Gai Hướng Dương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
1

❊ ❊ ❊

Làm gì có chuyện ngu ngốc như thế.

Đúng thế còn gì. Tại sao bức tranh đáng lẽ phải năm triệu yên lại thành có năm mươi nghìn yên thôi.

Phải, tôi mua với giá năm triệu yên đó.

Là bởi vì Nat-chan cứ bảo là mua cái này hời lắm. Nếu cô ta không mời chào thì tôi chẳng mua đâu.

Nào là thời kỳ bong bóng, cái này phải đến mười triệu yên.

Thì Nat-chan bảo thế chứ còn ai khác nữa.

Nào là cái này là của một giám đốc công ty kinh doanh bất động sản, giờ ông ta đang cần tiền, nếu trả bằng tiền mặt thì chỉ cần năm triệu yên thôi.

Tôi mua bằng tiền mặt đấy.

Cô hỏi tôi có thích không hả?

Cô có ý gì hả? Nếu tôi mà thích thì chẳng thành lừa đảo sao? Suy luận vớ vẩn thế hả?

Tôi nhờ người xem giúp rồi, người có chuyên môn đàng hoàng đó. Người ta bảo cái này chỉ khoảng năm mươi nghìn yên thôi. Tôi choáng luôn.

Có lẽ là tôi có chút yếu đuối về mặt tình cảm. Không, yếu đuối thật.

Tôi sai à? Không phải. Kẻ lợi dụng tình cảm để lấy tiền của tôi như Nat-chan mới là xấu đó.

Thôi, tôi tỉnh rồi, tỉnh mộng thật rồi.

Thì đó, tôi chỉ muốn đòi lại tiền. Tôi trả lại tranh, bên đó đưa lại tôi năm triệu yên. Nếu không tôi sẽ kiện đó.

Cô bảo là Nat-chan cũng bị lừa sao? Cái gì nữa đây?

Hả?

Cô ta tin bức tranh này có giá mười triệu yên nên mới giới thiệu cho tôi á? Chuyện đó mà cũng dám bịa ra nhỉ.

Chắc đang cặp với ai đó rồi.

Không, tôi cũng chẳng biết đâu.

Con bé ở cửa hiệu của tôi kể là nó từng nhìn thấy cô ta khoác tay gã nào đó đi dạo.

Nó bảo cô ta mặc bộ đồ được sửa ở hiệu của tôi nên chắc không nhìn nhầm đâu.

Quen thế nào à? Nat-chan đem mấy bộ đồ hiệu đến cửa tiệm của tôi, bảo là giờ béo lên nên muốn nới eo ra. Thế là nói chuyện linh tinh rồi đi uống với nhau.

Thế này nhé, chẳng phải với khách hàng nào tôi cũng có mối quan hệ cá nhân như thế đâu. Với Nat-chan là vì cô ta cứ xán vào nói chuyện thôi, tuy chẳng phải xinh đẹp gì nhưng đúng “gu” của tôi. Đàn ông ấy, chẳng có chuyện từ chối khi đối phương cứ mời chào đâu. Lãng phí quá mà!

Không phải, không phải. Luật sư ơi, không phải thế. Đừng hiểu nhầm tôi.

Việc Nat-chan có bồ với việc trả lại tiền là hai chuyên hoàn toàn khác nhau. Cô gộp với nhau là làm khó tôi rồi, vì chuyện đó khác mà.

Vợ tôi ư? Cái gì nữa đây.

Vợ tôi hoàn toàn không biết gì về Nat-chan. Chuyện này là đương nhiên rồi. Thôi đi! Đừng có mà đánh tráo khái niệm! Vợ tôi ở nhà quản lý mấy cô thợ may, hiếm khi đến cửa hiệu lắm.

Hả? Về chuyện bức tranh à?

Không, tôi chưa nói gì với cô ấy cả. Có lẽ cô ấy chưa để ý thấy. Tôi cũng chưa treo lên mà.

Cái gì mà tại sao. Nhà tôi bé nên chẳng có bức tường nào đủ to để treo bức tranh đó cả. Tôi cũng có nói là sẽ chuyển đến cái nhà to hơn, nhưng mà ngày ngày bận rộn nên chưa làm được.

Tôi cần mẫn cực khổ làm ăn mới có đó, mệt muốn chết.

Bức tranh ấy, nếu Nat-chan không mời chào thì tôi chẳng mua đâu, tôi có say mê gì đâu.

Cô hỏi thế tại sao lại mua á? Thì vì Nat-chan khéo miệng lắm, tôi bị dụ mà.

Chẳng có tên đàn ông nào từ chối nổi lời mời chào của Nat-chan.

Trả năm triệu yên lại cho tôi đi.

Làm ơn mà.

Rời khỏi cửa tiệm của Shima Masayoshi, tôi ngước lên tìm biển chỉ dân nhà vệ sinh rồi nhanh chân chạy vào, gấp quá rồi. Cửa tiệm của Shima ở tầng bảy của một khu trung tâm thương mại gần ga Wakayama. Vì tàu bị trễ nên khi tôi tới thì đã sát giờ hẹn nên tôi không đi vệ sinh nữa mà vào gặp ông ta luôn. Lúc nói chuyện được hai mươi phút, tôi chỉ mong sao ông ta nhanh nhanh chóng chóng kết thúc thôi. Ông ta kể lể với tốc độ khá nhanh, không biết có phải do tính tình hấp tấp hay không mà trong lúc đó, ông ta nào là viết nhầm hóa đơn, nào là sai việc nhân viên, công việc mà hóa ra đã được hoàn thành từ hôm qua rồi.

Đi vệ sinh xong, tôi thấy thoải mái hẳn, liền vào phòng trang điểm[[1]] để sửa lại lớp son phấn. Bốn mươi tuổi rồi nên lớp trang điểm rất dễ bị phai, cứ chốc chốc tôi lại phải chỉnh trang lại. Cách trang điểm cũng có sự khác biệt lớn. Cho đến năm ba mươi chín tuổi, phong cách trang điểm của tôi là phải làm cho từng bộ phận trên khuôn mặt nổi bật lên, mắt phải to, mũi phải cao. Nhưng đến bốn mươi tuổi thì không cần phải bỏ công sức trang điểm từng chi tiết nữa, quan trọng là phải làm sao cho da sáng lên, tạo ấn tượng trẻ trung cho toàn gương mặt. Thời tôi mới làm luật sư, lúc nào cũng phải khổ cực để khiến mình trông già dặn hơn, bây giờ nghĩ lại thấy chuyện đó thật xưa cũ quá. Nhìn mình trong gương, trông thế nào cũng ra dáng người phụ nữ của công việc, kinh nghiệm đầy mình.

Một tiếng rưỡi trước, tôi gặp lại Natsuko, sau bốn năm. Mặc dù bằng tuổi tôi nhưng cô ta trông trẻ trung như mới ba mươi, bộ dạng đáng yêu như nữ sinh. Vẫn như xưa, cô ta mặc váy ngắn, mang giày cao gót để khoe chân. Áo quần thì tất nhiên rồi, đến cả túi xách, phụ kiện cũng có vẻ là đồ hiệu. Cô ta bảo chẳng làm việc gì thì chắc những thứ đó là chiến lợi phẩm thu được từ đàn ông rồi. Nghe cô ta kể là mình đang gặp rắc rối vì bị đàn ông áp bức, tôi mới hỏi cô ta dừng việc “săn mồi” ở bệnh viên rồi à, thể là cô ta đáp rằng bệnh viện khiến cô ta chán ngấy rồi.

Rời khỏi khu vệ sinh, tôi đứng ở một vị trí xa xa ngắm nhìn cửa hiệu sửa áo quần của Shima. Mang vẻ cao cấp và sang trọng, cửa hiệu trông khá nhộn nhịp khi khách hàng tay mang túi giấy ra vào liên tục. Vào buổi trưa yên ắng ở trung tâm thương mại, đông khách thế này cũng chỉ có cửa hiệu của Shima. Theo như thông tin Miyuki tìm hiểu trên mạng thì trong năm nay, Shima đã mở thêm năm cửa hiệu, nâng tổng số cửa hiệu lên con số mười một, mức tăng trưởng khá là nhanh.

Tôi bước về phía thang cuốn rồi chợt dừng chân lại. Trong tủ kính của cửa hàng thú cưng, bốn chú mèo con đang cuộn mình ngủ ngon lành. Tôi nghĩ đến việc tặng mèo để chúc mừng đám cưới anh trai mình. Mà thôi, có lẽ chẳng nên tặng những thứ mà khi ly hôn không chia chác được. Đã mấy trăm lần thụ lý các vụ tranh tụng ly hôn, tôi rút ra kinh nghiệm, dù chúc mừng kết hôn cũng phải lường đến chuyện ly hôn.

Bốn mươi mốt tuổi, anh trai tôi sẽ tổ chức hôn lễ vào tháng sau, chỉ ba ngày trước đám cưới của Hoàng thái tử. Chị tôi đã hai lần làm đám cưới rình rang nhưng giờ lại độc thân và đã quay về ở với bố mẹ tôi. Sau hai lần tham dự hôn lễ của chị tôi, anh trai tôi đã bảo rằng mình chẳng cần tổ chức đám cưới làm gì, vậy mà giờ theo yêu cầu của cô dâu nhỏ hơn mười một tuổi, anh ấy còn tính làm đám cưới xa hoa hơn cả chị tôi. Hơn mười lần chuyển việc rồi, anh ấy làm gì có tiền tiết kiệm, nên toàn bộ chi phí do bố mẹ tôi lo. Mong cháu đến héo cả lòng, lần này mẹ tôi vui lắm.

Tôi xuống tầng dưới, đi lòng vòng tìm quà tặng đám cưới nhưng không gặp thứ nào ưng ý nên nhanh chóng từ bỏ ý định, cuối cùng tôi dừng chân ở quầy bán văn phòng phẩm. Tiếng ù ù vang lên nãy giờ mà tôi không hiểu là cái gì, chợt khựng lại, tôi cho tay vào túi tim thì thấy điện thoại di động đang rung. “Vâng, Ishida đây ạ.”

