuống đất, bảo nó về phòng chờ ở đó và không được làm mẹ thức giấc. Ông với lấy đôi giày gần nhất - màu nâu, từng rất đẹp nhưng giờ đã nham nhở cả ra và thiếu mất dây giày - xỏ vào hai bàn chân không đi tất rồi đi thang máy xuống tận tầng hầm, cuốc bộ qua một hành lang có mấy bóng đèn bị hỏng, qua khu kho chứa mới xây có cửa lưới kim loại và khu kho chứa cũ chỉ có hàng rào mắt cáo và mấy cánh cửa gỗ đơn giản chẳng cần thiết phải khóa lại làm gì nữa.
Qua một lỗ lớn ở một bên kho chứa, ông có thể nhìn thấy tấm đệm. Nó có phần vỏ ngoài màu xanh, bên trong là lông ngựa được xe và chải, cái loại đệm cứng này giờ chẳng kiếm đâu ra được khi người ta chỉ chuộng nằm đệm hơi. Họ đã ngủ cùng nhau chính trên chiếc đệm này trong mấy năm đầu sống ở thành phố.
Nó nặng trịch và lúc nào cũng chực nghiêng đi. Tấm đệm choán hết cả thang máy. Trên đường vác nó vào bếp, ông làm rơi rụng lả tả các đồ trang trí trong hành lang và quần áo treo trên giá. Tấm đệm lông ngựa đã hai mươi năm tuổi giờ nằm choán hết sàn nhà giữa tủ lạnh và bàn ăn. Ông dùng đầu gối trái ấn nó xuống và cuộn lại thật chặt, buộc dây ở hai đầu, rồi đem nó từ bếp vào phòng làm việc, đặt dựa vào tường rồi kéo ghế lại gần; mặc dù ông rất cao nhưng vẫn không đủ. Ông một tay cầm tấm đệm hình thuôn dài, một tay gỡ chiếc đèn giấy to. Sau đó ông mắc tấm đệm vào cái móc trên trần cho tới khi nó treo lơ lửng đúng như ý ông muốn.
Từ ấy tới giờ ông không để ý thấy một khán giả đã theo dõi toàn bộ công việc. Cặp mắt tò mò không chịu ở lì trong phòng mình.
“Cái gì thế bố?”
Ivan mỉm cười, thở dài một tiếng rồi nhấc bổng đứa con trai út lên.
“Một cây đèn mới.”
Cặp mắt tò mò nhìn thẳng vào ông một lúc lâu.
“Có phải đâu hả bố?”
“Ừ, không phải.”
“Vậy thì đây là gì?”
“Bí mật.”
“Bí mật à?”
“Bí mật của bố và Leo.”
Ông đi về phía phòng bếp. Thực ra thì cả hai bố con cùng đi vào bếp. Ông gạt mấy mẩu dây còn sót lại trên mặt bàn, đặt đứa bé lên ghế chỗ đầu bàn. Sau đó ông lôi ra một chai vang đỏ trên giá đặt dưới bồn rửa - cái giá còn đủ chỗ để chín chai nữa. Vranac, nhãn rượu mà ông thích mê, in hình con tuấn mã đen tuyền bách chiến bách thắng đang chồm lên trên hai chân sau. Ông rót nửa chai vào xoong, thêm vài thìa đường rồi đun lên, khuấy cho tới khi đường tan hết rồi đổ tất cả vào chiếc cốc cao dùng để uống bia.
“Mật ong sấm sét[1] đây, Vincent.”
Ông giơ chiếc cốc lên, trong khi Vincent toét miệng cười và chạm một ngón tay lên cốc, để lại dấu vân tay nhỏ xíu.
“Mật ong sấm sét đấy bố.”
Ivan nâng cốc lên miệng, nhắm nghiền mắt. Một khuôn mặt chắn ngang, sưng phù thâm tím từng mảng xanh và vàng, ông cố nuốt trôi nó xuống cổ họng.
MỘT NGÀY THẬT DÀI. Nhưng vẫn chưa đủ dài. Leo ngồi trên dãy ghế băng thấp ngoài sân chơi, chờ đứa em hôm nay phải ở lại học muộn hơn anh trai. Chúng thường ngồi đây cùng nhau, tán chuyện, chờ đợi, rồi lại tán chuyện thêm chút nữa. Toàn những chuyện tầm phào. Cả hai đều hiểu chúng chỉ đang giết thời gian. Nếu ngồi đây đủ lâu, có lẽ khi chúng về nhà bố đã say rượu không còn biết trời đất gì nữa rồi.
Từng bậc một, lên bảy tầng nhà.
Bước thật chậm lên bậc thang cuối cùng.
Thật chậm.
Cánh cửa nhà chúng cũng chẳng khác gì những nhà khác. Chỉ cần dùng ngón tay đẩy nhẹ, khe đưa thư mở ra thật dễ dàng. Chuông cửa màu đen thường tạo ra những tràng âm thanh dài, đùng đục. Bên trên đó có một tấm biển đề Không mua hàng. Lần nào bố cũng giận dữ chỉ vào tấm biển này khi những người lạ mặt bấm chuông cửa.
Leo và Felix nhìn nhau thật nhanh.
Nó chưa muốn vào nhà, chỉ cúi người lại gần để nghe tiếng chân của bố, mặc dù nó cũng không dám áp hẳn tai vào cánh cửa.
Chúng nhìn biển đề tên hộ trên cửa. DUVNJAC. Hít thật sâu ba lần.
Rồi chúng mở cửa bước vào nhà.
“Leo!”
Chỉ một bước chân, tiếng nói đã vụt tiến tới gần. Đôi chân nó không muốn bước tiếp vào hành lang hẹp mà đứng trân trân ở đó.
“Leo, ra đây!”
Bố đang ngồi trong bếp, vẫn cởi trần, mặc độc chiếc quần bò. Một chiếc cốc rỗng nằm cạnh chồng xổ số, cái xoong trên bếp trống không. Nó cúi gằm nhìn xuống sàn, lên lớp vải lót màu vàng để tránh ánh nhìn chằm chặp, cái cằm và môi dưới chìa ra phía trước của bố.
“Lại đây nào!”
Leo tiến lên phía trước, Felix đứng ngay bên cạnh nhưng Leo ngăn lại, ra với Vincent đi, rồi Leo đẩy thằng em một cái để nó biến đi cho nhanh, vào phòng Vincent rồi đóng cửa lại. Nó tiến thêm một bước, mắt vẫn không rời sàn nhà.
“Có chuyện gì thế ạ?”
“Mặt con.”
Nó chuyển cái nhìn từ sàn nhà lên hai cẳng chân bố.
“Bố muốn nhìn cả khuôn mặt con.”
Nó ngẩng lên nhìn thân mình, ngực, đôi mắt bố. Thật khó để hiểu ông đang nghĩ gì.
“Có đau không?”
“Không ạ.”
Một bàn tay chạm vào lớp da đã cứng lại và đau nhói trên vết thương.
“Đừng có nói dối.”
“Thì cũng có đau chút ít.”
“Một ít thôi à?”
“Cũng khá đau.”
“Chúng nó học cùng trường với con?”
“Vâng.”
“Mà con biết tên chúng?”
“Vâng.”
“Và con không đánh trả lại?”
“Con...”
“Chúng nó học cùng hường với con? Con biết tên chúng? Thế mà con chẳng có ý định... làm gì à?”
Bố đứng dậy, cao lớn và mạnh mẽ hơn nữa.
“Con sợ hãi. Con trai của bố... sợ hãi à? Một người họ Duvnjac? Chà, ai cũng có lúc sợ hãi. Ngay cả bố cũng thế. Nhưng không phải ai cũng trốn chạy. Con phải thật vững vàng, kiềm chế nỗi sợ của mình. Như vậy mới trưởng thành được.”
Cả người ông run lên. Rồi ông chỉ tay ra hành lang về phía phòng làm việc.
“Chúng ta cùng vào đó đi.”
“Vào đó?”
“Ngay bây giờ.”
Y như lúc nãy trong hành lang, hai chân nó không chịu cất bước.
“Ngay bây giờ.”
Leo nghe thấy tiếng bố. Nó bắt đầu đi, thật chậm. Chợt cửa phòng ngủ mở ra. Là mẹ. Mái tóc rối tung, bận chiếc váy ngủ màu vàng giờ chẳng còn vừa vặn cho lắm.
“Ngoài này có chuyện gì mà hò hét thế...”
Bố nói thầm, nhưng nghe vẫn rõ.
“Cô đi ngủ lại đi.”
“Có chuyện gì thế Ivan? Anh định làm gì?”
“Đừng có xen vào việc này.”
“Anh định... trời ơi, Leo, nhìn mặt con kìa, chuyện gì...”
“Đây là chuyện riêng giữa tôi và Leo. Đây là trách nhiệm của tôi.”
Và mọi chuyện chấm dứt ngay.
Ông choàng tay qua vai Leo, kéo nó lại gần, tuy không quá mạnh nhưng cũng đủ khiến nó phải bước về phía căn phòng.
“Giờ thì vào thôi.”
FELIX NẤP SAU CÁNH CỬA KHÉP căng tai lên nghe ngóng. Nó áp chặt tai vào cửa, nghe thấy tiếng mẹ hỏi bố định làm gì, và bố đáp lại đó không phải việc của bà.
Dù đã rất cố gắng nó vẫn không nghe thấy Leo nói lời nào, và thực sự nó không thích thế. Nó biết có điều gì đó không ổn. Cảm giác cũng hệt như khi thằng khốn Hasse dang tay chặn nó, không chạy đi đâu được nữa.
Rồi cảm giác đó càng tồi tệ hơn.
Giống như hôm qua khi nó không kịp báo cho Leo biết nắm đấm của thằng Kekkonen đang sắp giáng xuống cổ anh.
Nó mở cửa bước ra hành lang. Nó buộc phải làm thế. Nó không thể chịu đựng thêm được nữa.
Và khi bước ra nó bắt gặp mẹ cũng đứng ngay đó.
