Gai Hướng Dương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
1

❊ ❊ ❊

Cái gì? Chuyện này mà cũng nhờ đến luật sư ư?

Tôi thật sự sốc đó.

Đúng thế, tôi không trả tiền đâu.

Nhưng mà này, tôi không hề đặt hàng bất cứ thứ gì hết. Vậy đó, tất cả là do Nat-chan tự mình đăng ký gửi đến địa chỉ của tôi.

Bên đây thì nghĩ đó là quà tặng nên mới đặt lên cúng trên bàn thờ, xong rồi ăn thôi.

Cái gì? Là rau củ quả, ví như bắp cải này, cà chua này, đại loại thế.

Là vì Nat-chan bảo đàn ông sống một mình, ăn uống chắc là thiếu rau đó.

Không không, chẳng phải thế. Tôi đã bảo tôi không đặt hàng mà.

Rau củ được đựng trong một thùng các-tông nhỏ, tôi xem hóa đơn thì thấy tên người đặt hàng là Nat-chan, thế nên tôi mới nghĩ là cô ấy tặng tôi.

Trước đây tôi có trả tiền á? À...là chuyện đó hả?

Cái gì mà tại sao? Không, không phải, lúc đó tôi cũng không hề gọi đặt hàng.

Được rồi, nghe cho kĩ đây.

Bình thường Nat-chan cũng hay đến chỗ tôi chơi.

Lúc đến, cô ấy thường đem theo rau củ như củ cải hay dưa chuột này nọ, bảo là gần nhà người ta trồng rau nên cho cô ấy một ít. Thế là cô ấy dùng cái bếp ở kia nấu mấy món như canh hầm hay rau trộn gì đó làm món nhắm để uống rượu. Vui vẻ lắm! Sau khi tôi nghỉ hưu rồi, chẳng ai đến nhà chơi nữa, có Nat-chan đến tôi mừng lắm.

Tháng trước, đột nhiên có đồ do Nat-chan gửi đến, là mấy thứ rau củ và trái cây. Chẳng có thư từ gì kèm theo cả, nhưng chắc là Nat-chan lo lắng cho sức khỏe của tôi nên mới gửi đây. Ai mà chẳng nghĩ thế đúng không nào?

Thế rồi một tuần sau, hóa đơn thanh toán được gửi tới, trên đó ghi giá tiền rau củ và hoa quả mà Nat-chan gửi đến lúc trước, khoảng mười nghìn yên. Tôi ăn hết rồi vì cứ nghĩ là Nat-chan lo lắng cho sức khỏe của tôi nên mới gửi tặng mà. Tôi chuyển khoản qua ngân hàng trả tiền cho người ta.

Sau nữa, rau củ lại được gửi đến tiếp.

Tôi gọi cho Nat-chan bao nhiêu lần nhưng không ai bắt máy. Tôi dành cho vào tủ lạnh bảo quản, nhưng nó cứ thối dần, không còn cách nào khác, tôi đành phải ăn.

Một tuần sau, hóa đơn lại được chuyển đến. Tôi mới gọi vào số điện thoại ghi trên đó, thì ra đó là công ty bán rau củ qua mạng, người đặt hàng là Nat-chan nhưng địa chỉ nhận hàng là nhà tôi, hóa đơn thanh toán cũng gửi cho tôi luôn. Từ đó tôi không còn liên lạc được với Nat-chan nữa.

Tiền à? Tôi không trả đâu. Cũng chẳng phải tôi đặt hàng. Chỉ có kẻ ngốc mới đi trả tiền.

Điện thoại giục trả tiền hả? Có chứ, từ công ty đó, gọi nhiều lần lắm rồi.

Như tôi đã nói rồi đó. Tôi không đặt hàng nên không lý gì tôi phải trả tiền cả. Bên kia hỏi thế hàng thì sao rồi, tôi bảo là tôi ăn rồi, vậy là họ kêu tôi lo mà trả tiền đi.

Tôi ấy mà, chỉ sống bằng đồng lương hưu thôi, làm sao trả tiền rau củ đến cả mười nghìn yên được.

Rồi lần này là đến phiên luật sư xuất hiện cơ đấy.

Cái quái gì đang xảy ra vậy?

“Là hình thức lừa đảo thông qua gửi hàng đây mà.”

Người có đôi mắt sáng quắc phát biểu câu đó là luật sư mới ở chỗ tôi, cậu Isozaki Ken.

Trong tên của cậu ta và vai trò hiện nay đều có chữ “iso” nên được mọi người đặt biệt danh là Iso-kun[[1]]. Cậu ta có tính cách ôn hòa, dễ chịu, mới vào được hai mươi ngày thôi mà đã quen hết mọi người. Từ tuần này, tôi trở thành người hướng dẫn cho cậu ta.

Cậu ta hỏi: “Tôi nghe nói cô Natsuko là họ hàng với luật sư Tetsuko, có đúng thế không ạ?”

“Họ hàng xa.”

“Xa ạ?”

Tôi và Isozaki rời khỏi nhà của Yamashita Shigehiko, đi bộ về hướng nhà ga. Khu dân cư và một nhà máy nhỏ cùng song song tồn tại khiến nơi đây mang chút hoài niệm về thời kỳ trước. Ga bên cạnh là ga Yokohama trung tâm, vậy mà ở đây lại mang không khí của một khu lao động.

“Bên cạnh có một công viên đấy ạ. Chị đói bụng chưa? Chúng ta ăn trưa ở công viên không?” Isozaki hỏi.

Tôi dừng chân, ngắm công viên qua hàng rào. Thời tiết hôm nay nắng dịu, thích hợp để ăn ngoài trời. Bước vào công viên thì không thấy bóng dáng của trẻ con, người lớn tuổi hay người vô gia cư nào cả.

Tôi ngồi xuống băng ghế chờ Isozaki đi mua đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi về. Tháo kính ra, tôi lấy khăn lau bụi. Có vẻ như thị lực của tôi lại giảm sút rồi, thỉnh thoảng lại thấy nhìn không rõ nữa. Không chỉ thị lực mà các ốc vít đảm bảo chức năng trong cơ thể cũng trở nên lỏng lẻo quá rồi. Chẳng còn cách nào khác, đã có tuổi rồi. Năm ngày nữa là sinh nhật năm mươi sáu tuổi của tôi.

Liếc mắt xuống giày mới để ý thấy chúng đã xỉn màu. Tôi mới đi mấy bước trong công viên thôi mà đã bị bụi cát bám vào giày rồi. Khép chân lại, đưa ra phía trước, khoảnh khắc đi đôi giày này vào chân, tôi đã chấp nhận rằng mình có tuổi rồi. Giày được thiết kế với lớp da bọc rộng quanh chân thế này, nhìn cách nào cũng thấy không sành điệu, chỉ có bà già mới đi kiểu giày này. Cho nên tôi toàn đi kiểu giày sandal đẹp mắt thôi, thế là khớp chân nơi ngón cái bị nhô hẳn ra ngoài. Mỗi lần bước đi, chỗ nhô ra đó cọ vào giày gây đau âm ỉ. Tôi trao đổi với nhân viên tiệm giày thì người ta giới thiệu cho tôi đôi giày này. Thấy sắc mặt tôi thay đổi, anh ta mới bảo: “Tôi biết chị định nói gì, nhưng chị cứ thử đi vào xem sao đã ạ.”

Chần chừ một lúc nhưng tôi cũng xỏ chân vào, đúng là vừa khít. Tôi đi đi lại lại quanh tiệm giày, cảm giác dễ chịu như đi chân không trong nhà. Đi êm là không phải bàn nữa. Cái chính là tôi có thể bỏ qua sự kháng cự trong lòng khi đi đôi giày mà tôi định nghĩa là chỉ dành cho bà già này không mà thôi. Cho dù mặc bộ vest đẹp đến mấy mà đi đôi giày này cũng thành xấu hết, vì nó quá quê mùa. Sau khi lưỡng lự hai mươi phút, tôi quyết định mua chúng. Ngày hôm sau, khi bước ra cửa, xỏ chân vào đôi giày, cuối cùng tôi cũng dũng cảm đối diện với tuổi tác của mình.

Isozaki chạy bước nhỏ lại. Lấy đồ ăn trong túi ni lông ra, cậu ta vui vẻ bảo: “Để chị phải đợi rồi. Đồ ăn đây!” Năm nay cậu ta mới hai mươi tám tuổi, bằng nửa số tuổi của tôi.

“Luật sư Tetsuko, tôi mua cho chị cái này và cái này, có được không ạ? Còn có sữa chua và sa lát nữa. Chị bảo đang chữa răng nên tôi chọn mấy món mềm mềm.”

“Cảm ơn.”

Isozaki thật là biết ý, có lẽ đây là đặc điểm của thanh niên ngày nay.

“lso-kun, cậu chỉ ăn thế thôi à? Có đủ không?”

“Đủ ạ.”

“Mời chị nhé!” Cậu ấy vui vẻ mời rồi bắt đầu ăn món bánh mì kẹp của mình.

Trước đó, người hướng dẫn cho Isozaki là Ogiwara. Lúc anh ấy đang tập bài giãn gân cốt, tôi hỏi xem cậu ta có thể trở thành một luật sư giỏi không thì Ogiwara tỏ vẻ khó khăn. Tôi mới hỏi là cậu ta không được sao, anh ấy đáp với vẻ đáng tiếc: “lso-kun không ăn được thịt đó. Thanh niên là phải ăn thịt, thịt và thịt chứ.” Tôi liền nói rằng việc thích hay ghét thức ăn không có mối quan hệ gì tới tiền đồ tương lai của một luật sư, nhưng anh ấy vẫn chẳng nghe vào đầu.

“Thịt rất quan trọng đấy.”

Đây là thời kỳ cần phải nghiêm túc tính đến tương lai của văn phòng luật Ogiwara. Ogiwara năm nay đã sáu mươi sáu tuổi rồi, Miyuki thì sáu mươi tư tuổi. Từ năm nay, văn phòng cũng bắt đầu nhận các luật sư mới đến học việc. Ogiwara đã nói với giọng quả quyết rằng phải đào tạo đến mức có thể giao việc cho, rồi không để người ta ra riêng nữa mà cho ở lại kế thừa công việc của văn phòng. Nhưng có thể vì nguyên nhân không ăn được thịt mà Iso-kun bị đánh rớt cũng nên.

Isozaki bắt chuyện: “Bác Miyuki bảo là cô Natsuko giống như idol của Văn phòng luật Ogiwara. Có đúng thế không ạ?”

Tôi cười khổ: “Là idol hay không thì chẳng biết, nhưng cô ta được mọi người chú ý, kiểu như sắp tới cô ta sẽ làm ra chuyện gì nhỉ. Biết nhau cũng lâu lắm rồi, lần đầu tiên nhờ tư vấn cũng cách đây hơn ba mươi năm. Khách hàng đầu tiên của tôi sau khi trở thành luật sư là cô Natsuko đấy.”

“Vụ đó cũng là lừa đảo thông qua gửi hàng ạ?”

“Chắc chắn không phải rồi. Hồi đó chắc là không có hình thức lừa đảo như thế. Cô ta ấy mà, mỗi thời lại làm một chuyện khác ấy. Hồi trẻ thì cơ bản là lừa đảo thông qua kết hôn.”

“Lần này, việc cô Natsuko muốn nhờ là đòi tiền của người không chịu trả tiền nhỉ? Nhưng theo như câu chuyện lúc nãy chị kể thì ngược lại, cô ấy còn có thể bị kiện tội lừa đảo thông qua gửi hàng.”

“Đó mới là Kotani Natsuko.”

“Là Kotani Natsuko sao?” Isozaki lặp lại lời tôi.

Tuần trước, sau chín năm, tôi mới gặp lại Natsuko. Cô ta nhuộm tóc màu nâu, trang điểm đậm, cho đến tận bây giờ, có vẻ như cô ta vẫn tìm cách níu kéo tuổi xuân. Tôi chẳng thấy khó chịu gì cả, thậm chí còn muốn gửi đến cô ta lời khích lệ. Tôi muốn nói luôn rằng tôi xuống trước một bước, còn cô, xin hãy cứ chơi xấu đến cùng đi.

Natsuko nói với tôi rằng cô ta là người bị hại, rồi sau đó kể một câu chuyện chẳng có chút lý lẽ nào cả do chính cô ta bịa ra. Nhưng tôi cũng khá là hứng thú lắng nghe, cả câu chuyện toàn là mâu thuẫn nhưng cũng thú vị ra phết.

