Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1915
Đột Kích Tim Gan

❊ ❊ ❊

Trận chiến tại Khartsyzsk này, bắt đầu thì tình hình chưa rõ ràng, nhưng đánh một hồi, điểm mấu chốt xoay chuyển cục diện cuối cùng cũng nổi lên mặt nước.

Khoảng thời gian gần đây, nói chính xác hơn là đã một thời gian không ngắn, ít nhất là mấy tháng gần đây, Cao Dương vẫn luôn tránh để Satan tham chiến trực tiếp, bởi vì cậu thấy không cần thiết phải mạo hiểm quá lớn, cho nên, né được trận nào hay trận đó.

Nhưng tránh chiến không phải sợ chiến, đặc biệt là khi không phải không có năng lực đó.

Tác chiến quấy rối sau lưng địch, thực hiện một trận đánh thọc thẳng vào tim gan, những người của Satan dù không phải là đội ngũ có sức chiến đấu mạnh nhất hành tinh này, nhưng tuyệt đối là một trong những kẻ mạnh nhất.

Cho nên trong trường hợp cần thiết, Cao Dương không chút do dự quyết định phái đại sát khí mạnh nhất, tinh nhuệ nhất, cũng là thứ chỉ có thể dùng vào thời khắc then chốt nhất trong tay mình ra chiến trường, mà đại sát khí này chính là Satan, cũng bao gồm cả chính cậu.

Thương binh đã được đưa đi, hoàn toàn không còn nỗi lo về sau, điều này khiến Cao Dương cảm thấy nhẹ nhõm, hoàn toàn không còn sự ràng buộc.

"Bupasnov, chủ trì phân phát vũ khí mới chuyển tới, chú ý tiết kiệm sử dụng!"

"Hồ Ly, anh ở lại đây, phải đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt."

"Bây giờ là mười hai giờ hai mươi lăm phút, đại đội pháo hạng nặng phải đến vị trí chỉ định trước một giờ rưỡi, và chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu."

Sau khi đưa ra mấy mệnh lệnh, sắp xếp xong trận chiến trong thành phố Khartsyzsk, Cao Dương vung tay, lớn tiếng nói: "Xuất phát!"

Khoảng cách đường thẳng tới trận địa pháo binh của địch cũng xấp xỉ mười cây số, nếu muốn ra khỏi thành phố từ khu vực dân quân kiểm soát, sau đó vòng qua tuyến phòng thủ của Lữ đoàn 72, cuối cùng mới tới được trận địa của Trung đoàn pháo binh 15, thì cần phải đi đường vòng khá xa, quãng đường này ít nhất cũng phải hai mươi cây số, nhiều thì thậm chí ba mươi cây số.

Cho nên, muốn thực hiện đột kích, cho dù không có trực thăng đưa trực tiếp đến khu vực trống trải nơi địch phòng thủ, thì cũng phải lái xe lại gần trận địa pháo binh của địch càng gần càng tốt, gần được bao nhiêu hay bấy nhiêu, như vậy chắc chắn nhanh hơn dùng hai chân chạy bộ.

Cao Dương, Lý Kim Phương, Gromilyov, Fry, Erin, Tommy, James, Số 13, Peter, Andy Ho, Albert, đây là những người thuộc lực lượng tác chiến chủ yếu của Satan, Reblov đi với tư cách quan sát viên pháo binh, anh ta cùng Chirayev, và hai người khác mà Chirayev mang theo là để chỉ điểm mục tiêu cho pháo binh.

Mười mấy người, chia nhau ngồi ba chiếc ô tô, bởi vì chỉ có ba chiếc xe dùng được, trong thành phố Khartsyzsk không thể tìm ra loại xe việt dã có thể chạy trên ruộng đồng như đi trên đất bằng trong thời gian ngắn.

Dùng kính nhìn đêm để xem đường, không bật đèn pha, ba chiếc xe lao ra khỏi thành phố trong bóng tối.

Tốc độ di chuyển trên ruộng đồng rất chậm, nhưng xóc thì không dữ dội lắm, chỉ có khi qua mấy chỗ mương rãnh là khá vất vả.

Trận địa của Trung đoàn pháo binh 15 nằm ở hướng Đông Nam, ra khỏi thành phố vòng một vòng, trước tiên lái về phía Tây một đoạn xa, sau đó mới đi về hướng Nam, đợi đến khi cảm thấy gần được rồi, chắc hẳn đã vượt qua tuyến phòng thủ của Lữ đoàn 72, ô tô bắt đầu cắt về phía Đông.

Cứ như vậy xuyên qua trong tình trạng không biết gì về tuyến phòng thủ của địch là rất mạo hiểm, nhưng đã là đột kích sau lưng địch thì việc này vốn dĩ là sự mạo hiểm lớn nhất, vì có thể tranh thủ chút thời gian, cũng chỉ đành làm vậy thôi.

"Sếp, phía trước hai cây số chính là con đường bị địch phong tỏa rồi, cách trận địa pháo binh của địch khoảng sáu cây số."

