Con Gái Của Mẹ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Sabina

Tháng Tư, năm 2012

Đã nhiều giờ trôi qua từ khi tôi nói chuyện với Hilary. Ted vừa cho đống quần áo vào máy giặt, nhưng tôi bồn chồn tới mức tiếng máy giặt cũng khiến tôi giật mình.

“Ra ngoài đi,” Ted đề nghị. “Làm vườn? Mua sắm? Xem phim? Em nghĩ cái gì sẽ làm em xao lãng nhất?”

“Đi mua sắm nhé,” tôi nói, nghĩ tới mấy bộ quần áo công sở đã quá chật. “Em chỉ… để em kiểm tra hộp thư trước khi đi nhé. Để phòng hờ thôi.”

Tôi ngồi vào bàn máy tính. Tôi đang nghĩ đến cảnh lôi Ted theo khắp siêu thị - anh ấy sẽ kiên nhẫn đi theo tôi cả ngày và tôi biết anh sẽ không phàn nàn dù chỉ một lời… dù sao cũng không phải hôm nay. Có lẽ thật không phải khi đồng ý với đề nghị đó của anh ấy. Có lẽ…

Mọi suy nghĩ đều ngừng lại khi tôi nhận ra Hilary vừa gửi mail. Tiêu đề là: Liliana Piper (Wyzlecki) và Sabina Wilson. Tôi gọi Ted và chúng tôi cùng nhìn chằm chằm vào nó. Lát sau, anh đặt tay lên vai tôi.

“Em sẽ mở ra chứ?” anh khẽ hỏi.

“Em không thể,” tôi thì thầm. Toàn thân tôi đông cứng, chân tay không chịu tuân theo mệnh lệnh của não bộ. “Sao cô ấy không gọi điện? Hilary nói rằng cô ấy sẽ gọi sau khi nói chuyện với Liliana. Có phải cô ấy gửi mail này để cho em biết rằng Liliana không muốn nói chuyện với em không?”

Ở một mức độ nào đó, tôi đã rất tự tin rằng rồi sẽ có một kết thúc có hậu sau tất cả những chuyện rối rắm này, nhưng việc mẹ đẻ tôi muốn tôi là một phần của đời bà không phải chuyện đương nhiên. Có thể là quá mệt mỏi, quá muộn, hoặc đơn giản là quá khó khăn. Sao tôi có thể phán xét bà ấy vì điều đó? Tôi không có khái niệm gì về việc mình được sinh ra thế nào, hay kể cả việc chúng tôi đã bị chia lìa ra sao.

Máy tính phát ra tiếng chuông. Một bức thư khác được gửi tới hòm thư của tôi.

Từ: Lilly Piper

Tôi bắt đầu khóc. Tôi run rẩy tới nỗi không di nổi chuột. Tôi đứng dậy và bước lùi ra xa. Tôi cảm thấy nóng bừng, toát mồ hôi và buồn nôn. Ted nắm tay tôi.

“Để anh giúp em, Hạt Đậu.”

Tôi gật gật đầu rồi chỉ vào ghế, cổ họng tôi nghẹn lại, không thể nói nổi. Anh ngồi xuống, rồi nhấn vào bức thư của Hilary trước.

Gửi Liliana and Sabina,

Tôi rất vui được thông báo rằng cả hai người đều rất nhiệt tình liên lạc. Tôi rất mừng vì có thể làm cầu nối cho hai người. Tôi đã sắp xếp rất nhiều cuộc đoàn tụ như thế này nên tôi khuyến khích hai người hãy thật chậm rãi và đừng đặt kỳ vọng cho người kia quá lớn. Nếu tôi có thể giúp gì trong việc lập lại mối quan hệ, xin hãy cho tôi biết. Vài hôm nữa, tôi sẽ gọi cho cả hai người để hỏi về cảm tưởng. Hãy tử tế với chính mình và với người kia nữa.

