[TIÊU DỀ]: Chương 899: Tiết học thứ hai (Thượng)
Chiều thứ bảy, trước cổng một đồn cảnh sát ở Bắc Đô, một chiếc xe con nội địa đang đậu ở đó.
“Đô đô~~”
Qua một hồi lâu, hai nam nữ mặc trang phục thường ngày mới từ trong đồn cảnh sát bước ra. Còi chiếc xe con kia liền khẽ kêu lên hai tiếng.
Nghe thấy âm thanh này, người nữ trong hai kẻ vừa bước ra liền quay đầu nhìn về phía này. Vừa nhìn thấy chiếc xe con quốc nội này, trên khuôn mặt xinh đẹp mà không kém phần anh khí ấy lập tức nở một nụ cười rạng rỡ. Sau đó, cô sải bước dài đi tới đây.
Còn người nam kia vừa nhìn thấy chiếc xe này, đầu liền cúi gằm xuống, mang theo một vẻ mặt đầy ủ rũ.
“Hì hì, sư phụ, anh đến rồi...” Khương Cẩn Điệp mỉm cười chào Mục Phi, sau đó kéo cửa xe, thoải mái ngồi phịch vào ghế phụ lái.
Mục Phi đánh giá cô hai cái, tò mò chớp chớp mắt.
Cậu phát hiện cô nhóc này hiện tại đang “mặt mày hồng hào” nha, cũng không biết là cô gặp phải hỷ sự gì mà lại vui mừng đến thế, cười đến mức khóe miệng sắp ngoác tận mang tai rồi.
“Em nhặt được tiền đấy à, hay là có kẻ nào mang tinh thần đại dũng cảm ‘ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục’, anh dũng hy sinh, tỏ tình với em thế? Có thể khiến em cười thành thế này cơ à?” Mục Phi xỉa xói.
“Đi đi đi, anh nói năng kiểu gì đấy, cái gì mà xuống địa ngục với chả không xuống địa ngục? Em là quỷ chắc? Thôi đi, anh đường đường là sư phụ mà nói năng chán thế...”
Khương Cẩn Điệp trừng mắt lườm Mục Phi một cái bằng đôi mắt hình hạt hạnh nhân xinh đẹp, nhưng sau đó lại khẽ mím môi cười nhỏ, “Tuy nhiên anh đoán sai rồi, em không nhặt được tiền, mà cũng chẳng có ai tỏ tình với em cả...”
“Thế... sao em lại vui thế?” Mục Phi lại tò mò hỏi.
“Hì hì, muốn biết không?”
Khương Cẩn Điệp chớp chớp mắt với Mục Phi, “Em không thèm nói cho anh biết đâu!!”
“Cắt~~” Mục Phi khinh bỉ vung tay một cái, đồng thời cũng đang đánh giá cô.
‘Phải công nhận, lúc cô nhóc này không bạo lực, không hoang dã, cười lên lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ trông cũng đáng yêu phết. Chỉ là hễ cứ giở thói cường hào ác bá lên một cái là, chậc chậc, đúng là một con hổ cái đích thực. Tiếc thật đấy, tính cách này quả thực đã phí phạm cả cái nhan sắc này rồi...’ Mục Phi thầm tiếc nuối trong lòng.
“Không nói thì thôi, ai thèm chứ?” Mục Phi nói.
“Hi hi...” Khương Cẩn Điệp cũng chẳng thèm để ý, vẫn tiếp tục mím môi, ngó đông ngó tây ngớ ngẩn cười ở đó.
Đúng lúc này, cửa sau xe bị mở ra, Tiểu Hắc liền bước lên.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ hớn hở của Khương Cẩn Điệp, biểu cảm của Tiểu Hắc lại sa sầm thất vọng đến cực điểm, trông cứ như vừa bị người yêu đá vậy. Mà sau khi lên xe, cậu ta còn dùng ánh mắt vô cùng oán giận liếc nhìn Mục Phi một cái.
Mục Phi nhìn bộ dạng đó của cậu ta, suýt chút nữa thì phì cười.
Còn về việc đã xảy ra chuyện gì, chẳng cần nghĩ ngợi cũng có thể đoán ra. Chắc chắn là do lần trước mình đi mách lẻo với cô nàng bạo lực kia, nên suốt tuần này cậu ta đã bị Khương Cẩn Điệp “chỉnh đốn” cho không ít.
Nhưng mặc dù trong lòng Mục Phi có thứ cảm giác sảng khoái sau khi trả thù, sung sướng đến tận mây xanh, cậu vẫn làm ra vẻ ra điều ta đây, như thể không nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Tiểu Hắc vậy.