Isozaki đang rưới nước xốt lên món sa lát, tôi liền hỏi: “Công việc sao rồi? Quen chưa?”

“Rất thú vị ạ.”

Cậu ta lắc lắc cái túi đựng nước xốt, đổ hết ra rồi mới cho vào túi ni lông để vứt đi. “Bảo công việc thú vị có lẽ là không nên, phải không ạ?”

“Chẳng có gì là không nên cả.”

“Thật ạ.” Cậu ta cười tươi. “Lúc còn đi thực tập, tôi thấy chán lắm, toàn là chuẩn bị hồ sơ, rồi học để lý giải các bộ luật, phân tích các vụ án trước đó này nọ. Tôi bảo với luật sư Ogiwara thì anh ấy đáp thực tập sinh đương nhiên phải thế. Tôi thích con người lắm, muốn làm gì đó tiếp xúc với người khác, cho nên hồi nhỏ cứ muốn làm mấy nghề như luật sư hay nhân viên phục vụ thôi. Hồi còn thực tập, tôi cứ hối hận là có khi mình chọn nhầm nghề rồi vì hoàn toàn không được tiếp xúc với ai cả. Nhưng hai mươi ngày được làm việc với luật sư Ogiwara thật sự rất thú vị, được tiếp xúc với nhiều loại người. Nói chính xác là tôi được đồng hành cùng luật sư Ogiwara đi tiếp xúc với nhiều loại người. Nhưng mà... tôi nói chuyện nghiêm túc có được không ạ?”

“Khác với chuyện cậu đang kể à?”

“Không ạ.” Cậu ấy nghiêm túc phủ định. “Chuyện vừa rồi, chuyện sắp nói đều nghiêm túc cả. Phải làm sao để trở thành luật sư giỏi ạ?”

“Luật sư Ogiwara bảo sao?”

“Phải hỏi chuyện tất cả các đối tượng liên quan.”

Bất giác tôi bật cười. Ba mươi năm trước, kẻ vừa mới trở thành luật sư là tôi đây cũng hỏi anh ấy một câu y hệt như vậy, anh ấy cũng trả lời y hệt như thế. Sao mà thân quen đến vậy.

“Tôi cũng cho là thế.” Tôi đồng tình.

“Vậy ư? Cái đó quan trọng thế ạ! Nếu thế có lẽ là tôi làm được, có khi đó là thứ duy nhất mà tôi có thể làm.”

Khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu ta trông rất vui vẻ. Hồi đó, tôi không tiếp nhận lời khuyên của Ogiwara chân thành như vậy, tôi cho rằng khả năng đàm phán sao cho đạt được kết quá gần với ý muốn của khách hàng nhất mới là quan trọng. Nhưng lời của Ogiwara mới là đúng đắn.

“A, bồ câu kìa.” Isozaki reo lên vui vẻ.

Trước bồn hoa có ba chú chim bồ câu đang lững thững dạo quanh. Nhìn xung quanh vẫn chỉ có hai chúng tôi và mấy chú bồ câu. Trời đẹp thế này cơ mà. Tôi vừa ăn bánh mì xốp vừa ngẩng mặt lên nhìn trời, những áng mây nhẹ đang trôi lửng lờ.

Ăn xong, chúng tôi rời khỏi công viên, lên tàu điện ngầm đến gặp một đối tượng liên quan của một vụ khác. Xuống ga, tôi vừa nhìn bản đồ trên điện thoại vừa tìm đường, cuối cùng dừng lại ở một quán ăn. Trên tấm bảng treo trước cửa có ghi “Quán Okonomiyaki[[2]]”. Mở cửa quán ra, chúng tôi bước vào trong, cao giọng gọi một lúc mới có một người phụ nữ đi ra. Nghe tôi tự giới thiệu, mặt cô ta tỏ vẻ khó chịu. Bê chiếc ghế đang đặt chồng lên bàn xuống, chúng tôi ngồi đối diện với nhau. Cô ta không hề trang điểm, tôi được biết cô ta tên là Nishida Michiko, kém tôi bốn tuổi.

Tôi bắt đầu câu chuyện: “Như tôi đã xin phép nói qua điện thoại, ngày Mười bốn tháng Tư, ông Tomioka Kazuyoshi đã qua đời. Ông Tomioka có lập di chúc. Xin phép cho chúng tôi chuẩn bị, phiền chị đợi một chút.”

Tôi bảo Isozaki chuẩn bị máy DVD cầm tay. Michiko bỏ cánh tay đang bắt tréo ra, hỏi nhanh: “Hả, cái gì đây? Không phải là thư à? Là hình ảnh sao?”

Tôi gật đầu. “Bản di chúc cũng có, nhưng trước tiên tôi nghĩ chị nên xem đoạn băng anh ấy nhắn gửi.”

“Cô đùa tôi đấy à?”

Tôi giơ tay ra hiệu cho lsozaki dừng lại. Lông mày của Michiko nhăn tít lại, mặt tỏ vẻ rất khó chịu.

“Chị không muốn xem đoạn băng này sao?”

Cô ta gật đầu với câu hỏi của tôi, đáp với giọng choe chóe: “Thì tôi cứ nghĩ đó là thư. Ông ta chết rồi, còn cái này quay lúc ông ta còn sống đúng không?” Cô ta chỉ vào máy DVD cầm tay. “Cái này... tôi chưa nghe thấy người ta làm thế bao giờ.”

Ngoài bản di chúc ra, hầu hết người lập di chúc còn muốn ghi lại lời nhắn gửi của mình, nhưng về phía người nhận thì không phải ai cũng giống ai, cũng có người từ chối không muốn xem.

Tôi liền giải thích: “Bản di chúc là đồ vật, trong đó chỉ ghi để lại cái nào, khi nào, cho ai thôi. Cho nên nó không truyền tải được tâm ý của chủ nhân. Có rất nhiều người muốn gửi lời cảm ơn cũng như xin lỗi đến đối phương, lúc đó tôi sẽ khuyên họ nhắn gửi lại bằng cách quay một đoạn băng. Trong số những người được thừa kê, cũng có người như chị Michiko, từ chối không muốn xem. Nếu vậy tôi cũng không có cách nào khác. Nhưng mà, sau này, chị có chắc rằng mình sẽ không hối tiếc vì đã không xem lời nhắn gửi cuối cùng của người đã mất không? Cho dù là ghét nhau, cho dù quá khứ đã ngủ yên, thì cứ xem xong rồi quyết định có được không?”

Mặt Michiko hiện vẻ khó nghĩ, chốc chốc lại liếc chiếc máy DVD cầm tay. “A,” cô ta kêu lên rồi đột ngột đứng dậy. “Tôi còn chưa mời trà đây này.” Nói rồi cô ta chạy biến vào trong.

Nghe tiếng thở gấp của Isozaki ở bên cạnh, tôi quay sang thì thấy cậu ta đang nhìn chiếc máy DVD như đứa trẻ chờ đợi cao trào của câu chuyện cổ tích. Dự là Michiko phải một lúc nữa mới quay trở lại, tôi nhìn lên tường đọc tên mấy món ăn được treo trên ấy. Đọc được khoảng hơn mười lần thì nghe Isozaki lẩm bẩm: “Lâu quá nhỉ? Chị Michiko quên chúng ta mất rồi.”

Câu nói buồn cười quá làm tôi cũng bật cười. Chẳng phải Michiko quên chúng tôi, cũng chẳng phải đi mua trà, chỉ là không dứt khoát được mà thôi. Cũng có người cần phải có dũng khí mới dám xem lời nhắn người đã mất để lại. Mà để có dũng khí đó, đôi khi cũng cần thời gian.

Có tiếng dép vọng lại. Michiko chầm chậm tiến tới đặt cốc trà trước mặt chúng tôi, rồi ngồi nghiêng xuống, mắt nhìn về phía bức tường. Trông cô ta như thể không muốn nhìn chiếc máy DVD.

Tôi bảo: “Mời chị nhé!” rồi đưa tay về phía cốc trà.

Một lát sau, Michiko cũng đưa tay với lấy cốc trà. Tôi uống trà một cách chậm rãi, xong đặt cốc xuống bàn.

Tôi hỏi: “Chị có xem không?”

Vẫn xoay người về phía bức tường, Michiko gật đầu. Tôi gật đầu với Isozaki, ra hiệu cho cậu ta bật máy.

“Lâu ngày quá nhỉ, Tomioka đây.”

Lúc nghe thấy giọng nói vọng ra từ chiếc máy DVD, người Michiko giật nảy lên.

“Em... cô Michiko có lẽ không muốn nhìn mặt tôi nữa nhỉ! Dẫu vậy cô vẫn xem đoạn băng này, cảm ơn cô. Bác sĩ bảo tôi chỉ còn sống được nửa năm, nhưng tôi không tin vì thấy mình vẫn khỏe mà. khám ở bệnh viện khác người ta cũng bảo vậy. Tôi mới chỉ năm mươi thôi, thế mà... Khi được thông báo, tôi đã nghĩ là đến lúc trả nghiệp rồi, là Emi đang gọi tôi đấy. Ừm... Cô Michiko giờ có hạnh phúc không? Tôi đã kết hôn lần nữa và có hai đứa con trai. Tôi đã vứt bỏ đứa con của mình, giờ lại được ban cho đứa con khác.

Ừm. .. Thời gian còn lại chẳng là bao nên tôi đã sắp xếp lại công việc rồi đưa cả gia đình đi du lịch, để không còn vướng bận gì nữa. Nhưng không phải vậy. Những điều vướng bận ngày qua ngày lại càng đè nặng lên tim tôi. Tôi hối hận. Rất nhiều. Những điều chưa làm được còn nhiều lắm, trong đó hối hận nhất là chưa nói lời tạ tội nghiêm chỉnh với Emi và cô Michiko. Tôi thật tồi tệ. Là kẻ xấu xa, bỉ ổi, đã vứt bỏ đứa con của mình. Giả sử bây giờ, nếu ở thời điểm này, thì tôi biết mình có thể tiếp nhận bệnh tình của Emi, cũng như sự cố gắng đến kiệt quệ của cô Michiko. Nhưng lúc đó, tôi chỉ mới hai mươi tám tuổi, tôi không làm được. Hả? Tôi thật không ra gì nhỉ? Kể cả lúc này, để lại lời nhắn gửi cuối cùng mà tôi vẫn kiếm cớ cho sự hèn nhát của mình, đổ lỗi tại tuổi trẻ. Chẳng phải, chẳng phải thế, chẳng phải tại tuổi trẻ, đúng không? Vấn đề là ở nhân cách của tôi. Lúc Emi được sinh ra, tôi đã thấy mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian. Tôi nói thật đấy. Nhìn mấy đứa trẻ cùng nằm trong cũi, tôi chỉ thấy con mình là đẹp nhất thôi. Nhưng khi biết Emi bị bệnh tim nặng, tôi có cảm giác như trời sập, mình là kẻ bất hạnh nhất trần đời. Tôi đã cầu mong cho bệnh của con được chữa khỏi, nếu thế tôi nguyện làm tất cả mọi việc. Cho đến lúc đó, tôi vẫn nghĩ như em. Thế nhưng, người ta bảo kỹ thuật ghép tim ở Nhật không làm được, phải đi nước ngoài. Cần đến cả tỷ yên nên mới bắt đầu kêu gọi lòng hảo tâm nhỉ? Từ lúc đó, bản tính ích kỷ của tôi mới lộ rõ. Đến công ty làm việc, vào bệnh viện thăm Emi, ngày nghỉ thì ra ga đứng cúi đầu xin người ta ủng hộ tiền. Nghe nói đâu đấy có người có thể đóng góp tiền, thế là mang album ảnh của Emi theo, cúi gập người xin lòng hảo tâm. Tôi đã nghĩ là tại sao mình phải như vậy? Chỉ cần một lần có ý nghĩ đó là không từ bỏ được nữa. Em đã rất cứng cỏi, chưa bao giờ để lộ bất cứ sự nản lòng nào, cứu sống Emi là tất cả mục đích của em. Nhưng kẻ làm bố như tôi lại không chịu được việc đó, và rồi tôi đã trốn chạy, bỏ lại gia đình mình, bỏ lại em và con. Đáng lẽ tôi không nên chạy trốn, đáng lẽ tôi phải tranh đấu đến cùng với vận mệnh để giành giật sự sống cho con. Tôi thật sự xin lỗi. Sau khi ly hôn với tôi, có lẽ em càng vất vả hơn. Chắc chắn là như thế. Một năm sau khi ly hôn, tôi đọc được tin Emi đã mất ở một góc nhỏ của tờ báo. Bài báo rất nhỏ, nhỏ như thể sinh mệnh của Emi. Tôi đã rất tức giận, sao không viết to lên, hết cả mặt báo luôn. Dù là kẻ làm bố hèn nhát này cũng tức giận về độ nhỏ của bài báo. Lúc đó, tôi không thể nào đi gặp em được, vì tôi nghĩ rằng chắc em chẳng muốn nhìn mặt tôi đâu. Bây giờ cũng thế đúng không? Nhưng, lần cuối rồi, nên mong em tha thứ. Có lẽ em sẽ nghĩ giờ này rồi, đừng nói mấy lời như thế nữa. Đúng vậy. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn muốn xin lỗi em, rồi mới ra đi. Xin lỗi em nhiều. Thật sự xin lỗi. Đến thế giới bên kia, trước tiên tôi muốn xin lỗi Emi. Tôi chẳng có bản lĩnh gì nên chỉ để dành được một ít tiền. Trong đó có để lại cho em một số tiền mà nghe con số cũng khiến người ta cười nhạo. Mong em nhận cho. Hãy sống thật lâu vào nhé! Cảm ơn em đã sinh Emi cho anh!”

