Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3077 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 828
Lén xem (Hạ)

❊ ❊ ❊

"Ca ca, mạc phi…… Anh muốn lén xem Nhược Y tỷ tỷ và Linh Tử tỷ tỷ tắm rửa sao?" Hứa Tiểu Manh hình như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu "hắc hắc" ngốc nghếch cười hỏi Mục Phi.

Bị chính muội muội phát hiện ra loại chuyện này, cho dù da mặt Mục Phi có dày đến đâu, mặt già cũng phải đỏ lên.

"Cốc ~~"

Mục Phi giơ tay lại khẽ gõ lên đầu nhỏ của Hứa Tiểu Manh một cái, để che giấu sự chột dạ và lúng túng của mình.

“Nha đầu ngốc, em nói bậy bạ gì đó? Giống như ca ca em đây đường đường là một trang nam nhi khôi ngô tuấn tú, tôn lão ái ấu, cương trực không a, tuân thủ pháp luật, chưa từng vứt rác bừa bãi là thanh niên ngũ tốt kiểu mẫu, sao, sao có thể làm ra cái chuyện đồi phong bại tục lén nhìn con gái tắm rửa chứ?”

"Em, em nhìn ca ca em xem, giống người như vậy không hả?" Mục Phi ra vẻ nghiêm túc, lý lẽ hùng hồn nói.

Thế nhưng cái giọng điệu thỉnh thoảng lại ấp úng, khuôn mặt đỏ bừng đã sớm bán đứng sự chột dạ của anh lúc này.

Cậu đây tài nào giống loại người đó chứ…… Bởi vì cậu đây chính là loại người đó!

Mục Phi tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng để duy trì hình tượng ca ca "cao lớn", "khôi ngô", "chính phái" trong lòng tiểu loli, đương nhiên anh không thể thừa nhận.

Nhưng Mục Phi lại không biết rằng, hình tượng của anh trong lòng Hứa Tiểu Manh sớm đã chẳng còn gì để nói.

Mục Phi nói xong, hai mắt trừng trừng nhìn Hứa Tiểu Manh, chờ xem phản ứng của con bé.

Hứa Tiểu Manh lại hơi ngẩng đầu nhỏ lên, cắn ngón trỏ tay nhỏ, ra vẻ đang suy tư.

Mà cái bộ dáng suy tư của con loli ngốc này, đáng yêu bao nhiêu liền đáng yêu bấy nhiêu.

"Hình như…… Ca ca nói cũng có mấy phần đạo lý nga……"

Suy nghĩ một hồi, con loli ngốc này vừa gật đầu vừa nói: "Nếu như ca ca muốn lén xem, lại việc gì phải lén xem người khác chứ. Lén xem Tiểu Manh không phải tốt hơn sao, nhưng mà ca ca từ trước đến nay chưa từng lén xem qua a……”

"Hơn nữa không chỉ không lén xem Tiểu Manh, đến cả Tiểu Manh muốn cùng tắm với anh, anh cũng không đồng ý. Ai ~~ quả thật là một đại ngốc tử chẳng hiểu tâm tư con gái nột ~~"

Hứa Tiểu Manh nói xong, vậy mà lại lộ ra vẻ mặt thất vọng. Nhìn cái bộ dáng kia, cứ như thể vô cùng tiếc nuối vì Mục Phi không lén xem con bé vậy.

"Cốc ~"

"Ái da ~"

Mục Phi vươn tay khẽ gõ lên đầu Hứa Tiểu Manh một cái, tức giận quát: "Nha đầu ngốc, nói ai là đồ ngốc hả? Còn nữa, không cho phép học đài từ trên ti vi!!"

"Ngô ~~"

Tiểu loli hơi bĩu môi hồng hào, cúi đầu ra vẻ ủy khuất: "Tiểu Manh đùa một chút thôi mà, ca ca thật là đáng ghét, chẳng có tế bào hài hước gì cả……”

"Ca ca, vậy anh bận đi nhé, Tiểu Manh đi chuẩn bị bữa tối tiếp đây lạp ~~" Hứa Tiểu Manh lầm bầm một câu, lắc lắc bàn tay nhỏ, quay người đi ra ngoài.

"Hả?"

Mà vào lúc này, Mục Phi vừa nhìn thấy bóng lưng của tiểu loli, anh chợt nhớ ra điều gì, sau đó cười gian tà.

"Tiểu Manh, chờ một chút!" Mục Phi chợt gọi lại.

"Hả? Ca ca, còn chuyện gì nữa sao?" Hứa Tiểu Manh quay đầu hỏi.

