Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2198
Không Thể Đối Đáp

❊ ❊ ❊

Cao Dương nhìn ra ngoài cửa, tay phải cầm súng, tay trái cầm điện thoại, gọi cho Số 13.

Đợi sau khi Số 13 nhấc máy, Cao Dương hạ giọng nói: "Chúng tôi gặp chút rắc rối."

"Để tôi nghe xem nghiêm trọng đến mức nào."

Số 13 vẫn giữ tông giọng bình thản không chút gợn sóng như mọi khi, Cao Dương thở hắt ra, hạ thấp giọng: "Chúng tôi bị bao vây rồi, không biết phạm vi vòng vây lớn bao nhiêu, không biết có bao nhiêu người được điều đến để tìm chúng tôi, tóm lại cứ đi vài bước là lại đụng độ kẻ địch, rồi phải nổ súng. Tôi không thể cứ thấy người là giết mãi thế này, nhưng tôi cảm giác hiện giờ mình như đang đứng trong màn sương mù vậy, chúng tôi quá thiếu thông tin tình báo, cho nên, tôi cần sự hỗ trợ của cậu."

"Rõ rồi, cho tôi biết vị trí hiện tại của các anh, chúng tôi vẫn luôn đi về hướng của anh, giờ có lẽ chúng ta đã rất gần nhau rồi."

Cao Dương quay người nhìn Justin, hạ giọng: "Này, anh bạn, hỏi xem đây là nơi nào, cụ thể chút đi."

Justin cởi đôi giày cũ trên chân ra, lấy một chiếc giày cổ lửng từ trong túi giấy đang định xỏ vào chân, nghe thấy lời Cao Dương, anh ta quay đầu nhìn nữ chủ nhân nói: "Đây là đâu? Đồng nghiệp cần địa chỉ chính xác để đến nhanh nhất."

Sau khi có được địa chỉ và báo cho Cao Dương, Justin xỏ nốt chiếc giày thứ hai, cúi người thắt dây giày xong liền đứng dậy, đi vài bước rồi vô cùng vui mừng nói: "Này giày ơi, thật sự rất thoải mái, hoàn hảo! Lần này tôi có thể yên tâm chạy mà không cần lo đôi giày chết tiệt này tuột khỏi chân nữa. Tôi nói cho anh biết, đi mấy đôi giày da rẻ tiền đúng là một sự tra tấn."

Cao Dương nhìn đôi giày mới của Justin, đoạn nhíu mày nói: "Có một người mà tôi vô cùng vô cùng kính trọng, người có ảnh hưởng rất sâu sắc đến tôi từng nói với tôi một câu, chính xác hơn là đã đưa cho tôi một lời khuyên."

Cao Dương cầm một cái cốc, rót cho mình cốc nước rồi ừng ực uống cạn, đoạn vẻ mặt khó hiểu nói: "Trước đây tôi luôn tin tưởng tuyệt đối câu nói này, nhưng từ khi Raphael theo tôi, tôi cảm thấy người Ý có lẽ không tệ đến thế."

Justin nhíu mày: "Người Ý? Anh đang nói Raphael sao? Không không không, Raphael là người Sicily, người Sicily và người Ý không giống nhau."

Cao Dương đặt cốc nước xuống, búng tay một cái, vẻ mặt tán thưởng nói: "Quá đúng, người Sicily thực sự không giống người Ý. Fuck, tôi thực sự nên nghe lời khuyên của Phí Đa Nhĩ, đó là kinh nghiệm quý báu mà họ đã đánh đổi bằng máu, vậy mà tôi lại vứt bỏ như cỏ rác."

Justin gãi đầu, hỏi: "Anh đang nói đến cái gì? Câu nói nào?"

Cao Dương thở hắt ra, nói: "Nếu kẻ địch của cậu là người Ả Rập, cậu đã thắng. Nếu chiến hữu bên cạnh cậu là người Ý, cậu đã thua."

Justin vô cùng bất mãn: "Này, anh đang nói xấu người Ý ngay trước mặt một người Ý đấy."

Cao Dương đặt súng lên bàn, nhún vai nói: "Thỏ lúc đó đã hỏi một câu, anh ấy nói nếu chiến hữu là người Ý, đánh nhau với người Ả Rập thì sẽ thế nào. Người già mà tôi rất kính trọng kia nói, cậu sẽ phát hiện ra là mình đã tiêu diệt hết kẻ địch, nhưng cuối cùng lại thua cuộc chiến."

Justin lập tức phản bác: "Nhảm nhí, đây tuyệt đối là lời nhảm nhí vô nghĩa."

Cao Dương chỉ vào Justin, nói: "Đồ khốn, nhìn anh xem, tôi đang bận tiêu diệt kẻ địch, anh lại đang bận chọn cho mình một đôi giày mới vừa chân."

