Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3024 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 835
Hóa ra là cậu!

❊ ❊ ❊

Mục Phi xa xa nhìn vị "nữ bộ trưởng" kia, điểm điểm đầu đồng tình với lời của Võ Thường Cương.

Lúc này, nữ bộ trưởng kia đang khoanh tay, quan sát mấy học sinh đối kháng huấn luyện. Từ góc độ của Mục Phi, chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng của cô. Nhưng như thế là đã đủ rồi, nhìn từ góc độ này cũng có thể nhận ra, kẻ này quả thực là một đại mỹ nhân.

Điều đáng nhắc tới hơn cả ngoại hình của cô chính là chiều cao. Đối với một nữ sinh mà nói, chiều cao của cô quả thực rất có ưu thế. Theo Mục Phi ước lượng, chiều cao của cô ít nhất cũng phải tầm một mét tám. Tuy không cao bằng mình, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu.

Mà dưới sự tôn lên của vóc dáng cao gầy ấy, lại càng làm nổi bật đôi chân dài thon thả vô cùng, quả thực cực kỳ hút mắt.

"Hắc hắc, lão tam, thế nào, tôi không lừa cậu chứ? Có phải rất xinh đẹp không?" Võ Thường Cương lắc lắc bả vai Mục Phi, nhỏ giọng thì thầm.

"Ừ." Mục Phi gật gật đầu.

Kỳ thực kẻ này có phải mỹ nhân hay không, Mục Phi căn bản chẳng hề quan tâm. Điều khiến Mục Phi quan tâm là, cậu cứ có cảm giác vị nữ bộ trưởng này... có chút quen mắt...

Mà khi vị nữ bộ trưởng kia theo lời gọi của Võ Thường Cương quay đầu lại, vừa nhìn thấy Mục Phi, cô lập tức hơi nhướng mày, lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

"Là, là cậu?!" Nữ bộ trưởng vươn ngón tay thon dài, chỉ vào Mục Phi hỏi.

"Là tôi?" Nghe thấy lời cô nói, Mục Phi cũng ngẩn người, đầy vẻ khó hiểu.

"Hả? Các cậu, các cậu quen nhau à?" Người ngẩn ra không chỉ có một mình Mục Phi, Võ Thường Cương cũng đầy vẻ khó hiểu, chỉ chỉ nữ bộ trưởng rồi lại chỉ chỉ Mục Phi hỏi.

"Không quen." Nữ bộ trưởng đáp không thèm nghĩ ngợi.

Nhưng nói là vậy, sự khó chịu trên mặt cô rành rành đã bán đứng suy nghĩ thật sự của cô lúc này — cô đang nói dối.

"Lão tam, hai cậu... rốt cuộc có quen hay không thế?" Võ Thường Cương lại hỏi bên tai Mục Phi.

Lúc này Mục Phi đang sờ cằm, nhìn khuôn mặt của nữ bộ trưởng, trong đầu suy tư hình dáng của cô.

Nữ bộ trưởng này là một khuôn mặt bánh bao tròn nhỏ, để mái tóc ngố tròn xoe, một đôi mắt to xinh đẹp, thời khắc nào cũng phảng phất loại thần thái "không chịu thua". Chiếc mũi nhỏ nhắn linh lung, hai phiến môi hồng nhuận phản chiếu một tia quang lượng.

Dùng một câu để nói, cô ấy là một "thiếu nữ xinh đẹp mang phong cách vận động tràn đầy sức sống".

Hơn nữa mỹ nhân này tuyệt đối không phải cấp độ thông thường. Trong mắt Mục Phi, thuần túy bàn về dung mạo, không nói đến việc cô có sánh được với những mỹ nhân trăm dặm có một như Hạ Tuyết, Lâm Nhược Y hay không, thì tuyệt đối cũng ở cấp độ "nữ thần", "hoa khôi".