"Lại đây, lại đây nào……" Mục Phi cười nịnh, vẫy tay với Hứa Tiểu Manh, nhìn nụ cười trên mặt anh chẳng khác nào đại côi lang trong truyện cổ tích.

"Ức……" Hứa Tiểu Manh không hiểu sao Mục Phi lại gọi mình, ngơ ngác đáp một tiếng rồi đi tới.

"Tiểu Manh, cú đánh vừa rồi của ca ca có đau không? Lại đây, để anh xoa cho nào……" Mục Phi nói với vẻ nịnh nọt.

"Ách……, không, không đau nữa……"

Hứa Tiểu Manh bị sự thay đổi biểu cảm trước sau của Mục Phi dọa cho sợ hãi, con bé mang vẻ mặt đầy đề phòng, cười gượng nói: "Ca, ca ca, anh có chuyện gì cứ nói thẳng đi được không? Anh thế này, Tiểu Manh sẽ ‘sợ lắm’ đấy ạ ~"

"Hắc hắc, vậy ca ca nói thẳng nhé. Tiểu Manh, ca ca có một việc giao cho em làm, mà việc này chỉ có em mới hoàn thành được, em…… có giúp ca ca không?" Mục Phi cười gian hỏi.

"Hả? Chỉ có Tiểu Manh mới làm được nha? Vậy ca ca nói xem là chuyện gì đi, Tiểu Manh thử xem sao……" Hứa Tiểu Manh chậm rì rì đáp.

"Em ghé tai lại đây……”

Mục Phi nói, kéo Hứa Tiểu Manh lại, hạ giọng nói bên tai con bé: "Tiểu Manh, bất kể em dùng cách gì, chỉ cần em vào được phòng tắm, chụp cho anh mấy tấm ‘ảnh tắm’ của Nhược Y tỷ tỷ, vậy bất kể em có yêu cầu gì, ca ca cũng đồng ý với em……”

Mục Phi nói, còn lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

Thật ra Mục Phi vốn rất coi trọng hình tượng của mình, không muốn trước mặt Hứa Tiểu Manh mà lộ ra một mặt "mê gái" của bản thân.

Nhưng Mục Phi vừa nghĩ đến bức ảnh tắm gợi cảm của Lâm Nhược Y……

Hình tượng? Xin lỗi, cái thứ đó là cái quái gì, ăn được không?

So với ảnh tắm của Lâm Nhược Y, cái gì mà hình tượng đều chỉ là phù du.

Mà Hứa Tiểu Manh vừa nghe thấy yêu cầu gì cũng đồng ý, đôi mắt to lập tức sáng lên, vẻ đề phòng và u ám ban nãy quét sạch sành sanh: "Thật á thật á? Ca ca nói thật chứ, yêu cầu gì cũng được ư? Anh đồng ý hết luôn sao?"

"Ừm ừm." Mục Phi liên tục gật đầu.

"Vậy…… Để ca ca bồi Tiểu Manh tắm chung, cũng được luôn chứ lạp?" Hứa Tiểu Manh tràn đầy mong đợi hỏi.

"Ách, cái này…… cũng được." Mục Phi nghiến răng, đáp ứng.

Cậu ta vốn không phải kháng cự việc ngâm mình trong bồn tắm cùng Hứa Tiểu Manh, ngược lại còn rất mong đợi nữa là đằng khác. Quan trọng là cậu ta biết rõ sức hút của con loli ngốc này lớn thế nào.

Hứa Tiểu Manh nhiều lần muốn ngâm bồn cùng cậu ta mà cậu ta không đồng ý, nguyên nhân chính là vì sợ bản thân không kìm chế được, lại "tẩu hỏa", đè ngã tiểu loli mất.

Nhưng hiện tại, vì để được xem ảnh tắm của Lâm Nhược Y, cậu ta nhịn vậy.

Hơn nữa, cậu ta đồng ý tắm cùng Hứa Tiểu Manh chứ có nói cách tắm thế nào đâu phải không? Mặc đồ bơi ngâm trong bồn tắm, cũng tính là tắm chung phải không?

Tóm lại, cứ mang được ảnh tắm của Lâm Nhược Y về tay đã tính sau.

Chính vì suy nghĩ như vậy, Mục Phi chỉ do dự một chút rồi đã đồng ý yêu cầu của Hứa Tiểu Manh.

Mà Hứa Tiểu Manh vừa nghe thấy câu trả lời của Mục Phi, lập tức vui mừng khôn xiết.

"Hahaha, chuyện này cứ giao cho Tiểu Manh, ca ca anh cứ yên tâm đi ạ!!" Hứa Tiểu Manh vỗ vỗ bộ ngực đầy đặn của mình, tràn đầy tự tin nói, sau đó quay người chạy đi.

