Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Buổi tối ngày 30 tháng Bảy năm 1994, buổi tối xảy ra vụ án mạng giết chết bốn người.

Khi chúng tôi đến Orphea là 20 giờ 55 phút. Chúng tôi đã xuyên qua Long Island trong một thời gian kỷ lục.

Chiếc xe còi hụ ầm ĩ của chúng tôi đến góc phố chính, nơi đã bị chặn để phục vụ cho đêm biểu diễn khai mạc Liên hoan sân khấu. Một chiếc xe của cảnh sát địa phương đang đỗ tại đó mở đường cho chúng tôi đi qua khu Penfield. Khu vực này đã bị phong tỏa hoàn toàn, đầy kín những chiếc xe cấp cứu đến từ tất cả các thành phố lân cận. Những nhóm cảnh sát được huy động đứng xung quanh Penfield Lane, đằng sau họ tập trung rất nhiều những kẻ hiếu kỳ từ phố chính đổ xô đến để không bỏ sót bất cứ cảnh tượng nào.

Jesse và tôi là những điều tra viên đầu tiên thuộc đội cảnh sát hình sự có mặt tại hiện trường. Kirk Harvey, trưởng đồn cảnh sát Orphea, là người đón chúng tôi.

- Tôi là trung sĩ Derek Scott, cảnh sát bang, tôi vừa tự giới thiệu vừa giơ thẻ ra, còn đây là người phụ tá của tôi, điều tra viên Jesse Rosenberg.

- Tôi là đồn trưởng Kirk Harvey, viên cảnh sát chào chúng tôi, rõ ràng là ông ta cảm thấy nhẹ nhõm vì có thể bàn giao công việc cho một ai đó. Không giấu gì các anh, tôi hoàn toàn bị ngợp vì vụ án này. Chúng tôi chưa bao giờ phải đối mặt với một vụ như vậy. Bốn người chết. Một cuộc tàn sát thực sự.

Các cảnh sát chạy khắp phía, hét to các mệnh lệnh và những câu hủy lệnh. Trên thực tế, tôi là sĩ quan có cấp bậc cao nhất tại hiện trường, nên tôi quyết định làm chủ tình thế.

- Phải chặn tất cả các ngả đường, tôi ra lệnh cho đồn trưởng Harvey. Hãy lập các trạm chắn đường. Tôi yêu cầu sự tăng cường hỗ trợ của cảnh sát đường bộ cũng như của tất cả các đơn vị cảnh sát bang hiện có.

Cách chúng tôi chừng hai chục mét là thi thể một người phụ nữ mặc quần áo thể thao đang nằm trong vũng máu. Chúng tôi chậm rãi lại gần cái xác. Một cảnh sát đứng gác gần đó, anh ta cố gắng không nhìn cảnh tượng.

- Chính người chồng đã tìm thấy cô ấy. Anh ta đang ở trong một chiếc xe cứu thương, ngay đằng kia, nếu các anh muốn hỏi thông tin anh ta. Nhưng cảnh tượng kinh khủng nhất là ở bên trong nhà, viên cảnh sát vừa nói với chúng tôi vừa chỉ vào ngôi nhà bên cạnh nơi chúng tôi đang đứng. Một bé trai và mẹ cậu ấy…

Chúng tôi lập tức đi về phía ngôi nhà. Chúng tôi muốn cắt ngang bằng cách đi qua thảm cỏ, và thế là giày của chúng tôi ngập trong nước, mực nước cao chừng bốn xăng ti mét.

- Mẹ kiếp, tôi rủa, chân tôi ướt sũng rồi, tôi sẽ làm vấy nước ra khắp nơi mất. Tại sao nước lại dềnh lên ở đây thế? Đã mấy tuần nay trời không mưa.

- Một ống dẫn nước trong hệ thống tưới tự động bị vỡ, thưa trung sĩ, một cảnh sát đang đứng gác nói với tôi từ trong nhà. Chúng tôi đang cố ngắt nước.

