Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2505
Nỗi Sợ Hãi

❊ ❊ ❊

Đến trụ sở chính của công ty, gặp gỡ đội ngũ quản lý trung cấp đang chờ trong phòng họp, việc này không tốn quá nhiều thời gian.

Hiện tại, Công ty Hệ Mặt Trời đã có hơn một trăm nhân sự, đương nhiên những người được thuê đi đánh trận không nằm trong số này. Nếu cộng thêm cả nhân viên ngoại hiện trường, hiện tại Công ty Hệ Mặt Trời phải có khoảng bốn, năm trăm người.

Trụ sở chính công ty giữ lại hơn một trăm người có chút hơi nhiều, nhưng Công ty Hệ Mặt Trời không phải là kiểu làm ăn ngắn hạn, mà là đang tiến bước trên con đường phát triển lớn mạnh. Bây giờ chiến sự bên phía Shah đang khẩn trương, nên công việc bên phía Công ty Hệ Mặt Trời cũng nhiều lên, vì vậy sự phát triển của trụ sở chính cũng không hề chậm chạp.

Trong phòng họp, Cao Dương lộ diện, phát biểu vài câu ngắn gọn trước hơn mười quản lý trung cấp, đây cũng là bài phát biểu do Karima chuẩn bị sẵn cho anh từ trước.

Nói về sự am hiểu công ty, anh còn kém xa Abdul và Karima, thậm chí anh còn chẳng biết hiện giờ trụ sở đang bận rộn việc gì. Nếu Karima không nhắc nhở một chút, anh thật sự không biết nên nói gì.

“Chúng ta đã thuê một khu đất dùng làm bãi huấn luyện, diện tích khoảng 1600 hecta, ở gần một thị trấn tên là Woodworth thuộc bang Louisiana. Khoảng cách từ đây đến đó hơi xa một chút, nhưng giá thuê đất ở bang Texas quá cao.”

Trong văn phòng của Cao Dương, anh ngồi sau bàn làm việc, Karima đang báo cáo với anh về tình hình phát triển gần đây của công ty.

Mặc dù đang ở trong văn phòng của chính mình, nhưng Cao Dương luôn cảm thấy đứng ngồi không yên, bởi vì anh cứ không kìm được mà nhớ lại chuyện gì đã từng xảy ra ở nơi này.

Ép buộc bản thân tập trung vào chính sự, Cao Dương trầm giọng nói: “1600 hecta, thế thì lớn lắm đấy.”

“Đúng vậy, nhưng giá thuê nằm trong khả năng chi trả, ba trăm ngàn đô la một năm, chúng ta đã ký hợp đồng thuê mười năm. Trong khu đất có đầm lầy, có rừng cây, còn có một hồ nước nhỏ, hơn nữa còn có nhà ở có thể chứa được hai trăm người. Phần lớn là nhà tạm, nhưng trong thời hạn thuê mười năm chắc chắn là có thể sử dụng được.”

Cao Dương gật đầu, nói: “Được, tốt lắm.”

Karima tiếp tục bình thản nói: “Nhân viên ngoại hiện trường mà chúng ta phái đến Shah đã vượt quá hai trăm người. Theo phán đoán của Abdul, trong thời gian tới chúng ta sẽ có thêm nghiệp vụ mới. Nếu tạm thời tuyển người sẽ không kịp, vì vậy, nhân viên ngoại hiện trường mà chúng ta tuyển dụng sẽ được đưa tới căn cứ huấn luyện ở Louisiana để huấn luyện trong thời gian ngắn, sau khi nhận được đơn hàng mới là có thể lập tức phái đủ nhân viên ngoại hiện trường đi ngay.”

“Công tác tuyển dụng nhân viên ngoại hiện trường tiến triển thế nào rồi?”

“Hiện tại đã tuyển được một trăm mười người, hôm nay sẽ có năm mươi người tiến hành phỏng vấn theo lịch hẹn.”

“Công tác tuyển dụng nhân viên ngoại hiện trường được tiến hành như thế nào?”

