Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3077 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 906
Bị phản đẩy (Trung)

❊ ❊ ❊

Khương Cẩn Điệp vừa nhìn mục phi cái ngực trần trụi kia, không khỏi có chút ngẩn người.

Cô chỉ cảm thấy, lúc này ‘nam thần’ trước mắt này dường như có một sức hấp dẫn vô tận đối với mình. Cái bụng phẳng săn chắc, cơ ngực căng chặt, những vết sẹo lớn nhỏ trên người, còn có hai điểm nhỏ nhô lên trước ngực, tất cả đều khiến cô không dời mắt nổi. Thậm chí, cô còn có xúc động muốn xông lên vuốt ve.

‘Ách, ta, ta đang làm cái gì thế……’

Qua một hồi lâu, cô mới chớp chớp mắt, hoàn hồn từ cơn ngẩn ngơ.

‘Ấy, lạ thật, cô nãi nãi ta thường xuyên nhìn thấy đàn ông ở trần, có cảm giác gì đâu cơ chứ!! Sao cứ nhìn thân thể tên khốn sư phụ này của ta, tim lại đập nhanh thế nhỉ, mặt…… mặt cũng có chút nóng nữa……’ Khương Cẩn Điệp dùng hai tay xoa má, vừa thẹn vừa tim đập thình thịch nghĩ.

Nghĩ một lát, cô “bốp” một tiếng búng tay, “À, ta, ta biết rồi. Nhất định là do vừa rồi ta uống nhiều rượu, đúng, chính là chuyện này……’

Nhưng cô nghĩ thì nghĩ, cúi đầu nhìn lướt qua lồng ngực trần trụi của Mục Phi lần nữa, mặt vẫn đỏ tim vẫn đập, vô cùng muốn sờ thử một cái, thử xem xúc giác thế nào.

“Phản, phản chính hắn là sư phụ ta, cho ta sờ hai cái…… Chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?” Do dự một hồi, Khương Cẩn Điệp cuối cùng không kìm nén được sự tò mò trong lòng, vươn bàn tay ma quái về phía Mục Phi.

Bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve cơ bắp hai bên eo Mục Phi, sau đó sờ lên cơ bụng, rồi lại di chuyển ngược lên trên, sờ đến cơ ngực hắn.

“Oa, không ngờ hắn gầy gò ốm yếu, không có lấy hai lượng thịt, mà cơ bắp lại chẳng thiếu chút nào…… Hơn nữa vừa săn chắc lại không quá cứng, còn có độ đàn hồi. Xúc giác tốt thật đấy……”

Cô giống như một sắc nữ, trợn trừng hai mắt, đôi bàn tay nhỏ bé cứ sờ soạng khắp người Mục Phi.

Hơn nữa tên này càng sờ càng quá đáng, cuối cùng hai tay lại dám túm lấy điểm nhô lên trước ngực Mục Phi, nhẹ nhàng xoa nắn, đùa nghịch.

“Hi hi, hóa ra ngực con trai sờ vào là cảm giác thế này sao? Nhỏ quá, chơi vui ghê……” Cảm tình ‘chế độ sắc nữ’ của Khương Cẩn Điệp này hoàn toàn được kích hoạt, thậm chí còn đùa giỡn, mà lại còn chơi rất hăng say nữa.

Cô vui vẻ, nhưng Mục Phi lại khổ sở.

‘Cô nàng bạo lực này…… Ngươi, ngươi đang đùa với lửa, có biết không?’ Mục Phi nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ trong lòng.

Vốn dĩ, Mục Phi chỉ muốn xem tiểu nha đầu này rốt cuộc có âm mưu nhỏ gì mà thôi. Nhưng hiện tại, hắn bị tiểu nha đầu này chọc cho ‘nổi hỏa’ rồi ---- lúc này bụng dưới hắn nóng rực, đúng là giống như đang bốc cháy vậy.

Thậm chí, Mục Phi đã cân nhắc trong lòng, nên tiếp tục nhịn, hay là trực tiếp đè ngửa nha đầu này ra luôn.

