Tôi không bị ai lừa hết.
Vâng, đúng thế.
Tôi còn phải cảm ơn cô Natsuko ấy.
Người bảo bị lừa là vợ tôi.
Bà ấy đòi kiện sư trụ trì và cô Natsuko. Tôi cũng phiền lắm.
Tôi không hề bị cưỡng ép đưa tiền công đức, dù là từ sư trụ trì, từ cô Natsuko hay từ ai khác.
Để tìm lại sự bình an trong tâm hồn, tôi đi tọa thiền.
Chỉ thế thôi.
À, cũng có nói chuyện chút chút thôi.
Trụ trì bắt chuyện, bảo là hôm nay tâm có chút không yên nhỉ. Tôi cũng trò chuyện lại, đại loại như hoa cẩm tú cầu nở đẹp nhỉ. Thế thôi.
Tôi chưa bao giờ nghe nói những câu như “mua cái này đi”, “đóng tiền công đức đi” cả.
Vâng, tiền công đức là do tôi tự nguyện.
Hoàn toàn khác với việc mua thần bán thánh, mê tín dị đoan.
Mấy cái đó tôi biết chứ, trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng nói nhiều mà.
Nhưng mà tôi cũng chưa từng nghe trụ trì nói gì về nghiệp của tổ tiên hay là mua cái gì cả.
Làm sao quen biết ư?
Là do cô Natsuko giới thiệu.
Vì công việc, tôi hay đến ryokan[[1]] nơi cô Natsuko làm việc. Cô ấy là người nhạy cảm nên rất nhanh đã cảm nhận được tôi đang bế tắc.
Cô ấy khuyên tôi nếu có điều gì khúc mắc trong lòng thì nói ra sẽ thoải mái hơn.
Lúc tôi sực tỉnh lại thì đã kể này kia với cô ấy rồi.
Cô Natsuko là một người rất thích hợp để chia sẻ tâm sự, thật là một nakai[[2]] hiếm có.
Cô ấy bảo: “Tôi thì không giúp gì được nhưng tôi biết một nơi rất hay”, thế rồi cô ấy dẫn tôi đến chùa.
Ban đầu tôi cũng hoang mang lắm vì cứ nghĩ sẽ bị bắt mua cái gì đó.
Nhưng hoàn toàn không có mấy chuyện đó.
Lúc nào đến, tôi cũng được dẫn tới phòng rồi tọa thiền ở đó. Chỉ vậy thôi.
Lúc đông thì cũng khoảng hơn mười người cùng tọa thiền.
Hết thời gian, mọi người nói cảm ơn rồi về thôi.
Chỉ là im lặng ngồi đó, chậm rãi để tâm mình lắng đọng.
Tiền công đức đấy à?
Có một hôm, trên đường về, tôi thấy người cùng tọa thiền với mình ghé qua đóng tiền công đức.
Thế là tôi mới biết hóa ra có phương thức nói lời cảm ơn như thế.
Mỗi tháng một lần, tôi đóng tiền công đức. Cũng không đáng là bao.
Tổng cộng ư? Vợ tôi bảo là một triệu yên.
Vâng, đúng thế.
Khoảng một tháng trước, vợ tôi tuyên bố rằng nếu tôi không cắt đứt với nhà chùa thì bà ấy sẽ ra khỏi nhà.
Cách đây một tuần thì bà ấy bỏ đi thật.
Với cô Natsuko ư?
Không, không, không có chuyện đó. Là do vợ tôi hiểu nhầm. Vợ tôi vốn cũng không thích cô Natsuko nên suy đoán lung tung thế thôi. Tôi rất xin lỗi cô Natsuko.
Chuyện giữa vợ chồng tôi lại thành tai bay vạ gió với cô ấy.
Tôi đứng lên khỏi xô pha, nói lời tạm biệt Honma Atsushi. Lúc mở cửa định đi ra thì có cái gì đó nhoáng lên trước mặt tôi. Hoảng hồn, tôi hét lên: “A...”
Giọng Honma vang lên phía sau: “Xin lỗi cô, là con trai tôi đấy. Nó đói bụng nên chạy ào vào bếp.”
