Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1902
Chỉ Huy Theo Cách Quen Thuộc

❊ ❊ ❊

Reblov có một bộ vũ khí chuyên dụng, đó là đồ của riêng ông ta, cũng giống như Cao Dương không thể rời xa lưỡi dao Satan, Gromilyov không thể thiếu súng máy của chính mình vậy, Reblov cũng không thể thiếu vũ khí của ông.

Vũ khí của Reblov thực ra là văn phòng phẩm, la bàn, thước tính toán xạ kích, thước cặp, thước chỉ huy, bảng hiệu chỉnh tự quay của trái đất, bảng hiệu chỉnh xạ kích, bút chì, cục tẩy, đây chính là vũ khí của ông.

Trên bản đồ, từng vị trí trận địa pháo binh được đánh dấu ra, sau đó là đo đạc từng chút một, hiệu chỉnh, ghi chú trên bản đồ, rồi Reblov tốn một khoảng thời gian khá lâu để đánh dấu cả vị trí hiện tại của mình, sau đó viết bên cạnh từng hàng con số mà Cao Dương và những người khác không thể hiểu nổi.

Cuối cùng, sau khi một tiếng đồng hồ trôi qua, Reblov thở phào một hơi dài, lớn tiếng nói: "Được rồi, thông số xạ kích và lượng hiệu chỉnh đã tính xong, nếu hiện tại trận địa pháo binh nã pháo vào vị trí của chúng ta, điểm rơi sẽ không chênh lệch quá nhiều. Nếu lấy nơi này làm cơ sở để đo đạc vùng bắn phá thì sẽ nhanh hơn nhiều, trưởng quan, hiện tại tôi đã có thể xuất phát đi trinh sát rồi."

Cao Dương gật đầu, hướng về phía Chirayev nói: "Chúng ta chỉ có một mình ông ấy là có thể làm quan sát viên pháo binh."

Chirayev gật đầu nói: "Tôi hiểu, tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo an toàn cho ông ấy."

Quan sát viên pháo binh là binh chủng kỹ thuật, năng lực tác chiến bản thân sẽ không quá mạnh, hơn nữa cũng không cần bọn họ phải có sức chiến đấu mạnh mẽ, thông thường bên cạnh quan sát viên pháo binh đều có lính trinh sát bộ binh đi kèm để cung cấp bảo vệ, hoặc là có lực lượng cảnh vệ pháo binh theo bảo vệ.

Hiện tại Reblov là một "báu vật", Cao Dương không thể để lãng phí lực lượng mạnh nhất là Satan, bắt Chirayev và ba người họ đi theo bảo vệ Reblov trinh sát thì không phải là nói đùa sao.

"Các người không cần đi, chúng tôi bảo vệ ông ấy là được, Chirayev, ông cứ ở lại nghỉ ngơi một lát đi, ông hiện tại là doanh trưởng của doanh pháo binh, lại để ông đi theo quan sát viên trinh sát thì không phù hợp lắm."

Chirayev cười một tiếng, lớn tiếng nói: "Không, không sao đâu, tôi ở đây không ngồi yên được."

Cao Dương nhìn quanh đám đông một lượt, lớn tiếng nói: "Tôi cần vài người đi theo bảo vệ Reblov, ai phù hợp đây?"

Lý Kim Phương lập tức nói: "Tôi đi."

Cao Dương lắc đầu, hỏi Chirayev: "Những quan sát viên trước đây của các ông, đều tổn thất như thế nào?"

Chirayev nhún vai nói: "Pháo đạn, hai người chết vì pháo kích, một người bị pháo từ trực thăng vũ trang bắn trúng, còn một tổ nữa thì bị mắc kẹt tại trận địa tiền duyên, tử trận trong cuộc xung phong của xe tăng và bộ binh địch."

Cao Dương gật đầu nói: "Đã hiểu, tức là cơ bản không có mối đe dọa cận chiến, toàn bộ đều đến từ hỏa lực đánh từ xa, nếu vậy thì..."

Trầm ngâm một lát, Cao Dương lớn tiếng nói: "Công Phong, Đại Cẩu, Mèo Béo, ba người các anh đi theo bảo vệ Reblov, nếu tình hình không ổn thì nhanh chóng rút về."

Trong trận chiến tiếp theo, nếu để địch tiến vào, Cao Dương cảm thấy khả năng cao nhất sẽ gặp phải là tác chiến đường phố, vạn nhất cần Satan đích thân ra trận, cũng sẽ là tác chiến đường phố hoặc tác chiến trong nhà ở cự ly gần. Gromilyov và Tommy ở lại cũng không có tác dụng gì lớn, phái đi bảo vệ Reblov là vừa đúng, còn về Albert, anh ta là quân y, để anh ta đi theo cũng yên tâm hơn.

Chirayev cười với Gromilyov, lớn tiếng nói: "Chúng ta quả nhiên lại kề vai sát cánh chiến đấu rồi, vậy thì, giờ xuất phát thôi."

Cao Dương vội vàng nói: "Không, chờ chút đã, đừng vội, đợi sau khi trời tối rồi hãy hành động."

