“Có một điều quan trọng,” Peter Atkins bắt đầu, “là cuộc họp ngày hôm nay cũng sẽ cần sự rõ ràng và cẩn trọng như bất kỳ cuộc họp nào đã diễn ra ở phòng họp này.”
Tám giờ kém 15 phút sáng thứ Tư ngày 30 tháng Mười một, khi các giám đốc chậm rãi đi đến Skadden Arps, Atkins tập hợp họ trong một phòng họp không có cửa sổ trên tầng 30. Những bức tranh nghệ thuật hiện đại rất khó mô tả trang điểm cho các bức tường màu trắng ở hai đầu của căn phòng. Charlie Hugel ngồi xuống chiếc ghế ở đầu bàn họp dài hình móng ngựa được làm bằng gỗ sồi, rải rác trên đó là những chiếc bút chì sắc nhọn. Dường như tâm trạng ông rất tốt; ông nhặt một quả táo từ chiếc xe đẩy để làm dịu cái bụng đang sôi ùng ục vì đói.
Bên phải Hugel là Marty Davis, bên trái là Atkins, Bill Anderson, Albert Butler và John Macomber. Bốn vị giám đốc bên ngoài khác cũng đã có mặt: Bob Schaeberle, Juanita Kreps, Vernon Jordan và John Medlin, ở đầu bàn bên kia, các nhân viên ngân hàng từ Dillon Read và Lazard đang ổn định chỗ ngồi. Phía sau các nhân viên ngân hàng, là một bàn ăn tự chọn chất đầy bánh sừng bò, bánh mì tròn và pho mát kem, bình đựng nước cam cùng bình đựng cà phê.
“Chúng ta phải cố gắng,” Atkins nói, “để đưa ra quyết định có lợi nhất cho các cổ đông. Quá trình này sẽ được tính phí. Có lẽ, sẽ có các tranh chấp giữa những nhà thầu.” Atkins tiếp tục nhấn mạnh điều mà anh gọi là “một cảnh báo cơ bản”: “Không bình luận” là phản hồi thích hợp duy nhất cho bất kỳ câu hỏi điều tra nào về những gì sắp xảy ra. “Bí mật phải được duy trì bằng mọi giá.”
Sau đó, Atkins bắt đầu thông báo cho các giám đốc những sự kiện diễn ra tối hôm trước: Thư của Jack Nusbaum được đọc to và chi tiết cùng các cuộc gọi điên cuồng của Goldstone được phát lại. Sự sụp đổ nhanh chóng của hồ sơ thầu bên First Boston được kể lại chi tiết. Các cuộc đàm phán về chứng khoán của Kravis cùng khiếu nại của anh về một vụ rò rỉ thông tin sau khi câu chuyện của Dow Jones xuất hiện ở Tokyo cũng được nêu chi tiết.
“Họ đã đưa ra tối hậu thư,” Atkins nói. “Nếu đến 1 giờ, hồ sơ thầu của họ không được thực hiện, họ sẽ rút lại.”
Felix Rohatyn có thể nhận thấy sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt của các giám đốc khi họ có thể chọn Kravis là người chiến thắng. Mọi người có thể nghe thấy tiếng xì xào giữa các giám đốc khi họ tập trung vào phòng họp, và so sánh vẻ mặt đó với những phản ứng kinh hoàng về bài viết trên trang bìa tờ Time… Trông thật kinh khủng. Làm thế nào họ có thể ngu ngốc đến vậy?… Lẽ ra họ phải biết lão có thể nói bất cứ điều gì… Tại sao họ không gửi lão đến Patagonia?…
Ross Johnson đã trở thành một biểu tượng quốc gia của lòng tham. Không ai trong phòng họp này muốn giao công ty cho lão. Nếu lão đến với tư cách là người trả giá cao hơn rất nhiều, họ sẽ không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc tuyên bố lão là người chiến thắng. Nhưng nhiều người đã thầm vui mừng vì sự lựa chọn của họ đã rõ ràng.
Trong suốt ba giờ, hội đồng quản trị và các cố vấn xem xét những sự kiện đã diễn ra trong 10 ngày qua. Lazard và Dillon xem xét chi tiết hai gói thầu, đặc biệt tập trung vào các cơ cấu chứng khoán trong giá thầu của cả hai bên. Ron Grierson, tham gia họp trên điện thoại từ London, đưa ra hàng tá câu hỏi đầy lo lắng, và mọi người đều biết tất cả câu hỏi đó đều xuất phát từ nỗi sợ bị kiện tụng của ông ta. Khi cuộc họp tạm dừng lúc 11 giờ kém vài phút, Hugel thông báo cho các giám đốc một vài tin tức. Ông nói: Sau giờ nghỉ giải lao, Henry Kravis và George Roberts sẽ được mời đến để trình bày trước hội đồng quản trị.
“Ồ, và còn một điều nữa,” Hugel nói.
“Ross Johnson đang ở đây.”
-
Sáng hôm đó, Johnson thức dậy với cảm giác cất được gánh nặng khỏi ngực. Theo cách nào đó, lão cảm thấy vẫn ổn khi toàn bộ cuộc chiến đã kết thúc. Ít nhất là bây giờ, mọi người đều có thể tiếp tục cuộc sống của mình. Lão nói với Laurie: “Anh nghĩ những gì chúng ta sẽ làm là, hôm nay anh sẽ tham dự cuộc họp hội đồng quản trị và ngày mai, chúng ta sẽ bay về Atlanta.”
Khoảng 9 giờ, Johnson đi bộ ngang qua quảng trường đi đến văn phòng của lão. Lão ở đó được một lát thì Cohen gọi, nghe giọng anh có vẻ phấn khích. “Chúng tôi sẽ thực hiện một cuộc đấu giá khác. Ông nghĩ thế nào về việc nâng giá cao hơn?” Anh nói, đề cập đến một con số với cơ cấu tiền mặt thấp, chứng khoán PIK cao. “Tất cả các con số đều khả thi… Ông có đồng lòng với chúng tôi không?”
Johnson từ lâu đã mất khả năng hoài nghi. Không có điều gì từ miệng của một giám đốc điều hành ở Phố Wall sẽ làm lão ngạc nhiên nữa. “Anh đang nói với tôi rằng những con số đó sẽ khả thi giống như 96 cộng 4 phải không?” Lão hỏi, nhắc đến cơ cấu giá thầu trước đó của họ.
“Hoàn toàn giống như vậy,” Cohen nói. “Xét về triển vọng điều hành công ty, ông thực sự sẽ thấy tốt hơn vì chúng tôi sẽ sử dụng ít tiền mặt hơn.”
Johnson suy nghĩ một giây “Anh nói cái quái gì vậy,” lão nói. “Nếu anh muốn tiếp tục và nâng giá lên thì hãy cứ làm đi.” Johnson nói thêm: Cảnh báo duy nhất của lão là, lão không còn khả năng đảm bảo để nhóm của Cohen có thể cắt giảm ngân sách cần thiết, để thỏa thuận này có lãi với mức giá đó.
“Đừng mong chờ phép màu,” Johnson nói với Cohen. “Vì bây giờ chúng ta đang ở trong xứ sở của những điều kỳ diệu.” Johnson gác máy với cảm giác lão như một người đang chịu tang tại đám tang của chính mình. Giờ đây, trò chơi này là của Shearson.
Johnson đến Skadden để dự cuộc họp hội đồng quản trị lúc mười 11 giờ kém vài phút, theo sát lão là Hội anh em vui vẻ mới — Horrigan, Henderson, Jim Welch và Bob Carbonell. Mặc dù chắc chắn họ đã thua, Johnson vẫn thấy vui. Lão trông đợi được xem pháo hoa khi Cohen nã lựu đạn. Sau một tháng được coi là biểu tượng của lòng tham, Johnson thấy vui khi có cơ hội được nhìn thấy các giám đốc của mình toát mồ hôi hột. “Thật vui khi thấy họ cứ đấu giá vu vơ không biết điểm dừng,” lão cười thầm với cách lão đi trước bọn họ một bước. “Hãy xem họ quằn quại thế nào.”
Nhóm của Cohen cũng đã sẵn sàng. Jack Nusbaum sẽ gặp Johnson lúc 11 giờ kém vài phút ở sảnh của Skadden Arps. Anh mang đến một lá thư đe dọa thứ hai — họ không nhận được câu trả lời cho lá thư đêm trước — yêu cầu mở lại cuộc đấu giá. Nusbaum và Johnson sẽ cùng tham gia cuộc họp hội đồng quản trị, và cố gắng ép họ phải mở lại cuộc đấu giá.
Nhưng khi Nusbaum đến, anh không tìm thấy Johnson. Anh đợi 10 phút trước khi đi lên lầu. Ở đó, anh thấy nhóm của Johnson đang đợi trong phòng họp ở tầng 32, hội đồng quản trị họp ở dưới đó ba tầng.
Johnson vui vẻ, lạc quan, cười nói và kể chuyện vui trong khi chờ tham gia cuộc họp. “Điều này chẳng phải điên rồ sao?” lão hỏi Nusbaum. Johnson không biết chuyện gì sẽ đến, nhưng lão hứa với Nusbaum một điều. “Chúng ta sẽ bắt họ trả món nợ này.”
Nusbaum không có tâm trạng để đùa. Trong khi chờ đợi, anh đi qua đi lại đầy lo lắng. Anh nhìn đồng hồ. 11 giờ 15 phút, và nếu hội đồng quản trị bắt đầu cuộc họp đúng giờ, thì đến giờ này, họ đã có thể bỏ phiếu cho một thỏa thuận với Kravis. Anh không đủ bình tĩnh để chờ đợi lâu hơn. Thời gian sắp hết.
Anh gọi đến văn phòng của Atkins. Thông điệp của anh rất đơn giản: Nếu các giám đốc không cho Johnson vào cuộc họp hội đồng quản trị của lão, họ sẽ gửi thư cho hội đồng mà không có sự hiện diện của lão. Nusbaum gác máy và đợi thêm 15 phút nữa. Atkins không trả lời cuộc gọi.
Nusbaum quay số gọi Cohen ở Shearson. Giọng anh đặc biệt căng thẳng.
“Nghe này, Peter, chúng ta đang bị cản trở. Ross không được tham gia cuộc họp. Cuộc họp đang diễn ra mà không có chúng tôi. Nếu chúng ta muốn đi tiếp với giá thầu cao hơn, tốt hơn hết là hãy trả giá thầu ngay bây giờ.” Cohen lắng nghe rồi nói: “Tôi sẽ gọi lại cho anh.”
-
Lúc 11 giờ 12 phút, Kravis và Roberts bước vào phòng họp của hội đồng quản trị vào cùng Raether và Beattie. Cả bốn người đã đến Skadden lúc 9 giờ 45 phút. Theo dự kiến, họ sẽ ký một thỏa thuận sáp nhập và mua lại RJR Nabisco. Thay vào đó, họ được chỉ ra ngồi ở khu vực lễ tân. Ngay sau đó, các nhân viên ngân hàng đầu tư của nhóm bắt đầu đến. Wasserstein đã ở đó. Gleacher bước vào, tức giận vì đêm trước không được mời. Jeff Beck được trở lại sau thời gian bị cấm cửa cũng đã đến. Được một lúc, Casey Cogut tìm được một căn phòng trống, ở đó Roberts, Kravis và Raether có thể tham khảo ý kiến của các nhân viên ngân hàng lắm lời mà không bị ai nghe lỏm.