Đặt tay lên trái tim vẫn còn đập thình thịch, tôi quay lại hỏi: “Là cháu nhà anh sao?” Liếc mắt sang hai bên trái phải, tôi chẳng thấy bóng dáng ai cả. “Chính tôi mới phải xin lỗi ấy. Tôi hét lên thế chắc làm anh giật mình, cho tôi xin lỗi nhé.”
“Không đâu, không đâu.”
Honma mỉm cười nhưng trong đáy mắt vẫn man mác nỗi buồn. Anh ta mang đến cho tôi ấn tượng là đang chịu đựng điều gì đó bên trong.
Vừa đi ra cửa tôi vừa hỏi: “Hôm nay cháu nhà anh nghỉ học ạ?”
Không nhận được câu trả lời từ Honma, tôi đã ra đến cửa. Căn nhà của Honma được xây ba tầng, trong đó một phòng ở tầng một được dùng cho công việc. Anh ta vốn làm việc ở Tokyo nhưng năm ngoái đã trở về quê mình là Yamaguchi. Natsuko bảo với tôi là công ty liên quan đến IT của anh ta không cần phải ở Tokyo cũng có thể kinh doanh được.
Sau bảy năm, Natsuko lại liên lạc với tôi, bảo là có một người phụ nữ điên cuồng muốn kiện cô ta tội lừa đảo, ồn ào quá nên muốn tôi giúp cô ta đuổi người phụ nữ đó đi. Rồi cô ta lại bảo là đang làm việc ở một ryokan, mời tôi có dịp thì ghé qua tắm nước nóng. Tôi báo giá tư vấn thì cô ta chuyển tiền cho tôi ngay.
Rời khỏi nhà Honma, tôi nhằm hướng ga Shin-yamaguchi. Ở đó có khách sạn, cửa hàng tiện lợi, tiệm đồ ăn nhanh. Thật ra xung quanh các ga lớn, ở đâu cũng giống nhau cả. Đến bến xe taxi trước cửa ga, thấy anh tài xế đang giở báo ra đọc, tôi gõ vào cửa kính báo hiệu. Sau khi nói tên ngôi chùa, tôi hỏi xem anh tài xế có biết gì không, nhưng chẳng thu lượm được thông tin gì. Đi xe khoảng mười phút thì đến chùa. Trong tập tài liệu Miyuki chuẩn bị cho tôi có ảnh ngôi chùa, nhưng bên ngoài trông còn hoành tráng hơn.
Tôi đến văn phòng báo tên, bảo là mình có hẹn với trụ trì, thế là được dẫn đến một căn phòng theo phong cách Nhật tiếp giáp với vườn. Nghe vẳng lại tiếng xe cộ và tàu điện ngay gần đây nên tôi thấy ngồi tọa thiền ở nơi này cũng khá là khó tập trung tinh thần. Cánh cửa bên trong được kéo ra, một người đàn ông xuất hiện. Ông ta trông khoảng sáu mươi tuổi, tự giới thiệu là trụ trì. Tôi hỏi về Honma thì ông ta kể với chất giọng rất truyền cảm:
“Đúng là một tháng anh ấy có đến đây tọa thiền mấy lần, cũng có đóng góp tiền công đức. Nhưng bị tố cáo là lừa đảo thì tôi khó có thể chấp nhận được. Tôi có nghe anh Honma và cô Natsuko nói về việc của chị nhà anh Honma. Thế nên tôi đề nghị chị ấy hôm nào đến đây dự một buổi tọa thiền của chúng tôi thử xem thế nào. Nhưng nghe nói là chị ấy ghét những chỗ như thế này, nên chưa một lần chị ấy đến đây.”
“Vợ của anh Honma có nghi ngờ gì đó phải không ạ?”
Ánh mắt sắc sảo của sư trụ trì bỗng trở nên nhu hòa. “Nghi ngờ ư? Có thể là như thế. Vì cô Natsuko là một người phụ nữ có sức hút rất lớn. Cô đã gặp chị nhà anh Honma chưa?”
“Tôi chưa gặp. Tôi cũng dự định sẽ gặp chị ấy trong hôn nay hoặc ngày mai.”
