Đảo Ngược Cuộc Đời 1990

Lượt đọc: 4182 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển mười, chương bốn trăm bốn mươi sáu
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, một mình cầm kiếm dự tiệc

❊ ❊ ❊

“Anh còn không liên lạc với tôi, là anh sắp gặp chuyện rồi đấy!” Lý Nghị nói: “Tôi gọi điện anh lại tắt máy! Anh muốn giở trò gì thế?”

“Lão đại, bọn tôi đụng phải cao thủ rồi, tình hình khẩn cấp nên tôi không dám tùy tiện nghe điện thoại,” Đồng Quân nói.

“Ý gì?” Lý Nghị nói: “Các anh không phải đi làm nhiệm vụ sao? Hoàn thành thế nào rồi?”

Đồng Quân đáp: “Đang định báo cáo với lão đại đây! Nhiệm vụ thất bại rồi.”

Lý Nghị giật mình, nói: “Nhưng mà, công chúa Pa-ya chẳng phải đã mất tích rồi sao?”

Đồng Quân nói: “Tôi biết, công chúa Pa-ya bị bắt cóc rồi. Nhưng không phải do chúng tôi làm.”

Lý Nghị thốt lên: “Cái gì? Không phải các anh làm? Vậy là ai làm?”

Đồng Quân nói: “Khi bọn tôi đến nơi, còn một nhóm người khác cũng đang mai phục quanh hoàng cung, chờ thời cơ hành động. Sau khi phát hiện ra bọn chúng, chúng tôi không dám manh động, chỉ chăm chú quan sát hành tung của họ.”

“Còn một nhóm người khác? Là loại người gì?”

Đồng Quân nói: “Mặc toàn đồ đen, không biết lai lịch ra sao, nhưng nhìn vóc người cao lớn, thể trạng vạm vỡ, chắc không phải người thường. Ban đầu tôi còn tưởng là đội quân khác do anh phái đến, nhưng nghĩ lại thấy không đúng, nếu anh phái thêm một đội nữa, chắc chắn sẽ báo với tôi.”

“Đấy chẳng phải nói nhảm sao? Tôi phái các anh đi rồi, còn phái người khác làm gì nữa? Sau đó thì sao?”

Đồng Quân nói: “Chúng tôi vừa giám sát nhóm người kia, vừa tìm cơ hội giải cứu công chúa Pa-ya.”

“Không tìm được cơ hội à?”

Đồng Quân nói: “Hoàng cung canh phòng quá nghiêm ngặt! Mãi không tìm được cơ hội ra tay.”

“Tôi gọi điện cho anh chính là muốn báo cho anh biết, tối nay hoàng cung xảy ra chút chuyện, cấp độ cảnh giới đã tăng lên.”

Đồng Quân hừ một tiếng: “Vậy sao anh không nhắn tin cho tôi?”

“Nhắn rồi mà, anh không nhận được à?”

Đồng Quân nói: “Chắc nhóm người kia mang theo thiết bị gây nhiễu sóng điện từ rồi. Điện thoại mất sóng đấy!”

“Đám cháy trong hoàng cung là do các anh gây ra à?”

Đồng Quân nói: “Không phải chúng tôi, là nhóm người kia gây ra.”

“Bọn chúng đang dùng kế điệu hổ ly sơn.”

Đồng Quân nói: “Đúng vậy, tôi đã nhìn thấu quỷ kế của chúng, nên thừa lúc chúng phóng hỏa, tôi liền dẫn người đến giải cứu công chúa Pa-ya. Không ngờ vẫn chậm một bước, bị bọn chúng bắt cóc mất rồi!”

“Thằng béo, tôi biết nói anh thế nào đây? Đến một nhiệm vụ đơn giản như vậy mà anh cũng không hoàn thành? Anh không thể cướp lại từ tay bọn chúng sao?”

Đồng Quân nói: “Tôi sợ xảy ra xung đột đổ máu, làm kinh động lính canh hoàng cung, đến lúc đó ai cũng khó mà thoát thân. Hơn nữa, người đang trong tay bọn chúng, nếu chúng ta cưỡng ép cướp về thì sẽ làm tổn thương công chúa Pa-ya. Cô ấy là người của lão đại, chúng tôi đương nhiên phải cân nhắc chu toàn.”

“Lý do lý trấu! Tôi muốn thấy người!”

Đồng Quân nói: “Tôi biết người phụ nữ này quan trọng với lão đại thế nào, nên không hề lơi lỏng cảnh giác, mà một đường truy dấu, muốn tìm ra nơi ẩn náu của bọn chúng rồi mới tìm cách giải cứu.”

“Coi như anh còn chút thông minh! Thế nào? Tìm được tung tích chưa?”

Đồng Quân nói: “Hê hê, nếu đến chút bản lĩnh này cũng không có thì sao dám làm thủ lĩnh của Tỉnh Sư? Tôi cũng không còn mặt mũi nào gặp lão đại nữa!”

“Nói nhảm ít thôi, người đâu? Cứu ra chưa?”