Mục Phi đánh giá vị nữ bộ trưởng này từ trên xuống dưới hai lượt, cuối cùng xác định lại, bản thân quả thực chưa từng gặp qua mỹ nhân có mức độ như thế này, nếu Mục Phi đã từng thấy thì không thể nào không có chút ấn tượng nào cả.

Cũng chính vì thế, Mục Phi lại càng thêm khó hiểu.

Bởi vì nhìn từ lời nói của nữ bộ trưởng này, cô ấy hẳn phải quen biết cậu không thể nghi ngờ, hơn nữa bản thân còn từng chọc giận cô ta, hoặc mang lại rắc rối gì đó cho cô ta mới đúng.

Ấy, chờ đã...

Mang lại rắc rối gì? Mang lại rắc rối gì cho cô ta...

Nghĩ đến đây, Mục Phi chợt mở trừng hai mắt, cậu nhớ ra rồi.

Ngày đầu tiên cậu đến Bắc Đô, ví tiền của Chu Mạn Đình đã bị cướp. Lúc cậu bắt tên trộm, có một cô gái bán quần áo đã giúp cậu đạp cho tên trộm đó một cước, cậu mới bắt được tên trộm ấy.

Nhưng lúc đó, cô gái kia ăn mặc theo kiểu "quái dị" bịt kín mít đội mũ đeo khẩu trang, Mục Phi căn bản chẳng nhìn rõ rốt cuộc cô trông ra sao.

Bây giờ Mục Phi nhìn lại vị nữ bộ trưởng này, càng nhìn càng thấy cô giống hệt "cô gái quái dị" ngày đó. Lại nhớ tới giọng nói khi nãy của cô. Cuối cùng, Mục Phi cuối cùng cũng xác định, cô chính là "cô gái quái dị" đã giúp đỡ mình hôm đó.

"Là cậu... Ngày hôm đó giúp tôi ngã gò tên trộm chính là cậu!!" Mắt Mục Phi hơi trừng lớn, chỉ vào nữ bộ trưởng này kinh ngạc nói.

"Còn có mặt mũi mà nói, chính vì cậu, mấy trăm bộ quần áo của tôi, ách... hức hức hức..." Nữ bộ trưởng này nói được nửa chừng, dường như chợt nhận ra bản thân đã nói ra điều không nên nói, liền làm bộ làm tịch ho khan.

"Các cậu... thật sự quen nhau à?" Võ Thường Cương tò mò hỏi lần thứ ba.

"Tôi..." Mục Phi vừa định nói, nhưng đã bị nữ bộ trưởng cắt ngang.

"Không tính là quen, trước kia tôi vô tình giúp anh ta một tay mà thôi..." Nữ bộ trưởng nói.

Mà cô dường như sợ hãi điều gì đó, không cho Mục Phi cơ hội nói chuyện, "Cái đó, Võ Thường Cương, cái người mà cậu nói chơi bóng rất giỏi chính là cậu ta à?"

"Hả? Phải, phải..." Võ Thường Cương cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng cụ thể lại không nói ra được.

“Cậu muốn tiến cử cậu ta vào hội của chúng ta đúng không? Được rồi, hai người đi theo tôi vào văn phòng...” Nói đoạn, nữ bộ trưởng đi đầu dẫn đường.

Mà lúc nữ bộ trưởng này đi, cũng không đi quá nhanh, cứ cách hai ba bước phía trước hai người, hai người cũng lén lút không dám nói năng linh tinh, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Cuối cùng, cô dẫn hai người vào một căn phòng treo tấm biển "Văn phòng bộ trưởng", tự mình đi đến trước bàn làm việc ngồi xuống.

Tuy căn phòng này mang tiếng là văn phòng, nhưng điều kiện lại thảm hại quá mức. Cả văn phòng lớn chưa đến mười mét vuông, ngoài một chiếc bàn làm việc, một chiếc tủ hồ sơ nhỏ, hai chiếc ghế ra, thì chẳng còn chỗ nào khác nữa.