“Khụ khụ, vẫn đi tuyến đường cũ phải không? Vậy anh lái xe đây nhé...” Mục Phi nói rồi khởi động xe.
Mục Phi đi lại lộ tuyến của tuần trước, chỉ có điều lần này Tiểu Hắc không đến nhà Khương Cẩn Điệp, mà bảo Mục Phi dừng lại ngay trước cửa võ đường nhà mình rồi xuống xe.
Trước khi xuống xe, cậu ta lại dùng ánh mắt vô cùng oán hận nhìn Mục Phi, giơ ngón tay chỉ về phía cậu, để lại một câu: “Cậu... thật chẳng ra làm sao cả...”
Nói xong, cậu ta xách dép bước xuống xe.
“Phụt...”
Sau khi Tiểu Hắc đi khuất, lúc này Mục Phi mới phì cười một tiếng, sau đó cười lớn ha hả.
“Này đệ tử, em đã làm gì cậu ta thế? Sao cậu ta lại ra cái bộ dạng này thế kia? Ha ha...” Cười xong, Mục Phi quay sang hỏi Khương Cẩn Điệp.
“Hả?”
Khương Cẩn Điệp lại chẳng mấy bận tâm mà xua xua bàn tay nhỏ bé, “Có gì đâu, có gì đâu chứ, chỉ là bắt cậu ta cùng luyện quyền với em một tuần thôi mà...”
Luyện... quyền một tuần ư?
Cô nàng nói thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Mục Phi lại nhìn ra được vấn đề.
Cô nàng bạo lực này có thực lực khoảng chừng tầng sáu Luyện Thể giai. Còn Tiểu Hắc kia, giỏi lắm cũng chỉ hơn bốn tầng một chút xíu. Hai người này ở cùng nhau, chi bằng nói là “luyện quyền” đôi bên, chẳng thà bảo là Khương Cẩn Điệp đơn phương “hành hạ” Tiểu Hắc thì đúng hơn.
Bị hành hạ suốt một tuần lễ, Mục Phi cuối cùng cũng có thể hiểu được tại sao Tiểu Hắc lại mang cái vẻ mặt “oán hận” đến thế.
Nhưng một kẻ vô lương tâm như Mục Phi đương nhiên sẽ không đời nào đồng cảm với cậu ta. Ngược lại, trong lòng cậu còn dâng lên một cảm giác sảng khoái sau khi “trả thù”.
‘Thằng nhóc thối, bảo mày dám “giáo huấn” tao lần nữa đi... Đây chính là cái kết của việc dám “lên mặt” với đại gia đây. Ha ha...’ Mục Phi thầm cười đểu trong lòng.
---❊ ❖ ❊---
Võ đường nhà Tiểu Hắc ở rất gần nhà Khương Cẩn Điệp, sau khi Tiểu Hắc xuống xe, chẳng mấy chốc xe đã đến dưới tòa chung cư nhà Khương Cẩn Điệp.
“Lần này... em không để nhà cửa bừa bộn lộn xộn giống như cái chuồng heo đấy chứ?” Lúc mở cửa, Mục Phi trêu chọc.
Ai ngờ Khương Cẩn Điệp vừa nghe thấy câu này liền nhếch môi, đồng thời toàn thân kiều diễm cũng run lên bần bật.
‘Hỏng... hỏng rồi, rõ ràng là đã nghĩ đến chuyện phải về sớm dọn dẹp một chút rồi cơ mà, thế nhưng hai ngày nay cứ tăng ca... khiến mình quên bẵng đi mất tiêu rồi!! Thế... thế này thì phải làm sao đây?’ Khương Cẩn Điệp vô cùng sốt ruột thầm nghĩ trong lòng.
Thói quen vứt đồ đạc lung tung khắp nhà của Khương Cẩn Điệp đã chẳng phải chuyện một sớm một chiều. Mà cái thói quen xấu đeo bám bao năm trời ấy, há lại có chuyện ngày một ngày hai mà sửa đổi được ngay cơ chứ?
Cho nên hôm đó sau khi Mục Phi rời đi, cô chỉ kiên trì được đúng hai tiếng đồng hồ, rồi đâu lại đóng đấy biến về “nguyên hình” ---- quần áo, rác rưởi vứt bừa bãi khắp nhà.
‘Đợi trước khi tên khốn đó tới, mình tìm thời gian dọn dẹp một chút là xong chứ gì...’ Đây chính là tính toán ban đầu của Khương Cẩn Điệp.
Nhưng tính toán của cô thì hay lắm, cô lại quên béng mất cái tính “hay quên” của bản thân. V vốn dĩ cô đã là một người lơ đễnh, đại liệt rồi, cộng thêm hai ngày nay công việc luôn bận rộn tối mặt tối mày, nên sớm đã vứt cái chuyện dọn dẹp phòng ốc ra tận chín tầng mây.
