Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1906 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 957
Trần Phi thấu hiểu lòng người?

❊ ❊ ❊

Đặc Tổ tuy khiến người ta sợ hãi lại thế lực rộng lớn, nhưng thế giới lớn như vậy, không tin Đặc Tổ thực sự có thể lấy tay che trời. Dù cho thực sự tìm thấy bọn họ thì đã làm sao? Chỉ cần bản thân trốn ra nước ngoài, tìm một vài người có năng lực tại địa phương bảo vệ thì còn có gì đáng sợ? Dù sao trên đời này không thể chỉ có người của Đặc Tổ mới có năng lực đặc biệt.

Quan trọng nhất là Đặc Tổ tuy có thể sẽ phái người tới, nhưng cũng không đến mức xảy ra xung đột quá gay gắt với thế lực tại địa phương chứ?

Tóm lại, chỉ cần có tiền là được!

Thập Đao tuy đều là anh em, hơn nữa còn là một tập thể, nhưng thực tế tuy không đến mức bằng mặt không bằng lòng, song cũng không phải ai cũng tâm đầu ý hợp, mà chia thành từng nhóm nhỏ. Vì vậy, Cuồng Đao và Quỷ Đao có quan hệ rất tốt, hai người trên đường bàn bạc việc này xong liền lập tức quyết định, sau đó tranh thủ thời gian quay về chuẩn bị, đem tất cả số tiền có thể mang đi lập tức mang đi.

Dù sao thời buổi này có tiền là đi khắp thiên hạ!

Nửa đêm, hai người đã thu dọn xong xuôi rồi gặp mặt, sau đó vội vàng chọn cách bỏ trốn. Địa điểm đã chọn xong, là một quốc gia rất hẻo lánh ở Âu Mỹ, nơi đó cơ bản không có ai lui tới, đất rộng người thưa, muốn tìm được bọn họ cũng không dễ dàng.

Hai người bọn họ đi cũng không thông báo cho người khác, ai biết bọn họ có nhân cơ hội tố giác hay không. Dù sao trong tình huống này, con người đều có tư tâm, sợ bị liên lụy.

Thời gian cứ thế trôi đi trong gió thoảng.

Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh, Dã Hồ đã lấy được gần như toàn bộ tài sản của Lang Đao và Sả Đao. Lang Đao thì không nói làm gì, nhưng bên phía Sả Đao thì vất vả hơn một chút. Tuy không xa, nhưng đột nhiên một người lạ mặt tới tiếp quản tiền của Sả Đao, thủ hạ của hắn chắc chắn sẽ không đồng ý.

Nếu là trước kia, Dã Hồ thật sự không có cách nào, nhưng có Nhẫn May Mắn thì lại khác. Thế nào gọi là vô hiệu hóa phòng thủ? Chính là một người đối mặt với mấy trăm người, sau đó cầm một khẩu súng tiểu liên, đi vào quét một trận. Giống hệt phim hành động Mỹ, thật là soái.

Cú này hoàn toàn khiến đám người của Sả Đao ngơ ngác. Đây là chuyện gì thế này? Đang đóng phim à, quá mãnh liệt rồi đấy? Lúc đầu còn chống cự một lúc, nhưng sau đó thấy đạn bắn vào Dã Hồ hoàn toàn vô dụng, cuối cùng tán loạn, chạy sạch. Không chạy thì làm gì? Đợi bị đánh à!

Hơn nữa đây cũng không phải chuyện bị đánh, đây là chuyện mất đầu, mất mạng đấy.

Đã đánh không lại thì không chạy thì làm gì? Đương nhiên cũng có những kẻ trung thành.

Nhưng đáng tiếc thay, lúc này trung thành thì thực sự chẳng có chút tác dụng nào, Sả Đao chết rồi, mày còn trung thành cái rắm gì nữa. Hơn nữa có cũng vô dụng thôi!