“Vậy ư? À, đúng rồi, tôi nghe cô Natsuko bảo cô là họ hàng của cô ấy phải không?”
“Họ hàng xa ạ. Cô Natsuko có thường xuyên đến đây không ạ?”
“Cũng thỉnh thoảng.” Trụ trì trả lời. “Có khi cô ấy đến ba ngày liên tục, cũng có khi cả tháng không thấy cô ấy đâu. Lúc thì cô ấy đến một mình, lúc thì dẫn theo ai đó.”
“Xin phép cho tôi hỏi là ở đây có bán những thứ sinh lợi không ạ?”
“Không có.”
“Ví dụ như cầu siêu hay tụng kinh siêu độ thì sao ạ?”
Ông ta mỉm cười. “Không có.”
“Nếu vậy, mọi người, kể cả anh Honma và cô Natsuko đều đến đây chỉ để tọa thiền thôi ạ?”
“Vâng, xin lỗi vì không như cô mong đợi, nhưng chỉ có tọa thiền thôi.” Trụ trì vui vẻ đáp. “Cô đã từng tọa thiền bao giờ chưa? Hay là hôm nay cô thử xem thế nào? Có lẽ cô sẽ hiểu được hành động của họ.”
Trụ trì đã nói vậy nên tôi cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay. Buổi tọa thiền lúc ba giờ sắp bắt đầu rồi, tôi cũng đi theo trụ trì. Bước dọc hành lang dài, tôi hỏi trụ trì đang đi phía trước:
“Ban đầu, tại sao cô Natsuko lại đến đây ạ?”
“Hai năm trước, ông chủ đời trước nữa của ryokan Toyama mất, tang lễ được tiến hành tại chùa này. Lúc đó, cô Natsuko cũng tới giúp, làm việc rất chu đáo. Rồi bẵng đi một thời gian, cô ấy ghé qua chùa rồi tình cờ tham gia tọa thiền, bảo là không hiểu sao thấy say mê nên thỉnh thoảng cô ấy lại đến.”
Làm việc chăm chỉ, chu đáo ư? Natsuko sao? Tôi đã nghe khá nhiều lời bình luận về Natsuko nhưng những lời này đúng là lần đầu tiên. Hơn nữa, say mê tọa thiền ư? Natsuko đã thoát thai hoán cốt rồi sao?
Bỗng trụ trì thông báo: “Tới rồi.”
Căn phòng mà tôi được dẫn đến rộng khoảng ba mươi chiếu[[3]], bên trong đã có hai người đang đợi đến giờ tọa thiền. Nhìn trụ trì rời đi rồi, tôi mới hỏi hai người kia các câu hỏi như lúc nãy, hai người này cũng trả lời giống như trụ trì, Honma và Natsuko.
Người đàn ông mặc áo len màu đen mỗi tháng đóng khoảng năm nghìn yên tiền công đức. Còn người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đeo cà vạt thì chưa từng góp công đức bao giờ.
Chẳng bao lâu sau, một vị sư thầy lặng lẽ xuất hiện. Sư thầy đưa cho tôi tấm vải đen đắp lên đùi rồi hướng dẫn cách ngồi. Người tôi cứng quá nên không cách nào ngồi theo được, sư thầy mới truyền thụ cho tôi phương pháp đơn giản nhất, đó là xòe chân trên chiếc thảm ngồi be bé, rồi xếp bằng lại, như vậy chân sẽ không bị tê. Thêm vào đó, mắt nhìn thẳng vào mép hiên nhà cách đó một mét thì sẽ đúng ngay trạng thái khép hờ. Nghe vậy, tôi thất vọng quá, khu vườn trước mắt đẹp thế kia mà không được ngắm. Sư thầy còn giải thích thêm rằng thời gian tọa thiền là một nén hương, khoảng ba mươi phút. Sau đó sư thầy nhanh chóng đốt hương và ngồi xuống tọa thiền bên cạnh tôi. Tôi cứ nghĩ rằng công việc của ông ấy sẽ là đi qua đi lại sau lưng chúng tôi, thỉnh thoảng gõ gậy vào lưng tôi để chính tư thế, nhưng hóa ra ông ấy lại cùng tọa thiền.