Bà nghe thấy tiếng nó, nhưng không ngoái lại nhìn. Cặp mắt bà đang dán chặt vào cánh cửa phòng làm việc đóng kín. Nó đứng sát cạnh bà, và cả hai người cùng chăm chú lắng nghe.
Âm thanh... nghe bụp một cái.
Nó lại vang lên lần nữa.
Hình như nó giống tiếng... một cú đấm hơn. Như thể ai đó đang đấm liên hồi. Hết cú này đến cú khác.
Cảm giác giống hệt hôm qua, khi nó chẳng thể làm gì, khi nó bật khóc và kêu thét lên giữa hai cánh tay của Hasse.
Mẹ chưa kịp ngăn lại thì nó đã mở toang cửa ra.
Mọi chuyện thật kỳ quặc.
Nó chưa từng thấy bố trong tư thế đó. Quỳ hai đầu gối xuống sàn, thân trên của ông tựa vào một tấm đệm lớn màu xanh treo lơ lửng. Ông đang giữ chặt, gần như ôm lấy thứ đó. Trong khi đó ông chưa từng ôm bất kỳ ai.
“Dồn cả sức nặng vào cú đấm, thế này này.”
Leo cũng cởi trần, nhìn giống hệt bố, để lộ bộ ngực trần, chỉ mặc độc chiếc quần bò.
“Dồn cả sức nặng cơ mà.”
Lúc đó Felix mới nhận ra tấm đệm màu xanh đang được treo trên trần nhà, chỗ trước đây mắc cây đèn bằng giấy.
“Con phải đấm bằng cả thân người, không chỉ dùng mỗi cánh tay. Con phải dồn toàn bộ sức nặng lên cú đánh.”
Trong khi đó Leo mới là người đang tung ra những cú đấm, giáng xuống tấm đệm bố đang ôm.
Những cú đấm liên tục, liên tục, liên tục.
“Khi có kẻ muốn tấn công con.”
Giờ bố đứng thẳng lên, nhún nhảy tại chỗ, lúc nhanh lúc chậm, rồi giáng một cú đấm mạnh, rất mạnh lên tấm đệm.
“Con phải nhằm vào mũi nó. Đấm một cú duy nhất. Nhớ là đánh thằng to con hơn trước. Nếu bị con đánh giập mũi, nước mắt nó sẽ giàn giụa ra ngay.”
Ông thôi không đấm nữa, gật đầu với Leo khi đó đang xoa xoa khớp ngón tay đã trầy và ửng đỏ.
“Sau khi bị đánh vào mũi, nó sẽ cúi người ra trước. Những thằng ngu bao giờ cũng cúi gập người khi nước mắt bắt đầu túa ra. Nếu con đánh một cú thật chuẩn vào mũi thì kết quả sẽ như thế đấy, chúng sẽ để lộ sơ hở. Và rồi nó sẽ đứng tư thế hệt như bố bây giờ đây này, nhìn đây Leo, trán nó sẽ cúi xuống gần trán con.”
Bố cúi xuống, thật gần ngực Leo, giống như một con dê chuẩn bị húc cặp sừng vào con dê khác. Lúc đó ông mới nhìn thấy họ. Ông nhìn mẹ, người đang chờ đợi một câu trả lời cho chuyện này, trong khi ông nhất quyết không chịu giải thích. Vậy nên ông chuyển sang nhìn Felix.
“Đi lấy nước đi. Một cốc thật lớn nhé. Anh trai con đang khát lắm đấy.”
Rồi ông thúc, huých đầu vào ngực Leo.
“Giờ thì đấm tiếp đi. Nhưng đừng bao giờ đấm thẳng. Như thế con sẽ đánh vào trán nó, vào sọ, phần xương cứng nhất trên cả cơ thể, trong khi con phải bảo vệ đôi tay mình. Phải nhắm cú đấm tiếp theo vào đây này.”
Bố chỉ vào cằm rồi dịch lên má một chút.
“Chỗ quai hàm. Con co tay lại, như kiểu đánh chéo từ dưới lên.”
Ông nắm tay lại làm bộ tự đấm vào quai hàm và gò má mình.
“Nhằm thẳng vào đây. Xương quai hàm rất dễ vỡ. Dồn sức nặng của cả thân người, tung ra một cú móc thật nhanh bằng tay phải từ dưới lên trên.”
Leo tung cú đấm. Đấm liên hồi. Nó cố co tay lại, đấm thành đường vòng như cách bố đang dạy.
“Nước đâu rồi? Con phải đi lấy nước cơ mà, Felix. Không nghe thấy bố bảo gì à? Chạy nhanh đi!”
Felix làm theo, chạy vào phòng bếp tới chỗ vòi nước bao giờ cũng chỉ có nước ấm, phải chờ bao nhiêu lâu mới mát hơn một chút. Nó hứng một cốc lớn rồi từ từ quay lại phòng làm việc, cầm cốc bằng cả hai tay.
“Tốt rồi. Việc của con từ giờ là thế này nhé. Cứ nửa tiếng một lần con phải đem một cốc nước thế này cho anh trai. Giờ thì... đóng cửa lại.”
Bố xoay tấm lưng trần về phía họ, và đặt hai cánh tay lên vai Leo.
“Con đấm nó vào mũi. Nó cúi gập mình ra trước. Giờ cứ tiếp tục ra đòn. Cho tới khi nó nằm bẹp dưới đất. Nếu ở đó còn những đứa khác, chúng nó sẽ bỏ cuộc ngay. Một, hai hay ba đứa, không quan trọng. Giống như là... quần nhau với gấu ấy, Leo. Con bắt đầu từ con gấu lớn nhất, đánh nó vỡ mũi - những con khác sẽ bỏ chạy. Nhảy rồi đấm, nhảy rồi đấm! Con phải nhảy vòng quanh nó, và ra đòn. Mỗi cú đấm nhìn tưởng chẳng đáng kể gì, nhưng dần dần chúng sẽ khiến nó mệt đừ, và khi nó bối rối và sợ hãi con phải tiếp tục ra đòn. Thậm chí con có thể đánh bại cả một con gấu, miễn là biết cách di chuyển và ra đòn!”
Felix chờ mẹ đóng cửa lại, nhưng bà đã bước vào căn phòng nóng nực, sực mùi ẩm mốc.
“Ivan... anh nghĩ mình đang làm gì thế?”
“Tôi bảo cô ra khỏi đây ngay cơ mà.”
“Tôi thấy vết thương trên mặt nó rồi. Nhưng còn chuyện này...”
“Nó phải học cách chiến đấu.”
Mẹ nói bằng một giọng khác hẳn bố. Tiếng thét của bà xuyên thấu tâm can.
“Anh không thể làm thế này được! Leo không phải là anh. Chính anh phải là người biết rõ nhất tất cả những chuyện này rồi sẽ dẫn đến kết cục như thế nào.”
“Khốn kiếp! Nó phải học cách tự bảo vệ bản thân!”
“Ta vào phòng ngủ đi! Anh và tôi! Nào, Ivan! Ta phải nói chuyện này cho ra nhẽ!”
Bố im lặng một thoáng. Mặc dù vậy, dường như ông sắp sửa to tiếng vặc lại.
Ông bước tới chỗ mẹ và đẩy bà ra khỏi phòng.
“Cô định nói chuyện gì với tôi hả, Britt-Marie? Nó phải nằm rạp xuống thế nào nếu lần sau bị đánh à? Nó phải xoay mặt nào lên để bị chúng nó đánh đau hơn? Nó phải biết cách tự bảo vệ mình! Hay là trở thành giống như gã khốn nạn... Axelsson?”
Mẹ không trả lời.
Khi bố đóng sập cửa, Felix siết chặt tay bà.
CHÂN FELIX RUN RUN khi nó kiễng lên với lấy chiếc hộp màu xanh lá trên nóc tủ, chiếc hộp có quai xách và hình chữ thập màu trắng ở mặt trước. Chiếc hộp của mẹ. Bà đã đem nó về từ chỗ làm, có lẽ là loại hộp dành cho y tá. Nó cầm lấy hộp, ngồi xuống nắp bồn cầu, mở ra, lấy trong đó mấy thứ nhìn giống như băng gạc - loại có thể kéo ra dễ dàng mà không bị rách - và băng dính có đặc tính ngược lại hoàn toàn - có thể xé ra dễ dàng. Nó biết thứ này được gọi là băng keo phẫu thuật.
Tay cầm gạc, tay cầm băng dính, Felix chạy trên mặt thảm màu nâu trong hành lang, vào phòng khách, bước qua mặt sàn gỗ lạnh và lúc nào cũng cọt kẹt mỗi khi bố đi qua, ra đến ban công với hai cửa mở từ phòng bếp và phòng khách.
Thằng khốn Phần Lan và cái áo khoác ngu xuẩn của nó.
Khi ấy nó tận mắt chứng kiến thân hình vạm vỡ của thằng ấy nhảy bổ vào Leo, chứng kiến nó ra đòn từ phía sau, như thể thằng Phần Lan đó là dân da đỏ trong khi nó và Leo là hai người tới khai phá vùng đất mới không may rơi vào giữa vòng vây của kẻ thù, những kẻ lúc nào cũng rình rập để bất ngờ tấn công. Nó đã từng được nghe kể Hasse và Kekkonen làm gì với tù binh của chúng, rằng chúng thường cọ những viên đá sắc nhọn vào dưới cánh tay nạn nhân cho tới khi tứa máu rồi xát muối lên vết thương. Và cả chuyện chúng đã làm gì với Buddha, thằng bé sống trên tầng ba, sợ nhện khủng khiếp, bị bắt làm tù binh sau cuộc chiến trên sân chơi. Chúng trói nó lại rồi đi gom những con côn trùng gớm ghiếc dưới tầng hầm, nhện hoặc những con ruồi lớn, sau đó bỏ hết vào một cái hộp bằng bìa cứng. Rồi chúng mở đáy hộp, Hasse ấn cái hộp trùm qua đầu Buddha, trong khi Kekkonen dán nắp hộp vào cổ Buddha. Những con nhện và ruồi bò lổm ngổm khắp trên tóc và khuôn mặt cậu bé, những cái chân dài ngoẵng vướng vào tai, mũi và miệng. Felix chứng kiến khi Buddha rời khỏi đó, đi chầm chậm về nhà, đúng như một tù binh chẳng còn nhận thức được mình đang ở đâu, hay thậm chí chính mình là ai.
