Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT vẫn tiếp diễn ở khu Đông Nam. Sampson và tôi đã trở lại với vụ sát hại nhà Sanders và Turner. Không có gì ngạc nhiên khi chỉ có chút ít tiến triển trong quá trình điều tra vụ giết hại sáu người này. Không có gì ngạc nhiên khi chẳng ai quan tâm.

Chủ nhật, ngày mùng mười tháng Giêng, tôi biết đã đến lúc có một ngày nghỉ ngơi, ngày nghỉ đầu tiên của tôi kể từ khi xảy ra vụ bắt cóc.

Tôi bắt đầu buổi sáng với cảm giác hơi tội nghiệp cho bản thân, nằm ườn trên giường tới tận mười giờ và xoa cái đầu đang đau - hậu quả của cuộc nhậu với Sampson đêm qua. Gần như mọi thứ chạy qua đầu tôi đều không mang đến kết quả gì.

Tôi nhớ Maria đến phát bệnh vì một điều - cảm giác tuyệt vời khi hai chúng tôi ngủ nướng vào sáng Chủ nhật. Bây giờ tôi vẫn thấy giận dữ vì cách mình bị đưa ra làm vật tế thần cho những gì diễn ra ở miền Nam. Quan trọng hơn, tôi cảm thấy khốn nạn khi không ai trong chúng tôi có thể giúp gì cho Maggie Rose Dunne. Ngay từ giai đoạn đầu của vụ án, tôi đã có sự liên tưởng giữa cô con gái nhà Dunne với đám trẻ nhà mình. Mọi lần nghĩ về cô bé, mà bây giờ có lẽ đã chết, bụng tôi lại quặn đau - điều chẳng hề tốt, đặc biệt là vào buổi sáng sau khi đã trải qua một đêm vui vẻ.

Tôi tiếp tục nằm trên giường và suy nghĩ mông lung đến khoảng sáu giờ. Mất trọn một ngày. Tôi đáng được hưởng điều đó. Tôi không muốn gặp Nana và nghe bà ca cẩm về chuyện tôi đã ở đâu đêm hôm trước. Sáng nay tôi thậm chí còn không muốn gặp các con mình.

Tôi lại tiếp tục hồi tưởng về Maria. Có một thời, ở một giai đoạn khác trong cuộc đời tôi, cô và tôi, và thường là cùng cả lũ trẻ, hay có những ngày Chủ nhật bên nhau. Đôi khi chúng tôi nằm ườn trên giường cho tới tận trưa rồi mới thay đồ và có lẽ phung phí tiền bạc cho một bữa ăn nửa sáng nửa trưa. Hiếm có việc nào mà Maria và tôi không làm cùng nhau. Mỗi đêm tôi đều cố xong việc và về nhà sớm hết mức có thể. Maria cũng vậy. Chúng tôi cũng chẳng muốn làm thêm gì. Maria đã giúp tôi vượt qua những nỗi đau của việc không có được uy tín rộng rãi trong vai trò của một chuyên gia tâm lý. Cô đã chăm sóc để tôi trở lại trạng thái cân bằng sau vài năm chịu quá nhiều đau đớn và tiêu tốn thời gian vô bổ cùng Sampson và vài người bạn độc thân khác, trong đó có đám bạn thân thiết chơi bóng rổ cùng đội Washington Bullets.

Maria đã kéo tôi trở về với sự sáng suốt, tôi rất biết ơn cô vì điều ấy. Có lẽ mọi thứ sẽ mãi mãi diễn ra như thế. Hoặc cũng có thể bây giờ chúng tôi đã chia tay nhau. Ai mà biết chắc được? Chúng tôi không bao giờ có cơ hội biết điều đó.

Một đêm cô về nhà muộn sau khi thực hiện công việc cứu trợ xã hội. Cuối cùng thì tôi nhận được điện thoại và vội vã lao tới bệnh viện Misericordia. Maria đã bị bắn. Cô ở trong tình trạng rất nguy kịch. Đó là tất cả những gì người ta nói với tôi qua điện thoại.

Tôi tới bệnh viện lúc quá tám giờ một chút. Một người bạn - một cảnh sát tuần tra mà tôi biết - buộc tôi ngồi xuống và bảo rằng lúc người ta đưa Maria tới bệnh viện thì cô đã chết. Đó là hậu quả của một vụ xả súng từ xe hơi xảy ra bên ngoài khu nhà ở giá rẻ. Không ai biết vì sao, hoặc kẻ nào đã thực hiện vụ xả súng đó. Chúng tôi không bao giờ có cơ hội nói lời vĩnh biệt. Không có sự chuẩn bị, không có lời cảnh báo, và cũng không có lời giải thích nào.

