Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Milo từ sân bay trở về, tới nhà tôi vào lúc 8 giờ, vẻ mặt bơ phờ.

- Đôi giày trắng đâu mất rồi? - Tôi hỏi.

Anh tháo đôi bốt sa mạc đã sờn ra.

- Tôi quyết định tới đó một cách trang trọng.

Nói rồi anh ngồi xuống bàn ăn và lôi từ ca-táp ra một bức ảnh 20x30 cen-ti-mét.

Một bức ảnh quảng cáo chụp bán thân cô gái trẻ đẹp có mái tóc đen, mượt, dài, gò má đỏ, đôi môi mời gọi hơi hé mở, đôi mắt hình thuôn dài kinh ngạc có màu của cà phê hấp hơi.

Cô ta mặc cái áo không có cầu vai được trang trí bằng những đĩa kim loại nhỏ màu trắng và đang cúi người về phía trước, làm nổi bật đôi bầu vú đầy đặn phập phồng có rãnh giữa sâu và dài. Một chiếc vòng kim cương rộng đeo quanh cổ. Hai bên tai là đôi khuyên kim cương. Quá nhiều đồ trang sức để có thể cho rằng đó là những đồ thật. Chắc người ta đã sử dụng máy tạo gió để thổi tung tóc của cô ta ra phía sau. Nụ cười của cô đầy vẻ mời gọi nhưng giả tạo.

Ở cuối bức ảnh có ghi:

AMANDA WRIGHT

DIỄN VIÊN ĐIỆN ẢNH VÀ VŨ NỮ

ĐẠI DIỆN: CÔNG TY ONYX

- Cái này do đại diện của cô ta cung cấp à? - Tôi hỏi.

- Sở cảnh sát Vegas nói rằng đó là một hãng bẩn thỉu đã phá sản rồi, thường thực hiện việc đặt hàng tại các sòng bạc cho các buổi biểu diễn thoát y phần trên. Mandy không có tiền án tiền sự nào, điều đó không có gì là kỳ lạ đối với những ca ve hạng sang thường xuất hiện biểu diễn các pha thoát y và cho các tay chơi bạc xoa đùi khi họ thắng bạc. Còn đây là những số liệu quan trọng khác: cô ta chưa lập gia đình, thích chơi bời bờ bụi, sử dụng thuốc kích thích, tránh thai và uống Côca Côla. Bạn trai cuối cùng của cô ta là một tay buôn bộ phận sinh dục nam giả tên là Ted Barnaby, cũng là một tay làm than cốc, chuyển nhà tới Reno ngay sau khi cô ta bị giết. Vegas đã thẩm vấn anh ta ngay ngày hôm sau, anh ta tỏ ra hợp tác và có chứng cứ ngoại phạm: số là cả đêm hôm đó anh ta làm việc, ông chủ lò than của anh ta khẳng định. Ngoài ra, bản thân anh ta cũng thực sự đau khổ bởi cái chết của cô ta.

- Nhưng anh ta lại chuyển đi chỗ khác là sao?

- Điều đó không gây ra điều gì đáng phải suy nghĩ cả bởi vì những người làm nghề cờ bạc thường chỉ ở một nơi nào đó trong thời gian ngắn. Tối qua, một viên thanh tra đã dẫn tôi tới hiện trường vụ án. Một khu dành cho dân trung lưu, yên tĩnh. Không có nhiều cây cối như là đường phố chỗ bà Hope sống, nhưng có một cây khuynh diệp khổng lồ mọc ngay trước cửa nhà Mandy và đó chính là nơi hung thủ sát hại cô ta. Tôi và cảnh sát Vegas đã gọi tới khắp nơi trên cả nước để hỏi xem có vụ nào tương tự không nhưng đến nay vẫn chưa hề có thêm vụ nào giống thế cả, nhưng chúng ta còn khá nhiều việc phải làm.

- Có bản ghi nào nói về việc Mandy sống ở Los Angeles không?

- Tới nay thì chưa có. Cô ta thuê căn nhà đó để sống đã 3 năm nay, lớn lên ở Hawaii, mà ở đó cũng không thấy có bản ghi nào của cảnh sát cả. Việc cô ta có đến Los Angeles một vài lần cũng sẽ không làm tôi ngạc nhiên, nhưng các biên lai tín dụng của cô ta không hề chứng minh điều đó mà chỉ cho thấy cô ta đã đi tới những nơi khác thôi.