Hôm đó nó và Leo còn may.
Felix bước ra ban công, gió mát thổi trên khuôn mặt nó. Nó đưa mấy cuộn băng gạc và băng keo phẫu thuật cho bố, khi ấy đang đứng đó như thường lệ, cúi người qua lan can nhìn xuống mặt đường nhựa xám xịt của Skogảs.
“Con phải tập đấm thật nhiều. Khi đó khớp ngón tay con sẽ cứng cáp hơn.”
Bố xoay người lại chiếc ghế gấp kẻ sọc, nơi Leo đang ngồi, má vẫn còn ửng đỏ. Bố cầm tay nó, vuốt thẳng ra, rồi quấn băng gạc quanh chỗ khớp tay.
“Nhưng bây giờ thì ta buộc phải làm thế này để bảo vệ tay. Nó sẽ giúp con tập được lâu và thường xuyên hơn.”
Tay trái. Tay phải.
Khi nắm tay con tiếp xúc mục tiêu, con phải tiếp tục dồn lực xuyên qua nó, tiếp nối động tác dùng cả thân người - và chính lúc đó, con đấm xuyên qua mục tiêu.”
Ông quấn gạc quanh khớp tay nó, xuống tận giữa ngón cái và ngón trỏ, sau đó băng chéo xuống quấn từng vòng quanh cổ tay.
“Nắm tay lại xem nào.”
Leo nắm bàn tay phải quấn băng, rồi chờ cho bố đập nhẹ vào tay nó một cái.
“Cảm giác thế nào?”
“Ổn rồi ạ.”
Bố tiếp tục quấn băng cho tay trái, rồi Leo đấm vào không khí vài cái trước mặt Felix, nhún nhảy rồi chạy qua phòng khách và hành lang, tay đấm liên hồi. Bố đi sau nó, trở vào phòng, quỳ xuống đấm vào cái đệm lần nữa tạo nên những tiếng bụp bụp, cái đệm đung đưa.
“Tên chúng nó là gì?”
“Hasse.”
“Gì nữa?”
“Kekkonen.”
Bố đấm cái đệm đang đung đưa, sau đó đấm một cái vào vai mình.
“Hai thằng Hasse và Kekkonen khốn kiếp đó đấm thế này đây. Đúng chỗ... này. Ở vai! Động tác của chúng đến đây thôi”
Ông nâng cánh tay phải về phía tấm đệm, xoay thân trên và tung ra cú đấm, lần này vẫn tiếp tục động tác sau khi đã đánh trúng mục tiêu.
“Còn con thì phải đấm thế này. Con đấm xuyên qua mục tiêu. Phải tiếp tục đà chuyển động, đâm xuyên qua.”
Bố nhảy từng bước nhỏ cho tới khi ông đứng ngay sau lưng Leo. Felix gần như chẳng nhìn thấy gì ngoài hai tấm lưng xoay về phía mình, nhưng nó không dám bước hẳn vào phòng. Nó rướn người, đứng nhón chân trên ngưỡng cửa. Hình như bố đang nắm cánh tay Leo, xoay người Leo hệt như ông mới làm mẫu lúc nãy.
“Phải nhắm vào mũi. Nó nổ đánh bụp một cái! Chẳng khác gì một quả bóng bơm nước.
Những gì không nhìn thấy được, nó bù đắp bằng cách lắng nghe - rằng cú đấm phải bắt đầu từ cánh tay, và đi xuyên qua mục tiêu. Leo đâm thật mạnh, mạnh hơn hẳn trước đây.
“Óc chúng nằm trong hộp sọ, bồng bềnh trong chất lỏng. Giống con cá vàng trong bể ấy. Khi con đấm vỡ mũi rồi tới cằm... óc sẽ nẩy tưng lên. Bộ óc nhỏ bé chết tiệt của Hasse và Kekkonen đánh lóc bóc lên thành bể cá.”
Leo tung cú đấm.
“Mũi! Cằm!”
Một cú nữa.
“Mũi! Cằm!”
Lại một cú nữa.
“Mũi! Dồn cả thân người! Cằm! Đi xuyên qua mục tiêu! Mũi! Nghĩ đến bộ óc chết tiệt của chúng! Cằm! Chúng phải nẩy tung tóe lên trong hộp sọ!”
Được một lúc nó bắt đầu thấy đau ở đầu ngón chân. Chỗ khung cửa này nhọn và góc cạnh, khó mà đứng được. Ngoài ra, Felix cũng chẳng nhìn thấy gì mấy nữa. Thế nên nó nằm hẳn xuống nhìn cánh tay Leo nện vào tấm đệm từ dưới lên trên. Cảnh này kể ra cũng khá buồn cười, cứ như mọi chuyện đang diễn ra trước mắt chỉ là hư ảo.
Nó vẫn đang nằm đó thì bố, sau khi hướng dẫn Leo đấm vào mũi và cằm, bước qua người nó vào bếp đến chỗ lò nướng và cái xoong, hòa thêm đường cùng rượu vang làm một cốc “mật ong sấm sét” nữa trước khi mặc mớ quần áo treo chỏng chơ đã khá lâu ngoài hành lang - một công trình đang cần đấu thầu và ước tính, có thể vài ngày nữa bố sẽ đạt được thỏa thuận. Felix nằm xuống nhìn theo đôi chân bước ra khỏi cửa trước, hai tiếng cửa thang máy đập vào nhau thật nhanh khi mở ra và đóng lại. Sự bình yên bao trùm cả căn hộ khi bố đã đi khỏi, như thể bỗng nhiên nơi đây trở nên rộng rãi hơn hẳn.
LEO ĐẤM, ĐẤM RỒI ĐẤM lên tấm đệm màu xanh. Nhún nhảy. Mũi, cằm, mũi, cằm. Tay để xa người, mỗi cú đấm phát ra một tiếng bụp. Nó tự quấn băng vào tay hệt như cách bố đã làm trước khi rời khỏi nhà, dành cả ngày sơn một căn bếp ở ngoại ô. Leo biết nó có thể đấm mạnh và nhiều hơn trong khi vẫn tránh được cảm giác đau tay chết tiệt đó. Nó tập một lúc trước bữa sáng và giờ học, sau đó khi về lại miệt mài tập đấm quên cả ăn trưa, rồi tập cả chiều và tối, thậm chí lại tiếp tục khi nó bất chợt thức giấc lúc đêm khuya.
Nó nghe thấy tiếng động. Tiếng máy hút bụi, lần thứ hai trong buổi chiều hôm nay.
Nó ngừng tay đấm.
Mẹ bước vào phòng. Mẹ đã đi ngang qua đây rất nhiều lần, thỉnh thoảng lại ngó vào và qua nét mặt mẹ nó có thể nhận ra bà chẳng đồng tình việc nó tập luyện như thế này chút nào.
Nó lại tiếp tục đấm. Nhắm vào mũi và cằm. Hasse và thằng Phần Lan khốn nạn. Chúng đang rình rập nó mọi nơi mọi lúc, thế nên nó phải tránh bọn chúng, thậm chí lẩn trốn chờ tới khi mình đã thực sự sẵn sàng. Mũi và cằm. Hasse và thằng Phần Lan chó chết. Giờ các động tác của nó thật trơn tru, gần như vô thức. Dồn cả trọng lượng cơ thể vào cú đấm. Xoay vai, đấm thẳng, đi xuyên qua mục tiêu.
“Phải tháo cái đệm này xuống thôi.”
Mẹ đã tắt máy hút bụi.
“Đây là móc treo đèn. Thế nên ở chỗ này phải treo một cây đèn mới phải.”
Bà đem tới một chiếc ghế ba chân, trèo lên, với tay lên trần nhà và cái móc trong khi đứa con trai vẫn đấm không ngừng mà chẳng thèm nhìn bà.
“Con thôi đi được chưa?”
Những cú đấm mạnh, mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của bà, khiến tấm đệm nẩy tưng lên.
“Con nghe thấy gì không? Thôi đi.”
Mạnh hơn nữa.
“Leo?”
“Phải nhắm vào mũi và cằm, mẹ à.”
Nó vừa xoay người vừa nói, mỗi âm tiết lại đi kèm với một cú đấm. Bà phải túm lấy tấm đệm, giữ nó thật chặt.
“Nghe này, Leo! Đứa nào làm mặt con ra thế này? Chúng tên gì?”
Bà ôm lấy tấm đệm, đứng chắn đường khiến nó phải dừng tay.
“Hasse và Kekkonen.”
“Mẹ muốn biết tên đầy đủ của bọn nó.”
“Vì sao?”
“Vì mẹ sẽ gọi điện cho bố mẹ chúng.”
“Mẹ không được làm thế! Nếu gọi điện... mẹ có biết chuyện gì sẽ xảy ra không?”
Nó ngồi xuống ghế, ngay cạnh hai bàn chân mẹ xỏ trong đôi dép trong nhà có cục bông ở giữa.
“Leo, mẹ sẽ xử lý chuyện này.”
“Làm vậy chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ thêm! Mẹ không hiểu sao?”
Bà không ôm tấm đệm nữa, mà ôm lấy con trai.
“Nói tên đầy đủ của chúng đi nào.”
Nó lắc đầu, cọ trán vào ngực bà.
“Thôi được.”
Bà lại đứng lên ghế, nhấc tấm đệm khỏi móc rồi ném xuống sàn.
“Để con tự mình giải quyết chuyện này thì hơn! Mẹ đừng can thiệp!”
“Con có thể bắt đầu bằng cách tháo mấy dải băng kỳ quái kia ra.”
“Nhưng con còn phải tập!”
“Làm ngay đi, Leo.”