Cả ba người đều trở nên lo lắng. Sáng hôm đó, các tờ báo đều đưa tin rằng nhóm của Johnson sẽ trở lại cuộc đấu. Vậy mà đến bây giờ, vẫn chưa thấy có dấu hiệu nào của họ. Trong khi chờ đợi, họ lo lắng tự hỏi không biết hội đồng quản trị đang nghĩ gì. Cuối cùng, Hugel bước vào và yêu cầu họ trình bày trước các giám đốc.
Bây giờ, khi bước vào phòng họp, Kravis và Roberts biết họ phải làm thật tốt. Giờ không phải là lúc để phàn nàn về Johnson hay bất cứ điều gì khác. Nếu họ muốn giành chiến thắng trước hội đồng quản trị, thì giờ chính là lúc Davis, Hugel và Macomber đều phải tin rằng gói thầu của Kohlberg Kravis là an toàn, đảm bảo, và hướng tới lợi ích tốt nhất cho nhân viên cũng như các cổ đông.
Khi các giám đốc đã yên lặng, Roberts trình bày chiến lược của Kohlberg Kravis. Họ sẽ không đến đây để chia năm xẻ bảy RJR Nabisco. Nếu thành công, họ dự định giữ cho công ty càng nguyên vẹn càng tốt. Khoảng 20% tài sản của công ty sẽ được bán. Các cổ đông có thể được chia phần lợi nhuận thông qua 25% vốn cổ phần sẽ được phân phối dưới dạng chứng quyền. Roberts nhấn mạnh rằng anh muốn đây là một thỏa thuận an toàn. Thỏa thuận mua lại lớn nhất trong lịch sử Phố Wall không thể mạo hiểm với hệ số năng lực trả nợ thấp. Họ sẽ chăm sóc đặc biệt cho các nhân viên. Các công ty của Kohlberg Kravis sẽ thuê hơn 300.000 công nhân, Roberts nói họ biết giá trị của việc giữ cho nhân viên của mình được hạnh phúc.
Đó là một bài phát biểu đáng tin cậy, được chuẩn bị kỹ lưỡng với mục đích dỗ dành. Trong 15 phút sau đó, Roberts và Kravis trả lời các câu hỏi. Vai trò của Paul Sticht sẽ là gì? Hoàn toàn là một thủ lĩnh lâm thời, Roberts nói.
“Anh có chắc thắng với buổi đấu giá lúc 1 giờ chiều không?” Một giám đốc hỏi.
“Rất chắc chắn.”
“Hãy sát cánh cùng chúng tôi nhiều nhất có thể,” Kravis nói.
Sau đó, Hugel và Atkins theo nhóm của Kravis vào một phòng khác. Hugel kiên quyết yêu cầu trước khi bỏ phiếu lần cuối, họ phải đàm phán một số vấn đề. Đó là cái mà họ gọi là Kế hoạch hai mục hướng tới quyền lợi của các nhân viên, chẳng hạn như chi phí thuyên chuyển. Trong 20 phút, họ trải qua một cuộc đàm phán phức tạp về các vấn đề rất khó hiểu như một nhân viên phải thuyên chuyển đi bao xa mới đủ điều kiện nhận tiền bồi hoàn, vấn đề mà Raether rất ngạc nhiên nên mô tả nó như “một thứ vô cùng khó tin”. Roberts ngồi một bên, tròn xoe hai mắt nhìn Kravis.
-
Còn một giờ nữa là đến hạn chót.
Các vấn đề quan trọng như chi phí thuyên chuyển đã được bàn thảo ổn thỏa, Beattie dẫn Kravis và Roberts đến một phòng họp trống để chờ cuộc bỏ phiếu lần cuối của hội đồng quản trị. Văn phòng họ chọn có vị trí chiến lược, ở quanh một góc chỉ cách phòng họp khoảng 6m. Bằng cách đứng ở góc đó, họ có thể dễ dàng nhìn thấy tất cả những người qua lại cửa phòng họp hội đông. Sau vài phút, Beattie đi ra từ căn phòng nhỏ đó, đi ngang qua cây cọ Kenthia cao khoảng 2m trồng trong một cái chậu lớn màu trắng, và chiếm lấy một vị trí ở góc chiến lược.
Trong nửa giờ, ông theo dõi thấy dòng người đều đặn các luật sư và nhân viên ngân hàng ra vào phòng họp của hội đồng quản trị. Là bạn của nhiều người trong số họ, Beattie cố tìm được một luật sư ở đây, một nhân viên ngân hàng đầu tư ở kia. Vài phút trước buổi trưa, ông nhận thấy hoạt động trở nên nhộn nhịp. Các luật sư với vẻ mặt lo lắng vội vã ra vào đông như kiến. Khi họ đi qua, Beattie nắm lấy một cánh tay. “Có chuyện gì thế?”
“Ross và Nusbaum đang ở đây,” luật sư nói, rồi hối hả chạy đi.
Beattie nguyền rủa. Ông tức giận nhưng không ngạc nhiên. Đến giờ này, Atkins và ủy ban đã kéo dài thời gian chờ đợi của họ đến hơn 12 giờ. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi Johnson đưa ra một giá thầu khác. Beattie quay trở lại căn phòng nhỏ, nơi Kravis và Roberts đang chờ đợi trong lo ầu.
Roberts không giữ được bình tĩnh trước thông tin đó. “Chết tiệt, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?” anh sôi sục. “Tôi đã ở đây từ 9 giờ rưỡi đêm qua và chúng ta đang bị lừa. Chúng ta đang bị lợi dụng!
-
Ở Shearson, văn phòng của Cohen nhộn nhịp hoạt động. Tom Hill và một tá người khác ra vào như con thoi. Cohen đứng bên cạnh bàn, ngậm điếu xì gà, nghiên cứu một loạt tài liệu mới trên máy tính. Khi Nusbaum gọi, anh đã sẵn sàng đưa ra một con số cho giá thầu. Anh kiểm tra chéo với Gutfreund và Strauss ở Salomon, họ đang tự giam mình trong văn phòng được trang trí theo kiểu art-deco của Gutfreund. Tất cả những gì họ cần bây giờ là sự chấp thuận của Johnson và, điều không thể thiếu là: cam kết cắt giảm thêm thỏa thuận quản lý của lão, nếu nhóm giành chiến thắng.
Cohen đã chuyển cả hai yêu cầu tới Steve Goldstone ở Davis Polk, anh này lại chuyển tiếp những đề nghị đó đến Johnson hiện đang ở Skadden. Khi nghe về giá thầu dự kiến của Cohen, Johnson bắt đầu cười lớn. “Anh không thể nghiêm túc được ư,” lão nói. Hoàn toàn không liên quan đến hành động này, Johnson chấp thuận bất kỳ sửa đổi nào của thỏa thuận quản lý mà họ cho là cần thiết.
10 phút sau, Cohen gọi lại cho Nusbaum.
“Đặt giá thầu đi,” anh nói rồi đọc nhanh bộ số liệu, tiền mặt và chứng khoán. Nusbaum suýt mắc nghẹn.
Giá thầu là 108 đô-la/cổ phiếu. 25 tỷ đô-la.
Tâm trí của Nusbaum đang phải chạy đua. Muốn trả giá là một chuyện; để hội đồng quản trị tiếp nhận nó lại là chuyện khác. Họ đã ở Skadden Arps được một giờ và chẳng có ai đoái hoài đến họ. Bằng cách nào đó, họ phải gây áp lực để mở lại cuộc đầu giá. Nusbaum nhìn đồng hồ. Đã quá trưa rồi. “Peter, họ không muốn chúng tôi ở đây,” Nusbaum nói. “Ở đây bắt đầu có mùi của sự che giấu.”
“Nếu họ không nhận giá thầu,” Cohen nói, “chúng ta sẽ đưa sự việc ra trước công luận.” Hội đồng quản trị không thể phớt lờ thông cáo trước công chúng. Họ sẽ phải soạn thảo một thông cáo báo chí.
Vài phút sau, Nusbaum quay số lần thứ hai gọi cho Atkins.
“Hãy nói với ngài Atkins,” anh nói với thư ký, “chúng tôi có một giá thầu mới phải trình lên, và sẽ thông báo công khai giá thầu đó.”
Nusbaum nghĩ: Có lẽ làm vậy sẽ khiến họ chú ý.
-
Nusbaum đã đúng.
Vài phút sau cuộc gọi của Nusbaum, Atkins nhận được tin nhắn gửi vào trong phòng họp. Anh túm lấy Mike Mitchell, và hai người bước nhanh ra khỏi khu vực chờ tràn ngập những nhân viên ngân hàng đầu tư của Kravis đang nhàn rỗi ngồi chờ, và đi xuống cầu thang bộ của Skadden. Khi xuống đến tầng 32, họ rẽ phải và đi vào hành lang. Họ thấy Nusbaum đang đứng một mình trong căn phòng chỉ có một chiếc bàn và điện thoại. Không có ghế; không có các bức tranh treo trên tường, nhưng có một quang cảnh đẹp nhìn ra cây cầu Queensboro, chỉ cách đó hai dãy nhà. Atkins nhận thấy, Nusbaum đang lo lắng.
“Nghe này, tôi đã có bức thư, mà những người khởi kiện bên tôi soạn thảo,” Nusbaum nói. “Tôi sẽ đưa nó cho anh, nhưng xin vui lòng đừng để ý đến nó. Tôi thực sự ở đây để nói điều này, đây là giá thầu của chúng tôi.”
Không ai có một mẩu giấy để viết ra các con số. Mitchell lấy một mẩu giấy từ trong ví ra, và ghi lại những gì Nusbaum nói với anh: 84 đô-la/cổ phiếu bằng tiền mặt, 20 đô-la/cổ phiếu ưu đãi PIK, và 4 đô-la/cổ phiếu có thể chuyển đổi. 25 tỷ đô-la.
“Tôi muốn nhấn mạnh là,” Nusbaum kết thúc, “mọi thứ đều có thể thương lượng.”
Atkins gật đầu. Khi anh và Mitchell rời đi, họ nhìn nhau và nở một nụ cười.
“Sẽ là một ngày rất thú vị đây,” Mitchell nói.
Nusbaum gọi điện để báo cáo sau hành động đó. “Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra,” anh nói với Cohen. “Nhưng tôi nghĩ, chúng ta đã quay trở lại cuộc đấu.”
-
Bên ngoài phòng họp, Beattie đang lang thang ở hành lang để tìm kiếm thông tin. Cho đến lúc này, không có ai nhìn thấy Johnson hay người của lão, chỉ có những báo cáo chưa được xác minh là họ đang ở trong tòa nhà này. Beattie túm được Atkins khi vị luật sư trở về sau cuộc nói chuyện với Nusbaum.
“Johnson và Nusbaum đang làm gì thế?” Beattie hỏi.
“Ồ,” Atkins trả lời, “chúng tôi sẽ phải giải quyết những gì họ mới đưa cho chúng tôi.”
“Họ đã đưa gì cho các anh?”
“Tôi không thể nói với ông.”
“Thôi nào, Peter, người bên tôi đã đợi cả đêm. Họ mệt mỏi vì bị lợi dụng. Giá thầu tốt nhất của chúng tôi đang ở trên bàn. Tôi nói cho anh biết, họ sẽ rời đi nếu mọi việc cứ tiếp diễn thế này. Và nếu họ làm như vậy, cả tôi và anh đều biết phía bên kia có thể tự do làm những gì họ muốn.”
“Tôi biết rồi,” Atkins nói, rồi mất hút vào trong phòng họp.