“Cậu muốn trực tiếp... tiến cử cậu ta vào đội dự bị phải không?” Sau khi ngồi xuống, nữ bộ trưởng vừa lật xem một đống biểu mẫu, vừa hỏi Võ Thường Cương.

"Đúng, đúng." Võ Thường Cương gật đầu.

“Đội dự bị là phải tiến hành khảo thí, cậu ta...” Nữ bộ trưởng vừa định hỏi, ‘cậu ta chưa khảo thí, có được không?’.

Nhưng nói đến đây, cô lại nhớ tới thủ pháp và tốc độ biến thái của Mục Phi trong ngày bắt tên trộm, lại nghĩ tiếp đây lại do Võ Thường Cương tiến cử, chắc là không kém được đâu. Cô dứt khoát lắc đầu, không hỏi nữa.

"Cậu điền cái biểu mẫu này một chút..." Nữ bộ trưởng vừa nói, vừa đưa một tờ giấy tới.

Mục Phi vâng một tiếng, tiếp lấy rồi cúi đầu điền.

Mà ngay lúc Võ Thường Cương muốn mở miệng nói chuyện, lại nghe nữ bộ trưởng nói: "Võ Thường Cương, đây là chìa khóa kho, cậu xem cậu ta mặc mã bao nhiêu, lấy cho cậu ta một bộ đồ huấn luyện..."

"Hả? Ồ, được..." Võ Thường Cương đáp một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Tờ biểu mẫu này tuy khá to, nhưng thực tế chẳng có mấy cột, chẳng qua chỉ là họ tên, giới tính, ngày sinh, chiều cao cân nặng cùng với đánh vị trí nào mà thôi.

Điền xong, Mục Phi đưa tờ biểu mẫu này trả lại.

"Mục Phi? Mục Phi? Sao mà quen thế nhỉ?"

Nữ đoàn trưởng nhìn biểu mẫu, khẽ nhíu mày, lầm bầm hai câu, sau đó bừng tỉnh đại ngộ, "Ồ ồ, cái kẻ dạo gần đây đại náo một trận rất hung hăng, hóa ra chính là cậu..."

Mà còn chưa đợi Mục Phi trả lời, đã thấy trên mặt nữ đoàn trưởng hơi lộ ra một tia giễu cợt, "Cậu thật đúng là đi đến đâu, nơi đó liền không được an sinh..."

Cái này mà đổi lại là người khác dám nói mình như vậy, sợ rằng Mục Phi không cho cô ta một bạt tai, thì cũng phải vặn lại vài câu. Nhưng đối với vị nữ bộ trưởng này, Mục Phi bị nói đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

'Hầy, cô ấy lúc đó giúp mình, đắc tội với đám tên trộm kia, bây giờ đến việc kinh doanh cũng không duy trì nổi nữa, cũng khó trách cô ấy có oán khí với mình. Thôi thì thôi vậy, cô ấy nói hai câu, thì cứ để cô ấy nói hai câu vậy.'

Mục Phi thầm nghĩ, cũng không so đo với cô, chỉ là dời đi đề tài.

Mà nữ bộ trưởng kia lại nhướng mày, không thèm nghĩ ngợi đáp: "Cảm ơn tôi? Hừ hừ, miễn đi!"

“Chính vì giúp cậu, hại tôi ôm hơn trăm món quần áo vào tay, không bán ra được. Một bữa cơm là muốn xí xóa với tôi ư? Nghĩ hay quá nhỉ!”

Vừa nói, chính cô cũng thấy phiền chán, lắc lắc bàn tay nhỏ, "Thôi thôi, tôi cũng vậy, càm ràm với cậu thì có ích gì? Không nói nhảm nữa. Nếu cậu muốn cảm ơn tôi, chỉ cần đồng ý với tôi một chuyện là được..."