“Bố bảo thế, con phải tập luyện!”
“Còn mẹ thì đang bảo con phải thôi ngay.”
Nó không nói gì nữa, dù chỉ một từ. Nó im lặng trong lúc bà hút bụi nốt căn phòng, khi Felix về nhà và cả hai ăn nhẹ trong bếp, cả khi mẹ gọi chúng mặc áo khoác để đi đón bố và mua sắm như thường lệ.
Lúc ngồi trong xe nó vẫn không hé răng.
Nó ngồi trên ghế phụ, Felix và Vincent ngồi dãy ghế dài ở giữa, hàng ghế cuối đặt các món đồ bố dùng để sơn tường. Mẹ lái xe, thỉnh thoảng dừng lại mua mấy thứ linh tinh - đó là thói quen của bà. Họ đang đi khỏi nhà, thường thường nó rất thích thế này, cái cảm giác cả nhà đông đủ trên xe có lẽ là sung sướng nhất trên đời.
Chỉ mất vài phút để đi từ khu căn hộ cao tầng của chúng tới một khu gồm toàn những ngôi nhà đơn lẻ - họ dừng lại trước cửa một ngôi nhà và đặt những thứ bố để ngoài cổng lên xe. Chúng cầm những cây chổi đã được rửa sạch còn sực mùi dung môi pha sơn, những con lăn đặt trong túi nylon và từng hộp sơn, keo dán tường. Trong khi đó, bố nói nốt chuyện với bà già chủ nhà và nhận phong bì từ tay bà ta.
Không nói một từ, cảm giác im lặng này mới tuyệt làm sao.
Leo vẫn im lặng khi nó chuyển xuống ngồi ghế sau, còn bố ngồi ghế cạnh mẹ, hôn bà một cái lên má. Bố đang vui vẻ, vẫn cười khanh khách như lúc nãy khi nói chuyện với bà chủ nhà, khi bà ta nói rằng trong tháng Năm sẽ có nhiều việc nữa vì họ cần sơn lại cả ngôi nhà. Bố nhìn Leo khi bà ta nói điều đó, và Leo biết tại sao, đó là một công trình lớn, ông cần ai đó giúp một tay.
“Tay con? Giờ thế nào rồi, con trai?”
Nó có cảm giác như thể bố mình đã nhìn thấy hay cảm nhận được điều gì, ngay cả khi ông đang ngồi trên ghế phía trước, mắt không nhìn nó chút nào.
“Thế còn ‘mũi và cằm’. Tập đến đâu rồi?”
Leo vuốt bàn tay lên khớp tay để trần không còn quấn băng.
“Sao thế Leo? Bố đang hỏi mà.”
“Chúng...”
Nó còn chưa kịp mở miệng, mẹ đã cắt ngang và trả lời thay nó.
“Em bỏ tấm đệm xuống rồi.”
Bố quay mặt về phía bà, biểu hiện trên khuôn mặt ông chưa thay đổi gì.
“Gì cơ?”
“Em tháo nó xuống rồi. Cái đệm cũ mà mình dừng hồi mới quen nhau ấy.”
Chính lúc ấy. Khi đó khuôn mặt ông mới biến đổi.
Gò má nhăn lại, môi mím chặt. Nhưng ghê gớm nhất là cặp mắt, giống như đang dõi theo con mồi.
“Cô vừa nói mình đã làm gì cơ?”
“Em nghĩ mình không nên nói chuyện này trên xe, Ivan.”
“Thật ra là chuyện gì mà chúng ta không thể nói trên xe được chứ? Việc khuôn mặt con trai chúng ta bị bầm tím đến thế kia và nó phải học cách tự vệ à?”
“Làm ơn đi, Ivan, mình nói chuyện này sau được không? Sao chúng ta không đi mua sắm, rồi về nhà tận hưởng buổi tối thứ Sáu đã? Việc này để sáng mai.”
Sự im lặng của bố khiến mấy anh em xích lại sát vào nhau trên băng ghế sau. Người ông sực mùi rượu vang mà ông đã uống khi sắp hoàn thành công việc.
“Con tập đủ rồi. Bố biết đấy...”
“Đưa tay đây xem nào.”
Leo đưa tay phải ra.
“Vẫn mềm.”
Bố kéo, đẩy bàn tay nó.
“Mềm oặt.”
Leo không nhìn bố. Nó đang nhìn mẹ qua gương, đôi mắt bà nhìn thẳng về phía những chiếc xe đang ra khỏi bãi đỗ mà họ sắp sửa đi vào, bên ngoài trung tâm mua sắm Skogảs.
“Nhưng giờ con sẵn sàng rồi. Bố? Nhắm vào mũi vào cằm, dồn trọng lực cả thân người và...”
“Khi nào bố nói con sẵn sàng thì con mới sẵn sàng.”
Mọi người ra khỏi xe. Cảm giác chẳng dễ chịu chút nào. Leo nghe thấy những tiếng hò hét bên ngoài lối vào trung tâm mua sắm, liếc nhìn bố. Nó biết bố ghét những kẻ đó đến thế nào. Vậy nên nó nán lại một chút. Nó cũng không dám đi bên cạnh bố, không phải lúc này, khi họ đi ngang qua mấy chỗ kia.
Chúng nó vẫn ngồi ở đúng cái chỗ lần trước.
Những gã to mồm nhất ngồi trên ghế băng, mấy đứa ít lắm mồm hơn thì ngồi trên lan can bằng sắt. Chúng ngồi thành một hàng ngang, mỗi đứa cầm một lon bia màu xanh; tất cả đều là người lớn, nhưng ít tuổi hơn bố mẹ. Thường bố sẽ đứng lại ngay trước mặt chúng, hỏi tại sao chúng nó chỉ ngồi đó mà không chịu đi kiếm việc làm như bao người khác, để rồi một lúc sau mạt sát chúng là lũ ăn bám, nhìn chằm chằm từng đứa một nhưng chủ yếu là gã có mái tóc vàng xoăn mặc áo khoác chần bông đen có mũ trùm và đứa ngồi cạnh có mái tóc nâu dài đi đôi bốt bóng loáng. Nhưng lần này bố chẳng nói gì với chúng. Nó cảm thấy trong bụng nhẹ nhõm hẳn. Gã tóc xoăn hét gì đó với theo họ trong khi bố rẽ trái vào quầy bán rượu còn Leo, Felix và Vincent đi theo mẹ tới khu mua sắm. Khi đi ra, mẹ mang theo bảy túi đồ được thanh toán một phần bằng món tiền trong phong bì của bố. Chúng giúp bà mang đống đó ra xe, đến Vincent cũng khệ nệ ôm một bịch giấy vệ sinh to đùng.
Chúng đặt những túi đồ bên cạnh và chồng lên trên đồ nghề sơn tường của bố. Bố đã ngồi sẵn trong xe, cầm một chai rượu có nhãn in hình con ngựa màu đen, đã cạn một nửa, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ về phía bảy gã đàn ông ngồi trên ghế băng và trên hàng rào, lũ ăn bám.
Mẹ vừa định lùi xe khỏi bãi đỗ thì bố cầm lấy chìa khóa và tắt động cơ.
“Leo. Nhảy ra khỏi xe. Đi theo bố.”
Mẹ vặn chìa khóa nổ máy.
“Chúng ta về nhà thôi.”
“Đừng hòng cãi lại tôi!”
Bố lại vặn chìa theo hướng ngược lại.
“Cô về đi. Đưa cả Felix và Vincent về cùng.”
Ông mở cửa bước ra ngoài, đứng đó chờ Leo, sau đó cúi người qua cửa kính, tì tay lên khung cửa kim loại.
“Cứ làm như lời tôi nói. Lái xe về nhà. Đem cả mấy đứa nhỏ về cùng.”
Hai bố con bắt đầu bước đi. Trở lại chỗ khu mua sắm. Leo liếc nhìn mẹ một lần cuối, nhưng bà không nhìn lại. Bà nổ máy, lùi xe ra khỏi khoảng hẹp chỗ đỗ xe.
“Thằng đó, đứa ngồi chính giữa ấy. Con thấy nó không? Nó là thằng cầm đầu. Cầm đầu bọn ăn bám kia.”
Bố chỉ tay vào gã có mái tóc vàng xoăn, bận áo khoác đen, kẻ to mồm nhất trong cả nhóm và hiển nhiên không phải ngồi trên lan can.
“Có lẽ bố sẽ... ra nói chuyện đôi lời với nó. Con nghĩ sao, Leo?”
Họ dừng lại ngay trước mặt gã, trước mặt cả bọn.
“Mấy đứa kia. Nghe đây.”
Giá mà chúng ta cứ thế đi vào trung tâm mua sắm. Hay giá mà những băng ghế đầy người ngồi kia đột nhiên bị gãy. Hoặc một quả bom nguyên tử được thả xuống đúng chỗ này. Miễn là để khỏi phải đứng ở đây.
Leo co rúm người lại, nhắm mắt. Chẳng có quả bom nào cá.
“Thấy quán pizza đằng kia không? Giờ tao sẽ vào đó ăn với con trai. Sẽ mất khoảng... bốn mươi lăm phút. Khi trở ra, tao không muốn thấy mặt bọn mày ở đây nữa.”
“Ông đùa à?”
“Tao không muốn nghe tiếng mấy thằng chết giẫm tụi bay hò hét ở đây nữa. Và tao càng không muốn thấy mặt bọn mày.”
Gã tóc vàng vung vẩy lon bia trong tay.
“Ông đùa tôi à? Bọn mày nghe thấy gì chưa? Thằng cha Nam Âu này chắc đang nói đùa. Và khi ai đó nói đùa thì chúng ta làm gì nhỉ? Cười vào mặt hắn.”
Gã tóc vàng vung vẩy tay trong khi nói, như nhạc trưởng điều khiển những tràng cười hô hố từ dàn nhạc của nó.