“Chúng ta có nhân viên săn đầu người chuyên nghiệp, họ rải khắp nước Mỹ để tìm kiếm những binh sĩ giải ngũ phù hợp. Nếu có nhân sự thích hợp thì sẽ gửi lời mời đến họ. Cũng có một bộ phận đáng kể nhân viên là sau khi nhận được tin tức thì chủ động ứng tuyển. Chỉ cần phù hợp với yêu cầu của chúng ta, hơn nữa không có xu hướng bạo lực nghiêm trọng hoặc tiền án phạm tội, chúng ta đều nhận vào công ty. Năm mươi người hôm nay chính là những người chủ động đăng ký trên trang web tuyển dụng của chúng ta, họ đã thông qua vòng sàng lọc sơ bộ. Nếu hôm nay phỏng vấn đạt, họ sẽ tới căn cứ huấn luyện ở Louisiana.”

“Công tác tuyển dụng tiến hành thuận lợi không?”

“Rất thuận lợi, mức lương của chúng ta cao hơn rất nhiều so với các công ty khác, hơn nữa công ty còn cung cấp bảo hiểm. Mặc dù yêu cầu của chúng ta cũng rất cao, và là đi tới Shah tham chiến chứ không phải nghiệp vụ an ninh thông thường, nhưng vẫn rất được hoan nghênh.”

Nghiệp vụ của Công ty Hệ Mặt Trời ở Shah thực ra được coi là tính chất bán lính đánh thuê chứ không phải là nhiệm vụ an ninh thông thường, nhưng chỉ cần tiền trả đủ, thì không bao giờ thiếu những người sẵn sàng bán mạng.

Cao Dương nhìn đồng hồ, nói: “Mấy giờ thì bắt đầu phỏng vấn hôm nay?”

“Mười phút nữa.”

“Đi xem một chút.”

Cao Dương đứng dậy, tuy anh quan tâm đến việc tuyển dụng người mới, nhưng lại không tiện gặp mặt họ. Tuy nhiên, anh vẫn quyết định muốn đi xem, chỉ vì anh cảm thấy ở trong văn phòng khiến lòng mình không thoải mái.

Thực ra Cao Dương chính là sợ xảy ra chuyện, lại xảy ra những chuyện không nên xảy ra.

Karima dẫn đường, Cao Dương theo sau đi đến một đại sảnh của trụ sở công ty.

Trong sảnh đã ngồi rất nhiều người, có người mặc thường phục, nhưng cũng có người lại mặc nguyên một thân quân phục đến, còn mang theo cả ba lô to đùng. Chỉ cần họ vượt qua sàng lọc, rất nhanh sẽ được đưa tới căn cứ huấn luyện, thế là họ dứt khoát mang theo cả vật dụng tác chiến cá nhân đến luôn.

Phần lớn là người trẻ tuổi, ngồi rất tùy ý trên ghế. Mặc dù đa số mọi người trước đó không quen biết nhau, nhưng sắp tới sẽ cùng trà trộn trong một đội ngũ, những người đều có kinh nghiệm quân ngũ này đã bắt đầu quen biết lẫn nhau.

Ba người chủ trì phỏng vấn cũng đều xuất thân từ quân đội, trong đó hai người là được đào từ các công ty PMC khác về. Họ kinh nghiệm đầy mình, biết rõ người thế nào là người họ cần.

Đứng bên ngoài cửa sổ quan sát một lúc, Cao Dương đột nhiên nói: “Trong này có mấy người xuất thân từ đặc chủng bộ đội đấy, hàng cuối cùng, cái người đội mũ bóng chày kia, thấy không? Tổng cộng bốn người, họ là một nhóm.”

Karima nhìn hai cái, nói: “Sao mà nhìn ra được?”

“Rất khó giải thích với em, nhưng chỉ cần liếc mắt là anh nhìn ra ngay, hơn nữa những người này là từng tham gia thực chiến. Họ rất kiêu ngạo, đến mức không muốn tán gẫu với những người khác như đám người còn lại. Mấy người này căn bản là coi thường người khác.”

“Thế mà cũng nhìn ra được? Nếu họ là một nhóm, tại sao họ không nói chuyện với nhau?”

“Ở cùng nhau quá lâu, quá ăn ý rồi, căn bản không có gì để nói.”

Cao Dương cười rất đắc ý, anh đắc ý về nhãn lực của mình, còn Karima thì cười cười sau đó đưa tay ra nói: “Đi bên này, phòng của người phỏng vấn ở đây, nếu anh không định đích thân phỏng vấn, anh có thể ngồi ở bên cạnh nghe.”

