Lilly
Tháng Tám, năm 1973
James yêu dấu.
Anh sẽ không tin chuyện này đâu, nhưng dạo gần đây, em không buồn ăn uống. Em đang nhìn lịch còn ngày tháng thì đang dần biến mất. Em cảm tưởng như đồng hồ đang chạy ngày càng nhanh và trong khi nóng lòng muốn thoát khỏi đây, em cũng không thể chịu được khi nghĩ tới những chuyện sắp xảy ra. Vì thế, em luôn cảm thấy bế tắc, bực bội và sợ hãi. Nỗi sợ rút hết sức lực của em và em không thể tập trung nổi. Em cố gắng ăn vì con, nhưng em thậm chí còn không muốn ăn. Lần đầu tiên trong cuộc đời, mở miệng và đưa đồ ăn vào thật quá mệt mỏi.
Em chỉ muốn về nhà thôi.
Thế là, em có mặt vào giờ ăn để y tá điểm danh và thỉnh thoảng, em ngồi xuống và chọc đồ ăn, nhưng hầu hết khi rảnh rang, em ngồi một mình trong phòng và nhìn chằm chằm con đường ngoài cửa sổ. Em đã tưởng tượng cảnh anh bước xuống xe và đặt chân lên lề đường nhiều lần đến mức em tưởng như nó đã xảy ra thật.
Tania mỉa mai chuyện em bỏ ăn và tối nay, khi mọi người đang ăn tối, cô ấy theo em vào phòng. Ban đầu, em nghĩ cô ấy sẽ bắt em quay lại ăn cơm - có thể cô ấy coi việc em chán ăn như xúc phạm đồ ăn cô ấy nấu. Nhưng không, cô ấy lôi một chiếc túi vải nhỏ màu đen từ trong góc tủ của mình ra và bảo em phải đi với cô ấy.
Em cố chống cự, nhưng Tania rất khỏe. Thật lòng mà nói, em hơi sợ cô ấy. Cuối cùng, em đi theo chỉ bởi em nghĩ thà làm quách những gì cô ấy muốn cho nhanh, còn hơn là cãi vã.
Cô ấy đưa em tới phòng của Eliza. Eliza làm trong tổ nấu ăn và em không biết nhiều về cô ấy lắm, nhưng đêm qua, chúng em đều nghe thấy tiếng ồn từ phòng cô ấy. Tiếng rên khẽ của cô biến thành tiếng làu bàu và la hét. Y tá đến kiểm tra và phát hiện cô ấy vừa vỡ ối. Nhân viên bệnh viện đến đưa cô ấy đi, sau đó, nhà hộ sinh tĩnh lặng hẳn đi.
Sáng nay, Eliza tội nghiệp và tiều tuỵ quay lại nhà hộ sinh. Bụng cô ấy xẹp xuống và cả con người cô ấy cũng vậy. Cô ấy ngồi một mình trong phòng cả ngày. Ít nhất thì giờ đây cô ấy cũng không phải làm việc - cô ấy chỉ ở đây ít ngày nữa, cho tới khi cha mẹ tới đón về.
Em cố gắng tránh mặt Eliza ở hành lang vì không biết nói gì. Cô ấy dành toàn bộ thời gian để đau buồn vì mất mát, còn em dành toàn bộ sức lực để kháng cự lại nó.
Tania giải thích điều chúng em đang làm khi Eliza và em theo cô ấy ra cửa. Ba chúng em đang trên đường tới khoa sản của bệnh viện. Nếu người đang trực là các bà đỡ tốt bụng, họ sẽ cho phép chúng em được thăm con của Eliza một lát. Đây rõ ràng là điều mà Tania làm cho các cô gái, bất cứ khi nào có thể và dù như thế là phạm luật rành rành, cô Baxter hẳn phải biết cô ấy làm thế. Trong chiếc túi vải màu đen có chiếc máy ảnh Polaroid[1] mà cô Baxter đã cho chúng em, để nếu có cơ hội tạm biệt con, ít nhất chúng em có thể ghi lại khoảnh khắc đó để đem về nhà.
Em hỏi Tania tại sao em phải tới đó. Đây có vẻ là một chuyến đi rất riêng tư và em thấy rất khó xử khi đi cùng. Em tưởng cô ấy đang có ác ý, chỉ cố đảm bảo rằng em thật sự hiểu nỗi kinh hoàng của chuyện sắp xảy đến.
Nhưng Tania giải thích rằng không phải bà đỡ nào cũng tốt bụng cho phép những chuyện thế này. Cô ấy sẽ vào khoa sản trước, nhòm vào phòng trực để xem ai đang ở đó. Nếu người trực là những bà đỡ khó tính, hay nếu vì lý do nào đó mà bà Sullivan đang ở trong văn phòng, em cần phải giả vờ có chuyện gấp để tung hỏa mù, để Tania có thể đưa Eliza lẻn vào. Tania gợi ý em phải rên rỉ như bắt đầu đau đẻ, nói chung là gây ồn ào nhất có thể để thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên bệnh viện.
Anh biết em ghét rắc rối mà, James. Anh biết ở trường em phải học hành cật lực thế nào để tránh đối diện với các giáo viên rồi đấy. Xem ra em không còn là cô gái đó nữa. Em thực sự không muốn làm chuyện mà Tania gợi ý, nhưng làm sao em không làm cho được? Eliza cầm tay em đầy tuyệt vọng, thật bất nhân nếu không giúp cô ấy.