Nỗi đau bên trong như một trụ thép mọc từ giữa ngực xuyên thẳng lên trán. Tôi liên tục nghĩ đến Maria, cả ngày lẫn đêm. Sau ba năm, rốt cuộc tôi bắt đầu quên. Tôi đang học được cách quên.

Tôi đang nằm trên giường, trong trạng thái yên bình và cam chịu thì Damon đi vào phòng như có chuyện khẩn cấp lắm.

“Bố ơi. Bố ơi, bố tỉnh chưa?”

“Có gì không ổn hả con?” tôi nói ra những từ mà gần đây mình ghét cay ghét đắng. “Con trông cứ như vừa trông thấy Vanilla Ice ở hiên trước nhà mình ấy.”

“Có người đến tìm bố, bố ạ,” Damon hổn hển thông báo với vẻ phấn khích. “Có người đang ở đây!”

“The Count ở Sesame Street[1] à?” tôi hỏi. “Ai đang ở đây? Nói rõ hơn chút đi. Không phải một tay phóng viên khác chứ? Nếu đó là phóng viên...”

“Cô ấy nói tên cô ấy là Jezzie. Đó là một phụ nữ, bố ạ.”

Tôi tin là mình đã ngồi dậy trên giường, nhưng tôi không thích góc nhìn từ đó lắm, và tôi lại nằm xuống. “Bảo cô ấy là bố sẽ xuống ngay. Đừng nói là bố đang nằm trên giường đấy nhé. Bảo cô ấy là bố sẽ xuống dưới nhà ngay.” Damon rời khỏi phòng ngủ, tôi tự hỏi làm thế nào thực hiện được lời hứa mình vừa đưa ra.

Khi tôi xuống gác, Janelle, Damon và Jezzie Flanagan vẫn đang đứng ở phòng đợi nhà chúng tôi. Janelle trông có chút không thoải mái, nhưng nó đã khá hơn trong việc đón khách ngoài cửa trước. Trước đây Janelle thường rất e ngại với tất cả người lạ. Để giúp nó khắc phục, Nana và tôi đã nhẹ nhàng khuyến khích nó và Damon đón khách ở cửa trước vào ban ngày.

Phải có vấn đề gì quan trọng thì Jezzie Flanagan mới tới nhà. Tôi biết rằng một nửa lực lượng của FBI đang truy tìm tay phi công đã ôm khoản tiền chuộc. Cho tới giờ vẫn chưa có bất kỳ tiến triển nào. Dù vụ án đã được xử lý đến đâu, thì tôi cũng đã xử lý được chính mình.

Jezzie Flanagan mặc quần chùng màu đen, một chiếc áo cánh trắng đơn giản, đôi giày chơi tennis đã mòn đế. Tôi nhớ vẻ giản dị của cô khi ở Miami. Điều đó gần như khiến tôi quên đi vị trí quan trọng của cô ở Sở Mật vụ.

“Chuyện gì đó đã xảy ra,” tôi nói và nháy mắt. Nỗi đau xuyên qua óc rồi xuống ngang mặt tôi. Giọng của tôi lúc này nghe vô cùng khó chịu.

“Không, Alex. Chúng ta vẫn chưa có thêm chút tin tức nào về Maggie Rose,” cô nói. “Thêm một vài người chứng kiến. Tất cả chỉ có thế.”

“Chứng kiến” là cách gọi của Cục Điều tra Liên bang đối với lời khai của các nhân chứng “tuyên bố” đã nhìn thấy Maggie Rose hoặc Gary Soneji. Cho tới nay những chứng kiến ấy trải từ một bãi đỗ xe trống không tới vài đường phố chạy từ trường Washington Day, rồi California, khu dành cho trẻ em ở bệnh viện Belle tại thành phố New York, tới tận Nam Phi, đấy là còn chưa kể tới một bãi đáp dành cho tàu thám hiểm gần Sedona, Arizona. Chẳng ngày nào trôi qua mà không có thêm vài sự chứng kiến được thông báo ở đâu đó. Đất nước lớn và quá nhiều kẻ gàn dở được thả rông.

“Tôi không có ý đột nhập vào nhà anh,” cuối cùng Jezzie Flanagan nói và mỉm cười. “Chỉ vì tôi cảm thấy không vui với những gì đã xảy ra, Alex. Những câu chuyện về anh đều tào lao cả. Cũng không đúng nữa. Tôi muốn nói với anh tôi cảm thấy ra sao. Thế nên tôi tới đây.”

“Vâng, cảm ơn vì đã nói điều đó,” tôi nói với Jezzie. Đây là một trong những điều tốt đẹp nhất đến với tôi trong tuần qua. Nó làm tôi cảm động theo một cách khá kỳ lạ.

