Sabina
Tháng Tư, năm 2012
Sáng hôm sau, Ted đi làm rồi, tôi vẫn nằm trên giường.
Anh đã vào hôn tạm biệt tôi, tôi thì vẫn đang nằm lơ mơ giữa đống chăn gối, ngạc nhiên trước đường cong nhẹ nơi bụng mình.
Thật dễ quên đi một điều kỳ diệu đang xảy ra trong khi chúng tôi cứ tất bật với cuộc sống, bị những bi kịch với cha mẹ làm xao nhãng. Tôi rờ tay vào bụng nhiều lần, cố đo góc của bất kỳ chỗ nào có thể nổi lên. Tôi tự hỏi liệu đứa bé có đang di chuyển dưới tay tôi không và liệu nó có khó chịu vì những hormone căng thẳng dạo này cứ tiết ra trong người tôi không. Trông nó có giống tôi không nhỉ? Tôi mong nó sẽ thừa hưởng khả năng trao đổi chất của Ted và giọng của tôi.
Chúng tôi chưa nói về chuyện này, nhưng tôi có cảm giác Ted đang hy vọng nó là con trai. Tôi đang bắt đầu lập một danh sách tên bé trai trong đầu thì nghe tiếng Ted mở cửa trước, tôi dừng lại, chờ đợi tiếng cửa đóng lại sau lưng anh. Khi không nghe thấy tiếng đóng sầm, tôi ngần ngừ đứng dậy, khoác áo choàng ngoài chiếc áo ngủ, nghĩ rằng anh đã để cửa mở.
Tôi thấy anh đang ngồi trên bậc cửa cạnh mẹ tôi, choàng tay qua bờ vai gầy của bà. Trong một lúc, anh không nhận ra tôi đang đứng sau họ và biểu cảm trên mặt anh chỉ toàn đau đớn. Tôi dừng lại và quan sát họ, nghĩ rằng cuộc sống gia đình mình thay đổi nhanh quá. Tôi đã nói rất nhiều kể từ khi cha mẹ tiết lộ sự thật về sự ra đời của tôi. Tôi chưa nghĩ tới những chuyện này ảnh hưởng đến chồng mình thế nào.
“Mẹ vào nhà đi,” tôi khẽ nói. Ted liếc nhìn tôi.
“Mẹ không thể,” mẹ thì thầm. Tôi vừa làm bà giật mình, bà tách khỏi Ted và đứng lên. “Mẹ không đáng được con đón tiếp… và không đáng được con tha thứ, Sabina. Mẹ sẽ không bao giờ đòi hỏi sự tha thứ từ con. Mẹ đã muốn làm thế này nhiều tuần trước rồi, nhưng cha mẹ sợ quá, còn cha con…”
Nụ cười của mẹ buồn đến nhói lòng, nhưng bà đưa tay ra và tôi bất giác nắm lấy. Tôi cảm nhận cơn rùng mình chạy dọc cơ thể mẹ, truyền sang tôi thông qua mảnh giấy mà bà giữ chặt, giờ đang kẹp giữa tay chúng tôi. Đôi mắt đỏ hoe của bà chất chứa 38 năm tội lỗi.
“Cha và mẹ rất thích vờ như con là con ruột, Sabina. Nó giống như một trò chơi thú vị và sau một thời gian, bọn mẹ quên mất rằng mình chỉ đang chơi thôi. Cha con không muốn buông tay, nhưng mẹ biết rằng con muốn cha mẹ làm vậy.”
Mẹ rụt tay lại, để lại mảnh giấy.
“V-vào đi mẹ,” tôi năn nỉ. “Vào nói chuyện với con.”
“Không, cha con sẽ khó chịu nếu thức dậy mà không thấy mẹ.”
“Mẹ đừng lo về cha! Con cần mẹ!”
Cơn buồn ngủ đã hoàn toàn biến mất. Tay tôi run rẩy khi nhìn tờ giấy. Chữ mẹ không thẳng hàng. Rõ ràng bà vừa viết vừa run.
Liliana Wyzlecki
Ngày 3 tháng 9 năm 1973
Tôi nín thở.
“Đây là bà ấy? Đây là con?”
Mẹ gật đầu.
“Mẹ, con c-cảm ơn mẹ,” tôi nấc lên một tiếng, bịt chặt miệng để ngăn mình khóc òa lên.
“Mẹ…” mẹ cố mở lời, nhưng không thành tiếng. Bà bất lực nhìn Ted và anh chỉ vào chiếc hộp đặt cạnh cửa.
“Mẹ đã đem mấy quyển album ảnh tới cho em. Để nếu tìm được mẹ đẻ, em có thể cho bà ấy xem cuộc đời em đã trải qua những gì.”
Tôi nhìn dán vào chiếc hộp. Trong đó chứa đủ loại album ảnh lộn xộn mà tôi chưa từng thấy qua.
“Mấy thứ này từ đâu ra vậy ạ?”
“Mẹ làm cho bà ấy,” mẹ nghẹn ngào. Bà lùi một bước. “Chúc con may mắn, Sabina. Mẹ thực lòng… mẹ thực lòng mong con may mắn, con yêu.”
Mẹ quay đi và bước về phía ô tô. Tôi toan đuổi theo thì Ted giữ tay tôi lại.
“Hạt Đậu, để bà ấy đi đi.”