Tôi duỗi tay, bấm nút tắt máy DVD. Michiko đưa tay lên ôm mặt, bờ vai run rẩy. Có lẽ là đã truyền tải được rồi đấy, tôi nhủ thầm với Tomioka. Lúc còn sống, anh ta bảo với tôi là muốn được Michiko tha thứ. Tôi đã xin lỗi trước với anh ta nếu nói điều gì thất lễ, nhưng có lẽ điều đó là không thể. Và tôi nói thêm như sau:

“Sau khi xem đoạn băng này rồi, cô Michiko cũng sẽ không tha thứ cho anh đâu, nhưng cô ấy sẽ tiếp nhận phần tình cảm này của anh. Nếu chỉ thế thì anh bảo là anh không hài lòng, nhưng thế cũng là tốt lắm rồi. Dù có quan hệ máu mủ với nhau, dù yêu nhau đi chăng nữa, người và người cũng chỉ là đi lướt qua nhau. Cho nên có thể chuyển cảm xúc của bản thân đến cho người mình muốn gửi đã là kỳ tích rồi.”

Nghe thấy tiếng xì mũi, tôi quay mặt sang thì thấy Isozaki đang khóc nức nở.

2

“Đây là em gái tôi, nó làm luật sư đấy. Nếu gặp chuyện gì phiền phức thì liên lạc nhé.”

Chị tôi giới thiệu tôi với người nằm ở giường bên cạnh, nhân tiện quảng cáo kinh doanh. Hôm kia, chị tôi bị ngã trong khu hội chợ ở trung tâm thương mại, bị gãy chân nên được đưa đi phẫu thuật ngay, giờ đang nằm viện.

Anh tôi là người gọi điện thông báo cho tôi, còn nói thêm giờ chị ấy đã trở thành nhân vật mà bệnh viện phải dè chừng. Bất cứ cái gì cũng được chị ấy nhân danh “hội bảo vệ quyền lợi bệnh nhân” yêu cầu phía bệnh viện phải đưa ra thương lượng.

Tôi mang hoa đến thăm nhưng chị tôi chẳng than vãn gì về chấn thương hay về hội nhóm mà chỉ tâm sự về nỗi tiếc nuối với người đàn ông vừa mới chia tay. Nào là anh ta tử tế thế nào, quan tâm săn sóc ra sao, là người đàn ông thành thật đến mức nào. Gia đình chúng tôi gọi đây là kỳ một, sau sẽ chuyển sang kỳ hai là trách móc bản thân, cuối cùng là kỳ ba khi chị ấy bộc phát các hành động quá khích vì căm hờn. Trình tự luôn là vậy.

Tôi nhìn đồng hồ trên tay, cắt ngang lời chị ấy: “Em phải đi đây.”

“Thế à?” Chị ấy đáp với vẻ mặt hờn dỗi.

“Giữ sức khỏe đấy. Chị đừng có làm phiền các bệnh nhân khác nhé!”

“Mày nói cái gì vậy?” Chị tôi trừng mắt nhưng tôi chả sợ, nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh.

Tôi đang bước trên hành lang thì chợt thấy anh trai tôi, hai tay cầm hai cái túi giấy. Lúc ấy anh tôi mới nhận ra tôi nên dừng bước. Anh tôi rủ đi ăn ở nhà hàng trong bệnh viện, tôi đồng ý nên hai chúng tôi đi vào thang máy. Tôi nhìn túi giấy trên tay anh ấy, bảo: “Không sao chứ? Cái đó là đồ của chị phải không? Cứ đem vào phòng bệnh cho chị ấy là được. Em chờ ở nhà hàng được mà.”

“Cất đồ xong là đi ngay được à? Trước khi tao kịp mở miệng, chị ấy đã kể lể về thằng bồ của chị ấy rồi.”

Lên tầng mười lăm, chúng tôi xem đồ ăn mẫu bày ở ngoài rồi mới vào trong. Chỗ gần cửa sổ đã kín người nên chúng tôi chọn một chỗ ở giữa, gần lối đi.

Vừa xem thực đơn, anh tôi vừa bảo: “Hôm qua, Sakaguchi có đến thăm đó.”

“Em có nghe nói.”

“Chị hai mừng lắm, Vì hắn tử tế với chị ấy mà.”

Gọi món xong, anh tôi tâm sự với giọng nghiêm túc: “Cũng đến tuổi rồi, chỉ cần ngã nhẹ chút đã gãy xương. Nghĩ mới thấy năm nay chị hai tròn hoa giáp rồi đó. Giật mình chưa? Năm nay chị ấy tròn hoa giáp, hai năm nữa sẽ đến lượt tao. Sáu mươi tuổi là cái tuổi đã lên lão, một chân bước vào quan tài rồi. Cuối cùng, tao cũng đến cái tuổi đó. Nhưng tao chẳng cảm thấy gì cả. Tetsuko định làm việc đến bao giờ đấy? Luật sư không có tuổi nghỉ hưu nhỉ?”

“Đúng là không có quy định tuổi nghỉ hưu, nhưng em cũng chưa biết bao giờ mình sẽ nghỉ.”

“Thế à!”

Hai năm trước, anh tôi cải tạo tầng một của nhà bố mẹ thành quán mì udon, vì sau khi bố mẹ mất, một ngôi nhà hai thế hệ bỗng bỏ trống tầng một. Phần ăn gồm katsu-don[[3]] và hiyashi-udon[[4]] được đặt trước mặt anh tôi.

Tôi hỏi: “Sao anh lại gọi udon?”

Anh ấy cười đáp: “Bán udon thì phải ăn udon chứ.”

Chỉ cần trong thực đơn có món udon là anh ấy sẽ gọi, để xem mùi vị thế nào.

Anh tôi kể: “Hôm trước, Sakaguchi bảo là có quán udon ngon lắm, thế là dẫn tao đi ăn đó.”

“Ngon không?”

“Quán đó, tay nghề nhào mì tuyệt thật đấy, tao ăn có cảm giác như nuốt chửng. Chắc chắn là đập mì bằng tay rồi, không nhầm được.”

“Quán của anh thì sao?”

“Sao mà đập bằng tay được?”

“Tại sao? Không cần chú trọng sợi mì sao?”

Anh tôi tròn mắt. “Là vì làm mì bằng tay vất vả quá đó cô.”

Anh tôi đáp như thể quá đỗi ngạc nhiên. Cho một sợi hiyashi-udon vào miệng, anh ấy phát biểu: “Cũng tạm được.” Tiếp đó lại cắn một miếng katsu. “Trên tầng cao nhất của bệnh viện mà bố nằm điều trị cũng có một nhà hàng. Mày có nhớ không? Tao đến phòng bệnh thăm bố cũng không biết nói chuyện gì, thật phiền quá. Giữa bố và con trai thường thế, chẳng có gì để nói. Tao nghĩ mãi cũng chẳng có chủ đề gì. Bố hỏi tao là dạo này quán thế nào rồi, tao mới đáp là vẫn vậy, bố bảo thế à, vậy là xong câu chuyện. Tetsuko thì thế nào?”

“Cũng thế thôi. Bố hỏi công việc thế nào, em đáp vẫn vậy ạ, bố bảo thế ạ. Xong chuyện. Giống nhau nhỉ!”

Anh ấy cười, gật đầu: “Không hiểu sao dạo này tao hay nghĩ đến bố kiểu như bố đã suy nghĩ thế nào, bố đã sống ra sao. Mẹ thì hay nói rồi nên chúng ta cũng hiểu được đôi phần, còn bố chẳng bao giờ nói gì, nên tao không hiểu được ông nghĩ gì nữa. Bố mất cũng hai năm rồi, nhưng tao vẫn nhớ bố lắm. Lúc trước biết vậy thì đã nói chuyện với bố nhiều hơn.” Nói xong anh ấy cắm đầu vào ăn, bộ dạng giống hệt bố tôi.

Sau khi mẹ tôi mất, bố tôi như mất hồn, không còn quan tâm điều gì trên đời này nữa. Tôi chẳng có ấn tượng gì về việc bố mẹ là một cặp vợ chồng yêu thương nhau, thế nhưng khi thấy bố như thế, tôi mới hiểu tình cảm ông dành cho bà. Một năm sau khi mẹ mất, bố cũng mất trong phòng bệnh. Nhưng có lẽ đó chỉ là cái chết về thân xác, còn linh hồn ông đã theo mẹ sang thế giới bên kia trước đó một năm rồi.

Anh tôi gắp một miếng cải thảo muối lên, vẻ mặt nghiêm túc bảo: “Mày có thấy khó để chọn cách kết thúc một đời người không? Mấy hôm trước tao có đi họp lớp. Cuộc đời mỗi người mỗi khác, có người thì nghỉ việc ở công ty, lập công ty riêng, lại có người đến tuổi này rồi còn ly hôn, cũng có người bảo là muốn về quê sống. Nghe chuyện của mọi người, tao mới thấy thế này, mình có thể chọn con đường cho cuộc đời mình. Lần đầu tiên tao đối diện với chuyện nan giải của cuộc đời là lúc học cấp ba, vì lúc đó là ngã rẻ cho con đường tương lai mà. Phải chọn giữa đi làm hay học tiếp, nếu học tiếp thì học chuyên ngành gì? Vừa tưởng tượng tương lai phía trước, vừa chọn lựa, nhưng mà một đứa nhóc mới nứt mắt ra, có mười mấy tuổi thì làm gì có khả năng mà tưởng tượng. Không hiểu bản thân, không biết thế giới. Rồi đến cái tuổi gần sáu mươi rồi, tao lại một lần nữa nghĩ về đời mình. Lúc này là phải nghiêm túc, vì nó giống như tái kiến thiết lại cuộc đời vậy. Không thể lấy cớ là mình thiếu tri thức, hay là thiếu kinh nghiệm về thế gian được. Đây thật sự là trận chiến đó.”

Tôi cũng đã đến tuổi phải nghĩ đến việc nên kết thúc cuộc đời như thế nào rồi. Nên làm thế nào nhỉ? Nếu nghỉ làm luật sư thì... Chẳng có điều gì hiện lên trong đầu, làm tôi cũng giật mình. Phải tái kiến thiết cuộc đời như thế nào đây? Tôi chẳng có ý tưởng nào cả.

Bỗng lưng sởn gai ốc lên khiến tôi rùng mình. Có lẽ là sự trống rỗng đang khuếch đại thế lực đây. Giờ đây, sự trống rỗng trong tôi đã giảm đi nhiều, vo viên nhỏ lại trong một góc trái tim. Tôi tự cho là do mình đã biết cách chung sống với nó.

Thế nhưng, nếu nghỉ công việc luật sư, không còn đưa những lời nhắn của người đã mất cho người thừa kế nữa thì tôi biết phải làm gì đây? Dạ dày lại quặn đau, tôi lấy tay trái nhẹ nhàng xoa bóp vùng xung quanh dạ dày.

Bỗng dưng muốn biết nên tôi hỏi: “Anh thì sao? Anh tính kết thúc cuộc đời như thế nào?”

“Đang suy nghĩ.”

“Thế à?” Tôi lấy thìa xúc cơm rang ăn.

“Nhưng mà nhé, cũng có thể sẽ trở lại điểm gốc đấy.”

