“Em là muốn nói với anh... Yêu cầu của chủ nhiệm Phùng, anh không đời nào làm được đâu...” Ngải Giai dùng ánh mắt "xem thường" nhìn Mục Phi, đả kích nói.
Nói xong câu này, chính Ngải Giai cũng thấy hơi cạn lời: 'Hầy, mình bị làm sao thế nhỉ, sao lúc nào cũng thích so đo với tên này vậy?'
Thực ra bình thường cô đối với người khác đều khá "ôn hòa".
Nhưng bởi vì Mục Phi trước là khiến cô bán không được đống lớn quần áo, sau lại từ chối lời mời của "đội bóng rổ trường", hai lần đắc tội với cô.
Mặc dù Mục Phi từng nói "sẽ dùng phương pháp khác để giúp đội bóng", nhưng cậu ta vẫn để lại cho Ngải Giai ấn tượng tiêu cực như "ích kỷ", "tự cho là đúng".
Cũng chính vì Ngải Giai có oán khí với Mục Phi, cho nên những lời lẽ đáng lẽ nên ôn hòa, lúc thốt ra lại có phần "chói tai".
Mà nghe thấy những lời này, Mục Phi cũng ngẩn người ra một chút, sau đó trong lòng cảm thấy khó chịu.
'Mấy lời này nói ra, mẹ nó chứ khó nghe thật đấy!!!'
Cho dù cậu không mấy vui vẻ, nhưng cậu cũng biết mình "nợ" Ngải Giai, thế nên cậu không bày tỏ ra ngoài.
Ngược lại, cậu còn mỉm cười hỏi vặn lại, "Ồ? Bộ trưởng Ngải Giai, sao cô lại biết là tôi không làm được? Chẳng lẽ cô còn biết xem bói, có thể đoán trước được tương lai chắc?"
“Hừ, cậu tự tin như vậy, là vì cậu không biết tiêu chuẩn đánh giá thành tích của trường chúng ta mà thôi, đợi đến khi cậu biết rồi, sẽ không thấy nhẹ nhõm thế nữa đâu...”
Ngải Giai hừ lạnh một tiếng, bắt đầu giải thích, “Tiêu chuẩn đánh giá thành tích sinh viên của Đại học Thanh Bắc chỉ có bốn loại, lần lượt là 'Ưu', 'Giỏi', 'Đạt', 'Không đạt'...”
“'Đạt' với 'Không đạt' thì tôi không nói làm gì, cái này thì trường nào cũng xấp xỉ nhau. Nhưng Đại học Thanh Bắc chúng ta xét duyệt hai mục 'Ưu' và 'Giỏi' rất khắt khe. Nói chung, chỉ khi thành tích lọt vào top ba của khoa, mới có khả năng lấy được điểm Ưu, top mười mới có khả năng lấy điểm Giỏi. Mà cậu có biết học viện chúng ta năm hai có tổng cộng bao nhiêu người không?”
Ngải Giai giơ hai ngón tay thon dài, khua khoắng trước mặt Mục Phi hai cái, “Hai trăm bảy mươi ba người.”
“Những học sinh có thể thi đỗ vào Đại học Thanh Bắc, năng lực học tập thế nào không nói thì cậu cũng biết. Muốn chen chân vào top mười thành tích trong số những người này, nào có dễ dàng gì? Huống chi, cho dù cậu có thi vào top mười, cũng chưa chắc đã lấy được điểm 'Ưu', 'Giỏi' đâu...”
“Nhưng nhìn cái bộ dạng này của cậu, haizz...” Nói đến đây, Ngải Giai dùng ánh mắt "xem thường" liếc nhìn Mục Phi.
Sau đó cô lắc đầu khẽ hừ một tiếng, cười nhạt nói, “Xin lỗi, cho phép tôi nói thẳng, trông cậu không giống cái bộ dáng có thể lấy được điểm 'Giỏi' cho lắm.”
Nghe xong lời này, trong lòng Mục Phi càng thêm bực bội. Nhưng lúc này Mục Phi vẫn đang nhẫn nhịn.
“Ồ? Cứ theo lời cô nói, quả nhiên muốn lấy điểm 'Giỏi' khó hơn tôi tưởng tượng nhiều...”
