GIÔNG TUYẾT.
Im lặng.
Thêm giông tuyết.
Tôi ngước lên nhìn cái khoảng xám hồng gợn mây trên đầu chúng tôi. Đèn đường nhấp nháy. Eamon.
“Em có sao không?” tôi hỏi anh.
“Em không giận chị.” Dalton lắc đầu.
“Có vấn đề gì vậy?” tôi hỏi. Tôi có nên cảm thấy bực bội hơn hiện tại không? Tại sao tôi lại không cảm thấy thế? Chiếc cốc không phải chuyện gì to tát. Thật đấy. Chúng tôi sẽ lấy keo gắn nó lại và đặt nó về chỗ cũ và sẽ chẳng có vấn đề gì quan trọng cả. Eamon sẽ chẳng để bụng đâu. Anh không bao giờ để bụng những thứ như thế.
Chân tôi lạnh cóng. Mặt tôi cũng vậy.
“Bởi vì chiếc cốc vỡ…” tôi nói, tìm cách gợi cho anh mở miệng. Giải thích lý do.
“Đó là một phần thôi. Em quá… em quá ám ảnh với việc phải làm cho thật chuẩn. Ám ảnh với việc không phạm bất cứ sai lầm nào. Cho dù chỉ là một sai lầm duy nhất,” anh nói.
Anh bắt đầu nói rằng điều ấy là bất khả thi bởi Chúa là người nắm quyền kiểm soát, không phải chúng tôi. Rằng như thế vừa mang lại cảm giác tự do mà lại vừa làm anh thấy bó buộc. Rằng anh đã lên kế hoạch sẵn trong đầu nguyên một đêm hẹn hò tại gia hoàn hảo với bữa tối và bộ đồ của mình, thế rồi chiếc cốc vỡ tan. Chiếc cốc vỡ chính là bằng chứng. Tôi chặn anh lại. Tôi chìa tay ra tóm lấy cánh tay anh và kéo anh quay trở lại bởi lẽ bấy giờ chúng tôi vẫn đang đi giữa đường, tuyết thì vẫn đang rơi khắp xung quanh, trong khi tiếng sấm gầm gừ nhập nhằng vang vọng khắp những khoảng trống tăm tối của khu phố. Mấy đôi giày chưa buộc dây của chúng tôi đạp rào rạo bên nhau, đo lường thời gian.
“Bằng chứng của cái gì?” tôi hỏi.
“Bằng chứng cho thấy sẽ có những chuyện xảy ra và chúng ta sẽ phải bất lực trước chúng.”
“Em nghĩ chúng ta có ai cần thêm bằng chứng cho điều ấy sao?” Tôi đã rúm mặt lại thành một kiểu mặt không hề thoải mái, khiến đầu tôi ong cả lên. “Sau chuyện mẹ em chết hồi em còn quá nhỏ và em không biết bố mình chính là bố mình và sau khi cả hai chúng ta để mất Eamon như thế… và chị trở thành một người mẹ như thế này và Noah sẽ không bao giờ được gặp mặt bố mình… em thực sự nghĩ chúng ta cần có thứ giúp gợi nhớ rằng ngày nào cũng có những chuyện kinh khủng, tồi tệ xảy ra sao?” Tôi cảm thấy mình như một con chim bởi giọng tôi nghe cứ cao chóe lên, còn cả cái váy cùng chiếc áo khoác lố bịch này nữa. Tôi vung vẩy tay.
“Em chỉ thấy lo lắng thôi mà,” Dalton nói.
“Ngoài này lạnh quá. Mình quay lại đi. Chúng ta có thể làm ơn quay trở về nhà được không?”
“Em không muốn để họ thất vọng. Cả Eamon, cả Noah. Và em cũng không muốn để chị thất vọng. Em bị ám ảnh với việc phải làm cho thật chuẩn,” anh nói.
Dalton và tôi im lặng đứng đó trong lúc cái xe dọn tuyết thì cứ cạo và cạo và cạo và cạo.
“Evi, em sẽ ghé qua nhà của Cassidy. Em hứa là em sẽ quay trở lại sau,” anh nói.
“Vậy ra vấn đề là Cassidy à?” tôi hỏi. Mảng sáng u tối nát tan trong tim tôi vặn xoắn lại. Tại sao tôi lại có thể nghĩ anh là của tôi và chỉ của riêng mình tôi thôi cơ chứ? Anh bảo gì với tôi cũng không quan trọng. Có một người khác và chắc sẽ luôn có một người khác, bởi bất kể tôi có dốc lòng ước ao hay cầu nguyện thành khẩn cỡ nào, Dalton vẫn sẽ không phải là của tôi, và anh chưa bao giờ là của tôi.
“Vấn đề không phải là Cassidy. Nhưng em cần nói chuyện với cô ấy,” anh nói.
Tôi quay người và bắt đầu bỏ đi. Tôi chẳng còn làm được gì nữa.
“Evi. Em phải trực tiếp bảo với cô ấy là mọi chuyện kết thúc rồi. Cô ấy là một người bạn tốt của em. Cô ấy đã ở bên em. Em nợ cô ấy điều này,” anh nói đằng sau lưng tôi.
“Có phải ý em là chị không ở bên em không?”
“Không hề! Tại sao chị lại nói những điều như thế?”
“Bởi vì em lên cơn với chị và em chưa bao giờ lên cơn với chị cả!” tôi nói, quay người lại.
Chiếc xe dọn tuyết bây giờ đã đến bên cạnh chúng tôi cạo. Rất ồn. Chúng tôi phải đi ngược hướng nhà mình để tiếp tục đứng được trên phố và tránh các đụn tuyết cao ngang đầu gối.
“Em xin lỗi. Em xin lỗi về chuyện xảy ra trong nhà và em xin lỗi vì mình phải làm chuyện này, nhưng em hứa là em sẽ quay trở lại, em hứa là em yêu chị, em hứa là chị có thể tin tưởng em,” anh nói, hơi thở trắng của anh cuộn ra thành từng cụm khói ấm.
“Cứ dùng chìa khóa của em ấy. Chị sẽ khóa cửa lại,” tôi nói, xoay người bước lại về phía ngôi nhà.
“Evi,” anh nói.
“Chị thấy lạnh,” tôi nói.
Tôi không quay đầu lại. Chỉ đến khi đã vào trong nhà và khóa cửa lại rồi thì tôi mới khóc.