Hilary

“Em sẵn sàng đọc thư tiếp theo chưa?” Ted hỏi và tôi siết nhẹ vai anh vì nói không nên lời.

Gửi Sabina,

Mẹ rất, rất mừng vì con đã quyết định liên lạc với mẹ. Mẹ đã đợi khoảnh khắc này 38 năm nay rồi. Mẹ muốn con biết rằng không một giây nào mẹ không giữ con gần bên, ít nhất là đâu đó trong tâm trí mẹ.

Mẹ chỉ biết con là một người tuyệt vời và mẹ mong đây là cơ hội để mẹ được biết thêm về con.

Chắc con có rất nhiều câu hỏi - mẹ sẽ cố đoán xem con định hỏi gì nhé. Mẹ đã kết hôn với bố con, James và cha mẹ có hai người con nữa là Simon và Charlotte. Con là bác của Dominic và Valentina, cặp song sinh 6 tháng dễ thương nhất trên đời và Neesa, 12 tuổi, cũng rất xinh xắn và là một cô bé đầy nhiệt huyết. Bố và mẹ sinh sống trên mảnh đất của gia đình, tên là Piper’s Peace, gần thị trấn Molong ở trung tây New South Wales. James là nông dân, còn mẹ là giáo viên dạy lịch sử.

Mẹ coi con là một phần không thể thiếu của gia đình này và khi nào con sẵn sàng, mẹ mong được nói chuyện điện thoại với con. Còn nữa, nếu con sẵn sàng, nhưng không phải vội đâu, mẹ muốn xem ảnh của con. Mẹ đã đính kèm một bức chụp cả gia đình, chụp vài ngày sau khi cặp song sinh ra đời.

Một lần nữa cảm ơn con vì đã liên lạc, Sabina. Không từ ngữ nào diễn tả được niềm vui của mẹ lúc này.

Luôn yêu con,

Lilly

Ted mở hình ảnh. Một cặp vợ chồng đứng giữa tấm ảnh, mỗi người bế một đứa bé sơ sinh và toát lên vẻ vui sướng. Bên phải họ, một người phụ nữ tóc vàng cao ráo đang bế một đứa trẻ lớn hơn.

Tôi liếc đủ nhanh để phỏng đoán hai người đang đứng ở hai bên ảnh là một cặp vợ chồng lớn tuổi hơn. Tôi không dám nhìn vào họ.

“Ted,” tôi thì thầm. “Em có một em gái và một em trai.”

“Và em lên chức bác rồi.”

“Em lên chức bác rồi,” tôi nhắc lại, rồi nghĩ về chuyện này và cười tươi. “Em lên chức bác rồi, Ted!”

“Trông họ giống em thật.”

“Giống thật. Ồ, còn họ thì không đâu.” Tôi chỉ vào hai người phụ nữ tóc vàng trên màn hình, rồi nhích ngón tay về phía người đang bế em bé. “Em đoán đây hẳn là vợ của Simon? Trong mail không nhắc tới tên cô ấy.”

Ted hất đầu về phía người tóc vàng còn lại.

“Người phụ nữ quyến rũ này không đời nào lại vừa sinh ra hai đứa trẻ được… thế nên anh nghĩ là em đúng đấy.”

“Cô ấy xinh quá.”

“Em cũng vậy mà,” Ted vội nói. “Nhưng khác… màu da.”

“Cả vóc dáng nữa, Ted. Em nhìn thấy cô ấy, anh biết mà.” Bong bóng nổi lên trong tôi và vỡ ra thành một tràng cười. “Em có một người em gái và trông cô ấy như một người mẫu thời trang. Em trông giống mẹ hơn là giống cô ấy. Sao lại có thể thế được nhỉ?”

“Người đó chắc là bố em. Anh đoán cô ấy giống bố em hơn,” Ted nói và chỉ vào người đàn ông cao ráo ở bên trái bức ảnh. Rốt cuộc, tôi rời mắt khỏi các thành viên nhỏ tuổi hơn trong gia đình.