Mà Khương Cẩn Điệp chỉ mải tự chơi đùa ở đó, nếu hiện tại cô không uống nhiều rượu, nhất định sẽ nhận ra, lúc này Mục Phi đã mặt đỏ tai hồng, hô hấp dồn dập, trong quần càng dựng đứng lên một chiếc lều cao ngất.

“À đúng rồi, mải chơi, suýt quên mất chính sự……”

Cũng may Khương Cẩn Điệp vận khí đủ tốt, đúng lúc Mục Phi sắp nhịn không nổi nữa thì cô chơi chán rồi. Đôi tay cô rời khỏi ngực Mục Phi, nhưng lúc này, nhũ hoa của Mục Phi đã bị cô véo cho có chút sưng đỏ.

‘Xì, đau quá, tiểu sắc nữ nhà ngươi, cứ chờ đấy. Đợi có ngày ngươi rơi vào tay ta……’ Cảm nhận cơn đau ở ngực, Mục Phi hận hận nghĩ trong lòng.

Mà ngay lúc Mục Phi đang uất ức, hắn lại cảm thấy hai chiếc tất của mình bị Khương Cẩn Điệp cởi xuống, hơn nữa cô còn ngậm thứ gì đó, quấn tới quấn lui trên cổ chân hắn, cọ xát.

‘Tiểu nha đầu này, rốt cuộc đang giở trò gì thế nhỉ?’ Cảm nhận được những điều này, Mục Phi càng thêm nghi ngờ.

Mục Phi vừa nghĩ đến đây, Khương Cẩn Điệp lại bất động một lúc lâu. Mục Phi khẽ mở mắt nhìn, hay cho cô nàng này, vậy mà lại ngồi đó ngáp ngắn ngáp dài, trông có vẻ lại sắp ngủ gật đến nơi rồi.

“Hả?” Đúng lúc này, Khương Cẩn Điệp đang ngáp ngắn ngáp dài bỗng giật mình tỉnh dậy, ngồi bật dậy.

Sau đó, chỉ thấy cô mang vẻ mặt uất ức, mơ mơ màng màng lẩm bẩm: “Không, không được nữa. Ta, ta thật sự chống đỡ không nổi nữa rồi…….”

Vừa nói, cô vừa tựa đầu lên tay Mục Phi, “Ta ngủ một lát, chỉ ngủ một lát thôi. Ngủ một xíu, ta sẽ dậy liền……”

Thấy cô vậy mà lại muốn ngủ, Mục Phi lập tức thấy uất ức.

‘ĐM, ngươi không được ngủ chứ hả? Ca đây còn chưa hiểu rõ rốt cuộc ngươi muốn làm gì cơ mà? Dậy, dậy mau!!’ Mục Phi hét lên trong lòng, đồng thời lắc lắc cánh tay muốn đánh thức cô dậy.

Nhưng điều khiến hắn uất ức vẫn xảy ra, Khương Cẩn Điệp thật sự buồn ngủ cực độ, đầu tựa vào người Mục Phi, chưa đầy hai mươi giây sau đã truyền ra tiếng thở đều đều. Hơn nữa Mục Phi có lắc thế nào đi nữa, cô cũng không tỉnh.

‘ĐM, đúng là nói ngủ là ngủ ngay được luôn……’ Mục Phi nghĩ, mở mắt nhìn lại lần nữa, Khương Cẩn Điệp đã tựa vào cánh tay hắn mà ngủ say.

Hơn nữa khi ngủ, hàng lông mi khẽ run, đôi môi anh đào hơi hé mở, trên gương mặt xinh xắn còn mang theo một nợ cười mãn nguyện, tinh quái, ngủ thật là ngon giấc.

“Hừ, ngươi ngủ thế này thì không sao…… Vở kịch nửa tiếng nay của ca đây, coi như diễn công cốc rồi……” Mục Phi nhìn cô, rầu rĩ không vui lẩm bẩm.

Nhân vật chính đã ngủ rồi, Mục Phi là diễn viên phụ thì tự nhiên cũng không có lý do gì để diễn tiếp. Hắn nhẹ nhàng dịch đầu Khương Cẩn Điệp ra, lại nhét một cái gối dưới cổ cô, lúc này mới nhẹ nhàng ngồi dậy.

Và ngay khi Mục Phi định dọn dẹp một chút để chuẩn bị về nhà, hắn cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường.

