Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2210
Không Phải Tắc Kè

❊ ❊ ❊

Cao Dương cảm thấy, đã bắt buộc phải để Tarta lộ diện cùng với tên lửa vác vai, vậy thì tình cảnh của Tarta thực sự rất nguy hiểm.

Nghĩ mà xem, Italy dù thế nào cũng là một nước lớn, bị người ta vác súng xông vào sát hại rồi rút lui không biết bao nhiêu lần ở Rome, cuối cùng vất vả lắm mới bao vây được, tưởng chừng sắp bắt sống tới nơi, vậy mà cuối cùng lại phải lễ phép tống tiễn người ta xuất cảnh. Cao Dương cảm thấy nếu mình rơi vào hoàn cảnh này, chắc chắn sẽ phát điên mất.

Cho nên rất có khả năng cuối cùng anh ta sẽ bình an vô sự, Yalipin và những người khác cũng có thể thoát thân. Thế nhưng, một mình Tarta sau khi mất đi chỗ dựa, kết cục có lẽ sẽ rất thảm hại. Nếu có người quyết định bắt giữ Tarta, hoặc đơn giản là bắn chết hắn, khả năng này không hề nhỏ.

Có những chuyện không thể chỉ tính toán theo lẽ thường. Ví dụ như Italy hẳn sẽ kiêng dè việc Tarta còn giữ tên lửa vác vai trong tay mà phải thả hắn đi vì sợ "ném chuột vỡ đồ", lựa chọn này đúng là bình thường. Nhưng nếu có người vì phẫn nộ mà mất đi lý trí, quyết định dù thế nào cũng phải bắt một người về để ăn nói với dân chúng, vậy thì Tarta gần như chắc chắn phải chết.

Hơn nữa, nếu vị trí của Yalipin và những người khác bị phát hiện, rồi bị đối phương "rút củi dưới đáy nồi", thì không chỉ riêng Tarta gặp nguy hiểm đâu, cả đám Yalipin cũng đừng hòng chạy thoát. Hơn nữa, với tính cách của Yalipin, lão chắc chắn sẽ chọn cách đồng quy vu tận chứ không để bị bắt sống.

Cho nên, bây giờ Cao Dương đang lái xe, đi theo sau xe cảnh sát mở đường, hành trình thông suốt không gặp trở ngại, nhưng lòng anh lại không thể an tâm. Anh thì an toàn rồi, nhưng Hắc Ma Quỷ thì chưa được an toàn.

Thế nhưng khi hỏi Yalipin, Cao Dương lại cảm thấy mình hỏi một câu vô nghĩa.

Quả nhiên, Yalipin chỉ thản nhiên nói: "Tự lo cho bản thân đi, đừng lo lắng cho người khác, Tarta biết phải làm thế nào."

Cao Dương thở hắt ra, nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn nói: "Rõ, con sẽ cẩn thận."

Tiếp theo, Cao Dương không nói nữa, anh tập trung lái xe, cho đến khi đoàn xe đến ngoại ô Rome. Ở một khu đất không cách xa quốc lộ là mấy, một chiếc trực thăng cảnh sát đã đỗ ở đó, rất nhiều xe cảnh sát dừng xung quanh chiếc trực thăng.

Cao Dương xuống xe, chuyên gia đàm phán đi đến trước xe anh, vẻ mặt ủ rũ nói: "Trên trực thăng có thiết bị y tế, bây giờ anh có thể đi rồi, nhưng tôi muốn biết anh có biết lái trực thăng không?"

Cao Dương bây giờ cảm thấy quyết định học lái trực thăng với Thôi Bột của mình quả thực là anh minh thần võ. Mặc dù anh chẳng có mấy cơ hội để lái trực thăng, nhưng anh thực sự có thể lái nó đi, hơn nữa đối với loại trực thăng Agusta A109 rất phổ biến này, anh còn khá quen thuộc.

"Chuyện này không cần ông phải lo lắng. Bây giờ xin hãy rút hết tất cả mọi người đi. Nếu sau khi tôi cất cánh mà còn nhìn thấy bất kỳ kẻ khả nghi nào ở gần đây, tất nhiên là cả trên không trung nữa, nếu tôi cảm thấy nguy hiểm, vậy thì ông biết sẽ xảy ra chuyện gì rồi đấy."

Nói xong, Cao Dương xuống xe, đi ra phía sau, nói với vị bác sĩ vẫn đang chăm sóc cho Justin: "Bây giờ ông có thể đi rồi, cảm ơn."

Bác sĩ không nói gì thêm, ông ta rời khỏi xe cứu thương với vẻ mặt phức tạp rồi vội vã chạy đi.

Chuyên gia đàm phán chỉ vào Cao Dương, nói: "Xin hãy tuyệt đối đừng tạo ra một cuộc khủng hoảng mà tất cả chúng ta đều không thể dọn dẹp. Chúng tôi sẽ lập tức rời đi, xin hãy tuyệt đối đừng gây ra thêm sự cố gì nữa."

Chuyên gia đàm phán vung tay, tất cả xe cảnh sát, xe công vụ đều lái lên quốc lộ hướng về phía họ vừa đến. Rất nhanh, xung quanh Cao Dương chỉ còn lại một chiếc trực thăng và một chiếc xe cứu thương.

Cao Dương thở hắt ra, cầm điện thoại lên nói: "Tôi tới rồi, ở đây có trực thăng, nhưng không thấy Bạch Tuộc."