“Điểm gốc ư? Điểm gốc của anh là gì?”

Anh ấy sáng mắt lên. “Mày nghĩ là gì?”

Ngán ngẩm, tôi đe: “Đừng có lấy câu hỏi trả lời câu hỏi chứ!”

Anh ấy cúi mặt xuống như đứa trẻ bị mắng. “Đừng giận mà. Tao nói là được chứ gì. Là món gà rán Kentucky.”

“Hả?”

“Ngon mà. Cái ấn tượng khi ăn lần đầu tiên, quá ngon luôn ấy. Thế gian này có món ngon như vậy ư? Rồi qua ba mươi bảy năm, lúc nào ăn cũng thấy ngon, ăn ở quán nào cũng ngon hết. Cái đó quá kinh khủng.”

“Anh tính làm cửa hàng trưởng à?”

“Không phải, tao muốn khám phá ra công thức có thể làm món gà ngon hơn cả gà rán Kentucky đó. Nếu có thể mở một quán chuyên gà rán thì tuyệt quá. Tao muốn vượt qua mùi vị đó.”

“Udon thì anh chẳng tính làm mì bằng tay.” Tôi xác nhận lại.

“Đừng có đem udon vào đây chứ!”

“Em chỉ cầu sao cho không rơi vào địa ngục nợ nần thôi.”

“Ừ, nói thế còn được.” Anh ấy hút mì soàn soạt, bảo: “Điếm gốc của Tetsuko là cái đó nhỉ?”

“Cái đó là cái gì?”

“Văn phòng phẩm.”

Tôi quá thất vọng, nói với giọng lạnh tanh: “Anh nói cái gì vậy!”

“Sao lại giận? Tao vẫn nhớ hồi nhỏ mày cứ chôn chân trong cửa hàng văn phòng phẩm mà. Đa số trẻ con đều muốn vào cửa hàng bánh kẹo bên cạnh, chỉ có Tetsuko là muốn đi cửa hàng văn phòng phẩm. Đó chẳng phải là một cửa hiệu do một cô mặt mày tăm tối bán sao? Chẳng biết nghe ai nói góa phụ gì đấy mà bọn trẻ con gọi đó là cửa hàng của góa phụ, dù lúc đó chưa chắc đã hiểu góa phụ nghĩa là gì.”

Ký ức lần lượt ùa về.

Đó là một cửa hiệu nhỏ làm bằng gỗ. Cửa kính bên trái có dán mảnh giấy ghi “Lối vào”. Mở cửa bước vào thì thấy kệ bên trái để các loại hàng làm bằng giấy như sách, vở. Kệ bên phải có đặt một cái hộp trong đó đựng keo dán, giấy thủ công. Xoay kệ về bên phải thì ở đó bày đầy các loại bút viết. Trên tờ giấy dùng để thử bút đầy các đầu tròn, lúc nào tôi muốn thử đều thấy các vết tích như nhau. Chọn được thứ muốn mua xong thì sẽ cao giọng gọi: “Cô ơi!” Từ phía trong, cô bán hàng sẽ đi ra, mặt tăm tối hay không tôi không biết vì chẳng nhớ nối khuôn mặt cô ấy nữa, nhưng giọng nói thì tôi nhớ. Là một giọng nói rất dịu dàng. Cô ấy sẽ giải thích cho tôi biết thứ mà tôi mua khác với những sản phẩm khác như thế nào, đặc biệt ra làm sao. Cuối cùng lúc nào cũng là câu: “Cháu biết chọn lắm.”

Đó là điểm gốc của tôi sao? Anh tôi và tôi thì thế, còn chị tôi thì thế nào? Đang muốn nhớ lại xem hồi nhỏ chị tôi thế nào thì tiếng hút mì soàn soạt làm tôi sực tỉnh. Anh tôi đang ăn mì udon. Khi ánh mắt chạm vào sợi tóc bạc trên đầu anh, tôi bỗng thấy buồn.

3

Có vẻ như chỉ mình tôi cảm thấy việc nhìn chằm chằm vào người khác như thế là thất lễ. Có rất nhiều người vây quanh nhìn xuống hai người đang đối đầu nhau qua bàn cờ tướng. Và trong đám người đó có cả Isozaki.

Natsuko và Yamashita biết nhau qua câu lạc bộ cờ tướng này. Còn có ba người đàn ông thuộc câu lạc bộ này cũng chưa trả số tiền đáng ra họ phải trả, Natsuko bảo vậy. Sau khi xác định rằng hành vi của Natsuko là lừa đảo qua gửi hàng, ba ngày trước, tôi gọi điện thông báo. Nhưng Natsuko cứ sống chết bảo rằng do họ nói họ muốn những thứ đó nên cô ta chỉ thay mặt đặt hàng hộ mà thôi, rằng cô ta không hề nói dối một câu nào. Khi bị cô ta truy hỏi rằng tôi không tin cô ta hay sao, tôi đã bật cười. Làm sao có thể tin Natsuko được. Việc cô ta nói dối cũng như mặt trời mọc đằng Đông, là sự thật hiển nhiên.

Cũng có những việc chỉ có Natsuko mới làm được. Ví dụ như khiến tâm trạng con người ta thư thái hơn, làm người ta vui vẻ hơn... Mấy việc đó chắc chắn là tôi không làm được, nên tôi cũng có phần đánh giá cao cô ta. Nhưng Natsuko không chỉ cho đi, cô ta còn cướp lấy, đổi thiện ý và tình cảm của người khác thành tiền.

Tôi đang tính trả lời thì từ đầu kia, Natsuko đã hỏi tôi ghét cô ta ư. Không hề. Tôi bất giác thốt ra. Natsuko đáp “ừ” với vẻ thỏa mãn. Tôi hối hận quá. Tại sao tôi lại phủ định chứ? Từ cuộc điện thoại đó đã ba ngày rồi, tôi vẫn thấy khó chịu, cảm giác như muốn mắng bản thân mình vào lúc đó. Mà... có lẽ là không ghét thật, cho nên lúc đó tôi chẳng nghĩ gì mà bật thốt ra. Cho dù không ghét thì cũng không tin được.

Tôi bảo với cô ta là phải xác nhận sự thật như thế nào đã rồi tôi mới quyết định có nên đòi tiền hay không. Cô ta hét lên với giọng bất mãn. Tôi bỗng muốn hỏi xem cô ta muốn kết thúc đời mình như thế nào, đang tính mở miệng thì bên kia đã tắt máy.

Có tiếng hoan hô râm ran, là đám đông vây xem đồng thời hô lên. Hình như cuộc đấu cờ bắt đầu có chuyển biến hay sao ấy. Một người đàn ông từ trong đám đông bước ra, là người đại diện, ông Nakamura Tadao. Ông ấy mời tôi vào căn phòng bên cạnh, tôi phải quay lại gọi Isozaki vẫn đang say mê xem cờ. Căn phòng khá nhỏ, có một cái bàn choán hết cả diện tích, trên đó bày bàn cờ tướng.

Nakamura hỏi Isozaki đang ngồi đó với vẻ mặt chưa hết hứng khởi: “Cậu có thấy trận này thật hiếm có không?”

“Vâng.” Isozaki đáp rộn ràng. “Cục diện cuối cùng, nước cờ không cho động vào góc thật là tuyệt.”

Nakamura cười sảng khoái: “Luật sư Ishida có chơi cờ tướng không?”

“Tiếc là tôi không chơi.”

“Thế à? Vậy chắc cô không hiểu đâu nhỉ? Cái môn này đàn ông đến tuổi là mê lắm.”

Tôi cười lấy lệ, đáp: “Tôi đã được chứng kiến sức hấp dẫn của nó rồi.”

Tôi nói lý do mình đến đây và hỏi về việc của Natsuko.

Nakamura cười vui vẻ, kể: “Nat-chan là “nữ thần” ở đây đó. Cô thấy rồi đó, ở đây hầu hết là đàn ông mà. Từ bao giờ nhỉ? Khoảng nửa năm trước thì phải, một ngày, đột nhiên cô ấy xuất hiện, bảo là muốn học chơi cờ tướng, nhờ chúng tôi dạy cho, thế là thành nữ thần luôn. Ai cũng muốn dạy cô ấy cả. Nói thật là cô ấy nhớ kém lắm, nhưng mà ai cũng thấy vui vẻ.”

“Ông Yamashita Shigehiko cũng là hội viên ở đây phải không ạ?”

“Vâng, đúng thế. Ban đầu ông ấy cũng chẳng phải là người nhiệt tình tham gia, một tháng không biết đến được một lần hay không nữa. Nhưng từ khi có Nat-chan thì hình như ông ấy thích hay sao ấy mà hầu như ngày nào cũng đến. Người như ông Yamashita cũng nhiều lắm. Năm nay nghe nói ông ấy nghỉ hưu theo quy định, hình như ông ấy dự định sẽ xin đi làm tiếp nhưng mà tình hình kinh tế khó khăn nên không được thì phải. Vẫn muốn làm việc tiếp, vậy mà bị thông báo là già rồi, nghỉ đi, nên ông ấy cũng phải chịu đựng nhiều. Đây cũng là việc thường gặp thôi. Ông ấy còn liên lạc với người quen đang làm ở các công ty khác để xin đi làm lại nhưng mà không được. Chỉ có thế mà ông ấy đã than là tiếc hận rồi. Ông Yamashita chắc hẳn là người có chức danh trong công việc, cho nên khi không còn chức danh, cũng sẽ không còn người tới hỗ trợ ông ấy nữa. Đây cũng là việc thường gặp thôi. Những người có nhiều thời gian rảnh hay tìm đến câu lạc bộ cờ tướng. Bởi vì người ta nghĩ rằng so với các thú vui khác thì cái này không tốn tiền mấy, cũng chẳng cần đến thể lực, lại vận động đầu óc nên có lẽ cũng làm đầu óc minh mẫn hơn. Người ta đến chỗ chúng tôi tham gia thử xem sao, nhưng cũng chẳng mấy mặn mà. Thế rồi nữ thần xuất hiện, chắc là đã cướp hết linh hồn mấy lão già rồi.”

“Ông có nghe nói cô Natsuko giới thiệu cho ông Yamashita mấy loại nông sản không sử dụng thuốc hóa học không?”

Ông ta cười khùng khục khoái trá, lấy ngón trỏ chỉ vào mũi mình bảo: “Chính tôi cũng bị Nat-chan ép mua đấy.”

“Ông cũng thế ư?”

“Vâng.” Nakamura gật đầu. “Cô ấy tự mình đăng ký gửi đồ đến đây đấy. Rồi khoảng mười ngày sau, hóa đơn thanh toán được gửi đến. Cũng mấy lần rồi thì phải. Tôi cũng có trả tiền. Ngay từ lần đầu tôi đã đoán được bài của Nat-chan rồi, là lừa đảo thông qua gửi hàng đó mà. Khi mua bán các sản phẩm tươi sống thì không thể áp dụng chế độ cooling-off[[5]], cô ấy lợi dụng điểm này để ra chiêu bài lừa đảo. Đối với riêng tôi, tôi sẽ đặt mọi thứ lên bàn cân. Những tên đàn ông ham thích Nat-chan sẽ so sánh xem tiền mất ở đây và tiền mất vào rau củ, bên nào cao hơn. Kết quả là rau củ vẫn rẻ hơn nên mới trả tiền. Nhưng mà gần đây, Nat-chan không hề ló mặt tới đây.” Ông ta đưa hai tay lên, lòng bàn tay hướng lên trời để mô phỏng đĩa cân, rồi di chuyển lên xuống so le. “Khi đó thì rau củ lại thành ra đắt, cán cân đã di chuyển. Thế nên tôi mới gọi điện cho Nat-chan, bảo là nếu không đến đây nữa thì ngừng việc gửi rau đi.”

“Ngoài ông và ông Yamashita ra, ở câu lạc bộ này còn bao nhiêu người cũng bị Nat-chan ép mua nông sản không sử dụng thuốc hóa học.”

“Theo như tôi biết thì có bốn người, ngoài ra chắc cũng có thêm nữa.”

Chúng tôi hỏi chuyện ba thành viên nữa rồi ra khỏi câu lạc bộ cờ tướng. Trên đường quay lại ga, chúng tôi ghé vào một tiệm cà phê, gọi hai ly cà phê đá, đồng thời miêu tả vẻ ngoài của Natsuko cho nhân viên phục vụ, hỏi có biết không.

Cậu nhân viên trẻ cười ngoác miệng, đáp: “Là bà lão có nghề đây mà.”