Đồng Quân nói: “Mới chỉ tìm ra hang ổ của bọn chúng thôi. Chưa tiến hành hành động giải cứu.”

“Anh còn đợi cái gì? Mau cứu người đi! Chậm một phút là thêm một phần nguy hiểm!”

Đồng Quân nói: “Lão đại, anh yên tâm, công chúa Pa-ya tạm thời vẫn an toàn. Những kẻ đó bắt cóc cô ấy, mục đích cũng không đơn thuần, tâm địa của chúng không đặt vào cô ấy.”

“Ừ, tốn công sức lớn như vậy để bắt một công chúa ra khỏi hoàng cung. Nếu thực sự là vì sắc đẹp hay vì mớ trang sức châu báu trên người cô ấy thì quá không đáng. Bọn chúng chắc chắn còn âm mưu lớn hơn.”

Đồng Quân nói: “Vì vậy, tôi muốn thỉnh thị lão đại, bọn tôi nên giải cứu ngay bây giờ, hay là chờ thời cơ?”

Lý Nghị trầm ngâm một chút, hỏi: “Ý anh là sao? Chờ thời cơ gì?”

Đồng Quân nói: “Lão đại, anh muốn bọn tôi cứu công chúa Pa-ya ra, chắc chắn là có thâm ý đúng không? Có phải cũng muốn lợi dụng công chúa này để đạt được ý đồ nào đó? Nếu ý đồ của anh và ý đồ của nhóm cướp kia trùng khớp nhau, anh xem, liệu có thể ngồi mát ăn bát vàng không?”

Lý Nghị sáng mắt lên, cười nói: “Được cho anh, thằng béo, cũng biết dùng não suy nghĩ vấn đề rồi cơ đấy! Không tệ, đáng biểu dương.”

Đồng Quân nói: “Hê, lão đại, anh nói thế là sao? Nếu tôi là kẻ không có não, anh có trọng dụng tôi thế này không?”

“Được rồi, các anh cứ án binh bất động trước, nghe lệnh của tôi! Nhưng tôi có một mệnh lệnh chết: đó là phải đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho công chúa Pa-ya, nếu cô ấy mất một sợi tóc, tôi sẽ lấy mạng anh!”

Đồng Quân vội vàng đáp ứng: “Lão đại, anh cứ yên tâm, đối xử với công chúa Pa-ya cũng rất tốt, xem ra trước khi đạt được mục đích, chúng sẽ không động đến công chúa Pa-ya đâu.”

“Được, các anh cẩn thận chút, tùy cơ ứng biến!”

Đồng Quân cười nói: “Lão đại, có phải anh muốn mang công chúa đi mà lão quốc vương không đồng ý không? Giờ hay rồi, công chúa bị người ta bắt cóc, lão quốc vương chắc đang sốt ruột lắm, nếu anh nói với ông ta rằng có thể cứu công chúa về, chắc lão quốc vương sẽ gả công chúa cho anh luôn đấy.”

“Nói bậy bạ! Vừa mới khen anh có não, cái đầu anh lại chứa nước rồi đấy.”

Hai người cười ha hả rồi cúp máy.

Lý Nghị và Đồng Quân là người cùng một nơi, khi gọi điện cho nhau, nếu liên quan đến cơ mật, họ đều dùng phương ngữ địa phương để trao đổi, như vậy dù có người nghe lén cũng không hiểu họ đang nói gì.

Quả nhiên, Thi Lạp và những người khác như đang nghe đọc thiên thư, hoàn toàn không hiểu Lý Nghị đang nói gì, chỉ thấy miệng ông ta động đậy không ngừng, líu lo một tràng dài.

“Ông Lý, có chuyện gì mà ông vui thế?” Thi Lạp chớp chớp mắt hỏi.

Lý Nghị cười ha ha: “Không có gì, một người bạn gọi đến thôi.”

Thi Lạp nói: “Có phải những người bạn rất lợi hại của ông không?”

“Cô Thi Lạp, tôi có thể nói rõ với cô, chuyện công chúa Pa-ya bị bắt cóc không liên quan gì đến tôi và bạn bè tôi cả.”

Thi Lạp nói: “Ông không phái bạn bè của ông đi giải cứu công chúa Pa-ya sao?”

“Không giấu gì cô, tôi quả thực đã phái họ đi.”

Thi Lạp nói: “Vậy mà ông lại nói chuyện công chúa Pa-ya mất tích không liên quan đến các người?”

“Họ đã đến, nhưng không tiến hành hành động, công chúa Pa-ya đã bị người khác bắt cóc mất rồi.”

“Á!” Thi Lạp giật mình, “Ông Lý, vậy ông có biết là ai đã bắt cóc công chúa Pa-ya không?”

Lý Nghị dè chừng hơn một chút, nói: “Bạn bè tôi đang nỗ lực tìm kiếm, hễ có tin tức, họ sẽ báo cho tôi.”