Giọng Miyuki vang lên: “Luật sư, cô đang ở đâu đấy? Tôi gọi nãy giờ mà toàn bị chuyển sang chế độ để lại tin nhắn thôi.”

“Tôi xin lỗi.”

Tôi và Ogiwara bị Miyuki bắt mang theo điện thoại di động, nhưng do không quen với việc đi ra ngoài cũng có điện thoại gọi đến nên thường không nghe máy và toàn bị mắng. Sau khi nghe Miyuki truyền đạt lại lời nhắn của khách hàng yêu cầu tôi liên lạc với họ, tôi hỏi Ogiwara có ở văn phòng không. Giọng Miyuki mang vẻ tức giận, nói: “Chắc anh ấy đến chỗ người đàn bà kia rồi, sáng giờ chưa thấy ló mặt đến. Chắc chắn là mê muội trong vòng tay phụ nữ trung niên rồi.”

Miyuki nghi Ogiwara đang hẹn hò với một nhà thiết kế bốn mươi hai tuổi, người đó nhỏ hơn chị ấy cả năm tuổi mà cứ gọi người ta là phụ nữ trung niên. Nói về cách đánh giá của Miyuki về bạn gái của Ogiwạra thì nếu trẻ sẽ thành ra trẻ quá, nếu đúng tuổi thì lại thành ra già quá. Tôi từng hoài nghi rằng chị ấy có tình cảm với Ogiwara nên mới ghen tức như vậy nhưng có vẻ không phải. Có cảm giác chị ấy như một bà mẹ dù con trai mình có bạn gái như thế nào cũng không quan tâm, nhưng thật ra chị ấy có một cô con gái hai mươi tuổi và chị ấy có mối quan hệ khá tốt với bạn trai của con. Thật là thú vị! We

Nói chuyện với Miyuki xong, tôi đi tìm điện thoại công cộng. Dùng điện thoại di động thì giữa chừng có nguy cơ bị ngắt do tín hiệu yếu, nên khi liên lạc với khách hàng, tôi thường dùng điện thoại công cộng. Phát hiện ở góc sảnh có ba chiếc điện thoại công cộng, tôi đút thẻ vào gọi mấy cuộc để xử lý công việc. Xong tôi rời khỏi trung tâm thương mại, lên chuyến tàu lúc trước đến ga gần nhà của Natsuko nhất để tìm hiểu thêm thông tin về cô ta.

Lần này tôi vẫn nghĩ rằng cô ta lừa tôi. Cô ta nghe được từ người quen rằng có người đang muốn bán tranh. Bức tranh đó đáng giá mười triệu yên nhưng người đó đang cần tiền gấp nên năm triệu yên cũng bán. Thế là cô ta mới muốn xắn tay giúp thôi. Sau này không liên lạc với người quen đó được nữa. Theo lời của Shima thì cái đoàn thể cấp giấy giám định cho bức tranh đó thật ra không tồn tại, gần đây ông ta tìm hiểu mới biết. Hơn nữa, theo yêu cầu của bên bán, ông ta trả bằng tiền mặt chứ không phải chuyển khoản qua ngân hàng. Công ty có tên ghi trên giấy biên nhận cũng không tồn tại luôn. Nếu nghĩ nên tin câu chuyện của ai thì đương nhiên là Shima rồi. Chuyện Natsuko chỉ vì quen biết mà làm trung gian quá đáng ngờ. Cô ta là kẻ xấu xa đến mức chỉ cần không vừa ý là đưa chân ra ngáng đường cô nhân viên quán mì soba cơ mà. Nhưng khách hàng của tôi lại là Natsuko. Cô ta là kẻ lừa đảo bẩm sinh đã có tố chất nhưng vẫn còn non tay lắm. Tôi không nghĩ cô ta có thể tạo ra màn kịch lừa đảo cẩn thận đến từng chi tiết như vậy. Có lẽ có nhân vật nào đó đứng đằng sau đạo diễn tất cả.

Nếu ra tòa, phía Shima phải chứng minh được Natsuko biết hết tất cả mọi chuyện. Nhưng e rằng khó đấy. Ông ta có lẽ cũng không muốn phơi bày hết tại tòa, vì phải làm rõ mối quan hệ với Natsuko mà. Theo cuộc nói chuyện lúc nãy, ông ta có vẻ sợ công khai chuyện về Natsuko. Nhiều đàn ông sợ phán quyết của vợ còn hơn là phán quyết của tòa án.

Tôi vào một văn phòng môi giới bất động sản, hỏi về căn hộ mà Natsuko đang sống. Người ta không biết Natsuko nhưng lại nói với tôi rằng chủ căn hộ đó đang sống ở phòng 101 cũng trong khu đó. Tôi lập tức đến khu chung cư, bấm chuông phòng 101. Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi mời tôi vào nhà. Hai chú chó vây quanh khi chị ta ngồi xuống xô pha. Đặt một con lên đùi, một tay ôm con khác, chị ta chậm rãi kể lại khi tôi hỏi về Natsuko đang sống ở phòng 205.

“Nói thật là tôi đang phiền lắm đây. Tôi chỉ muốn cho người đàng hoàng thuê thôi, vì nhà rộng như ở đây thì người ta cũng cho người khác sống cùng.” Chị ta cúi xuống nói “Đúng không?” với chú chó đang ôm trên tay rồi lại kể tiếp: “Hoàn toàn khác với lúc đầu đấy. Tôi cũng chẳng rảnh rỗi gì, với lại cũng biết đó là việc riêng tư, nên chẳng bao giờ theo dõi người thuê nhà đâu. Nhưng mà tôi hay đưa mấy đứa này đi dạo rồi đi siêu thị nên người thuê nhà gặp rắc rối là tôi biết ngay.”

“Cô Natsuko gặp rắc rối ạ?”

“Vâng, không phải cô đến vì chuyện này à? Nợ tiền đó. Cũng khá phiền phải không? Tiền nhà nợ hai lần rồi đó. Có đòi thì cô ta cứ khất đến tuần sau trả. Tôi làm sao mà tin được. Cô hỏi rồi sao ư? Tiền nhà? Tôi liên lạc với người bảo lãnh, bảo anh ta chuyển khoản ngay đó. Ừm... anh Kumada, chồng cũ của cô ta thì phải, đang sống ở Tokyo. Tôi giải thích sự tình cho anh ta qua điện thoại, thế là anh ta bảo xin lỗi, trong ngày hôm đó anh ta chuyển tiền cho tôi luôn. Ừ, đúng thế nhỉ?” Một lần nữa, chị ta quay sang nói yêu với chú chó.

“Chị có biết tại sao cô ấy vay nợ không ạ?”

Thở phù một cái, mắt lấp lánh, chị ta nói: “Cặp với trai trẻ cũng vất vả đó nhỉ!”

Tôi lập tức hỏi lại: “Nguyên nhân việc vay nợ là do cặp với trai trẻ ạ?”

Chị ta gật đầu với vẻ tự đắc: “Cụ thể thì tôi không biết. Lúc mới chuyển đến cô ta không ăn mặc trẻ trung vậy đâu. Tôi nói ra thì có vẻ không hay lắm nên chỉ nói ở đây thôi nhé. Trong tờ giấy đăng ký cư trú, cô ta ghi là làm việc ở bệnh viện. Tôi nghĩ có lẽ là y tá nên hỏi thử thì cô ta bảo là làm văn thư thôi. Tôi thấy thế cũng tốt, thì đó, y tá là một công việc cao quý nhưng giờ giấc sinh hoạt lại không có quy tắc, nào là đi về giữa đêm, rồi ngủ đến trưa chẳng hạn. Nếu vậy không biết có sống ở đây được hay không. Tòa nhà này xây tốt lắm, đương nhiên, nhưng người nào để ý đến tiếng động thì cũng sẽ nghe thấy thôi. Thế nên cô ta làm việc văn phòng thì cũng tốt, tôi nghĩ thế. Vậy mà cô ta nói dối đấy, nghe bảo chỉ làm nhân viên dọn đẹp ở bệnh viện thôi. Có một người thuê nhà khác nhìn thấy cô ta đang làm công việc vệ sinh ở một bệnh viên gần ga Wakayama đấy. Tại sao lại nói dối như vậy, tôi cũng không hiểu. Đến đây ở chưa đầy một tháng, nghe bảo cô ta nghỉ việc ở đó rồi. Cùng thời gian đó, cô ta bắt đầu qua lại với một người đàn ông trẻ tuổi.” Chị ta nhún vai. “Cô ta bỗng nhiên ưa chưng diện, tôi có cảm giác như nửa năm này cô ta sống trong hạnh phúc tình yêu. Ôi trời, tôi chưa mời trà luật sư đấy.

Thấy chị ta đứng dậy, tôi vội xua tay, bảo: “Không sao đâu chị, thật đấy. Mời chị nói tiếp đi ạ. Sau nửa năm thì cô ấy sống thế nào ạ?”

“Sau đó không thấy bóng dáng người đàn ông trẻ tuổi ấy nữa, cùng lúc đó cô ta bắt đầu nợ tiền nhà. Rồi thư và thiệp có đề chữ cấp tốc hay riêng tư gửi đến nhiều lắm. Hôm nay còn có một người đàn ông trông chẳng có vẻ gì là làm công việc đàng hoàng đến chờ cô Kotani trước cửa đó. Chắc là cô ta mắc phải nợ nần gì rồi. Suy cho cùng, cô ta cũng có vẻ chẳng đi làm nữa.”

Chuyện người này đang kể thật sự là về Natsuko ư, nghe như chuyện của ai khác vậy. Một người có khả năng rút tiền từ ví đàn ông như Natsuko mà lại túng quẩn đến mức nợ tiền nhà, phải nhờ cả chồng cũ trả giúp. Không biết Natsuko đã gặp chuyện gì? Số tiền năm triệu yên mà Shima trả không vào tay cô ta ư? Hay là cô ta tiêu hết cho gã đàn ông trẻ tuổi kia rồi? Theo lời Shima thì người đàn ông xuất hiện lúc bán tranh trông có vẻ cùng tuổi với ông ta nên chắc là khoảng năm mươi. Vậy có lẽ người đàn ông ra vào nhà trọ với cô ta là người khác.