Tôi cho rằng cậu ta nhầm người rồi nên mới tả lại lần nữa tỉ mỉ hơn các đặc điểm nhận dạng thì bị cậu ta ngắt lời: “Không lầm được. Mấy ông đi cùng toàn gọi bà ấy là Nat-chan, là một bà lão ạ.”

Nat-chan bị người ta gọi là bà lão... Tôi phải mất một lúc mới tiếp nhận được sự thật này. Tôi chầm chậm nhìn xuống chân mình, xuống đôi giày xấu mã nhưng êm chân. Lúc được nhân viên giới thiệu đôi giày này, tôi cũng bị sốc như vậy.

Tôi cố nặn nụ cười, hỏi thêm: “Đúng là bà lão ấy rồi, bà ấy có hay đến đây không?”

“Gần đây thì không thấy nhưng trước đây hầu như ngày nào cũng tới đấy ạ.”

“Một mình sao?”

“Lúc nào cũng đi cùng với các ông ạ. Mỗi lần một ông khác nhau. Giỏi phết đấy nhỉ? Về cái gì ư? Thì đủ thứ... nào là nhận được quả này, có khi còn được tặng cả tiền mặt nữa ấy, nào là chơi cờ tướng nữa này, cháu nghe thấy thế. Rồi bà ấy còn bón cho các ông ăn nữa, “a... a” thế này này, nói chuyện bỡn cợt lắm. Hôm sau, bà ấy lại dẫn một ông khác tới. Kiểu như vậy gọi là có nghề phải không ạ? Cửa hàng trưởng của cháu bảo thế.”

Cô ta vẫn làm mấy cái trò đó à? Tôi nhớ lại khuôn mặt đầy son phấn của Natsuko. Lúc trước tôi có suy nghĩ muốn khích lệ cô ta cứ xấu xa đến cùng, nhưng có lẽ cô ta chẳng cần ai khích lệ. Giờ cô ta vẫn đang hăng hái hoạt động đấy thôi.

Tôi nói lời cảm ơn, cậu nhân viên liền rời khỏi bàn rồi quay lại với hai ly cà phê đá. Cậu ấy có vẻ thân thiện hơn lúc nãy nhiều, đặt cà phê xuống trước mặt chúng tôi rồi rời đi.

Isozaki nhìn theo bóng lưng của cậu ta, hỏi: “Cô Natsuko chắc là đã làm gì đó ở câu lạc bộ cờ tướng rồi nhỉ?”

“Chắc là tìm con mồi thôi mà.”

“Thật sự là thế sao? Ông Nakamura lúc nãy có vẻ biết hết mọi chuyện nhỉ?”

“Ừ. Tìm con mồi ở câu lạc bộ cờ tướng cơ đấy... Cô ta luôn biết cách chọn địa bàn. Nhưng mà chẳng thay đổi gì cả, non tay quá.”

“Làm sao bây giờ ạ? Vụ này đó. Cô Natsuko nhờ chúng ta đi thu tiền chưa được trả mà.”

“Từ chối chứ sao. Cứ bảo là cô ta tự đi mà dọn dẹp đi.” Isozaki nhổm cả người dậy. “Có thể làm như thế sao ạ?”

“Có thể chứ.”

“Vậy là không gặp cô Natsuko nữa ạ? À... tôi thật sự muốn gặp cô ấy một lần đó.”

“Tôi không phải là loại đàn bà kết thúc đời mình ở đây.”

“Sao ạ?”

“Là lời của Natsuko đó. Cô ta từng bảo mình không phải là loại đàn bà kết thúc đời mình ở đây. Lúc đi hết cuộc đời rồi, không biết cô ta nghĩ gì trong đầu nhỉ?”

“Kết thúc cuộc đời ư? Không phải là vẫn còn trẻ sao? Cũng chưa tới sáu mươi mà.” Đột nhiên, mặt Isozaki sầm lại. “Nhưng cũng có người phải đối diện với cái chết từ lúc còn trẻ. Ôi, tôi không có ý nói luật sư Tetsuko đâu ạ, chuyện kết thúc cuộc đời ấy. Mà, làm dịch vụ lập di chúc cũng khổ tâm quá nhỉ?”

“Khổ tâm?”

“Vâng. Có nhiều người vẫn đang hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng để đề phòng con cái tranh chấp sau này, mới lập di chúc sớm. Nếu thế thì chúng ta có thể tiếp nhận với một tâm trạng bình thường như các vụ khác. Nhưng mà với mấy người bị thông báo rằng chỉ còn sống được bốn tháng nữa... như ông Nagaiwa đó, tôi thấy khổ tâm lắm.”

“Cho nên cậu chảy cả nước mắt ư?”

“Xin lỗi. Tôi hơi mau nước mắt.” Cậu ta ũ rũ gục đầu xuống.

“Khổ tâm chứ, tôi cũng vậy. Cũng chính vì khổ tâm nên tôi mới muốn làm những gì mà mình có thể, ví dụ như giúp họ thực hiện các tâm nguyện cuối cùng. Lúc mới bắt đầu làm dịch vụ này, tôi thường mang tâm tình của người đã khuất, vì chúng ta gặp họ lúc họ còn sống mà. Cho nên khi đi gặp người được nhận thừa kế, bị cự tuyệt này nọ... cự tuyệt còn tốt chán, có người còn không nhớ người đó là ai nữa kìa, lúc đó tôi cũng tức thay cho người đã khuất. Nhưng mà, trong lúc lập di chúc cho người sắp qua đời, đi gặp những người thừa kế, suy nghĩ của tôi cũng đã thay đổi. Dần dần qua thời gian, tôi lại nghĩ thế cũng chẳng sao cả. Người sắp mất muốn cảm ơn hay xin lỗi thì ngay thời điểm họ lập di chúc, mọi chuyện đã kết thúc mỹ mãn rồi. Khi người đó mất, người ở lại có tiếp nhận hay không cũng chỉ như thêm thắt cho đẹp hơn thôi. Sao thế trông cậu như sắp khóc đến nơi.”

“Xin lỗi.”

“Này, mai phải đi dự lễ truy điệu đó. Không sao chứ? Không khóc chứ? Tuyệt đối nhé? Nhờ cả vào cậu đấy.”

Tôi đưa khăn tay qua, Isozaki nhận lấy, đưa lên lau nước mắt. Mau nước mắt thế này không biết có làm được luật sư không đây? Lúc được nhờ làm di chúc lần đầu tiên, tôi cũng đã khóc, nhưng chỉ lần đó thôi. Sau này, tôi đều cố kìm nén sao cho không rơi nước mắt. Đối với luật sư thì việc kiểm soát cảm xúc là cần thiết. Nếu khóc vì khách hàng của mình thì có lẽ cũng có lợi cho việc đàm phán. Nhưng nếu thấy cảm thông với điểm nào đó của đối phương thì cần phải áp chế lại. Khóc là lúc không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa.

Môi trường mà luật sư hoạt động thay đổi một cách chóng mặt. Tháng tới sẽ bắt đầu áp dụng chế độ “phụ thẩm nhân dân”[[6]], cơ chế cho mở các trường luật để tăng số lượng luật sư có giấy phép hành nghề cũng đang được bắt đầu. Luật sư như thế nào sẽ được chọn để ở lại văn phòng luật này vẫn đang trong vòng xét duyệt. Trở thành luật sư trong thời đại khó khăn này, hành trang của Isozaki lại là sự mau nước mắt.

Isozaki bảo: “Tôi sẽ giặt rồi trả lại chị”, rồi cho khăn tay vào túi áo mình.

4

“Ngại quá, phải nhờ cô đến tận đây.” Yamashita mời tôi ngồi xuống tấm đệm, thái độ cũng nhũn nhặn hơn lần trước rất nhiều.

Hôm nay, trời mưa từ sáng tới giờ, không khi oi bức khó chịu. Có lẽ do cửa sổ đóng chặt nên trong nhà của Yamashita đầy bụi và mùi ẩm mốc. Tôi lấy khăn tay giả vờ lau mồ hồi để bịt chặt mũi, nhưng không thể cứ làm thế này mãi được.

Yamashita đặt cốc nước lên bàn. Tôi nói lời cảm ơn rồi uống ngay, Isozaki ngồi bên cạnh cũng với tay ra lấy nước uống, xong thở nhẹ ra.

Tôi mở đầu câu chuyện: “Ông nói có việc cần trao đổi về vụ của cô Natsuko, không biết là việc gì ạ?”

Ông ta đưa tay lên gãi đầu, bảo: “Không có gì.” Rồi ông ta lại dùng cái tay đó vuốt vuốt mặt mình. “Thật ngại quá, mưa thế này mà phiền hai vị luật sư đến tận nhà. Mấy ngày trước nắng thế mà nhỉ. Mùa mưa cũng đã qua rồi mà..”

Tôi gật đầu, chờ ông ta nói tiếp. Nhưng Yamashita lại không nói gì thêm. Tôi chỉ còn cách chờ cho Yamashita hết phân vân lưỡng lự, trong căn phòng nóng bức, đầy mùi ẩm mốc như thế này. Cuối cùng, ông ta cũng mở miệng, tôi đang vui mừng thì hóa ra ông ta đứng dậy, mở tủ lạnh lấy bình nước ra rót thêm vào cốc cho chúng tôi. Trở về chỗ của mình, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy ông ta sẽ nói chuyện cả. Chẳng còn cách nào khác, một lần nữa tôi đưa tay với cốc nước. Đột nhiên ông ta lên tiếng:

“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.”

Tôi rút tay lại. “Vâng.”

“Phải xem trọng thân thể của mình. Đó là điều cơ bản nhỉ? Cho đến hai năm trước, vợ tôi là người giúp tôi chú ý cái này cái kia. Tôi chỉ cần ăn những thứ được bày ra là được rồi. Nhưng vợ tôi rồi cũng qua đời. Dù vậy, lúc tôi còn đang tại chức thì không sao, vì tôi có nhiều cấp dưới mà. Cấp dưới của tôi sẽ chú ý giúp tôi về vấn đề sức khỏe, ví dụ như đặt trước mặt tôi đĩa sa lát và bảo: “Trưởng phòng, anh nên ăn thêm rau,” này nọ. Cấp dưới ấy mà, không chỉ quát mắng là được đâu, phải dẫn họ đi uống nữa đấy.

Tôi cũng mang máng đoán được câu chuyện sẽ dẫn tới đâu. Yamashita ngại nói thẳng ra điều đó nên mới đi đường vòng như vậy. Tôi vừa đưa tay cầm cốc nước vừa nói: “Cô Natsuko đã giúp ông để ý đến sức khỏe đấy nhỉ?”

“Đúng vậy đấy, ông ta tiếp luôn, “tâm cô ấy tốt mà.”

Bắt gặp ánh mát của tôi, ông ta vội tránh đi ngay, có vẻ như đang xấu hổ vì nói vậy. Uống một hớp nước, tôi hỏi:

“Nghe bảo hai người quen nhau ở câu lạc bộ cờ tướng phải không ạ?”

“Vâng, vâng. Cô ấy chả biết gì về luật chơi cả, Nat-chan ấy, thì cô ấy cũng bảo mình là người mới bắt đầu chơi. Rồi làm sao hả? Kinh khủng lắm, lộn tùng phèo cả lên. Luật sư, cô có chơi cờ tướng không? Vậy à. Quân cờ ấy mà, tùy theo loại mà được quy định chỉ được đi như thế nào. Đấy là luật chơi. Nếu người chơi không nhớ được luật thì không cách gì thi đấu được. Nhưng Nat-chan lại chẳng có ý thức phải nhớ luật như thế nào, cứ tự tiện di chuyển quân cờ thôi. Rối tung cả lên ấy. Dù vậy nhưng dạy Nat-chan chơi cờ rất là thú vị, cho nên cô ấy được mọi người yêu quý. Tôi bị chứng dị ứng phấn hoa rất nặng, uống thuốc vào là buồn ngủ, rồi lại khô cổ nữa nên nếu có thể thì tôi cũng chẳng muốn uống làm gì. Nhưng chẳng còn cách nào khác. Nat-chan đã đem trà thảo được đựng trong bình nước đến câu lạc bộ cờ tướng cho tôi.