-
Sáng hôm đó, Mel Klein và ba trợ lý khác của Pritzker đang ở La Guardia chuẩn bị lên máy bay của hãng hàng không American Airlines để bay về Chicago. Khi hãng này không thể xếp bốn người đàn ông đã kiệt sức ngồi cùng nhau, họ quyết định bay chuyến tiếp theo. Klein bước xuống câu lạc bộ hải quân, và vì không có gì để làm, ông gọi cho Jim Maher.
Maher thông báo cuộc đấu giá vẫn chưa kết thúc. Kravis đã đưa ra giá thầu đầu đó khoảng 106 đô-la/cổ phiếu, và có vẻ phe anh ta sẽ giành chiến thắng. Đội Pritzker bắt đầu phấn khích.
Mở thầu lại ư? Klein tự hỏi. Chúng ta có nên gọi cho Jay và Tom không? Liệu có thể tăng cơ cấu tiền mặt trong giá thầu của chúng ta không?
Trong phút chốc, họ nhận ra hai bên đang cùng phỉnh phờ nhau.
“Xin lỗi, Mel,” Maher nói, “kết thúc rồi.”
-
Một giờ kém 20 phút, Atkins trở lại văn phòng nhỏ, nơi Kravis và Roberts đang chờ đợi. Không khí trong phòng lạnh băng khi Atkins nói. “Chúng tôi đã nhận được thông tin mới và không thể chấp nhận thời hạn 1 giờ chiều của bên anh,” vị luật sư nói. “Chúng tôi cần thêm thời gian.”
“Tuyệt đối không được.”Kravis nói.
Câu trả lời của Roberts cũng sắc lẹm như vậy. “Chúng tôi sẽ không chờ đợi nữa.” Khi Roberts nổi giận, đôi môi của anh mỏng và mím chặt, trông như một đường kẻ trên khuôn mặt giận dữ. “Thật kỳ quặc,” anh nói, gần như không giữ được bình tĩnh.
“Peter, chúng tôi sẽ không để bị lừa nữa. Đêm qua, anh đã nói với chúng tôi, rằng anh sẽ đề xuất gói thầu của chúng tôi với hội đồng quản trị, chúng tôi cũng đã có một thỏa thuận, và mọi thứ đều tốt đẹp. Bây giờ, hóa ra giá thầu của chúng tôi lại bị rò rỉ. Chúng tôi sẽ không cho anh thêm thời gian nữa.”
Beattie liền can thiệp. “Chờ đã, bình tĩnh đi,” ông nói. Vị luật sư quay sang Atkins. “Peter, anh có thể cho chúng tôi vài phút được không?”
Atkins rời đi. Khi cánh cửa đóng lại, Beattie nói với Kravis và Roberts bằng giọng điệu chỉ đủ để hai người nghe thấy. “George, Henry, bình tĩnh lại đi,” Beattie nói. “Họ đang chịu rất nhiều áp lực. Họ muốn đảm bảo mọi thứ được thực hiện đúng luật. Và trong việc này, chúng ta không giúp gì được cho họ…”
-
Vào lúc 12 giờ 50 phút, một dòng chữ chạy trên bản tin Dow Jones. Trong các phòng họp hội đồng quản trị, trên các sàn giao dịch trên toàn quốc, những nhà môi giới và nhà đầu tư nhìn lên kinh ngạc.
“NHÓM QUẢN LÝ RJR ĐÃ NÂNG GIÁ THẦU LÊN 108 ĐÔ-LA/CỔ PHIẾU…”
Một phút sau, Beattie ngừng bài phát biểu của mình với Kravis và Roberts để nhận một cuộc gọi khẩn cấp. Đầu dây bên kia là một cộng sự của Kohlberg Kravis.
“Họ trả giá thầu một lần nữa rồi,” vị cộng sự nói.
“Ai?”
“Nhóm quản lý.”
“Cái gì?”
“Nhóm quản lý vừa cho đăng trên bản tin giá thầu mới của họ. Giá mới là 108 đô-la.”
“Tôi không tin. Anh đừng đùa tôi.”
“Đó là sự thật.”
Beattie gác máy và quay sang Kravis và Roberts.
“Các anh sẽ không tin điều này. Nhưng bản tin vừa đăng, họ đã trả giá thầu là 108 đô-la/cổ phiếu.”
Kravis phải ngồi phịch xuống. Nỗi sợ hãi nhất của anh đã thành hiện thực, dù anh phải thừa nhận nó không hẳn khiến anh ngạc nhiên. Johnson đã có cả đêm và cả buổi sáng để chuẩn bị giá thầu mới.
Giờ đây, khi họ chỉ còn cách chiến thắng 20 phút nữa, mọi thứ đã thay đổi.
Cuộc đấu chưa kết thúc. Công ty này bây giờ không phải là của họ. Thế giới này thật không công bằng.
Và đột nhiên họ phải đứng sau: 108 đô-la so với 106 đô-la.
Những lời nguyền rủa vang đầy căn phòng. “Họ sẽ không ký với chúng ta!” Raether nói, mắt nhìn đồng hồ. “Chúa ơi, chúng ta sẽ làm gì bây giờ?”
Sau đó, cũng đột ngột như khi cơn giận dữ bùng lên, họ bĩnh tĩnh trở lại. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu của cả Kravis và Roberts: Cohen đã làm gì? Lần đầu tiên trong 12 giờ qua, họ biết nhóm quản lý đang ở đâu.
Họ lập luận họ có thể lợi dụng việc này để thu lợi. Và họ sẽ cần phải có mưu kế. Họ không nên chỉ biết đe dọa sẽ bỏ đi nữa. Họ tranh luận thêm 20 phút về việc nên làm gì, rồi gọi cho Atkins vào lúc 1 giờ 15 phút.
Chúng tôi đã sẵn sàng gia hạn thời gian, Kravis nói, với một điều kiện: Hãy trả phí cho chúng tôi cho đến giờ này, và chúng tôi sẽ ở lại thêm một giờ nữa. Nghe có vẻ có lý. Kravis tin rằng anh đang ở vị trí có lợi. Anh biết các vấn đề chứng khoán của nhóm quản lý vẫn chưa được đàm phán, nhưng bên anh đã đàm phán xong xuôi. Anh không thấy có lý gì phải hoảng loạn và tăng giá thầu; họ vẫn sẽ có cơ hội để làm điều đó sau này, nếu cần. Với cách làm này, họ sẽ duy trì áp lực lên hội đồng quản trị, đồng thời đảm bảo bất kể có chuyện gì xảy ra, họ sẽ bất thình lình đưa ra một mức giá.
Chi phí của bên anh là bao nhiêu? Atkins hỏi. Raether thực hiện phép tính. Tổng chi phí của họ lên tới 400 triệu đô-la, nhưng Raether, cẩn thận không muốn sự việc đi quá xa, chỉ yêu cầu 45 triệu đô-la.
“Tôi nghĩ mình có thể thuyết phục được ủy ban đặc biệt,” Hugel nói, ông vừa bước vào phòng. Ông trở lại vài phút sau với sự chấp thuận của hội đồng quản trị. Thỏa thuận được viết nguệch ngoạc trên một miếng giấy nhớ màu vàng. Beattie mỉm cười. Cho dù có chuyện gì xảy ra, ông đã được trả tiền.
45 triệu đô-la để chờ 60 phút. Thật khó tin, Atkins và RJR lại nghĩ rằng đó là một thỏa thuận tốt.
-
Jack Nusbaum đã đợi 40 phút trong căn phòng trống nhìn ra cây cầu Queensboro, thỉnh thoảng anh nói chuyện với Cohen, và trả lời các câu hỏi có tính chuyên môn từ những nhân viên ngân hàng đầu tư của ủy ban.
Sau đó, quá 1 giờ vài phút, anh nhận được một cuộc gọi từ Atkins.
Khi vận động cho giá thầu 108 đô-la, Nusbaum đã nhấn mạnh rằng tất cả các thành phần của giá thầu đều có thể thương lượng. Bây giờ, Atkins nói đã đến lúc kết thúc cuộc đấu này, một lần và mãi mãi. “Chúng tôi muốn có giá thầu cao nhất và tốt nhất của bên anh,” vị luật sư nói. “Chúng tôi muốn có nó trong vòng 15 phút nếu có thể.”
“Có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn một chút.”
“Tốt thôi, hãy làm tốt nhất có thể.”
Trong vòng vài giây, anh gọi điện cho Cohen. “Cuộc đấu thầu đã được mở lại,” anh nói. “Chúng ta đã trở lại. Họ muốn giá thầu tốt nhất của chúng ta.”
“Ta có bao nhiêu thời gian?”
“15 phút.”
“Không nhiều lắm.”
“Tôi biết.”
Dưới phòng họp, Johnson hoan hô lời mời cho một cuộc đấu giá nữa. Đến nước này, lão không còn lo lắng về giá đấu thầu nữa. Lão nói với Nusbaum: “Lại bắt đầu rồi.”
-
Bây giờ, đến lượt Cohen hít một hơi thật sâu.
Lần thứ hai trong ngày hôm đó, anh đi vào vùng biển chưa được khám phá. Anh vẫn không biết giá thầu của Kravis là bao nhiêu. Anh nhanh chóng hội ý với Hill và những người khác trong văn phòng của mình, rồi gọi cho Gutfreund ở Salomon. Anh rất ngạc nhiên khi Gutfreund yêu cầu trả giá mạnh tay hơn. Cohen phải nghĩ thật nhanh. Cho dù trả giá bao nhiêu, họ sẽ cần thêm tiền từ thỏa thuận quản lý. Do đó, cần phải có sự nhượng bộ từ phía Johnson.
Anh gọi cho Goldstone. “Chúng tôi có thể đặt giá cao đến 115 đô-la,” Cohen nói với vị luật sư. “Tôi thực sự nghĩ rằng đó là những gì chúng tôi có thể làm. Tôi muốn đưa ra mức giá ưu tiên. Đã đến lúc kết thúc chuyện này.”
Goldstone cứ ngỡ như đang mơ. 115 ư? Chỉ mới sáu tuần trước, Shearson còn nói với Johnson rằng, công ty này trị giá 75 đô-la/cổ phiếu.
Cohen giải thích, để có thể ra giá như vậy, Shearson cần phải có sự đồng ý của Johnson trong việc cắt giảm thêm 2 điểm nữa trong thỏa thuận quản lý, còn 4% — tức là còn gần một nửa so với thỏa thuận ban đầu. “Ngay bây giờ,” Cohen nói, “tôi muốn biết liệu Ross có chấp nhận điều đó không.”
Goldstone nghĩ rằng con số và yêu cầu này thật vô lý. Nhưng anh vẫn chuyển lời cho Johnson, và khi hiểu ý định của Cohen, lão chỉ đành cười bất lực.
“Chúa ơi, thật điên rồ!” Lão kêu lên. “Vụ đầu tư này mới tốt làm sao? Tôi không nghĩ anh ta phải làm như vậy, phải không?”
Goldstone nghĩ đã đến lúc nói lên những lý do khác của vụ mua lại.
“Nghe này, Ross, họ có lý đo để làm điều này ngoài việc chỉ đơn thuần là mua công ty.” Anh đề cập đến khoản phí 200 triệu đô-la trả trước mà Shearson sẽ nhận được nếu thỏa thuận thành công. Anh nói về những lợi ích từ đặc quyền chưa từng có mà họ sẽ nhận được sau khi hoàn thành vụ LBO lớn nhất lịch sử. Vấn đề của Johnson là lão cứ nghĩ mãi về thế giới thực, tiền thật, đầu tư thật. Thực tế, Goldstone cho lão biết, đây không phải là thế giới thực. Đây là Phố Wall.
