Lúc Jin rời đi, Spit đã bắt đầu chiêu mộ công nhân rồi. Công việc chiêu mộ kỳ thực khá đơn giản, lão già cầm lấy một cuốn sổ, ghi tên những người đến báo danh lên đó, sau đó lấy bùn đỏ ấn dấu vân tay của họ để xác nhận, rồi sẽ móc từ trong túi ra 50 đồng giao cho người báo danh, như vậy khế ước xem như đã thành lập.
Khế ước trên vùng hoang dã này không hề rắc rối như những hợp đồng của các tập đoàn lớn, một cái tên, một dấu vân tay là đã lập thành, đây còn coi là cách làm chính quy đấy. Một vài công ty bất lương trực tiếp dùng vũ lực ép người làm việc là chuyện thường ngày, hơn nữa đừng nói đến tiền bảo đảm, ngay cả tiền lương cũng vô cùng ít ỏi. Ngược lại, giống như ông chủ sau lưng Spit trực tiếp lấy ra 50 đồng tiền bảo đảm, đã đủ để đánh tan nỗi lo lắng của những người đàn ông ở trấn Cối Xay Gió này. Đây đồng thời cũng là một tín hiệu, đối phương đã chịu làm như vậy, thì cơ bản sẽ không làm ra loại chuyện diệt khẩu gì đó, nếu không thì cứ bắt người đi làm việc là xong, hà tất phải rắc rối như vậy. Hơn nữa người có thể lấy ra số tiền này, cũng không sợ công nhân cầm tiền bỏ trốn. Giống như Spit nói, dù có trốn xuống địa ngục cũng luôn tìm được ngươi.
Cầm được tiền, mọi người tự nhiên trong lòng cũng thấy an tâm. Thế là người mang tiền về nhà thì có, người lập tức chạy đến quán rượu duy nhất trong trấn tiêu xài cũng có. Nhưng Spit đã nói, tất cả những người để lại tên trên cuốn sổ của lão, sáng mai bảy giờ đúng phải tập hợp ở cửa trấn, tùy tiện mang theo quần áo thay giặt, dự đoán phải mười ngày nửa tháng sau mới về được. Còn về những chuyện khác thì không được hỏi nhiều, đàn ông cũng biết, nếu chủ nhà không muốn cho mình biết quá nhiều thứ, thì cách tốt nhất là ngoan ngoãn ngậm miệng làm việc. Làm xong lấy tiền về, bằng không hỏi nhiều quá, lỡ đâu thật sự không về được nữa.
Jin biết không thể dò hỏi thêm được tin tức gì nữa, lại chẳng có hứng thú kiếm mấy đồng bạc lẻ kia, tự nhiên không đi theo góp vui. Anh chỉ thấy lạ, Zero tìm những công nhân này để làm gì? Anh không cho rằng Zero thiếu người, không nói cái khác, chỉ riêng những gì anh biết, phụ nữ của Zero là gia chủ của Black Rose, còn không phải muốn bao nhiêu người có bấy nhiêu người sao. Mà anh ta lặn lội đường xa chạy tới đường bờ biển của Đông Lục, tìm lại là công nhân địa phương, còn liên hệ được với loại thương nhân hoang dã như Spit làm người môi giới. Bản sự, vốn liếng cái gì cũng không thiếu, nhìn dáng vẻ này, thứ mà anh ta muốn đào chắc là ở gần đây. Hơn nữa thứ đó dự đoán không nhỏ, nếu không sẽ không thuê người địa phương, vì chính là không muốn gây sự chú ý của Nghị hội Bóng đêm.
Đêm đó, trấn Cối Xay Gió náo nhiệt chưa từng có. Đặc biệt là quán rượu duy nhất trong trấn, loại bia chất lượng kém pha nước đó bán chạy điên cuồng, thế là tiền mà đàn ông nhận được buổi sáng, ít nhất một phần ba đã chảy vào túi ông chủ quán rượu. Tất nhiên, không ai bận tâm mấy chuyện này, họ chỉ cầu sự thoải mái, vì vậy chẳng ai quan tâm bia có tươi ngon không, vũ nữ nhảy múa có đủ nóng bỏng hay không.