Tôi hỏi chị chủ nhà xem có lúc nào tức giận với Natsuko không thì chị ta ôm mỗi tay một chú chó, đáp: “Cô ta đá tụi nhỏ đó. Cô có tin được không? Đá những sinh vật yếu đuối, đáng yêu này. Ở tiệm bánh nhà Kuroda đó. Bác Kuroda không cho chó vào tiệm nên tôi mới cột tụi nhỏ vào thanh sắt chắn đường. Vào tiệm lựa bánh mì nhưng tôi vẫn trông chừng tụi nó qua cửa sổ kính. Mấy đứa này nhõng nhẽo lắm nên chỉ cần không nhìn thấy tôi là chúng bứt rứt ngay. Lúc đó, tôi thấy cô Kotani đang đi về phía này từ hướng ga, thế nên tôi mới dõi mắt theo. Thế rồi cô ta đá bay tụi nhỏ sang một bên mà đi qua. Tôi sốc quá mới chạy ra khỏi tiệm, hét lên rằng sao cô ta lại làm thế. Cô ta nhìn tụi nhỏ, giả nai hỏi rằng cái gì vậy. Tôi báo chính mắt tôi nhìn thấy cô ta đá mấy đứa nhỏ, thế là cô ta đáp tỉnh rụi rằng mình đang có chuyện suy nghĩ nên cũng chẳng để ý có đá mấy con chó hay không. Tôi muốn đuổi cô ta ra khỏi nhà ngay lập tức nên đã hỏi một luật sư quen biết, nhưng mà thật ra chỉ mình tôi nhìn thấy cô ta đá tụi nhỏ thôi.” Chị ta đưa mặt lại gần để hai chú chó liếm môi mình. “Luật sư kia mới khuyên rằng cô ta đã bảo mình không để ý, với lại vì lý do này mà cắt dứt hợp đồng thuê nhà thì cũng hơi phiền phức. Tụi nhỏ mà bị làm sao thì tôi lo lắm nên giờ cứ đi mua sắm này nọ là tôi để chúng ở nhà. Nhỉ?” Chữ cuối cùng, chị ta nói với hai chú chó.

Nếu là Natsuko thì có thể lắm. Tôi hoàn toàn chấp nhận câu chuyện mà người chủ nhà này cho là không thể tin được, còn bất giác gật gù theo. Sau đó, tôi lúng túng ngẩng đầu lên, hỏi tiếp: “Có lúc nào chị thấy có cảm tình với cô ấy không?”

Chị ta hơi nghiêng đầu: “Ngoài việc ăn mặc chưng diện màu mè ư?”

“Vâng.”

“Còn gì nữa nhỉ.” Chị ta hạ chú chó xuống đùi, vuốt ve một lúc lâu mới nói: “Nếu thế thì, có lẽ là có một lần. Ở bên cạnh hợp tác xã tín dụng có một công viên nhỏ. Một tối, tôi thấy cô ta chơi xích đu ở đó một mình, cứ thấy cô đơn làm sao ấy. Cô ta là người có lắm vấn đề, là chủ nhà tôi cũng thấy phiền phức, nhưng lúc đó với tư cách là phụ nữ, tôi thấy tội nghiệp cho cô Kotani. Cô có biết người phụ nữ lớn tuổi nào sống hạnh phúc khi yêu trai trẻ không? Trên phim, hoặc ở đâu đó, thường chỉ được một thời gian ngắn là kết thúc thôi. Đàn ông cũng có mục đích hết đấy, đạt được rồi thì vứt bỏ phụ nữ thôi. Tôi nhìn cô Kotani ngồi trên xích đu mà thấy tội nghiệp.”

Tôi thử tưởng tượng cảnh Natsuko một mình chơi xích đu trong đêm, dường như còn nghe thấy tiếng dây xích kêu tin rít. Hình ảnh đó trở nên cực kỳ sinh động, rồi khuôn mặt của Natsuko biến thành khuôn mặt của tôi. Người một mình ngồi trên xích đu giữa đêm khuya là tôi. Quang cảnh quá ăn khớp khiến lòng tôi sinh ra sự đồng cảm với Natsuko. Cái này cũng hơi xấu hổ. Tâm tình không yên, tôi ngắm hai chú chó trên chân bà chủ nhà. Tình cảnh của Natsuko ra sao rồi nhỉ? Cô ta cũng được phụ nữ thương cảm ư? Natsuko mà tôi biết đi đâu mất rồi? Cũng kỳ lạ là tôi lại thấy có chút đáng tiếc.

2

Đôi mắt lấp ló sau mớ tóc mái rủ dài đang lén quan sát và đánh giá tôi. Và rồi cậu thiếu niên với gương mặt giống hệt Natsuko đó mở miệng chào tôi: “Chào cô!”

Koichi giờ đã là học sinh lớp sáu tiểu học. Tôi chẳng nghĩ ra câu gì đáp lại, cứ há miệng ngước nhìn cậu bé. Từ lần cuối gặp nó cũng đã mười năm rồi, tôi không ngờ đứa bé năm đó giờ đã trở thành một cậu thiếu niên. “Cháu khỏe chứ?” Tôi đặt một câu hỏi quá quen thuộc với Koichi đang đứng bên cạnh bàn.

Cậu bé đáp: “Vâng.”

“Cháu có nhớ cô không?” Tôi thử hỏi.

Cậu bé lắc đầu.

“Lúc đó cháu còn bé quá mà. Cháu có hay gặp cô Natsuko... à... mẹ cháu không?”

Koichi chớp mắt mấy lần, xoay mặt sang bên phải, không trả lời câu hỏi của tôi. Phía đó là bể bơi. Ở phòng tập này, từ cửa sổ của sảnh tầng một, có thể nhìn xuống bể bơi dài hai mươi lăm mét của tầng hầm.

“Cháu định đi bơi à?” Tôi hỏi.

Koichi vẫn giữ tư thể nhìn xuống bể bơi, gật đầu. Từ khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu bé có thể nhìn ra rằng nó muốn thoát khỏi đây nhanh chừng nào hay chừng ấy.

“Vậy, cố lên nhé!” Tôi cổ vũ, cũng tạo một cái cớ cho cậu bé chạy đi.

Cậu bé khoác túi lên vai, quay người đi.

“Chờ chút đã!” Tôi gọi với theo, lấy một tấm danh thiếp của mình ra, tôi viết lên mặt sau số điện thoại di động và số điện thoại nhà rồi đưa cho Koichi. “Nếu gặp chuyện gì phiền phức, cháu cứ gọi cho cô. Dù là họ hàng xa nhưng cũng là họ hàng, cô còn là luật sư nữa.”

Koichi nhìn chăm chú xuống tấm danh thiếp. Muốn cậu bé nhận, tôi chìa ra như sắp chạm đến áo thun của nó luôn.

“Bút có hình đồ chơi chạy.” Cậu bé thầm thì.

“Gì cơ?”

Không phải tấm danh thiếp, Koichi đưa tay ra chỉ vào cây bút trên tay phải của tôi. “Cái này.”

Tôi giơ bút lên, dốc lên dốc xuống, cho cậu bé xem hình ảnh trên đó thay đổi. Nét cười nhè nhẹ hiện lên trên khuôn mặt cậu bé. Ký ức hiện về, mười năm trước, Koichi thích thú với cây bút có hình đồ chơi chạy lên chạy xuống nên đã cướp nó từ tay tôi.

“Cháu thích mấy cái này à?” Tôi hỏi.

“Vâng, cháu cũng có kha khá.”

Tôi nhìn cây bút, hỏi: “Cháu chưa có kiểu này à?”

“Ừm.”

Tôi thở dài trong lòng. “Cháu cứ cầm đi.”

Khuôn mặt cậu bé rạng rỡ hẳn lên. Nhưng ngay lập tức nó lại hiện vẻ ưu phiền, tròng mắt dao động như đang phân vân. Tôi bật cười, bảo: “Chẳng có gì phải phiền não chuyện nhận cây bút hoạt hình từ một người họ hàng xa cả. Để cảm ơn, cháu cầm lấy tấm danh thiếp này đi.”

Niềm vui chậm rãi lan tỏa trên khuôn mặt, cậu bé “Ừm” một tiếng.

Nhận cây bút và tấm danh thiếp rồi, Koichi bước xuống cầu thang.

Chỉ chốc lát sau, Yoshiaki xuất hiện, nhìn quanh sảnh rồi hỏi: “Cô gặp Koichi rồi chứ?” Tôi gật đầu, thành thật cảm thán: “Tôi ngạc nhiên quá, không ngờ cháu đã lớn thế rồi.”

Yoshiaki ngồi xuống đối diện, so với lần gặp mặt trước, má anh ta giờ hóp lại rõ ràng, tạo ấn tượng yếu ớt. Những ngày tháng nuôi một đứa bé thành một cậu thiếu niên đã làm người đàn ông này già đi. Căn nhà nơi hiện nay cha con nhà Kumada đang sống nằm trên tuyến tàu tôi vẫn hay đi để đến văn phòng. Địa chỉ trên tấm thiếp Yoshiaki gửi đến văn phòng mấy năm trước đã thay đổi, lúc đó tôi có để ý thấy nó khá gần nhà mình.

Khi tôi gọi điện cho Yoshiaki, anh ta hẹn tôi ở một phòng tập cách nhà tôi không xa lắm, có thể đi bộ được. Anh ta giải thích rằng thứ Bảy tuần nào cũng đưa Koichi đi học bơi và ngồi chờ cậu bé ở sảnh.

Dáng vẻ anh ta như đang chờ tôi nói, nên tôi bắt đầu luôn; “Tôi đến làm phiền anh vì chuyện của Natsuko. Giờ anh vẫn liên lạc với cô ấy chứ?”

“Cũng ít khi, lúc nào khó khăn về tiền bạc thì cô ấy mới liên lạc. Natsuko gặp... rắc rối gì à?”