“Mày tưởng thế à? Rằng tao đang đùa? Mày, một thằng ăn bám chẳng có nghề ngỗng gì, là kẻ cầm đầu nhóm này? Tao không nghĩ thế. Nói cho mày biết, nhãi con, nếu đến lúc tao đi ra mà mày và mấy thằng ăn bám của mày chưa thu dọn đống lon bia và cuốn xéo đi, tự tay tao sẽ tóm lấy cái cổ lông lá của mày và đá đít mày vào bụi cây.”
Leo nhích lại bên cạnh bố, cả người xoay về hướng quán pizza. Đứng chỗ đó thì không ai nhìn thấy nó cả. Bọn chúng có bảy đứa, mặc áo khoác chần và áo bò. Chúng có thể là đàn anh của Hasse và Kekkonen, giờ chúng đang hò hét điên dại, nhất là gã có mái tóc xoăn, thằng Thổ khốn nạn, trong khi gã đi bốt ngồi cạnh đang giơ cả hai ngón tay thối lên và nhổ nước bọt, mày muốn ăn đòn đúng không, thằng chó Hy Lạp, ngay trước mặt con trai mày, rồi gã bốc một nắm đất trong bồn hoa cạnh đó ném về phía hai người.
“Bố tôi không phải người Thổ.”
Leo bước lên phía trước, không lộ mình hoàn toàn nhưng cũng còn khá hơn lúc nãy. Nó cảm thấy mình cần phải lên tiếng.
“Mà cũng chẳng phải người Hy Lạp. Ông mang dòng máu Serbia và Croatia. Còn mẹ tôi là người Thụy Điển. Vậy nên tôi... tôi một phần ba là người Thụy Điển.”
Gã khi nãy nhổ nước bọt và ném đất giờ đặt lon bia xuống ghế băng và bắt đầu cười lớn, lần này mới là cười thật.
“Thằng khốn Hy Lạp, một phần ba hả? Cút về nhà với thằng nhãi con đần độn của mày đi!”
Quán ăn không lớn lắm, có chín bàn. Những bóng đèn tù mù nhỏ xíu hình tròn nhìn y như đèn đặt trong tuyết treo lơ lửng trên những mặt bàn phủ khăn kẻ ca rô màu trắng và đỏ. Tại ba bàn có ba người đàn ông ngồi uống bia một mình, trong khi đó hai bàn có các cặp đôi ăn bánh pizza còn lớn hơn mặt đĩa. Bố tiến đến chỗ quầy bar, gặp người pha rượu tên là Mahmoud, gọi một cốc bia, một phần sáu chai vodka Phần Lan và một cốc nước cam Fanta thật lớn. Hai người ngồi xuống chỗ bàn cạnh cửa sổ.
Họ đã tới quán này vài lần. Bình thường nó rất thích đến đây, nhấm nháp một cốc Fanta trong ánh sáng lờ mờ cùng bố. Nhưng lần này thì không. Nó chẳng thèm khát gì cái cốc nước sủi bọt có vị cam đó. Cổ họng nó khô đắng, không sao nuốt nổi, như thể có thứ gì đó tắc lại giữa ngực và dạ dày.
“Con không uống à?”
Đôi bàn tay to lớn của bố cầm cốc nước còn đầy nguyên.
“Con không khát à? Uống một ngụm đi.”
Leo lắc đầu.
“Không ngon à?”
“Ừm.”
Nó đành phải uống. Ngụm nước tắc lại vẫn chỗ ấy, ngay gần trái tim.
“Con biết trong này có bao nhiêu không?”
Chiếc phong bì của bố đựng tập tiền dày cộp bên trong.
“Tám nghìn krona. Bố phải đi làm. Mẹ cũng phải đi làm. Ai cũng cần tiền. Và khi bố đi làm, Leo à... Bố không thể che chở con được, con phải tự biết cách bảo vệ mình. Và con phải biết cách bảo vệ các em con nữa.”
Ông đã uống hết nửa cốc bia và toàn bộ chỗ vodka.
“Mẹ con chẳng hiểu được điều đó - rằng ở đời ta buộc phải biết cách tự vệ. Bọn ăn bám ngoài kia thì lại không hiểu cái khác - rằng ta buộc phải làm việc.”
Bố nó chỉ tay ra cửa sổ; mấy gã bên ngoài có vẻ bực tức, một đứa đứng lên, chính là gã tóc dài đã gọi bố là “thằng khốn Hy Lạp”.
“Chúng túm tụm với nhau trên cái hàng rào chết tiệt kia, hò hét cả ngày vì cuộc đời chúng chẳng còn gì khác. Chúng tưởng mình là chiến hữu chỉ vì cùng đi uống bia với nhau. Nhưng anh em, gia đình, Leo à! Những cái đó mới thực sự có ý nghĩa, lớn lao hơn không biết bao nhiêu lần! Nó mang ý nghĩa... rằng chúng ta thuộc về nhau. Bảo vệ lẫn nhau. Dù chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không bỏ rơi nhau. Còn những gã kia? Mẹ kiếp! Chỉ cần một đứa ăn đấm vào mũi, những đứa khác sẽ tự ngã lăn ra thành một đống.”
Bên ngoài cửa sổ, gã tóc dài đã thôi không hò hét nữa mà bước về phía cánh cửa quán ăn, từng bước chân chắc nịch.
“Sắp có chuyện chẳng lành đây.”
Bố cũng nhìn thấy gã. Ông đưa cằm và bĩu môi ra trước, sau đó cúi đầu xuống, mắt gườm gườm nhìn qua hàng lông mày. Ông thường có dáng vẻ như thế khi đã kiên quyết thực hiện điều gì, và khi đó mọi chuyện đều có thể xảy ra.
“Nhìn đây nhé, Leo. Bố sẽ tự tay xử lý việc này. Chúng ta là một gia đình. Phải biết bảo vệ lẫn nhau.”
Cửa bật mở.
Là gã đàn ông đi bốt. Giờ nhìn gã to lớn hơn hẳn ban nãy - khi gã ngồi thật khó mà thấy gã cao to và khỏe mạnh hơn cả bố.
Mái tóc dài đung đưa khi gã lại gần hai người, rung rung trên hai bờ vai. Gã dừng lại nhìn thẳng vào bố lúc đó đã đặt cốc bia xuống bàn.
“Có lửa không?”
Gã đứng cạnh bàn, miệng ngậm điếu thuốc. Bố ngồi đó, hoàn toàn im lặng.
“Này, ông già, cho xin ít lửa.”
Mái tóc dài của gã chạm tới tận cốc bia của bố, và khi cúi xuống, gã nhúng tóc vào cốc bia, lắc lắc đầu, ngoáy tóc trong cốc. Mọi chuyện sau đó xảy ra quá nhanh. Sau này, khi Leo nhớ lại, cố hình dung từng chi tiết, nó thậm chí không dám chắc việc này có thực sự diễn ra hay không.
Mái tóc nhúng trong cốc bia.
Bố rút con dao Mora cán đỏ trong túi ra, một tay túm chặt tóc hắn trong khi tay kia cắt phăng nó đi.
“Thằng chó...”
Gã tóc dài loạng choạng lùi lại, một tay đặt ở chỗ tóc bị cắt.
“Mày là đồ...”
Cái cửa khốn kiếp lại mở ra. Ba tên nữa bước vào, là gã tóc xoăn vàng và hai đứa nữa khi nãy ngồi cạnh gã. Bố thả mớ tóc xuống sàn, giống như những cánh hoa rụng lả tả xuống chân ghế. Rồi ông đứng dậy, ra tay trước. Chính những gì Leo từng chứng kiến bố làm với những kẻ khác - mặc dù trước đây nó không hiểu được. Giờ thì nó đã hiểu. Một cú đấm tay phải vào mũi, một cú tay trái vào cằm, xoay vai, dồn lực cả thân trên vào cú đấm. Có tiếng xương mũi gãy rắc, giờ nó mới biết khi một người lớn ngã đập đầu xuống sàn sẽ gây ra tiếng động lớn đến thế nào.
Với tên thứ hai mọi sự cũng xảy ra nhanh chóng hệt như thế. Là gã ngồi trên hàng rào. Một cú vào mũi và gã ngã lăn trên bàn cạnh phòng vệ sinh nơi bình thường chẳng có ai ngồi.
Gã thứ ba, gã có mái tóc vàng xoăn, vẫn đứng đó như đang chờ đợi điều gì. Khi bố tiến tới, gã quay mặt đi và giơ hai cánh tay lên.
“Đừng!”
Gã cứ đứng đó.
“Chúng tôi sẽ không... không ngồi đó nữa, chúng tôi...” “Ngồi xuống. Đây.”
Bố lôi ra chiếc ghế mình vừa ngồi. Mấy gã lúc nãy đứng bên ngoài chực bước vào, giờ bỏ chạy tán loạn.
“Ngồi đây. Nhưng chỉ được ngồi trên sàn. Cạnh con trai tao. Quỳ gối xuống.”
Gã tóc vàng ngập ngừng.
“Quỳ xuống!”
Gã quỳ sụp xuống.
Sau lưng gã - người pha rượu, Mahmoud - tỏ vẻ bồn chồn. “Ivan?”
“Sắp xong rồi.”
Mahmoud đặt một tay lên vai bố.
“Ivan, vì Chúa, anh không được...”
“Tôi sẽ bồi thường đầy đủ. Cứ bình tĩnh. Tôi có tiền. Được chứ?”
Bố giơ chiếc phong bì cho ông ta xem, hai người nhìn nhau một thoáng. Rồi Mahmoud gật đầu, buông vai bố ra và ông trở lại với gã đang quỳ trên sàn.
“Mày không xứng lãnh đạo cả nhóm.”
Con dao Mora. Bố cầm nó trong tay, khua khua trước mặt gã cầm đầu.
“Một người lãnh đạo thực sự không bao giờ cử tay chân thân cận đi nhúng tóc vào cốc bia của tao.”
Ông gí con dao lại gần.
“Một người lãnh đạo thực sự không dựa vào bọn đàn em. Hắn phải là người đi đầu. Người lãnh đạo.”
Con dao chạm vào miệng và mũi hắn, gã tóc vàng bắt đầu khóc. Không nhiều, nhưng cũng nhìn thấy rõ.
