Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 5529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 780
Đánh thẳng vào trung quân

❊ ❊ ❊

“Người của cậu rất được đấy…” Hắc Dực nói, lần này là nói chuyện thật sự, không phải thông qua cầu nối tinh thần. Cổ họng của hắn từng bị trọng thương, dây thanh đới từ lâu đã không thể phát ra âm thanh. Nhưng hắn tự chế tạo một thiết bị nhỏ, lắp vào cổ họng, có thể thông qua sự chấn động của cơ bắp để mô phỏng hoạt động của dây thanh đới, rồi phát ra tiếng nói qua thiết bị này. Tất nhiên, âm thanh đã trở thành loại giọng điệu không chút cảm xúc như trí tuệ nhân tạo, nhưng dùng để giao tiếp thông thường thì cũng đủ rồi.

Thật ra chỉ cần hắn muốn, từ rất lâu hắn đã có thể lợi dụng thiết bị như vậy để hồi phục giọng nói, chỉ là hắn không muốn mà thôi. Bởi vì hắn từng thề, trước khi Solon không chết, hắn tuyệt đối sẽ không nói ra bất kỳ chữ nào, để tự cảnh tỉnh bản thân. Bây giờ Solon đã chết, tự nhiên không cần tuân thủ lời thề này nữa. Giao lại Đoàn Kỷ luật Tĩnh Tịch cho Richard quản lý, Hắc Dực một mình cùng Zero trở lại đại lục đã lâu không gặp này.

Bản thân hắn chính là Tổng trưởng tiền nhiệm của Kỵ sĩ đoàn, kinh nghiệm và nhãn lực vẫn còn đó. Chỉ cần nhìn quy mô doanh trại của Giáo Hoàng sảnh bên kia, liền đại khái biết lần xuất chinh này Kỵ sĩ đoàn đã xuất động bao nhiêu binh lực. Tính toán thời gian, trì hoãn một ngày trên đảo Victoria, sau đó ngày đêm gấp rút chạy về Bàn Thạch thành, tổng cộng cũng mất gần một tuần. Tình hình Bàn Thạch thành trên đường tới đây, đã nghe Zero kể sơ qua. Với binh lực tương đối yếu thế, dưới sự áp sát của đại quân Giáo Hoàng sảnh mà vẫn có thể thủ được gần một tuần, ngay cả khi Hắc Dực tự mình phòng thủ, cũng không thể làm tốt hơn được nữa.

Khi ở trong Thành phố Tội ác, lúc Hải Vi cùng đám người truy tùy đổ bộ, đội hình hùng mạnh đó đã khiến Hắc Dực động dung. Bây giờ xem ra, thuộc hạ của Zero quả thực cường giả như mây, nếu không sao giữ được Bàn Thạch thành.

“Họ làm rất tốt, tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.” Zero bắt đầu đi xuống dưới chân đồi: “Bây giờ tôi đã trở lại, ngay tối nay hãy làm một cái kết đi.”

“Cậu có kế hoạch gì?” Hắc Dực đi theo phía sau.

“Đánh thẳng vào trung quân, chém đầu chủ tướng.” Zero nói ngắn gọn, nhưng trong giọng điệu lại mang theo sự tự tin mạnh mẽ.

Tất nhiên, ngay cả Solon cũng bị hắn đánh bại, không ai nghi ngờ lời của hắn. Zero bổ sung thêm: “Tôi có thể chấp nhận sự đầu hàng của đám binh sĩ và sĩ quan bình thường của Giáo Hoàng sảnh, nhưng bao gồm cả chỉ huy đối phương, tất cả cao giai đều phải giải quyết. Họ không giống Đoàn trưởng Yafedi, những kẻ đó đã bị ô nhiễm bởi hắc ám lực lượng, không thể để mặc họ trốn thoát.”

“Cho nên lát nữa, tôi sẽ đánh thẳng vào trung quân, những người khác giao cho các người.” Zero nhìn về phía mọi người, trong nhóm người này, chỉ thiếu mỗi Dạ Lưu: “Dạ Lưu đã lẻn về Bàn Thạch thành trước, cô ấy sẽ thông báo cho Tố phía bên kia phối hợp hành động của chúng ta. Nếu không có gì bất ngờ, đây là trận chiến cuối cùng rồi, hãy để chúng ta làm thật đẹp mắt!”

“Được!”

“Nghe cậu, sếp!”