Chỉ cần không phải ở riêng là được, tránh đám lính kia ra, Cao Dương và Karima đi vào một căn phòng, sau khi nói chuyện vài câu với ba người phụ trách phỏng vấn, anh và Karima ngồi vào một góc, giống như hai người trợ thủ.

Phỏng vấn nhanh chóng bắt đầu, người phụ trách chính của công việc phỏng vấn là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, ông ta lấy ra một danh sách, cười nói: “Lần này có mấy người từ đặc chủng bộ đội, vậy thì bắt đầu từ họ trước đi, người đầu tiên, Karl. Stumonsen.”

Có người đi ra gọi một tiếng, sau đó một người đàn ông đội mũ bóng chày đi vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế đối diện ba người phỏng vấn.

Karima mỉm cười nhìn Cao Dương, người đàn ông đội mũ bóng chày đó quả nhiên là đặc chủng bộ đội.

“Xin hãy tự giới thiệu một chút.”

“Karl. Stumonsen, ba mươi lăm tuổi, nam.”

“Trong tư liệu không giới thiệu anh đến từ đơn vị nào, xin hãy giải thích chi tiết một chút, đặc biệt là quân hàm, chức vụ của mình, cùng với kỹ năng tác chiến sở trường.”

“Bảo mật, không nói cho các người.”

“À, được thôi, chúng ta bỏ qua câu hỏi này trước. Xin hỏi tại sao anh lại gia nhập công ty chúng tôi, có lý do gì đặc biệt không?”

“Không có lý do đặc biệt gì, chỉ là vì tiền lương hậu hĩnh hơn thôi.”

Karl. Stumonsen trông có vẻ sa sút, quần áo hơi bẩn, râu ria dài, cái mũ bóng chày đang đội cũng dính đầy bụi bẩn, nhưng ánh mắt anh ta rất sắc bén.

Đây là kết quả Karima quan sát được, nhưng cô nhìn không ra Karl. Stumonsen chỗ nào giống người của đặc chủng bộ đội.

Karima quay đầu nhìn về phía Cao Dương, cô rất tò mò rốt cuộc làm sao Cao Dương nhìn ra được, nhưng cô vừa quay đầu lại, lại phát hiện Cao Dương tuy vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt lại đang nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân của chính mình.

Karima hơi nghi ngờ, nhưng đúng lúc này, Cao Dương đột nhiên vươn tay ra túm chặt lấy tay phải của cô.

Tay Karima bị bóp đau, vì Cao Dương dùng lực rất lớn.

Suýt chút nữa kêu đau thành tiếng, nhưng Karima lại cắn chặt môi mình.

Cao Dương vẫn vẻ mặt bình thản, biểu cảm rất bình thường, ánh mắt rất bình thường, động tác chân tay rất bình thường, ngoại trừ việc đưa tay ra nắm lấy tay Karima.

Mọi thứ nhìn qua đều rất bình thường, nhưng Karima lại biết Cao Dương bây giờ cực kỳ bất thường. Cô hiểu ra ngay trong một giây, Cao Dương bây giờ rất căng thẳng, cực kỳ căng thẳng, thậm chí là đang sợ hãi.

Cao Dương đang sợ hãi cái gì?

Karima không cách nào biết được vì sao Cao Dương sợ hãi, nhưng cô biết lúc này chỉ cần biểu hiện ra mọi thứ đều bình thường là được, cho nên cô khẽ động động tay phải, để cho Cao Dương biết anh bây giờ đã có chút mất kiểm soát, đến mức không thể khống chế được lực tay của mình.

Karima biết Cao Dương tuyệt đối sẽ không nắm tay cô mạnh như vậy, đến mức giống như muốn bóp gãy ngón tay của cô.

Cao Dương biết bản thân đang sợ hãi, anh cũng biết nỗi sợ đến từ đâu. Khi gã Karl. Stumonsen kia cất tiếng nói chuyện thì anh đã bắt đầu căng thẳng, đợi đến khi anh nhớ lại mình đã từng nghe Karl nói chuyện khi nào, anh bắt đầu cảm thấy sợ hãi, vì giọng nói của người này anh từng nghe thấy ở Ukraine.

Giọng của Karl. Stumonsen, Cao Dương không dám quên.

Bởi vì giọng nói đó phát ra từ chỉ huy của Cerberus.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2488
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.