Thi Lạp nghi hoặc hỏi: “Thật không? Vậy sao vừa rồi ông vẫn cười vui vẻ thế?”

“Chúng tôi nói chuyện khác vui hơn thôi. Sao, cô Thi Lạp nếu thấy hứng thú, tôi có thể giải thích lý do khiến tôi vui cho cô nghe.”

Dù rất muốn biết, nhưng Thi Lạp vẫn nhịn lại, nói: “Không dám.”

Lý Nghị mỉm cười, nhìn đồng hồ rồi nói: “Thời gian không còn sớm, ngày mai còn có màn kịch hay hơn diễn ra, mọi người nên đi tắm rửa nghỉ ngơi thôi! Diệu Khả, em nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai thi đấu, em mới là nhân vật chính.”

Diệu Khả cười nói: “Em chẳng thèm để bọn họ vào mắt đâu!”

Lý Nghị cười ha ha nói: “Tôi có thể ngồi lên ngai vàng của quốc vương hay không, đều trông cậy vào bản lĩnh và sự thể hiện của em đấy!”

Phòng Mẫn đứng dậy muốn cáo từ.

Lý Nghị giữ cô ở lại, nói ngày mai có thể cùng đến hoàng cung xem Diệu Khả thi đấu, cổ vũ cho cô, xem cô đánh bại những danh y kia của Vương quốc Thái như thế nào.

Phòng Mẫn cũng rất động lòng, liền đồng ý.

Thời gian trôi qua nhanh, một đêm không chuyện gì xảy ra, Lý Nghị và mọi người ngủ một giấc đến tận sáng bảnh mắt.

Diệu Khả là người luyện võ, mỗi tối đều ngồi thiền luyện công, bất kể ngủ muộn thế nào, sáng ra cô đều dậy đúng giờ.

Biệt thự nhà Thi Lạp môi trường tao nhã, không khí dễ chịu, rất thích hợp cho Diệu Khả luyện công.

Sau khi dậy sớm, cô liền luyện quyền trong sân, từng cú đấm từng cú đá, đánh ra gió rít gào.

Lý Nghị trước kia thường luyện thuật dưỡng sinh cùng Tiền Đa, giờ Tiền Đa không ở bên cạnh, ông liền học theo Diệu Khả.

Vừa ăn sáng xong, trong cung đã có người đến, với giọng điệu ngạo mạn, mời thần y nước Hoa Hạ đến hoàng cung, tham gia cuộc so tài thần y giữa hai nước.

Phòng Mẫn nói: “Còn so tài thần y giữa hai nước cơ đấy! Cái danh mục này đặt ra có chút quá đáng rồi nhỉ? Nước chúng ta tổng cộng chỉ phái ra một người xuất chiến, lại còn là Diệu Khả, một cô bé! Thật không hiểu nổi những danh y kia nghĩ gì nữa!”

Lý Nghị cười nói: “Lời thách đấu là do Diệu Khả đưa ra, bất kể họ đặt cho nó cái danh mục gì, cuộc thi này chúng ta đều phải tham gia.”

Phòng Mẫn mỉm cười: “Ông nói xem nếu Diệu Khả thắng thật, quốc vương có thực sự nhường ngôi cho ông không? Nếu ông ấy thực sự nhường, ông có dám ngồi không?”

Lý Nghị sờ sờ cằm, nói: “Hê hê, chờ thắng rồi hãy nói! Giờ bàn mấy chuyện này đều còn quá sớm.”

Mọi người đến hoàng cung.

Bên trong hoàng cung so với hôm qua lại là một cảnh tượng khác.

Lính gác nhiều hơn, cũng nghiêm ngặt hơn trước.

Sự mất tích của công chúa khiến khắp hoàng gia Vương quốc Thái đều vô cùng căng thẳng, cũng vô cùng xấu hổ và giận dữ.

Quốc vương ra lệnh, mời tất cả những danh y trong nước có thể mời được đến đây, những chủ nhiệm và bác sĩ thực lực của các bệnh viện lớn, những giáo sư lâm sàng của các trường y danh tiếng, những bác sĩ có tiếng tăm và uy tín trong xã hội, đều được mời đến đây, tụ hội đông đủ, cùng diện kiến thần y nước Hoa Hạ.

Lúc này, các danh y thấy Lý Nghị và đoàn người bước vào, đều đổ dồn ánh mắt chú ý.

Có người hỏi: “Nước Hoa Hạ chỉ đến có bốn danh y này thôi sao?”

Người khác tinh mắt nói: “Làm gì có bốn, chỉ có ba thôi chứ? Trong đó có một người là em gái của thủ tướng Sa Mã, cô Thi Lạp!”

Mọi người đều hừ lạnh một tiếng: “Ba người mà dám nghênh chiến nhiều danh y chúng ta thế này sao? Đúng là kẻ điếc không sợ súng!”

Lý Nghị thản nhiên nói: “Các người nhầm cả rồi, không phải ba người, mà chỉ là một người, chính là cô bé này, nghênh chiến tất cả danh y đại phu các người!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2937
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.