“À, cũng có tí chút. Anh đang là người bảo lãnh cho căn hộ mà cô Natsuko thuê phải không?”

“Vâng.”

“Anh Kumada có trả giúp tiền nhà còn nợ cho cô ấy nhỉ?”

“Đúng thế.”

“Anh đã cho cô ấy vay tổng cộng bao nhiêu tiền rồi?”

Một lát sau, anh ta đáp: “Khoảng năm triệu một trăm nghìn yên.”

“Anh có hỏi lý do vay tiền là gì không ạ?”

Anh ta cười khổ: “Mỗi lần cô ấy đều nói lý do nọ lý do kia nhưng tôi không biết là có thật không?”

Có tiếng nói chuyện sôi nổi vọng đến, quay mặt lại, tôi thấy bốn người phụ nữ trạc tuổi mình đến ngồi xuống bàn bên cạnh. Quay lại phía Yoshiaki, anh ta nhìn xuống như đang suy nghĩ. Điều còn lại trong tim Yoshiaki bây giờ là gì, nên gọi là tình hay nghĩa? Có từ nào có thể diễn tả được cảm giác của người đàn ông bị vợ cũ bỏ rơi mà vẫn đưa tiền cho cô ta không? Tôi đã từng gặp nhiều người có hành động không lý giải nổi nên cũng chẳng bất ngờ. Con người mang nhiều cảm xúc phức tạp, và cảm xúc đó cũng sẽ thay đổi. Từ yêu sẽ rất nhanh chuyển sang lưu luyến, chiếm hữu, rồi từ đó thành thù hận cũng chỉ trong chốc lát. Tôi đã học khá nhiều về cách gọi tên các cảm xúc khác nhau này nhưng tôi cũng không biết có từ nào có thể diễn tả được cảm xúc của Yoshiaki không.

Tôi giải thích: “Cô Natsuko đang nhờ tôi giúp một vụ. Nhưng bên cạnh đó, tôi đang lo lắng một việc khác. Có vẻ như cô Natsuko mượn tiền từ ngân hàng và các tổ chức tín dụng nhưng không đủ, phải vay tiền có lãi suất cao. Tôi có hỏi nhưng cô ấy phủ định việc này. Anh Kumada có nghe nói gì không?”

Nét mặt hiện vẻ đau khổ, anh ta thì thầm: “Lãi suất cao ư?”

“Nghe nói số tiền đó nếu đi làm bình thường thì không trả nổi. Tôi có khuyên cô Natsuko tiến hành thủ tục tự phá sản nhưng cô ấy không đồng ý. Có lẽ cô ấy vẫn cho rằng có thể xoay xở được. Sắp tới nếu cô Natsuko có hỏi mượn tiền, rồi chủ nhà có yêu cầu anh trả hộ tiền nhà cho cô ấy thì anh có thể khuyên cô ấy nên tự tuyên bố phá sản không ạ?”

“Tôi biết rồi.”

“Xin lỗi đã làm phiền anh vào ngày nghỉ, sự việc chỉ có vậy thôi. Nói qua điện thoại cũng được nhưng tôi nghĩ gặp mặt có lẽ tốt hơn, với lại anh Kumada cũng đang sống ở Tokyo mà.”

Anh ta gật đầu một cách nghiêm túc. “Không có gì đâu ạ. Hôm nay cũng là ngày nghỉ của cô Ishida mà, phải không?”

“Ngày nghỉ nhưng tôi cũng không có việc gì đặc biệt, chỉ có công việc thôi.” Nhìn ra bể bơi, tôi hỏi: “Cô Natsuko không hỏi thăm gì Koichi ạ?”

“Vâng, cô ấy chưa từng liên lạc với Koichi.”

“Vậy à.”

Tại sao Natsuko lại không liên lạc với Koichi nhỉ? Tôi từng nghe cô ta lan man không dứt, khoe khoang về Koichi cách đây bao lâu rồi nhỉ? Natsuko có thể bị cho là vô tình, thiếu trách nhiệm của người mẹ, nhưng tôi cảm thấy không hoàn toàn như vậy. Chẳng phải cứ liên lạc thường xuyên là có trách nhiệm. Các cặp đôi cũng vậy, cha con, mẹ con cũng vậy, đều là những kẻ đi ngang qua nhau. Cầu mong Koichi không trở thành kẻ chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc cha mẹ.

“Đừng có lười biếng nữa!”

Một giọng nói gay gắt vang lên, tôi quay lại nhìn Yoshiaki.

“Là Koichi đó.” Yoshiaki nói, tay chỉ xuống phía dưới. “Cứ thấy có đứa nào bơi tốt hơn mình là nó dừng lại nghỉ.”

Tôi thử tìm bóng dáng Koichi theo hướng tay Yoshiaki chỉ. Nhưng bên cạnh bể bơi có rất nhiều trẻ con, đứa nào cũng mặc đồ bơi, đeo kính bơi nên tôi chẳng biết ai là Koichi cả. Có lẽ đây là biểu hiện của sợi dây gắn kết cha con.

“Koichi, khuôn mặt thì giống hệt Natsuko, nhưng tính tình lại y như tôi. Cảm giác giống như đang quan sát bản sao thu nhỏ của mình ấy. Nếu thấy có người hơn mình thì lập tức bỏ cuộc. Nói vậy chứ nó cũng chỉ mới mười một tuổi, là lứa tuổi mà nếu có đánh giá sai về bản thân thì vẫn có thể chấp nhận được. Nếu thừa hưởng toàn bộ tính cách của Natsuko thì không tốt, nhưng chỉ một phần trăm thôi, tôi lại muốn nó giống cô ấy. Thật là một suy nghĩ ngu ngốc nhỉ?”

Tôi nhớ lại căn nhà của họ ở Nagoya mà tôi từng đến. Mảnh vườn nhỏ có chiếc xích đu, bàn ăn có bày cốc chén, ghế xô pha vẫn còn đồ giặt rồi vừa mới gấp, chiếc kệ có rèm che. Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc nhỏ bé, bình dị trong đó. Tại sao con người lại không biết trân trọng nó? Niềm hạnh phúc nhỏ bé bình dị đó, tôi không có được, mà Yoshiaki, hay Natsuko cũng buông tay. Và rồi những con người không thể giữ được hạnh phúc như chúng tôi lại đến nhờ tư vấn ở văn phòng luật sư.

Yoshiaki dời mắt khỏi con mình, chuyển sang tôi. Tôi bình tĩnh nhìn trả lại. Như đang đối thoại với hình bóng của mình phản chiếu qua mắt tôi, anh ta bị cuốn vào. Một lúc sau, anh ta mới mở miệng nói: “Tôi là loại người hay bỏ cuộc. Lúc học đại học, vì gặp sinh viên giỏi hơn mình nên tôi chuyển ngành. Lúc trở thành nghiên cứu viên cũng vậy, gặp người giỏi hơn mình nên tôi chuyển khỏi chỗ làm là trường đại học. Tôi là loại người như thế đấy. Thế nhưng, gặp được Natsuko.” Ánh mắt anh ta trở nên xa xăm. “Như cô biết đấy, cô ấy là người chỉ biết đuổi theo giấc mơ. Thấy tôi từ bỏ ước mơ, cô ấy khích lệ rằng không sao đâu. Ai cũng sẽ gặp phải chướng ngại, nhưng trên chướng ngại đó cũng sẽ có bao nhiêu là con đường. Con người chỉ để ý đến chiều cao của chướng ngại mà không biết nếu nhìn kĩ sẽ có đường vượt qua. Cô ấy đã đánh giá sai về tôi như thế đó. Lúc cô ấy ở bên, tôi như được tưới phép màu.” Anh ta mỉm cười. “Chẳng để ý gì đến giới hạn của người nghiên cứu, tôi cứ thế làm việc. Ly hôn rồi, phép màu ấy cũng biến mất, tôi trở lại với tôi của ngày trước, không biết nỗ lực, chỉ biết bỏ cuộc và trốn tránh. Thế mà tôi nổi giận với đứa con trai giống mình. Thật ích kỷ làm sao.”

Yoshiaki hướng mắt về phía hồ bơi, tôi cũng thế. Lúc nhìn vào màu xanh thăm thẳm dưới đáy hồ, tôi có cảm giác như bị hút vào, bất giác nắm chặt tay ghế.

3

Sakaguchi ở bên cạnh bắt chuyện: “Này.”

Tôi đáp ngay: “Em biết rồi. Anh muốn nói giờ này còn làm hôn lễ rình rang thế này thì xấu hổ lắm đúng không?”

Sakaguchi cười. “Đừng có cầm đèn chạy trước ô tô.” Rồi anh hướng về phía sân khấu, vỗ tay.

Trên sân khẩu là anh trai tôi, mặc áo đuôi tôm, bên cạnh là cô dâu mới với dáng vẻ thoải mái. Tôi cũng vỗ tay. Ước mơ của cô dâu là tổ chức hôn lễ vào tháng Sáu ở trung tâm tiệc cưới rất nổi tiếng trong nội đô này. Trước khi bong bóng nổ, với khuôn viên rộng rãi và tươi đẹp, nơi này là địa điểm tổ chức hôn lễ mơ ước của biết bao cô gái độc thân, nhưng bây giờ lại thịnh hành cách tổ chức đơn giản. Cho nên mặc dù hôm nay là Chủ nhật, lại là ngày tốt, nhưng vẫn có thể thuê được dễ dàng.

Tôi ngồi ở bàn dành cho người thân thích, bên cạnh chồng cũ của mình. Bị anh trai và mẹ tôi thuyết phục rằng phải có sự cân bằng giữa hai gia đình, tôi đành đi hỏi Sakaguchi, và anh vui vẻ đồng ý ngay. Vì thế, tôi cứ bị họ hàng hỏi thăm:

“Ô kìa, hai người quay lại rồi à?”

Ba tháng trước, Sakaguchi ly hôn lần thứ hai. Tôi và Sakaguchi thì đã ly hôn sáu năm trước rồi. Sau đó, chúng tôi vẫn giữ quan hệ bạn bè, thỉnh thoảng đi ăn uống với nhau.

