Trên chiếc máy tính xách tay của tiến sĩ Tiểu Yến, từng dòng số liệu đang nhảy múa với tốc độ bằng mắt thường hoàn toàn không thể phân biệt nổi.
"Tít~~~"
Khoảng một phút sau, theo một tiếng kêu khẽ, những con số dừng lại. Cuối cùng, một chuỗi số siêu dài với năm hàng rưỡi dừng lại trên màn hình.
"Oa, trời ạ, đã giải mã được rồi..." Vẻ sầu lo trên mặt tiến sĩ Tiểu Yến lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ kích động.
"Hô~~~"
Lúc này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ lúc này đều có cảm giác như vừa sống lại sau tai nạn.
Mặc dù các thành viên của tiểu đội Lang Hồn thường xuyên phải đối mặt với sinh tử, sớm đã quen với cảm giác "đi trên bờ vực cái chết" này, nhưng không sợ thì không sợ thật, có thể không chết thì chẳng ai muốn chết cả, đúng không?
"Làm tốt lắm!!" Giang Hán vỗ mạnh một cái lên bả vai Mục Phi, khen ngợi.
Sau đó, còn chưa đợi Mục Phi mở miệng, Giang Hán đã vội vã nói với tiến sĩ Tiểu Yến, "Tiến sĩ Tiểu Yến, vậy làm phiền cô mau chóng mở cửa ra đi. Chúng ta rời khỏi cái quái quỷ này trước đã..."
"Ừ." Tiến sĩ Tiểu Yến đáp một tiếng, quen thuộc gõ vài nhịp trên bàn phím. Theo cô nhấn phím Enter, cánh cửa kim loại dày nặng từ từ mở ra.
Lúc này, Mục Phi bước qua, cầm lại cặp kính của mình đeo lên sống mũi.
'Cái kính của anh ta... thật kỳ diệu...' Tiến sĩ Tiểu Yến nhìn kính của Mục Phi và thầm nghĩ.
Cô muốn bắt chuyện với Mục Phi, hỏi về nguồn gốc của chiếc kính này, "Này, đội trưởng Mục Phi, anh..."
Thế nhưng tiến sĩ Tiểu Yến còn chưa nói dứt lời, đã nghe thấy từ ngoài cửa truyền đến những tiếng súng liên tiếp.
"Không ổn rồi, mấy huynh đệ ra ngoài trước đã chạm trán phục kích, chúng ta mau ra ngoài giúp một tay..." Giang Hán hét lên.
Nghe lệnh của anh ta, các thành viên tiểu đội Lang Hồn trong trung tâm điều khiển đồng loạt giơ súng, người nọ nối tiếp người kia nhanh chóng chạy ra ngoài.
"Tổ trưởng Hình, tiến sĩ Tiểu Yến, hai người cũng đi theo cho nhanh. Tên Hoành Tỉnh Tu Tư kia mà biết chúng ta chạy thoát, nhất định sẽ phái viện binh đấy. Có chuyện gì đợi lên thuyền rồi nói tiếp, đợi chúng ta trở về vùng biển Hoa Quốc, chúng ta mới thực sự an toàn..." Giang Hán hô lớn.
Nghe lời Giang Hán, cho dù tiến sĩ Tiểu Yến có muốn hỏi gì cũng không còn cách nào. Cô đành nghe theo mệnh lệnh của Giang Hán, nhanh chóng thu dọn máy tính xách tay, vội vã đuổi theo.
Mục Phi, Giang Hán và những người khác vừa ra khỏi "đường hầm dưới lòng đất", liền nhìn thấy mấy thành viên tiểu đội Lang Hồn chạy ra trước đó đang nổ súng về phía ngôi nhà gỗ nhỏ.
Lúc này, hầu hết bọn họ đều đã bị thương. Hơn nữa đã có ba đội viên đầy máu, bất lực ngồi xổm trên mặt đất, rõ ràng đã mất đi sức chiến đấu.
Cũng may là ban đêm, binh lính Đảo Quốc đứng cách xa nên không nhìn rõ. Chứ nếu là ban ngày, e rằng những đội viên này đã sớm 'bỏ mạng' ở đây rồi.
