Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1941
Tên Ngu Ngốc Đó

❊ ❊ ❊

Nếu không nghe thấy thì nhìn, tín hiệu truyền đi bằng thị giác đương nhiên cũng có thể phát huy tác dụng, chỉ là, cần Nai Đặc và những người khác có thể nhìn thấy mới được.

Cơ thể Ivan không tốt, hơn nữa anh ta cũng không phải là người có thể ra chiến trường, cho nên đương nhiên là ở lại phía sau.

Trong lúc sử dụng mọi phương tiện để liên lạc với Nai Đặc, Cao Dương thông báo cho Ivan trước, nói cho anh ta biết người mang đến đã toàn quân bị tiêu diệt hết, chết thì chết, bị thương thì bị thương, tốt nhất là tìm cách đưa thương binh đi và nhanh chóng tiếp tục điều người tới đây, nếu thực sự không có cách nào đưa lực lượng mới tới, thì hãy mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Thông báo cho Ivan xong, Cao Dương gọi cuộc điện thoại thứ hai cho Ulyanko, cậu cần hỏi xem hỏa lực hạng nặng để công kiên tiếp theo khi nào đến, sau khi biết được đợt vũ khí đầu tiên sẽ được thả dù trong vòng một giờ, Cao Dương thấy an tâm hơn không ít.

Khi Cao Dương đang liên lạc, Á Khắc đã liên lạc được với người ở Khartsyzsk, pháo binh do Chirayev và con trai ông ta dẫn đầu tạm thời không thể qua đây, nhưng chiến lược chiến đấu đã thay đổi, Phù Thủy đang chỉ huy dốc toàn lực tấn công mãnh liệt vào con đường bị kẻ địch chiếm đóng, phải tiêu diệt hoàn toàn kẻ địch, sau khi thông đường, để đại bác men theo đường cái trực tiếp lái tới, nhưng việc này cần thời gian, dự tính lạc quan nhất là rạng sáng đêm nay có thể đến nơi.

Sau khi liên lạc hết những người có thể liên lạc, mọi người trong Satan nhanh chóng đạt được đồng thuận, đó là lực lượng Satan hiện có trong tay không thể phát động tấn công.

Cách duy nhất chính là kiềm chế sự chú ý của Iron Maiden, chờ đợi tích lũy đủ lực lượng, sau khi có thể phát động công kiên, mới có khả năng một hơi xông vào tòa nhà, cứu Nai Đặc và những người khác ra ngoài.

Chiến lược đã quyết định, đó là kiềm chế kẻ địch, không thể để Iron Maiden có thể tập trung toàn bộ sự chú ý để tấn công Thiên Sứ, nhưng kiềm chế thế nào, đây là một vấn đề lớn.

Cao Dương nhìn bản đồ, suy tư hồi lâu sau đó lớn tiếng nói: "Viện quân mới đến không cần dùng để tấn công tòa nhà, làm vậy chỉ tăng thêm con số thương vong, hãy phái tất cả bọn họ ra trận địa, ngăn chặn kẻ địch chọc thủng phòng tuyến cuối cùng của chúng ta."

Thân Vương có chút sốt ruột, nhưng anh ta cũng biết sốt ruột cũng phải từ từ, cho nên anh ta vẫn có thể giữ bình tĩnh, luôn bấm đèn pin ở đó, còn Surt thì có chút nôn nóng nói: "Nếu muốn kiềm chế kẻ địch, chúng ta phải làm thế nào?"

Cao Dương đi đi lại lại trong phòng, đột nhiên dừng chân, lớn tiếng nói: "Tôi và Thân Vương đều có khả năng nhất kích tất sát, hai chúng ta dây dưa với kẻ địch, nếu có thể liên tục gây ra thương vong cho kẻ địch, tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của chúng."

Gromilyov lắc đầu nói: "Không được, nếu cậu và Thân Vương thực sự gây ra thương vong lớn cho kẻ địch, liệu có khiến kẻ địch đẩy nhanh tiến độ tấn công, bất chấp cái giá phải trả để tấn công Nai Đặc và những người khác trong tòa nhà không?"

Cao Dương dùng tay gõ lên mũ bảo hiểm, lúc này cậu thực sự không biết phải làm sao nữa.

Ngay lúc này, Schulz người đi theo nhưng chẳng có tác dụng gì, cũng không có gì để nói đột nhiên lên tiếng: "Chúng ta có xe tăng mà, tại sao không dùng xe tăng xông vào thử một chút, cho dù kẻ địch có hỏa lực pháo binh phong tỏa con đường, nhưng chỉ cần không trực tiếp bắn trúng xe tăng, chúng ta có thể xông qua."

Cao Dương lập tức hỏi: "Có xe tăng sao?"

Schulz gật đầu nói: "Tôi từng chỉ huy bảy chiếc xe tăng, sau đó tôi được điều tới Khartsyzsk, bây giờ tôi tiếp tục chỉ huy số xe tăng đó, đây đương nhiên không phải là vấn đề, chỉ là cần điều cả xe tăng tới đây, xe tăng là của chúng ta, chúng ta điều động ai cũng không quản được."