Gọi là bạn nhưng quan hệ giữa chúng tôi quá thân mật, dù vậy vẫn không có chuyện quay lại với nhau.

Đối diện với Sakaguchi là hai chiếc ghế trống. Trước buổi lễ, chị gái tôi uống nhiều quá, thành ra bắt đầu biểu diễn thoát y vũ trong phòng dành cho thân thích. Không còn cách nào khác, bạn trai đi cùng chị ấy đành phải ở lại chăm sóc. Cho nên giờ hai chiếc ghế dành cho chị tôi và bạn trai nhỏ hơn mười tuổi của chị ấy mới để trống.

Người dẫn chương trình cao giọng xin mọi người vỗ tay, nên tôi lại vỗ nữa, mắt hướng về phía sân khấu. Cô dâu và chú rể phải đi thay quần áo, người dẫn chương trình lịch sự yêu cầu mọi người vỗ tay tiễn chân họ. Sau đó, tôi liền cầm tấm thiệp nhỏ ghi thực đơn đặt trên bàn lên xem, món gà rán khoái khẩu của anh tôi có vẻ như bị loại rồi. Các nhân viên phục vụ bắt đầu bày thức ăn lên bàn. Sakaguchi nhìn lom lom cái đĩa, rên rỉ. Món xúp này có màu của bí đỏ, thứ anh rất ghét.

Với vẻ mặt như nuốt phải ruồi, Sakaguchi giơ cốc rượu lên. “Anh xem danh sách chỗ ngồi rồi, hai gia đình thế là cân bằng đấy chứ? Mẹ vợ... mẹ vợ cũ chắc không lo lắng nữa đâu. Tốt rồi nhé!”

Tôi liếc mắt về chỗ mẹ tôi đang ngồi phía trước, nhỏ giọng đáp: “Em thấy may mà cấp trên cũng chịu khó đến dự đám cưới nhân viên mới vào công ty được một tháng. Mẹ em thì có vẻ không thích lắm.” Thấy vẻ mặt như muốn hỏi của Sakaguchi, tôi giải thích thêm: “Mẹ em bất mãn vì khách phía nhà gái có thân phận cao quá. Cái gọi là thân phận cũng chỉ là do mẹ em tự đặt ra thôi.”

“Thân phận à?”

Tôi nhấp môi một thìa xúp, ngòn ngọt, lành lạnh, đúng là xúp bí đỏ rồi, có điều hơi đậm một chút. Vì lượng cũng ít nên tôi nhanh chóng kết thúc đĩa xúp, nhân viên phục vụ lập tức dọn ngay.

“Tôi không ăn được bí đỏ, dọn giúp tôi nhé?” Sakaguchi nói với nhân viên phục vụ và gọi thêm cốc rượu nữa. “Con người ấy mà, thường vô thức tự lập thứ hạng. Anh cũng tự hỏi tại sao ta lại rất hay để ý xem cái nào ở trên, cái nào ở dưới thế. Nhưng mà nghĩ lại thì cái này cũng chẳng phải chỉ con người mới thế. Em xem, trong bầy khỉ cũng có con đầu đàn, chim sống thành đàn cũng có trên có dưới. Còn chó khi vào nhà cũng sẽ quan sát xem trong nhà đó mọi người có thứ hạng thế nào. Nếu có hai mệnh lệnh khác nhau thì kiểu gì cũng sẽ nghe theo mệnh lệnh từ người có địa vị cao hơn. Như vậy sẽ dễ sống hơn phải không nào? Anh ôm mối nghi hoặc như vậy có kỳ cục không?”

“Ừm, không kỳ cục đâu. Anh gặp chuyện gì à?”

“Không, không có gì, chẳng phải là gặp chuyện mới nghĩ ra đâu, chỉ là một trong những câu hỏi đặt ra qua ngày ngày tháng tháng thôi.”

Rượu được đưa tới, Sakaguchi uống một hơi cạn sạch.

“Anh đừng uống say giúp em. Tiếp theo một bà chị biểu diễn thoát y vũ là một ông chồng cũ say bét nhè thì em sẽ thấy phiền đấy nhé.”

“Cái đó thì đương nhiên rồi.”

Món tiếp theo được mang tới, lần này Sakaguchi cũng cầm nĩa lên. Tôi cho tôm hùm nướng phô mai vào miệng, cũng được, không dở nhưng cũng chẳng ngon. Trung tâm tiệc cưới này vẫn được yêu thích có phải là do sức mạnh của thương hiệu không nhỉ? Là công ty sở hữu đã thành công trong việc đưa tên tuổi của mình lên hàng đầu trong ngành sao?

Sakaguchi nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Gần đây, anh nhận ra rằng nguồn gốc chính của sự tranh chấp giữa các doanh nghiệp có lẽ là thể diện. Mới nhìn thì thấy việc xâm phạm thương hiệu hay độc quyền là về mặt kinh doanh nhưng vấn đề cốt lõi vẫn là thể diện. Tại sao một công ty cỡ như của tôi lại thua kém công ty đó? Dù biết là thua, nhưng liên quan đến thể diện nên dẫn đến kiện tụng trên tòa, trường hợp như vậy khá nhiều. Cái gọi là thể diện đó, người ta âm thầm sắp xếp thứ tự, cái nào trên, cái nào dưới rồi. Tư pháp doanh nghiệp thật ra là làm trung gian hòa giải giữa người với người thôi.”

“Anh gặp chuyện gì à?”

“Đã bảo không có gì rồi mà. Hoàn toàn không. Chẳng có gì hết. Nothing.”

Ba năm trước, Sakaguchi đã ra riêng, thành lập văn phòng luật sư của riêng mình. Đây cũng là thời kỳ những lời than vãn về công việc tăng một cách chóng mặt. Sakaguchi đã suy tính đi suy tính lại, cân nhắc lợi hại rồi mới ra riêng, nhưng có lẽ mọi việc không được suôn sẻ lắm. Chẳng phải văn phòng luật nào cũng đông khách.

Lúc tôi xé bánh mì ăn thì lại nghe Sakaguchi nói: “Công chúa Tetsuko đã chán giới luật sư chưa?”

Hình như anh say mất rồi, vì chỉ khi say anh mới gọi tôi là công chúa.

“Anh say rồi, có muốn đi vào phòng nghỉ không?” Tôi hỏi.

“Em nói cái gì vậy? Anh làm gì mà say. Hoàn toàn không nhé. Nothing. Bên phía thân thích của chú rể trống đến ba chỗ, coi sao được?”

Tôi định mở miệng nói thì anh đã chen vào: “Công chúa Tetsuko đã thay đổi rồi. Bản thân em có để ý thấy không? Ánh mắt lạnh lùng ấy vẫn như xưa. Nghe này, nhưng công chúa Tetsuko đã thay đổi rồi. Nảy nở một chút rồi đó. Không phải, không phải mặt đâu. Không phải vẻ ngoài. Ở đây này.” Anh chỉ vào ngực mình. “Chỗ này, trước đây bẹp dí, giờ nở ra rồi đó.” Đột nhiên giọng anh nhỏ lại, đặt tay lên miệng, anh thì thào: “Anh không nói đến ngực đâu nhé.”

“Dê xồm.”

“Thì anh đã bảo không phải là ngực mà. Này, bia không mạnh lắm, anh uống được chứ? Rồi, rồi, uống nước là được chứ gì?” Nói rồi anh làm một hớp hết cả cốc nước, sau đó gọi phục vụ: “Cô này không cho tôi uống rượu đó, lấy nước cho tôi đi!”

Tôi vừa liếc Sakaguchi vừa đưa miếng tôm hùm vào miệng.

“Chắc là vào khoảng thời gian em bắt đầu tư vấn lập di chúc đó.” Sakaguchi mắt mũi đỏ kè nói tiếp. “Nếu di chúc có sức mạnh có thể thay đổi công chúa Tetsuko thì anh cũng muốn làm thử xem sao. Để tìm khách hàng mới, trước tiên anh sẽ đến bệnh viện, tư vấn cho bệnh nhân là được nhỉ?”

“Anh nói thật hả?”

“Thật. Thật của thật luôn. Không sao đâu, anh hứa không đến mấy bệnh viện có khách hàng của em đâu. Mấy chuyện như ngáng chân này nọ anh không làm đâu nhé.”

“Xin mời anh cứ tự nhiên. Nhưng mà này, lập di chúc không phải dễ đâu nhé, vì chúng ta muốn thể theo nguyện vọng của người đã khuất nhưng gia quyến nhiều khi không chấp nhận. Được tư vấn lập di chúc là một việc có ý nghĩa với em, để hiểu được rằng không chỉ mình em như vậy. Là gì ư?... Em không biết là có nhiều người cũng mang nhiều nỗi niềm chưa được thỏa mãn như thế. Em cứ nghĩ rằng chỉ có mình mới ôm nỗi cô đơn như thể thế giới này chỉ có mình mình. Nhưng người đối mặt với cái chết còn chịu đựng sự trống vắng hơn cả ngàn vạn lần so với em. Chẳng có ai nghĩ rằng mình sống thế là đủ rồi cả, người ta toàn tức giận muốn hỏi ông trời tại sao lại là tôi. Tiếp xúc với những người như vậy rồi em mới biết vấn đề của mình chỉ bé tí ti. Hiểu được điều ấy, em cảm thấy thoải mái hơn. Anh chắc chẳng hiểu em đang nói gì đâu nhỉ. Em cũng chẳng biết giải thích thế nào, vì nó không phải là thứ có thể nói mà hiểu được.”

Sakaguchi vẫn trưng ra vẻ mặt chẳng hiểu gì, còn tôi thì tiếp tục ăn. Bỗng tiếng nhạc vang dội trỗi dậy, tôi ngẩng mặt lên thì thấy ánh đèn đang chiếu vào cánh cửa ngay bên cạnh bàn dành cho thân thích. Nhạc càng rộn ràng hơn, người dẫn chương trình thông báo: “Với trang phục mới, cô dâu chú rể xuất hiện đây ạ.”