Cho đến khi nghe thấy câu nói này của Mục Phi, cô mới nhớ ra cái bộ dạng thê thảm đầy rác của nhà mình. Nhưng đến lúc này mới phát hiện ra thì làm sao còn kịp nữa?
“Sao thế? Đang nghĩ gì đấy?”
Mà Mục Phi thấy cô không nói năng gì, lại tiếp tục hỏi, “Cục cưng à, sẽ không phải là em lại làm cho căn phòng bừa bộn nát bét như lần trước đấy chứ?”
“Không, không có không có, tuyệt đối không có...” Khương Cẩn Điệp vội vàng xua tay đáp.
“Không có thì thôi, em căng thẳng cái khỉ gì chứ? Sao còn chưa chịu mở cửa?” Mục Phi hừ lạnh một tiếng nói.
“Ối, ối, mở, mở liền đây...” Khương Cẩn Điệp nói rồi cúi đầu mở cửa.
Và khi cánh cửa được mở ra, Mục Phi bước vào nhìn một cái, cơ mặt trên mặt không kìm được lại giật giật thêm phát nữa.
Căn phòng này, tuy không đến mức thảm hại như lần trước đến chỗ ngồi cũng chẳng có, nhưng tuyệt đối không thể gọi là “sạch sẽ”. Vẫn là quần áo bẩn vứt đầy sô pha, rác rưởi các loại vương vãi khắp mặt đất.
“Đây... đây là cái gọi là không có của em đấy phỏng?” Mục Phi quay đầu lại, dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn chằm chằm Khương Cẩn Điệp.
“Thì... thì vốn dĩ là không có mà...”
Khương Cẩn Điệp chỉ tay vào mặt đất, ghế sô pha, tivi trong phòng, ngụy biện, “Anh xem, tuy đúng là có hơi... hơi... hơi... hỗn độn một chút thật đấy, nhưng tuyệt đối phong độ hơn tuần trước rất nhiều rồi còn gì, phải không nào?”
“Anh nhìn cái bàn tivi này xem, bụi bám không dày bằng tuần trước đâu nhỉ? Rác dưới đất cũng ít hơn lần trước rất nhiều luôn. Cả quần áo nữa, cũng đỡ hơn tuần trước nhiều lắm, ôi chao...”
“Bốp~~”
Mà Khương Cẩn Điệp còn chưa nói dứt lời, mông đã lãnh trọn một cái tát đau điếng.
“Em còn dám cãi lại, còn dám ngụy biện nữa hả?”
Mục Phi giáng cho một bạt tai xong lại trừng mắt lên một cái, Khương Cẩn Điệp lập tức im bặt, đồng thời hơi cúi đầu xuống, ra vẻ một học sinh đang nhận sai.
“Còn đứng ngây ra đấy làm gì nữa? Sao không mau đi dọn dẹp đi hả?” Mục Phi tức tối gầm lên.
“Hả? Ối ối, em đi ngay đây, đi ngay đây...” Khương Cẩn Điệp vừa nói vừa vội vã chạy vào phòng bếp lấy dụng cụ dọn dẹp.
Sau khi cô đi rồi, Mục Phi bực bội vỗ trán một cái.
‘Cái tên này... thực sự là phụ nữ đấy à? Cho dù là ba người anh em ở ký túc xá của tôi cũng không đến nỗi lôi thôi lếch thếch thế này. Haizz... sau này ai mà rước cô ta về làm bạn gái chắc chắn là xui xẻo tám đời rồi...’
Mục Phi thầm nghĩ, bất đắc dĩ lắc đầu, đành phải xắn tay áo giúp cô dọn dẹp phòng ốc.
---❊ ❖ ❊---
Tuy căn phòng này khá bừa bộn, nhưng so với lần trước thì rõ ràng là đỡ hơn rất nhiều. Thế nên toàn bộ quá trình dọn dẹp cũng không mất quá nhiều thời gian.
Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, Mục Phi và Khương Cẩn Điệp bước ra khoảng không gian trống nhỏ chuyên dùng để tập luyện trong nhà cô.
“Đem những gì tuần trước anh dạy em, luyện lại một lần cho anh xem nào...” Mục Phi lên tiếng.
“Vâng.”
Khương Cẩn Điệp đáp lời, theo đúng yêu cầu của Mục Phi diễn luyện lại một lượt.
Nhìn Khương Cẩn Điệp đang tập luyện ra dáng ra trò ở đó, Mục Phi không khỏi gật đầu tán thưởng, ‘Phải công nhận, cô nàng bạo lực này quả thực rất có thiên phú trong khoản luyện quyền. Chỉ dạy có hai ba lượt mà đã có thể đánh ra thế này rồi...’