“Con nghe thấy chưa, Leo?”
Bố gí con dao vào mặt gã tóc vàng, nhưng mắt thì nhìn con trai.
“Gì ạ?”
“Con phải nghe chứ!”
“Sao bố?”
“Một người lãnh đạo thực sự bao giờ cũng đi đầu.”
Miệng, khuôn mặt, gã tóc vàng ngửa đầu ra tránh lưỡi dao vẫn còn vương những vệt sơn trắng.
“Quỳ ở yên đó! Cạnh con trai tao!”
Tay bố túm chặt mái tóc xoăn vàng, để lộ cái cổ đầy mồ hôi của hắn.
“Leo?”
“Vâng?”
“Con nhìn thấy chưa? Cú đầu tiên phải giáng vào mũi. Luôn nhớ dồn cả thân mình vào cú đấm.”
“Con thấy rồi.”
Bố túm mái tóc xoăn vàng mạnh đến nỗi khớp tay ông trắng bệch.
“Một người lãnh đạo giỏi phải mạnh mẽ, công bằng. Không để anh em bị đánh. Hắn phải chịu trách nhiệm và lãnh đạo mọi người. Trong khi đó thằng ăn bám khốn kiếp này lại cử đàn em ra tay cho mình! Nó không hiểu người lãnh đạo bao giờ cũng phải đi đầu.”
Cốc bia vẫn nằm trên bàn, còn đầy một nửa. Bố hất đầu về phía cốc nước cam gần như còn đầy nguyên.
“Uống đi con. Chúng ta về thôi.”
Leo lắc đầu, ở giữa ngực và dạ dày dường như có một cái nút rối bời, như thể ai đó đã tháo tung cả cổ họng nó ra rồi cố lắp lại.
“Mày ở yên đó!”
Khi họ đứng dậy khỏi bàn, gã tóc vàng cũng định đứng lên theo.
“Mày phải quỳ yên ở chỗ tao bảo! Chỉ được đứng lên khi nào tao và con trai đi khuất khỏi cửa!”
Bên ngoài ấm áp hơn. Hay ít ra nó có cảm giác như thế.
Lối vào trung tâm mua sắm Skogás vẫn vậy. Nhưng hàng ghế băng và lan can giờ trống trơn, những lon bia lăn lóc trên mặt đất trong làn gió, mấy mẩu thuốc lá vẫn đang cháy dở.
Leo hít vào, thở ra, giờ thì thoải mái hơn hẳn.
HAI NGƯỜI BƯỚC TRÊN CON ĐƯỜNG NHỎ rải nhựa xuyên giữa những tòa nhà cao tầng, ngang qua một trường học đã đóng cửa và bãi đỗ xe trống trơn. Chỉ còn qua một quả đồi nữa là về tới nhà, chợt bố dừng lại, nhìn quanh nghe ngóng.
“Con nghe thấy gì không, Leo?”
Gió. Chỉ có tiếng gió mà thôi.
“Gì thế ạ?”
“Con không nghe thấy à?”
“Không.”
“Im lặng.”
Bố hất hàm về phía trung tâm mua sắm.
“Những băng ghế, hàng lan can, Leo à. Mới nửa tiếng trước bọn ăn bám vẫn còn ngồi há hốc mồm ở đó. Giờ thì chúng biến hết rồi. Chỉ vì bố muốn thế.”
Họ đang đứng ở một nơi cũng gần giống như chỗ mà Leo đã gục xuống mấy hôm trước.
Những bụi cây, cột đèn, con đường rải nhựa dẫn tới chỗ cầu thang.
Nó tự hỏi liệu bố có biết điều đó không, hay đây chỉ là ngẫu nhiên.
“Sự quyết tâm, con hiểu không, Leo? Đó mới là điều quan trọng. Nếu có đủ quyết tâm con có thể thay đổi mọi thứ. Con mới là người định đoạt chứ không phải ai khác! Con phải đưa ra quyết định, rồi biến nó thành sự thật.”
Nó chạy thang bộ lên bảy tầng nhà, chạy đua với bố đi thang máy. Nếu nhảy hai bậc một lúc và chạy hai bước chỗ chiếu nghỉ, nó sẽ kịp mở cánh cửa ra vào màu nâu trước khi bố rời khỏi thang máy. Nó chạy qua bếp nơi mẹ đang đứng cạnh quầy bếp bằng nhôm, xoay lưng lại phía nó, hai bàn tay nhúng sâu vào cái bát inox làm món thịt viên hay bít tết. Rồi nó chạy qua phòng Vincent. Thằng em nó đang ngồi trên thảm giữa một thành phố làm bằng từng chồng khăn lau, chơi với đúng bảy mươi bảy chú lính đồ chơi, cẩn thận xếp lực lượng đặc nhiệm Anh đối đầu với lính thủy đánh bộ Mỹ. Leo thì thầm nhắc làm vậy sai bét vì ngoài đời hai phe đâu có đánh nhau, trong khi Felix cũng nói thầm đáp lại rằng nó cũng biết điều đó, nhưng Vincent cứ thích thế này.
Rồi nó cảm thấy bố bước đến sau lưng, thật nhanh, đi thẳng vào phòng làm việc nơi tấm đệm đang được dựa vào tường. Ông nhảy lên ghế, một tay nhấc bổng tấm đệm, tay kia tháo đèn xuống.
“Ivan?”
Mẹ đứng ở ngưỡng cửa.
“Em đã nói với anh rồi. Em không muốn...”
Thịt làm nhân bánh hamburger bám trên hai bàn tay và một bên cánh tay bà.
“... treo tấm đệm ở đó.”
“Đây đếch phải tấm đệm - mà là bị bông để tập. Tôi đã treo nó ở đây, và nó sẽ ở nguyên chỗ này cho tới khi con trai chúng ta đã sẵn sàng.”
Bà quệt mu bàn tay lên trán, để lại một vết thịt hamburger mà bà không để ý tới.
“Hans Akerberg. Jari Kekkonen. Đấy là tên đầy đủ của bọn nó. Chúng học lớp bảy trường cấp hai Skogas. Rồi mình sẽ nói chuyện với bố mẹ chúng. Nói chuyện thôi, Ivan à. Như thế mới giải quyết được.”
“Nói chuyện? Chúng ta không nói chuyện với bố mẹ lũ khốn kiếp đó.”
“Tại sao lại không?”
Bởi vì làm như thế chẳng thể giải quyết cái chuyện của nợ này! Những vụ việc kiểu này sẽ không bao giờ chấm dứt, trừ phi Leo tự tay chấm dứt nó. Nhưng cô chẳng hiểu, Britt-Marie ạ.”
Mẹ lại quệt tay lên trán, để lại những vệt nước thịt nữa.
Giờ Leo thấy là bà đã nhận ra, nhưng bà chẳng buồn để tâm.
“Anh đâu có hiểu rằng em cũng biết bọn trẻ đánh lộn nhau như thế nào. Anh chẳng quan tâm, Ivan. Anh chưa từng tỏ ý muốn biết những người gắn bó với em. Bố mẹ em. Erik và Anita. Những người bạn của em. Anh chỉ một mực muốn gây xung đột! Anh muốn chúng ta tự cô lập. Chỉ những người trong gia đình. Tất cả chỉ xoay quanh mỗi cái gia đình khốn nạn này.”
“Chúng nó hành hung con trai ta.”
“Chỉ mình chúng ta, chống lại cả thế giới.”
“Hai đứa đã đánh gục nó từ phía sau, đạp lên người nó. Vậy mà cô vẫn muốn tôi nói chuyện với bố chúng nó! Chúng ta có nên mời hắn đến ăn tối không nhỉ?”
Bố đấm vào tấm đệm, khiến nó đung đưa giữa hai người.
“Tốt hơn hết là để chúng tự giải quyết việc này. Chúng ta khỏi cần nhúng tay vào.”
Leo đang chờ để vào phòng. Nó ngoái nhìn phòng Vincent, nhìn bảy mươi bảy chú lính đồ chơi, thực chất là cùng một phe, đang bắn nhau và gục ngã la liệt cho tới khi chẳng còn ai, để rồi sau đó được dựng lại y như cũ.
Bố vẫn đứng đó. Mẹ thì đã vào bếp.
Nó bước tới chỗ cái bị bông, cởi áo và đứng thủ thế dồn sức nặng lên chân trái, rồi tung ra cú đấm đầu tiên.
“Tay phải che đỡ gò má phải.”
Nó giơ tay phải chưa đủ cao, bố, nhảy vọt một bước như loài báo, dùng tay đánh nhẹ vào mặt nó.
“Tay phải che đỡ gò má phải, Leo à.”
Leo nhìn bố, nắm tay phải lại và đấm bằng tay trái. Bố lại đưa tay ra và lần này cằm nó nhói lên một cái - nó vẫn để tay phải thấp quá.
Nó trở lại đứng thủ thế.
ĐÔI CHÂN TRẦN ĐẶT trên nền đất lạnh. Nó đang ngáp ngủ trên giường, mình bận bộ đồ lót mỏng dính. Chiếc đồng hồ New York Rangers ồn ào của nó có những chiếc kim nhìn giống như gậy đánh khúc côn cầu. Năm giờ kém mười lăm phút. Bên ngoài bức mành thưa, trời còn chưa sáng.
Trong tuần này nó tự tập vài lần, một lần tập với bố vào buổi tối, còn sáng nay nó dậy sớm.
Đây là lần cuối cùng.
Nó vào phòng làm việc, tập đấm vào mũi và cằm. Hôm nay. Cảm giác đó lan xuống cánh tay, ngực, bụng, tới cả dương vật.
Phải. Nó cảm nhận được ngay cả ở chỗ đó.
Sau đó nó ra ban công nghỉ ngơi, nhìn mái ngôi trường đằng xa, rồi vào rửa ráy, chuẩn bị đồ ăn sáng. Felix thức giấc, lay gọi Vincent.
“Leo, chuyện gì thế?”
“Không có gì đâu.”