Nhân viên mở cánh cửa ra, chú rể trong bộ vest màu vàng và cô dâu trong bộ váy cưới cùng màu đang đứng đó. Tôi chẳng nói năng gì, nghe Sakaguchi bên cạnh rên rỉ: “Màu vàng à!”

4

Gay go đây. Nhìn gã đàn ông mới xuất hiện, tôi nhủ thầm như vậy. Tôi cứ tin chắc rằng đấy phải là một anh chàng trông như du côn, nhưng người xuất hiện ở sảnh khách sạn lại là một thanh niên dáng vẻ sáng sủa, rất dễ gây cảm tình. Tên của anh chàng moi hết tiền của bậc thầy lừa đảo Natsuko là Ota Shunsuke. Anh ta thấy không còn gì để lấy từ Natsuko nữa thì đá cô ta đi. Natsuko tức điên, chạy đến tận căn hộ của anh ta, đánh bị thương cô bồ đang sống cùng anh ta. Natsuko bị đòi tiền bồi thường nên mới liên lạc với tôi. Với điều kiện cô ta phải tuyên bố tự phá sản, tôi mới đại diện cho cô ta đi đàm phán. Ota mỉm cười bảo:

“Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy Nat-chan có họ hàng làm luật sư đấy.

“Họ hàng xa thôi.”

Anh ta khẽ gật đầu. “Nat-chan sao rồi ạ?” Vẻ mặt đầy lo lắng, anh ta tiếp: “Nat-chan lại có thể vui vẻ, tràn đầy sức sống là tốt rồi, nhưng Marina thì khổ thân lắm, bị chấn động về mặt tinh thần. Bản sao của phiếu chẩn đoán, cô đã nhận được chưa?”

“Tôi xem rồi.”

“Việc thành thế này cũng là do tôi, tôi biết chứ. Nhưng mà sử dụng bạo lực là không hay tí nào, đúng không? Vì chẳng giải quyết được vấn đề gì. Không được đánh vào mặt phụ nữ. Không phải sao?”

“Cô Natsuko bảo chính cô Marina mới là người ra tay trước.”

“Thật sao? Đúng như vậy ư?” Ota lắc lắc đầu, mặt hiện lên vẻ ưu phiền.

Tôi nói: “Nghe bảo là cô Marina ra tay trước, cô Natsuko tính tránh thì ngẫu nhiên tay lại đập thẳng vào mặt cô Marina.”

Ota cười khổ, đưa tay vuốt cằm, rồi cầm tách sữa cho vào ly cà phê đá. Anh ta ngắm sữa chậm rãi loang vào từng khe hở giữa các viên đá, nói: “Tôi thích nhìn sữa hòa lẫn vào như thế này, nên tôi chẳng bao giờ lay ống hút khuấy lên cả.”

Tôi cũng ngắm ly cà phê đá của Ota. Màu trắng ngần của sữa dần dần chuyển thành màu nâu khi hòa lẫn với cà phê. Ánh mắt của Ota khi ngắm ly cà phê quá chăm chú nên tôi cũng khó mà mở miệng nói tiếp. Chẳng lẽ anh ta đang giở chiến thuật khiến nhịp độ của tôi bị chậm lại, cuốn vào nhịp độ của anh ta. Tôi không biết trong hồ lô của anh ta bán thuốc gì nên cũng chỉ im lặng. Sữa chạm đến đáy ly, rồi bồng bềnh nổi lên. Đột nhiên Ota cho ống hút lên miệng, bắt đầu hút cà phê. Thế là trong ly xuất hiện một luồng chảy mạnh, cà phê và sữa xoắn chặt vào nhau với tốc độ chóng mặt. Vẫn ngậm ống hút trong miệng, Ota nhìn thẳng vào tôi, trên khuôn mặt đẹp trai ấy hiện lên vẻ tìm kiếm.

Tôi hỏi: “Anh nộp bản khai báo bị hại chưa?”

Anh ta đáp với vẻ bất ngờ: “Khai báo gì chứ, chúng tôi không muốn làm ầm lên. Đây cũng là ý của Marina. Cho nên tôi muốn giải quyết sao cho êm thấm thôi.”

“Cho nên anh yêu cầu tiền bồi thường và tiền điều trị phải không?”

“Tôi biết luật sư Tetsuko muốn nói gì rồi. Ý cô muốn hỏi có phải dùng tiền để giải quyết không chứ gì? Nhưng mà ngoài ra còn cách nào nữa đâu. Để tạ tội thì còn hình thức nào khác nữa chứ?”

“Như tôi đã nói lúc nãy, cô Natsuko cho rằng bản thân mình mới là người bị hại. Cho nên chúng tôi không hề suy nghĩ đến hình thức biểu đạt sự tạ tội. Chúng tôi không đáp ứng yêu cầu đòi tiền bồi thường và tiền trị liệu. Tôi nghĩ là anh biết rất rõ, nhưng tôi phải nói lại lần nữa rằng cô Natsuko không hề có tiền. Nghe kể là toàn bộ tiền có được cô ấy đều tiêu vào chi phí sinh hoạt cũng như quà cáp của anh Ota. Bị anh Ota nói lời chia tay, cô ấy bảo là bản thân bị tổn thương về tinh thần. Với tư cách là luật sư, tôi đã khuyên cô ấy nên nghĩ đến việc đòi tiền bồi thường từ anh Ota.”

Anh ta chỉ ngón tay vào ngực mình. “Yêu cầu tiền bồi thường từ tôi ư?”

Tôi gật đầu: “Chúng tôi đang xem xét.”

Tôi cứ nghĩ anh ta sẽ lộ bản chất khi tức giận, nhưng anh ta chỉ lắc đầu, lặp đi lặp lại: “Không thể tin được.”

Tôi nhấp một ngụm trà đá, vị bị nhạt đi khá nhiều nên tôi cho thêm nước si rô ngọt vào rồi mới uống tiếp. Thật ra chẳng có xem xét gì cả. Natsuko muốn Ota quay về nên chẳng có cách nào khác. Nhưng bên kia cứ đòi tiền bồi thường và tiền trị liệu nên tôi phải biểu lộ sự cứng rắn, như thể trong tay còn quân bài khác. Natsuko nhấn mạnh rằng Marina ra tay trước, nhưng có thật thế không thì chẳng biết được. Quan trọng là lúc đó chỉ có Natsuko và Marina, không có nhân chứng nào khác. Nếu vậy chẳng cần phải lo lắng gì, cứ nhất quán từ đầu đến cuối là được.

Ota kể: “Nat-chan nói giảm tuổi mình đi mười bốn tuổi đấy. Cô biết rồi chứ? Lúc đầu, cô ấy bảo mình hai mươi lăm tuổi giống tôi, nghe là biết nói dối rồi nhưng thấy cô ấy dễ thương, tôi cũng giả vờ tin. Nhưng rồi có vẻ như Nat-chan quên mất rằng mình đã nói giảm tuổi đi những chừng ấy. Nói chuyện về phim hoạt hình rồi thần tượng này nọ trên ti vi chẳng đúng tí nào. Nếu đã ăn gian tuổi thì khi nói đến những chủ đề thuộc về cái tuổi đó, đáng lẽ phải ngồi im mà nghe, đằng này cô ấy lại nói này nói nọ. Chẳng còn cách nào khác, tôi giả vờ giật tóc bảo kỳ lạ nhỉ, thì cô ấy lúng túng bào chữa rằng hồi bé mình sống ở vùng nông thôn nên ti vi chiếu chương trình khác.” Anh ta cười nhỏ. “Rành rành như thế mà cô ấy còn cãi cố đến cùng, tôi đành bày ra vẻ mặt ra là vậy. Tôi thích cái tính ấy của Nat-chan, nhưng chính cái tính ấy lại có lúc khiến tôi gai mắt. Tình yêu khó hiểu thế đấy.”

Tôi chẳng gật đầu, chỉ uống trà. Đèn trong sảnh dần sáng lên, chuyển từ buổi trà chiều sang bữa tối. Khuôn mặt nãy giờ luôn bừng vẻ thanh xuân của Ota, dưới tác dụng của ánh đèn, trở nên từng mảng sáng tối, và ấn tượng dễ mến ban đầu cũng phai nhạt không ít.

Một lúc sau, Ota gãi đầu, hơi cao giọng nói: “Phiền quá nhỉ! Tôi chẳng biết nên nói thế nào với Marina. Làm sao nói rằng anh sắp bị người ta kiện rồi, em đừng kiện nữa chứ. Cô ấy giờ đang bị thương, tiền điều trị cũng khó khăn lắm. Nghỉ làm cả hai tuần rồi nên thu nhập cũng giảm đáng kể nữa. Tội nghiệp ghê!”

“Cô Natsuko cũng bị sốc, giờ không làm việc được.”

“Nat-chan trước giờ vẫn ghét làm việc mà, chẳng phải là do sốc đâu.”

Lúc đó có cô gái đi ngang qua bàn, Ota liếc xuống chân cô nàng rồi lia ánh mắt theo thân người lên phía trên khuôn mặt. Thấy hành động bản năng đó của anh ta, tôi suýt thì cười khẩy nên phải cúi xuống che giấu. Đây chính là lúc quyết định thắng bại, Vì anh ta không còn tập trung vào cuộc nói chuyện nữa.

“Có một người đàn ông muốn kiện cô Natsuko ra tòa. Do được cô ấy mời chào nên ông ấy mới mua một bức tranh, nhưng giá trị thực của nó chẳng là bao so với tiền ông ta bỏ ra mua, nên ông ta muốn trả lại. Nhưng mà chẳng tìm thấy người bán đâu, cơ quan cho kết quả giám định tranh cũng không tồn tại. Ông ta cho rằng chính Natsuko là người lừa đảo bán tranh giả. Còn cô Natsuko lại bảo là có người nhờ nên cô ấy mới giới thiệu giúp thôi, tên người ấy là gì cô ấy không nói vì không muốn mang phiền phức đến cho họ. Tuy nhiên nếu vụ này ra tòa, cho dù là dân sự hay hình sự thì để bảo vệ bản thân, tôi khuyên cô ấy nên nói rõ tên họ người đó ra.” Tôi hơi cúi đầu xin lỗi. “Thất lễ quá, tôi lại nói chuyện chẳng liên quan gì đến tiền bồi thường và tiền điều trị của cô Marina.”