Mục Phi nheo nheo đôi mắt, mỉm cười chằm chằm nhìn Ngải Giai, “Nhưng tôi nhớ tính cả lần này thì tôi và bộ trưởng Ngải Giai mới gặp nhau có ba lần thôi nhỉ, cô chắc là không hiểu rõ về tôi lắm đâu đúng không?”
“Đã không hiểu rõ tôi, sao cô lại biết chắc chắn là tôi không thể lấy được điểm 'Giỏi'?” Mục Phi cố chấp hỏi.
“Ha, cái đó còn phải nói nữa à, nhìn bề ngoài là có thể nhìn ra ngay...”
Ngải Giai mỉm cười hừ nhẹ một tiếng, sau đó vừa đánh giá Mục Phi từ trên xuống dưới, vừa khinh khỉ nói, “Cậu vừa tan học xong mới tới đúng không, thế mà trên người cậu đến một cuốn sách cũng không mang!! Cậu nhìn xem những sinh viên chăm chỉ chính cống ở Đại học Thanh Bắc này, làm gì có ai thảnh thơi như cậu chứ?”
“Không cần nói đến mấy thứ khác, chỉ dựa vào điểm này, cộng thêm cái bộ dạng 'lấc cấc' này của cậu, nhìn không giống người có thành tích tốt chút nào!” Ngải Giai không chút nương tay đả kích.
“Hehe...” Nghe vậy, Mục Phi tức đến mức phì cười.
Thực ra tính khí của Mục Phi vốn dĩ rất kém, nhưng theo những chuyện cậu trải qua ngày càng nhiều, bây giờ cậu đã "thông suốt" hơn phần nào. Đối với sự khinh miệt và chế giễu của người khác, đại đa số cậu đều có thể "cười trừ cho qua chuyện".
Thế nhưng dẫu là vậy, nghe những lời châm chọc kích động liên tiếp của Ngải Giai, cậu cũng có chút không nhịn được nữa.
“Bộ trưởng Ngải Giai, cô nói xong chưa? Nói xong rồi tôi đi đây, tạm biệt...” Nói xong, Mục Phi mặc thây cô ta, quay người bỏ đi.
Mà Ngải Giai sao có thể không nhìn ra Mục Phi đang nổi giận chứ? Chính vì nhìn ra được nên cô mới thấy hơi uất ức.
'Hôm nay... mình bị làm sao thế này? Sao mình lại có chút không kìm chế được cái miệng của mình vậy chứ? Rõ ràng là chuyện tốt, nhưng lại cứ bị mình làm thành ra thế này, thật là...'
Ngải Giai tự trách thầm trong lòng, vội vàng níu lấy vạt áo Mục Phi từ phía sau, “Này này, chờ chút, chờ chút, tôi còn chưa nói xong đâu...”
“Hô~~”
Mục Phi bực bội thở dài một hơi thật mạnh, quay đầu lại, mang theo vẻ phớt lờ lên tiếng hỏi, “Còn có chuyện gì nữa?”
Thấy thái độ của Mục Phi, Ngải Giai không khỏi nhíu mày, cằn nhằn nói, “Cậu hay thật đấy, tôi còn chưa nói xong cơ mà, cậu vội vàng đi đâu chứ...”
“Tôi không đi, chẳng lẽ ở lại đây nghe cô chế giễu, châm chọc tôi chắc?” Mục Phi phản bác.
“Ờ...” Ngải Giai bị Mục Phi vặn lại một câu, có chút hơi lúng túng.
Ngải Giai tuy không phải là "tiểu thư đài cát" gì cho cam, nhưng vì vẻ ngoài xinh xắn, cách sống khiêm nhường, tính cách "ôn hòa", lại vừa chịu thương chịu khó vừa có năng lực, cho nên dù là giáo viên hay học sinh đều rất thích cô.
Cũng chính vì đã quen với sự "yêu mến" của người khác vào ngày thường, nên khi nhìn thấy thái độ này của Mục Phi, cô ít nhiều cảm thấy có chút không chịu đựng nổi.
‘Có nhầm lẫn gì không vậy, rõ ràng tôi là muốn giúp cậu cơ mà? Cậu... Cậu là cái thái độ gì thế này...’ Ngải Giai nghĩ ngợi, trong lòng cũng nổi lên chút hờn giận.
“Được rồi được rồi, tôi không “kích thích” cậu nữa...” Ngải Giai xua xua bàn tay nhỏ, thiếu kiên nhẫn nói.