- Tới đâu?

Lại thò tay vào ca-táp, Milo lôi ra chiếc cặp bìa dày màu đen. Anh mở ra và đặt cạnh tấm ảnh. Nhấp nước vào đầu ngón tay cái, anh lật tới một trang ghi tóm lược lượng sử dụng thẻ visa và thẻ master, nét chữ in nhỏ xíu, mỗi trang có ba bản kê in sẵn.

Tiền tiêu hàng tháng của Mandy Wright khoảng từ 500 đô-la cho tới 4 ngàn đô-la. Có rất nhiều các bản thông báo quá hạn thanh toán và tiền lãi phải trả. Một hai lần không trả nợ đúng hạn. Cả hai lần đó đều do cô ta bị đuổi việc và phải chuyển công ty.

Tôi dùng ngón tay dò từ trên xuống dưới những liệt kê chi tiêu theo từng khoản của cô ta: quần áo hàng tháng, đồ trang điểm, đồ trang sức, và đi nhà hàng. Thông tin về đi lại của cô ta đã được khoanh tròn lại. Hơn một chục chuyến bay: 2 chuyến tới Aspen và Park City, thuộc Utah, 6 chuyến tới Honolulu, 1 chuyến tới New York; 1 chuyến tới New Orleans.

- Một cô gái hay đi du lịch - Tôi nói - Hay là cô ta đi làm ăn?

- Tới Hawaii thì có thể là chuyện cá nhân, vì cô ta còn có một ông anh trai sống ở đó, nhưng mà những chỗ khác thì có thể là công việc: đi tới các khu trượt tuyết mùa đông. Cô ta tới New Orleans trong thời gian diễn ra lễ hội Mardi Gras và ở đó có ngày hội thể thao hất móc lớn. Tới New York thì có thể là vì bất kỳ việc gì vào bất kỳ lúc nào.

- Nhưng không hề tới Los Angeles - Tôi đáp - Phải chăng từ Vegas tới Los Angeles quá xa? Anh không thấy lạ là cô ta đã bay tới bất kỳ đâu khác nhưng lại không tới đây hay sao?

- Có thể cô ta không thích cảnh sương khói - Anh trả lời - Có thể cô ta lái ô tô tới đây. Nhưng anh nói đúng đấy, rất nhiều cô gái thường thích chơi ngoài hoang mạc. Năm ngoái, chúng ta chẳng đã chứng kiến chuyện một vài phụ nữ có gia đình đến từ Westside muốn thay đổi không khí bằng cách buông thả tại các khách sạn dành cho dân lái xe rồi quay về nhà đúng lúc để chuẩn bị bữa tối cho gia đình đấy thôi. Biết đâu, chính cô Mandy này lại có một khách hàng thường xuyên ở Los Angeles mà tay này không muốn lưu giữ bất cứ thứ gì có liên quan - Milo gõ nhẹ vào bức ảnh - Một cô gái như thế này chắc chắn sẽ có nhiều tay giàu có trả khối tiền để cô ta tới vui vẻ thường xuyên với họ, và muốn giấu các bà vợ chuyện mèo mả gà đồng này.

Milo đi lấy một chai bia, còn tôi kiểm tra nốt tập hồ sơ, bắt đầu từ bản tổng hợp cuộc thẩm vấn Ted Barnaby. Một đoạn văn ngắn do viên thanh tra A. Holzer, người trực tiếp thẩm vấn Ted Barnady trước khi anh ta tới Reno, viết. Barnaby đã “khóc và có các biểu hiện đau khổ khác”. Người hỏi không thấy anh ta có động cơ giết người nào. Viên thanh tra nói rằng Ted biết nạn nhân có làm công việc của một “gái gọi”, và đó là lý do “chúng tôi không sống cùng nhau. Cô ta cần có nơi ở riêng”. Viên thanh tra nói Ted không thích chuyện nạn nhân đã tham gia vào hoạt động mại dâm và rằng anh ta và nạn nhân đã cãi nhau về chuyện này trong quá khứ nhưng anh ta đã buộc phải chấp nhận. Chứng cứ ngoại phạm của anh ta có đầy đủ, do Franklin A. Varese, quản lý lò than sòng bạc và hai người bạn anh ta là Sandra Boething và Luis Maldonando chứng nhận.

Tiếp đó là các báo cáo về pháp y và phòng thí nghiệm:

“Kiểm tra độc học cho thấy có một lượng cocain vừa phải trong máu của Mandy Wright vào đêm cô ta bị giết”.