Tôi nghĩ về chuyện này. Rốt cuộc, tôi đã nắm trong tay thứ mà tôi cần nhất từ mẹ.
Nhưng tôi vẫn chưa có được cái tôi muốn. Tôi muốn có sự thoải mái và chắc chắn. Tôi muốn có một cuộc nói chuyện cởi mở và vài câu trả lời giản đơn.
“Em không thể để mẹ đi được, Ted.”
Tôi vùng khỏi Ted và bước nhanh tới chỗ mẹ đậu xe. Bà đang dò dẫm nút mở khóa để mở cửa xe. Vẻ mặt dũng cảm của mẹ đã biến mất. Khuôn mặt bà đầy nước mắt.
Tôi giằng lấy khóa từ tay mẹ và chúng tôi nhìn thẳng vào nhau dưới nắng sớm. Tôi giận dữ, tôi cảm kích, tôi suy sụp, tôi nhẹ lòng. Tôi không biết phải bắt đầu giải thích tất cả từ đâu - cảm xúc của tôi mãnh liệt và đột ngột đến mức không từ nào tả nổi.
“Mẹ có biết bà ấy.”
Mẹ gật đầu và quệt nước mắt. Chúa ơi, trông bà già quá - gầy gò, giàn giụa nước mắt. Tôi cảm giác trong vài tuần từ khi nói cho tôi biết sự thật, mẹ đã lột xác.
“Bà ấy muốn giữ con lại, đúng không? Đó là lý do tại sao mẹ không bao giờ kể cho con.”
“Sabina, mẹ nói rồi, chuyện không đơn giản như vậy đâu…”
“Con biết, mẹ à. Con chỉ cần nghe như vậy thôi. Bà ấy muốn giữ con lại. Mẹ không để bà ấy làm vậy. Chính tay mẹ mang con đi. Chuyện là như thế, đúng không?”
“Nếu con cần đơn giản hóa mọi thứ đến thế, Sabina, con sẽ không bao giờ hiểu được chuyện này.”
“Con sẽ ghét bất kỳ ai lấy đứa bé khỏi con,” tôi thì thầm, nghĩ về khoảnh khắc bình thản hạnh phúc mà tôi vừa phải dứt ra khi nằm trên giường nghĩ về cái thai trong bụng. Tôi không định cay nghiệt và không nhận ra những lời tôi nói gây tổn thương thế nào cho tới khi nghe thấy tiếng thở gấp nghẹn lại của Ted sau lưng. Mẹ bỗng ngẩng lên nhìn tôi.
“Và con có quyền làm thế,” bà nói thẳng.
“Con gần như có thể tưởng tượng vai trò của cha trong chuyện này - con có thể hình dung a đã quyết định điều gì là tốt nhất cho tất cả mọi người rồi thao túng mọi chuyện như mấy kẻ điều khiển rối bệnh hoạn. Nhưng còn mẹ? Mẹ là người dạy con rằng mọi người đều quan trọng. Mẹ dạy con phải luôn nói thật. Mẹ còn giữ những quyển album ảnh này cho bà ấy - rõ ràng mẹ biết rằng ngày nào đó, con sẽ biết chuyện này, nhưng mẹ vẫn giấu con bấy lâu? Chuyện này thật vô lý và giờ mẹ lại bỏ mặc con tự giải quyết lấy, thật bất công!”
Mẹ đưa tay về phía tôi và trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ bà định cầm tay tôi. Tôi coi đây là hành động biểu thị sự ăn năn hay dỗ dành và suýt nữa thốt ra một tiếng nhẹ nhõm, nhưng lại sững sờ khi nhận ra bà chỉ lấy lại chìa khóa.
Bà vẫn đang khóc thầm, gương mặt vẫn rầu rĩ, loang lổ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ quyết tâm.
“Mẹ phải về đây, Sabina.”
“Điều tồi tệ nhất không phải việc con là con nuôi,” tôi nói trong tuyệt vọng, câu nói của tôi nghe gay gắt hơn tôi muốn. “Cũng không phải việc mẹ giấu diếm con. Mà là con nhận ra rằng mẹ chưa bao giờ là người như con nghĩ.”
Mẹ giằng lấy chìa khóa từ tay tôi.
“Mẹ rất tiếc vì con cảm thấy như vậy,” bà thì thầm. “Mẹ biết mẹ đã làm con thất vọng. Mẹ biết những gì cha mẹ đã làm là không thể tha thứ. Mẹ chỉ mong con có thể sống tiếp và tạo dựng một tương lai mới, giờ khi con có câu trả lời.” Bà nhanh chóng ngồi vào xe, cắm chìa vào ổ khóa và khởi động xe, nhìn thẳng vào con đường phía trước, thay vì nhìn vào tôi. “Bảo trọng, con yêu.”
Ted vòng tay qua eo tôi, áp má vào má tôi và chúng tôi cùng nhìn xe mẹ khuất dần.
“Ít nhất giờ em đã biết tên bà ấy rồi, Hạt Đậu.”
“Em biết,” tôi thì thầm. Tôi đứng nhìn tới khi xe của mẹ khuất dạng, tôi quay lại và ôm Ted. “Ít nhất thì bây giờ, em đã biết tên bà ấy - và em sẽ tìm được bà ấy, Ted. Quá muộn để đưa mọi thứ về đúng vị trí, nhưng có lẽ ít nhất thì em cũng có thể tìm được một kết luận - cho tất cả mọi người.”