Sau đó, cô đặt tờ biểu mẫu trong tay xuống, nghiêm túc nói với Mục Phi: "Đừng nói với người khác chuyện tôi bán quần áo, bất kỳ ai cũng không được, biết chưa? Chỉ cần cậu đồng ý với yêu cầu này, coi như đã cảm ơn tôi rồi, rõ chưa?"

Nhìn ánh mắt không cho phép nghi ngờ của nữ bộ trưởng này, Mục Phi tuy khó hiểu vì sao cô lại sợ người khác biết chuyện này, nhưng vẫn gật gật đầu: "Được rồi, tôi biết rồi, nữ bộ trưởng."

"Mong là cậu nói được làm được..."

Nữ bộ trưởng tiện miệng đáp một câu.

Sau đó dùng ngón tay thon dài chỉ vào mũi Mục Phi, đính chính lại: "Còn nữa, tôi không gọi là nữ bộ trưởng, tôi tên là Ngải Giai. Cậu có thể gọi tên tôi, có thể gọi tôi là học tỷ, nhưng đừng gọi tôi là cái gì 'nữ bộ trưởng'."

'Người này, gọi cậu là mỹ nhân cũng không xong, thật đau đầu...' Mục Phi bất đắc dĩ thầm nghĩ, nhưng chỉ có thể buông tay, đáp ứng cô ta, "Được rồi được rồi, học tỷ Ngải Giai, sau này còn phải nhờ chiếu cố nhiều..."

Lời còn chưa dứt, Võ Thường Cương cũng đã quay lại, đưa một bộ đồ huấn luyện hoàn toàn mới tới: "Lão tam, 185 đấy, cậu chắc mặc được..."

"Cảm ơn." Mục Phi cười tiếp lấy.

"Đây là chìa khóa tủ đồ..." Ngải Giai từ giá chìa khóa bên cạnh với lấy một chiếc chìa khóa đưa cho Mục Phi.

"Được rồi, chuyện tôi cần làm đã xong. Võ Thường Cương, cậu ta là do cậu đưa tới, vậy cậu dẫn cậu ta ra ngoài làm quen tình hình trước đi..." Nói xong, cô có chút phiền chán phất phất bàn tay nhỏ, "Tôi còn phải thu thập tư liệu, hai người có thể ra ngoài rồi..."

Sự khó chịu của Ngải Giai, Võ Thường Cương đương nhiên không thể không cảm nhận được, cũng chính vì thế, cậu ta lại càng thấy khó hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vừa ra khỏi cửa, Võ Thường Cương đã tóm chặt lấy cổ Mục Phi: "Lão tam, rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Hai người trước đó không quen nhau à? Mau khai ra mau!!"

Mục Phi biết thừa cậu ta nhất định sẽ truy vấn, liền đáp: "Quen thì không đến mức, nhưng quả thực từng gặp mặt..."

“Lúc tôi mới đến Bắc Đô, liền đụng phải tên trộm, nếu không nhờ cô ấy giúp tôi cản chân tên trộm một cú, thì để tên trộm chạy mất rồi. Nhưng cũng chính vì thế, hại cô ấy bị cảnh sát đưa về đồn cảnh sát, hỏi cung mấy tiếng đồng hồ. Hơn nữa lúc đó, hình như cô ấy còn có chuyện rất quan trọng...”

“Vì giúp tôi, chuyện quan trọng bị lỡ dở, điều này không khó tưởng tượng tại sao cô ấy nhìn tôi thấy chướng mắt...” Mục Phi nhún nhún vai nói.

Mục Phi đổi một cách nói, vừa kể sự việc cho Võ Thường Cương nghe, vừa không lộ ra bí mật của Ngải Giai, coi như không đắc tội bên nào.

Nhưng Mục Phi vẫn thấy khó hiểu: Giả gái đi làm thêm kiếm tiền, đây cũng không phải chuyện gì mất mặt.

Tại sao Ngải Giai này, lại không muốn người khác biết chuyện này nhỉ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:830
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.