"Ngươi chính là... Hoành Tỉnh Tu Hị..." Nghe thấy tên của người này, Giang Hán và ba người nhân viên khoa học kỹ thuật đều lộ vẻ kinh ngạc.
Mà lúc này Mục Phi lại tò mò, hắn hỏi bên tai Giang Hán, "Đội Giang, Hoành Tỉnh Tu Hị này là ai vậy?"
"Phía quân đội đảo quốc, người phụ trách cao nhất chịu trách nhiệm phát triển công nghệ cao. Đặc Sáu của chúng ta biết chứ? Hắn ta tương đương với lão đại của Đặc Sáu đảo quốc..." Giang Hán đáp nhỏ.
Vừa nghe câu này, Mục Phi cũng hơi kinh ngạc.
Bởi vì theo lời Giang Hán, tên này ở quân đội đảo quốc cũng là đại nhân vật "dưới một người, trên vạn người" rồi.
Mà ngay lúc Mục Phi và Giang Hán đang nói chuyện, Hoành Tỉnh Tu Hị kia lại tự lẩm bẩm một mình.
"Ta biết các ngươi nhất định sẽ đến cướp con chip này, cho nên ta đã cho người của Nhẫn tổ giăng bẫy mai phục các ngươi, muốn tiêu diệt gọn các ngươi, đả kích bộ đội Lang Hồn..."
"Hừ hừ, thế nhưng ta lại không ngờ tới, cái kế hoạch mà ta nghĩ trăm phần trăm sẽ thành công, vậy mà lại thất bại..." Hoành Tỉnh Tu Hị cười cợt nhả, ánh mắt nhìn về phía này nói.
Mặc dù cách phòng giám sát nên mọi người không biết hắn đang nhìn cái gì. Nhưng Mục Phi lại có một cảm giác — tên này chính là đang nhìn mình.
"Ngươi không phải người của Lang Hồn, ngươi là ai?" Hoành Tỉnh Tu Hị chằm chằm nhìn Mục Phi hỏi.
Nghe hắn hỏi vậy, Mục Phi cười khinh bỉ, "Có vẻ như... chúng ta là kẻ địch đúng không? Ta là ai, không liên quan gì đến ngươi chứ?"
"Hừ hừ..." Đối với sự thất lễ của Mục Phi, Hoành Tỉnh Tu Hị kia cũng hoàn toàn không tức giận.
"Nói cũng phải, ngươi là ai, đều không quan trọng nữa..."
"Ta thừa nhận, là ta coi thường các ngươi, là kế hoạch của ta thất bại. Nhưng thất bại thì thất bại, ngươi cho rằng ta sẽ để các ngươi dễ dàng mang bốn miếng chip đó đi sao? Các ngươi quá ngây thơ rồi..."
Nói đến đây, giọng điệu Hoành Tỉnh Tu Hị xoay chuyển, hắn chỉ tay về phía này: "Bởi vì, cho dù là mấy kẻ chạy thoát kia, hay là các ngươi, đều phải chết ở chỗ này!!"
Hoành Tỉnh Tu Hị ở phía bên kia màn hình lớn, tay nhẹ nhàng nhập thứ gì đó trên máy tính, nhấn phím enter.
Và theo thao tác của hắn, ánh đèn trắng trong phòng thí nghiệm mà Mục Phi và những người khác đang ở bỗng chót chuyển thành màu đỏ, đồng thời trên màn hình lớn xuất hiện một khung nhắc nhở cũng có màu đỏ, phía sau còn có thời gian đếm ngược.
Nhìn thấy lời nhắc nhở đó, mắt Tiến sĩ Tiểu Yến lập tức trừng lớn, một giọt mồ hôi lạnh chảy bên má.
"Phòng thí nghiệm sẽ tự động phát nổ sau năm phút, xin hãy nhanh chóng rút lui..." Tiến sĩ Tiểu Yến đờ đẫn dịch lại câu chữ đó.