“Đối với tôi, điều này thật điên rồ,” lão phản đối.
Còn một điều nữa, Goldstone nói. “Nếu ông sẵn sàng đồng ý, họ còn muốn có những điều chỉnh mới trong khoản tiền thưởng của ông. Ông có sẵn sàng không?”
Đến thời khắc này, ông phải nói thật. Goldstone nghĩ.
“Được chứ, tại sao không?” Johnson nói và cất tiếng cười mỉa mai. Lão đã cho đi tất cả mọi thứ. Phần dành cho nhóm quản lý ghi trong thỏa thuận ban đầu ở mức 8,5%, ứng với 20% lợi nhuận trong tương lai. Bây giờ, giảm xuống còn 4%. “Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục giảm nữa,” Johnson nói, “chúng ta sẽ nợ họ tiền.” Lão cười thầm: “Này, Steve…”
“Vâng?”
“Hãy nhớ. Không thể hạ xuống dưới 0 đâu nhé.”
Goldstone cúp máy và quay số gọi Cohen. “Ông ấy đồng ý rồi. Làm đi.”
-
Cohen kiểm tra nhanh các con số lần cuối trước khi chuyển giá thầu mới của nhóm cho Nusbaum hiện đang ở Skadden Arps.
Jack Nusbaum, tốt nghiệp trường Kinh doanh Wharton, trường Luật Columbia, đối tác cấp cao của một trong những công ty luật lớn nhất tại New York, đã có phản ứng hết sức ngắn gọn với giá thầu mới của Peter Cohen.
“Mẹ kiếp.”
Sau đó, anh cúp máy và chuyển tin tức đó cho Atkins: Ross Johnson, Shearson Lehman và Salomon Brothers đã tăng giá thầu của họ lên 112 đô-la/cổ phiếu. Anh không có thời gian để tính toán. Giá trị danh nghĩa của gói thầu này là 25,76 tỷ đô-la. Lúc 1 giờ 24 phút, Atkins chuyển tin tức đó cho hội đồng quản trị.
Giá thầu mới của Shearson khiến tình hình của Atkins trở nên cực kỳ phức tạp. Một mặt, anh đã có Kravis với giá 106 đô-la/cổ phiếu. Bởi vấn đề chứng khoán của Kravis đã được đàm phán, những cố vấn sẽ cảm thấy an tâm với các giá thầu gần với những gì Kravis nói. Nó rất tốt. Đáng tin cậy. Và giá thầu của họ đứng thứ hai.
Mặt khác, anh có nhóm quản lý vừa đưa ra mức giá 112 đô-la/cổ phiếu. Chứng khoán của Cohen không những chưa được xác định rõ như của nhóm Kravis, mà nhóm quản lý dường như đã không chú ý đến lời khuyên Dillon và Lazard đành cho họ chỉ một ngày trước đó. Chứng khoán của họ vẫn còn “mềm”, có nghĩa là, họ không có cơ chế “định lại lãi suất” để đảm bảo chúng được giao dịch đúng mức giá mà Shearson công bố. Cohen định giá thầu của anh ta ở mức 112 đô-la/cổ phiếu, nhưng, dù vậy, Atkins biết nó chỉ có giá 105 đô-la. Sẽ mất nhiều thời gian để xác định chính xác giá trị của nó. Và, chỉ còn 30 phút nữa là đến thời hạn chót lúc 2 giờ theo lời hẹn với Kravis, thời gian là thứ xa xỉ mà Atkins không có.
Atkins tự nhủ rằng chắc chắn Kravis đang bị lừa. Nhưng trước nguy cơ mất trắng 25 tỷ đô-la, liệu anh có thực sự dám mạo hiểm không? Bằng cách nào đó, anh biết, họ phải lùi thời hạn của Kravis một lần nữa.
-
Từ vị trí có lợi bên ngoài phòng họp hội đồng quản trị, đôi mắt xanh mềm mại của Dick Beattie nhìn thấy cảnh Atkins và các cố vấn hội đồng khác hối hả ra vào như con thoi ở một văn phòng góc bên phía đối diện. Có chuyện gì đó đang diễn ra, ông nghĩ, cố gắng chống lại sự thôi thúc muốn vượt qua không gian mở, tiến về phía cửa.
Bên trong, các cố vấn đang trong một cuộc tranh luận không có hồi kết. “Anh phải cho KKR một số lợi thế,” Dennis Block, luật sư làm việc với các nhân viên ngân hàng đầu tư của hội đồng quản trị, nói. “Anh phải bảo vệ những gì chúng ta đã có. Chúng tôi không muốn đến lúc đó lại chẳng còn nhà thầu nào.”
Họ phải tìm cách giữ Kravis lại trong khi đàm phán về giá chứng khoán với nhóm quản lý. Họ đã chi cho Kravis 45 triệu đô-la tiền phí. Họ sẽ phải đưa ra đề nghị gì tiếp theo đây?
Ira Harris đưa ra ý tưởng: Trao cho Kravis thỏa thuận sáp nhập. Yêu cầu anh ta kéo dài thời hạn một tuần. Cho anh ta tất cả các khoản phí đáng được nhận - gần 400 triệu đô-la - cộng 1 đô-la/cổ phiếu hay ứng với 230 triệu đô-la cho cái gọi là “phí thỏa thuận thất bại”, sẽ được chi trả nếu nhóm quản lý của Johnson trả giá cao hơn Kravis trong khoảng thời gian gia hạn một tuần đó. Đến thời điểm đó, Kravis vẫn có quyền trả giá một lần nữa.
“Phải,” Block nói. “Bằng cách đó, chúng ta sẽ giữ chân được KKR.”
Mike Mitchell, luật sư chuyên về kiện tụng của Skadden, lại không chắc chắn lắm. “Nhìn xem, giá thầu 108 đô-la đã được công bố trên bản tin, KKR sẽ biết về nó. Họ sẽ nghĩ chúng ta chỉ đang lợi dụng họ để có được giá thầu cao hơn từ phía Shearson.”
Ngoài sự lo lắng của Mitchell, thì đó dường như là giải pháp duy nhất. Đối với Kravis, giải pháp này có vẻ là một tình huống không thua. Anh đã có một thỏa thuận sáp nhập và phí sáp nhập, mà không mất gì cả. Nhưng lý do tốt hơn cả là: Họ không còn thời gian.
Hai giờ kém vài phút, Atkins dẫn theo một nhóm vài người vào văn phòng nơi Kravis và Roberts đang chờ đợi. Atkins nghĩ rằng hai anh em họ trông như thể vừa được chạm khắc ra từ những khối băng. Quai hàm của họ nghiến chặt, vẻ mặt dữ tợn.
Mitchell giải thích đề xuất. Họ có đồng ý không?
“Tuyệt đối không,” Kravis nói. “Các anh đang nói về cái quái gì vậy? Chúng tôi đến đây để mua công ty này. Chúng tôi muốn một thỏa thuận. Nếu rời khỏi văn phòng này, chúng tôi sẽ ra đi. Các anh có thể hôn tạm biệt chúng tôi.”
Vẫn như mọi khi, tiếng nói của Beattie rất có ảnh hưởng. “Phe bên kia đâu?” ông hỏi. “Các anh có đề xuất điều tương tự với họ không?”
Không có câu trả lời. Beattie cần phải biết rõ hơn.
“Chúng tôi thấy nhóm quản lý đăng trên bản tin giá thầu 108 đô-la,” Beattie hỏi. “Điều đó có đúng không?”
Atkins biết câu trả lời của anh chính xác hơn. Anh hoàn toàn không thể cho họ biết Cohen đã vượt lên với giá 112 đô-la.
“Ông không nên thừa nhận bất cứ điều gì,” anh nói.
Beattie nói họ sẽ cần vài phút để suy nghĩ về đề xuất này, nên Atkins & Co. liên rời đi.
Kravis nghĩ Atkins đang lừa đảo. Tất nhiên, Cohen vẫn đang ở mức 108 đô-la. Tại sao anh ta lại phải tăng giá lên? Kravis nhất quyết rằng Atkins đang muốn đẩy giá lên, cố gắng một lần nữa moi thêm những đồng xu cuối cùng từ túi anh. Nếu đấu với giá thầu 108 đô-la của nhóm quản lý, Kravis cảm thấy họ sẽ thắng.
“Chúng ta sẽ giành chiến thắng trong một trận hòa,” Kravis nói: “Chúng ta có đề xuất chứng khoán tốt hơn. Và anh cũng biết rằng chúng ta đáng tin hơn Johnson. Anh biết rằng hội đồng quản trị đang tức giận với ông ta sau loạt bài đăng trên tờ Time. Một trận hòa là chúng ta sẽ thắng.”
Bây giờ, nếu họ gây áp lực mạnh hơn, và Kravis sẵn sàng đặt cược, hội đồng quản trị sẽ bị buộc phải đầu hàng. Hồ sơ thầu của họ đã như chim trong chậu cá trong lồng, và hội đồng quản trị không thể mạo hiểm để mất nó.
Raether và Ted Ammon đề xuất tăng thêm 2 đô-la, 1 đô-la cho chứng khoán PIK và 1 đô-la cho trái khoán có kỳ hạn. Họ biết đó là một trò bịp về tài chính, nhưng hội đồng quản trị không có thời gian để bàn cãi. Nếu Kravis nói nó trị giá 2 đô-la, hội đồng quản trị sẽ tin anh. 2 giờ 5 phút, họ gọi Atkins tới.
“Peter,” Kravis nói, “chúng tôi sẽ không chấp nhận lời đề nghị của anh.”
Vị luật sư vẫn giữ vẻ mặt không biến sắc. “Anh có định làm gì với giá thầu của mình không?” Atkins hỏi.
Kravis giải thích cách để họ có thể đề xuất tăng giá thầu từ 106 đô-la lên 108 đô-la. Khi Atkins rời đi, Kravis và Roberts mong đợi một quyết định từ hội đồng quản trị trong vài phút.
-
Atkins và các cố vấn của hội đồng quản trị không khỏi choáng váng; họ đã bị thuyết phục rằng Kravis nhất định sẽ tăng giá thầu.
Giờ họ trả giá bao nhiêu đây?
2 giờ 10 phút, Hugel ổn định trật tự cuộc họp hội đồng quản trị. “Mới đây, KKR đã công bố giá thầu mới nhất của họ,” Atkins thông báo: 80 đô-la/cổ phiếu bằng tiền mặt, 18 đô-la/cổ phiếu ưu tiên và 10 đô-la/trái khoán.
Dennis Block nhận thấy có gì đó không ổn.
“Có giới hạn thời gian không?” anh hỏi.
Atkins suy nghĩ trong giầy lát: “Không…”
Thật may. Kravis và Roberts đã quên đưa ra một thời hạn mới. Lazard, và Dillon sẽ cần vài giờ để đánh giá chứng khoán trong giá thầu của nhóm quản lý. Nhờ sự sơ suất của Kravis, giờ họ đã có khoảng thời gian đó.