Chỉ cần tận hứng là được.
Sáng hôm sau, chưa đến bảy giờ, hai chiếc xe tải lớn đã đậu ngoài trấn. Những người đàn ông đeo túi lớn túi nhỏ tạm biệt người nhà rồi lên xe, xe tải nổ máy, chở hơn trăm người lên con đường ven biển. Họ đều không mang nhiều đồ, đa phần là quần áo thay giặt. Không có công cụ, vì Spit nói ông chủ sẽ cung cấp những thứ đó, thứ cần chỉ là nhân lực.
Trên đường đi mọi người đều rất trầm mặc, có người đang ngủ, có người thì ngắm cảnh vật bên ngoài. Kỳ thực cũng chẳng có cảnh gì đẹp, đầu tiên là con đường đơn điệu, sau đó ô tô chạy vào vùng hoang dã. Thỉnh thoảng sẽ có bốn năm con sói gầy trơ xương chạy qua, thậm chí có thể nhìn thấy một hai con hoạt thi loăng quăng trên đường. Sói gầy sẽ bị xe ô tô làm cho hoảng sợ chạy mất, còn hoạt thi thì không biết điều mà đuổi theo, sau đó biến thành bia tập bắn cho mấy hộ vệ trên xe luyện súng.
Tiếp theo là hành trình tẻ nhạt, những người đàn ông phát hiện vùng hoang dã liên tục lùi về sau, liền nghênh đón một mảnh rừng nguyên sinh. Nơi này cách đường bờ biển đã khá xa, nhưng ô tô vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Chúng không ngừng đi sâu vào trong rừng, đến khi dừng lại thì đã là buổi tối. Ngay trong rừng, những người đàn ông của trấn Cối Xay Gió đã trải qua một đêm trên xe. Rạng sáng ngày hôm sau tiếp tục xuất phát, cho đến buổi trưa mới tới đích.
Đây là một hồ nước lớn nằm ở ven rìa Dãy núi Tử Thần, nước hồ xanh biếc. Nhìn thì đẹp, nhưng cư dân hoang dã có kinh nghiệm đều biết đó kỳ thực là vì chứa lượng lớn vật chất phóng xạ mới có được màu sắc đẹp đẽ này. Trong thời đại hỗn loạn này, dưới vẻ ngoài xinh đẹp thường ẩn giấu những thứ chết người, không bị vẻ đẹp của hiện tượng đánh lừa đã là kiến thức thông thường của mỗi người sống sót trên vùng hoang dã.
Lúc xuống xe, những người đàn ông ai nấy đều há hốc mồm. Cây cối bên cạnh hồ nước gần như bị chặt sạch, dọn ra không gian rộng vài trăm mét. Mấy chiếc máy bơm công suất lớn đã hoạt động rồi, trong tiếng ầm ầm, nước hồ không ngừng bị hút ra rồi bơm vào rãnh mương đã đào sẵn. Tại hiện trường đã có công nhân làm việc, có thể thấy được, Spit và ông chủ sau lưng lão không chỉ chiêu mộ người của trấn Cối Xay Gió, dường như người của mấy trấn hoang dã trên đường bờ biển đều bị gọi tới cả.
Một người đàn ông lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, đây rốt cuộc là đại công trình gì? Lại phải dùng đến nhiều người như vậy?"
"Ngậm miệng lại, làm tốt việc của mình là được." Một gã râu quai nón khác nhỏ giọng nói.
Lúc này Spit đi tới, phía sau là mấy hộ vệ ăn mặc như binh lính, họ đẩy mấy chiếc xe đẩy tay, trên xe đặt toàn là quần áo chống phóng xạ dùng cho tác nghiệp ngoài trời. Spit chỉ vào những thứ này, bảo hộ vệ phát đến tay từng công nhân rồi nói: "Mặc những thứ này vào, ta biết lũ các ngươi ít nhiều đều xuất hiện tổ chức dị biến, có thể đóng vai trò kháng phóng xạ. Nhưng hãy tin ta, phóng xạ ở đây lớn hơn những nơi khác nhiều. Cánh rừng chết tiệt này giống như một con quái vật, nếu các ngươi ở đây lâu, quay về dù không chết, thì thứ đó cũng đừng mong dùng được nữa. Vì chính các ngươi, lúc làm việc nhớ mặc thứ này vào."