Đó là một vụ giết người vào nửa đêm. Giáo sư Hope cũng bị đâm ngay sau 11 giờ đêm.

Tôi lật qua một trang hồ sơ.

Cách bày trí các vết đâm được miêu tả gần như giống với hồ sơ của Hope tới từng từ một.

Nhát đâm đầu tiên vào tim đã làm cho tim bị nát, chết do kiệt máu và sốc. Trước đó, hệ thống tim mạch của Mandy Wright vẫn trong tình trạng tốt, các động mạch đều rõ và không bị tắc. Không có bệnh về đường tình dục, kể cả HIV. Không có bằng chứng về bệnh lý nghiêm trọng hay bệnh lây nhiễm ngoài sự ăn mòn hốc mũi rất nhỏ có lẽ do sử dụng cocain quá nhiều.

Đoạn cuối cùng miêu tả sự giãn rộng quá lớn của lỗ hậu môn và các vết sẹo trên lớp xơ ở trực tràng, chứng tỏ cô ta đã có thời gian dài quan hệ tình dục tại hậu môn, nhưng trong 24 giờ trước khi chết, cô ta không quan hệ tình dục ở âm đạo. Khám nghiệm tử thi tại vùng xương chậu cho thấy không hề có ung nhọt hay các biểu hiện bệnh khác; tuy nhiên, người ta cũng phát hiện những thay đổi liên quan tới việc đã từng có thai.

Điều này làm tôi suy nghĩ. Và dòng cuối cùng ghi:

“Ống dẫn trứng đã bị thắt; từ độ teo của nó mà suy, có lẽ nạn nhân đã thắt ống dẫn trứng được từ 1 đến 2 năm”.

- Triệt sản à? Có báo cáo nào về việc cô ta đã từng có con không?

Milo lắc đầu.

- Và trước khi triệt sản, cô ta đã có thai - Tôi nói : Có nghĩa là cô ta đã phá thai - nếu như không phải bị sảy. Việc này xảy ra hoặc là trước khi thắt ống dẫn trứng hoặc là đúng lúc đó. Suy đoán của tôi có lẽ hơi xa vời nhưng kiểu phẫu thuật đó là nghề của bác sỹ Cruvic đây. Điều gì xảy ra nếu ông ta chính là mối quan hệ của cô ta ở Los Angeles?

Milo đặt chai bia xuống bàn:

- Có bao nhiêu là bác sỹ sản khoa. Suy đoán anh quả là hơi quá đà rồi.

- Tôi chỉ muốn đưa ra ý kiến của mình thôi. Vậy thì thôi nhé?

- Không, anh cứ thử nói xem.

- Cruvic có tiền - Tôi tiếp - Ông ta có xe Bentley. Những quần áo mà chúng ta nhìn thấy không phải là của các cửa hàng Kmart[1]. Hoàn toàn phù hợp với một gã sẵn sàng trả cho một cô gái thích ăn chơi và trả tiền vui vẻ cho cô ta bằng tiền mặt.

- Trước tiên ông ta là bác sỹ của cô ta, còn sau đó ông ta trở thành bạn chơi à?

- Ông ta có thể là cả hai ấy chứ. Biết đâu đó lại là lý do chính ông ta tiến hành thắt ống dẫn trứng cho cô ta chứ không phải là một bác sỹ khác ở Vegas. Trời ạ, ông ta rất có thể là cha đứa bé của cô ta - và ai có điều kiện tốt hơn ông ta để loại bỏ rắc rối ấy? Chúng ta đã biết ít nhất ông ta từng bia một chuyện - rằng ông ta không biết Hope trước buổi quyên góp. Tại sao ông ta lại cố tình lừa dối chúng ta? Có lẽ bởi vì linh cảm của anh đã đúng: mối quan hệ của họ còn hơn là tình bạn thông thường. Và tôi còn có thêm những bằng chứng về điều đó.

Tôi kể cho anh nghe về những gì Holly Bondurant đã nhìn thấy trong bãi đậu xe, về sự khước từ trong trạng thái phản đối quyết liệt của Marge Showalsky.

- Và còn có chuyện ông ta trả tiền trực tiếp cho công việc của Hope nữa. Việc này không hề đàng hoàng chút nào. Thêm vào đó, hôm nay tôi còn biết thêm được rằng ông ta có thể đã vượt ra ngoài phạm vi đạo đức nữa đấy.

