Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2191
Không Cần Cảm Ơn Tôi

❊ ❊ ❊

Chiếc máy cày chạy bình bịch, ngoại trừ độ rung hơi mạnh một chút ra, Cao Dương phát hiện chiếc máy cày này khá thoải mái, chỉ là hơi chật, và tốc độ thực sự rất nhanh.

Nhìn đồng hồ tốc độ, Cao Dương ngạc nhiên nói: "Chạy được tám mươi cây số cơ à, khá đấy chứ, có điều hòa, có radio, lại còn..., từ bao giờ máy cày lại tiên tiến và thoải mái thế này."

Lão nông kia trông chừng sáu mươi mấy tuổi, Cao Dương càng nói, ông ta càng run rẩy dữ dội hơn. Justin lúc này đã hoàn hồn, anh nói với lão nông: "Đừng sợ, chúng tôi sẽ không làm hại bác đâu. Bác nhìn ra không? Thực ra chúng tôi là đặc vụ đang thi hành nhiệm vụ, đặc vụ quốc gia. Chúng tôi đang phá một tập đoàn tội phạm quốc tế rất lớn, rất không may là chúng tôi bị lộ rồi, nhưng đừng lo, viện trợ của chúng tôi sẽ đến rất nhanh thôi."

Lão già không còn run rẩy dữ dội nữa, ông ta cẩn trọng hỏi: "Những chiếc trực thăng kia, là đuổi theo các người à?"

Justin gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, chính là thế. Một tập đoàn tội phạm xuyên quốc gia, buôn bán người đấy, bác biết không? Ở chỗ các bác chắc chắn có người mất tích, đúng rồi, là chúng nó làm cả đấy."

Hình ảnh của Cao Dương lúc này là một ông lão, hình ảnh của Justin cũng là một ông lão, nhưng sau khi gỡ bỏ lớp hóa trang trên mặt xuống, khuôn mặt anh ta không còn giống ông lão nữa.

Lão già lái máy cày vẻ mặt thông suốt nói: "Hèn gì, các người hóa trang đúng không? Bị người ta nhìn thấu rồi?"

"Đúng, đúng, không sai, chính là thế. Cứ yên tâm lái máy cày đi. Nói thật là tôi đột nhiên rất hứng thú với chiếc máy cày của bác, hiệu gì, model nào thế?"

Lão nông trông không còn căng thẳng như trước nữa, ông ta liếc nhìn Justin một cái, rồi nói: "Deutz-Fahr, biết không? Hàng Đức đấy. Cậu chắc chắn biết Lamborghini, cũng chắc chắn biết Lamborghini lúc đầu là sản xuất máy cày, sau đó khi Lamborghini bắt đầu sản xuất siêu xe, họ đã bán mảng kinh doanh máy cày cho Deutz-Fahr. Chiếc máy cày này chính là Agrotron X720. Máy cày do Ý sản xuất thì hay mắc vặt, nhưng chiếc này thì khác, chưa bao giờ gặp bất cứ vấn đề gì."

Justin nghiêm túc nói: "Rất tốt, tôi nhớ rồi. Xin hãy lái máy cày cho tốt, chỉ cần bác lái xe an toàn, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu."

Cao Dương không hiểu Justin đang lải nhải cái gì, sau khi thò đầu ra ngoài nhìn, cậu nói: "Này, trực thăng vẫn luôn theo chúng ta đấy, thế này không ổn, chúng ta không thể cứ bị giám sát mãi được."

Justin hít sâu một hơi, nói: "Vì bây giờ chúng ta không cần phải chạy bộ nữa, thì tôi phải nói với cậu một vấn đề rất nghiêm trọng. Lúc nãy cậu đã đá tôi hai cái, tát tôi tám phát, rất đau, hơn nữa cậu còn nhéo tôi một cái y như đàn bà vậy!"

Cao Dương không cho là đúng nói: "Khó cho cậu nhớ kỹ thế nhỉ. Được rồi, không cần cảm ơn."

Justin vẻ mặt kinh ngạc nói: "Không cần cảm ơn? Cậu tưởng tôi đang cảm ơn cậu đấy à? Nhìn tôi đây này, trên người tôi đầy máu, toàn là kiệt tác của cậu đấy, cậu làm tôi trông cứ như một kẻ bị hành hạ đến thê thảm! Vậy mà cậu lại còn tưởng là tôi đang cảm ơn cậu?"

Cao Dương nhíu mày: "Chứ còn sao nữa? Này, tám phát tát, hai cái đá, một cái nhéo, tức là tôi đã cứu cậu mười một lần rồi, nếu không thì giờ cậu đã thành cái rổ rồi. Được rồi, không cần cảm ơn tôi."

Justin trừng mắt nhìn Cao Dương, thở hổn hển vài hơi, cuối cùng đành phải phẩy tay: "Được rồi, cảm ơn cậu vì đã không bỏ mặc tôi lúc tôi muốn bỏ cuộc. Tôi tha thứ cho cậu, tôi tha thứ cho cậu vì đã đối xử tàn nhẫn với tôi, tàn nhẫn đến mức..., thôi bỏ đi."