Lão vỗ vỗ quần áo chống phóng xạ, nói tiếp: "Những thứ này là phúc lợi một trong những thứ ông chủ cho các ngươi, lão không muốn các ngươi vì phần công việc này mà đổ bệnh, cho nên kẻ thức thời thì phải làm việc cho tốt. Còn nữa, lúc quay về thì trả lại chúng, để ta biết thằng nhãi nào dám giấu dù chỉ là một chiếc găng tay, Spit sẽ cho các ngươi biết tính khí của lão tồi tệ đến mức nào!"
Lão già nhỏ bé lúc nói những lời này trông dáng vẻ khá buồn cười, nhưng không ai cười nổi. Đám binh lính bên cạnh dùng ánh mắt sâm nghiêm nhìn họ, đàn ông biết chỉ có những kẻ được gọi là đồ tể mới có loại ánh mắt lạnh lẽo này.
Spit gọi tới một người đàn ông trông như giám sát công trình, nói: "Đây là Diego, trong mấy ngày tới, hắn bảo các ngươi làm gì thì các ngươi làm cái đó. Vậy, những thằng nhãi này giao cho ngươi đấy."
Vỗ vỗ cánh tay Diego, Spit rời đi. Giám sát lớn tiếng kêu lên: "Các ngươi có thể gọi ta là Diego, cũng có thể gọi ta là Bạo Quyền. Tại sao ư, vì nếu ta không thoải mái, một nắm đấm là có thể đánh nổ những cái đầu nhỏ của các ngươi, không tin thì cứ việc tới thử xem. Cho nên, tốt nhất các ngươi đừng chọc ta không vui. Bảo làm gì thì làm cái đó? Đừng hỏi, làm việc đi, khi đó tính khí ta sẽ rất tốt, nói không chừng lúc tối nghỉ ngơi có thể đòi ông chủ chút bia cho các ngươi uống."
"Bây giờ nói cho ta biết, muốn uống bia hay nếm thử nắm đấm của lão tử?"
Khi Spit đi tới một doanh trướng chống phóng xạ dựng tạm, vừa vặn nghe được những người đàn ông phía sau gào lên "muốn uống bia". Lão già lắc lắc đầu, nói: "Đúng là một đám người tràn đầy sức sống." Sau đó vén lều đi vào, bên trong mấy người đang nói chuyện. Đứng ở giữa, người có khuôn mặt người châu Á với mái tóc đen chính là ông chủ đứng sau màn của công trình lần này.
Spit chỉ biết anh ta tên là Zero, còn về những thứ khác lão hoàn toàn không biết cũng không muốn hỏi nhiều, lão còn muốn sống thêm vài năm, không có ý định nhanh chóng xuống địa ngục như vậy. Nhưng Spit biết anh ta không đơn giản, bởi vì mấy kỹ sư của gia tộc Black Rose nhìn thấy anh ta còn phải cung cấp kính kính. Mà nhân vật kiểu kỹ sư, tùy tiện ném ở thành phố hay công ty nào trên vùng hoang dã đều được coi là nhân vật số má, họ còn hiếm hơn cả năng lực giả.
Lão già tất nhiên cũng biết, gia tộc Black Rose đến từ đâu, và họ đang mở công trường trên địa bàn của ai. Cho nên mọi hoạt động đều lấy ẩn nấp làm tiền đề, lúc Spit đi vào, các kỹ sư dường như đã báo cáo tình hình một lượt cho thanh niên tên Zero kia rồi. Sau khi họ lui ra ngoài, người thanh niên nhìn về phía Spit nói: "Muốn uống chút rượu không?"
Spit trên gương mặt già nua nhăn nheo lộ ra nụ cười: "Không cần, ta không có thói quen uống rượu ban ngày."
"Thói quen này khá tốt." Zero nói: "Lần này rất cảm ơn sự giúp đỡ của ông, ngài Spit, nếu không ta còn không tìm được nhiều công nhân địa phương làm việc như vậy."