Tôi nhắc lại cuộc nói chuyện của tôi với Mary Farney.

- Tiến hành phẫu thuật đối với một bé gái thiểu năng trí tuệ và biết rằng nó không thể đưa ra sự đồng tình. Có thể, ông ta dùng Hope để tạo hậu thuẫn. Biết đâu hai người bọn họ lại đồng lõa với nhau để thử nghiệm trên thân thể con bé đó điều gì.

- Là sao?

- Ai mà biết được chứ. Có thể là hành vi lừa dối để lấy tiền. Hoặc giả họ làm chuyện gì đó thực sự xấu xa như là lấy trứng của một bệnh nhân có khả năng sinh nở để bán cho một phụ nữ khác.

- Vậy thì Mandy có liên quan ra sao?

- Cứ thoải mái đoán xem? Cô ta có thể là người cho trứng - một cô gái trẻ, khỏe mạnh. Và cô ta đã biết được điều mà cô ta không được phép. Hoặc cô ta đã cố tình tống tiền Cruvic. Mà biết đâu Cruvic chính là gã đã yêu cả hai người bọn họ và giết họ luôn. Trời ạ, tôi có thể đoán cả ngày được nhưng linh tính mách bảo tôi rằng bác sỹ Cruvic rất đáng được xem xét bất chấp giả định cho rằng vụ án là do ghen tình gây ra.

Anh đứng dậy và đi xung quanh phòng.

- Chúng ta đều nhìn thấy Cruvic nóng tính như thế nào, luôn chạy chồm chồm quanh nhà. Ông ta nói với chúng ta rằng đó là thức uống bổ dưỡng, nhưng biết đâu đó chẳng phải là Côca Côla, và đó là mối liên quan tới Mandy. Mặc dù kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy Hope không hề có chút chất kích thích nào trong hệ thống thần kinh của bà ta và không có gì cho thấy bà ta từng sử dụng thứ đó. Toàn bộ câu chuyện khiến tôi đưa ra giả thiết rằng: nếu bà ta đã cùng với Cruvic lừa dối - hoặc là Locking, hoặc là bất kỳ ai khác - thì Seacrest có thể đã phát hiện ra và cho rằng bà ta đã cắm sừng ông từ lâu rồi.

- Nhưng Seacrest có mối quan hệ gì với Mandy Wright?

Milo lại bước thêm vài bước nữa rồi nói:

- Không chỉ có những tay thanh niên hào nhoáng mới thích chơi gái. Một giáo sư trung tuổi sống bình lặng cũng có thể muốn một cô bạn gái bốc lửa để chơi bời. Và một giáo sư trung tuổi sống bình lặng cũng có thể có lý do để trả tiền cho người bạn chơi của mình. Và nếu người bạn đó nhận ra điểm yếu của vị giáo sư và quyết định tống tiền ông ta, vị giáo sư kia cũng có thể quyết định chấm dứt rắc rối: một nhát vào tim, một nhát vào háng, một nhát vào lưng. Và sau khi thành công trong chuyện đó, tại sao không làm tiếp với người vợ, người đã trở thành cái gai cái đinh cắm ở mông ông ta?

- Rất sáng tạo - Tôi nói.

- Đó là tôi chịu ảnh hưởng của anh thôi.

- Được rồi, trong lúc anh viết kịch bản, tại sao không nghĩ tới một chuyện tay ba nhỉ: Cruvic, Hope và Mandy. Hay Seacrest, Hope và Mandy. Hoặc thậm chí là một gã nào đó. Quan hệ với một cô gái gọi để làm tăng thêm gia vị cho mối quan hệ đã nhàm chán. Rồi vì lý do nào đó, gã muốn chấm dứt. Chấm dứt vĩnh viễn. Loại bỏ Mandy trước tiên vì giết chết một cô gái gọi cách nơi gã ở 400 cây số sẽ không gây sự chú ý ở Los Angeles. Nhưng Hope là một câu chuyện khác. Bà ta nổi tiếng, là người địa phương và thông minh. Vì vậy gã phải chờ đợi, lập kế hoạch và chờ thời cơ. Rồi cuốn sách ra đời tình cờ đã gây ra cho bà nhiều tranh cãi và tạo thời cơ cho hắn. Tức là tạo cho hắn một vỏ bọc tuyệt vời: một kẻ điên khùng nào đó đã thực hiện vụ giết người bởi vì những tranh cãi mà bà ta gây ra.