Justin xua tay, hết sức nghiêm túc nói: "Anh bạn, hãy tưởng tượng xem, anh đi một đôi giày không vừa chân mà phải chạy thục mạng để trốn tránh sự truy sát, chẳng lẽ anh không muốn đổi một đôi giày vừa vặn thoải mái hơn rồi mới chạy tiếp sao? Đây là chạy trốn lấy mạng đấy, đổi đôi giày tốt ít nhất cũng chạy nhanh hơn một chút."

Nói xong, Justin vung tay nói: "Chỉ cần còn sống, thì phải tận hưởng cuộc sống. Đời người là hữu hạn, anh không thể lãng phí sinh mạng của mình, cũng vì sinh mạng là hữu hạn nên anh phải đối xử tốt với bản thân. Không ai có thể cướp pizza và mì Ý ra khỏi bàn ăn của người Ý, cũng không ai có thể cướp đôi giày da thủ công thoải mái ra khỏi chân người Ý. Anh bạn, anh căng thẳng quá rồi, anh không nên căng thẳng như vậy, tình hình hiện tại vẫn ổn mà, đúng không?"

Cao Dương bất lực thở dài: "Trên người anh thực sự có sự lạc quan độc nhất vô nhị của người Ý."

Justin chỉ vào mình, nói: "Anh bảo không thể làm chiến hữu với người Ý, vậy bây giờ thì sao? Chúng ta hợp tác lâu như vậy, chúng ta đánh đâu thắng đó, không phải sao?"

Cao Dương lập tức giơ tay làm động tác dừng lại: "Không, chúng ta không phải chiến hữu, chưa từng là. Anh là tay buôn tình báo, tôi là lính đánh thuê, chúng ta không cùng một kiểu người. Chúng ta chỉ có giao dịch làm ăn chứ không phải chiến hữu. Còn về hiện tại, bây giờ anh là kẻ vướng chân khiến tôi phải tốn bao tâm trí để giữ lại cái mạng nhỏ cho anh, hiểu chưa? Chiến hữu, theo nghĩa đen của từ này thì rất dễ hiểu, anh phải có khả năng chiến đấu cùng tôi thì mới gọi là chiến hữu, nhưng rõ ràng anh không thể chiến đấu cùng tôi, cho nên chúng ta có thể bỏ chữ 'chiến' đi, chỉ giữ lại chữ 'hữu' là đủ rồi."

Nói xong, Cao Dương lại giơ tay ngăn Justin đang định lên tiếng: "Đừng nói chuyện là chiến hữu với tôi nữa, xui xẻo lắm."

Justin rất tùy ý nhún vai: "Tùy anh vậy, anh bạn, có muốn uống chút rượu vang không? Tôi nghĩ anh cần thư giãn một chút, anh căng thẳng quá rồi."

Cao Dương há miệng, định nói gì đó nhưng lại không biết phải nói sao. Ngẫm lại tính cách của người Ý, rồi liên hệ với những việc Justin làm, anh nhận ra một tràng lời lẽ mình vừa nói ra hoàn toàn là chuyện nhàn cư vi bất thiện.

Nhìn Cao Dương vẻ mặt đờ đẫn, Justin bĩu môi nói: "Theo cách nói của chúng tôi, chỉ có ban ngày nghỉ ngơi tốt thì buổi tối mới ngủ ngon được. Dù sao bây giờ cũng chưa ai đến giết chúng ta, anh căng thẳng có ích gì? Nếu có nhiều người đến mà anh không đối phó nổi, căng thẳng có ích gì? Cho nên hãy thả lỏng ra, anh nên tận dụng khoảng thời gian quý giá này mà nghỉ ngơi chút đi."

"Ban ngày nghỉ ngơi tốt, ban đêm mới ngủ ngon, Fuck, nghe hợp lý thật, tôi lại không thể phản bác được câu nào."

Cao Dương ngồi xuống, thở hắt ra: "Chúng ta phải đợi Số 13 đến tiếp ứng thôi, chỉ dựa vào hai người chúng ta thì không xông ra ngoài được, nhất là khi phải mang theo cái cục nợ là anh... Thôi bỏ đi, coi như tôi chưa nói gì, rót cho tôi ly rượu vang đi."

Justin trước hết xin phép ý kiến của nữ chủ nhân, sau đó mới đi lấy nửa chai rượu vang, một tay cầm hai cái ly, một tay cầm rượu, rót cho Cao Dương rồi đẩy ly rượu đến trước mặt anh, bản thân cũng cầm lấy một ly, lắc lắc về phía Cao Dương, mỉm cười: "Cạn ly."

Cao Dương cầm ly rượu vang lên uống một ngụm, lúc này Justin mới lắc lắc ly rượu, mỉm cười: "Chúng ta không có thời gian đợi Số 13 đến đâu, nhưng mà, chỉ cần không phải bắt tôi cầm súng đối xạ với người khác, anh sẽ phát hiện ra tôi cũng khá lợi hại đấy. Bây giờ tôi có một cách có thể giúp chúng ta rời khỏi đây, muốn nghe thử không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2204
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.