Bryant đánh xe lên mô đất. Mất bốn mươi phút để đi chặng đường mười ba ki-lô-mét từ trung tâm của Birmingham về đây.
Kim mở cửa. “Kiểm tra với Dawson, chắc chắn cậu ta ổn.”
“OK, thưa sếp.”
Cô chạy ngay tới căn lều thứ ba. Khu này đã bắt đầu trông giống một khu dành riêng cho lễ hội hơn là một hiện trường vụ án. Cô dừng lại ở cửa vào. Cô quay lại và nhìn xuống chân đồi, nơi có ngôi nhà ở giữa và tù nhân ở bên trong, và vẫy tay. Đề phòng thôi.
Cerys quay lại khi cô bước vào.
Kim nhìn xuống hố. “Cô ấy đâu rồi?” Cô hỏi, phân biệt giới tính mà không cần suy nghĩ. Không có cách nào chắc chắn để biết thi thể thứ hai này là của một phụ nữ trừ chính linh cảm Kim mách bảo, và thường thì thế là đủ rồi.
“Dan đã chuyển thi thể sang một cái lều khác. Khoảng nửa giờ trước. Chúng tôi đã có cơ hội để sàng một phần ba hố và tôi nghĩ cô có thể muốn biết chúng tôi đã thấy thêm…”
“Hạt cườm,” Kim nói nốt câu.
“Sao cô biết?”
Kim nhún vai. “Còn gì nữa không?”
Cerys thở dài nặng nề và chậm rãi gật đầu. “Chúng tôi đã tiến hành quét toàn bộ cả khu và tìm thấy…”
“Thêm một đống nữa,” Kim chen ngang lần nữa.
Cerys chống tay phải lên hông. “Giờ tôi có nên về nhà không?”
Kim mỉm cười. “Xin lỗi, chỉ là tôi mệt quá. Một trong những ngày đó. Khu vực thứ hai sẽ được hoàn thành vào ngày mai không?”
“Sáng mai, đầu tiên tôi sẽ bắt đầu khai quật khu vực thứ ba. Chúng tôi còn chưa đánh dấu nữa. Chúng tôi không muốn cho đám kền kền lợi thế,” Cerys nói, ám chỉ báo chí. “Chúng ta vẫn chưa biết chắc chắn liệu sự bất thường thứ ba có phải là một thi thể khác.”
Kim cảm thấy sự chắc chắn đó trong dạ dày mình.
“Báo chí đang theo sát từng động thái của chúng ta nên tôi đã bảo mọi người hoàn thành việc quét và sau đó đóng gói máy mang đi và tránh xa các khu vực được chú ý để họ không nghi ngờ.”
“Sao cô biết được chính xác nơi để đào nếu cô chưa đánh dấu nó?” Kim hỏi.
“Tôi đã đo bước chân từ mép lều tới đó. Hãy tin tôi, tôi sẽ biết.”
Kim tin tưởng cô ấy.
“Tin tốt là khu này có thể được đóng cửa vào ngày mai. Tôi chỉ cần thông báo chính thức và có thể dỡ bỏ cái lều đầu tiên rồi.”
“Còn điều gì hay ho không?”
“Một vài mẩu vải, tất cả đã được dán nhãn, đóng gói và gửi tới phòng thí nghiệm. Có thể giúp nhận dạng.”
Sau cuộc gặp với Nicola, Kim đoán nó sẽ chỉ là một trong ba sự lựa chọn.
“Còn gì nữa không?”
Cerys lắc đầu và quay đi.
Kim đánh giá cao sự kiên trì của người phụ nữ này. Cô hiểu nỗ lực của mình xuất phát từ cái gì đó khác ngoài sự cần thiết phải giải quyết vụ án này. Cô đã cố thuyết phục chính mình rằng chuyện đó chẳng có gì khác biệt, nhưng nó đã có. Cô hiểu nỗi đau quá khứ của những cô gái này. Không ai trong số họ đột nhiên một ngày tỉnh dậy và chọn ngay hướng đi đã được định sẵn. Lối cư xử của họ cũng chẳng thể biết được bắt nguồn từ ngày tháng năm cụ thể nào. Đó là một cuộc hành trình lên xuống đều đặn cho đến khi hoàn cảnh cuối cùng cũng dập tắt hi vọng.
Nó chưa bao giờ là điều quan trọng. Kim nhớ mình từng được gọi chỉ bằng cụm từ “đứa trẻ”. Tất cả bọn họ đều được gọi là “đứa trẻ” nên các nhân viên không cần phải nhớ tên của họ.
Kim hiểu rằng động cơ riêng của mình xuất phát từ nhu cầu đi tìm công lí cho những đứa trẻ bị lãng quên; mà tốc độ của cô sẽ không chậm lại cho đến khi cô tìm được.
Và cô đánh giá cao bất cứ ai cố gắng để theo kịp mình.
“Này,” Kim nói, khi cô đến lối ra. “Cảm ơn.”
Cerys mỉm cười.
Kim hướng đến lều tiện ích. Daniel quay lưng lại với cô, nhưng cô có thể thấy anh và hai người khác đang bận dán nhãn lên các túi nilon.
“Này Tiến sĩ, anh tìm được gì rồi?”
“Gì cơ - không lăng mạ, không chửi rủa à?”
“Nghe này, tôi mệt nhưng tôi chắc chắn có thể tập trung…”
“Không, thế cũng được. Hôm nay không bị chửi bới gì cũng không sao.”
Kim chú ý thấy anh ủ rũ hơn bình thường. Vai anh hơi khom xuống khi anh dán kín cái túi có chứa hộp sọ. Những dải băng dính trắng có dấu bút đen ghi tên khu vực và xương bên trong.
Trợ lí của anh chạm vào nắp thùng lưu trữ nhưng Daniel lắc đầu. “Chưa được.”
Kim không hiểu. Cô đã nhìn thấy những thi thể được đóng gói trước đó, những mảnh xương nặng nhất sẽ đặt ở đáy thùng và giảm dần để những xương nhẹ, dễ vỡ hơn sẽ nằm bên trên.
Thông thường hộp sọ là phần cuối cùng được đóng gói.
Cô đứng bên cạnh anh khi anh lấy ra một hộp đựng có kích cỡ bằng một hộp bánh sandwich, đã lót giấy lụa. Một bộ các xương nhỏ đã xếp đống ở góc xa bên phải bàn. Bàn tay anh hơi run lên một chút.
“Trẻ con hay người lớn?” Kim hỏi.
“Chắc chắn không phải người lớn. Tôi không thể cho cô biết bất cứ thông tin gì về việc cô ấy chết như thế nào vào lúc này. Kiểm tra ban đầu không thấy có vùng chấn thương rõ ràng nào trên cơ thể.”
Giọng anh lặng lẽ và kiềm chế.
Kim thoáng bối rối. “Đợi đã, Tiến sĩ. Vì nạn nhân đầu tiên của chúng ta là trẻ vị thành niên nên tôi không thể ép anh phân biệt giới tính, nhưng tự nhiên anh lại nhắc đến nạn nhân này như một phụ nữ thậm chí trước cả khi anh mang bộ xương trở về phòng thí nghiệm?”
Anh bỏ kính ra và dụi mắt. “Đúng. Tôi không do dự trong việc phân biệt giới tính nạn nhân thứ hai, Thanh tra ạ.” Anh nhìn lại hộp bánh sandwich.
“Bởi vì cô gái trẻ này đã có thai.”