Thực ra sau khi hai thành viên của Nhẫn Tổ ngỏm cút, sức chiến đấu của số binh lính Đảo Quốc còn lại cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam.
Nhưng tục ngữ có câu 'hùm dữ không địch lại bầy sói', tuy sức chiến đấu của những tên lính Đảo Quốc này không bằng thành viên tiểu đội Lang Hồn, nhưng số lượng của chúng lại chiếm ưu thế tuyệt đối.
Các thành viên tiểu đội Lang Hồn vừa chạy ra chỉ có bảy, tám người, mà kẻ phục kích họ bên ngoài lại là hơn ba mươi tên lính Đảo Quốc.
Cứ như vậy, khoảng cách về số lượng giữa hai bên vốn đã rất lớn, lại thêm tiểu đội Lang Hồn ở ngoài sáng, đám lính Đảo Quốc ở trong tối, bảo sao các đội viên tiểu đội Lang Hồn có thể đột phá vòng vây.
"Tổ trưởng Hình, tiến sĩ Tiểu Yến, xin hãy giúp tôi chiếu cố các đội viên bị thương..." Giang Hán nói với bốn nhân viên nghiên cứu khoa học.
"Không thành vấn đề."
Tổ trưởng Hình đáp lời, cùng ba người kia đỡ các đội viên bị thương đứng dậy.
"Những người khác, theo tôi đột phá!!" Giang Hán cầm súng hét lớn.
Tiếng hét của anh ta còn chưa dứt, Mục Phi đã cầm súng xông ra ngoài.
Lúc này, người có tốc độ nhanh nhất, linh hoạt hơn tất cả mọi người là Mục Phi xông ra trước, có thể thu hút sự chú ý của nhiều binh lính Đảo Quốc hơn. Cứ như vậy, sẽ giảm thiểu rất lớn nguy hiểm cho các chiến sĩ tiểu đội Lang Hồn khác.
Phải thừa nhận rằng, phán đoán của Mục Phi rất chuẩn xác.
"Đát đát đát đát..."
Anh vừa xông ra, xung quanh khu rừng lập tức vang lên một chuỗi tiếng súng liên hồi. Mục tiêu của những loạt đạn này tự nhiên đều là Mục Phi.
Và ngay khi chúng tấn công Mục Phi, càng nhiều thành viên tiểu đội Lang Hồn tuôn ra từ ngôi nhà gỗ nhỏ, nhanh chóng phản kích.
Trong thời đại lấy súng đạn làm công cụ chiến đấu chính này, sống và chết hầu như chỉ cách nhau 'trong một phát súng'. Rất nhiều trận chiến quy mô nhỏ, cái đánh chính là 'tiên cơ'.
Bạn tấn công đối phương trước, đánh cho đối phương trở tay không kịp, người giành chiến thắng chính là bạn.
Ngược lại, nếu đối phương nổ súng trước, phát động tấn công, thì tình hình e rằng sẽ lành ít dữ nhiều.
Bởi vì Mục Phi đã thu hút sự chú ý của đại đa số binh lính Đảo Quốc, tạo cơ hội phản kích thành công cho các đội viên tiểu đội Lang Hồn, cục diện chiến trận tức khắc thay đổi.
"Đát đát đát đát..."
"A~~~"
"Đát đát..."
"Ầm~~"
Những đội viên tiểu đội Lang Hồn đó, trước khi ra ngoài đã thông qua kính hồng ngoại nhìn đêm để khóa chặt vị trí đại khái của binh lính Đảo Quốc. Sau khi xông ra ngoài, liền nhanh chóng phản kích.
Nhất thời, tiếng súng, tiếng kêu thảm thiết của binh lính Đảo Quốc trúng đạn, tiếng lựu đạn nổ, đủ loại âm thanh vang lên thành một mảnh.
Lúc này, tố chất chiến đấu của tiểu đội Lang Hồn được thể hiện một cách triệt để, binh lính Đảo Quốc bị họ đánh cho không có chút sức phản kháng nào. Chỉ trong vòng nửa phút, binh lính Đảo Quốc thương vong thảm trọng, ít nhất có bảy phần mười binh lính bỏ mạng tại đây.