- Nhất là đừng có chạm vào thứ gì cả, tôi ra lệnh. Chúng ta để nguyên trạng mọi thứ chừng nào cảnh sát khoa học còn chưa can thiệp. Và hãy cử cho tôi hai nhóm cảnh sát đứng hai bên thảm cỏ để nhắc mọi người đi lên lối đi lát đá. Tôi không muốn toàn bộ hiện trường vụ án bị sũng nước.

Tôi cố lau khô chân được chừng nào hay chừng ấy trên các bậc cầu thang ở cửa vòm. Rồi chúng tôi vào trong nhà: cánh cửa đã bị phá hỏng bởi những cú đạp chân. Ngay trước mặt chúng tôi, trong hành lang, một phụ nữ nằm sõng soài trên sàn, trên người có ba vết đạn. Bên cạnh bà ta, một chiếc va li mở phanh, chứa đồ đạc đến một nửa. Ở bên phải là một phòng khách nhỏ, nơi có xác của một cậu bé chừng mười tuổi, cậu bị bắn chết và ngã gục trong đám rèm cửa, như thể cậu đã bị bắt gặp trước khi kịp lẩn trốn. Trong bếp, một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi nằm sấp trong một vũng máu: ông ta bị giết trong lúc đang tìm cách chạy trốn.

Mùi tử khí và mùi máu tanh nồng thật không thể chịu nổi. Chúng tôi nhanh chóng ra khỏi nhà, mặt mũi tái nhợt, quá sốc trước những gì vừa nhìn thấy.

Ngay sau đó, người ta gọi chúng tôi vào ga ra của ông thị trưởng. Cảnh sát đã tìm thấy những chiếc va li khác trong cốp xe. Rõ ràng là ông thị trưởng và gia đình đang chuẩn bị rời đi.

Trời đêm nóng bức và phó thị trưởng trẻ tuổi Brown đầm đìa mồ hôi bên trong bộ com lê: anh đi ngược đường phố chính nhanh hết mức có thể, bằng cách xuyên qua giữa đám đông. Anh đã rời sân khấu ngay khi được thông báo về sự việc, và quyết định đi bộ đến Penfield Cressent, tin chắc rằng như thế còn nhanh hơn là đi xe hơi. Anh đã làm đúng: trung tâm thành phố đông đặc người, không thể lái xe qua đó được. Ở góc phố Durham, dân chúng đã nghe được lời đồn kinh khủng kia nên khi nhìn thấy anh, họ dồn lại xung quanh để hỏi thăm tin tức: nhưng anh không trả lời mà bắt đầu chạy như điên. Anh rẽ phải vào đường Bendham Road và tiếp tục chạy đến tận một khu nhà ở. Lúc đầu, anh chạy qua những đường phố vắng vẻ và những ngôi nhà tối om không bật đèn. Rồi anh nhìn thấy cảnh náo động từ đằng xa. Khi lại gần, anh nhìn thấy rõ rệt hơn một vùng ánh sáng và những tiếng nổ lốp bốp phát ra từ những ngọn đèn hiệu trên các xe cấp cứu. Đám đông người hiếu kỳ lớn dần. Một số người gọi anh, nhưng anh mặc kệ họ và không dừng lại. Anh lách qua họ đến tận đằng trước những dải băng cách ly của cảnh sát. Nhìn thấy anh, đồn phó Ron Gulliver lập tức để anh đi qua. Thoạt tiên, Alan Brown choáng váng vì cảnh tượng trước mặt: tiếng ồn, ánh sáng, một xác người phủ ga trắng trên vỉa hè. Anh không biết mình phải đi đâu nữa. Và nhẹ cả người khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Kirk Harvey, trưởng đồn cảnh sát Orphea, người đang nói chuyện cùng tôi và Jess.

- Kirk này, phó thị trưởng Brown vừa nói với trưởng đồn cảnh sát vừa rảo bước đến bên ông, lạy Chúa, đang xảy ra chuyện gì vậy? Tin đồn đó có thật không? Joseph và gia đình ông ấy bị sát hại rồi sao?

- Cả ba người, Alan ạ, trưởng đồn cảnh sát Harvey trả lời bằng giọng nghiêm trọng.