“Ách, đây là…… cái gì?”

Mục Phi phát hiện trên cổ chân mình bị quấn mấy vòng dây. Ngoài ra, trên giường còn có một chiếc túi nilon.

“Ừ?” Nhìn thấy chiếc túi đó, mắt Mục Phi hơi mở lớn. Hắn theo bản năng cảm nhận được, ‘tiểu âm mưu’ của Khương Cẩn Điệp đều có liên quan đến chiếc túi này.

Và khi Mục Phi vươn tay cầm lấy chiếc túi đó, nhìn vào bên trong, cơ mặt trên mặt không khỏi giật giật: “ĐM, đây đều là những thứ quỷ gì thế này?”

Cũng không trách Mục Phi hoảng sợ, bởi vì những thứ đựng trong chiếc túi này quả thực có chút ‘sinh mãnh’.

Đầu tiên, dây nhợ trong này là cả một đống lớn, thứ Mục Phi buộc ở cổ chân chính là loại này. Ngoài ra còn có còng tay, giẻ lau, nến các thứ.

Tuy không có roi da, nhưng lại có một chiếc thắt lưng, hơn nữa phỏng chừng hiệu quả thực tế khi dùng chiếc thắt lưng này chắc cũng chẳng thua kém roi da thật là bao.

Roi da, còng tay, dây thừng, nến, mấy từ khóa này kết hợp lại với nhau là cảnh tượng gì, e rằng người trưởng thành bình thường nào cũng có thể tưởng tượng ra được.

Cũng không khó tưởng tượng tại sao Mục Phi lại kinh ngạc đến thế.

Hơn nữa ngoài những thứ đó ra, Mục Phi còn phát hiện trong chiếc túi này có hai vật thể vô danh, đó là hai chiếc lọ nhỏ cỡ bằng cái chén, khác màu nhau.

“Ừ? Hai thứ này là quỷ gì đây?” Mục Phi lẩm bẩm, cầm hai chiếc lọ đó lên, nhìn chữ viết phía trên.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Mục Phi không khỏi giật giật khóe môi.

‘Hãng Chỉnh Tử Nhân phấn dương dương ---- bôi một ít thoa lên bề mặt da, sẽ có cảm giác ngứa ngáy như có côn trùng bò, thoa một chút ngứa một ngày.’

‘Hãng Chỉnh Tử Nhân mực nhận thác ---- dùng bút lông chấm một ít mực này, viết vẽ lên bề mặt da, rửa không trôi cạo không sạch, hiệu quả kéo dài từ 3 đến 5 ngày.’

Hơn nữa ngoài mực ra, cô ta ngay cả bút lông cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

‘ĐM, tiểu nha đầu này quả thực rất ác độc nha. Cô ta là muốn chơi chết ta đây mà……’

Mục Phi thầm thấy may mắn, ‘Cũng may ca đây đã từng luyện tập, nếu hôm nay thật sự bị cô ta chuốc gầy cho ngã gục, phỏng chừng ta không chết cũng phải lột một lớp da……’

Lau mồ hôi trên trán, sau khi may mắn chán chê, Mục Phi quay đầu lại, cười âm hiểm chằm chằm nhìn Khương Cẩn Điệp đang ngủ say.

“Hay cho tiểu sắc nữ nhà ngươi, mở miệng ngậm miệng gọi ta là sư phụ, gọi nghe ngọt xớt. Trong lòng lại đang căm hận ta, còn muốn ngược đãi ta…… Ngươi gan lớn thật đấy……”

Mục Phi quay đầu nhìn Khương Cẩn Điệp, trên mặt lộ ra vẻ mặt âm hiểm, “Hắc hắc, đã ngươi chơi trò với ta, vậy thì đừng trách ta không khách khí……”

“Hôm nay, ta phải cho ngươi biết thế nào là trộm gà không thành lại mất nắm gạo, thế nào là gậy ông đập lưng ông. Ta phải cho ngươi biết, tôn nghiêm của sư phụ là không cho phép khiêu chiến……”

Mục Phi vừa nói, vừa xách túi dụng cụ ngược đãi đó ngồi xuống bên cạnh Khương Cẩn Điệp, chuẩn bị báo thù. Hắn khoa chân múa tay lựa chọn từ bên trong, muốn nghiên cứu xem nên bắt đầu từ cái nào thì hay hơn.