Sau một thoáng ngẩn ngơ, tiến sĩ Tiểu Yến lại bỗng nhiên hoàn hồn, vội cúi đầu đi phá giải mật khẩu mở cửa.
Làm xong tất cả những điều đó, Hoành Tỉnh Tu Hị ngẩng đầu lên, nói với Mục Phi: "Người đảo quốc chúng ta đều sùng bái kẻ mạnh, ta thừa nhận, ngươi quả thực rất mạnh, ta rất khâm phục ngươi. Nhưng... giống như ngươi đã nói, chúng ta là kẻ địch, đúng không?"
"Đã như vậy, vậy thì đành xin lỗi. Năm phút sau, trung tâm điều khiển nơi các ngươi ở sẽ phát nổ. Hẹn gặp lại, thiếu niên. Còn có, các vị của Lang Hồn..." Hoành Tỉnh Tu Hị mỉm cười nói về phía này, sau đó cắt đứt tín hiệu.
"Tiến sĩ Tiểu Yến, thế nào rồi?" Giang Hán hỏi Tiểu Yến.
Mà tiến sĩ Tiểu Yến lúc này, trên mặt là vẻ căng thẳng bất lực: "Chờ một chút..."
Bận rộn thêm một lúc, tiến sĩ Tiểu Yến bỗng nhiên giống như phát hiện ra chuyện gì đáng sợ, cả người vô lực tựa ngửa ra lưng ghế.
"Sao thế?" Giang Hán gấp gáp hỏi.
Tiến sĩ Tiểu Yến bất lực lắc đầu, mặt mày đầy vẻ cay đắng nói: "Mật khẩu lúc nãy chỉ có khoảng mười chữ số, cho nên tôi có thể nhanh chóng phá giải. Nhưng mật khẩu lần này... là một trăm hai mươi tám chữ số..."
"Rồi sao nữa?" Giang Hán truy vấn.
"Mặc dù mật khẩu có thể dùng phương pháp vét cạn, phá giải bạo lực... nhưng với tính năng của chiếc máy tính xách tay này của tôi, thời gian cần thiết đại khái là... chín năm..." Tiến sĩ Tiểu Yến đáp.
"Chín... chín năm?" Vừa nghe thấy con số này, cho dù là Giang Hán sinh tử qua lại, sớm coi việc đùa giỡn với tử thần là thói quen, cũng sinh ra một loại cảm giác vô lực.
Chín năm? Đừng nói chín năm... cho dù là chín tiếng, chín phút cũng không được mà...
Cánh cửa kim loại dày dặn nhường ấy, trừ phi dùng máy tính điều khiển nó mở ra, nếu không dựa vào sức người, căn bản là không thể mở nổi. Cho dù là Mục Phi, cũng không làm được.
"Không còn cách nào khác nữa sao?" Giang Hán hỏi.
Tiến sĩ Tiểu Yến bất lực lắc đầu: "Hoàn toàn không có."
Vừa nghe câu này, hầu như tất cả mọi người đều tuyệt vọng. Nhưng tiểu đội Lang Hồn không hổ là một trong những đội viên tinh nhuệ nhất Hoa Quốc, cho dù biết mình đối mặt với cái chết, họ cũng chỉ bình tĩnh đứng đó, chờ đợi mệnh lệnh, không hề có một chút hoảng loạn nào.
"Người đi ra ngoài, rút lui trước, cẩn thận sự mai phục của binh lính đảo quốc. Nhất định phải mang con chip bình an trở về nước..." Giang Hán cảm thấy việc trốn thoát vô vọng, bèn dựa vào bộ đàm nói ra ngoài.
Lúc này, Trưởng nhóm Hình kia cuối cùng cũng gỡ được miếng chip cuối cùng xuống.
Sau khi cất kỹ con chip, anh ta ôm lấy máy tính xách tay của mình: "Dù thế nào đi nữa, không thể bó tay chờ chết..."
"Nối máy tính và bộ điều khiển của chúng ta lại với nhau, phá giải theo từng đoạn, cho dù là bính vận khí (dựa vào vận may) cũng phải thử một lần rồi tính sau..."