Nhưng vấn đề đầu tiên là hợp đồng sáp nhập. Nếu nghiêm túc xem xét gói thầu của nhóm quản lý, hội đồng quản trị cần có sự đảm bảo của Cohen, rằng anh ta cũng sẽ đồng ý với một thỏa thuận tương tự về cái gọi là Kế hoạch Hai mục giống như với Kravis. Phải soạn thư thỏa thuận để Nusbaum ký. “Nếu họ không ký,” Hugel nói, “chúng ta sẽ bắt tay với KKR. Nếu họ ký, chúng ta sẽ tư vấn cho họ phải làm gì.” Mike Gizang mang thông điệp đó xuống cho Nusbaum đang ở tầng 32. Thông điệp được viết nguệch ngoạc, trong 21 dòng, trên một tấm giấy ghi nhớ màu vàng. Nusbaum đọc nó, sau đó gọi cho Cohen, anh liền có ngay một cuộc họp qua điện thoại với Gutfreund và Strauss ở Salomon Brothers. Họ nhanh chóng đồng ý với thỏa thuận, và sau khi thực hiện một vài thay đổi nhỏ, Nusbaum trao mảnh giấy lại cho Gizang.
-
Vị trí của Kravis không chỉ thuận lợi để theo dõi người ra vào phòng họp của hội đồng quản trị, nó còn nằm trên quãng đường ngắn nhất đến phòng vệ sinh nam. Trong suốt cả ngày, bất cứ khi nào có một giám đốc đi vào đó, Kravis sẽ cử một cộng sự đến đó, đứng ở hố đi tiểu bên cạnh ông ta và bắt chuyện. “Đội tuần tra đi tiểu” cuối cùng cũng thành công khi Roberts chặn được Hugel và Vernon Jordan trên đường đến nhà vệ sinh.
Đã quá 3 giờ, Kravis và Roberts đã chờ gần một tiếng đồng hồ. “Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” Roberts hỏi.
“Hội đồng vẫn chưa bắt đầu cân nhắc về giá thầu của bên anh,” Hugel nói.
“Ý ông là gì?” Roberts thấy choáng váng.
Anh tức giận đi theo hai thành viên hội đồng quản trị vào phòng vệ sinh, và khi Hugel cùng Jordan định quay trở lại phòng họp, anh tiếp tục làm phiền họ. “Nếu hội đồng quản trị không họp bàn vấn đề đó, vậy các ông đang làm cái quái gì trong đó?”
Hugel nói mơ hồ, lầm bẩm điều gì đó về sự chậm trễ pháp lý. Một lúc sau khi Hugel và Jordan đi ra khỏi nhà vệ sinh, Roberts theo sát họ. Kravis đang đợi họ.
“Cái quái gì đang diễn ra vậy?” anh căn vặn.
Bị ngáng đường, Hugel dừng lại. “Thôi nào, các anh,” ông nói, “cho chúng tôi thêm chút thời gian đi. Chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề này.”
“Như vậy là quá lâu rồi,” Kravis nói.
“Chúng tôi đang giải quyết,” Hugel nói. “Chúng tôi đang tiến hành.”
“Các ông cần bao lâu nữa?” Kravis hỏi.
“Chúng tôi cần hai giờ. Hãy cho chúng tôi hai giờ. Chúng tôi sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Hugel mỉm cười và chỉ vào Jordan, ông này cao tới gần 2m, trông tồng ngồng bên cạnh nhà tài phiệt nhỏ bé. “Tôi đã có gã cao kều này phòng khi Ross gây khó dễ,” Hugel nói, và mỉm cười.
-
Ở dưới khu vực tầng 32, Johnson và các thành viên còn lại của nhóm quản lý dành cả buổi chiều để trêu đùa, và cố gắng cập nhật các sự kiện đang diễn biến rất nhanh. Nhiều giờ trôi qua, họ thấy kinh ngạc trước những cách Phố Wall đã dẫn dắt cuộc phiêu lưu vĩ đại của họ lạc lối đến mức này.
Có một điều Johnson đặc biệt quan tâm. Lão phát hiện các nhà thầu sử dụng nhiều đến mức lạm dụng trái phiếu rác, còn được gọi là chứng khoán thanh toán bằng hiện vật, hay PIK. Quyết định của nhóm quản lý về việc tăng giá trị chứng khoán PIK thay vì tăng tiền mặt vẫn khiến tâm trí lão rối bời.
“Này,” Johnson nói, “tại sao chúng ta không bắt đầu với một công ty mới, và sử dụng hoàn toàn chứng khoán PIK? Tôi tự hỏi liệu mình có thể chi trả cho tất cả nhà quảng cáo, hay mua chỗ quảng cáo trên tờ Time bằng chứng khoán PIK không?”
“Ý tôi là,” Johnson tiếp tục, “chúng ta đã tìm ra thứ gì đó tốt hơn máy in tiền của Mỹ. Ở Phố Wall, bọn họ rất thành thạo việc này. Và không ai biết họ đang làm như vậy. Tôi tự hỏi nếu Ngân hàng Thế giới biết về nó thì thế nào. Các anh có thể giải quyết cuộc khủng hoảng nợ ở thế giới thứ ba bằng công cụ này. Đó là một loại tiền tệ hoàn toàn mới…”
Hiện giờ, Johnson đang ở trong trạng thái kích động. Lão bắt chước một máy in tiền. “Đặt giấy vào, đặt giấy vào, in ra. Chỉ cần in nó ra và chi tiêu thôi.”
“Họ có thể sáng tác một bản điều lệ cho công ty mới của mình,” Johnson nói. Gọi nó là Liên kết PIK. Và nó sẽ bao gồm những gì Johnson gọi là “ba quy tắc của Phố Wall”: Không bao giờ chơi theo luật. Không bao giờ trả bằng tiền mặt. Và không bao giờ nói thật.
-
Trong phòng họp, Hugel và các giám đốc đang cân nhắc việc định giá chứng khoán của nhóm quản lý. Không ai mong phải tiến hành các cuộc đàm phán dài lê thê. Dennis Block có một đề nghị. Cohen đã đồng ý với bản sao thỏa thuận sáp nhập của Kohlberg Kravis. Tại sao không hỏi xem liệu họ có đồng ý sử dụng kế hoạch chứng khoán giống y hệt của Kravis không? Block viết một lá thư trên một tờ giấy ghi chú màu vàng, và Bob Lovejoy của Lazard đem nó xuống cho Nusbaum. Sau vài phút, Lovejoy trở lại phòng họp.
Không đồng ý.
Hội đồng quản trị đang ở vào tình thế khó xử. Ba giờ trước, họ đã tiến gần đến bước trao RJR Nabisco cho Kravis và Roberts. Ngay cả khi Johnson trả giá cao đến 112 đô-la, rõ ràng là tất cả các giám đốc trong phòng họp này vẫn muốn bắt tay với Kravis. Vấn đề duy nhất là so sánh giá: Johnson 112, Kravis 108.
“Nếu họ nói rằng công ty đáng giá 112 đô-la, ta không thể chọn mức giá 108 đô-la cho đến khi đã kiểm tra kỹ đề xuất đó,” Mike Mitchell nhấn mạnh. “Đơn giản là các ông không thể chọn mức giá 108 đô-la theo cách lấp lửng thế này, ngay cả khi tất cả mọi người đều muốn như vậy. Chúng ta phải quay trở lại với nhóm quản lý, và tìm hiểu xem công ty có thực sự đáng giá 112 đô-la không.”
Áp lực rất lớn và điều đó tác động đến mỗi giám đốc theo cách khác nhau. Charlie Hugel đột nhiên tái phát bệnh gút, khiến ông đi khập khiễng như một người què. Ông đã quên uống thuốc trị gút. Albert Butler, người không động tới một điếu thuốc kể từ khi phẫu thuật tim tám năm trước, với lấy gói thuốc John Medlin đang hút. “Vì Chúa, hãy cho tôi một điếu,” Butler lẩm bẩm. Hai người đến từ Bắc Carolina nhanh chóng hút hết gói thuốc và bắt đầu xin xỏ thuốc lá của những người khác.
Cuối cùng, họ không còn cách nào khác, và phải đàm phán với người của Cohen. Lúc 4 giờ kém 10 phút, Luis Rinaldini của Lazard miễn cưỡng dẫn đầu một nhóm nhân viên ngân hàng đầu tư xuống tầng dưới để bắt đầu thảo luận về chứng khoán của nhóm quản lý.
-
Sốt ruột, Kravis và Roberts đi dạo. Họ cùng nhau rời khỏi tòa nhà, sải bước về phía nam xuống đại lộ Park, rồi rẽ phải và quay trở lại số 9 khu Tây. Trong khi đi dạo, Roberts đã cố gắng để ý xem những người qua đường đang hút thuốc lá thương hiệu gì. Một vài người hút Winstons hoặc Salems, nhưng dường như số người thích Marlboro nhiều hơn gấp đôi. “Được rồi, 1/3 cũng không quá tệ,” anh châm biếm.
Quay trở lại văn phòng của mình ở tầng 42, Kravis trả lời một số cuộc gọi, trong đó có một cuộc từ Jim Maher của First Boston.
“Tôi gọi điện để chúc mừng anh,” Maher nói khi anh nghe máy.
“Tôi đã quay lại văn phòng, vì không thể chờ đợi ở đó lâu hơn nữa,” Kravis nói.
Kravis mệt mỏi nhưng lịch thiệp. “Nghe này, không có bên anh, chúng tôi sẽ không được ở đó. Cảm ơn các anh rất nhiều.”
“Hãy ghi nhớ điều đó,” Maher nói.
Kravis và Roberts trở lại Skadden Arps khoảng 5 giờ. Do phần dưới lưng đau nhức vì chấn thương trước đây khi chơi bóng đá, Dick Beattie nằm dài trên sàn nhà, ngủ say sưa. Paul Raether cố đọc tờ Wall Street Journal, nhưng buộc phải chuyển sang một phòng khác để tránh tiếng ngáy của Beattie.
“Anh có nghe gì, thấy gì không?” Kravis hỏi.
“Không thấy gì,” Raether nói.
Roberts đánh thức Beattie, và giao cho ông một nhiệm vụ do thám khác. “Chết tiệt, Dick, hãy đi tìm Peter Atkins,” anh nói. “Sao kỳ cục vậy?”
Vài phút sau, Beattie đã túm được Atkins ở hành lang.
“Peter,” ông nói, “những người này sẽ rời đi. Tôi không đùa với anh đâu. Họ sẽ từ bỏ cuộc đấu. Họ sẽ từ bỏ.”
“Dick, bảo họ kiên nhẫn đi,” Atkins nói.
Beattie trở lại vị trí, và tiếp tục công việc của mình bên ngoài phòng họp. Một dòng người ổn định gồm các nhân viên ngân hàng đầu tư đang hối hả đi lại giữa các cánh cửa đôi và cầu thang gần đó. Beattie chợt nhận ra hội đồng quản trị chắc chắn đang phải đàm phán với Cohen và Johnson. Khi nghe thấy điều đó, Kravis và Roberts đã tự mình đến xem tình hình.
Khi họ vừa đến gần phòng họp, thì hội đồng quản trị nghỉ giải lao. Một số giám đốc đi ra ngoài, và đến phòng vệ sinh nam. Bob Lovejoy, nhân viên ngân hàng của Lazard, lang thang đến nói chuyện với Roberts và Raether. “Tôi biết mọi việc tiến triển chậm,” anh nói, “nhưng chúng tôi đang cố gắng hoàn thành.”
George Roberts thấy như vậy là quá đủ rồi. Với tất cả nỗi tức giận có thể dồn nén, anh trút cả lên Lovejoy. “Cái quái gì đang diễn ra vậy?! Các ông đang lừa dối chúng tôi. Chúng tôi biết các ông đang làm gì! Các ông đang đàm phán với Johnson! Tôi không thể chịu nổi điều đó!”