"Không được rồi, rút lui, mau rút lui!!"
Tình thế một chiều sớm đã khiến cho những tên lính Đảo Quốc còn lại mất đi dũng khí tiếp tục chiến đấu. Nghe lệnh của cấp trên, chúng không nói hai lời, quay đầu liền chạy.
"Đã cái nết thật đấy!!" Nhìn lũ lính Đảo Quốc ôm đầu tháo chạy, Giang Hán hung hăng vung mạnh một quyền.
"Đội trưởng, tiếp theo nên làm thế nào?" Mục Phi hỏi.
"Chúng ta rút lui theo tuyến đường c, bây giờ liên lạc với tàu vận tải tới đón ứng cứu..." Giang Hán đáp.
"Tôi đi mở đường..." Mục Phi không nói hai lời, cầm súng đi ở phía trước, những người khác bám sát theo sau.
Và khi những thành viên tiểu đội Lang Hồn này đi được hơn một trăm mét, liền nghe thấy một tiếng "Ầm~" vang trời động đất, toàn bộ hòn đảo đều chấn động, đồng thời một con rồng lửa phóng thẳng lên trời, chiếu rọi sáng rực cả một vùng lân cận.
Cuối cùng thì trung tâm điều khiển đó cũng đã phát nổ...
---❊ ❖ ❊---
"Lũ khỉ Hoa Quốc cỏn con, mà còn muốn cướp đồ trong tay ta - Hoành Tỉnh Tu Tư. Hừ hừ, các ngươi quá ngây thơ rồi..."
Tại một nơi nào đó ở Đảo Quốc, Hoành Tỉnh Tu Tư ngồi trên ghế làm việc của mình, đắc ý lầm bầm, "E rằng bây giờ, tên tiểu tử này đã lên Tây Thiên rồi chứ?"
"Cốc cốc cốc..."
Hắn đang đắc ý suy nghĩ, cửa phòng bỗng nhiên bị gõ vang.
"Vào đi." Hoành Tỉnh Tu Tư đáp lời.
Sau đó, cửa bị đẩy ra, một tên lính Đảo Quốc bước nhanh vào, vội vã nói, "Trưởng quan, không hay rồi..."
Đừng có ho hoảng hảng hảng, có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng..." Hoành Tỉnh Tu Tư trừng mắt lườm hắn một cái đầy thiếu kiên nhẫn, vừa châm điếu thuốc vừa nói.
"Vâng vâng."
Tên lính thở hổn hển hai hơi, bình ổn lại tâm trạng của mình, lúc này mới báo cáo: "Báo cáo trưởng quan, nhóm người Hoa Quốc tập kích trung tâm điều khiển vệ tinh số 3, bọn họ chạy thoát rồi..."
"Ồ, ta biết rồi, anh c..." Hoành Tỉnh Tu Tư hờ hững đáp.
Nhưng hắn nói mới được nửa câu, lúc này mới phản ứng lại.
"C... cái gì?!!"
Hoành Tỉnh Tu Tư giật mình hoảng hốt, hắn phắt đứng dậy, trên mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
"Anh nói cái gì? Anh nói lại lần nữa xem..." Hoành Tỉnh Tu Tư trừng trừng hai mắt, túm lấy cổ áo tên lính hỏi.
"T... tôi nói, những người Hoa Quốc tập kích trung tâm điều khiển vệ tinh số 3... đã trốn thoát rồi..." Tên lính có chút sợ sệt, nhưng vẫn lặp lại một lần nữa.
"Rầm~~"
Chân Hoành Tỉnh Tu Tư mềm nhũn, đứng không vững, ngã phịch xuống ghế.
"Trốn thoát? Đ... điều này sao có thể, sao bọn họ lại trốn thoát được?" Hoành Tỉnh Tu Tư ngẩn ngơ lầm bầm.
Cho dù Hoành Tỉnh Tu Tư có kinh ngạc đến đâu, có tò mò đến đâu về việc những người Hoa Quốc này dùng phương pháp gì để trốn thoát, nhưng hắn càng hiểu rõ hơn rằng lúc này không phải là lúc để suy nghĩ về chuyện đó.