Chirayev nhíu mày nói: "Sau khi trời tối, việc quan sát sẽ bị ảnh hưởng đấy."

Cao Dương cười nói: "Không đâu, sau khi trời tối càng thuận tiện hành động, cũng an toàn hơn. Chúng ta có đầy đủ thiết bị quan sát và ngắm bắn ban đêm, Reblov, ông đi tìm Thỏ mượn máy đo khoảng cách laser của cậu ta đi, chắc là dùng đến đấy nhỉ?"

Reblov gật đầu liên tục: "Dùng đến, tất nhiên là dùng đến!"

Cao Dương đưa tay vuốt cằm, suy tư một lát rồi cuối cùng vẫn nói: "Cáp Mô, Bá Vương Long, các cậu đưa thiết bị nhìn đêm ánh sáng mờ của mình cho Chirayev và mấy người họ mượn đi."

Satan được trang bị thiết bị nhìn đêm ánh sáng mờ cho toàn bộ thành viên, nhưng Chirayev và ba người họ thì không có, hơn nữa Peter và Reblov vừa mới gia nhập Satan gần đây cũng không có. Muốn đội trinh sát lấy Reblov làm nòng cốt này có khả năng trinh sát và tác chiến ban đêm, bắt buộc phải cho họ mượn thiết bị nhìn đêm.

Lý Kim Phương lấy thiết bị nhìn đêm ánh sáng mờ của mình ra, rồi cậu ta nhíu mày nói: "Vậy còn chúng ta thì sao, có kích hoạt lô thiết bị kia không?"

Cao Dương gật đầu, hạ giọng nói: "Đúng vậy, kích hoạt đi, các cậu đi lấy thiết bị, đừng quên kiểm tra trước đã."

Lô thiết bị được kích hoạt là chiến lợi phẩm thu được từ tay Butter Knife. Bây giờ, Cao Dương cuối cùng đã quyết định sử dụng.

Tất cả thiết bị Butter Knife dùng đều là loại tiên tiến nhất, thậm chí là loại chưa từng được trang bị cho quân đội, nhưng điều này cũng có điểm bất lợi, đó là một khi sử dụng, dễ làm lộ sự thật rằng Butter Knife đã bị bọn họ tiêu diệt. Vì thế cho dù đã có được một lô thiết bị đặc chiến toàn bộ tiên tiến nhất từ lâu, Satan vẫn luôn không sử dụng.

Bây giờ là không còn cách nào khác, ngoài ra Cao Dương cũng cảm thấy không cần phải cẩn thận như vậy nữa, chỉ cần đảm bảo thiết bị sử dụng không rơi vào tay người Mỹ, hoặc bị người Mỹ phát hiện thì sẽ không có vấn đề gì lớn. Suy cho cùng, chính ba quả bom hạt nhân cứu mạng đó đã mang lại cho Cao Dương sự tự tin để dám sử dụng những thiết bị này.

Số thiết bị luôn được bảo quản cẩn thận đó đang để cùng chỗ với thương binh, Lý Kim Phương và Erin rời đi lấy thiết bị. Cao Dương đi ra ngoài cửa nhìn sắc trời, quay lại nói với mọi người: "Từ trước đến nay, việc không nắm rõ tình hình chiến trường luôn làm chúng ta đau đầu, không hiểu rõ động thái của địch thì không thể đưa ra phản ứng chính xác và kịp thời. Bây giờ tôi nghĩ,Ký nhiên chúng ta là bộ chỉ huy cơ động, vậy thì tại sao chúng ta không làm những việc mình giỏi nhất?"

Gromilyov lớn tiếng nói: "Ý của anh là, tất cả chúng ta đến tiền tuyến? Vừa trinh sát tác chiến, vừa chỉ huy?"

Cao Dương mỉm cười: "Đúng vậy, giống như lúc ở Somalia và Syria vậy. Ngoài ra, bộ chỉ huy của trung đoàn Khartsyzk là do liên lạc vô tuyến quá nhiều, sau khi bị địch trinh sát được vị trí đã sử dụng đại bác và máy bay san bằng cả bộ chỉ huy. Chúng ta không thể đi vào vết xe đổ đó, cho nên, ở một chỗ chỉ huy không bằng di chuyển ở tiền tuyến sẽ an toàn hơn, đặc biệt là buổi tối, tôi không cho rằng địch có khả năng định vị chính xác và thực hiện đòn đánh vào chúng ta trong đêm."

Nói xong, Cao Dương nhún vai, cười nói: "Nói trắng ra là, vẫn là chiến đấu theo cách chúng ta giỏi nhất, chỉ huy theo cách chúng ta đã quen."

Gromilyov nghĩ ngợi, lớn tiếng nói: "Anh nói đúng, vậy thì làm vậy đi."

Cao Dương lập tức cười với Chirayev: "Vậy hiện tại chúng ta giữ im lặng vô tuyến, lát nữa cùng lúc hành động, các ông trinh sát cho pháo binh, chúng tôi trinh sát cho bộ binh, thời gian, cứ định là hai tiếng nữa đi, lúc đó trời đã tối hẳn, rất thích hợp để chúng ta trinh sát ban đêm."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1867
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.