Choáng váng vì bị tấn công bất ngờ, Lovejoy đã cố gắng trấn tĩnh Roberts. “George, anh sai rồi. Tôi hứa chắc với anh, chúng tôi đang đàm phán với thiện chí nghiêng về bên anh. Các anh không bị đặt vào tình thế bất lợi. Các anh thực sự đang ở trong tình trạng khá tốt.”
“Có vẻ tôi không thấy được điều đó,” Roberts nói. Chúng tôi đã ở đây từ 9 giờ 30 phút đêm qua!”
Ngay sau đó, Lovejoy đánh bài chuồn. “Chúa ơi,” Raether nghe anh ta lẩm bẩm, “xin lỗi, tôi đến đây…”
Năm phút sau, Lovejoy tìm đễn chỗ Kravis và Roberts ở một căn phòng trống. Ông dẫn Felix Rohatyn đi cùng. Rõ ràng, những câu nói của Roberts đã có tác dụng.
“Chúng tôi không đàm phán với Johnson,” Rohatyn đảm bảo để trấn an Roberts. “Chúng tôi chỉ đang cố gắng để hiểu giá thầu ông ta đưa ra. Chúng tôi chỉ đang làm rõ vấn đề.”
Cáu kỉnh, Kravis và Roberts ngồi xuống và chờ đợi. Lại chờ đợi.
-
Dưới đó ba tầng, Johnson đang trở nên bồn chồn lo lắng, lão cũng đi dạo quanh khu nhà, lúc này đây, không còn Hội Anh em vui vẻ luôn đi theo lão nữa. Khi rời đi, lão nhìn thấy những khuôn mặt lo lắng của Nusbaum cùng những người khác liên quan đến việc đàm phán chứng khoán với hội đồng quản trị. Lúc này, đã có thêm nhiều người đến tăng cường cho vị luật sư: Steve Goldstone, Jim Stern của Shearson và Chaz Phillips của Salomon. Johnson không tham gia. “Tôi không biết định lại lãi suất là gì,” lão nói, “nếu họ hỏi đến tôi.”
Đến 7 giờ, Johnson chịu hết nổi. Lão hỏi Goldstone xem họ có cần đến lão nữa không. Khi vị luật sư nói không, nhóm của Johnson liền chuẩn bị đi ăn tối ở Scarlatti, một nhà hàng yêu thích của Horrigan ở phố 52 khu Đông. Trước khi rời đi, Johnson gọi cho John Martin, anh sẽ ở lại số 9 khu Tây.
“Chúng ta có cơ hội không?” Martin băn khoăn hỏi.
“Họ sẽ không trao công ty cho chúng ta đầu.”
Vài phút sau, Johnson đi ra từ sảnh của tòa nhà và lọt vào một rừng máy quay truyền hình.
“Ai thắng?” các phóng viên hét lên. “Ai thắng?”
“Các cổ đông,” Ross Johnson đáp, không chút ngập ngừng.
-
Đối với những người đang ở bên trong phòng họp, đường như nhóm của Kravis đã rình mò về phía cánh cửa suốt cả ngày. Rời khỏi phòng đồng nghĩa với việc gặp phải mạng lưới do thám giăng sẵn của người bên Kravis. Albert Butler quan sát thấy nếu ông đi vào phòng vệ sinh sẽ giống như đối mặt với một hàng người, sẵn sàng tiếp đón. Hầu hết các giám đốc chọn ngồi yên tại chỗ thay vì mạo hiểm đi ra ngoài. Cuối cùng, Hugel không thể chịu đựng được nữa, ông cho nghỉ giải lao, và đi vào phòng vệ sinh nam.
Khi đi vệ sinh, ông thấy mình đứng cạnh một cộng sự trẻ của Kravis, Scott Stuart.
“Mọi việc trong đó đến đâu rồi?” Stuart hỏi.
Sự thôi thúc đầu tiên trong đầu Hugel là tỏ ra bất lực - Ai mà biết được? Nhưng làm như vậy có thể dẫn đến một tình huống khó xử.
“Đừng lo lắng,” Hugel nói, “sẽ kết thúc sớm thôi.”
Hội đồng quản trị nhóm họp lại lúc 10 giờ 6 phút. Rinaldini đọc nhanh tình hình đàm phán với nhóm quản lý. Nói chung, họ đáp ứng được những mong muốn của hội đồng quản trị, nhưng có một điểm bất đồng quan trọng. Cohen và Gutfreund từ chối đưa vào cơ chế định lại lãi suất cho chứng khoán trong giá thầu của họ, do băn khoăn rằng điều đó sẽ trói buộc họ phải đảm bảo chi trả hàng chục triệu đô-la. Thay vào đó, họ khăng khăng rằng Shearson và Salomon sẽ “hết sức cố gắng” để bảo đảm chứng khoán sẽ được giao dịch ở mức giá đã công bố.
Felix Rohatyn tóm tắt tình hình cho hội đồng quản trị. “Chúng ta có giá thầu trên 110 đô-la cùng vấn đề về cơ chế điều chỉnh lãi suất chứng khoán so với giá thầu 108 đô-la. Nhưng do không có cơ chế điều chỉnh đó, đề xuất trên 110 đô-la bắt đầu mất giá. Tôi không chắc chắn một trong hai công ty luật [Lazard hoặc Dillon] sẵn sàng cho rằng đề nghị của nhóm quản lý đang có lợi thế hơn.”
Các giám đốc thảo luận về việc có nên quay lại hỏi nhóm quản lý lần cuối về cơ chế định lại lãi suất không. Rinaldini gọi cho Jim Stern. Lần cuối cùng: Nhóm quản lý có xem xét đưa vào cơ chế định lại lãi suất không? Stern nói không.
-
Cuối cùng, đã đến lúc chuyển sang vấn đế của Kravis.
Trước khi nghe câu trả lời của Shearson, Atkins & Co. đã quyết định cho Kravis cơ hội tương tự để trả giá thầu cuối cùng giống như họ đã đề nghị với Nusbaum sáu giờ trước đó. Tất cả những người ngồi đây, các giám đốc với vẻ buồn rầu và hốc hác, hy vọng Kravis sẽ khiến cho công việc của họ trở nên dễ dàng hơn. Khi Atkins dẫn phái đoàn rời khỏi phòng, John Medlin có lời cuối cùng dành cho anh. “Hãy nói với họ,” anh nói, “chúng ta cần thêm tiền mặt để cuộc đấu này đi đúng hướng hơn.”
Khi Atkins và nhóm của anh bước vào văn phòng góc, Kravis đang mệt mỏi ngồi trên một chiếc ghế mây, khuôn mặt vô cảm, tay phải chống đầu. Roberts ngồi bên cạnh, đôi môi mím chặt kéo căng thành đường kẻ ngang trên khuôn mặt. Lở lửng phía trên đầu anh em họ, là một con cá Marlin xanh khổng lồ — chiến tích trong kỳ nghỉ hè của một số luật sư. Raether và ba cộng sự của Kohlberg Kravis, bên cạnh là Beattie và Cogut, ngồi dọc theo tường. Một bể cá với những con cá nhiều màu sắc đang thổi bong bóng ở một bên.
Atkins nói, hội đồng quản trị sẽ cho Kohlberg Kravis một cơ hội cuối cùng để đấu giá. “Nếu bên anh chưa đưa ra giá thầu cuối cùng, thì giờ là lúc để đưa ra giá thầu tốt nhất.”
Không ai nói một lời.
Kravis và Roberts quá hoảng hốt nên không thể nói gì. Beattie và Cogut nhìn nhau kinh ngạc. Giá thầu cuối cùng ư? Chẳng phải họ đã trả giá lần cuối từ năm giờ trước rồi sao?
Felix Rohatyn lên tiếng phá vỡ sự yên lặng.
“Đây là một đề nghị quan trọng. Các anh nên cố gắng hết sức mình để đáp ứng yêu cầu.” Sau đó, Rohatyn nhìn thẳng vào mắt Kravis, nói: “Chúng tôi muốn giá thầu cuối cùng và cao nhất của bên anh.”
“Đây là điều điên rồ nhất mà chúng tôi từng thấy,” Kravis nói. “Chúng tôi đã đưa nó cho các ông cách đây năm giờ rồi mà!”
-
Nửa giờ sau, Beattie và Cogut đi ra từ phòng có bể cá và tìm được Atkins. Họ thấy anh đang đứng dựa vào một bức tường bên ngoài phòng họp hội đồng.
Beattie nói Kohlberg Kravis có hai điều kiện trước khi trình lên giá thầu cuối cùng. Thứ nhất là phải soạn thảo hợp đồng sáp nhập, và đệ trình lên các giám đốc như một phần của giá thầu. “Vì chúng tôi muốn kết thúc,” Beattie giải thích. Thứ hai, và quan trọng nhất, Kravis và Roberts muốn hội đồng quản trị hứa rằng, nếu họ trả giá thầu, Johnson hay bất kỳ thành viên nào trong nhóm quản lý đều không được phép tham gia cuộc họp cuối cùng của hội đồng.
“Chúng tôi sẽ không đưa ra giá thầu khác nếu nó sẽ được xem xét bởi một hội đồng có sự tham gia của Johnson hoặc bất kỳ ai trong nhóm quản lý,” Beattie nói.
“Tại sao không?” Atkins hỏi.
“Peter, vì lý do thật hiển nhiên. Ross sẽ đứng lên và trả giá một lần nữa.” Cogut phụ theo: “Khi chúng tôi nói X, ông ấy sẽ nói X cộng 1. Ông ấy sẽ luôn là người trả giá thầu cuối cùng.”
Atkins phải thừa nhận họ nói có lý. Đây là điều anh chưa từng nghĩ đến. Sau khi đảm bảo với hai luật sư sẽ quay lại với họ, Atkins rời đi để tìm sự giúp đỡ.
Năm phút sau, Atkins giam mình trong một căn phòng trống với Mike Mitchell và Dennis Block. Bộ ba này là những người có kinh nghiệm nhất ở Phố Wall. Nhưng đề nghị này khiến họ bối rối: Làm thế nào để không mời một giám đốc điều hành đến cuộc họp hội đồng quản trị?
“Rõ ràng là anh không thể loại ông ấy ra,” Block nói. “Chúng ta nên làm gì đây?”
Họ lấy những cuốn sách pháp luật từ trên kệ xuống và đọc lướt qua, nhưng không tìm được câu trả lời. Johnson dường như có đầy đủ quyền tham dự buổi họp. Tổ chức cuộc họp mà không có lão sẽ dẫn đến kiện tụng. “Không có cách nào để chúng ta có thể loại họ ra,” Mitchell nói.
Nhiều phút trôi qua.
Ông ta có thể bị sa thải không? Như vậy quá tai tiếng.
Atkins càng lúc càng tuyệt vọng. Số phận của toàn bộ thỏa thuận trị giá 25 tỷ đô-la đang ở vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Rồi đột nhiên, Mitchell hỏi một câu rất hiển nhiên: Tại sao chúng ta không hỏi xem họ có dự định tham gia cuộc họp không?
Thật đơn giản. Có lẽ, Johnson sẽ không muốn đến. Atkins tìm thấy Goldstone ở một hành lang. Không đưa ra gợi ý về lý do tại sao lại đến hỏi anh ta, luật sư Skadden giải thích rằng hội đồng quản trị chuẩn bị họp, và sẽ chọn ra một người chiến thắng.
“Người của bên anh sẽ ở đó chứ?” anh hỏi với vẻ thân mật thái quá.
“Chờ đã,” Goldstone nói. “Tôi sẽ kiểm tra lại.”