Sữa chua. Bánh mì nướng. Nước cam.
“Hình như có gì khang khác mọi hôm.”
“Không có gì mà.”
“Anh có vẻ gì lạ lắm. Chẳng giống mọi ngày chút nào. Đến cách anh nói chuyện cũng khác.”
Felix nhấn sâu cái thìa vào cốc sữa chua.
“Như kiểu... tuy anh ngồi đây, nhưng không phải với em. Anh đang ngồi đây chỉ một mình.”
“Hôm nay tao sẽ xử lý bọn nó.”
“Xử lý?”
“Hasse và Kekkonen.”
Felix khuấy mãi cốc sữa chua. Nó không quan tâm, cũng chẳng thấy thèm.
“Leo?”
Nó đi theo Leo vào hành lang, nơi anh trai nó đang đứng trước gương, dồn trọng lượng lên chân trái và ra đòn bằng tay phải.
“Leo?”
Rồi Leo xoay lại phía giá treo mũ, cẩn thận cầm lấy mấy món quần áo làm việc của bố. Chính là quần áo mà bố thường mặc - chúng gần như chẳng bao giờ thấy ông mặc gì khác ngoại trừ lần đến thăm ông trong tù do đánh đập ai đó quá tay - gồm chiếc áo sơ mi và quần thợ mộc, mỗi túi đựng một thứ đồ nghề khác nhau.
“Leo à?”
Cả hai đều biết con dao nằm ở đâu, trong một túi hình thuôn dài trên đùi. Leo đang mở khuy chính túi đó. Nó cầm con dao Mora, thứ vũ khí có thể được dùng để cắt phăng bộ tóc ai đó, rồi bỏ vào túi áo khoác của mình.
“Anh làm gì thế?”
Anh trai nó đang chìm đắm trong thế giới riêng.
“Con dao! Leo!”
Ở một nơi không ai tới được.
“Tao đã nói rồi. Hôm nay. Tao sẽ xử lý bọn nó.”
Chúng đi bên nhau trên con đường tới trường, một đứa đã đi trên đó bốn năm, đứa kia mới suýt soát một năm. Đoạn đường chỉ dài vài trăm mét nếu đi tắt qua bãi đỗ xe, sau đó chui qua mấy bụi cây và đi ngang con phố là vào tới sân trường.
Chúng không nói với nhau lời nào. Làm sao nó dám nói chuyện với anh trai khi anh đang chìm trong những suy nghĩ của riêng mình? Hai đứa chỉ đứng trong sân trường và chờ đợi.
Chuông báo reo vang. Felix không thể chịu đựng thêm nữa.
“Leo. Con dao. Anh...”
“Chuông đang reo kìa.”
“... đừng...”
“Đúng bốn mươi phút nữa chuông sẽ reo lần thứ hai. Khi đó mày chạy về nhà, gọi bố, rồi đứng trên ban công với ông ấy nhé.”
“Em không hiểu.”
“Về nhà. Gọi bố. Ra ban công. Khi nào chuông reo lần thứ hai. Hiểu chưa?”
Leo nhìn đứa em trai vẫn còn lưỡng lự chưa muốn rời đi.
“Hiểu chưa?”
Thằng em miễn cưỡng gật đầu.
“Lúc chuông reo y như thế này, nhưng báo giờ nghỉ.”
Một hồi chuông dài, inh ỏi, chói tai vang lên. Và khi bộ não người ta vừa mới hồi phục, nó lại gióng lên lần nữa.
Leo nhìn quanh.
Sân chơi của trường tiểu học và trung học, vừa mới đây còn nhộn nhịp là thế, giờ im lìm. Bọn trẻ con chạy nhảy, hò hét khắp nơi giờ đã biến đi hết. Sáu lối vào của sáu lớp hút tất cả bọn chúng vào bên trong như máy hút bụi, để rồi sau bốn mươi lăm phút nữa lại phun hết cả ra.
Nó đứng nấp cạnh bức tường gạch và theo dõi khu sân chơi của trường trung học, chỗ dưới chân đồi. Ở đó chưa đến nỗi trống trơn, chưa tới lúc. Bọn học sinh dưới đó vào lớp thủng thẳng hơn. Hai đứa chậm nhất đi về phía khu lớp bảy, một đứa mặc áo bò còn đứa kia mặc cái áo khoác xanh da trời phồng to. Hasse và Kekkonen. Leo bắt đầu run bần bật, tới mức nó cảm thấy bức tường gạch cọ xát sau lưng - do sợ hãi và bồn chồn. Hasse và Kekkonen đang đứng gần như chính giữa sân trường, trong khu vực đường kẻ trắng gần cột cờ. Chúng hút thuốc và quát mắng những đứa đang đi vào lớp, đấm vào lưng những kẻ đi ngang qua. Nhìn từ xa cũng thấy chúng to khỏe thế nào. Hasse cao lớn, đôi mắt lờ đờ nhưng đầy nguy hiểm, trong khi Kekkonen thì đậm người, bao giờ cũng nhìn mục tiêu không chớp mắt. Nhưng lần này Leo biết chính xác mình phải làm gì. Lần này nó mới là người rình rập bọn chúng.
Nó đứng rình gần tòa nhà của trường cấp hai, chờ tới khi bọn chúng bắt đầu vào lớp. Nó tính giờ. Hẳn là bọn chúng vào lớp rồi. Không cần đồng hồ, nó tự biết bao lâu thì hết năm phút. Rồi nó lao xuống đồi, ngang qua sân chơi, vào trường cấp hai mà nó đã từng đến vài lần, và nó biết lúc nào cũng phải nép sát vào tường.
Nó đi dọc dãy tủ dành cho học sinh, tay nắm con dao nằm trong túi trong áo khoác. Con dao vừa khít trong tay nó, cán dao bằng gỗ láng mịn, như thể được bàn tay bố mài bóng, ngày này qua ngày khác.
Nó đi dọc hành lang đầu tiên ngang qua những cánh cửa đóng kín và giá treo áo khoác, ngang qua phòng học đầu tiên có người đang chơi nhạc, phòng thứ hai thì có tiếng ai đó huýt sáo tán thưởng. Qua một hành lang và những cánh cửa nữa. Đến hành lang thứ năm, nó nhìn thấy thứ mình đang tìm kiếm. Đằng kia. Cửa vào phòng tập thể dục. Những chiếc áo khoác được treo trên mắc bên cạnh cánh cửa. Nó dừng lại trước chiếc áo khoác phồng có vết dầu trên ngực và vết cháy do tàn thuốc lá trên tay áo, cùng chiếc áo bò có miếng vá hình cái lưỡi thè ra ngoài, chỉ được treo ở đấy khi giáo viên một mực yêu cầu.
Nó không run nữa. Ngược lại, nó cảm thấy hoàn toàn bình tĩnh.
Cán dao láng mịn trong tay, nó rạch vài lần lên lưng áo, thành từng đường thẳng.
Nó đi khỏi đó hai mươi bước. Vậy là đủ rồi. Nó ngồi đó và chờ đợi.
Tiết học dài bốn mươi phút. Nó đoán còn hai mươi lăm phút nữa.
Nó bắt đầu đếm. Từng giây. Cho tới sáu mươi. Rồi quay lại.
Nó đã đếm được gần hai mươi lăm lượt thì hồi chuông dài, inh ỏi, chói tai lại vang rền trong hành lang. Nó đứng dậy, hai chân dang rộng, xoay người về hướng những chiếc áo khoác bị rạch thủng.
Sắp rồi. Sắp rồi.
Cửa mở ra.
Những học sinh đầu tiên bước ra. Hai đầu gối nó run lên. Từng người một bước qua mặt nồ. Nó hơi cúi người ra trước.
Hai đứa kia ra sau cùng. Cùng một lúc, chúng bước qua khuôn cửa hẹp. Hasse. Kekkonen.
Chúng nhìn thấy hai chiếc áo khoác.
Chúng nhìn thấy vết rạch trên lưng áo.
Và chúng nhìn thấy nó.
Leo giơ tay lên vẫy vẫy. Chúng bắt đầu chạy. Nó cũng chạy. Qua hành lang, những dãy tủ cá nhân, lối ra, sân trường.
Nó ngoái nhìn ra sau. Chúng bám theo lúc càng gần.
Lên đồi. Sân trường cấp hai. Sân trường tiểu học. Qua con đường và những tảng đá, bụi cây và bãi đỗ xe.
Nó có thể nghe thấy tiếng hò hét ngay sau lưng mình.
ĐÔI CHÂN FELIX guồng nhanh hơn hẳn mọi lần. Phi lên thang bộ tới tận tầng bảy mà không chờ cái thang máy vốn chẳng biết bao giờ mới xuống tới nơi.
Leo đã nói với nó.
Khi chuông reo lần thứ hai.
Vào trong nhà, chạy dọc hành lang tới phòng bếp nơi bố đang ngồi cạnh bàn ăn.
Đúng bốn mươi phút nữa.
Bố có vẻ mệt mỏi, một tay cầm ấm cà phê rót vào chiếc cốc sứ.
Về nhà. Gọi bố. Ra ban công.
“Con... làm gì ở đây thế? Vào giờ này?”
Felix không trả lời. Nó thậm chí không nghe thấy câu hỏi. Nó chạy tới cửa ra ban công, mãi không mở được, vặn mãi nắm đấm... rồi cửa mở tung và nó đứng nhón chân nhìn qua lan can.
CHÚNG GÀO THÉT SAU LƯNG NÓ.
Nhưng tiếng bước chân thình thịch át đi tiếng hò hét.
Hơi thở của nó bắt đầu ở bụng, lấp đầy phổi làm cả lồng ngực căng lên. Nó chưa từng tận hưởng cái cảm giác hệt như đang bay lượn thế này. Ngang qua bãi đỗ xe và con đường hẹp rải nhựa tới lối vào tòa nhà.
Leo dừng lại và ngẩng đầu nhìn lên.
Đằng kia, nó biết chắc, đầu Felix đang ló ra sau hàng lan can trên ban công.