Mọi người đáp ứng, ngay cả Yafedi cũng có chút hăm hở.

Đêm đó, trung tâm doanh trại Giáo Hoàng sảnh là đại trướng của chỉ huy Adam. Khi lính tuần tra đi ngang qua khu vực lều trại, sẽ nghe thấy tiếng rên rỉ của phụ nữ truyền ra từ bên trong, còn có tiếng thở dốc trầm đục của Adam. Các binh sĩ ai nấy hơi thở dồn dập, đều bước nhanh đi qua, tránh dẫn tới sự trách phạt của cấp trên.

Trong lều, cảnh xuân dào dạt.

Ba bốn nữ binh theo quân, người thì khỏa thân, người chỉ buộc một chiếc cà vạt trên cổ, người thì chỉ mặc một đôi tất đen đang cùng Adam triển khai đại chiến "thịt bở". Adam đè một nữ binh mặc tất đen lên giường, dùng hung khí của hắn không ngừng ra vào cơ thể nữ binh. Nữ binh tất đen liên tục thét chói tai, cơ thể vì hưng phấn cực độ mà không ngừng run rẩy. Đôi bàn tay mảnh khảnh của cô ta bị Adam nắm lấy, mỗi lần Adam xung kích đều đâm sâu tận gốc, khiến nữ binh hoàn toàn mê lạc trong khoái lạc và đau đớn.

Hai ba người phụ nữ còn lại, dùng miệng và lưỡi của mình du ngoạn trên cơ thể Adam, trong đó người nữ binh buộc cà vạt kia thậm chí ngồi vắt vẻo lên đầu người phụ nữ tất đen, rồi cả người nằm rạp xuống, đầu lưỡi thi thoảng du ngoạn trên bộ phận hạ thể của đồng bạn và Adam, kích thích thêm nữa cảm quan của Adam.

Adam hưng phấn kêu lên, gầm lên, trút sạch trong cơ thể người phụ nữ. Nhưng hắn không vì thế mà hạ nhiệt, ngược lại sự chưa được thỏa mãn khiến hắn cảm thấy vô cùng phiền não. Hắn kéo phắt người nữ binh buộc cà vạt kia lại, rồi trực tiếp xông vào miệng cô ta. Chỉ một cú này, suýt chút nữa không làm người phụ nữ đâm ra ngất xỉu, nhưng cũng làm cô ta bị đâm tới trợn trắng mắt. Người phụ nữ giãy giụa muốn rút ra, Adam cười dữ tợn, lại đâm càng dùng sức hơn, gần như muốn chen vào thực quản của người phụ nữ vậy.

Cảm giác áp bách khít khao nhanh chóng khiến hắn lại hưng phấn trở lại. Nhưng khi đang làm những người phụ nữ này, Adam lại đang nghĩ đến một người khác. Bóng dáng người phụ nữ cầm trọng kiếm, nhanh nhẹn như báo đen kia không ngừng hiện lên trước mắt. Adam gầm lên một tiếng, một cú thúc mạnh mẽ, đâm đến mức máu tươi từ miệng nữ binh bên dưới trào ra, hắn mới thở dốc rút ra.

Về phần người phụ nữ buộc cà vạt kia, đã thoi thóp rồi.

“Xem ra chỉ huy của chúng ta tâm trạng rất tồi tệ.”

Ngay cả ở vùng rìa doanh trại cũng nghe được tiếng gầm cuối cùng đó của Adam, một lính Kỵ sĩ đoàn cười nhẹ nói.

“Nếu như mày không quản tốt cái miệng của mình, biết đâu ngày nào đó sẽ bị người ta bắn nát đầu đấy.” Người đàn ông bên cạnh rõ ràng là một lão binh nói, tuy anh ta đứng dáng vẻ lỏng lẻo, nhưng mùi máu tanh trên người lại nặng hơn đồng nghiệp bên cạnh rất nhiều.

“Biết đâu ngày mai sẽ chết rồi ấy chứ.” Tân binh vẫn là một thanh niên non nớt, anh ta cười khổ nói: “Vốn không nghĩ tới, lại tới tận đây để tham gia cuộc chiến như thế này.”

“Hừ, nhóc con, quê nhà có người mình thích à?” Lão binh lắc đầu nói: “Loại người như chúng ta, vẫn là nên ít dính dáng tới người khác thì hơn, mệt mình hại người.”