“Hì hì, sư phụ, thế nào? Em học cũng khá lắm chứ hả?” Tập xong, Khương Cẩn Điệp mỉm cười hỏi Mục Phi, ý lấy lòng vô cùng rõ rệt.
“Ừ, không tệ.” Mục Phi gật đầu.
“Nhưng em cũng đừng có mà đắc ý sớm, bốn thế quyền của bộ quyền pháp này được sắp xếp theo thứ tự từ dễ đến phức tạp, càng về sau càng khó. Em có thể thuận lợi đánh xong thế thứ nhất, không có nghĩa là em sẽ học được những thế sau...”
“Cho nên, em muốn tự luyến cái gì thì đợi khi nào học xong toàn bộ bộ quyền pháp này rồi hẵng ‘tự luyến’ tiếp...” Mục Phi dội cho một gáo nước lạnh.
“Vâng, đệ tử xin tuân theo lời dạy bảo của sư phụ~~” Khương Cẩn Điệp chắp hai tay, khẽ cúi người hành lễ, bắt chước động tác trong các bộ phim kiếm hiệp.
Xem ra tâm trạng của cô nàng này đang rất tốt, vậy mà còn có lòng dạ trêu đùa cơ chứ.
“Đúng là cái đồ ngốc này...”
Mục Phi xỉa xói một câu, “Đã vậy thì chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, anh sẽ dạy em thức thứ hai của quyền pháp này...”
Nói xong, Mục Phi lại không lập tức dạy ngay, mà nheo mắt đánh giá trên người Khương Cẩn Điệp vài bận.
“Em đi thay bộ quần áo khác đi...” Mục Phi xoa cằm nói.
“Thay quần áo? Thay quần áo làm gì chứ?” Khương Cẩn Điệp khó hiểu hỏi.
“Thức thứ nhất anh dạy em trước đó đều là những động tác đơn giản, chẳng qua chỉ là đấm thẳng, quay người, vặn hông các thứ. Nhưng thức thứ hai này phức tạp hơn thức thứ nhất rất nhiều. Không chỉ có động tác nhảy nhót, tương tự như đá cao chân, bổ dọc xuống thế này thế nọ...”
Mục Phi chỉ chỉ chiếc quần bò trên chân Khương Cẩn Điệp, “Em xem xem em có sợ rách chiếc quần này không, không thay cũng được thôi. Anh thì không có ý kiến gì đâu...”
“Ờ, thế... thế thì em đi thay vậy...” Khương Cẩn Điệp nói rồi quay người đi về phía phòng mình.
“Làm nhanh lên, gọn gàng vào đấy. Thay bộ nào đơn giản một chút, phù hợp để vận động ấy...” Mục Phi dặn với theo phía sau.
Khương Cẩn Điệp quay trở về phòng, lục tung đống quần áo trong tủ đồ.
Tủ quần áo của cô cũng y hệt như phòng ốc của cô vậy, quần áo bên trong vứt lộn xộn chẳng theo trật tự nào. Váy ngắn quần đùi mặc mùa hè, áo len áo bông mặc mùa đông, cứ thế chất đống cả lại với nhau, hoàn toàn chẳng thèm phân loại.
“Đơn giản, phù hợp vận động... à, có rồi đây...”
Khương Cẩn Điệp tự lẩm bẩm, nhấc hai món quần áo trước mắt lên. Đó đều là đồ thể thao, một chiếc quần lửng quá gối và một chiếc áo thun khá rộng rãi.
“Mặc hai món này... chắc chắn là vận động thoải mái rồi chứ gì?”
Vừa nói, cô vừa cầm lấy hai bộ quần áo đó ngồi biến trở lại giường của mình.
Và vừa mới định thay đồ, cô bỗng nhận thức được một vấn đề, ‘Ơ hay khoan đã... cái tên khốn đó bảo mình đi thay quần áo... sẽ không phải là có ý đồ đen tối muốn lén nhìn mình đấy chứ?’
Nghĩ đến đây, cô lập tức đề cao cảnh giác...
{Piao Tian Literature www.piaotia.com Cảm ơn sự ủng hộ của tất cả các bạn đọc sách, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh, v.v. của tiểu thuyết "Ngã đích vị lai nữ hữu" (Bạn gái tương lai của tôi) đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và bảo trì hoặc lấy từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc hành vi cá nhân và không liên quan gì đến quan điểm của trang web này.
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của Piao Tian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Piao Tian Literature - Piao Yue Tian Kong Xiao Shuo Yue Du Wang All rights reserved.