Đến cuối cùng, kẻ chống cự đều đã bị giải quyết, kẻ sợ hãi đều đã chạy trốn.

Dã Hồ lúc này mới lấy được toàn bộ tài sản của Sả Đao về.

Đợi đến khi Dã Hồ bận rộn xong xuôi thì Trần Phi cũng đã trở về, hai người kiểm kê một lượt, chà, đúng là không ít!

Chỉ riêng tài sản của Lang Đao và Sả Đao đã đạt hơn mười lăm triệu. Đây mới chỉ là một số tài sản tiền mặt, do vấn đề thời gian nên chưa kịp xử lý, nếu không thì chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.

Trần Phi hớn hở ra mặt!

Hơn mười lăm triệu đấy, nếu xử lý nốt những thứ khác thì chắc cũng được hai mươi triệu, thậm chí là ba mươi triệu. Đây mới chỉ là hai người, còn tám người kia nữa. Biết đâu, lần này kiếm được một trăm triệu cũng là có khả năng. Việc này so với mấy cái đánh bạc đá cược gì đó còn hơn nhiều. Có số tiền này, suối nước nóng hay dược phẩm đều sẽ dư dả.

Trần Phi đã bắt đầu cân nhắc xem sau này thiếu tiền có nên làm một vụ như thế này không, kiếm tiền dễ quá đi mất? Thảo nào có nhiều kẻ bất chấp vi phạm pháp luật mà làm liều, tiền này... như là gió thổi tới vậy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu thực sự làm như vậy, e là đến cuối cùng thế giới hòa bình luôn mất, tại sao? Vì toàn bộ mấy tổ chức khủng bố gì gì đó đều bị mình cướp sạch sành sanh.

Không lâu sau, Kim Đao và những người khác lần lượt quay về, đương nhiên cũng đều đem tiền về. Sau khi Dã Hồ thống kê từng người, kết quả khiến cô kinh ngạc.

Hơn chín mươi triệu!

Còn thiếu một chút, chỉ thiếu một chút nữa là được một trăm triệu. Đây vẫn là tiền mặt, chưa tính mấy tài sản cố định kia.

Sau khi nộp tiền, Kim Đao và những người khác không hề thở phào nhẹ nhõm, mà nơm nớp lo sợ chờ đợi Trần Phi phán xử. Cảm giác đó thực sự giống như phạm nhân chờ thẩm phán tuyên án vậy, sống chết không do mình quyết định.

Thời gian từng chút trôi qua, đã quá thời hạn Trần Phi quy định. Nhìn lướt qua một cái, Trần Phi thản nhiên nói: "Xem ra có người vẫn chọn cách coi lời của tôi như gió thoảng bên tai, Quỷ Đao và Cuồng Đao, hì hì, xem ra là nhân cơ hội chạy mất rồi."

"Trần tiên sinh, bọn họ có chạy hay không chúng tôi cũng không biết, chúng tôi đã làm theo thỏa thuận mang tiền tới đây. Tuy vẫn còn một phần tài sản vì thời gian một ngày quá ngắn nên chưa kịp mang đến, nhưng chỉ cần cho chúng tôi chút thời gian, chúng tôi tuyệt đối sẽ mang đến đủ không thiếu một xu, cho nên... ngài có thể tha cho chúng tôi không?" Kim Đao lên tiếng nói.

Trần Phi cười thân thiện đáp: "Tôi là người rất nói lý lẽ, tuy không dám nói là lời vàng ý ngọc, nhưng cũng là nói một là một. Tôi đã hứa với các người thì sẽ không nuốt lời. Tuy mấy người các người trước kia thực sự đã làm rất nhiều chuyện thương thiên hại lý, nhưng tôi không phải thần, cũng không phải thẩm phán, không muốn phán xét các người điều gì. Hôm nay các người đã nộp tiền, giải tán Kim Đao tổ chức, tôi sẽ tha cho các người một con đường sống. Còn về mấy tài sản cố định kia tôi cũng không lấy, dù sao cũng phải để lại cho các người chút tiền dưỡng già. Tuy nhiên... nếu tôi phát hiện các người còn tác oai tác quái, đi vào vết xe đổ thì đừng trách tôi. Cơ hội đã cho các người rồi, phải biết trân trọng mới được."