Milo nghĩ ngợi về kịch bản ấy.

- Nhưng nếu Mandy và Hope biết nhau, thì cái chết của Mandy lại không đánh động với Hope hay sao?

- Nếu như họ không còn chơi với nhau nữa thì làm sao bà ta có thể biết Mandy đã bị giết? Vụ án Mandy có được báo chí đăng tải không?

Milo lắc đầu.

- Chỉ có một mẩu tin ngắn trên tờ The Sun vào ngày hôm ấy thôi. Tuy nhiên, nếu Hope từng có quan hệ tay ba với Mandy, chẳng nhẽ bà ta lại không biết được hay sao?

- Được rồi - Tôi nói - Ta cứ cho rằng bà ta đã biết Mandy bị giết đi nhưng rồi bà ta lại không liên hệ tới bản thân mình. Như anh đã nói ấy, chuyện gái điếm bị giết là chuyện thường ngày mà.

Milo uống nốt chỗ bia, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời nhỏ và nhợt nhạt làm những ngọn thông run rẩy, lấp lánh như bộ quần áo trong ảnh của Mandy Wright.

- Toàn những vở kịch hay - Cuối cùng Milo lên tiếng - Đã đến lúc chúng ta cần có những bằng chứng cụ thể.

- Ít nhất - Tôi đáp - tôi có thể xem xét các giấy tờ của Cruvic, biết đâu lại tìm ra điều gì đó thú vị.

- Anh hãy làm việc đó nhé. Kế hoạch tiếp theo của tôi là cuộc nói chuyện với Kenny Storm. Tôi muốn làm rõ tất cả các khía cạnh của Ủy ban. Tôi cũng sẽ kiểm tra hồ sơ của cảnh sát Vegas xem liệu Mandy có bảo hiểm y tế hay không, biết đâu việc triệt sản của cô ta được ghi lại bằng văn bản và chúng ta sẽ biết ai làm việc này. Anh chàng bạn trai của cô ta, Barnaby, có thể biết điều đó, vì thế tôi cũng sẽ hỏi anh ta. Có chuyện gì khác xảy ra khi tôi đi vắng không?

- Tôi đã tìm thấy Reed Muscadine, Giống như Kenny, anh ta đã bỏ học, nhưng vì một nguyên nhân khác. Anh ta chút nữa đã nhận được một vai trong một vở kịch dài kỳ, anh ta nghĩ rằng chắc chắn vai đó sẽ thuộc về anh ta, nhưng lại bị hỏng. Anh ta bác bỏ chuyện đã hiếp dâm Tessa Bowlby, nhắc lại câu chuyện giống như đã nói trong buổi xét xử tại Ủy ban.

- Có đáng tin không?

- Không thấy đáng ngờ gì, nhưng anh ta là diễn viên. Cứ coi đó là điều có giá trị đi.

- Điều gì khiến anh nghĩ là nó có giá trị vậy?

- Tôi cũng không biết nữa. Tessa có vẻ bị đau đớn cực độ. Tôi không muốn biết điều gì đang gặm nhấm cô ta. Có lẽ tôi nên thử gặp cô ta một lần nữa.

- Muscadine trông bề ngoài ra sao?

- Rất to lớn và cơ bắp, điển trai, có nhận thức đúng đắn về cơ thể. Nơi ở của anh ta là một phòng tập thể thao.

- Kiểu người đàn ông có thể chế ngự được một người phụ nữ và giữ cho cô ta cứng đơ để có thể đâm cô ta vào tim.

- Quá dễ dàng. Anh ta có thể làm cho bà ấy phải khuất phục bằng hai ngón tay ấy chứ. Nhưng anh ta dường như khá bình tĩnh khi bị chất vấn, vì vậy hoặc là anh ta vô tội hoặc là anh ta có tay nghề cao, và đã có chuẩn bị cẩn thận trước khi gặp tôi. Bà chủ nhà thích anh ta lắm, nói rằng anh ta không bao giờ gây ra vấn đề gì. Anh ta tuyên bố rằng HIV âm tính và nếu như anh ta có ốm yếu thì anh ta cũng không thể hiện. Còn Tessa thì khác hẳn, có vẻ mệt mỏi. Nhưng vì chúng ta biết về Mandy rồi nên còn có mối quan hệ gì với Ủy ban nữa?

