Đại cục đã định, sự kháng cự của kẻ địch đã dừng lại. Ngoài bộ phận phụ trách chặn đánh viện quân đối phương sau khi chiếm lĩnh các tòa nhà, phần lớn những người còn lại đều đã tập trung ở bãi đất trống, bận rộn chuyển thương binh.
Thương binh quá nhiều, mà người có thể đến chuyển thương binh lại quá ít.
Cao Dương vào căn nhà mình từng tấn công, bắn vào kẻ địch ở tầng hai, nhưng dường như kẻ địch không có ý định tấn công tiếp. Sau khi đón Baghdadi đi, viện quân kẻ địch phát động hai lần xung phong rồi bị đánh bật lại, sau đó không hề tấn công nữa, chỉ tại chỗ thiết lập phòng tuyến, ngăn chặn quân chính phủ tới gần mà thôi.
“Công Phong, tình hình bên các anh sao rồi? Cần chi viện không?”
“Địch nhân tấn công không mãnh liệt, chúng tôi cũng có công sự che chắn tốt, không cần chi viện, hết.”
Cao Dương ở lại vị trí chiến đấu cũng chẳng còn ý nghĩa gì, sau khi hỏi Tommy tình hình chặn đánh viện quân ở đường lui, thấy cũng không cần chi viện, Cao Dương quay lại bãi đất trống.
Vài người cầm súng chỉ đạo đám kẻ địch vừa giải giáp vận chuyển thương binh, trên bãi đất trống đã tập trung một hàng thương binh.
Tiếng rên rỉ không dứt bên tai, có người gào thét, có người nức nở, máu tươi đọng thành từng vũng máu. Khi Cao Dương đi đến bên cạnh thương binh, giày đã dính đầy máu, đi trên đường mỗi bước đều để lại một dấu chân máu.
Thương binh nặng về cơ bản đã tập trung tới đây, trong số đó, ít nhất hơn một nửa là bị thương ở chân. Hỏa lực súng máy của đoàn lính đánh thuê Thiết Bích quả nhiên lợi hại.
Thương binh bị thương ở chân nhiều còn một nguyên nhân nữa là tất cả mọi người đều trang bị áo chống đạn hạng nặng, hiệu quả phòng đạn 7.62mm M43 khá tốt, cho nên người trúng đạn phần thân trên cơ bản không được liệt vào hàng ngũ thương binh nặng, mà sau khi trúng đạn ở chân, bất kể là loại đạn nào, chắc chắn đều phải nằm.
Cao Dương đi tới trước mặt Peter, lúc này Peter đã hôn mê, nhưng Peter ôm chặt lấy cái chân bị đứt của mình vào lòng, nhìn rất kỳ quái.
Ma Phương cũng bị trúng đạn ở chân, anh ta bị một phát vào đùi, viên đạn trúng vị trí phía trên đầu gối, làm gãy xương chân, cả cái chân chỉ còn một chút da thịt dính lại, chắc chắn cũng không giữ nổi chân.
Tình hình Lý Vân Triết cũng rất nghiêm trọng.
Cao Dương bây giờ mới biết Lý Vân Triết cũng thuộc loại người sẽ phát điên khi đánh trận, trúng đạn liên tục, sau đó lập tức bò dậy, vẫn có thể dũng mãnh lao về phía trước như thường lệ, loại chuyện này, người bình thường không làm nổi.
Hồng Vũ Mao cũng bị thương, chỗ bị thương cũng là chân, nhưng Hồng Vũ Mao rất may mắn, viên đạn anh ta trúng là cỡ 5.56mm, viên đạn không thể xuyên thủng áo chống đạn, chỉ là viên đạn trúng chân làm anh ta mất sức chiến đấu, hơn nữa là trúng đạn ở cự ly gần, viên đạn giữ vận tốc cao, sau khi tiến vào không xoay chuyển nhiều liền rời khỏi cơ thể, cho nên trên chân Hồng Vũ Mao tuy có thêm một cái lỗ, nhưng chắc sẽ không bị tàn phế.
Chuẩn Tinh cũng bị thương, vai trúng một phát đạn, mông trúng một phát. Sau khi xem vị trí vết thương của Chuẩn Tinh, Cao Dương muốn hỏi Andy Ho, nhưng thấy Andy Ho còn đang bận rộn bên cạnh, nên không làm phiền anh ấy.
Trong tổ Dạ Ma, thương binh nặng mà Cao Dương nhìn thấy chỉ có mấy người này, những người khác cũng có bị thương, nhưng đều còn cử động được.
Thương binh nhiều, người tử trận còn nhiều hơn, chỉ trên bãi đất trống, Cao Dương đã nhìn thấy hơn mười cái thi thể, hơn nữa còn có nhiều thi thể nằm rải rác khắp chiến trường, ưu tiên đưa về trước đều là thương binh, di thể của người tử trận sẽ được đưa về sau.
Con số thương vong nhất thời khó mà thống kê, Cao Dương xoa xoa trán, khẽ nói vào bộ đàm: “Các bộ phận nếu có điều kiện, hãy báo cáo tình hình thương vong.”
