Ba người họ đã tiến hành bắn thử trong một khoảng thời gian dài, chủ yếu là để kiểm tra độ ổn định của súng ống và đạn dược. Khẩu súng trong tay Cao Dương là súng cũ, đạn cũng là đạn cũ, mà đã qua mấy chục năm rồi, đạn còn ổn định như lúc mới xuất xưởng hay không thì khó mà nói trước được.
Cuối cùng, Cao Dương lấy khẩu K98 mà Phí Đa Nhĩ để lại cho anh, ngoài ra còn chọn thêm một khẩu Springfield M1903, còn Thôi Bột và Phoenix thì mỗi người đều lấy một khẩu M1903 tương tự.
Súng bắn tỉa thời Thế chiến II không có nhiều sự lựa chọn, cho nên muốn nâng cao độ chính xác và tính ổn định, chỗ duy nhất có thể tiếp tục xoay xở chính là đạn dược.
Khi Cao Dương và đồng đội đã kiểm tra sơ bộ súng xong, việc còn lại là cầm theo những vỏ đạn đã bắn, lái xe thẳng tới Portland để tìm Jack.
Sau một đêm chạy xe, khi đến Portland trời vẫn chưa sáng. Sau khi gặp Jack, Cao Dương vì chạy xe suốt đêm nên vô cùng mệt mỏi đã lấy khẩu súng trường của mình ra, nói: "Tôi cần anh đảm bảo khẩu súng này bắn ra những viên đạn có thể trúng đầu người ở khoảng cách 450 mét."
Một khẩu súng bắn tỉa 98k đạt tiêu chuẩn, đáng lẽ phải có khả năng bắn trúng đầu người ở cự ly 300 mét, và bắn trúng ngực người ở cự ly 600 mét, sở hữu độ chính xác này mới gọi là đạt chuẩn.
Bản thân Phí Đa Nhĩ là một tay bắn tỉa đẳng cấp, khẩu súng của ông cũng là loại hàng tuyển chọn trong những khẩu tốt nhất. Trong quá trình thử nghiệm của Cao Dương và đồng đội, khẩu súng của ông khi sử dụng số đạn cũ còn sót lại, có thể bắn trúng mục tiêu bia hình đầu người ở cự ly khoảng ba trăm năm mươi mét, nhưng ở khoảng cách trên bốn trăm mét, thì không thể đảm bảo bắn trúng mục tiêu có kích cỡ đầu người nữa.
Súng thì không thể cải tiến được, nếu có đạn tốt hơn, có lẽ mới đạt được mục tiêu của Cao Dương.
Jack vẫn như cũ, anh ta cầm khẩu súng của Cao Dương lên xem xét, sau đó nhìn qua súng của Thôi Bột và Phoenix rồi gật đầu nói: "Dùng để làm gì?"
Mặc dù quan hệ với Jack rất tốt, nhưng Jack không phải người trong giới của Cao Dương. Jack vẫn luôn là một thợ làm súng hợp pháp, dù anh ta thường xuyên làm mấy thứ phi pháp, nhưng Cao Dương vẫn không muốn liên lụy đến Jack.
"Đừng hỏi nữa, thứ tôi cần là ở khoảng cách bốn trăm năm mươi mét, có thể bắn trúng mục tiêu một cách chính xác từ trong một đám người, tuyệt đối không được vì yếu tố súng và đạn mà bắn lệch."
Jack suy tư một lát, nhìn Thôi Bột và Phoenix rồi đột nhiên nói: "Đạn của Springfield thì dễ giải quyết, có loại đạn .3006 độ chính xác cao chuyên dụng, nếu súng của cậu cực tốt, thì bắn trúng đầu ở cự ly bốn trăm năm mươi mét không thành vấn đề."
Cao Dương trầm giọng nói: "Nhưng tôi cần đạn cho súng 98k, tôi đã mang theo vỏ đạn rồi."
Jack gãi gãi đầu, có chút khó xử nói: "Đạn cỡ 7.92 thì khó tìm, ý tôi là đạn độ chính xác cao không dễ giải quyết, cái này cần thời gian."
Cao Dương thở hắt ra, thấp giọng nói: "Nhưng chúng tôi rất gấp, cực kỳ gấp, nhiều nhất chỉ có một ngày thời gian thôi."
Jack tiếp tục gãi đầu, sau đó anh ta ngẩng đầu lên, thấp giọng nói: "Cho tôi một ngày, tôi sẽ đi mua một ít đạn đầu nhọn hạng nặng 8mm, có một thương hiệu đạn Mauser 8mm độ chính xác khá tốt, sau đó tháo đầu đạn ra, chọn ra một lô đầu đạn không có sai số, rồi sử dụng vỏ đạn cũ của cậu, tôi sẽ tự tay nạp lại một số viên đạn, độ chính xác chắc là đủ dùng."
Cỡ nòng của súng trường Mauser 98k là 7.92mm, nhưng đạn 8mm cũng dùng được. Đạn 98k có thể mua được trên thị trường Mỹ phần lớn đều là loại 8mm.
Cao Dương suy nghĩ một chút rồi nói: "Được, Jack, một ngày thời gian, tôi có mười hai vỏ đạn, mười hai viên đạn một ngày chắc chắn làm được."