Ông gầy gò và trên vầng trán cao là một mảng tóc bạc. Da ông rám nắng, thực ra là cháy nắng vì sương gió, vẻ điển hình của những người nông dân Úc. Nụ cười toe toét của ông rộng tới tận mang tai, thể hiện niềm hãnh diện và vui sướng không thể chối cãi được.

Chỉ cần nhìn thôi, tôi đã lập tức thấy mến ông. Nụ cười của ông có cái gì đó rất phóng khoáng.

“Tên ông ấy là gì ấy nhỉ?” Ted hỏi và khi anh mở lại mail, tôi lại siết nhẹ vai anh.

“James Piper,” tôi nói. Cái tên này đã được khắc lên trái tim tôi và không thể quên đi được. “Em đoán thế có nghĩa bà ấy là Liliana…”

Tôi tập trung ánh mắt vào Liliana Wyzlecki - mẹ tôi, hay ít nhất là một trong những người mẹ của tôi. Tôi nhìn chằm chằm bà ấy một lúc lâu sau khi mắt tôi nhoè đi và sau khi tiếng nức nở không thể tránh khỏi bật ra.

Tôi khóc vì Liliana Piper, bởi bà đang đứng trong ảnh với gia đình đông đủ, đẹp đẽ của mình và bà đang nở nụ cười rạng rỡ và hãnh diện - nhưng tôi vẫn thấy nỗi buồn trong đôi mắt bà. Từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã thấy rằng bà cũng giống như tôi, không thể che giấu cảm xúc của mình - đây không phải là người có thể cất giữ một bí mật. Giống như tôi, mọi xúc cảm trong tâm hồn bà đều phô bày trên mặt cho cả thế giới thấy.

Và tôi thật sự giống hệt Liliana. Bà để kiểu đầu bob thời thượng, nhưng mái tóc dày, bóng và nâu sẫm giống tóc tôi. Chúng tôi cùng có đôi mắt to màu nâu, cặp má phúng phính và nụ cười miệng rộng. Bà cũng có thân hình nảy nở giống tôi, nhưng chắc là khỏe mạnh hơn - có lẽ bà đã làm công việc chân tay ở trang trại. Bà mặc một chiếc áo xanh, quàng khăn đỏ và quần bò, đi một đôi bốt màu đỏ tươi. Tôi băn khoăn không biết bà có thích mặc đồ sáng màu giống tôi không. Tôi thắc mắc liệu chúng tôi còn có điểm chung nào nữa không.

Tôi vừa cảm thấy sợ hãi, vừa vui mừng khôn xiết, vừa căng thẳng lại vừa thấy nhẹ nhõm. Tôi hồi hộp kinh khủng. Tôi vừa có thêm một gia đình - một đại gia đình, theo chuẩn của tôi - có anh chị em để bầu bạn, có các cháu để chăm sóc. Một gia đình có quá nhiều thành viên sẽ nảy sinh nhiều điều phức tạp, có thể là một mớ những vấn đề cùng cảm xúc lộn xộn và tôi sẽ phải tự kết nối cuộc sống của mình vào mớ bòng bong đó nếu trở thành một phần của gia đình này. Thật khó khăn - cha mẹ nuôi của tôi cũng cho tôi thấy đủ chuyện phức tạp rồi.

Tôi nhìn lại Lilly, rồi nhìn sang James và chợt cảm thấy nóng ruột. Tôi khẽ đẩy vai Ted và khi anh đứng lên, tôi thế chỗ và bắt đầu gõ phím.

Gửi Lilly,

Khi nào chúng ta có thể gặp nhau?

Sabina

Ted hắng giọng.

“Em bắt đầu cuộc nói chuyện như thế hả?”

Tôi ngẫm nghĩ, nhớ lại những lời của Hilary về chuyện đặt ít kỳ vọng và phải thật chậm rãi rồi rụt tay khỏi bàn phím.