“Tân Nhĩ, anh nói... chúng ta có thể quay về không?”

“Không biết.”

Lão binh nhìn bầu trời, nói: “Có lẽ, không bao giờ về được nữa rồi...”

“Có lẽ vậy... Ơ?” Tân binh đột nhiên chĩa súng về phía vùng hoang dã phía trước hét lên: “Là ai!”

Lão binh cũng nhìn thấy, một bóng người bước đi xuyên qua màn đêm. Đợi khi đến gần, cả hai đều nhìn rõ đó là một người đàn ông che cả khuôn mặt trong áo choàng. Anh ta không khỏi trở nên căng thẳng, đúng lúc này, người đàn ông đột nhiên biến mất. Sự thay đổi trong này diễn ra vô cùng đột ngột, rồi liền nghe thấy một giọng nói vang lên sau lưng bọn họ: “Cuộc chiến này đã không còn liên quan gì đến các người nữa rồi.”

Tiếp theo hai binh sĩ đồng thời trúng một chưởng vào gáy, cả hai ngã xuống đất theo chưởng lực. Trước khi ý thức chìm vào hôn mê, lão binh cảm thấy đây ngược lại là một loại may mắn.

Sau khi Zero hạ gục hai tên lính canh này, mới mở áo choàng ra, để lộ bộ trang phục bó sát màu đen. Không thấy tạo thế, tự nhiên mà uy thế trên người cứ thế tăng cao. Ánh mắt hắn lạnh lùng, uy thế như triều dâng, thẳng tắp đẩy về phía trung tâm doanh trại.

Đây là sự khiêu khích không thể rõ ràng hơn!

Trong lều, Adam đã mặc quần áo vào, hai người phụ nữ còn lại thì vẫn đang làm trò dư thừa của cuộc mây mưa. Đột nhiên cảm nhận được một luồng uy thế kinh người bùng lên từ vùng rìa khu doanh trại, Adam ngẩn ra, lập tức chạy ra khỏi lều. Mà lúc này, binh sĩ gần khu doanh trại rõ ràng đã giao chiến với kẻ xâm nhập, có thể thấy tiếng súng truyền tới từ phía xa xa, thắp lên ánh lửa.

Cùng lúc đó lao ra khỏi lều còn có hai vị đoàn trưởng còn lại và các sĩ quan cao giai khác, Sirius nhíu mày nói: “Lũ khốn kiếp của Bàn Thạch thành lại tới tập kích à?”

“Không, cảm giác không giống...” Adam lắc đầu: “Lần này cứ cảm thấy quá không bình thường!”

Ngay ở phía bên kia doanh trại, binh sĩ như thủy triều tuôn ra từ các lều trại gần đó. Họ cũng coi là huấn luyện có tố chất, mặc dù Zero đến có chút đột ngột, nhưng họ vẫn xếp thành đội hình nghiêm ngặt, trước tiên dùng súng máy để áp chế, còn người lái cơ giáp và chiến xa thì bắt đầu chạy về phía các điểm đỗ đó. Nhưng mục tiêu của Zero căn bản không phải là họ, mà đối mặt với màn đạn ập tới như mưa, Zero ngay cả không gian nhảy vọt cũng không sử dụng, trực tiếp dùng năng lượng lực trường của bản thân gạt đạn ra, rồi phát lực lao điên cuồng.

Thế là tiếng nổ siêu thanh liên tiếp vang lên, một làn sóng xung kích hình nón xuyên thẳng qua doanh trại. Trên quỹ đạo xung kích của nó, bất kể là người hay lều trại, thậm chí là một hai chiếc cơ giáp chạy tới kịp lúc đều bị đâm bay trực tiếp.

Nếu như đã từng xem qua tư liệu những lần giao thủ trước giữa Giáo Hoàng sảnh và Hải Thần đoàn, thì sẽ rất quen thuộc với làn sóng xung kích hình nón này, bởi vì đó là dấu hiệu đặc trưng của thủ lĩnh Hải Thần đoàn. Đặc biệt là trận chiến Dãy núi Vĩnh hằng, khi Zero lao vào trong binh đoàn Kỵ sĩ đoàn giết chóc dữ dội, dùng chính là loại sóng xung kích hình nón này, chỉ dựa vào tốc độ phá vỡ rào cản âm thanh để dẫn phát sóng xung kích như vậy, hất văng và hất chết binh sĩ bình thường.