Nói đoạn, cô móc từ trong túi ra một chiếc điện thoại di động màn hình đen trắng Nokia đã lỗi thời từ nấy năm về trước, “Cậu đọc số điện thoại cho tôi đi, tôi nháy máy qua cho...”
“Từ tuần này trở đi, cứ cuối tuần cậu đến trường, tôi phụ đạo cho cậu ba tiếng. Có tôi dạy cậu, trước kỳ thi lại ôn trúng tủ cho cậu nữa, chuyên ngành của cậu muốn lấy điểm 'Giỏi' chắc sẽ không khó đâu. Cái này... xem như là 'thù lao' cậu giúp đỡ đội bóng rổ trường đi...”
Đến tận lúc này, Mục Phi mới phát hiện ra hóa ra người này tìm mình là muốn giúp đỡ mình, là có ý tốt.
Nghĩ đến đây, ngọn "lửa giận" trong lòng cậu vơi đi một chút.
Nhưng dẫu vậy, thái độ "xem thường", "coi khinh" của Ngải Giai vẫn khiến Mục Phi không tài nào chịu nổi.
“Hehe, bộ trưởng Ngải Giai, tôi muốn nói hai điều...”
Mục Phi cười nhạt hai tiếng, giơ hai ngón tay lên, “Thứ nhất, tôi giúp đội bóng rổ, là bởi vì Võ Thường Cương là đại ca của tôi, chúng tôi là anh em. Chứ không phải vì cô, càng không phải vì cái gọi là 'thù lao' gì của cô cả...”
“Thứ hai, cho dù không có sự phụ đạo của cô, tôi vẫn có thể dựa vào năng lực của chính mình để vượt qua 'thử thách' của chủ nhiệm Phùng....”
“Cho nên, cô muốn giúp tôi, tôi xin nhận lòng tốt. Còn việc phụ đạo thì thôi đi... Hừ...” Mục Phi hừ lạnh một tiếng, nói xong xoay người lại định bước đi.
“Cậu... Cậu đúng là cái loại người...” Đôi mắt đẹp của Ngải Giai trừng thật to, ngón tay chỉ thẳng vào Mục Phi thậm chí còn hơi run lên vì tức giận.
Cũng không thể trách Ngải Giai nổi giận, cô đường đường là một trong những hoa khôi của trường, độ nổi tiếng thì khỏi phải bàn. Người muốn tiếp cận cô, nịnh nọt cô nhiều không kể xiết. Nhìn việc có một đám nam sinh thành lập hẳn "đội hộ vệ" vì cô là đủ thấy độ hot của cô lớn thế nào rồi.
Bình thường đừng nói là có người dám "quát" cô, đến việc trợn mắt lườm cô một cái cũng chẳng có ai.
Chính vì thế, hôm nay bị Mục Phi lớn tiếng quát nạt, sự chênh lệch lớn này khiến Ngải Giai có phần không chịu đựng nổi.
Cảm xúc của cô lúc này vừa tức tối lại vừa uất ức.
'Rõ ràng tôi có ý tốt muốn giúp cậu, sao cậu lại có cái thái độ này cơ chứ? Đúng là lấy oán báo ơn, không biết tốt xấu là gì...' Ngải Giai uất ức thầm nghĩ.
Thấy cô đứng ngây ra hồi lâu không nói gì, Mục Phi cũng lười dây dưa lằng nhằng với cô nữa.
“Lần này không có việc gì nữa chứ? Không có việc gì thì tôi đi đây.” Mục Phi nói xong, xoay người bỏ đi.
“Cậu... Hô...” Ngải Giai nhìn bóng lưng Mục Phi, càng nghĩ càng thấy tức.
“Mục Phi, không có tôi giúp, cậu tuyệt đối không qua được bài kiểm tra của chủ nhiệm Phùng đâu. Bây giờ cậu hối hận vẫn còn kịp đấy...” Ngải Giai hét với theo đằng sau.
“Hehe, không có cô giúp, tôi không qua được. Chẳng lẽ có cô giúp thì tôi nhất định sẽ qua chắc? Cô lợi hại vậy sao?” Mục Phi ngoảnh đầu lại nhìn cô ta, cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt.
Nghe thấy lời của Mục Phi, Ngải Giai lại tiếp tục bị chọc tức.
'Từ lúc vào đại học đến nay, chưa có kỳ thi nào tôi văng khỏi top ba cả, lần nào cũng đạt loại ưu hết đấy!! Dựa vào thành tích của tôi, chẳng lẽ lại không kèm nổi cậu sao?'