Ota nhìn trừng trừng vào tôi, ánh mắt ấy tố cáo anh ta có liên quan. Tôi bình tĩnh nhìn trả lại. Tôi không hề nghe gì về việc Ota có liên quan đến vụ bán tranh hay không. Nhưng trên bàn đàm phán, cái gì có thể đem ra dùng được thì trước tiên cứ thử xem sao. Nếu không có tác dụng gì thì lại cất đi.

Nói dối tuổi thì có gì là xấu? Trong tự nhiên, để tìm con cái trẻ hơn thì con đực cũng tận lực làm mình trẻ hơn mà. Natsuko cũng đã cố hết sức rồi. Kẻ khinh bỉ sự nỗ lực ấy thì bản chất cũng chẳng tốt lành gì. Natsuko ghét làm việc ư? Thật vớ vẩn! Chính hắn mới ghét làm việc, bắt bạn gái đi làm ở quán bar. Đàn ông nói xấu người tình cũ đúng là đồ rác rưởi. Tôi tức quá rồi. Bản chất con người là yếu đuối, có đường dễ đi hơn thì chọn đường đó cũng là lẽ tự nhiên. Nhưng tôi chẳng muốn nghe kể như Ota nói này nói kia. Không áp chế được cơn giận trong lòng, tôi cầm ly trà đá lên uống cạn một hơi. Cổ họng lạnh buốt, nhưng tâm cũng bình tĩnh lại. Khi đưa tay với lấy cốc nước lọc, tôi sững sờ, tại sao mình lại tức giận khi Natsuko bị người ta bình luận như vậy? Tôi chậm rãi rút tay về, ngắm bàn tay đang đặt trên đùi. Ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Ota, tôi liền gượng lại, bình tĩnh đối mắt. Lúc nhận ra đây là trận chiến xem ai duy trì được lâu hơn, Ota dời mắt đi, bật cười lớn:

“Tôi không địch lại luật sư Tetsuko.”

“Nghĩa là?”

“Tôi sẽ thuyết phục Marina không đòi tiền bồi thường và tiền điều trị nữa.”

“Thế thì tôi yên tâm rồi. Mọi việc sẽ được giải quyết êm đẹp.”

“Này, cô luật sư.” Anh ta nhoài người qua bàn, đưa mặt tới gần. “Thật ra cô Tetsuko mới là gu của tôi đấy. Thỉnh thoảng tôi gọi cho cô có được không?”

“Nếu liên lạc riêng tư thì tôi từ chối.”

“Thật thế ư?” Anh ta ngồi thẳng lưng lại, mặt lộ vẻ nuối tiếc: “Ôi, thất tình rồi, thật buồn quá!”

Chống một tay lên bàn, anh ta bày về mặt hờn dỗi. Vở tuồng này có vẻ chưa kết thúc nên tôi đành làm như vô tình mà nhìn đồng hồ đeo tay.

5

“Cô đến thật rồi nhỉ.”

Khi nghe thấy tiếng gọi, tôi nhìn qua thì nghe Shima nói như vậy. “Anh đã chỉ định chỗ này rồi mà.” Tôi cố gắng nói sao cho không để lộ sự khó chịu.

Shima đưa một tay lên ra hiệu, “Đợi tôi một chút,” rồi vội vã chạy mất hút.

Tôi hẹn gặp Shima thì được ông ta chỉ định chỗ này, một cơ sơ tắm nước nóng nằm ở một trạm nghỉ bên đường quốc lọ, bởi vì nơi này ở xa khu nha và nơi làm việc của ông ta nên sẽ không gặp người quen.

Trong bộ yukata, Shima hai tay cầm hai que kem tươi quay trở lại. Đưa một cái cho tôi, ông ta nói: “Tôi mời nhé.” Chỉ tay ra sau lưng, ông ta lại bảo: “Phòng nghỉ ở tòa bên cạnh này có vẻ yên tĩnh hơn.”

Tôi theo chân Shima bước ra khỏi tòa nhà từ cửa sau, từ đó có hành lang nối với tòa nhà bên cạnh. Hành lang dài khoảng mười mét này được lợp mái màu xanh lá cây, trải thảm có nhân tạo. Tôi đuổi theo bước chân của Shima đi qua hành lang dài hẹp như cái ống với màu xanh lá nhân tạo. Ông ta quay người lại bảo: “Cô ăn nhanh đi không nó tan đấy”, rồi khẽ giơ que kem tươi trong tay mình lên.

Tôi dời mắt xuống tay mình thì thấy đầu que kem đã hơi rũ xuống. Nhưng cũng không thể vừa đi vừa ăn được, tôi nghiêm chỉnh bước theo Shima vào tòa nhà bên cạnh. Cho giày vào hộc để giày, tôi cầm chiếc chìa khóa hộc gỗ, bước lên cầu thang. Hai bên trái phải hành lang có hai căn phòng lớn, Shima chọn căn theo phong cách Nhật ở bên phải. Trong phòng có một chiếc ti vi màn hình lớn, nơi kê sáu chiếc bàn con có mấy người cũng mặc yukata hoa văn như của Shima ngồi nghỉ. Đi ngang qua một người đàn ông đang lấy hai tấm thảm ngồi chồng lên làm gối, nằm ra xem ti vi, Shima ngồi xuống chiếc bàn con ở trong cùng. Tôi ngồi xuống đối diện với ông ta, chân để xuống phía dưới sàn đã được khoét lỗ[[2]].

Ông ta giục: “Cô ăn nhanh không kem tan hết bây giờ.”

Tôi bắt đầu ăn que kem tươi của mình, hương vị này lâu rồi tôi mới nếm lại.

Shima kể: “Tôi thích tắm bồn nhưng ở nhà thì chật quá. Hai năm trước, chỗ này được xây nên, từ đó thỉnh thoảng tôi vẫn đến đây. Bồn tấm lớn thích thật. Cũng có lần tôi dẫn Nat-chan đến rồi đấy. Chúng tôi mua hồng khô và bia ở quầy rồi ngồi đây nói chuyện. Mới tắm nước nóng xong nên mặt cô ấy hồng hào, rất đáng yêu. Phụ nữ cứ thích trang điểm, bôi bôi trét trét đủ thứ lên mặt là vì sao nhỉ? Tôi thì thích khuôn mặt mộc hơn đấy.”

Giấy bọc bị kem chảy ra thấm ướt, sắp rách đến nơi nên tôi lấy khăn tay bọc que kem lại, tăng tốc độ ăn, thấy mùi vị dần dần đậm lên. Shima ăn xong trước nên đến chỗ bình trà miễn phí nơi góc phòng, lấy hai cốc trà. Cuối cùng cũng ăn xong, tôi lấy giấy ướt ra lau tay rồi hỏi Shima xem ông ta có kỷ niệm nào khác vui vẻ với Natsuko không.

“Kỷ niệm vui à... Nếu vậy thì là chơi trò oẳn tù tì bóng chày[[3]] với mấy người không hề quen biết ở đây. Quá ầm ĩ nên bị dừng lại đó, việc này với tôi cũng chẳng thể xem là kỷ niệm vui nhỉ. Đúng rồi, đi xem trượt băng nghệ thuật với nhau.” Nếp nhăn bên khóe mắt của ông ta sâu hơn vì cười. “Vui thật đấy! Một ông già như tôi mà lại thích xem trượt băng nghệ thuật thì cũng hơi xấu hổ đúng không, đến cả vợ tôi cũng giấu. Thỉnh thoảng ti vi có truyền hình trực tiếp, tôi cũng ngóng lắm, nhưng ở nhà bị phát hiện thì cũng phiền. Thế là tôi làm như tình cờ bật ti vi lên đúng kênh đang truyền hình trực tiếp trượt băng nghệ thuật. Cứ thế mà xem cũng không được tự nhiên nên tôi mới giả vờ mở báo ra đọc, chốc chốc lại liếc chút thôi. Tôi cũng chẳng nhớ tại sao mình lại kể chuyện này cho Nat-chan nghe nữa. Nhưng hôm tổ chức giải đấu ở Osaka, cô ấy đã mua vé giúp tôi rồi hai chúng tôi cùng đi xem. Đấy là lần đầu tiên trong đời tôi được xem trực tiếp. Xem trên ti vi thấy mượt mà đẹp thế nhưng xem trực tiếp ở sàn thì cảm nhận được tốc độ rất cao, uy lực lớn. Tôi cảm động lắm. Sau đó chúng tôi đi uống ở khu Shinsaibashi, nghỉ ở khách sạn cao cấp. Hai ngày đó thật đúng như một giấc mơ.”

Tạo niềm vui trong phút chốc là sở trường của Natsuko. Cho dù vậy, chắc chắn hai ngày đó rất tuyệt vời. Đúng vậy, Natsuko là thiên tài kiến tạo khoảng thời gian vui vẻ, nên người ta mới yêu thích cô ta. Dẫu bản chất xấu xa, dẫu mờ mắt vì tiền thì vẫn được yêu thôi. Đó mới là Natsuko.

Shima chống tay lên bàn, tay kia cầm cốc trà, đưa ngay lên miệng uống rồi để cái “cạch” xuống bàn. Thở dài một cái, ông ta kể tiếp: “Tôi và vợ đã cùng nhau vượt qua thời gian cơ cực đấy, nhận vài trăm yên tiền công may vá. Không làm thì chẳng có tiền mà ăn nên dù gì đi chăng nữa mỗi ngày đều phải cố gắng. Gia đình tôi cũng không nhận ân huệ gì từ thời kỳ bong bóng cả, vì chẳng có tiền mà đầu tư vào cổ phiếu hay bất động sản. Rồi bong bóng vỡ, buôn bán bỗng khâlấm khá lên hẳn. Tôi nhận ra đây là cơ hội, vì tình hình kinh tế không tốt nên số người không mua được quần áo mới sẽ tăng lên, còn tiền thuê cửa hàng cũng giảm đi đáng kể. Đây chính là thời kỳ để mở rộng loại hình kinh doanh như tôi đang làm. Có cơ hội nhưng vợ tôi lại phản đối, bà ấy là kiểu phụ nữ đó mà. Tôi mới nói rằng phải làm, không thì sau này sẽ hối hận. Bà ấy có bị thuyết phục không á? Không chịu cũng phải chịu thôi, tôi là chủ gia đình mà. Tôi mở thêm cửa hàng, doanh thu tăng vù vù. Đấy, cô cũng thấy mà. Giám đốc chi nhánh ngân hàng cũng phải đến chào tôi đấy. Tôi cười vào mặt cho. Lúc kinh doanh khó khăn, xin vay tiền, kẻ bị cười nhạo là tôi đây cũng có ngày lấy được thiên hạ.”