Cho nên lúc này nhìn thấy làn sóng xung kích quen thuộc này, không ít người kinh hô: “Là thủ lĩnh Hải Thần đoàn!”

“Là Zero!”

Tiếng kinh hãi nối tiếp nhau không dứt, Adam đám người dù có điếc cũng nghe được. Nghe nói là Zero, sắc mặt của tất cả mọi người đều trở nên vô cùng khó coi. Zero đã ở đây, vậy tương đương với việc Solon đã thất bại. Còn về hậu quả của thất bại, dù IQ có thấp đến đâu, cũng biết Solon không thể sống sót mà rời đi.

Adam đám người này đã bị lực lượng của Phổ La Hưu Tư ô nhiễm, đối với sống chết của Solon không hề để tâm. Chỉ là Solon vừa chết, tình cảnh của bọn họ liền không ổn rồi. Cho dù lần này có thể quay về thành Rome, không có sự bảo hộ của Solon, Bảo La chắc chắn sẽ không để cho bọn họ sống yên.

“Hoảng cái gì!” Adam thấy Sirius mấy người đều lộ ra vẻ sợ hãi, gầm lên: “Zero tới không phải càng tốt sao, chỉ cần giết hắn, Bàn Thạch thành chắc chắn sĩ khí giảm mạnh. Đến lúc đó chúng ta một hơi hợp lực, triệt để phá tan bọn họ.”

Tuy nói vậy, nhưng từ tình hình Zero thẳng tắp lao tới mà xem, Adam biết e rằng đối phương cũng đánh chủ ý tương tự.

Đêm nay, sẽ là trận chiến cuối cùng rồi!

Ý nghĩ này vừa nảy sinh, đột nhiên vài chiếc lều bay lên trời, còn có vài binh sĩ hét quái dị rơi xuống từ không trung. Không ngã chết, nhưng cũng bị ngã đến đau nhức. Ngay dưới ánh đèn pha công suất lớn ở khu doanh trại trung tâm, bóng dáng Zero hiên ngang đứng ở giữa. Ngay phía trước mười mét của hắn, chính là Adam và các sĩ quan cao giai khác của Giáo Hoàng sảnh.

“Quân đoàn thứ mười, Adam?” Zero hỏi.

Adam gật đầu: “Không sai, chính là ta.”

“Ngươi là tổng chỉ huy của đội quân này?”

“Đúng vậy.”

“Rất tốt, đã xác nhận rồi, vậy mạng của ngươi, ta lấy đây!”

Không có ngôn ngữ dư thừa nào khác, Zero lao thẳng về phía Adam.

Adam cười dữ tợn, nhưng không dám bất cẩn. Các khớp xương toàn thân rung lên, giáp phiến nổi lên, nhanh chóng hình thành trên người hắn bộ sinh vật khải giáp từng khiến Tố cũng phải đau đầu không thôi ngày đó. Lúc này, Zero đã đến. Khoảng cách mười mét, một bước là tới!

Zero tung một quyền.

Adam không hề sợ hãi, cũng tung một thiết quyền.

Hai nắm đấm có tỉ lệ chênh lệch va chạm vào nhau ở giữa, kết quả lại khiến người ta vỡ mộng.

Khi nắm đấm va chạm, không phát ra bất kỳ dị thanh nào. Nhưng nụ cười trên mặt Adam đột nhiên cứng đờ, theo đó trừng to mắt. Lúc này, người gần đó nghe thấy một chuỗi âm thanh nứt vỡ, chúng chồng chéo lên nhau, hình thành một tràng oanh minh kéo dài.

Trong tiếng oanh minh, cánh tay của Adam bắt đầu từ điểm nắm đấm va chạm. Giáp phiến che phủ trên nắm đấm bị một lực xoay dẫn động, vặn vẹo, nứt ra, lan rộng. Một lực trường hình xoắn ốc nhanh chóng lan ra, trước tiên là giáp phiến ở nắm đấm, rồi đến máu thịt và xương cốt bên trong đều bị lực trường này khuấy động. Thế là trên cánh tay Adam xuất hiện những đường vân xoắn ốc không tự nhiên, giáp phiến trên những đường vân này không phải vỡ nát thì cũng bị bắn bay, tiếp đó là da và mô cơ bị xé toạc, cuối cùng ngay cả xương cũng bị vặn gãy, vặn nát sinh sinh!