Cô ấy bảo là bản thân mình cũng bị dị ứng phấn hoa, trước cả khi được người ta gọi bằng cái tên này đã bị rồi. Cô ấy có kể rằng mình đã thử rất nhiều thứ nhưng trà thảo dược này là có tác dụng nhất, nên mới đưa đến cho tôi dùng thử. Tôi uống thử thì thấy mũi đỡ nghẹt hơn, đúng là có tác dụng. Tôi mới hỏi là mua ở đâu thì cô ấy đáp là ở cửa tiệm gần nhà, nên cô ấy sẽ mua hộ rồi đem đến cho. Tôi bảo là mình sẽ trả tiền, nhưng cô ấy không nhận vì bảo nó không đáng bao nhiêu. Tôi thấy ngại quá, cứ nói đi nói lại, thế là cô ấy bảo: “Anh Yamashita dẫn tôi đến chỗ nào thú vị chơi đi, xem như trả cho tiền trà thảo dược.” Nghe nói đến nơi nào đó thú vị, tôi thật sự lúng túng. Thật ra, tôi rất thích đài phun nước, xem mấy tiếng liền cũng không chán. Nhưng mấy cái ở công viên gần gần đây thì không được, bé quá. Ngày xưa, vợ tôi đã tìm hiểu hộ vì cứ ngày nghỉ là tôi đi thăm quan đài phun nước mà. Có cái tôi rất thích, nhưng dẫn Nat-chan đến đó thì tôi không chắc là cô ấy sẽ thích. Tuy nhiên, tôi cũng chẳng nghĩ ra cái gì khác nên dẫn Nat-chan đến một đài phun nước mà tôi cho là đẹp nhất. Đến đó thì Nat-chan reo lên, hoan hô rất là sung sướng, làm tôi cũng hưng phấn vô cùng. Hai người chúng tôi cứ chạy vòng vòng quanh đài phun nước, dù đã ở tuổi này rồi.”

“Từ đó, cô ấy đem đồ tới thăm nhà ông phải không ạ?”

Ông ta gật đầu. “Cô ấy khiến tôi hăng hái hơn. Kẻ bị người ta bỏ rơi sau khi nghỉ hưu như tôi, nhờ cô ấy mà trở nên trẻ khỏe hơn. Tôi chẳng phân biệt công ty mình công ty người, cho rằng việc bồi dưỡng nhân viên trẻ là trách nhiệm của đàn anh, cũng có lúc nói lời nghiêm khắc, cho rằng cũng vì tốt cho bọn trẻ. Nếu chẳng quan tâm thì cứ để họ thế thôi, nói làm gì cho mệt. Châm ngôn của tôi là “thương cho roi cho vọt”. Nhưng rồi sao? Nghỉ hưu rồi, tôi bị xem như đồ vô dụng. Đây chẳng phải là lấy oán bảo ơn sao? Tôi hận lắm. Không thể chịu được. Nếu mà... Nếu đến cả Nat-chan cũng không thèm quan tâm đến tôi nữa thì tôi biết sống làm sao!”

“Ông đã liên lạc với cô Natsuko chưa?”

“Cô ấy không nghe máy, tôi nhắn lại là nếu cô ấy đến gặp tôi thì tôi có trả mười nghìn yên cũng được, nhưng chẳng có tin tức gì. Chắc là cô ấy không đến tìm tôi nữa đâu nhỉ?”

Nhìn vào ánh mắt như cầu xin của Yamashita, tôi bảo: “Ông Yamashita, có lẽ ông cũng hiểu được điều gì đó rồi phải không? Ví dụ như vì sao cô Natsuko lại đến đây chơi với ông vậy...”

Ông ta cụp mắt xuống, không nói gì.

“Ông còn chuyện gì muốn nói với tôi nữa không?” Nghe tôi hỏi thế ông ta chầm chậm ngẩng đầu lên.

Giọng Yamashita trở nên the thé: “Chuyện nhỏ thôi nhưng mà cũng năm nghìn yên đấy. Bảo là đến đây cũng mất tiền đi lại quá này nọ. Không phải là trả tiền cho đồ mang tới, mà là trả tiền công. Thế nên cũng có lúc cô ấy nấu cho tôi ăn đó.”

“Mỗi lần ông đều trả tiền công như vậy đúng không?”

“Khoảng năm nghìn yên. Đi ăn ngoài cũng tốn khoảng chừng đó.”

Tôi chẳng nói gì, chỉ nhìn Yamashita chăm chú, biến thành tấm gương để ông ta soi vào. Yamashita há to miệng, định nói gì đó nhưng lại thôi, cụp mắt lại. Cứ thế một lúc lâu, ông ta nói mà chẳng ngẩng mặt lên:

“Tôi lo là nếu tôi không trả tiền, cô ấy sẽ không đến đây nữa. Tôi biết... là cô ấy chỉ vì tiền thôi nhưng... tôi cô đơn quá. Cô có tưởng tượng được cuộc sống mỗi ngày đều không nói câu nào với ai không? Cho đến tháng Hai năm ngoái, mỗi ngày tôi đều nói nhiều lắm, lúc họp này, lúc ra chỉ thị cho cấp dưới này. Nhưng giờ tất cả đều không còn nữa. Nếu đến cả Nat-chan cũng không đến đây nữa thì tôi chẳng biết mình sẽ ra sao.”

“Tôi sẽ chuyển lời tới cô Natsuko rằng ông bảo là nếu cô ấy đến sẽ trả mười nghìn yên. Nhưng cho dù là tôi chuyển lời thì cũng vậy thôi. Cô Natsuko đã đưa ra câu trả lời rồi đấy. Ông Yamashita chắc cũng biết điều đó đúng không?”

Yamashita còng lưng lại, vai rũ xuống.

“Việc còn lại chỉ là ông có tiếp nhận hay không thôi.”

Sau đó, tôi nói cho ông ta biết Natsuko nhờ tôi thu tiền chưa trả từ ông ta, nhưng tôi từ chối và giải thích về phạm vi công việc của luật sư. Nhưng tôi không biết mấy lời này có lọt vào tai một Yamashita đang thất chí không nữa.

“Tôi xin phép kết thúc ở đây. “ Nghe tôi nói vậy, Yamashita vụt ngẩng đầu lên, nhưng rồi lại cúi gằm xuống.

“Ông Yamashita.” Tôi gọi. “Ai cũng chỉ có một mình thôi. Nỗi cô đơn dù lớn dù bé, nhưng ai cũng mang theo. Chỉ có cách sống chung với nó thôi. Dùng tiền để lấp chỗ trống cũng chỉ trong chốc lát mà thôi. Chi bằng tự mình tìm cách thưởng thức nỗi cô độc thì sao ạ? Tôi nghĩ nỗi cô đơn cũng không đến mức kinh khủng như vậy đâu. Xin lỗi vì đã nói thẳng.”

Yamashita chầm chậm ngẩng đầu lên, thẫn thờ nhìn tôi. Trên khuôn mặt đau khổ của ông ta hiện lên nụ cười tự giễu. Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta, cất tiếng gọi: “Ông Yamashita!” Sau khi thấy khóe miệng ông ta giãn ra như đã hiểu rồi, tôi mới khẽ gật đầu, đứng dậy rời đi.

Lúc bước ra đường, Isozaki quay đầu lại, bảo: “Trông ông ta không được khỏe, tội nghiệp thế nào ấy.”

Tôi chẳng nói gì, nhằm hướng ga mà đi. Isozaki vẫn còn ngoái lại nhìn phía sau, hỏi: “Sao chị lại biết là ông Yamashita đưa tiền cho cô Natsuko? Cô ấy kể với chị à?”

“Làm sao có chuyện đó được, cô ta chẳng bao giờ kể mấy việc đó đâu, là tôi đoán thế.”

“Vậy à?” Đường ngoặt về bên phải. “Chị giỏi quá! Hôm nay cũng thế phải không ạ? Luật sư Tetsuko cũng đoán được lý do tại sao ông Yamashita gọi chúng ta đến phải không? Tôi thì ngược lại, không hề nghĩ tới việc ông ta muốn gặp lại cô Natsuko. Lúc trước, ông ta chỉ khăng khăng là không trả tiền, thế mới hợp lý chứ nhỉ?”

“Phải trở thành luật sư rồi tôi mới biết được đấy.”

“Vâng?”

“Nhiều người bị hại hiểu rõ rằng mình đang bị hại nhưng lại không muốn thoát ra khỏi đó. Cho dù lý trí chỉ ra rằng đây rõ ràng là bị lừa nhưng con tim vẫn cứ phủ định. Trường hợp như thế cũng có mấy loại, nhưng nhiều nhất là tình cảm yêu đương. Hoặc liên quan đến sĩ diện cũng nhiều.”

“Vậy ư...” Isozaki thì thào với giọng có vẻ cảm động.

Chúng tôi dừng chân trước đèn đỏ. Phía bên kia, một người mặc đồng phục cảnh sát đang nói chuyện với hai người đàn ông. Một chiếc xe mô tô và ô tô loại nhẹ đang đậu bên cạnh.

“Mà...” Isozaki nói, “luật sư Tetsuko nói hay thật đấy. Câu “Chỉ là ông có tiếp nhận hay không thôi” ấy. Nó đi thẳng vào tim đấy. Câu “Ai cũng chỉ có một mình” nữa chứ. Là luật sư Tetsuko nên mới làm được thế nhỉ? Tôi mà nói mấy câu tương tự, có khi còn bị đánh ấy chứ.” Cậu ta cười phá lên, rồi lập tức nghiêm túc trở lại, nói với giọng ôn hòa: “Tôi cũng muốn nhanh chóng trở thành một luật sư như luật sư Tetsuko.”

Vô cùng ngạc nhiên, tôi ngẩng phắt lên nhìn cậu ta.

“Luật sư Tetsuko như là samurai ấy nhỉ?”

Đèn chuyển màu xanh, Isozaki bước qua, tôi cũng bước theo. Tôi hỏi: “Vừa rồi cậu bảo samurai là ý gì?”

“Đừng nghĩ rằng chỉ có các hạ là cô độc.” Isozaki nói xong, tay còn giá làm thanh đao chém xuống, miệng hét “pặc”.

Tôi đứng hình giữa vạch kẻ sang đường.

5

Tôi nhìn lên bảng hiển thị số tầng phía trên cửa thang máy thì thấy nó đang dừng ở tầng năm. Có lẽ là Miyuki. Gần đây chị ấy hay than là leo lên leo xuống cầu thang mệt quá nên chỉ xuống ngay tầng dưới lấy tài liệu trong phòng bảo quản, chị ấy cũng dùng thang máy.

Tôi xuống tầng năm, gõ cửa phòng bảo quản tài liệu. Không nghe thấy tiếng trả lời nhưng tôi vẫn mở cửa bước vào. Miyuki đang ngồi trên chiếc ghế được đặt trước tủ hồ sơ, tìm giấy tờ trong ngăn kéo.

“Chị Miyuki, tôi về rồi đây.” Tôi cất tiếng chào thật to.

Miyuki chầm chậm ngẩng đầu lên. “Ôi, luật sư về rồi đấy à.”

Tai của Miyuki ngày càng kém đi nên gần đây nếu không nói to, chị ấy sẽ không nghe thấy.

“Mọi việc sao rồi?” Miyuki hỏi với ánh mắt lấp lánh tò mò.

“Như chị dự đoán. Người vợ muốn ly hôn nên đã lên kế hoạch lừa chồng ngoại tình. Đối tượng ngoại tình là bạn học cấp ba của người vợ.”

“Phải thế chứ.” Miyuki gật đầu với vẻ thỏa mãn. “Tôi cứ thấy có gì đó không đúng mà.”

“Tại sao chị lại nghĩ vậy?”

“Vì đối tượng ngoại tình bằng tuổi người vợ, trường hợp này hiếm lắm nên mới thấy nghi nghi. Con đực ấy mà, bản năng là tìm con cái trẻ tuổi. Với lại người vợ trông có vé bình tĩnh quá. Mà điều kỳ lạ nhất là cô ta là kẻ nghiệp dư, ngay ngày đầu theo dõi đã chụp được mấy cái ảnh mang tính quyết định như hai người cùng ăn, rồi cùng vào khách sạn. Chắc là tiếc tiền thuê công ty thám tử đây mà. Thế nên mới lộ sơ hở, vẫn còn non tay lắm. Nói đến non tay mới nhớ, vụ cô Natsuko sao rồi?”

“Tôi từ chối đi thu tiền hộ cô ta và chuyển lời của ông Yamashita rằng nếu cô ta đến gặp, ông ta sẽ trả mười nghìn yên. Thế là cô ta mắng: “Đồ dê già, chết đi!”, rồi cúp máy. Chẳng biết cô ta định kết thúc đời mình như thể nào nữa, năm nay cũng năm mươi sáu tuổi rồi mà còn đi lừa đàn ông thì chắc vẫn định tiếp tục sống như trước đây thôi. Tiền phí tư vấn chắc cũng quỵt luôn đây.”