Cuối cùng, em chẳng cần làm gì cả, vì các bà đỡ tốt bụng đã vẫy chúng em vào và một người còn cho Eliza bế con trai cô ấy. Ôi, đứa bé trai đó mới xinh xắn làm sao, với chỏm tóc vàng óng và chiếc mũi hếch nhỏ nhắn. Tania chụp một tấm Eliza đang ẵm con. Đó là một khoảnh khắc rất đẹp, khoảnh khắc đẹp nhất em từng có từ khi tới đây - thật ra là đẹp nhất trong đời. Trong vài phút, cô ấy giống như bất kỳ cô gái nào mới làm mẹ bắt đầu làm quen với con. Em nhìn thấy những gì Eliza đang làm - cô ấy đang nhìn thằng bé, gần như không chớp mắt và dùng đầu ngón tay chạm vào khắp người nó. Cô ấy còn hít sâu nhiều lần, cố gắng lưu lại mùi của thằng bé qua các giác quan… để đem nó đi cùng.
Nhưng đến lúc phải rời đi, niềm hạnh phúc cũng biến mất. Eliza không muốn đặt thằng bé lại chỗ cũ. Rốt cuộc, em phải giữ tay cô ấy trong khi Tania và y tá lấy đứa bé đi và đặt nó trở lại cũi. Eliza nài nỉ, khóc lóc và cố mặc cả với chúng em thêm dù chỉ một giây. Dù tất cả mọi người đều muốn cho côr ấy, nhưng chúng em buộc phải quay về trước 10 giờ tối. Đúng vài phút trước khi các y tá đóng cổng, chúng em đã về kịp để điểm danh.
Em vẫn còn cảm nhận được cơ thể Eliza run rẩy khi cô ấy vùng vẫy thoát khỏi tay em và chạy đến bên con. Em vẫn nghe thấy tiếng cô ấy gào thét, âm thanh đó vang vọng trong tai em - khắc sâu như một thứ hình xăm bằng âm thanh. Có lẽ đây là lần đầu tiên em ở sát bên một người đang đau đớn tột cùng. Em có thể cảm nhận nỗi đau của cô ấy như thể đó là nỗi đau của chính mình - chắc bởi vì em quá kinh hãi khi nghĩ mình cũng sẽ rơi vào tình cảnh đó.
Khi chúng em đưa Eliza trở về phòng, Tania đưa cô ấy tấm ảnh, Eliza áp nó lên ngực và ngã xuống giường. Chúng em để cô ấy lại một mình, vì còn phải chạy về phòng ngay và bởi vì dù em có ước ao mình có thể làm thêm điều gì đó cho cô ấy… thêm bất kỳ điều gì… thì cũng không thể làm gì cho Eliza H.
Cô ấy như vậy là may mắn đấy. Rất nhiều cô gái không bao giờ có những khoảnh khắc như thế với con của họ. Yêu cầu đó có vẻ nhỏ - rốt cuộc, đó cũng chỉ là một cái ôm. Nghe qua thì cũng chẳng là gì nhưng đối với một cô gái thiệt thòi thì đó là tất cả.
Tối nay, tâm trí em đang rối bời. Em cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng bởi em thực sự chỉ là chim trong lồng và mọi thứ của em đều đang gặp nguy. Em đã chắc mẩm giờ này anh phải ở đây rồi. Sao anh không ở đây, James? Cả ngày em nghĩ tới nghĩ lui về chuyện đó, cố gắng giải thích tại sao anh chưa tới. Không có anh, em chẳng buồn ăn uống, cũng không thể ngủ nổi.
Giờ này, anh chắc phải nhận được những lá thư này rồi, anh phải biết em mong anh đến tuyệt vọng cùng cực thế nào chứ.
Anh có cớ gì mà chưa tới đây?
Em không muốn viết điều này phòng trường hợp viết ra nó sẽ thành hiện thực, nhưng em thực sự đang bắt đầu băn khoăn… anh đã bao giờ yêu em chưa? Anh để em ở đây, một mình chống chọi với tất cả, làm sao anh có thể yêu em được chứ?
Có phải em đã đánh giá anh quá sai lầm không? Có phải em chẳng hiểu anh chút nào không? Anh luôn là một phần trong cuộc đời em, sao em lại có thể nhầm lẫn đến mức ấy?
Em xin lỗi vì chữ khó đọc và cả đống câu từ lộn xộn này nữa. Em cứ nghĩ mãi về Eliza, về em, về con chúng mình và anh - em đang rất rối trí.
Nếu thật ra anh không yêu em và sẽ bỏ em lại đây, thì làm ơn, ít nhất hãy để cha mẹ anh tới đây nói cho em biết. Em cũng sẽ tìm cách dập tắt tình yêu em dành cho anh. Có lẽ nếu làm vậy, em sẽ cảm thấy đỡ hơn và có lẽ, điều đó sẽ làm em tê liệt để chịu đựng được những gì đang chờ đợi phía trước.
Lilly
❀ ❀ ❀
[1] Máy chụp ảnh lấy ngay.