"Không có gì, ta nhận tiền công của ngài cũng không ít, làm chút việc là nên làm." Spit cười nói.
"Dù sao đi nữa, cứ theo như trước đó chúng ta đã bàn. Lần này làm xong việc, ta sắp xếp cho ông và gia đình ông đi Asgard. Còn về thủ tục liên quan, phía Black Rose sẽ sắp xếp cho ông, ông không cần lo lắng đâu."
"Vô cùng cảm ơn, đại nhân. Nếu có gì cần dùng đến ta, xin cứ tùy thời phân phó." Spit chân thành nói, và vì sự kích động trong lòng mà khiến cơ thể khẽ run rẩy. Có thể đi đến thành phố thiên đường trong truyền thuyết là Asgard đó, thù lao này còn nhiều hơn tiền công mà Spit nhận được. Bản thân lão thế nào cũng được, nhưng có thể cho gia đình cùng đi Asgard, điều này có nghĩa là mấy đứa con của lão không cần giống lão bôn ba trên vùng hoang dã nữa. Cho con cái sống tốt hơn, đây là mong ước của mỗi người cha.
Thế nên lúc rút lui khỏi doanh trướng, Spit vẫn còn hơi hưng phấn. Nhận được lời hứa hẹn trực tiếp của vị đại nhân bên trong, còn có lý hơn nhiều so với vị đại lý vùng hoang dã của Black Rose lúc trước. Spit cảm thấy cả người hưng phấn như trẻ ra hai mươi tuổi vậy, cuộc sống dường như chưa bao giờ tốt đẹp như thế này.
Trong doanh trướng, Zero cầm một chiếc trí não bảng đang xem. Sắp xếp ổn thỏa vài chuyện ở Asgard xong, nhờ phi thuyền thăm dò, Beatrice bên kia cũng đưa ra một phương án. Theo kế hoạch, Zero và đại lý vùng hoang dã của Black Rose tìm tới Spit, do thương nhân hoang dã này chiêu mộ công nhân ở các thôn làng gần đường bờ biển. Thiết bị cần thiết để trục vớt phi thuyền đã thông qua nhiều lần, nhiều tuyến đường bí mật vận chuyển tới địa điểm nơi phi thuyền đang ở. Để đảm bảo không cần mua lượng lớn thiết bị tất yếu tại địa phương mà gây ra sự chú ý từ phía Nghị hội, tất nhiên, để ngăn chặn quá trình trục vớt dẫn đến sự để ý của phía Nghị hội, các biện pháp cần thiết là không thể thiếu.
Điều này có một cái liên quan tới Spit, phía Black Rose không phải tùy tiện tìm một thương nhân hoang dã. Lý do tìm tới Spit, thứ nhất vì lão già này từng thông qua Black Rose nộp đơn xin quyền cư trú ở Asgard, nhưng vì không đạt tiêu chuẩn mà bị đánh trở về. Lần này gia tộc Black Rose lấy việc giúp lão làm trọn bộ thủ tục liên quan làm thù lao hậu hĩnh, đủ để giành được sự trung thành của lão. Mà điểm thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, Spit lão già này trong tay nắm giữ tư liệu của mấy công ty có đăng ký chính thức ở Nghị hội Bóng đêm. Vạn nhất người của Nghị hội tìm tới cửa, trong trường hợp không cần thiết phải động vũ, hoàn toàn có thể để Spit lấy lý do nghiệp vụ công ty mà lừa gạt cho qua.
Mà trên thực tế, chỗ khó khăn thực sự của công trình lần này không nằm ở quá trình trục vớt, mà là ở khâu vận chuyển sau đó. Các kỹ sư của Black Rose đã chuẩn bị xong bộ phận kéo của phi thuyền và xe cộ cần thiết, kéo phi thuyền về Asgard không khó. Cái khó là, lúc họ tới có thể thông qua đủ loại thủ đoạn để che giấu. Nhưng muốn quay về, và một thứ to bằng máy bay chở khách cỡ nhỏ thời đại cũ như vậy, lại là muốn giấu cũng không giấu được.