Ông hất đầu về phía căn nhà, nơi các cảnh sát đang ra vào.

- Chúng tôi đã tìm thấy cả ba người họ trong nhà. Một vụ thảm sát toàn diện.

Trưởng đồn cảnh sát Harvey giới thiệu chúng tôi với viên phó thị trưởng.

- Các anh có hướng điều tra nào chưa? Có dấu vết gì không? Brown hỏi chúng tôi.

- Lúc này thì chưa có gì, tôi trả lời. Tôi đang băn khoăn suy nghĩ về việc chuyện này xảy ra đúng vào tối khai mạc Liên hoan sân khấu.

- Anh cho rằng có mối liên hệ ư?

- Còn quá sớm để nói thế. Thậm chí tôi còn không hiểu thị trưởng đang làm gì ở nhà ông ấy. Lẽ ra ông ấy phải ở Nhà hát lớn rồi chứ?

- Đúng thế, chúng tôi có hẹn gặp nhau lúc 19 giờ. Không thấy ông ấy đến, tôi đã cố gắng gọi về nhà ông ấy, nhưng không có ai trả lời. Do vở diễn phải bắt đầu, tôi đã ứng biến một bài phát biểu khai mạc thay cho ông ấy, còn ghế của ông ấy thì vẫn để trống. Đúng lúc nghỉ chuyển hồi thì có người báo cho tôi về chuyện đã xảy ra.

- Alan này, đồn trưởng Harvey nói, chúng tôi đã tìm thấy mấy va li hành lý trong xe của thị trưởng Gordon. Có vẻ như ông ấy và gia đình đang sắp sửa rời đi.

- Sắp sửa rời đi ư? Sắp sửa rời đi nghĩa là sao? Đi đâu?

- Tất cả các giả thuyết vẫn còn bỏ ngỏ, tôi giải thích với Alan. Nhưng thời gian gần đây anh có thấy thị trưởng có vẻ gì là lo lắng không? Ông ấy có kể với anh là có người đe dọa ông ấy không? Ông ấy có lo lắng về sự an toàn của mình không?

- Đe dọa ư? Không, ông ấy chẳng nói gì với tôi về những chuyện như thế cả. Liệu… liệu tôi có thể vào xem bên trong nhà không?

- Tốt hơn hết là không nên xáo trộn hiện trường vụ án, đồn trưởng Harvey thuyết phục anh. Với lại cảnh tượng nhìn cũng không dễ chịu chút nào đâu, Alan ạ. Một lò mổ thực sự. Thằng bé bị giết trong phòng khách, vợ của Joseph, Leslie, bị giết trong hành lang, còn Joseph thì bị bắn hạ trong bếp.

Phó thị trưởng Brown cảm thấy choáng váng. Đột nhiên anh có cảm giác hai chân hẫng đi, đành ngồi xuống vỉa hè. Một lần nữa, ánh mắt anh lại bắt gặp tấm ga trắng cách anh vài chục mét.

- Nhưng nếu cả nhà họ đều chết trong nhà, thì kia là ai? Anh vừa hỏi vừa chỉ vào cái xác.

- Một phụ nữ trẻ, Meghan Padalin, tôi trả lời. Cô ấy đang chạy bộ. Có lẽ cô ấy đã bắt gặp kẻ sát nhân đúng lúc hắn ra khỏi ngôi nhà, và thế là cô ấy bị hắn giết chết.

- Không thể như thế này được! Viên phó thị trưởng vừa nói vừa úp mặt vào hai bàn tay. Đây là một cơn ác mộng!

Đúng lúc ấy, đồn phó Ron Gulliver nhập bọn với chúng tôi. Ông nói với Brown:

- Báo chí đang đặt ra rất nhiều câu hỏi. Có lẽ phải có ai đó đứng ra tuyên bố chính thức.

- Tôi… tôi không biết mình có thể đối mặt với việc đó hay không, Alan lúng búng, mặt tái nhợt.

- Alan, đồn trưởng Harvey trả lời, anh phải làm. Từ giờ trở đi, anh là thị trưởng của thành phố này rồi.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.