“Loan Đao! Tôi là Đại Tiên Sinh, chúng tôi tổng cộng còn lại bảy người, những người khác đều tử trận hoặc trọng thương, hết!”
“Tôi là Bóng Ma, Ám Tiễn, Ám Tiễn tử trận mười một người, trọng thương chín người, những người còn lại đều ở bên cạnh tôi, hết.”
Tình hình Đặc chủng đại đội không cách nào báo cáo, Cao Dương cảm thấy Đặc chủng đại đội chắc chắn thương vong quá nửa rồi, người còn sống bao gồm cả thương binh nhẹ, còn lại được năm mươi người đã là tốt lắm rồi.
Một chiếc trực thăng đang hạ cánh, có người đang chỉ huy trực thăng hạ cánh xuống một bãi đất bằng, Cao Dương hét lớn về phía Andy Ho: “Long Kỵ Sĩ! Cùng đợt đầu tiên rút lui với thương binh nặng, đến quân y viện, bạn à, cố gắng đừng để họ chết, trông cậy vào anh!”
Andy Ho làm dấu OK với Cao Dương, rồi chỉ vào thương binh bên cạnh nói: “Chuyển anh ta lên, anh ấy, người này! Còn cả người này nữa, nhanh lên, người này!”
Đợt đầu tiên được đưa đi, chắc chắn là người của mình, mà người Andy Ho cứu chữa, chắc chắn cũng ưu tiên người của mình. Như vậy có lẽ hơi ích kỷ, nhưng con người ai cũng ích kỷ, ít nhất bao gồm cả Cao Dương và Andy Ho, họ không thể chấp nhận việc mặc kệ người của mình, chắc chắn phải phân biệt thân sơ gần xa.
Cuồng Phong tự tay đưa Ma Phương và Chuẩn Tinh lên trực thăng, nhưng sau khi Andy Ho bay đi cùng chiếc trực thăng đầu tiên đã chở đầy người, Cuồng Phong nửa há miệng, vẻ mặt đau đớn nhìn máy bay rời mặt đất.
Ngay lúc này, Erin trầm giọng nói trong bộ đàm: “Đội trưởng, đạn của Đại Cẩu đã bắn hết sạch, chúng tôi cần hạ cánh, bổ sung đạn dưới mặt đất rồi mới cất cánh tiếp, hãy để trống bãi đáp dù cho chúng tôi trước.”
Cao Dương trầm giọng: “Dạ Ma 04, không cần hạ cánh bổ sung đạn dược nữa, không còn cần thiết, để lại bãi đáp dù cho thương binh nặng, các người ở lại chờ lệnh.”
“Dạ Ma 04 rõ, hết.”
Nhân viên dưới mặt đất dẫn dắt chiếc trực thăng thứ hai hạ cánh.
Thương binh nặng cần nằm phẳng trong khoang máy, chiếm chỗ lớn, một chiếc máy bay không chở được bao nhiêu người, chiếc trực thăng thứ hai cũng không chở hết thương binh, trên đất vẫn còn dư lại ba người.
Cao Dương hét lớn trong bộ đàm: “Thương binh nhẹ, thương binh nhẹ rút khỏi chiến đấu, tự mình đến bãi đất trống báo danh, nhanh lên.”
Thương binh nhẹ còn ít hơn cả thương binh nặng, sau khi Cao Dương hét hai lần, mới có tám thương binh nhẹ lần lượt đi tới bãi đất trống, đưa nốt số thương binh nặng còn lại lên máy bay, thương binh nhẹ cũng rời khỏi chiến trường cùng với chiếc máy bay đó.
Lúc này, những người cần rút lui chỉ còn lại thi thể và những kẻ may mắn vẫn đang giao chiến với viện quân đối phương.
Thở phào một hơi, Cao Dương trầm giọng: “Vận chuyển di thể của những người tử trận tới đây, các đơn vị chú ý, phải tìm kiếm kỹ lưỡng, tuyệt đối không được để lại di thể của bất kỳ một người anh em nào.”
Những người vừa nãy vận chuyển thương binh lại bắt đầu hành động.
Di thể của Cồn vẫn còn ở chỗ cũ, Cao Dương cùng vài người đi theo Cuồng Phong tới bên cạnh Cồn.
Cuồng Phong ngồi xổm xuống bên cạnh Cồn, vươn tay nhét ruột gan của Cồn đang chảy ra vào trong, nhưng tay vừa buông ra, ruột gan lại chảy hết ra ngoài, mà Cuồng Phong cứ lặp đi lặp lại việc nhét ruột gan của Cồn vào bụng anh ta.
Cuồng Phong không nói gì cả, nhưng Cao Dương lại phát hiện tay Cuồng Phong run càng ngày càng dữ dội.
Cao Dương sờ sờ trên người, không có thứ gì thích hợp, mà ngay lúc này, Taylor trầm giọng nói: “Cởi áo ra, dùng áo khoác bọc anh ấy lại.”
Cuồng Phong gật đầu, cởi hết đồ đạc trên người xuống, sau khi cởi áo khoác ra, một tay nhét ruột gan nội tạng của Cồn vào, một tay đắp áo lên vết thương quá lớn của Cồn.