Surt vẻ mặt trầm buồn nói: "Điều động xe tăng cần thời gian, hơn nữa điều động xe tăng tất sẽ tạo ra lỗ hổng trên phòng tuyến."

Schulz rất kiên quyết nói: "Đó là vấn đề của bộ tư lệnh liên quân, thứ chúng ta cần cân nhắc chỉ là làm sao cứu được người của mình, dù toàn bộ phòng tuyến Donetsk có sụp đổ, thì đã làm sao, liên quân không thể cứu sếp của chúng ta, vậy đương nhiên chúng ta phải tự mình làm, thông báo trước cho bộ tư lệnh liên quân, để họ cân nhắc vấn đề điều binh lực lấp lỗ hổng."

Dân quân bảo vệ Donetsk nói trắng ra là liên quân của rất nhiều vũ trang, chỉ huy thống nhất căn bản không làm được, miễn cưỡng làm được chính là có thể phối hợp hành động của các vũ trang, nếu bộ đội Thiên Sứ đã hạ quyết tâm không màng tới gì cả, thì không ai ngăn cản nổi, hậu quả duy nhất chính là có thể gây ra sự sụp đổ của cục diện chung mà thôi.

Nhưng lúc này, còn màng gì tới cục diện chung nữa, mạng sống của những người Thiên Sứ này mới là quan trọng nhất.

Cao Dương lập tức nói: "Được, liên lạc với bộ đội bọc thép của các anh, điều tất cả qua đây, nếu chúng ta có thể tập hợp được một đại quân vài trăm người ở đây, lấy xe tăng làm yểm hộ, thì nắm chắc phần thắng hơn nhiều."

Nhìn đồng hồ, đã trôi qua mười phút rồi, Cao Dương quay đầu nhìn lại, Thân Vương và James vẫn đang ở đó tự mình phát tín hiệu, tuy biết rõ nếu có tin tức thì ngay lập tức cậu sẽ biết, nhưng cậu vẫn không nhịn được hỏi một câu.

"Liên lạc được chưa?"

"Chưa."

Câu trả lời không chút bất ngờ, Cao Dương cũng chỉ là tiện miệng hỏi một câu không nhịn được, nhưng ngay khi cậu vừa quay đầu lại, lại nghe Thân Vương cực kỳ kích động nói: "Có hồi âm rồi! Có hồi âm rồi!"

Cao Dương lập tức xông đến bên cạnh Thân Vương, hướng ra ngoài nhìn qua ô cửa sổ nhỏ của công sự, sau đó liền thấy trên một ô cửa sổ tầng bốn của tòa nhà mà Nai Đặc và những người khác đang bị kẹt, có ánh sáng đang nhấp nháy theo nhịp điệu.

Bản thân Cao Dương có thể hiểu được mật mã Morse, vì thế cậu lập tức đọc ra tín hiệu đèn.

"Chiến đấu, chúng tôi vẫn còn sống phần lớn, bị kẹt trên tầng thượng, giao hỏa ác liệt với địch, chiếm giữ địa hình có lợi, đạn dược không đủ, nhưng vẫn có thể chống đỡ một thời gian, trận vong bốn người, bị thương mười một người, bốn người trọng thương, đã được cứu chữa, thuốc men không đủ, Nai Đặc."

Tín hiệu đèn tạm dừng, Cao Dương xoay người, vẻ mặt cuồng hỉ nói: "Nai Đặc mẹ nó vẫn còn sống!"

Một trận reo hò, Cao Dương lớn tiếng nói: "Mau, hồi âm cho anh ta! Chúng ta đã tới nơi, đang tìm cách cứu viện, viện quân sẽ tới ngay thôi, bảo họ nhất định phải kiên trì!"

Thân Vương kích động đến mức tay bắt đầu run lên, sau khi gửi tín hiệu đèn theo lời Cao Dương nói, phía đối diện nhanh chóng có hồi đáp.

Cao Dương vẫn lớn tiếng nói: "Hiểu rõ, có phải tên ngu ngốc đó tới không?"

Đèn tín hiệu tạm dừng, Cao Dương khó hiểu nói: "Tên ngu ngốc đó tới? Ai?"

Surt vẻ mặt lúng túng, hạ giọng nói: "Cái đó, kẻ địch có lẽ cũng nhìn thấy tín hiệu đèn, cho nên không thể nói tên của cậu."

Cao Dương gật đầu, lớn tiếng nói: "Tôi hiểu rồi, ừm? Ý gì cơ? Tên ngu ngốc đó chỉ tôi?"

Surt hắng giọng hai tiếng, coi như là ngầm thừa nhận.

Thân Vương im lặng dùng ánh sáng trả lời là đúng.

Cao Dương chỉ có thể tức giận suông, nhưng lúc này cậu có thể làm gì chứ, dùng đèn trả lời Nai Đặc là mày mới là thằng ngu à, không lãng phí thời gian như vậy được.

Ngay lúc này, đèn trong tòa nhà lại nhấp nháy.

"Cảm ơn."

Nhìn thấy chữ cảm ơn đánh bằng đèn, Cao Dương đột nhiên cảm thấy cơn giận lại tiêu tan, vì thế cậu gắt gỏng nói: "Đừng nói nhảm nữa, hỏi anh ta tình hình kẻ địch."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1867
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.