Trong không khí vang lên một tiếng kêu bén nhọn, một gợn sóng xoắn ốc nhàn nhạt chui từ sau vai Adam ra. Adam phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, cả cánh tay trong chớp mắt bị xoắn thành hình vặn thừng, nổ tung ra một đoàn máu sương, đã vặn vẹo đến mức hoàn toàn không ra hình thù gì nữa.

Xoắn ốc xuyên thấu!

Tuy nhiên cùng một năng lực, do Zero cấp mười lúc này thi triển, uy lực lại hoàn toàn khác biệt. Ngay cả Adam có phòng ngự cơ bản kinh người, dưới đòn tấn công này, một cánh tay lập tức phế bỏ.

Lúc này Adam và các cao giai khác mới biết, tại sao Solon lại bại, bởi vì Zero cũng đã tấn thăng cấp mười!

“Giết hắn! Giết hắn!” Adam gầm lên, ra lệnh cho người khác cùng ra tay.

Nhưng cùng lúc đó, quanh doanh trại không ngừng có uy thế của cao giai cường giả xông thẳng lên trời, trong đó có hai luồng uy thế mà Adam rất quen thuộc. Một luồng sắc bén vô song, luồng kia thô bạo bá đạo, tự nhiên là hai đại cường giả Tố và Frank. Mà ngoài bọn họ ra, còn có một luồng uy thế khác hư hư thực thực, lại khiến người ta cảm thấy vô cùng nguy hiểm, đây cũng là một cường giả đủ sức địch lại Tố và Frank. Chỉ là Adam không biết, luồng uy thế này thuộc về Dạ Lưu.

Chỉ riêng số lượng uy thế mà xem, toàn bộ cao giai bên Zero đã xuất động cùng lúc, rõ ràng muốn tặng cho bọn họ một trận tổng công kích. Adam vừa kinh vừa giận, gầm lên: “Nhanh, thừa dịp trợ thủ của hắn chưa tới, chúng ta giết hắn trước!”

Zero nhìn quanh bốn phía, nhàn nhạt nói: “Các người làm được không?”

Bốn luồng quang diễm màu vàng nhạt trên người Zero phóng ra ngoài từng cái một, chúng đến từ bốn viên không năng thạch lật lên từ mu bàn tay và hốc vai của Zero. Kích hoạt sức mạnh cấp mười, Zero không hề thể hiện uy thế cuồng bạo gì, nhưng khí tức của hắn lại trở nên to lớn và lạnh lẽo trong chớp mắt. Vào khoảnh khắc này, nếu nhắm mắt lại, chỉ phán đoán từ khí tức, Zero thực sự đã thoát ly khỏi phạm trù nhân loại.

Nếu nói cấp tám là đường phân chia năng lực, thì cấp mười chính là đường ranh giới giữa đại chúng và siêu cấp sinh mệnh!

Thứ chúng đại diện, hoàn toàn là khác biệt giữa hai tầng thứ, giữa các sinh mệnh khác nhau.

Sự đáng sợ của Zero không nghi ngờ gì, nếu là bình thường, Sirius bọn họ chắc chắn sẽ không ngu ngốc đi vây công một cường giả cấp mười. Nhưng vào lúc này, cường giả bên Zero đang tiến về phía này. Nếu không thể giết Zero trước khi bọn họ đến, thì ngược lại người bị giết chắc chắn là bọn họ. Hơn nữa, cường giả của Bàn Thạch thành đã mơ hồ hình thành thế bao vây, nghĩa là cho dù bây giờ bọn họ vứt bỏ Zero muốn đột phá vòng vây rời đi, cũng sẽ bị một vị cường giả nào đó chặn lại.

Hơn nữa đột phá vòng vây một mình, hệ số nguy hiểm không hề nhỏ hơn vây công Zero lúc này.

Gần như trong chớp mắt, Sirius là người đầu tiên lao về phía Zero, tiếp theo là Roan và các sĩ quan cao giai khác. Bọn họ trạng thái như hổ điên, mỗi người dưới áp lực sinh tử đều vắt kiệt tất cả tiềm năng. Trong chốc lát, từng tầng từng tầng năng lượng lực trường bao phủ lên Zero, áp lực không gian mặt đất và xung quanh tăng vọt. Sự va chạm giữa các lực trường với nhau, năng lượng trong mỗi một giây không biết đối xung bao nhiêu lần, hình thành những cơn bão năng lượng dữ dội!