Vậy là nó xoay lại đứng chờ hai kẻ săn đuổi. Đầu gối nó run run, hơi nhún xuống.
Nó giơ cánh tay lên, tay phải che đỡ gò má bên phải.
FELIX THẤY LEO CHẠY TỚI. Thấy anh nó dừng lại trước lối vào, xoay người lại.
Và rồi.
Hai đứa kia đuổi theo anh. Lần này chúng không mặc áo khoác. Nhưng nó biết. Nó biết chúng là ai
“Bố ơi!”
Felix chạy trở vào trong bếp, đến chỗ bố đang ngồi cạnh bàn với chiếc cốc sứ trong tay.
“Ra đây đi! Nhanh lên, bố ơi! Đằng này! Chỗ ban công ấy!”
Một ngụm cà phê thật lớn.
“Nhanh lên nào, bố!”
Nhưng bố vẫn ngồi đó với chiếc cốc trong tay. Trong khi đó Hasse và Kekkonen, thằng Hasse và Kekkonen khốn kiếp, đang ở dưới đó với Leo.
“Bố!”
Nó túm chặt lấy cánh tay bố, kéo, kéo mãi cánh tay ông.
“Bố ơi! Bố ơi!”
Sau cùng ông cũng đứng dậy, đi chân trần ra ban công, cúi người qua lan can như thường lệ.
Và ông cũng nhìn thấy những gì Felix vừa thấy.
“Bố ơi! Leo đang ở dưới đó kìa!”
“Ừ. Leo đang ở dưới đó.”
“Cả bọn nó nữa! Bọn nó, bố kìa! Bố với con phải...”
“Ta chẳng cần làm gì hết.”
“Đừng, bố ơi! Hasse! Và...”
“Leo phải tự tay xử lý việc này. Một mình.”
LEO ĐÃ CHỌN VỊ TRÍ để người đứng trên ban công có thể quan sát rõ mọi chuyện, gần chỗ mấy bụi cây và hàng cột đèn. Hasse tới đó trước, cũng thở hổn hển hệt như Leo. Chúng gườm gườm nhìn nhau. Hasse không mặc áo khoác, cao lớn hơn hẳn Leo nên phải cúi đầu mới gặp được ánh mắt nó.
Chân dang ra. Cánh tay giơ lên.
Một cái liếc nhìn cuối cùng lên ban công tầng bảy. Felix nhảy nhót, bám tay đánh đu lên thành lan can cho tới khi nửa người nó lơ lửng bên ngoài, còn bố đứng ngay bên cạnh.
Một cú đấm. Tay phải. Giữa mũi.
Hasse chưa kịp định thần. Nó ngã quỵ xuống, nước mắt trào ra, máu tuôn xối xả từ miệng, mũi, xuống cổ.
Và rồi nó nằm vật ra ở cái chỗ gần giống chỗ Leo nằm hôm trước.
Kekkonen đến sau, thở hổn hển thành tiếng.
Nó thấp hơn Hasse nhiều, nhưng khỏe hơn. Nó đấm cú đầu tiên, sượt qua má Leo, đôi chân Leo thật mềm mại và nhanh nhẹn khiến cú đánh thứ hai và thứ ba của Kekkonen thậm chí còn chẳng gần trúng mục tiêu.
Cú đấm đầu tiên của Leo đi trúng đích. Không hẳn là vào mũi, đúng hơn là vào má, cằm. Thân hình chắc nịch của Kekkonen vẫn đứng trơ trơ.
Và Kekkonen đánh trả.
Hai đầu gối và bàn chân nó lại lướt đi, nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, Leo đánh trúng thái dương, vai, rồi gò má bên kia cho tới khi Kekkonen lảo đảo, ánh mắt thay đổi hẳn - cặp mắt thằng Phần Lan vô lại chuyển từ giận dữ và tỉnh táo sang thất thần và sợ hãi.
Leo chuẩn bị xoay lại phía ban công, về phía bố và Felix thì có chuyện xảy đến. Nó không kịp hiểu tại sao bố bỗng nhiên la lớn và chỉ tay như thể để cảnh báo nó.
Rằng có kẻ túm lấy nó từ phía sau.
Rằng có kẻ đã kịp chồm dậy, túm chặt lấy áo khoác nó.
Leo giãy giụa. Kéo giật điên cuồng. Nó phải cố thoát ra! Giờ nó gần như hụt hơi.
Một vật rơi ra từ túi áo khoác của nó.
Con dao.
Con dao Mora của bố.
Nó không đủ nhanh. Vừa cúi xuống để nhặt con dao, nó đã chẳng tìm thấy gì nữa. Kekkonen nhanh hơn, đang khua con dao trước mặt nó.
Khi một con dao vung vẩy trước mặt ta, chỉ có phần lưỡi dao là nhìn thấy được. Và khi nó lao tới. Khi nó đâm thẳng vào mình.
“ĐÂM THẰNG KHỐN ĐÓ ĐI!”
Hasse đang nằm trên mặt đường bẩn thỉu hét lên với Kekkonen, hai tay bịt chặt mũi như thể đang cố túm lấy, giữ cho cái mũi khỏi rớt ra.
“Đâm nó đi, quỷ tha ma bắt!”
Nhát dao đầu tiên cắm sâu vào vai trái Leo, hay đúng hơn, vào vai trái của tấm áo khoác hơi dày nó đang mặc. Con dao Mora rạch toác một lỗ lớn, khiến những sợi bông trắng bắn vọt ra.
Khi nhát dao thứ hai đâm tới, nó xoay thân trên một chút, nghiêng qua một bên, khiến con dao đâm vào khoảng không bên cạnh nó. Nhát dao thứ ba nhanh và thẳng hơn, lần này lại trúng vào áo khoác, chỗ tay áo nhưng vết rách nhỏ hơn.
Hasse gào lên Đâm nó! Đâm nó! Còn Kekkonen nhìn Leo với đôi mắt điên dại, ánh lên sự chế nhạo mỗi lần dứ con dao ra trước. Nó nhắm vào mặt Leo, kịp đâm thêm hai nhát trước khi cửa mở toang sau lưng chúng.
Leo không quay người lại, lưỡi dao ở quá gần. Nếu xoay người lại, hẳn nó không thể thoát được nhát dao tiếp theo.
Rồi nó nghe thấy tiếng động. Vậy đủ biết.
Tiếng chân trần trên mặt đường nhựa.
Những bước chân của bố.
Tiếng thở của bố.
Giọng nói của bố.
“Bỏ dao xuống, thằng nhãi khốn kiếp!”
Kekkonen làm theo. Con dao rơi xuống, nẩy trên mặt đất. Chúng bỏ chạy. Hasse một tay ôm mũi, còn Kekkonen cúi tấm thân bè bè ra trước, chúng chạy băng qua bãi đỗ xe và lùm cây. Khi chúng chạy tới lề đường bên kia cũng là lúc chuông báo tiết học tiếp theo vang lên.
HỌ ĐỨNG SÁT CẠNH NHAU, nhìn vào tấm gương đầy hình vẽ graffiti.
Một người cao một mét chín có mái tóc sẫm chải ngược ra sau, người kia cao một mét năm mươi, mái tóc vàng rối tung.
“Con dao.”
Bố lật ngửa bàn tay, bên trong là cán dao màu đỏ, lưỡi dao một mặt dính đầy vết sơn. Con dao lẽ ra phải nằm trong chiếc quần lao động, trong chiếc túi thuôn dài cạnh cây thước gập.
“Con dao, Leonard!”
Thang máy đi qua tầng hai, tầng ba, Leo nhìn hình bố trong gương, cố hiểu suy nghĩ của ông. Hình bóng trong gương run lên. Bố thường thế khi ông uống rượu pha với đường hòa tan, hoặc khi ông tỏ vẻ ghê tởm bọn ăn bám, vô công rồi nghề. Nhưng bình thường những biểu hiện đó chỉ ở bề ngoài. Chứ không như lần này. Sự rung động lan vào tận bên trong.
“Bố đã dạy con chiến đấu. Bằng đôi tay! Vậy mà con... con lấy dao của bố”
“Đâu phải để đánh nhau.”
“Con không cần con dao khốn kiếp nào cả!”
“Chỉ là để khiến chúng chịu giao đấu. Dụ chúng đến đây. Để bố có thể nhìn tận mắt.”
Bố siết chặt cán dao. Ông giận dữ. Ông sợ hãi.
Bố giận dữ tới mức sợ hãi, và sợ hãi tới mức giận dữ.
“Con không hiểu sao. Mẹ kiếp. Rằng con... con...”
“Nhưng bố cũng dùng đến nó mà. Bố cắt...”
“Bố tập chiến đấu bằng tay không trước!”
Tầng sáu. Bảy. Họ đã về tới nơi. Nhưng hai người vẫn đứng bên nhau trong thang máy chật chội.
Chừng nào họ chưa mở cửa, không thôi nhìn nhau qua mặt gương đầy hình vẽ nguệch ngoạc - khi đó cái thế giới nhỏ bé này vẫn còn là của riêng họ.
“Con trai của bố.”
Giọng bố run run, Leo nhìn ông phía gần sát mép gương phía trên, nơi những vệt sơn thưa thớt hơn.
“Nhưng con đã đánh được nó, bố à. Giữa mũi. Phải không?”
Và bố mỉm cười. Ông thường cười lớn mỗi khi nhận chiếc phong bì đầy tiền, thỉnh thoảng khi ông uống thứ rượu vang đen thẫm đó, nhưng ông gần như không mỉm cười bao giờ. Ngoại trừ lần này.
❀ ❀ ❀
[1] Phỏng theo bộ phim hoạt hình của Thụy Điển mang tên Bamse - Vărldens starkaste bjorn (Bamse - chú gấu khỏe nhất thế giới). Trong phim, gấu Bamse trở thành chú gấu khỏe nhất thế giới nhờ ăn một loại mật ong đặc biệt là “dunderhonung” (dịch sát nghĩa: mật ong sấm sét) do bà chế biến dành riêng cho chú.