Nghe anh ta chỉ huy, hai nhân viên khoa học kỹ thuật trẻ tuổi khác cũng bận rộn hẳn lên.
Mà ngay lúc bọn họ bận rộn, Mục Phi lại ngồi ở góc phòng, ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
"Đáng ghét, Tiểu Manh, mau ra đây..." Mục Phi ấn huyệt thái dương của mình, tập trung tinh thần.
Trước kia, khi hắn bước vào "thế giới tinh thần" của mình, trò chuyện với "Tiểu Manh", người sau đã dạy hắn một phương pháp liên lạc khẩn cấp với cô ấy, đó chính là tập trung tinh thần gọi cô ấy.
Nhưng phương pháp này có một nhược điểm lớn nhất, đó chính là tiêu hao rất nhiều năng lượng của "Tiểu Manh". Cô ấy phải nghỉ ngơi một thời gian mới có thể hồi phục lại, hơn nữa sẽ làm cho thời gian hoàn toàn "tỉnh lại" của cô ấy bị lùi lại.
'Chủ nhân, em cũng muốn tận mắt nhìn thế giới bên ngoài, muốntùy thời (bất cứ lúc nào) trò chuyện với anh. Cho nên, xin anh hãy mau chóng nâng cao mức độ thân thiết với bản thể đi, để em có thể sớm tỉnh lại chứ...' Tiểu Manh lúc đó, chính là nói với Mục Phi như vậy.
Chính vì thế, Mục Phi chưa từng "gọi" cô ấy.
Nhưng bây giờ, bản thân đã ngàn cân treo sợi tóc, còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những chi tiết này.
'Tiểu Manh, nghe thấy lời em nói không? Mau trả lời...' Mục Phi không ngừng hét lên trong lòng.
Sau khi hô vài tiếng, cuối cùng cũng có phản ứng, Mục Phi chỉ cảm thấy xung quanh tối sầm lại, sau đó bản thân lại xuất hiện trong thư viện mà Tiểu Manh ở.
"Chủ nhân... đã lâu không gặp nha..." Tiểu Manh có hình dáng tiên nữ nhỏ bé, cười dịu dàng "bay" đến chỗ Mục Phi, hôn nhẹ lên chóp mũi hắn.
"Đã lâu không gặp? Sợ là em mà còn dây dưa một lát nữa, sợ là hai chúng ta vĩnh viễn không cần gặp lại nhau luôn." Mục Phi xòe lòng bàn tay ra, để Tiểu Manh chỉ cao hơn hai mươi phân rơi xuống lòng bàn tay mình.
Mà Tiểu Manh lại chẳng hề để ý nghiêng đầu cười: "Chủ nhân anh không cần phải vội, chuyện em đại khái đều biết hết rồi..."
"Biết rồi, còn không mau nói phải làm sao bây giờ? Có cách nào không." Mục Phi vội vàng hỏi.
"Mặc dù việc phá giải mật khẩu đó đối với em hiện tại mà nói, sẽ lãng phí một chút năng lực, nhưng em vẫn làm được..." Tiểu Manh đáp.
Nghe nói vậy, mặt Mục Phi lộ vẻ vui mừng: "Thật chứ?"
"Ừm ừm..."
Tiểu Manh quỳ ngồi trên lòng bàn tay Mục Phi: "Đương nhiên là thật, mức độ phiền phức này, căn cứ không tính là vấn đề gì. Yên tâm đi..."
"Thời gian gấp rút, em mau nói cho anh biết phải làm thế nào..." Mục Phi giục giã.
Thế nhưng Tiểu Manh lại chẳng biết từ chỗ nào, biến ra một chén trà nước, cô ấy "ửng ửng" uống hai ngụm, vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé nói: "Không sao đâu. Anh ở chỗ này một phút, bên ngoài mới trôi qua có một giây thôi mà..."
"Chủ nhân, em khó khăn lắm mới gặp lại anh một lần, anh vội cái gì chứ? Ở lại nói chuyện với em nhiều chút đi..."