Jack cười nói: "Được, vậy đạn .3006 cần bao nhiêu viên? Tôi có hàng dự trữ, các cậu có thể bắn thử trước."
Cao Dương nhìn Thôi Bột và Phoenix rồi lập tức nói: "Lúc chúng tôi đi, mỗi khẩu súng có mười viên đạn là đủ rồi."
Jack cười nói: "Đủ rồi ư?"
Thực ra mỗi khẩu súng mang theo một viên đạn là đủ rồi, nếu cảm thấy không đủ yên tâm thì mang theo hai viên là dư dả, mà thực tế thì xác suất sử dụng viên đạn thứ hai gần như bằng không.
Cao Dương nắm chặt vai Jack, vô cùng nghiêm túc nói: "Jack, trong lúc chế tạo đạn, tuyệt đối không được để lại dấu vết có thể khiến người khác truy ra cậu, tuyệt đối không được."
Jack suy tư một lát rồi nói: "Những viên đạn .3006 đó, nhà sản xuất là một thương hiệu lớn, chủ yếu dùng làm đạn súng săn, nhóm đối tượng sử dụng cực kỳ đông đảo, không cần lo lắng bị truy vết đâu. Còn về số đạn Mauser chúng ta chế tạo, tôi nắm chắc, sẽ không để lại dấu vết gì."
Cao Dương mỉm cười nói: "Mười hai viên đạn Mauser, hai mươi viên đạn .3006, chỗ thử bắn ở đây không tính, chỉ tính số đạn chúng tôi mang đi, vậy thì, cứ một vạn đô la một viên đi."
Jack hơi sững người, nhưng sau đó nói: "Được thôi, một vạn đô la một viên, cái giá rất công đạo."
Một viên đạn dù thế nào cũng không đáng giá một vạn đô la, cho nên cái giá Cao Dương trả trong đó một đô la là tiền đạn, số tiền còn lại tất cả đều là trả cho rủi ro mà Jack phải gánh chịu.
Cao Dương mỉm cười nói: "Tiểu Donnie sẽ đưa tiền an toàn cho cậu."
Jack đi mua số đạn cần cải tiến, Cao Dương ở trong phòng nghỉ của Jack gọi cho Morgan một cuộc điện thoại, sau đó tranh thủ chợp mắt một lúc.
Đợi đến khi trời lại sắp tối, Jack cuối cùng cũng nạp xong số đạn cho Cao Dương.
Chỉ là tự tay nạp lại mười hai viên đạn, nhưng Jack trông có vẻ như đã mệt mỏi từ rất lâu. Anh ta đặt mười hai viên đạn lên trước mặt Cao Dương, vẻ mặt mệt mỏi nói: "Mười hai đầu đạn không sai số được chọn ra từ một trăm đầu đạn, trọng lượng đầu đạn hoàn toàn không sai biệt, tất cả đều đã được đánh bóng qua. Công nhân đã tan làm hết rồi, trường bắn đã dọn trống, bây giờ cậu có thể thử súng đạn được rồi."
Cao Dương cầm số đạn lên, cười nói: "Tôi cực kỳ tin tưởng anh, bây giờ hãy để chúng tôi xem tay nghề của anh."
Đến trường bắn, dựng một cái bia hình đầu người ở khoảng cách bốn trăm năm mươi mét, Cao Dương nằm sấp ở tư thế nằm bắn, sau khi ngắm kỹ, bắn thử ba phát.
Cả ba phát đều trúng chính xác vào bia hình đầu người, độ chính xác tăng lên nhờ đạn cải tiến rất rõ rệt.
Sau đó Cao Dương ở tư thế đứng bắn thêm ba phát nữa, tương tự như vậy, cả ba phát đều trúng bia.
Hiệu quả vô cùng tốt, bây giờ thiết bị phần cứng của Cao Dương đã đảm bảo được nhu cầu của anh.
Jack vẻ mặt thán phục nói: "Cậu là người bắn đứng chính xác nhất trong tất cả các xạ thủ mà tôi từng thấy, không một ai hơn được, nhưng cậu bây giờ chỉ còn lại sáu viên đạn thôi đấy."
Cao Dương rút một viên từ số đạn còn lại, cười nói: "Tôi chỉ cần một viên đạn này thôi, và cũng chỉ có cơ hội bắn một phát."
Jack nhún nhún vai, cười khổ: "Không biết cậu định làm gì, nhưng chắc chắn là một chuyện đại sự rất ghê gớm."
Cao Dương nhìn đồng hồ, cười nói: "Chúng tôi phải đi bắt chuyến bay đây, nếu lỡ chuyến bay thì súng và đạn của chúng tôi không mang theo được mất. Chúng tôi cáo từ tại đây, cảm ơn sự giúp đỡ của anh, Jack."
Nói xong, Cao Dương nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định tiết lộ một chút phong thanh, thế là anh nói với Jack: "Nếu anh muốn biết những viên đạn này được dùng để làm gì, thì hãy xem tivi nhiều vào nhé. Nếu anh thấy tin tức lớn, thì nghĩa là tôi đã thành công rồi. Nếu anh không thấy tin tức, hoặc tin tức nói tôi thất bại, thì sau này tôi sẽ không đến tìm anh nữa đâu."(~^~)