Goldstone trở lại sau đó vài phút với một câu hỏi: “KKR có dự họp không?”
“Không.”
“Vậy chúng tôi không có ý định dự họp trừ khi KKR cũng tham gia.”
Atkins thở phào nhẹ nhõm. Goldstone vừa vô tình tạo điều kiện cho Kravis tăng giá thầu của họ lên lần cuối.
Không ai bận tâm hỏi Johnson xem lão có muốn tham dự cuộc họp hội đồng quản trị của mình không. Đến lúc đó, Johnson và các trợ lý của lão đang uống vòng thứ nhất, cách đó vài dãy nhà.
-
Dick Beattie và Felix Rohatyn đều rất tích cực trong hoạt động chính trị ở New York, lúc này cả hai đang cùng đứng dựa vào một bức tường bên ngoài phòng họp, và thảo luận về cách cải thiện các trường học thành phố trong khi đợi Atkins. Cuối cùng, Atkins trở lại và tuyên bố: “Chúng tôi có thể đảm bảo nhóm quản lý sẽ không tham gia cuộc họp.”
-
Kravis hỏi ý kiến quanh phòng lần cuối: chúng ta nên trả giá bao nhiêu đây?
Lần này, cuộc tranh luận rất căng thẳng. Mọi người trong phòng đều biết số phận của thỏa thuận này, và có thể là của toàn bộ ngành này, đang gặp nguy hiểm. Khác biệt 50 xu trên 1 cổ phiếu thôi, sẽ là quá nhiều hoặc quá ít. Cuộc đấu thầu đã đạt đến đỉnh điểm, và hầu hết mọi người đều thấy khó chịu. Ngày hôm đó, đã hơn một lần Kravis và Roberts nói về việc từ bỏ thỏa thuận này. Một động thái sai lầm có thể dẫn đến hậu quả chết người.
Scott Stuart ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh Roberts, xem lướt qua chồng bản in máy tính, trả lời các câu hỏi khi Kravis lấy ý kiến vòng quanh phòng. “Về thôi,” Stuart nói. “Chúng ta đang phí phạm thời gian ở đây.”
Paul Raether muốn tiếp tục, nhưng không thấy lý do gì để tăng giá thầu. “Chuyện này thật vớ vẩn,” anh nói. “Tôi nghĩ chúng ta nên nói thẳng với họ rằng chúng ta chỉ trả vậy thôi.”
Họ lại đi vòng quanh phòng, mọi người lần lượt có ý kiến, và khi họ dừng lại, không ai ngạc nhiên khi nhận ra họ lại tăng giá thầu. Phán quyết có vẻ được tất cả đồng thuận. Họ sẽ tăng giá lần cuối cùng, và chỉ tăng 15 xu/cổ phiếu bằng tiền mặt, khoảng 115 triệu đô-la.
“Mọi người có đồng ý với giá đó không?”
Mọi người gật đầu đồng ý.
Bỗng sau đó: “Không, tôi không đồng ý.”
Đó là giọng nói của Jamie Greene. Lần thứ hai trong hai ngày, cộng sự trẻ ở San Francisco lại lãnh trách nhiệm khởi xướng một sự thay đổi trong chiến lược. “Tôi không biết chúng ta có nên làm như vậy không,” Greene nói. “Tuy nhiên, nếu đã tăng giá, hãy tăng lên 1 đô-la tiền mặt. Đã đi xa đến mức này rồi, chúng ta phải giành được thỏa thuận này.”
“Tôi thấy anh ấy nói đúng,” Roberts nói. “Đó chính xác là những gì chúng ta nên làm. Chúng ta đã đi xa đến mức này. Chúng ta phải quyết tâm sở hữu công ty này. Bây giờ đừng có suy nghĩ thiển cận nữa.”
Kravis đồng ý. Đề nghị tăng giá cuối cùng của Greene nhanh chóng được phê duyệt.
Vấn đề cuối cùng là thời hạn. Lần trước, khi nhóm của Kravis quên đưa ra thời hạn, họ đã để cho quá trình kéo dài thêm sáu giờ nữa. Lần này, họ sẽ không quên điều đó. Có người đề nghị nửa tiếng. Roberts đề nghị 15 phút.
“Thôi nào, George,” Beattie nói, “15 phút thì làm được gì.” Họ đồng ý chờ 30 phút.
Beattie gọi Atkins và Rohatyn đến để nghe giá đấu thầu cuối cùng. Kravis, ngồi trên đi văng, là người nói đầu tiên.
“Bây giờ, các anh sẽ nghe thấy giá thầu cuối cùng của chúng tôi, và Cliff sẽ đọc nó cho các anh.” Anh ra hiệu cho Robbins đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh bể cá. Người cộng sự trẻ đọc giá thầu mới. Sau đó, anh trao cho Atkins một hợp đồng sáp nhập mà cả Roberts và Kravis đã ký tên. Nếu giá thầu được chấp nhận, Atkins sẽ trả lại bản hợp đồng có chữ ký của Hugel.
“Chúng tôi muốn các anh đưa lại bản hợp đồng đã được ký tên đầy đủ sau 30 phút nữa,” Roberts nói.
Kravis gật đầu. “Chúng tôi sẽ rời đi sau nửa giờ nữa.”
Không biểu lộ cảm xúc, Atkins rút lui ngay lập tức, theo sau là Rohatyn. Lúc đó là 8 giờ 15 phút.
Mạch điện đã lắp cầu chì.
-
Dưới đó ba tầng, Steve Goldstone thấy đói. Cả ngày nay, anh không ăn gì. Anh quyết định chờ đợi phán quyết của ủy ban tại một nhà hàng Trung Quốc ngay bên kia đại lộ Lexington. Khi rời đi, Goldstone quay sang hỏi Jack Nusbaum.
“Anh nghĩ ai sẽ thắng? KKR ư?”
Nusbaum gật đầu.
-
Giá thầu cuối cùng đã nằm trong tay, Rohatyn và các nhân viên ngân hàng đầu tư hội ý riêng ở một góc phòng họp. Ngay cả người không được đào tạo cũng thấy nhóm của Johnson rõ ràng đã chiến thắng: 112 đô-la so với 109 đô-la. Nhưng mọi thứ hiếm khi đơn giản như vậy trên Phố Wall. Việc Cohen và Gutfreund từ chối đưa vào cơ chế định lại lãi suất đồng nghĩa với việc giá thầu của họ phải bị khấu trừ.
Vài phút sau, Rohatyn phát biểu trước hội đồng quản trị. “Cả hai giá thầu,” anh công bố, “ở giữa mức giá 108 và 109 đô-la. Khi mức giá sát sao như vậy, và khi các vị phải tính đến giá chứng khoán mà trước đây chúng ta chưa hề xét tới, theo đánh giá của tôi trên quan điểm kinh doanh, hai giá thầu này về cơ bản là tương đương. Cả hai tương đương nhau xét về mặt nguồn vốn. Vì hai giá thầu quá sít sao nên chúng tôi không thể quyết định cái nào vượt trội hơn.
Một cuộc đua sít sao.
Đó là điều cuối cùng mà các giám đốc ở đây muốn nghe. Bây giờ, họ sẽ phải đưa ra quyết định. Trong thâm tâm, mọi người trong phòng đều biết hội đồng quản trị cảm thấy thế nào. Vấn đề là phải có một lý do có thể bào chữa được về mặt pháp lý để hiện thực hóa cảm giác ấy.
Để giúp hội đồng quản trị đưa ra quyết định, Rohatyn chỉ ra nửa tá sự khác biệt giữa hai hồ sơ dự thầu. Như các giám đốc đã yêu cầu từ lâu, Kravis đã hứa sẽ cho các cổ đông kiểm soát 25% cổ phần; Shearson chỉ hứa 15% mặc dù đã được các nhân viên ngân hàng của hội đồng quản trị nhắc nhở nhiều lần.[1] Kravis hứa sẽ chỉ bán một phần của Nabisco; Shearson sẽ bán tất cả. Shearson không đảm bảo chứng khoán của mình thông qua cơ chế định lại lãi suất như đã nói ở trên. Và, tương tự, nhóm quản lý không linh hoạt trong việc đảm bảo lợi ích của các nhân viên như chi phí chuyển việc chẳng hạn. Cohen muốn thương lượng vấn đề này với những người mua cuối cùng các công ty của RJR Nabisco.
Giống như một số bữa tiệc tài chính với nhiều sự lựa chọn, mỗi thành viên trong hội đồng quản trị hiện đã nắm bắt được một trong số những khác biệt để biện minh cho lựa chọn của mình. John Medlin chọn cơ chế định lại lãi suất: “Lời hứa ‘nỗ lực hết mình’ của Shearson không đủ sức thuyết phục. Với một thỏa thuận trị giá 20 tỷ đô-la, anh không nên hứa suông như vậy. Chúng ta phải biết chắc chắn những chứng khoán đó sẽ được giao dịch ở mức giá nào.”
Mọi người trong phòng gật gù đồng ý. Albert Butler nghĩ đến những người bạn của ông đang nắm giữ cổ phiếu ở Winston-Salem, và chọn sự khác biệt về lượng cổ phiếu cổ đông kiểm soát. Juanita Kreps khen ngợi lời hứa của Kravis về việc sẽ đối xử công bằng hơn với các nhân viên. Bill Anderson cũng thích điều đó. “Tôi có thể nói rằng KKR sẽ chăm sóc nhân viên tốt hơn không?” ông nói.
Mọi người lại gật gù tán thành.
-
Các nhân viên bảo vệ chính thức thả tự do cho những nhân viên ngân hàng đầu tư đang phản đối ầm ĩ của Kravis rời khỏi khu vực lễ tân, nơi họ đã bị giam giữ suốt cả ngày. Những nhân vật ưu tú của giới sáp nhập Phố Wall, bao gồm cả Gleacher, Wasserstein và Beck, đã phải giết thời gian bằng việc trêu đùa nhau, và kể cho nhau nghe những tin đồn. Bây giờ, khi đã được thả tự do, họ lại tụ tập quanh lối vào văn phòng góc có nhóm của Kohlberg Kravis đang chờ đợi. Một lần nữa, Casey Cogut lại đóng cửa trước mặt họ.
Trong khi chờ phán quyết của hội đồng quản trị, Kravis và Roberts quyết định giảm bớt căng thẳng bằng cách chơi một trò tinh nghịch. Mọi người trong phòng sẽ nhặt áo khoác và các bản in máy tính, không nói một lời, đứng dậy và bước ra khỏi cửa, đi qua các nhân viên ngân hàng xuống sảnh như thể họ muốn rời đi.
Các nhân viên ngân hàng không mảy may tin vào điều đó.
Có điên mới rời đi vào lúc này.
-
Ba mươi phút đã gần trôi qua. Felix Rohatyn rời phòng họp, hối hả đi xuống chỗ Kravis và Roberts đang chờ đợi.
“Chúng tôi cần thêm 10 phút nữa,” anh nói.
“Thôi nào,” Roberts nói. “Chúng tôi sẽ không đợi nữa đâu.”
“Hãy kiên nhẫn đi,” Rohatyn nói. “Đến thời điểm này, rõ ràng là rất có lợi nếu các anh ở lại.”
“Thực sự chỉ 10 phút phải không?” Kravis hỏi.
“Đúng vậy.”
“Tốt,” Kravis nói. “Tôi đồng ý.” Anh không thể mất một thỏa thuận trị giá 25 tỷ đô-la trong 10 phút.