Miyuki cười khùng khục. “Quan trọng là phải đeo bám dai dẳng để đòi nợ đó. Khi đối phương cho rằng ta đã bỏ cuộc thì ta lại phản bội sự kỳ vọng đó, lằng nhằng theo sau đòi tiền. Cái đó mới là quan trọng, tìm được người làm được như thế thì tốt quá nhỉ, người thay thế tôi đó.”

“Hả?” Tôi bất ngờ không để đâu cho hết.

“Tôi vẫn chưa nói với luật sư Ogiwara là tôi tính nghỉ việc ở đây, vì chưa tìm được dịp thích hợp để nói. Tôi có tuổi rồi, mấy việc đơn giản cũng làm sai nữa.” Chị ấy thở dài một hơi. “Tôi cũng muốn làm việc ở đây cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay lắm. So với ở nhà xem ti vi thì đi làm ở đây thú vị gấp mấy lần ấy.”

“Vậy thì... tại sao?”

“Vì tôi thấy bóng lưng của ông xã khi đi mua đồ ở siêu thị về, chuyện từ tháng trước, khi tôi được về sớm so với bình thường một chút. Từ khi nghỉ hưu, ông ấy làm hết toàn bộ việc nhà cho tôi đấy. Bảo là để hoạt động chân tay cho đầu óc khỏi lú lẫn, ông ấy làm hết, nào là giặt giũ, dọn đẹp, còn nấu ăn nữa. Lúc nào ông ấy bảo hôm nay thử nấu món mới là tôi khen lấy khen để, cũng là khích lệ ông ấy. Rồi một ngày, tôi được về sớm nên tính ghé qua siêu thị xem có cái ô nào rẻ thì mua, vì cái ô gấp của tôi bị hỏng rồi. Tình cờ tôi gặp ông ấy đang vác túi mua đồ trên vai, đi bộ về nhà. Bóng lưng ấy sao mà nhỏ bé thế. Bóng lưng rộng lớn lúc tôi quyết ý đi theo ông ấy giờ đây trở nên nhỏ bé quá đỗi. Dáng đi cũng lê chân như mấy cụ già ấy. Tôi buồn quá, không cất nổi tiếng gọi ông ấy. Lang thang một lúc để giết thời gian rồi tôi mới về nhà. Vừa mở cửa tôi đã nghe tiếng ông ấy rộn rã: “Bà về rồi à.” Ngay lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng thời gian còn lại phải ở cùng ông ấy. Tôi cũng chẳng biết mình còn sống được mấy năm nữa, nhưng nếu tôi không dành thời gian cho ông ấy, chắc chắn tôi sẽ hối hận.”

Tôi mang chiếc ghế bên tường đến cạnh Miyuki rồi ngồi xuống. “Chị đã nghĩ kĩ rồi à? Cho dù có níu kéo chị cũng quyết tâm nghỉ đúng không?”

“Tôi quyết tâm rồi.”

“Tôi chẳng. .. biết phải nói thế nào nữa. Nếu không được nghe ý kiến của chị nữa thì có lẽ tôi sẽ bỏ sót điều quan trọng hoặc phán đoán sai sự việc mất thôi.”

Chị ấy chầm chậm lắc đầu. “Không có chuyện đó đâu. Luật sư Tetsuko có thể nhìn thấu con tim đối phương mà. Cô hỏi ý kiến tôi nhưng trên mặt lại biểu lộ rằng “biết ngay mà”. Luật sư Tetsuko là một luật sư giỏi, có thể dự đoán tình huống mà đàm phán chắc tay. Bên ngoài nhìn vào có vẻ lạnh lùng nên có thể bị hiểu lầm nhưng sự hiểu lầm đó cũng dần dần mất đi. Cô không lạnh lùng với người khác, mà là không đặt quá nhiều hy vọng vào người khác mà thôi. Điểm đó theo tôi là quá ngầu ấy chứ. Lúc luật sư học việc bảo cô như một samurai, tôi cũng đã gật gù đồng ý đó. Mới có hơn một tháng thôi mà cậu ta có thể tìm từ miêu tả cô chính xác như vậy, tôi thật muốn thưởng phiếu bé ngoan luôn. Ôi trời, cô ghét samurai sao? Ngầu mà, là khen cô đó. Không phải là kiểu samurai coi thường thân phận, để cho đao của mình gỉ sét đâu. Là samurai chống lại kẻ mạnh, giúp đỡ kẻ yếu đó. Sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, nhắn mọi người sống tốt nhé rồi cất bước tiếp tục lên đường. Cô chẳng chú ý gì cả, là luật sư mà làm cái mặt đó à.” Chị ấy vừa cười vừa đóng ngăn kéo tủ đựng hồ sơ lại. “Này, luật sư, tôi cũng thấy hứng thú với việc cô Natsuko sẽ kết thúc cuộc đời như thế nào đấy. Nếu có tin về động thái của cô ta thì cho tôi biết với nhé. Tôi nghỉ việc ở đây rồi nên tất nhiên là chỉ trong phạm vi cho phép thôi. Tôi nghĩ là cô ta vẫn sẽ lừa người ta lấy chút tiền cho đến tận lúc lên thiên đường đấy. Ôi, có đến được thiên đường không nhỉ? Nhưng nếu là địa ngục thì tội nghiệp quá. Cho dù cô ta lừa tiền của người ta nhưng cũng giúp người ta nhận ra điều quan trọng, giúp họ thấy được ước mơ của mình, cũng là việc tốt đấy chứ. Chắc chắn là thiên đường rồi. Ôi trời, cô Natsuko còn kém tuổi tôi, vậy mà tôi lại tính chuyện cô ấy đi trước mình chứ. Thật là! Tôi cứ nghĩ mình sẽ sống lâu hơn tất cả mọi người, lẩm cẩm thật!”

Đột nhiên tôi thấy buồn bã, cô đơn quá. Miyuki sẽ không ở đây nữa. Sẽ không còn ai cằn nhằn, cũng sẽ không có ai đáp lại “Cô về rồi đấy à” mỗi khi tôi nói “Tôi về rồi đây”... Đồ văn phòng phẩm mua rồi không biết khoe với ai. Cũng chẳng còn ai thúc giục tôi nhanh tính phí công tác đi. Rồi người tò mò hỏi dồn “Rồi thế nào nữa” cũng sẽ không còn nữa. Rồi...

Giờ tôi mới nghĩ đến việc có Miyuki quan trọng như thế nào. Đã có lần tôi và Ogiwara nói đùa rằng hay là thêm tên của Miyuki vào tên văn phòng. Tuy chỉ nói đùa nhưng cũng phản ánh phần nào sự thật rằng có Miyuki, công việc sẽ trôi chảy, văn phòng sẽ trở nên thoải mái hơn.

Bỗng có tiếng gõ cửa, Ogiwara thò đầu vào: “Tôi về rồi đây.”

Hai chúng tôi cũng đáp: “Anh về rồi à.”

Ogiwara hỏi: “Gì đây? Sao cả hai người đều ló mặt ra từ tủ dựng hồ sơ thế? Đang ủ mưu gì à?”

Miyuki khẽ nhún vai. “Luật sư, thật đúng lúc, tôi cũng tính nói với anh đây. Tôi cũng có tuổi rồi nên xin phép anh cho tôi nghỉ việc ở đây.”

Ogiwara trợn tròn mắt, khựng người lại. Cả người anh ấy cứng đờ như thể hô hấp cũng ngừng lại. Miyuki đưa ánh mắt dò hỏi sang phía tôi rồi vỗ tay bốp bốp về phía Ogiwara.

“Luật sư, xin anh định thần lại. Tôi mang nước cho anh nhé!”

Ogiwara chẳng nói năng gì, mặt nhăn lại. Miyuki đem ghế tới cho anh ấy ngồi rồi mới kể lại toàn bộ quá trình đi đến quyết tâm nghỉ việc của mình.

“Khó quá,” Ogiwara than thở. “Thật quá khó khăn, không có chị Miyuki ở đây thì làm thế nào bây giờ?”

“Thì tìm người mới chứ sao. Cũng chẳng phải tôi nghĩ ngay hôm nay. Được rồi, trước tiên sẽ đăng quảng cáo tìm người. Đăng tin trên Hello work, rồi chờ người ta gửi lý lịch đến, sau đó sẽ phỏng vấn. Tìm được người ưng ý rồi tôi sẽ giúp họ tiếp quản công việc, sau đó tôi mới nghỉ. Chuyện này vẫn ở phía trước nên cứ làm từng bước thôi. Luật sư, anh đừng làm cái mặt đó chứ. Luật sư Tetsuko cũng đã chấp nhận việc này rồi.”

“Không đâu, tôi không chấp nhận.” Tôi vội vàng phủ định.

“Ôi trời, thế hả? Vậy làm sao đây?”

Ogiwara đặt hai tay ra sau gáy, ngẩng mặt nhìn trần nhà. Bị thu hút bởi động tác của anh ấy, tôi cũng nhìn lên trần nhà. Ở hai đầu bóng đèn neon đã bị ám đen, tôi nghiêm chỉnh chăm chú nhìn vào đó.

“Chị quyết tâm rồi à?”

Nghe tiếng Ogiwara hỏi, tôi dời mắt khỏi bóng đèn.

Miyuki đáp: “Vâng.”

Ogiwara nói với giọng chân thành: “Vậy hả? Đúng vậy. Tuy thế, thật ra hết năm nay tôi cũng định nghỉ việc đấy.”

“Sao ạ?” Tôi bật hỏi.

“Không phải đột ngột nghỉ việc đâu.” Ogiwara đưa tay lên xuống như dỗ dành. “Những khách hàng mà không phải tôi không được thì tôi vẫn tiếp tục phụ trách. Những khách hàng khác, hoặc các khách hàng mới sẽ nhờ Iso-kun phụ trách. Nếu cô đồng ý thì sẽ có thêm một luật sư học việc nữa, rồi dần dần sẽ giao văn phòng này lại cho luật sư Tetsuko. Chỉ cần có chị Miyuki và cô Tetsuko thì tôi nghĩ văn phòng này vẫn sẽ hoạt động trôi chảy như trước đây thôi. Tôi chưa từng tính đến chuyện chị Miyuki sẽ không còn ở đây. Sao tôi lại chẳng nghĩ đến nhỉ? Sơ suất quá. Dù sao thì tôi cũng phải kéo dài thời gian làm việc rồi.”

“Vâng, mong anh làm như thế.” Tôi nói với giọng bất mãn. “Làm sao bây giờ, chỉ còn lại tôi với lso-kun thôi.” Miyuki hói: “Luật sư Isozaki có tiềm năng trong tương lai không ạ?” Ogiwara tỏ vẻ cau có, hỏi: “Cậu ta không ăn được thịt.”

“Luật sư,” Miyuki nói, “sở thích ăn uống có liên quan gì đến tương lai của một luật sư đâu.”

“Có liên quan hay không, vẫn chưa biết được.” Ogiwara vẫn cố chấp đáp.

“Luật sư Tetsuko nghĩ thế nào? Cậu ấy có tiềm năng không?”

Bị Miyuki hỏi, tôi đáp: “Cậu ta mít ướt lắm. Vượt qua cả phạm vi mau nước mắt ấy.” Tôi giải thích thêm với hai người. “Hôm qua, cậu ta còn khóc òa lên, kích động hơn cả người lập di chúc nữa. Cũng có vụ cần phải cho người ta ấn tượng mình là luật sư thân thiện, nhưng điều ấy không bao gồm cả việc đồng tình mà khóc cho đối phương.”

“Ôi trời!” Miyuki buồn cười nói: “Trong sáng, ngây thơ quá mà. Không biết có tập sao cho không rơi nước mắt được không nhỉ? Mà cũng chẳng sao. Nếu không được thì cho cậu ấy phụ trách mấy vụ có khóc cũng được ấy.”

Ogiwara hỏi: “Chị Miyuki nghĩ sao? Tiềm năng của Iso-kun ấy, đây là đang nói đến người có thể gánh vác.”