"Ca ca, anh cứ chờ tin tốt của Tiểu Manh nhé ~~" Hứa Tiểu Manh chạy được hai bước mới nhớ ra chưa cầm điện thoại, vội vàng chạy ngược lại giơ tay lấy luôn điện thoại của Mục Phi đi.

"Đi đi đi, vậy ca ca chờ em ở đây nhé……" Mục Phi cười đáp.

---❊ ❖ ❊---

'Hắc hắc, đừng nói con loli ngốc này đôi khi cũng làm được việc tốt phết đấy. Ảnh tắm của Nhược Y, hắc hắc, hahaha……' Hứa Tiểu Manh đi ra ngoài rồi, Mục Phi ngồi trên giường trong phòng, cười gian nghĩ thối.

Thật ra Mục Phi cũng từng nhìn thấy bộ dáng quyến rũ khi Lâm Nhược Y để trần nửa thân trên. Nhưng đối với đàn ông mà nói, mỹ nhân tắm gội luôn rất tuyệt vời, vừa huyền ảo vừa dịu dàng, mang sức hấp dẫn vô tận.

Mục Phi là một nam thanh niên cực kỳ bình thường từ tâm lý đến sinh lý, tự nhiên sẽ cảm thấy hứng thú với "mỹ nhân mộc dục đồ".

'Con nhóc này sao mà chậm thế, không biết khi nào mới ‘lẻn’ về được, có thể chụp được mấy tấm chứ. Ảnh tắm của Nhược Y, hắc hắc, nghĩ thôi đã thấy đã ghiền rồi. Nếu như lại có thể kèm theo hai tấm ‘ảnh tắm’ của Linh Tử nữa, thì lại càng lãi to, mộc hahaha……'

Mục Phi càng nghĩ càng sảng khoái, đắc ý cười lớn ha hả.

Thời gian chờ đợi luôn rất đau khổ, tuy không quá lâu, nhưng Mục Phi đã chờ đến mức ruột gan nóng như lửa đốt, không tài nào kiên nhẫn nổi nữa rồi.

"Cót kẹt ~~"

Đúng lúc này, cuối cùng âm thanh mở cửa cũng truyền đến.

'Tốt quá rồi, cuối cùng cũng ra rồi!!'

Mục Phi sáng rực cả mắt, vội vàng nghênh đón ra ngoài.

"Tiểu Manh, thế nào rồi…… Ách……" Mục Phi ra cửa nhìn một cái, lập tức lúng túng.

Dường như…… chuyện bại lộ rồi, mẹ nó chứ!

Bởi vì cậu ta phát hiện, Hứa Tiểu Manh lúc này giống hệt như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang, đang bị Lý Linh dùng một tay túm lấy cổ áo phía sau, ở trong tư thế "đầu hàng".

Lý Linh và Lâm Nhược Y hai người, đang mặc một chiếc áo choàng tắm rộng rãi, sắc mặt khó coi đứng ở đó.

Còn Lâm Nhược Y thì đỡ hơn, chỉ hơi đỏ mặt, thẹn thùng. Còn về phần Lý Linh, trên mặt cô nàng lúc này viết rõ hai chữ phẫn nộ.

"Hừ hừ hừ, Mục Phi, anh…… có ý gì đây?" Lý Linh lạnh lùng buông Hứa Tiểu Manh ra, lấy điện thoại của Mục Phi ra khua khoắng.

"Ách, a a, cái này a……" Mục Phi lúng túng cười gượng.

Và Mục Phi suy nghĩ một thoáng, tên vô lương này không chút do dự bán đứng Hứa Tiểu Manh.

"Cái…… Cái này không phải điện thoại của anh sao? Anh nhớ là Tiểu Manh đang chơi mà, sao lại ở trong tay em vậy? Cái…… Cái này là thế nào vậy hả? Tiểu Manh, em đã làm những gì thế hả? Nhìn em làm Linh Tử tỷ tỷ tức giận kìa……" Mục Phi vừa huấn luyện vừa chớp mắt ra hiệu cho Hứa Tiểu Manh.

Mà con loli ngốc Hứa Tiểu Manh làm sao có thể nhìn hiểu ý tứ của Mục Phi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu toàn là vẻ ủy khuất: "Ca ca, không phải anh bảo Tiểu Manh đi chụp sao……"

"Khụ khụ, khụ khụ khụ khụ ~~ ái chà, sao hôm nay trời nóng thế nhỉ, đúng là……” Mục Phi vội vàng đánh trống lảng.