Cho nên lúc rời đi, việc thu hút sự chú ý của Nghị hội là chuyện một trăm phần trăm. Chìa khóa nằm ở chỗ, Nghị hội trực tiếp phái cao giai năng lực giả tới can thiệp, hay chỉ phái bộ đội thông thường tới xử lý, điều này quyết định bởi thời gian Nghị hội nhận được tin tức và lượng thông tin nhiều hay ít. Dù sao hiện tại là thời kỳ chuẩn bị chiến tranh, nếu không cần thiết, Nghị hội cũng sẽ không tùy tiện phái cao giai ra ngoài.
Nhưng các biện pháp phòng ngự cần thiết vẫn phải làm, cho nên chuyến này Zero mang theo hết những cao thủ cường hãn bên cạnh mình ra ngoài, tự nhủ chỉ cần không phải là Huyết Sắc Kỵ Sĩ Đoàn của Nghị hội dốc toàn lực ra, anh vẫn có nắm chắc để ứng phó.
Trên màn hình trí não, là báo cáo tình hình hiện tại của phi thuyền. Thông qua thiết bị và nhân viên xuống nước khảo sát, tình hình phi thuyền không mấy lạc quan. Đầu tiên là phía sau thân tàu xuất hiện hư hại nghiêm trọng, sơ bộ ước lượng diện tích hư hại đạt khoảng mười mét vuông. Nước hồ đã xuất hiện hiện tượng trào ngược, nhưng bên trong thân tàu dường như đã khởi động hệ thống khẩn cấp, đóng lại một phần không gian, cho nên phi thuyền chưa hoàn toàn bị ngập nước, từ đó duy trì trạng thái lơ lửng trong nước. Nhưng vì trong hồ có lượng lớn cỏ nước dị biến quấn lấy phi thuyền, khiến nó không thể tự mình nhô lên mặt nước. Ngoài vết hư hại này ra, bộ phận hình cánh của phi thuyền cũng bị hỏng nhiều chỗ, còn về những vết trầy xước khác kích thước không đồng đều, trong báo cáo không liệt kê chi tiết từng cái.
Nhiều hơn, thì phải trục vớt phi thuyền ra vận chuyển về Asgard mới có thể đánh giá thêm. Hiện tại phương án kỹ sư đưa ra là tiến hành thoát nước trước, tất nhiên không thể rút cạn hồ lớn, nhưng ít nhất phải rút đến khi lộ ra cỏ nước trong hồ. Tiếp theo là tác nghiệp xuống hồ, phải dọn sạch cỏ nước, khâu này tốn thời gian tốn sức nhất, sơ bộ ước tính ít nhất cần mấy ngày thời gian mới đủ để dọn sạch cỏ nước quấn lấy phi thuyền. Cuối cùng là dùng thiết bị kéo cố định trên phi thuyền, từ đó kéo nó ra khỏi hồ. Sau đó chỉ cần xả hết nước đọng trên thân tàu, là có thể lắp đặt bộ phận kéo rồi kéo về Asgard.
Tắt trí não, Zero đi ra khỏi doanh trướng. Bên bờ hồ lớn, công nhân đang dỡ máy móc từ từng chiếc xe tải xuống để lắp ráp, trong đó một chiếc cần trục đã lắp ráp hoàn tất, cánh tay máy thô to chỉ thẳng vào hồ lớn, chỉ đợi rút hết nước, dọn sạch cỏ nước là tiến hành tác nghiệp cẩu. Hiện trường một cảnh tượng bận rộn, ngược lại Zero cảm thấy mình quá nhàn rỗi. Nghĩ đến đây, anh không khỏi cười khổ, nghĩ mình từ lính đánh thuê hoang dã tầng thấp nhất lăn lộn bò trườn tới tận bây giờ sở hữu thành bang và thế lực của riêng mình, ngược lại có chút không quen với những ngày tháng an nhàn này.
Ngày tháng cứ trôi qua trong sự nhàn rỗi phát hoảng của Zero và sự bận rộn của công nhân.