Miyuki nghiêng đầu. “Tôi chỉ lo lắng một điểm thôi, trừ điểm đó ra thì tôi nghĩ cậu ấy có thể trở thành một luật sư tuyệt vời đấy. Cậu ấy không phải là người khôn ranh. Có những người mang tính khôn ranh đúng không? Những người như vậy có làm nghề gì cũng không hay lắm, nhưng đặc biệt làm luật sư là không được. Vì khách hàng của mình, luật sư có thể nói dối, nếu được xin mời cứ nói dối. Nhưng người khôn ranh sẽ vì bảo vệ bản thân mình mà nói dối đấy. Điều này tuyệt đối không được. Còn luật sư Isozaki thì lại không phải là kẻ khôn ranh. Tôi mừng là có một luật sư tốt đến văn phòng của chúng ta.”

“Vậy chị lo lắng ở điểm gì chứ?” Ogiwara hỏi.

“Nghe nói cậu ta đang yêu xa đấy, với một cô gái sống ở Nagoya. Nếu cô ấy đến đây thì hay quá nhưng mà con gái Nagoya ấy mà, lưu luyến chỗ ở lắm, như loài mèo ấy. Tôi là tôi lo cậu ấy bị kéo về Nagoya đấy. Luật sư Ogiwara, chuyện này không buồn cười đâu. Anh thử hỏi xem cậu ta đã có con chưa, nếu có rồi thì để nuôi dạy ở đây với đầy đủ bố mẹ đi. Nghề luật sư thì đi đâu cũng có thể hành nghề được, nếu cậu ấy về Nagoya rồi thì còn ai duy trì văn phòng này nữa.”

Tôi hỏi: “Cậu ấy là người dễ bị lôi kéo sao?” thì Miyuki đáp:

“Cũng không biết được.”

Và thế là chúng tôi lên kế hoạch mời bạn gái của Isozaki đến văn phòng chơi nhân dịp tuần này cô ấy lên Tokyo, trong khi ăn trưa sẽ cùng nhau kiểm tra xem sao.

Ogiwara nói với vẻ bình tĩnh: “Iso-kun cũng có nhiều điều phải lo lắng nhỉ? Có nên thêm một người nữa không? Tôi tính trong hai người sẽ so sánh và chọn một người ở lại. Nếu vậy thì khi phỏng vấn chọn luật sư học việc, cần phải kiểm tra mấy thứ sau: ăn được thịt, không mít ướt, không yêu xa. Nhỉ? Lúc phỏng vấn nhất định phải hỏi đấy.”

Miyuki đáp: “Vâng, đúng thế, phải hỏi khi phỏng vấn chứ.” Nói rồi chị ấy cười to lên.

Ogiwara cũng cười nhăn cả khóe mắt. Đến tôi cũng thấy buồn cười mà cười theo.

Miyuki lên tiếng giữa những tiếng cười: “Đây là lúc phải suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của văn phòng, vậy mà lại thấy buồn cười, thật buồn quá.”

Nỗi buồn bã dâng đầy trong mắt Ogiwara, khuôn mặt đang cười trông như đang khóc. Có lẽ trông tôi cũng chẳng khác mấy.

Ogiwara cười nhỏ lại, nói: “Không thể giữ mọi thứ mãi mãi không thay đổi được. Dù biết vậy nhưng vẫn mong như thế.”

Tôi gật đầu.

6

Một loạt người xuống ga khiến không gian bên trong toa tàu diện rộng rãi hẳn. Ngồi xuống ghế sát cửa, đặt túi xách lên đùi, bỗng tôi để ý thấy chàng thanh niên ngồi đối diện.

“Koichi đó à?” Tôi bật thốt.

Chàng trai tròn mắt nhìn rồi hơi cúi người chào tôi. Tôi chuyển sang ngồi bên cạnh cậu ấy, bắt chuyện: “Mấy năm rồi nhỉ?”

Koichi đáp: “Lâu ngày quá”, nhưng không hề cười.

Trên ngực chiếc áo khoác màu xám nhạt của cậu ấy không có huy hiệu luật sư, ngón áp út bàn tay trái có đeo nhẫn.

Tôi bảo: “Cháu vẫn khỏe nhỉ?”

“Vâng.”

“Hôm trước, cô có nói chuyện điện thoại với cô Natsuko. Hiện cô ấy đang sống gần Yokohama. Cháu biết chứ?”

“Không. Cháu xem bà ấy như đã chết rồi.”

Không hiểu sao câu nói của Koichi khiến tôi bị tổn thương. Trong lúc tìm chuyện để nói tiếp, khoảng lặng càng kéo dài thêm, tôi đành nhìn ra quang cảnh ngoài cửa sổ để tránh bối rối. Phía xa xa là vòng đu quay.

Koichi mở miệng hỏi: “Ừm, luật sư... tên là Sakaguchi nhỉ? Bác ấy có khỏe không ạ?”

“Ừ, vẫn khỏe. Cháu có liên lạc với ông ấy à?”

“Không. Lúc đó, được cô Ishida giới thiệu, cháu có đến gặp thôi.”

“Hình như cháu không làm luật sư nhỉ?”

Cậu ấy gật đầu, tránh ánh mắt của tôi. “Lúc học năm thứ tư đại học, cháu đã kết hôn vì bạn gái mang thai. Cho nên cũng từ bỏ giấc mơ luật sư luôn.”

Lấy điện thoại trong túi ra, Koichi cho tôi xem ảnh trên màn hình chờ. Cô gái và chàng trai trong ảnh đang cùng để tay hình chữ V.

“Cháu đang hạnh phúc.” Koichi nhìn vào mắt tôi, tuyên bố. “Tuy bình dị thôi, nhưng cháu cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống gia đình, vui vẻ nhìn con lớn từng ngày.”

“Thế à?”

“Cháu thấy thế này rất ổn.” Koichi nói rồi mím môi nhìn ra cửa sổ.

Tôi cảm thấy dường như cậu ấy đang tự nói với chính mình, cả lúc tự tuyên bố hạnh phúc cũng có cái gì đó không tự nhiên. Tôi đã từng thấy nhiều kiểu hạnh phúc. Theo kinh nghiệm của tôi, vừa vặn nhất chính là lúc được hỏi, người đó mới chợt nhận ra, “ừ, đúng thế nhỉ.” Nếu không cần hỏi cũng bảo là mình hạnh phúc thì nhiều khi người đó đang ở trong tình trạng phải tự thuyết phục mình tin rằng như thế.

Koichi thì thế nào nhỉ? Nếu cậu ấy hạnh phúc như cậu ấy nói thì tốt quá.

Tôi hỏi thăm: “Cô vẫn nhận được thiếp chúc mừng năm mới của bố cháu gửi hằng năm. Có đúng bây giờ ông ấy đang ở Việt Nam không?”

“Vâng. Sau khi nghỉ hưu, chỉ cần có người mời thì ở đâu ông ấy cũng đi. Bố cháu sống chỉ để nghiên cứu nên ở đâu nghiên cứu được là ông ấy đi thôi.”

Trong lời nói của cậu ấy có vẻ như muốn phủ định bố mình, một lần nữa tôi lại cảm thấy trái tim đau đớn như thể người bị phủ định là chính mình.

Tôi quyết định hỏi cậu ấy: “Này, nếu trúng xổ số một triệu yên, cháu sẽ làm gì?”

“Dạ?”

Tôi nhắc lại câu hỏi một lần nữa.

Cậu ấy lộ vẻ dò hỏi “Cô đang hỏi cái gì vậy!” rồi ra vẻ suy nghĩ, đáp: “Tuy không đến mức như bố, nhưng cháu cũng ghét mấy trò cá cược lắm. Hả? Ừm, mà cá cược với xổ số có lẽ khác nhau. Vậy thì... cháu sẽ đổi xe ô tô. Cái cháu đang đi cũng cũ rồi, với lại cháu muốn cái to hơn. Vì con cháu chơi bóng chày, nếu xe đủ rộng để chở cả mấy đứa cùng đội thì hay biết mấy. Cháu sẽ dùng số tiền đó làm khoản trả góp ban đầu khi vay tiền mua xe mới.”

“À.” Tôi đã cố hết sức nén nhịn nhưng vấn bật cười.

“Buồn cười sao?” Giọng Koichi có chút khó chịu.

“Xin lỗi cháu nhé. Không hề buồn cười chút nào. Chỉ là cô cảm thấy đó thật sự là một ý nghĩ mang tính thực tế. Câu hỏi nếu trúng một triệu yên thì làm gì là câu cửa miệng của người nọ. Có rất nhiều câu trả lời khác nhau, nào là mua một trăm quả dưa lưới để ăn mỗi ngày này, nào là bao cả khu vui chơi giải trí này, nào là mua cả một gian hàng của cửa hàng thời trang này. Câu trả lời nhiều nhất là đi du lịch. Dẫu vậy, hầu hết đều là những ước muốn hơi xa rời thực tế. Cho nên, câu trả lời hết sức thực tế của cháu làm cô thấy mới mẻ.”

Koichi chỉ nhún vai, chẳng nói năng gì. Có tiếng thông báo tên ga tiếp theo tàu dừng lại. Koichi bảo: “Cháu sắp xuống rồi.”

Tôi gật đầu. Tôi cảm thấy dường như có điều gì đó quan trọng hơn cần phải nói nhưng chẳng nghĩ ra được cái gì. “Nếu cần tư vấn luật thì liên lạc với cô nhé!” Tôi nói một câu hết sức bình thường. “Cháu biết cách liên lạc chứ?”

“Nếu vẫn như cũ thì cháu biết.”

Hai chúng tôi im lặng chờ đến lúc tàu dừng lại ở ga tiếp theo. Có vết nước mưa dính lên cửa sổ kính, hình như trời mưa rồi. Gần đây các cơn mưa rào rất dữ dội, mưa ào ào như trút nước khiến con người cũng thấy e sợ. Hôm nay có vẻ cũng như thế, tôi nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu xám xịt. Tiếng thông báo tàu đang vào ga vang lên, tôi quay sang Koichi. Cậu ấy nói “Mưa rồi nhỉ!”, rồi chuyển ánh mắt từ cửa sổ sang tôi.

“Ừ, đúng rồi.”

“Vậy thôi nhé.” Cậu ấy đứng dậy.

“Nhớ giữ gìn sức khỏe!”

“Vâng, cô Ishida cũng vậy nhé!”

Nói rồi, Koichi bước về phía cánh cửa đối diện. Tàu điện đang giảm dần tốc độ, cửa mở, cậu ấy bước ra ngoài. Vẫn biết cậu ấy sẽ không quay đầu lại nhưng tôi vẫn dõi mắt theo bóng lưng của cậu ấy.

Hãy kiên định với hạnh phúc của mình nhé! Tôi thầm cổ vũ trong lòng.

Cửa tàu điện đóng sập lại.

❀ ❀ ❀

[1] “Kun” là hậu tố trong tên gọi con trai, giống như “chan” để gọi con gái, một cách thân mật. Họ của cậu này là Isozaki, có chữ “iso”. Ngoài ra, cậu này là luật sư mới, đến văn phòng tư vấn luật này làm việc với tư cách học việc là chính. Luật sư học việc như vậy được gọi là “iso-ben”. Do vậy mới đặt cho cậu này biệt danh là Iso-kun.

[2] Okonomiyaki là một món ăn rất được ưa chuộng ở Nhật. Lúc vào quán, thực khách sẽ được đưa cho một cái tô có đầy đủ bột, bắp cải, thịt, gừng, v.v... Sau khi trộn các nguyên liệu lên, thực khách tự mình đổ hỗn hợp đó lên tấm chảo nóng rồi rán thành bánh. Sau khi hành chín thì người ta rắc thêm hành lá, cá ngừ khô bào, nước xốt riêng của quán lên.

[3] Món cơm có thêm miếng thịt tẩm bột rán, rưới thêm nước xốt và hành.

[4] Món mì udon chỉ có mì chấm với nước tương, sợi mì được ngâm trong nước đá cho lạnh và dai.

[5] Cooling-off là luật cho người mua hàng một khoảng thời gian để cân nhắc lại quyết định mua hàng.

[6] Chế độ mà công dân sẽ được tham gia vào bồi thẩm đoàn trong các vụ xét xử hình sự, góp tiếng nói trong việc phán quyết bị cáo có tội hay không, nếu có tội nên phạt với hình thức nào.

g trí hình đồ chơi chạy trôi bên trong[*]. Tôi là kẻ nghiện sưu tầm, có một bộ sưu tập đến hai trăm chiếc bút mà chỉ cần dốc ngược lại thì tấm phim bên trong sẽ di chuyển, khiến bức tranh thay đổi. Chiếc bút mà tôi dùng lúc đó có chiếc ô tô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nozomi Katsura

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.