'Cái tên khốn này, không biết tiếp nhận lòng tốt của người khác thì thôi, vậy mà còn dám hoài nghi thực sự của tôi ư? Tức chết tôi mất, tức chết tôi mất thôi!!' Ngải Giai gào thét trong lòng.
Mà lòng tự tôn bị tổn thương đã khiến cô trở nên có chút "hiếu thắng".
“Mục Phi, cậu đứng lại đó cho tôi...”
Ngải Giai vừa nói vừa sải đôi chân thon dài đuổi theo, lại vươn tay tóm lấy Mục Phi từ phía sau.
“Bộ trưởng, cô có thôi đi không hả? Cô lại muốn làm gì nữa đây?” Mục Phi thiếu kiên nhẫn hỏi.
Đôi mắt to đẹp của Ngải Giai trừng trừng nhìn thẳng vào Mục Phi, nghiêm túc hỏi: “Ý tôi muốn nói là, không có tôi giúp, cậu đừng hòng đạt được yêu cầu kiểm tra của chủ nhiệm Phùng.”
“Hehe, thế tôi cũng nói cho cô biết, cho dù không cần cô giúp đỡ, tôi vẫn có thể làm được y như thế!” Mục Phi ra vẻ vô cùng chắc nịch.
“Đã tự tin như vậy, cậu có dám cá cược với tôi một trận không?” Ngải Giai nổi máu ăn thua với Mục Phi, trừng mắt khiêu khích.
“Cá cược á? Hehe, hay đấy. Mục Phi tôi sống từng này tuổi, thứ không sợ nhất chính là cá cược...” Mục Phi cười khẩy, hỏi tiếp, “Nói đi, cô muốn cá thế nào?”
“Rất đơn giản, cứ lấy chuyện này ra làm độ. Tôi không giúp cậu, nếu cậu thật sự vượt qua được yêu cầu của chủ nhiệm Phùng, coi như cậu thắng. Bằng không, chính là tôi thắng.” Ngải Giai đáp.
“Được thôi, tiền cược thì sao?” Mục Phi lại hỏi.
“Còn về phần tiền cược... Rất đơn giản, có hai yêu cầu...”
Ngải Giai vừa nói, bàn tay trắng trẻo giơ hai ngón tay ra, quơ quơ trước mặt Mục Phi, “Nếu tôi thắng, cậu phải vì thái độ ngày hôm nay của cậu mà xin lỗi tôi!! Cũng không cần cậu phải chào cờ hay cúi đầu hành lễ gì sất, chỉ cần cậu ngoan ngoãn nói một câu 'Học tỷ, em sai rồi' là được, đây là điều thứ nhất.”
“Thứ hai, tôi muốn cậu gia nhập đội bóng rổ trường, đại diện cho Đại học Thanh Bắc tham gia giải bóng rổ sinh viên toàn quốc vào mùa xuân ngày mai! Tất nhiên, cậu không được phép cố tình nương tay hay làm việc đối phó qua loa cho có lệ...”
Ngải Giai chỉ tay vào Mục Phi, khiêu khích nói, “Thế nào? Cậu có dám nhận lời không.”
“Có gì mà không dám? Tôi nhận lời.” Mục Phi thản nhiên nhún vai tỏ vẻ khinh miệt.
“Yêu cầu của cô nói xong rồi, đến lượt tôi nói chứ nhỉ...”
Sau đó, cậu chỉ tay về phía Ngải Giai.
“Yêu cầu của tôi không nhiều như cô, chỉ có một điều duy nhất, y hệt như của cô, cũng là xin lỗi...”
Vừa nói, trên mặt Mục Phi vừa hiện lên một nụ cười gian xảo, cậu dán mắt nhìn Ngải Giai với ánh mắt mang tính săm soi đồi bại, “Nếu cô thua, chỉ cần cô ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng 'Đại ca ngoan, em sai rồi' là được...”
‘Ngoan, ngoan... đại ca?’
Ngải Giai nghe thấy cách gọi này, thoạt đầu thì ngẩn ra một nhịp, sau đó gương mặt xinh đẹp tinh tế nhanh chóng đỏ bừng lên.
Mãi một lúc lâu sau, cô mới rặn ra được mấy chữ từ kẽ răng, “Cậu đúng là đồ lưu manh cái loại vô lại này!!”