“Anh đã làm mọi việc có thể làm ở Florida. Tôi nói thế không phải để khiến anh thấy thoải mái hơn đâu.”

Tôi cố gắng tập trung điểm nhìn. Mọi thứ vẫn hơi nhòe đi. “Tôi sẽ không gọi đó là một trong những kinh nghiệm tốt đẹp trong công việc của mình. Mặt khác tôi cũng không nghĩ là mình đáng được đưa lên trang đầu các báo vì những gì mình đã làm.”

“Anh không đáng bị thế. Kẻ nào đó đã chơi anh. Kẻ nào đó đã đẩy anh cho cánh báo chí. Toàn những chuyện nhảm.”

“Là nhảm ruồi,” Damon buột miệng. “Đúng không Bố Bự?”

“Đây là cô Jezzie,” tôi nói với hai đứa con. “Thỉnh thoảng bố với cô ấy làm việc cùng nhau.” Bọn trẻ đang dần quen với Jezzie nhưng chúng vẫn hơi ngại ngùng. Jannie đang cố nép sau anh trai. Damon thì thọc cả hai tay vào túi sau, hệt như bố nó.

Jezzie ngồi xổm xuống; cô hạ thấp người đúng bằng hai đứa nhỏ. Cô bắt tay Damon, rồi tới Janelle. Đó là một cử chỉ thân thiện có tính bản năng của cô.

“Bố các cháu là cảnh sát giỏi nhất cô từng gặp,” Jezzie nói với Damon.

“Cháu biết điều đó.” Thằng bé nhận lời khen một cách lịch thiệp.

“Cháu là Janelle.” Janelle khiến tôi ngạc nhiên khi xưng tên với Jezzie.

Tôi có thể thấy rằng nó muốn một cái ôm. Janelle thích ôm hơn bất kỳ ai trên thế gian này. Đó là lý do một trong những biệt danh của nó là “Velcro[2]”.

Jezzie cảm nhận được điều ấy. Cô vươn người ôm lấy Jannie. Đó là một cảnh ngắn gọn và tuyệt vời. Damon lập tức quyết định tham gia. Đó là việc cần làm. Như thể họ là những người bạn thất lạc từ lâu đột nhiên trở về sau chiến tranh.

Sau chừng một phút, Jezzie lại đứng dậy. Đến thời điểm ấy tôi thấy rằng cô là một phụ nữ thật tốt bụng, và rằng tôi chưa gặp nhiều người thế này trong quá trình điều tra. Việc cô đến thăm nhà tôi thể hiện sự quan tâm và cả một chút dũng cảm nữa. Khu Đông Nam không phải là nơi an toàn cho phụ nữ da trắng, ngay cả với người mang theo súng.

“Chậc, tôi chỉ ghé qua đây vì vài cái ôm thôi.” Cô nháy mắt với tôi. “Thực ra tôi có một vụ không quá xa đây. Bây giờ tôi phải trở lại làm kẻ nghiện công việc rồi.”

“Thế làm chút cà phê nóng thì sao?” tôi hỏi. Tôi nghĩ là mình có thể xoay xở được vụ cà phê. Có lẽ Nana có chút cà phê trong bếp mới pha được năm hay sáu tiếng.

Jezzie nheo mắt nhìn tôi và lại bắt đầu mỉm cười.

“Hai đứa bé dễ thương đấy, chúc sáng Chủ nhật vui vẻ ở nhà cùng chúng. Rốt cuộc thì anh cũng đâu phải một gã cứng rắn gì.”

“Không, tôi cũng là một gã cứng rắn đấy,” tôi nói. “Tôi chỉ tình cờ là một gã cứng rắn tìm đường về nhà vào sáng Chủ nhật thôi.”

“Được rồi Alex.” Jezzie vẫn giữ nụ cười của mình. “Đừng để cho mấy thứ vô nghĩa của báo chí làm anh thất vọng. Dù sao thì cũng chẳng ai tin vào những trang viết nực cười ấy đâu. Tôi phải đi đây. Tôi sẽ bảo lưu vụ cà phê này đấy.”

Jezzie mở cửa trước và rời khỏi nhà tôi. Cô vẫy tay chào hai đứa nhỏ khi cánh cửa khép lại phía sau lưng.

“Tạm biệt nhé, Bố Bự,” cô nói với tôi và nhe răng cười.

❀ ❀ ❀

[1] The Count là tên khác của Count von Count, một nhân vật được trẻ em yêu thích trong phim dài tập Sesame Street. Nhân vật này thường dạy trẻ em tập đếm và làm quen với các khái niệm toán học đơn giản.

[2] Tên một loại đai quấn.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.