Cao Dương nhìn ra ngoài một chút, rồi quay đầu lại nói: "Không đọc được tiếng Ý, nhưng chúng ta chắc là đang đi theo hướng rời xa khu vực trung tâm Rome."

"Đúng vậy, chúng ta trốn vào trong đám đông mới an toàn, càng đông người càng tốt, nhất là với khuôn mặt phương Đông như tôi. Nơi càng ít người càng không có lợi cho việc ẩn nấp của chúng ta, trừ khi cậu muốn theo tôi đánh du kích trên vùng núi, tôi khá giỏi chuyện này, nhưng cậu e là hơi quá sức đấy."

Justin rùng mình một cái: "Không, chúng ta nhất định phải quay về nội thành. Để tôi nghĩ xem làm thế nào để sống sót quay về, chứ không phải bị Mario chặn đường. Tin tôi đi, trực thăng chắc chắn đã gọi tới một lượng lớn quân tiếp viện rồi."

Cao Dương thở hắt ra, nói: "Làm thế nào đây, nghĩ đi."

Chiếc máy cày lao vun vút trên đường cái, mà Cao Dương và Justin vẫn chưa nghĩ ra cách nào hay, mãi cho đến khi chiếc máy cày đi ngang qua một ngôi làng không xa đường lớn, Cao Dương đột nhiên nói: "Dừng lại, chỗ vừa nãy có rất nhiều xe!"

Justin bảo lão nông dừng máy cày lại rồi lái ngược trở về, sau đó nói: "Đúng vậy, ở đó đang tổ chức một đám cưới."

Cao Dương lập tức nói: "Tôi có cách rồi, tôi có cách rồi! Bảo ông ta lái máy cày qua đó, lái vào trong làng!"

Chiếc máy cày chạy vào trong làng, ở bãi đất trống đầu làng đỗ rất nhiều xe, cực kỳ nhiều. Mà ngay tại một nhà gần đồng ruộng ngoài rìa làng, có một cái sân rất lớn, trong sân dựng cổng hoa tươi, có rất nhiều người đang ngồi trong sân.

Máy cày dừng lại ở đầu làng, Cao Dương và Justin xuống xe, chạy thẳng về phía nhà đang tổ chức đám cưới. Mà sau khi họ chạy được mấy chục mét, lão nông đang vội vã quay đầu máy cày đột nhiên thò đầu ra, gào lên với Justin: "Cậu lừa ai đấy, đồ khốn! Tưởng tôi chưa xem phim bao giờ à, gián điệp! Phì!"

Gào xong, lão già lái máy cày chạy biến. Nhưng chạy chưa được bao xa lại dừng lại, sau đó lại thò đầu ra lần nữa, gào to với Cao Dương và Justin đang dở khóc dở cười: "Nhớ lấy, nếu các người thực sự muốn mua máy cày, nhất định đừng mua Goldoni, hay hỏng lắm!"

Lão già cuối cùng cũng lái máy cày bỏ chạy mất. Cao Dương nhìn trực thăng trên bầu trời, nhún vai nói: "Bây giờ, hãy để chúng ta đi làm lũ khốn phá hoại đám cưới thôi."

Justin vặn cổ, nói: "Đưa tôi một khẩu súng ngắn, tôi thấy bây giờ khá là phấn khích đấy!"

Lễ cưới sẽ tổ chức ở nhà thờ, nhưng nghi thức hiện tại là phần sau khi từ nhà thờ ra, trở về nhà mọi người tụ tập uống rượu, nhảy múa, rồi ăn chút gì đó. Dưới một cái rạp trang trí hoa tươi, trên sân khấu trải thảm đỏ, có cô dâu chú rể và mấy người khác, dường như đang phát biểu. Đợi họ nói xong, chắc là đến giờ ăn rồi. Đám cưới thôn quê nước Ý, chỉ có vậy thôi.

Tiếng ồn của ba chiếc trực thăng lấn át cả tiếng nhạc, thu hút sự chú ý của các vị khách. Đợi họ quay đầu lại, liền nhìn thấy Cao Dương và Justin khí thế hung hăng đã đến phía sau đám đông.

Justin gào lên: "Không ai được cử động, yên lặng ngồi ở chỗ của mình!"

Hiện trường đám cưới thoáng chốc hơi hỗn loạn, nhưng sau khi Justin bắn hai phát súng lên trời "đoàng đoàng", tất cả mọi người lập tức tuân theo chỉ thị của Justin.

"Đừng ai cử động, không chạy loạn thì chúng tôi sẽ không khai hỏa. Không ai cử động, vậy thì cứ để các người yên lặng tổ chức đám cưới, rõ chưa?"

Hét xong một câu, Justin sắp sửa bước lên sân khấu đám cưới nhìn thấy cô dâu, thế là anh ta lập tức dừng bước, lẩm bẩm một mình: "Ôi, làm phiền đám cưới của một cô dâu xinh đẹp, mình thật đúng là tội nghiệt sâu nặng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2127
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.