Adam cũng gia nhập vòng chiến, tuy nói hắn chỉ còn lại một cánh tay, nhưng trong đám người vẫn là thế công của hắn là mãnh liệt nhất. Cảnh tượng gần mười cao giai liên thủ vây công vô cùng hiếm gặp, chỉ riêng luồng khí hỗn loạn năng lượng tràn ra khi tấn công cũng đủ để xoay chết người bình thường. Một chiếc cơ giáp Thánh Kỵ Sĩ chỉ dẫm phải rìa vòng chiến, liền bị dòng chảy năng lượng đối xung và va chạm liên tục quét qua, lập tức đoản mạch điện. Lúc này một tia xạ lưu cường hãn lướt qua trên cơ giáp, cơ giáp Thánh Kỵ Sĩ ngay cả lùi lại cũng không kịp, tại chỗ nổ thành một quả cầu lửa.

Thế là không gian trong phạm vi trăm mét ở doanh trại trung tâm này trở thành khu vực tử vong, không ai dám can thiệp vào trận chiến như vậy.

Zero thì giống như một con chim hải âu linh hoạt, tao nhã xuyên thấu trong sóng lớn cuồng phong do Adam đám người liên thủ oanh tạc. Thay đổi phong cách hành động hiệu quả ngắn gọn trước đây, Zero dùng rất nhiều tiểu xảo bình thường không dùng đến, thỉnh thoảng phản kích vài chiêu, cũng là hư thực đan xen, càng giống như múa may quay cuồng. Nhưng dù vậy, Adam đám người lại không thể áp chế nổi kẻ chỉ biết múa may này.

Bọn họ sẽ phát hiện, những chiêu thức nhìn như vô dụng này, lại thường xuyên làm mê hoặc cảm quan của bọn họ, dẫn đến phán đoán sai lầm. Ra sức cuồng công là rất tiêu hao năng lượng, ngược lại Zero tiêu hao lượng cực kỳ hữu hạn. Rất nhanh Adam liền phát hiện, sự vây công của mấy người mình đối với Zero hoàn toàn vô nghĩa, bọn họ căn bản không có cơ hội chạm vào góc áo của Zero, cũng liền mất đi ý nghĩa của việc vây công hợp kích, chỉ là lãng phí năng lượng một cách vô ích.

Đột nhiên, bóng dáng Zero biến mất, trực tiếp nhảy ra khỏi vòng chiến bằng không gian nhảy vọt. Thế công của mọi người lập tức tan rã, còn muốn lao lên lần nữa, Zero đột nhiên nói một câu: “Bọn họ giao cho các người.”

“Rất sẵn lòng!” Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng Roan, tiếp theo hắn liền cảm thấy một luồng hơi lạnh ập đến. Roan lập tức quay người lại, trong mắt hoàn toàn bị một nắm đấm bao bọc trong băng diễm màu xanh lam chiếm lấy.

Lang Vương Keaton nhảy ra từ trong bóng tối mà ánh đèn không chiếu tới, một quyền oanh về phía Roan. Hắn lại là người tới đầu tiên, tiếp theo đó, Tố, Frank, Hải Vi và các cao giai khác từng người một xuất hiện. Không cần Zero dặn dò, liền mỗi người nhắm một đối thủ giết tới.

Trong chốc lát, doanh trại trung tâm trở thành chiến trường cao giai đối đầu xé xác nhau!

Adam lúc này mới biết, Zero vừa rồi chỉ là đang kéo dài thời gian. Nhưng lúc này phản ứng lại đã quá muộn, trong lòng đột nhiên trào lên một luồng hơi lạnh, hóa ra Zero đang nhìn hắn, rồi dùng tốc độ không nhanh không chậm lao về phía hắn.

Mỗi bước chân của Zero, khoảng cách đồng nhất, nhưng thông qua bước chân chính xác như vậy, uy thế của hắn tăng trưởng với tốc độ đều đặn, hình thành áp lực khổng lồ đối với Adam. Bây giờ, việc hắn có thể làm chỉ là nghênh chiến. Thế là đoàn trưởng Quân đoàn thứ mười đành phải cứng đầu, gầm lên một tiếng lao lên.

Chỉ là tiếng gầm này, nghe vào lại chua xót đến thế.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:772
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.