Yalipin trầm giọng nói: "Đợi một chút, Bạch Tuộc sắp tới rồi."

Cao Dương hạ thấp giọng: "Các người tính đi thế nào?"

Yalipin mỉm cười nói: "Ta đã nói rất nhiều lần rồi, chuyện của chúng ta không cần cậu phải bận tâm."

Cao Dương vô cùng nghiêm túc nói: "Bây giờ Tarta đang đàm phán với chính phủ Italy, trừ khi các người cứ ở lại Rome, bằng không sớm muộn gì hắn cũng sẽ mất đi mọi hậu thuẫn. Hơn nữa hiện tại hắn đang bị rất nhiều, rất nhiều người để mắt tới, hắn không thể hóa trang để bỏ trốn, cũng không thể đi tìm các người, vậy thì xin hãy nói cho tôi biết, Tarta làm sao mà rời đi được!"

Giọng điệu của Yalipin cũng trở nên nghiêm túc, gằn giọng: "Tại sao cậu cứ mãi lo chuyện không liên quan gì đến mình thế! Ta đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng quản chuyện của Hắc Ma Quỷ!"

Cao Dương thở hắt ra, nói: "Thầy, con biết Hắc Ma Quỷ sẽ áp dụng cách "tắc kè đứt đuôi", khi không thể bảo toàn tất cả mọi người thì sẽ chọn phương án tổn thất ít nhất. Nói cách khác, ngay khi Tarta đi ra ngoài thì đã bị vứt bỏ rồi, ngay từ đầu hắn đã là cái đuôi của tắc kè, đúng không!"

Yalipin im lặng một lát rồi nói: "Chưa từng có thắng lợi nào mà không phải trả giá bằng sự hy sinh."

Cao Dương trầm giọng hỏi: "Không còn cách nào khác sao?"

"Thời gian."

Yalipin nói một câu đầy thản nhiên, rồi hơi bất lực nói: "Nếu chúng ta có đủ thời gian, có thể bố trí trước rất nhiều thứ, vậy thì mọi chuyện đều không thành vấn đề. Nhưng chúng ta không có thời gian chuẩn bị, cũng không có thời gian để trì hoãn. Vị trí của chúng ta cuối cùng sẽ bị tìm ra, cho nên sau khi cậu rời đi, bốn người chúng ta phải lập tức nghĩ cách ẩn náu. Nếu không, người bị mắc kẹt ở đây sẽ không chỉ có Tarta, mà là tất cả chúng ta. Cậu đang lãng phí thời gian chạy trốn quý giá của chúng ta đấy."

Cao Dương thở dài một hơi thật dài: "Đã rõ."

"Đã rõ thì mau đi đi. Bây giờ bắt đầu tính giờ giai đoạn tiếp theo, nếu cậu gặp nguy hiểm, hoặc sau mười phút mà không liên lạc với ta, ta sẽ bắn tên lửa."

Cao Dương mỉm cười, nói khẽ: "Con biết rồi."

Cao Dương cất điện thoại, lặng lẽ chờ đợi vài phút sau, một chiếc xe tải thùng dừng lại bên đường. Một người đàn ông trung niên mà Cao Dương hoàn toàn không quen biết xuống xe, vẫy tay với Cao Dương rồi nói: "Mario giả chết, sao lại thành ra nông nỗi này, mọi kế hoạch đều bị đảo lộn hết cả."

Nghe giọng nói, Cao Dương biết ngay người tới là Số 13. Anh xua tay nói: "Khiêng Justin lên với tôi, chỉ mình anh thôi à?"

Số 13 hất đầu về phía xe, nói: "Còn có Medusa, Sư Tử đang đợi để tiếp ứng chúng ta."

Cao Dương không nói gì thêm, cùng Số 13 khiêng Justin đưa vào xe tải, anh nói với Số 13: "Anh có thể đi được rồi."

Số 13 nhìn Cao Dương, tuy trên mặt không nhìn ra biểu cảm gì, nhưng ánh mắt anh ta lại chứa đựng sự bất lực tột cùng.

"Lại nữa rồi, cậu không thể cứ luôn lãng phí nỗ lực của chúng tôi như vậy. Tất cả mọi người đang cố gắng để cậu chạy thoát, còn cậu lại nói với tôi là cậu không định đi, đúng không?"

Cao Dương mỉm cười, chỉ vào chiếc trực thăng, nói: "Chúng ta thiếu thời gian, thiếu nhân lực, thiếu phương tiện giao thông. Trực thăng vốn chỉ là công cụ để đánh lạc hướng, nhưng bây giờ đã có trực thăng mà tôi lại biết lái, cho nên chỉ cần tôi tham gia thì cái chúng ta còn thiếu duy nhất chỉ là thời gian. Ba yếu tố cần thiết tôi đã chiếm hai, mà Tarta đã bị Yalipin vứt bỏ rồi, anh nói xem tôi không đi đón hắn thì còn ai làm được nữa?"

Số 13 bất lực lắc đầu: "Quả nhiên là vậy, quả nhiên lại là như thế, tôi có thể nói Yalipin là đúng không?"

Cao Dương nhún vai: "Không còn cách nào khác, tôi là Công Dương, không phải tắc kè. Công Dương làm sao có thể chủ động vứt bỏ cái đuôi của chính mình được, cho nên cái lý thuyết kia của Yalipin không đúng với tôi! Anh biết tôi mà, cho nên đừng lãng phí thời gian nữa, đi đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2204
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.