Cao Dương nhìn GPS trên tay Erin, lập tức nói trong bộ đàm: "Dừng xe, chúng ta đi bộ qua đó."

Cách địch đã không còn quá xa, địa hình lại là bình nguyên rộng lớn, nếu cứ lái xe thẳng tới sát trận địa nhà người ta mới tính là xong, thì đó không chỉ là mạo hiểm, mà là quá cuồng vọng.

Dọc đường lái xe mất tròn một tiếng đồng hồ, cũng khá mệt người, xuống xe, Cao Dương trước tiên vươn vai một cái, sau đó mới cầm súng trường trên tay, hạ giọng nói: "Đội hình tam giác, giãn cách mỗi người năm mươi mét, Gấu Trúc và Số 13 cùng nhóm với tôi, Cáp Mô, Bá Vương Long, Peter, Mèo Béo, Gián thuộc nhóm đột kích, Đại Cẩu, Tiểu Thương Dăng, Công Phong nhóm hỗ trợ, Reblov, mấy người còn lại ở phía sau, chú ý bám theo."

Chirayev hạ giọng nói: "Tôi, hãy xếp tôi vào nhóm hỗ trợ đi, tôi ở trong nhóm trinh sát không có tác dụng gì, để tôi vào nhóm hỗ trợ, tôi có thể thay băng đạn cho Đại Cẩu, thay nòng súng gì đó, vẫn hơn là nhàn rỗi."

Cao Dương gật đầu, hạ giọng nói: "Được, xuất phát."

Chirayev vỗ vỗ Gromilyov, cầm nòng súng dự phòng của Gromilyov lắc lắc, hạ giọng nói: "Anh xem, chúng ta lại về chung một đội rồi, vẫn là tôi làm phó xạ thủ cho anh."

Sau khi bắt đầu đi thì không còn cơ hội nói cười nữa, đội ngũ giãn cách khoảng cách, lặng lẽ chạy bước nhỏ về phía đường cái, khi cách đường cái còn vài trăm mét, Cao Dương cho đội ngũ dừng lại, giơ súng quan sát một lát rồi hạ giọng nói trong bộ đàm: "Không có ai cả, tranh thủ thời gian đi qua."

Một số động tác chiến thuật hoặc đội hình cơ bản đã không cần phải nói thêm nữa, Lý Kim Phương dẫn nhóm đột kích lên vị trí tiền đầu nhất, từ Tây sang Đông, sau khi băng qua đường cái, rất nhanh lại là Cao Dương lên vị trí tiền đầu.

Thời gian việt dã năm cây số khi mang đầy đủ vũ khí trang bị đều mất khoảng hai mươi phút, mà khi tác chiến thực sự, không có tình huống đặc biệt, thông thường sẽ không liều mạng chạy như lúc huấn luyện, cho nên tốc độ tự nhiên chậm hơn nhiều.

Ước tính khoảng cách sáu cây số, vừa đi vừa tìm kiếm dấu vết của địch dọc đường, còn phải đề phòng gặp phải cảnh giới của địch, bốn mươi phút sau mới đi được chừng năm cây số.

Một trung đoàn pháo binh cũng không ít người, dàn trận địa bày ra cũng là một mảng lớn, chỉ cần địch không di chuyển trên phạm vi rộng, thì không lo không tìm thấy bọn họ, mà trận địa của địch tuy có độ lệch khoảng hai cây số so với nơi tù binh chỉ, nhưng lúc này đã có thể nhìn thấy ánh đèn trên trận địa của Trung đoàn pháo binh 15 rồi.

Tuy tạm thời chưa biết bộ chỉ huy nằm ở vị trí nào, nhưng tìm bộ chỉ huy ra cũng không phải vấn đề gì lớn.

Nằm sâu trong hậu phương, áp lực tự nhiên nhỏ hơn nhiều, tuy theo lý mà nói là nên thực hiện quản chế ánh sáng, nhưng Trung đoàn pháo binh 15 rõ ràng không tuân thủ quy định này, dù sao có ánh đèn thì bắn pháo tiện hơn mà, bắn pháo trong tối tăm, cái đó cũng cần kỹ thuật cao siêu, có ánh đèn thì chẳng khác gì ban ngày.

Thấy khoảng cách đã gần đủ, Cao Dương hạ giọng nói trong bộ đàm: "Mục tiêu chính của chúng ta là bộ chỉ huy địch, trước khi chưa phát hiện bộ chỉ huy, tuyệt đối không được để lộ."

Nhắc nhở mọi người một chút, đội ngũ tiếp tục tiến lên, hơi tăng tốc độ một chút, cho đến khi Lý Kim Phương hạ giọng nói: "Có người, có thể là trạm gác vòng ngoài của địch."

Đội ngũ tạm dừng lại, sau khi Cao Dương quan sát kỹ xung quanh, hạ giọng nói: "Chắc là lính gác của địch, tổng cộng ba người, gần đó không còn ai khác, lực lượng cảnh giới của địch không mạnh, chúng ta vòng qua là được, chú ý dưới chân, chú ý xung quanh, tiếp tục tiến lên."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1867
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.