Kim Đao và mấy người kia vốn đang thấp thỏm không yên, nghe Trần Phi nói vậy thì ngẩn người. Trần Phi chịu tha cho họ đã khiến họ mừng đến phát khóc rồi, giờ lại nghe nói để lại cả tài sản cố định cho họ, việc này... cảm giác cứ như bánh nhân thịt rơi từ trên trời xuống vậy, thật quá khó tin.

"Trần tiên sinh, ngài... ngài nói thật sao? Thực sự muốn để lại tài sản cố định cho chúng tôi ư?" Kim Đao có chút không dám tin.

Trần Phi cười cười nói: "Còn nhớ tôi đã nói gì trước đây không? Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Đã các người đều tuân theo ý kiến của tôi, sau này cũng biết cải tà quy chính, tôi đương nhiên sẽ không dồn người vào đường cùng. Hơn nữa các người e là cũng chẳng có phương kế mưu sinh chính đáng nào, không để lại chút tiền cho các người, vạn nhất các người vì cuộc sống bức bách mà quay lại con đường cũ thì sao? Số tiền này tuy không phải các người kiếm được bằng con đường chính đáng, nhưng dù sao cũng là các người mạo hiểm mới kiếm được, thủ đoạn này tốt hay xấu tạm thời không bàn tới, số tiền này cũng là các người đáng được nhận."

"Có lẽ tương lai các người không còn mạng mà tiêu số tiền này, nhưng hiện tại tôi cho các người một cơ hội hướng thiện, có những tài sản cố định đó, tin rằng nửa đời sau các người cũng nên cơm no áo ấm rồi."

"Cảm ơn, cảm ơn, ngài thật sự quá thấu hiểu lòng người." Kim Đao và những người khác vội vàng cảm ơn.

Thực ra con người đôi khi cũng rất kỳ lạ, số tiền này vốn dĩ là của họ, thế mà giờ họ lại cảm ơn Trần Phi rối rít. Suy cho cùng cũng là vì thực lực mà thôi!

Trần Phi có thực lực khiến họ không còn một xu dính túi, giờ lại để lại cho họ không ít, lại còn suy tính chu đáo, họ đương nhiên phải cảm ân đới đức rồi. Nếu đổi lại là một kẻ không có thực lực, bắt họ giao tiền ra, chỉ để lại tài sản cố định, e là họ căn bản sẽ không cảm ơn, mà đã sớm tặng cho một viên đạn rồi.

Trần Phi cười cười, xua tay nói: "Được rồi, tôi cũng không phải để nghe mấy lời hoa mỹ của các người đâu. Đi đi thôi!"

"Vậy... vậy chúng tôi đi thật đây?"

"Không đi chẳng lẽ còn đợi tôi tiễn các người à?"

Kim Đao và những người khác lúc này mới cẩn thận từng li từng tí, cảm ân đới đức rời đi.

Còn chuyện sau khi đi thì đi đâu, làm gì, đó là suy nghĩ của cá nhân, cũng không còn liên quan gì tới Trần Phi nữa.

Dã Hồ hỏi Trần Phi: "Quỷ Đao và Cuồng Đao thì sao? E là bọn họ sớm đã chạy xa rồi, muốn tìm bọn họ cũng không dễ đâu!"

"Khó mà cũng không khó!" Trần Phi thản nhiên nói. "Tôi đã nói trước đây, dù cho bọn họ có trốn đến chân trời góc bể tôi cũng có thể tìm được bọn họ. Nhưng đối phó với hạng nhân vật nhỏ bé như thế này thì có chút tiểu đề đại tố, bọn họ chưa xứng. Sau khi trở về tôi để người của Đặc Tổ từ từ tìm là được."