Ông ta khoe khoang kể lể dài dòng. Nó dài thật hay vì nghe chán quá mà thấy nó dài, tôi cũng không biết nữa. Đàn ông có khuynh hướng kể lể về công việc, còn phụ nữ lại thiên về tình yêu với chồng con mình. Có thời kỳ, tôi thấy khó chịu vì phải nghe những câu chuyện như thế nhưng giờ cũng quen rồi.

“Tiền cứ dần dần chảy vào.” Shima cho tay vào ngực áo yukata, nói. “Nhưng tôi không biết cách tiêu vì trước dây sống tiết kiệm quá mà. Tôi cũng thử tìm cách tiêu tiền, nào là đi ăn sushi ở nhà hàng cao cấp, mua túi xách hàng hiệu, nhưng thấy chẳng vui vẻ gì lắm. Vợ tôi cũng chả thấy biết ơn hay sung sướng gì. Ăn otoro[[4]] ở nhà hàng sushi cao cấp[[5]] đúng là ngon, so với thứ thường ăn thì là một trời một vực. Thế nhưng ăn xong về nhà, cô có biết vợ tôi đã làm gì không? Bà ấy lấy đồ ra may đấy. Làm việc cơ đấy. Tôi mới nói thôi mai hãy làm, nhưng bà ấy bảo muốn làm nốt cho xong việc hôm nay. Lúc ấy trông bà ấy rất vui vẻ, khuôn mặt dịu dàng, thoải mái hơn cả khi đi ăn ở nhà hàng sushi cao cấp.”

“Bà ấy là người vợ tốt đấy chứ?”

Ông ta nhăn mặt. “Không biết có được xem là người vợ tốt hay không nữa, bà ấy chẳng có chút gì thú vị cả.”

“Nhờ có người vợ giản dị, cần cù như vậy mới có một Shima thành công như ngày hôm nay đúng không ạ?”

“Ừ thì...”

“Nếu người vợ đồng cam cộng khố ấy biết chuyện giữa ông và Natsuko, chắc là sẽ đau đớn lắm nhỉ?”

Shima trợn mắt lên. “Cô... thật là...

“Tôi chẳng nói gì cả, vì đã bao giờ gặp bà ấy đâu. Tuy nhiên, nếu đưa ra tòa thì cũng khó giấu đấy.”

Nỗi khiếp sợ hiện rõ trên mặt Shima, trán ông ta nhăn lại ra chiều suy nghĩ lung lắm. Tôi chờ đợi quyết định của ông ta. Có lẽ giờ đây Shima đang đấu tranh với niềm kiêu hãnh trong lòng. Miyuki không ngừng nhắc đi nhắc lại mấy chữ “niềm kiêu hãnh”, và để lấy lại niềm kiêu hãnh, nhiều người đã lao đầu vào những vụ kiện tụng dù biết chắc là sẽ thua. Chị ấy cũng bảo Ogiwara rất giỏi trong việc vuốt ve niềm kiêu hãnh đó, chỉ có mỗi tật xấu là chọn bạn gái không hợp thôi, ngoài ra anh ấy rất tuyệt, thật đáng tiếc.

Thấy Shima vẫn do dự, phân vân, tôi quyết định kích thêm một đòn nữa, rằng người ông ta kiện không phải là Natsuko mà là người bán tranh, rằng ông ta không biết người đó là ai nên phải thông qua Natsuko mới biết được, thế nên khi ra tòa, phải công khai mối quan hệ giữa ông ta và Natsuko.

Cuối cùng, tôi tổng kết lại: “Được cái gì, mất cái gì, xin ông suy nghĩ cho kĩ. Cô Natsuko sẽ không mất gì cả, nhưng ông Shima lại có nhiều thứ để mất lắm.”

Nhìn Shima ủ rũ buồn bã, tôi thấy tội nghiệp nên mới nói: “Lần này ông Shima gặp chuyện không may nhưng nếu đổi cách nhìn khác thì chẳng phải là ông đã nhìn nhận lại được cái gì là quan trọng nhất sao?”

Ông ta ngẩng mặt lên. “Ý cô là vợ tôi sao?”

“Là cả vợ ông lẫn chuyện kinh doanh. Khi người khác đang ngây ngất trong thời kỳ bong bóng thì ông vẫn cần mẫn với công việc của mình. Cho nên bây giờ ông mới thành công đúng không? Việc trả một số tiền lớn để mua một bức tranh mà mình không hề có kinh nghiệm hay kiến thức gì cả, chẳng phải là điều mà người ta hay làm trong thời kỳ bong bóng sao? Kiên trì cần mãn kinh doanh là việc chẳng phải ai cũng làm được. Đó là điều rất tuyệt vời đấy.”

Nghe mấy câu này có vẻ quen quen. Là Ogiwara. Mấy thứ tôi vừa nói, Ogiwara cũng hay nói nhỉ. Có lẽ chẳng biết từ lúc nào tôi đã bị ảnh hưởng bởi anh ấy rồi.

Tôi nhìn Shima đang lưỡng lự, đây là người đàn ông vì tỏ vẻ ta đây với người tình mà bỏ ra số tiền lớn mua một bức tranh không biết treo ở đâu. Gặp Natsuko, có phải ông ta đã mở được cánh cửa đến với dục vọng của bản thân hay không? Là duyên nợ nên mới gặp kẻ lừa đảo như Natsuko, nhưng là duyên hay là nợ cũng khó nói.

Trong những trường hợp thế này, con người sẽ nhận ra cái gì là quan trọng với mình. Cho nên việc Natsuko lừa tiền của người ta cũng chính là cho người đó cơ hội. Cô ta khích lệ người thợ cắt tóc đang kinh doanh ế ẩm, ban phép màu cho người chồng đang nghiên cứu khoa học. Cô ta cũng đưa đến khoảnh khắc hạnh phúc cho người cần có nó, khiến giây phút cuối đời trở nên rực rỡ. Đó chẳng phải là điều mà ai cũng làm được. Đấy cũng là điểm tuyệt vời ở Natsuko. Nói là tuyệt vời thì hơi quá nhỉ. Có vẻ như càng lúc tôi càng nhân nhượng Natsuko. Chắc là do tuổi cũng lớn rồi. Mà thôi, dù sao thì cho cô ta một điểm tốt cũng không mất gì.

“Có lẽ là... đúng như cô nói.” Shima thốt lên bằng giọng nhỏ nhẹ.

Đàm phán thành công rồi.

Shima còng lưng lại, đưa tay cầm cốc trà. Sao tôi thấy ông ta trông còn nhỏ bé hơn cả lúc trước nhỉ. Xác nhận lại rằng ông ta sẽ không kiện Natsuko, tôi đứng dậy. Đáng lẽ phải quay về Tokyo, nhưng tôi cứ thấy Shima tội nghiệp thế nào ấy.

“Ông gặp vợ mình lần đầu ở đâu ạ?” Tôi đặt câu hỏi mà chính bản thân cũng ngạc nhiên.

Khuôn mặt lộ vẻ ngạc nhiên, Shima nhìn tôi chăm chú, rồi mới kể lại với ánh mắt xa xăm. Thôi thì để ông ta bình tâm lại, tôi sẽ giúp ông ta dốc bầu tâm sự, than vãn hay khoe khoang gì cũng được. Vì một phút bốc đồng, tôi ngồi đó lắng tai nghe câu chuyện của Shima.

❀ ❀ ❀

[1] Ở các trung tâm thương mại hoặc các tòa nhà văn phòng lớn ở Nhật, để tiện cho phái nữ, bên trong nhà vệ sinh có kèm thêm phòng để trang điểm.

[2] Bàn thấp với phần sàn nhà phía dưới được khoét lỗ là một trong những kiểu bàn truyền thống của Nhật, cho phép tiết kiệm diện tích mà người ngồi cũng thoải mái vì không phải khoanh chân.

[3] Nguyên văn là “yakyuken”, “yakyu” là bóng chày, “kem” là tay. Đây là trò oẳn tù tì mà người chơi giả làm các động tác của tuyển thủ bóng chày như ném bóng, đánh bóng, bắt bóng. Người thua sẽ phải cởi từng lớp áo một. Trò này thường được chơi bên bàn rượu.

[4] Món sushi với cá ngừ đại dương, nhưng là phần thịt cá gần bụng nhất, mỡ thịt đan xen, ăn như tan trong miệng, giá cả rất đắt.

[5] Nguyên văn là “nhà hàng sushi không quay”. Các nhà hàng sushi đại chúng ở Nhật, để tiết kiệm chi phí, thường xếp khách ngồi quanh một băng chuyền liên tục vòng quanh quầy. Trong quầy, các nhân viên sẽ đặt các đĩa sushi lên đường băng, khách ngồi ngoài cứ lấy món mình thích xuống ăn. Giá một đĩa sushi loại thường khoảng 100 yên. Loại hình này thông dụng ở Nhật đến nỗi người ta gọi các nhà hàng sushi cao cấp là “nhà hàng sushi không quay”.

g trí hình đồ chơi chạy trôi bên trong[*]. Tôi là kẻ nghiện sưu tầm, có một bộ sưu tập đến hai trăm chiếc bút mà chỉ cần dốc ngược lại thì tấm phim bên trong sẽ di chuyển, khiến bức tranh thay đổi. Chiếc bút mà tôi dùng lúc đó có chiếc ô tô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nozomi Katsura

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.