Đến ngày hôm sau, mực nước hồ lớn đã giảm xuống mức độ có thể tác nghiệp. Đứng bên hồ, đã có thể nhìn thấy đường nét của phi thuyền bị dây leo cỏ nước quấn chặt, không ít công nhân vì thế mà kinh ngạc. Trước khi tới họ không biết thứ cần trục vớt lại là phi thuyền, nay thấy được khó tránh khỏi kinh ngạc. Đặc biệt là tạo hình kỳ lạ của chiếc phi thuyền sáu cánh này, hiển nhiên không phải là sản phẩm của thời đại này, kinh ngạc cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng theo mấy giám sát ra lệnh một tiếng, họ liền bắt đầu bận rộn, muốn dọn sạch những cỏ nước này cũng không phải việc dễ dàng. Đặc biệt tác nghiệp dưới nước càng tốn sức, hơn nữa phải xử lý cẩn thận, không được làm hỏng phi thuyền, cho nên công nhân chia thành mấy đợt luân phiên xuống nước.
Ba ngày sau, cỏ nước cũng dọn dẹp gần xong. Chỉ còn lại những thứ quấn trên thân tàu và hai cánh, nhưng những công việc này lại càng tốn thời gian hơn, tiến độ cứ như vậy bị kéo chậm lại. Thêm hai ngày nữa, công việc dọn dẹp đã đến hồi kết, lúc Zero đứng bên hồ nhìn công nhân làm việc, trong thiết bị thông tin nhận được báo cáo của Phong: "Sếp, chúng ta có khách rồi."
"Của Nghị hội à?" Zero hỏi.
"Ừm, nhưng chỉ có một chiếc xe việt dã, giống như đội tuần tra biên giới gì đó."
"Ngoài cậu ra, bây giờ còn ai ở đó?"
"Muốn giải quyết bọn họ à? Tôi thấy không cần thiết, lão già Spit đã ra mặt xử lý rồi."
"Spit à? Bên cạnh lão có hộ vệ không?"
"Dạ Lưu và Hải Vi đang nhàn đến phát hoảng, vừa vặn đi theo bên cạnh lão già, hơn nữa có tôi nhìn, yên tâm đi."
Zero gật đầu nói: "Vậy giao cho các cậu xử lý đi. Có thể không động vũ là tốt nhất, động vũ thì nhớ xử lý sạch sẽ. Gọi Brown qua đó, cần động vũ thì hắn biết cách dọn dẹp hậu quả."
"Nghe sếp!"
Kết thúc cuộc gọi, Phong lại gọi cho Brown. Hắn đang ở ven rừng, tùy tiện ngồi trên tán cây lớn. Cầm ống nhòm nhìn lại, một chiếc xe việt dã từ hướng đường bờ biển tới, mười phút nữa là sẽ tới trạm kiểm soát mà Spit cho người thiết lập bên đường. Trên trạm kiểm soát đó còn treo một tấm biển có chữ "Công ty Chế tạo Carrington", đây là thứ hàng thật giá thật. Chỉ cần dùng trí não kết nối mạng của Nghị hội, là có thể tra được dưới danh nghĩa của họ đúng là có thông tin đăng ký của công ty này.
Lúc này, trong rừng lái ra một chiếc xe cổ, chính là chiếc Ford cũ kỹ của Spit đó. Mấy binh lính đứng gác bên trạm kiểm soát chào lão già lái xe xuống, mấy binh lính này là hộ vệ của công ty Carrington, đều có chứng minh thân phận điện tử. Dù có bị tra hỏi cũng sẽ không có vấn đề gì, để làm tốt tất cả những điều này, Black Rose thậm chí đã mua đứt cả cái công ty Carrington đó, có thể nói là kế hoạch chu toàn. Tất nhiên, tự nhiên không thể thu mua hòa bình, dùng một chút vũ lực là chuyện cần thiết. Cũng không sợ sau đó bị vạch trần, dù sao kế hoạch trục vớt cũng chỉ là chuyện mười mấy ngày.
Đảm bảo mười mấy ngày chân tướng không đến mức bị vạch trần, Black Rose vẫn có thực lực này.
Trong ống nhòm, xe tuần tra của Nghị hội cuối cùng cũng tới, từ trên xe nhảy xuống bốn năm tên lính, tên nào cũng to con, nhìn qua còn khá hù dọa người. Spit trên gương mặt già nua đó chất chứa nụ cười, chắp tay sau lưng bước tới.