- Câu hỏi hay, nhưng tôi muốn kết thúc. Đã thấy quá nhiều lời bịa đặt hoàn toàn có lý vào lúc này. Chỉ trừ có một sinh viên, phải vậy không?

- Deborah Brittain. Tôi sẽ gặp cô ta vào ngày mai.

- Cảm ơn. Tôi thực sự đánh giá cao việc này, anh Alex ạ.

Milo đút tập hồ sơ trở lại ca-táp.

- Cảm ơn những ý kiến của anh. Thật sự có ích lắm. Thà có những giả thuyết còn hơn là không đưa ra được gì.

Tôi tiễn Milo ra cửa:

- Bây giờ anh định tới đâu?

- Về nhà tắm cái đã rồi nói chuyện với mấy ông bạn sen đầm. Biết đâu tôi có thể tìm ra được một vài quý bà bị đâm ba nhát dưới những gốc cây to, và rút lui khỏi vụ án với lý do là không đủ khả năng.

Những lời nói dối của Cruvic về việc không biết Hope trước buổi quyên góp cứ luẩn quẩn mãi trong đầu tôi và đúng 7 giờ tối, lúc này Robin đang làm việc tại xưởng, tôi liền lái xe tới trung tâm Civic.

Hi vọng của tôi là gì ư? Được nhìn thấy con Bentley của ông ta khi nó rời văn phòng? Hay một khuôn mặt xinh xắn nào đó thò ra khỏi cửa kính của chiếc xe ấy?

Thật vô ích. Mặt trước không cửa sổ của căn nhà màu tím không hề cho biết có người nào đó đang ở bên trong.

Đây đúng là lối thiết kế không hoàn toàn dành cho những người tò mò. Một câu hỏi vang lên trong đầu tôi: Tại sao ông ta lại hành nghề ở một nơi như thế này, xa những thầy thuốc khác của Beverly Hills?

Sự riêng tư không thôi không thể giải đáp được câu hỏi ấy. Các bác sỹ tâm thần và các chuyên gia tâm lý thường tạo được sự bí mật trong những căn phòng truyền thống.

Vậy có cái gì đó cần phải che giấu chăng?

Các đường phố của Beverly Hills thường đi kèm với các ngõ nhỏ chạy song song nhau - một phần của kiến trúc tổng thể thành phố nhằm tạo điều kiện cho việc thu gom rác và đưa thư một cách kín đáo. Quay một vòng chữ U, tôi lái xe trở lại ngã tư gần nhất - đó là dường Foothill - tại đó tôi rẽ phải và đi vào đoạn đường trải nhựa sau khu nhà. Mặt sau của khu nhà là nơi bốc dỡ hàng và để rác. Cuối cùng là một bức tường cao màu tím.

Ba bãi đậu xe, tất cả đều trống rỗng. Lối vào phía sau của khu nhà là cánh cửa ga ra bằng gỗ kiểu cũ, đen và có hai thanh xà bắt chéo nhau. Trên cửa là chiếc khóa khổng lồ đã đóng. Nó trông giống nơi chứa đồ hơn là một lối vào riêng của bác sỹ.

Không hề có ô tô có nghĩa là vị bác sỹ này đã đi đâu đó. Thể nào ông ta chẳng đã tới bệnh viện để làm ca đêm.

Tôi quay xe lại, đi vào đường Santa Monica tới Century City, rồi đại lộ Những ngôi sao và theo hướng Nam tới phía đầu Tây đại lộ Olympic. Thêm 20 phút nữa, tôi đã ở Santa Monica, và lúc đó trời đã tối hẳn.

Một vài ánh đèn được bật tại Trung tâm Y tế Phụ nữ, hàng chục chiếc xe hơi đậu trong bãi đậu xe thấp hơn mặt đất. Phần lớn đều là những xe hơi nhỏ ngoại trừ chiếc xe Bentley Turbo màu bạc lấp lánh đậu sát cửa chính của Trung tâm.

Cái xích sắt chạy ngang qua đường lái xe vào đã được buộc chặt và khóa lại. Một người gác cổng mặc đồng phục đi tuần qua lại chậm chạp. Ngay cả dưới ánh đèn lờ mờ, tôi cũng có thể nhìn thấy cái bao súng ngắn bên hông anh ta. Khi nhìn thấy tôi, anh ta liền đi nhanh hơn. Tôi lái xe đi trước khi tôi và anh ta nhìn thấy được mặt nhau.

❀ ❀ ❀

[1] Rẻ tiền.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.