Cao Dương và Số 13 ngồi xuống, di chuyển di thể của Cồn một chút, kéo lấy một góc áo, Cuồng Phong vươn tay kéo áo lại, dùng áo bọc lấy vết thương khổng lồ của Cồn, rồi buộc áo lại thành một cái nút thắt.
Cuối cùng đã bọc được di thể của Cồn lại, Cuồng Phong mồ hôi đầm đìa đưa tay lau trán, tay anh ấy toàn là máu, sau khi lau như vậy, trên mặt cũng toàn là máu.
Cuồng Phong ngồi bệt xuống đất, nhìn khuôn mặt của Cồn, bỗng nhiên vươn tay sờ soạng vài cái vào túi áo khoác của Cồn, sau đó lấy ra một bao thuốc lá, nhưng sờ soạng tiếp vài cái, lại không thấy bật lửa.
Cuồng Phong ngẩng đầu lên, nói với Cao Dương và những người khác: “Ai có lửa?”
Taylor lấy từ trong túi ra một chiếc bật lửa, đưa bật lửa đến trước mặt Cuồng Phong.
“Tay tôi bẩn.”
Cuồng Phong không nhận lấy bật lửa, lật mở bao thuốc, dốc ra một điếu, dùng tay lấy điếu thuốc, đặt vào miệng mình, sau đó ghé vào bật lửa Taylor đang bật để châm thuốc.
Sau khi rít một hơi, Cuồng Phong cúi đầu, nhưng anh ấy lập tức lại ngẩng đầu lên, giơ bao thuốc lên nói: “Ai cần?”
Tay Cuồng Phong toàn là máu, trên bao thuốc cũng toàn là máu, quần áo của Cồn sớm đã bị máu thấm ướt, rồi bao thuốc cũng dính máu, nhưng những điếu thuốc bên trong vẫn chưa bị ướt.
Cao Dương không hút thuốc, nhưng anh ấy vẫn vươn tay lấy một điếu, Taylor cũng lấy ngay một điếu, rồi đặt bật lửa đang cháy trước mặt Cao Dương.
Chờ Cao Dương và Taylor trầm mặc châm thuốc xong, Cuồng Phong thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Tôi và Cồn, chúng tôi quen nhau rất lâu rồi...”
Cao Dương không nói gì, anh biết thứ Cuồng Phong cần lúc này chỉ là được trút bầu tâm sự, không phải an ủi.
Nhưng Cuồng Phong không có ý định trút bầu tâm sự, chỉ nói một câu sau đó, Cuồng Phong lắc đầu, rít mạnh một hơi thuốc, trầm giọng nói: “Thật ra không có gì để nói đúng không, làm lính đánh thuê, kiếm tiền bán mạng, thì biết sớm muộn gì cũng có ngày này. Chúng tôi cứ tưởng có thể dừng tay sau khi kiếm đủ tiền, thật ra căn bản mẹ nó không thể dừng tay được.”
Cao Dương trầm giọng: “Anh bây giờ nên dừng tay rồi, cũng có thể dừng tay được, tiền của anh, đủ để anh sống thoải mái.”
Cuồng Phong lắc đầu, nói: “Anh không hiểu, không thể dừng tay đâu. Ồ không, tôi lú lẫn rồi, anh là Công Dương, anh là Công Dương, đoàn trưởng của Satan, anh cũng là lính đánh thuê, sao anh lại không hiểu chứ.”
Nói xong, Cuồng Phong nhìn Cao Dương, trầm giọng nói: “Anh bảo tôi dừng tay, vậy tại sao anh không dừng tay? Anh còn nhiều tiền hơn tôi mà.”
Cao Dương không biết trả lời thế nào, hồi lâu sau, cũng thở dài một tiếng.
Cuồng Phong đứng dậy từ dưới đất, phủi mông, trầm giọng nói: “Không nói cái này nữa, chán lắm, đi thôi.”
Cuồng Phong vứt tàn thuốc, cúi người muốn bê Cồn lên, lúc này Cao Dương và Taylor cúi người muốn giúp khiêng Cồn, Cuồng Phong lại trầm giọng nói: “Không cần, không cần các anh nữa, tôi tự làm là được.”
Cuồng Phong cúi người một mình ôm lấy Cồn, sau khi ôm Cồn lên, Cuồng Phong cau mày, nói: “Nhẹ hơn nhiều rồi.”
Lắc đầu, không nói gì nữa, Cuồng Phong một mình ôm thi thể của Cồn khập khiễng bước về phía bãi hạ cánh trực thăng.
Máu trong cơ thể Cồn cơ bản đã chảy cạn rồi, chắc chắn sẽ nhẹ hơn, nhưng trọng lượng của một người đàn ông khỏe mạnh, máu có chảy sạch cũng không nhẹ đến mức nào, Cuồng Phong ôm thi thể Cồn đi rất khó khăn, nhưng trong đám Cao Dương không ai tỏ ý muốn giúp đỡ, họ chỉ nhặt súng và trang bị của Cuồng Phong treo lên người mình, rồi lặng lẽ khiêng một cái thi thể, đi theo phía sau Cồn.