Lilly
Tháng Tám, năm 1973
James yêu dấu.
Đã gần hai tháng kể từ khi em gửi bức thư đầu tiên.
Em biết anh đã nhận được và em không biết sự im lặng của anh thực ra có ý gì.
Sao anh không tới đây? Sao đến cả cha mẹ anh cũng không tới? Anh sợ không dám nói cho họ sao? Anh chưa bao giờ làm em thất vọng và trước đây cũng chưa có gì nghiêm trọng như thế này. Anh đang ở đâu?
Con chúng mình chưa đầy một tháng nữa sẽ chào đời. Bụng em to lắm rồi - em chỉ có thể chậm chạp lê bước, chân và lưng em đau. Hôm nay, cô Baxter đã kê cho em một cái ghế ở phòng giặt để em có thể ngồi xuống giữa những lượt quần áo, vì em cứ liên tục ngất.
Không còn thời gian cho anh lang thang hay tập chấp nhận chuyện này đâu nếu anh cứ ngồi yên để nghĩ xem phải làm gì.
Nếu anh vẫn chưa hiểu, để em nói thẳng ra: chúng mình có con và nếu anh không tìm cách đưa em ra khỏi đây thì sẽ có người tách con bé khỏi chúng mình mãi mãi. Em sẽ không sống được nếu mất con bé đâu, James. Không được đâu. Em không muốn.
Em sẽ cho anh thêm một tuần và sau đó, dù có sợ hãi đi nữa, em cũng phải bỏ trốn. Em phải ra khỏi đây. Em không thể ở đây và để chuyện này xảy ra được.
Em chưa từng nghĩ tới một tương lai mà ba chúng ta không được bên nhau. Nhưng nếu anh đã nhận được những lá thư này mà vẫn quyết định không tới, em sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho anh. Em muốn anh biết rằng trái tim đã từng chan chứa tình yêu dành cho anh sẽ bị thế chỗ bằng lòng căm hận.
Nếu anh không tới, một ngày nào đó của nhiều năm sau, chúng mình có lướt qua nhau trên phố, tốt hơn là anh nên chạy thật nhanh. Nếu anh cố ý bỏ em ở đây một mình đối diện với chuyện này, em mong rằng cảm giác tội lỗi sẽ từ từ khiến anh phát điên. Em mong anh nhận ra rằng anh không thể làm con mình thất vọng và níu giữ lấy chút tình yêu hay thậm chí là sự tôn trọng từ em.
Anh từng là niềm hy vọng duy nhất của em. Em từng tin tưởng anh. Em từng chắc chắn rằng anh sẽ tới. Em không thể hiểu sao mình lại có thể sai lầm đến thế.
Làm ơn đi, James… chứng minh là em đã sai đi, cầu xin anh đấy. Anh đang ở đâu?
Lilly