-
Năm phút sau, cuộc thảo luận bên trong phòng họp đã đi đến hồi kết. “Thời gian sắp hết,” Hugel nói. “Giờ là lúc bỏ phiếu.” Marty Davis nói trước: “Tôi ủng hộ KKR.” “Tôi nữa,” John Macomber nói.
“Những ai ủng hộ KKR?” Hugel hỏi.
Những cánh tay giơ lên.
“Ai phản đối?”
Không có ai.
“Bỏ phiếu,” Hugel nói. “Nhất trí hoàn toàn.”
-
Atkins dẫn đầu nhóm cố vấn hội đồng quản trị đến chỗ nhóm của Kravis. Trong tay anh là bản sao hợp đồng sáp nhập. Khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, Atkins mở bản hợp đồng ra, và chỉ ra một điều khoản nhỏ cần được phê duyệt. “Dick, cái gì thế?” Kravis hỏi, không chắc chắn Atkins định làm gì.
Beattie vươn người lên và kiểm tra sự thay đổi. Điều khoản thôi việc cho các giám đốc điều hành của RJR Nabisco phải được thực hiện. “Vâng,” ông nói. “Chúng tôi đồng ý với điều đó.”
Atkins gấp bản hợp đồng và giao nó cho Kravis. “Đây là hợp đồng mà anh đã ký,” vị luật sư nói như hát. “Xin chúc mừng. Công ty đã thuộc về anh.”
Kravis như lặng đi. Anh đã chiến đấu vì điều này quá lâu rồi. Anh đã sút 3 cân trong sáu tuần qua. Anh đưa tay nhận bản hợp đồng từ Atkins và nói: “Tuyệt vời.” Roberts không nói nhiều. Tất cả những gì anh có thể nghĩ, là có bao nhiêu công việc đang chờ ở phía trước.
Những lời chúc mừng vang lên khắp nơi. Sau 1 phút, Kravis quay sang Cliff Robbins. “Anh hãy đưa tất cả nhân viên ngân hàng vào một phòng họp và ở đó với họ,” anh nói. “Đồng thời không cho phép bất kỳ ai sử dụng điện thoại. Đặc biệt là Wasserstein.”
Atkins đẫn đoàn đi xuống ba tầng đến chỗ nhóm Shearson. Khi họ đến phòng họp nơi Nusbaum, Stern và những người khác đang chờ đợi, chỉ có Atkins đi vào. Họ gọi cho Steve Goldstone đang ở nhà hàng Trung Quốc và bật loa ngoài điện thoại. Dạ dày của Goldstone như thắt lại khi anh nhấc điện thoại.
Giọng của Atkins như đưa đám.
“Steve. Tôi là Peter.”
“Xin chào.”
“Tôi rất xin lỗi khi phải thông báo rằng hội đồng quản trị đã ký thỏa thuận sáp nhập với KKR. Các giá thầu rất sít sao. Nhưng hội đồng quản trị đã quyết định ký hợp đồng với KKR vì những lý do khác.”
Goldstone như chết lặng.
“Những lý do khác là gì vậy, có thể cho tôi biết không?” Anh hỏi, như một cái máy.
Atkins giải thích rằng toàn bộ sự việc sẽ được thông tin trong một hồ sơ SEC sẽ được gửi đến trong vài ngày tới. Sau đó, anh nhún vai và bước ra ngoài.
-
Ở nhà hàng Scarlatti, Johnson nhận cuộc gọi của Goldstone ở khu vực nhận điện thoại của nhà hàng.
“Ross,” vị luật sư nói. “đoán xem có chuyện gì.” Ngữ điệu trong giọng nói của anh đã cho Johnson biết mọi thứ.
“Chuyện bất ngờ à,” Johnson nói, cảm giác sửng sốt trong lão mất rồi. Lão đã quá mệt mỏi.
“KKR trúng thầu rồi.”
“Được rồi,” Johnson nói sau một lát im lặng. “Hãy cùng đến số 9 khu Tây để gặp họ.”
Ngay sau đó, Johnson trở lại bàn ăn, và chia sẻ tin tức với mọi người. “Tôi chẳng muốn ăn nữa,” lão nói. “Trở về gặp họ thôi.”
-
Giữa những cái vỗ lưng và những lời chúc mừng, Charlie Hugel túm lấy Kravis và dẫn anh vào một căn phòng trống. “Chúc mừng, anh đã mua được một công ty tuyệt vời,” ông nói. “Anh biết đấy, anh chỉ mắc một lỗi.”
“Lỗi gì vậy?” Kravis hỏi.
“Paul Sticht. Hãy cẩn thận với điều đó. Việc này khiến rất nhiều người trong hội đồng quản trị thấy buồn. Anh phải hiểu, trước đây từng có chuyện xảy ra ở đây.”
Kravis gật đầu.
“Cứ từ từ,” Hugel nói. “Ở đây có nhiều người tốt. Tôi sẽ giúp anh bằng mọi cách có thể trong quá trình chuyển giao.”
Sau đó, bệnh gút lại làm chân Hugel đau nhói, ông tập tễnh đi ra hành lang, ở đó các nhân viên bảo vệ cố gắng đưa ông ra cửa sau trốn ống kính máy quay truyền hình đang lượn lờ bên ngoài. Hugel vừa mới chui vào xe thì bị đám đông phát hiện và chạy đến. Thấy họ sắp đến nơi, nhân viên bảo vệ đóng sầm cửa xe, chẹn ngay chân của Hugel làm ông đau đến mức muốn hét lên. Ông thừa nhận đó là cái kết thích đáng cho một quá trình với quá nhiều nỗi đau.
Khi các nhóm quay phim đuổi theo Hugel, Kravis và Roberts lẻn nhanh ra ngoài bằng cửa trước, và dành cả buổi tối để ăn mừng tại Il Nido, một nhà hàng Ý ở gần đó.
-
Carolyne Roehm ngồi suốt đêm bên điện thoại trong căn hộ trên đại lộ Park chờ đợi tin tức. Vào lúc 10 giờ 36 phút - cô sẽ không bao giờ quên được giây phút đó - chuông điện thoại cuối cùng cũng reo lên.
“Chúng ta thắng rồi,” Kravis nói.
Cô hét lên trong nỗi sung sướng: “Yeah!!!”
-
Johnson rất bình thản trước thất bại. Đến số 9 khu Tây, điều đầu tiên lão làm là mở quầy rượu. Sau đó, với ly rượu scotch trong tay, lão tranh thủ thời gian nói chuyện với từng giám đốc điều hành của mình, vỗ vào lưng họ và chúc mừng họ vì đã chiến đấu với tinh thần tuyệt vời.
“Giờ đây, chúng tôi sẽ phải cư xử cho đàng hoàng,” Johnson nói với Jim Robinson khi ông này đến cùng vợ và Steve Goldstone. “Những người ở đây đã có chủ mới. Chúng tôi không muốn gây cản trở cho họ. Trò chơi kết thúc rồi. Chúng tôi đã chiến đấu hết mình. Cho dù họ sa thải hoặc làm tổn thương anh, điều đó đâu thành vấn đề. Đó là thực tế cuộc sống. Hãy tiếp tục với cuộc sống của chúng ta.”
Không phải ai cũng chấp nhận thất bại. Khi buổi tối sắp hết, Ed Horrigan càng lúc càng trở nên cay đắng và buồn bã. Không giống như Johnson, lão đã từng chuyển từ công việc này đến công việc khác trong suốt sự nghiệp, Horrigan là người làm ở Reynolds lâu năm. Ông ta đã quen với việc là nhân vật quan trọng ở Winston-Salem. Bất chấp cảnh báo của Johnson, ông ta chưa bao giờ thực sự tin rằng họ có thể thua.
“Chúng ta đã bị đối xử bất công,” ông phàn nàn với Johnson.
“Ed, ông biết không, tôi nghiệm ra điều này lâu rồi.” Johnson nói. “Chết tiệt, tôi đã là tâm điểm cho người ta xỉa xói. Nhưng chúng ta phải tiếp tục sống thôi. Chúng ta phải rút lui để công ty hoạt động trở lại,” lão nói tiếp. “Ông xem, rồi sẽ có nhiều thay đổi trong cơ chế. Rồi mọi việc sẽ nhanh chóng ổn định. Sau đó, người ta sẽ đổ xô về phía ông chủ mới. Ông biết rồi đấy, Vua này chết, Vua mới lên ngôi.”
Horrigan càng trở nên giận dữ hơn. Đến lúc này, Johnson buộc phải can thiệp vào cuộc đối đầu đầy cay đắng giữa Horrigan và John Martin trong hành lang. Tìm kiếm người để đổ lỗi, Horrigan xỉ vả cách xử lý báo chí của Martin. “Anh là kẻ chẳng làm được việc gì nên hồn, một kẻ non nớt, khó chịu nhất trên thế giới!” Horrigan hét lên.
“Ed,” Martin đáp trả, “ông có kết cục của ông, và tôi có kết thúc của tôi.”
Johnson liền nhanh chóng can ngăn vì sợ rằng hai người có thể đánh nhau.
“Các quý ông, giờ không phải lúc đâu. Chúng ta đã là một đội tuyệt vời. Chúng ta đã làm rất tốt. Nếu có ai đó sai, người đó là tôi.”
Horrigan và Martin vẫn trừng mắt nhìn nhau. “Thôi nào, bây giờ,” Johnson nói, “đến bắt tay nhau đi.”
“Tôi không bao giờ bắt tay với đồ chết dẫm đó.” Horrigan lắp bắp nói.
Đã quá nửa đêm, mọi người cũng đã rời đi, chỉ còn Goldstone, vợ chồng Robinson, Ross và Laurie Johnson ở lại. Năm người họ ngồi quanh chiếc bàn trong phòng họp xung quanh toàn là kính, như thể trong bể cá. Linda giúp Johnson soạn thảo một thông cáo báo chí sẽ được phát vào sáng hôm sau.
Goldstone có thể nhận ra Johnson đã bắt đầu thả lỏng cơ thể. “Anh có nhớ lúc đó chúng ta đã nói về cái giá khi làm một việc như thế này không?” Johnson hỏi vị luật sư.
Goldstone mỉm cười. Anh nhớ lại hôm đó, ở hiên nhà sau, đã lâu rồi, hình như hôm đó họ đã ngắm mặt trời lặn đỏ lự một góc trời Florida.
Johnson cười lớn. “Đây chắc chắn là nỗi đau. Đúng như anh nói. Nhưng tôi vẫn sẽ nói với anh điều tương tự, như tôi đã nói lúc đó. Tôi không biết mình sẽ làm những gì nữa. Chỉ biết rằng đó là điều tốt nhất cho các cổ đông. Đó là điều đúng đắn phải làm.”
Tài xế của Johnson, Frank Mancini, đi lên lầu, chờ nhóm chia tay. Johnson đứng dậy khỏi bàn và nói: “Về thôi.”
[1] Sau này, Tom Hill và những người khác quả quyết ủy ban đặc biệt không bao giờ nhấn mạnh sự cần thiết của việc phải để các cổ đông kiểm soát cổ phần. Bằng chứng đã cho thấy điều ngược lại. Theo một số người, Lazard và Dillon chính xác đã nhấn mạnh điều đó trong cuộc gặp với Hill vào hôm thứ Hai. Chaz Phillips của Salomon, người cũng tham dự phiên họp đó, nhớ lại các nhân viên ngân hàng đã khuyên họ như vậy, nhưng thừa nhận nhóm của anh đã quá tự tin và từ chối lắng nghe. “Về cơ bản mà nói, chúng tôi đã phớt lờ điều đó,” anh nói. (TG)