'Vội cái gì? Em sắp mất mạng rồi đây này, anh còn tâm trí đâu mà nói chuyện...' Mục Phi bất lực nghĩ.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi trò chuyện với Tiểu Manh trong "thế giới tinh thần" một lúc, nhưng thực tế, thế giới hiện thực chỉ trôi qua một khoảng thời gian rất ngắn.
Mục Phi trở về "thế giới hiện thực", vội vàng chạy về hướng đài điều khiển.
"Tiến sĩ Tiểu Yến, cho tôi mượn máy tính dùng một chút..." Mục Phi vừa nói, vừa giật lấy một sợi dây cáp dữ liệu trên máy tính của cô ấy.
Tiến sĩ Tiểu Yến giật mình, vội vàng cản Mục Phi lại: "Ấy ấy, đội trưởng Mục Phi, anh định làm gì vậy?"
"Cho tôi mượn máy tính, tôi có cách mở cửa lớn..." Mục Phi lo lắng đáp.
"Gì cơ? Anh có cách?" Nghe lời Mục Phi nói, bốn nhân viên khoa học kỹ thuật đều kinh ngạc trợn tròn mắt.
Bọn họ có chút không tin nổi, vấn đề mà những "chuyên gia" như bọn họ giải quyết không nổi, mà anh ta lại có thể giải quyết được?
Mục Phi không có thời gian lãng phí với bọn họ, sau khi cướp lấy chiếc máy tính xách tay của tiến sĩ Tiểu Yến, hắn giật lấy một sợi cáp dữ liệu có dán miếng dán, tháo kính của mình xuống, kết nối với sợi cáp dữ liệu đó.
Ban đầu, vẫn chưa có thay đổi gì. Nhưng chỉ hơn mười giây sau, trên chiếc máy tính xách tay kia bỗng nhiên xuất hiện thêm một dòng lệnh nhắc nhở.
'Kết nối thành công, thao tác hỗ trợ bắt đầu...'
Sau khi dòng nhắc nhở này xuất hiện, những con số trên màn hình nhảy múa với tốc độ nhanh gấp mấy trăm lần, mấy nghìn lần, thậm chí mấy vạn lần so với ban đầu, nhanh đến chóng mặt.
Nhìn thấy cảnh này, bốn nhân viên khoa học kỹ thuật lại một lần nữa há hốc mồm.
Máy tính xách tay bọn họ dùng đều là loại được làm đặc biệt. Đừng nói là sánh ngang với máy tính cỡ trung, cỡ lớn, thì ít nhất cũng phải mạnh hơn máy tính để bàn gia đình bình thường gấp mấy lần cho đến hơn chục lần trở lên.
Có thể nói, máy tính xách tay bọn họ dùng, chính là "đỉnh cao" mà ngành công nghiệp máy tính hiện tại có thể làm được.
Trong điều kiện cùng một thể tích, tính năng không thể nâng cao hơn được nữa. Nếu muốn nâng cao tính năng hơn nữa, thì chắc chắn sẽ phải làm tăng thể tích của máy tính xách tay lên.
Thế mà sản phẩm máy tính đạt đến mức "đỉnh cao" nhường này, vậy mà... vậy mà lại không bằng một cặp kính mắt ư??
'Ôi trời... cặp kính của anh ta rốt cuộc là thứ gì vậy?' Bốn nhân viên khoa học kỹ thuật đầy vẻ kinh ngạc trong lòng, đồng thanh nghĩ.
Đặc biệt là tiến sĩ Tiểu Yến, ánh mắt cô nhìn Mục Phi càng thêm tò mò.
'Vị đội trưởng Mục Phi này... cũng lợi hại quá đi mất chứ? Anh ấy hình như cái gì cũng biết, không có chuyện gì có thể làm khó được anh ấy vậy. Tên này rốt cuộc là người thế nào vậy...' Tiến sĩ Tiểu Yến kinh ngạc nghĩ.