“Được, cứ lấy cái này trước vậy……” Mục Phi vừa nói, vừa lấy chiếc còng sắt sáng loáng từ trong túi ra.

Và ngay lúc hắn định còng tay Khương Cẩn Điệp lại, cô nàng đang ngủ say kia bỗng nhiên mở bừng mắt, sau đó ngồi dậy, đôi mắt to trân trân nhìn chằm chằm Mục Phi.

“Ách……”

Mục Phi đang cầm còng tay ướm lên người cô, lúc này hai người vừa vặn trừng mắt nhìn nhau, điều này khiến Mục Phi vô cùng lúng túng.

Ai ngờ Khương Cẩn Điệp trừng mắt nhìn Mục Phi nửa ngày, bỗng nhíu mày thốt ra một câu: “Sư phụ, sao anh vẫn chưa say thế?”

“Hả?” Câu nói này khiến Mục Phi ngẩn cả người.

Còn chưa để Mục Phi phản ứng lại, cô đã chỉ vào Mục Phi nói: “Sư phụ, anh, anh đợi em. Đợi em đi tiểu xong quay lại, chúng, chúng ta uống tiếp……”

‘ĐM……’

Đến tận lúc này Mục Phi mới hiểu ra, hóa ra tiểu nha đầu này đã say tít mù rồi, cô vẫn tưởng mình còn đang ở bàn nhậu cơ chứ.

Nói xong, cô giãy giụa đứng dậy, muốn xuống giường. Nhưng cô vừa đứng dậy, chân lập tức nhũn ra, ngã sấp xuống đất.

“Mẹ nó, cẩn thận chút chứ……” Mục Phi vội vàng đỡ cô dậy.

Khương Cẩn Điệp tốn nửa ngày trời cũng không thể đứng vững bằng sức của mình được. Cuối cùng cô lại giống như một đứa trẻ, bắt đầu làm nũng: “Sư, sư phụ. Em, em muốn đi tiểu…… Em muốn đi tiểu, em muốn đi tiểu, em muốn đi tiểu.”

“Được rồi được rồi, anh biết rồi, anh nghe thấy rồi, em đừng làm ầm ĩ nữa tranh thủ đi!! Ôi trời của tôi ơi……”

Mục Phi nhìn kẻ say đến bất tỉnh nhân sự này, sắp uất ức chết đi được, nhưng lại không thể mặc kệ vứt cô ở đó.

“Đến đây đến đây, anh đỡ em đi……”

Mục Phi vừa nói, vừa đỡ cô dậy, đi về hướng nhà vệ sinh……

---❊ ❖ ❊---

“Nước, nước, sư phụ, em muốn uống nước……”

“Được được được, cho em nước đây……” Mục Phi đưa nước qua, đút cho cô uống hai ngụm.

“Ẹc…… Em…… Ẹc……”

“Này đợi đã, em đừng nôn lên giường đấy nhé…… Mau mau, bồn ở đây này……” Mục Phi lại đưa bồn nước qua.

“Sư phụ, em lại muốn đi tiểu……”

“Mau, dậy đi, anh đỡ em đi……”

“……”

Khoảng thời gian tiếp theo, Mục Phi kiêm luôn vai trò bảo mẫu.

Mà Khương Cẩn Điệp náo loạn một trận như thế, mất hơn hai tiếng đồng hồ. Đến khi cô thật sự ngủ say, thì đã là hơn mười hai giờ đêm rồi.

Mục Phi nhìn đồ đệ đang nằm ngủ ngon lành trên giường, lại nhìn căn phòng bừa bộn mà cô để lại cho mình, hắn càng nghĩ càng uất ức.

“Haiz ~~ người ta làm sư phụ, đều có đồ đệ rót trà dâng nước, sai vặt hầu hạ trước sau. Còn ta đây thì hay thật, không được hầu hạ thì không nói, ngược lại còn phải chăm sóc đồ đệ. Sao ta lại bi kịch thế này cơ chứ……”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:900
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.