Thứ hắn cần phải cân nhắc chính là phương pháp khắc phục, cùng với hậu quả của sự thất bại.
Hoa Quốc vốn dĩ đã không hề kém cỏi về các loại dự trữ kim loại, nhân lực và các nguồn lực quân sự khác, chỉ là tụt hậu so với Mỹ Quốc, Điểu Quốc, Đảo Quốc và các nước phát triển khác ở một số mặt 'khoa học kỹ thuật quân sự'.
Nhưng tiềm năng của Hoa Quốc là vô cùng to lớn, chỉ cần cho thêm thời gian, đợi đến khi Hoa Quốc bắt kịp về mặt khoa học kỹ thuật quân sự này, tuyệt đối sẽ trở thành cường quốc quân sự số một số hai trên thế giới.
Chính vì nguyên nhân này, rất nhiều quốc gia sợ hãi Hoa Quốc lớn mạnh lên, mới không tiếc sức lực đả kích Hoa Quốc ở mọi mặt.
Mà Hoành Tỉnh Tu Tư với tư cách là cán bộ cấp cao của quân đội Đảo Quốc, tự hắn rất rõ tầm quan trọng của mấy khối chip đó.
'Nếu như đám chip đó không bị giải mã thì thôi, nếu như thực sự bị giải mã... khoa học kỹ thuật vệ tinh của Hoa Quốc sẽ tiến lên ít nhất từ năm năm trở lên, thậm chí... thậm chí là hơn mười năm...'
'Mà nhiệm vụ lần này của ta thất bại, sự chỉ trích từ cấp trên chưa bàn tới, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến lần hợp tác tiếp theo của ta với phía Mỹ Quốc. C... chuyện này lớn thật rồi...'
Hoành Tỉnh Tu Tư càng nghĩ càng cảm thấy hậu quả thật khó lòng chấp nhận.
"Cậu lập tức liên lạc với Hạm đội số 3, truyền lệnh của tôi, bảo bọn họ dù dùng bất cứ phương pháp gì, nhất định phải giữ chân những con khỉ Hoa Quốc đó lại trong vùng biển của Đảo Quốc. Tuyệt đối không thể để bọn họ mang đồ sống sót trở về Hoa Quốc!! Mau đi đi!!" Hoành Tỉnh Tu Tư ra lệnh cho tên lính.
"Rõ!!"
Tên lính đáp một tiếng, chạy trối chết ra ngoài...
---❊ ❖ ❊---
Đánh lui đám lính Đảo Quốc đó xong, tiểu đội Lang Hồn do Giang Hán và Mục Phi dẫn dắt không hề gặp phải bất cứ trở ngại nào nữa.
Bọn họ thuận theo con đường thứ ba đã nghiên cứu trước đó, rút lui với tốc độ toàn lực.
Con đường thứ ba này là con đường gần nhất trong số tất cả các tuyến đường rút lui, cộng thêm việc bây giờ không cần phải đề phòng sự tập kích của kẻ địch nữa, cho nên tốc độ rút lui của đội ngũ rất nhanh. Chỉ mất hơn mười phút một chút, mọi người đã quay trở lại bờ biển.
Và khi bọn họ đến bờ biển, một chiếc tàu vận tải quân sự cỡ nhỏ đã sớm chờ sẵn ở đó. Sau khi mọi người lần lượt lên thuyền, thủy thủ phụ trách tiếp ứng nhanh chóng điều khiển tàu vận tải rời đi.
"Ào~~"
Lắng nghe tiếng sóng biển, nhìn hòn đảo rời xa mình dần dần, tất cả mọi người đều có cảm giác thoát chết trong gang tấc.
Cuối cùng cũng an toàn rồi..." Tiến sĩ Tiểu Yến thở dài một hơi, lau những giọt mồ hôi trên trán nói.
Không chỉ riêng cô, ba nhân viên nghiên cứu khoa học còn lại cũng có suy nghĩ tương tự.
Thế nhưng lời vừa nói đến đây, liền nghe thấy một tên thủy thủ phụ trách tiếp ứng kêu lên đầy kinh ngạc.
"Không hay rồi, người Đảo Quốc đuổi theo kì rồi!!"