“Chỉ là em cảm thấy mình cần phải gặp bà ấy,” tôi thú nhận. “Em có thể biết được gì qua mail? Hay qua điện thoại?

Nếu em không thể thấy bà ấy… ý em là… chỉ khi gặp mặt, em mới có thể hiểu thấu được mẹ. Em có đang hấp tấp quá không?”

“Hilary đã nói em nên từ từ mà.”

“Hilary nói thì dễ. Em muốn có câu trả lời. Và nếu em là Liliana và đây là con của chúng ta, em sẽ muốn nó dừng hết mọi thứ lại và thể hiện cho em biết rằng nó đang sống tốt.”

Ted im lặng một lúc lâu. Tôi quay sang liếc anh.

“Sao nào?”

“Anh nghĩ chỉ em mới có quyền quyết định, Hạt Đậu ạ,” anh khẽ nói.

“Thôi nào, Ted. Giúp em đi mà. Em sẵn sàng ấn nút gửi rồi, em chưa ấn chỉ vì trông anh căng thẳng thôi.”

“Tất nhiên là anh căng thẳng rồi. Em cũng căng thẳng mà, hay là em cũng nên cảm thấy thế. Nhưng nếu em nghĩ đây là điều cần làm thì, ừm, cuối tuần này chúng ta cũng nên đi một chuyến.”

Tôi mở lại tấm ảnh và ngắm nghía nó một lúc. Có phải chúng tôi là mảnh ghép còn thiếu không, hay là những mảnh ghép thừa không bao giờ lắp vừa được?

“Chúng ta có thể gặp họ ở đâu đó giữa hai nơi. Hoặc mời họ tới đây trước?”

“Hạt Đậu à, chúng ta còn chẳng kê vừa một chiếc sofa giường ở đây. Em định mời họ đến chơi và cho họ ở khách sạn à?”

“Anh nói phải,” tôi thở dài, rồi rên rỉ vì bực mình. “Ước gì em có thể nói với mẹ về chuyện này. Tất cả đã dễ dàng hơn rất nhiều nếu họ giúp em đối mặt với chuyện này từ lúc… 5 tuổi. Hay 10 tuổi. Hay khi em bước sang tuổi 16, hay thậm chí là 18? Sao lại là bây giờ chứ?”

“Xét theo những gì đã diễn ra, em đã rất may mắn vì cuối cùng cũng biết chuyện. Và nếu thực sự muốn nói chuyện với Megan, sao em không gọi cho bà ấy?”

“Vì em phát ốm vì phải xin xỏ thông tin từ bà ấy rồi. Cũng bởi họ ngoan cố quá và như thế thật chẳng công bằng chút nào.” Tôi bỗng trở nên quyết đoán, ngồi thẳng dậy và hít một hơi thật sâu. “Anh biết gì không? Em nghĩ chúng mình nên mời họ đi chơi và gặp mặt vào cuối tuần này nếu họ rảnh. Nhưng nếu chúng ta tới đó thì thật khủng khiếp khi phải nghĩ ra lý do để rời khỏi đó.”

“Lý do ‘chuyện này thật khó xử và Sabina không thích mấy người’ chưa đủ hợp lý sao?” anh cười nhăn nhở còn tôi sốt ruột thở dài.

“Không đâu. Anh nghĩ sẽ xảy ra như thế hả?”

“Anh nghĩ đúng là sẽ có chút khó xử, nhưng không tới mức khủng khiếp đâu và anh khá tự tin là em sẽ tìm được một quan điểm chung. Mà nếu không tìm được thì chúng mình cũng không nhất thiết phải quay lại. Phải không nào?”

“Phải.”

“Thế quyết định vậy nhé?”

“Được,” tôi nói, đặt tay lên chuột và gửi mail.

ời dịch: Hoàng Huệ Anh —★— CON GÁI CỦA MẸ ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Lao Động 10/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kelly Rimmer

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.