"Thôi đi, Mục Phi, anh đừng có mà giả vờ nữa ~~"

Lý Linh nghiến răng nghiến lợi nói, buông tiểu loli ra, giơ nắm đấm nhỏ đi về phía Mục Phi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, em đã làm rõ từ chỗ Tiểu Manh rồi……”

"Hôm nay nói gì cũng vô ích, em không trị cái đồ khốn nạn là anh cho đàng hoàng mới lạ!!" Lý Linh vừa nói, vừa với lấy chiếc đệm ngồi trên chiếc ghế sô-pha bên cạnh, vừa khua vừa quất lên người Mục Phi.

"A a a, tha mạng, nữ hiệp tha mạng a!" Mục Phi kêu lên khoa trương.

Nhưng Lý Linh chẳng nương tay chút nào, vẫn dùng sức quất lên người Mục Phi. Cô nàng biết, đằng nào thì tên này da dày thịt béo, đánh không hỏng được.

"Mục Phi, đồ khốn nạn nhà anh, ngay cả tiện nghi của tỷ tỷ là tôi mà anh cũng muốn chiếm, gan anh phệ lắm rồi phả không?"

"Anh tự mình háo sắc thì không nói, còn sai Tiểu Manh làm tòng phạm cho anh, anh làm ca ca kiểu gì thế hả? Anh có dám nghiêm túc lại một chút không?"

"Hơn nữa anh nếu chỉ lén nhìn thì cũng thôi đi, vậy mà còn chụp lén? Bức ảnh này mà để người khác nhìn thấy, anh bảo tôi và Nhược Y còn mặt mũi nào gặp ai nữa đây?"

"Đồ khốn nạn nhà anh, tôi đánh chết anh cho rồi!!"

"……"

Lý Linh tức giận vừa mắng vừa dùng đệm đánh Mục Phi.

Mục Phi tuy bất đắc dĩ, nhưng cậu ta cũng chỉ đành nhịn, bởi vì cậu ta chột dạ mà. Ai bảo cậu ta quả thực đã lén xem hai người họ chứ?

Lý Linh đánh một lúc, coi như cũng trút được giận.

Cô nàng "bốp" một tiếng ném chiếc đệm về chỗ cũ, chỉ vào Mục Phi, hung dữ mắng: "Đồ khốn Mục Phi, nếu anh còn dám lén nhìn, anh tiêu đời chắc luôn, hừ!"

Lý Linh nói xong, kéo giật lấy Lâm Nhược Y đang ngốc ngác đứng ngẩn ra bên cạnh: "Đi, Nhược Y, chúng ta đi ngâm bồn tiếp……”

"Hả? Vẫn ngâm nữa á…… Ức ức, được rồi……" Lâm Nhược Y có chút bất đắc dĩ nhìn Mục Phi, nhưng lại bị Lý Linh kéo đi mất.

"Hô ~~"

Nhìn hai người đẹp sải đôi chân dài rời đi, Mục Phi thở phào một hơi.

'Xong đời rồi xong đời rồi, chụp lén không thành công, còn bị bắt quả tang tại trận. Hôm nay cậu đây mất cả chì lẫn chài rồi ~~' Mục Phi vô cùng u sầu.

"Ca ca, anh không sao chứ?" Lúc này Hứa Tiểu Manh lại gần, có chút chột dạ hỏi.

Con bé cũng biết mình gây chuyện rồi.

"Tiểu Manh à, sao em lại bị cô ấy phát hiện vậy? Em đã làm thế nào thế, kể anh nghe xem nào." Mục Phi bất đắc dĩ hỏi.

"Hả? Tiểu Manh…… cũng có làm thế nào đâu……"

Hứa Tiểu Manh cũng khó hiểu sờ sờ cái đầu nhỏ của mình: "Tiểu Manh chỉ là qua gõ cửa, đi vào rồi, em liền nói với hai chị ấy rằng, ‘ca ca bảo Tiểu Manh đến chụp hai bức ảnh tắm của các tỷ tỷ’……”

"Rồi…… Rồi sau đó thì ca ca đều biết rồi lạp……" Hứa Tiểu Manh hơi cúi đầu, ra vẻ ‘biết lỗi’.

Mà nghe đến đây, Mục Phi thiếu chút nữa tức đến ngất xỉu.

"Cốc ~" Mục Phi không nói hai lời, giơ tay giáng cho đầu Hứa Tiểu Manh một cú.

"Con nhóc ngốc này, quang minh chính đại đòi chụp ảnh khỏa thân của người ta, người ta không tức giận mới là lạ chứ!! Anh là bảo em lén chụp, lén chụp em có hiểu không hả?" Mục Phi tức giận quát.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:824
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.