Dã Hồ đáp một tiếng, cô cũng nghe ra Trần Phi chắc chắn có cách để tìm được bọn họ, nhưng cách này hiển nhiên không đơn giản, dùng để đối phó với bọn họ có lẽ hơi lãng phí. "Ừm, tin rằng bọn họ chắc chắn sẽ bị tìm thấy, chỉ là tiếc quá, mấy tài sản cố định của Kim Đao bọn họ cũng giá trị không ít vậy mà cứ thế trả lại cho họ."

Trần Phi cười nói: "Tiền bạc là thứ bao nhiêu cũng vô vị, đủ tiêu là được. Cho dù có nhiều tiền hơn nữa, tiêu không hết thì có khác gì giấy vụn? Hơn nữa thu hoạch lần này đã tốt hơn nhiều so với dự tính của tôi rồi, tôi vốn dĩ chỉ cần khoảng năm mươi triệu, hiện tại gần chín mươi triệu, xấp xỉ một trăm triệu đã là quá đủ. Tuy đối đãi với kẻ địch tôi thích nhổ cỏ tận gốc, nhưng nếu biết hối cải và không gây đe dọa gì cho tôi, tôi vẫn thích lưu lại một đường sống."

"Nhìn ra được, anh không phải người tâm ngoan thủ lạt, thích nhổ cỏ tận gốc." Dã Hồ tán đồng nói, nếu Trần Phi là người như vậy, có lẽ bản thân mình đã sớm chết rồi.

"Tôi không muốn làm anh hùng, cũng không muốn làm kiêu hùng." Trần Phi thản nhiên nói một câu, sau đó đi tới bên cạnh đống tiền chất cao như núi, phất tay một cái, số tiền đó lập tức biến mất không dấu vết.

Dã Hồ còn đang suy ngẫm câu này có ý gì, chợt phát hiện tiền biến mất, lập tức kinh ngạc vô cùng nhìn về phía Trần Phi. Trần Phi chỉ thản nhiên mỉm cười cũng không giải thích, Dã Hồ cũng không tiện hỏi thêm.

"Đi thôi!" Trần Phi cười nói.

"Đi đâu?" Dã Hồ nhất thời chưa phản ứng kịp.

"Tất nhiên là về Kinh Thành rồi, việc đều làm xong cả rồi chẳng lẽ còn ở lại đây à, hay là cô định tiếp quản công việc làm ăn của Kim Đao?" Trần Phi cười cười, đứng dậy bước ra ngoài.

Dã Hồ lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đuổi theo.

Trần Phi và Dã Hồ tới sân bay, đặt chuyến bay sớm nhất về Kinh Thành, tranh thủ thời gian ăn tạm chút gì đó, sau đó lên chuyến bay trở về Kinh Thành!

Suốt dọc đường Trần Phi không nói gì nhiều, chỉ tùy ý tán gẫu, nhưng điều này lại khiến Dã Hồ càng thêm kính nể Trần Phi.

Tuổi còn trẻ mà bản lĩnh siêu phàm, lại là Tổng tổ trưởng của Đặc Tổ, nhưng tính cách lại rất tùy hòa, hoàn toàn không có dáng vẻ quan cách.

Người như vậy thật quá hiếm!

Chương thứ hai, tôi phát hiện mình đúng là già rồi, không còn chịu đựng giỏi như hồi trẻ nữa. Chương thứ ba tôi sẽ cố gắng viết, viết ra được thì sẽ đăng, không viết được thì để ngày mai. Để điều chỉnh đồng hồ sinh học, thật sự không dễ dàng gì. Ngoài ra, vé VIP và vé PK của trang di động cuối cùng cũng đã tăng lên, thật quá kích động. Chia sẻ thôi.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:935
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.