Mùi hương bay vào mũi có tác dụng kích thích mãnh liệt, những cảm xúc lâu ngày không gặp chợt ùa về, hiện lên trong đầu tôi là ngôi nhà của bà ngoại. Trong nhà bà lúc nào cũng ngửi thấy mùi hương, tôi cứ tự hỏi bà đốt nhiều hương vậy sao. Tiếng ve kêu đinh tai nhức óc, trời nóng đến bức bối. Tại sao ký ức về ngôi nhà của bà luôn là mùa hè? Có phải là vì những mùa khác tôi không đến nhà bà? Chuyện lâu quá rồi, tôi cũng không nhớ rõ nữa. Ở ngôi nhà thoảng mùi hương đó của bà ngoại, lần đầu tiên tôi gặp Natsuko, cũng đã ba mươi chín năm trôi qua rồi, thời gian trôi nhanh quá. Tôi và Natsuko năm nay đã bốn mươi bảy tuổi. Bốn tiếng trước, lúc gặp cô ta, tôi đã thấy dấu hiệu tuổi tác hằn rõ trên khóe mắt và miệng của cô ta. Có lẽ tôi cũng thế. Một Natsuko không làm công việc gì dài lâu, hễ phát hiện “con mồi” là liền bỏ việc, vậy mà đã làm nhân viên ở ryokan được hơn hai năm rồi. Khi tôi hỏi thì thật ngoài dự liệu, cô ta có vẻ lảng tránh. Hơn thế nữa, Natsuko mà lại tọa thiền ư? Chỉ ngồi im không nói gì thì làm sao phát huy hết sở trường của cô ta được? Hay là cô ta đã từ bỏ việc lừa tiền đàn ông rồi? Nghe nói cô ta làm việc nghiêm túc, tôi thấy có chút không yên tâm, còn nghe cô ta gặp rắc rối, tôi lại thấy nhẹ nhõm.
Tôi cười khổ, ngừng suy nghĩ về Natsuko và thử xem xét lại vụ việc mình đang thụ lý. Vẫn như trước đây, các vụ đưa đến văn phòng luật Ogiwara rất tạp nham. Dù bận rộn nhưng tiền không thu được mấy, có lẽ là do người ta nợ tiền nhiều. Miyuki nửa đùa nửa thật bảo là Ogiwara thuê người đòi nợ xem thế nào.
Tôi có cảm giác như sư thầy ngồi bên cạnh chuyển động thân mình. “Các vị vất vả rồi, đến đây thôi ạ.” Sư thầy kết thúc buổi tọa thiền.
Tôi duỗi chân dưới tấm khăn đắp, tuy có đau nhưng không bị tê rần. Gật đầu chào hai người cùng tọa thiền, tôi ra khỏi phòng. Vừa dạo bước trong khuôn viên chùa, tôi vừa kiểm tra tin nhắn thoại trong điện thoại di động. Có ba tin nhắn tới, một trong số đó là từ Honma, rằng ngày mai vợ của anh ta có thể gặp tôi lúc chín giờ sáng. Tôi tắt điện thoại rồi cho vào túi, đi hỏi thăm xung quanh chùa một chút. Sau đó tôi bắt taxi đến gần khu vực ryokan Toyama, lần này là để hỏi thăm xung quanh đó.
Hai bên bờ một con sông nước cạn[[4]] dày đặc các khách sạn và ryokan. Trong số đó, với sức chứa đến hai trăm khách, ryokan Toyama nổi tiếng là một thương hiệu lâu đời. Ryokan thì nổi tiếng nhưng Natsuko thì không. Tôi đi hỏi lòng vòng hơn cả tiếng mà không gặp ai biết đến Natsuko. Khi người ta bảo là có nhiều nakai lắm, tôi cũng chỉ biết gật đầu nhưng cứ thấy đáng tiếc làm sao đó. Cho dù mặc kimono như các nakai khác nhưng Natsuko vẫn đặc biệt chứ nhỉ? Cũng có nhiều lúc bị hiểu theo nghĩa xấu nhưng dù ở đâu Natsuko vẫn nổi bật vì cá tính của cô ta. Cho nên dù có nhiều đồng nghiệp xung quanh đi nữa, thật lạ nếu Natsuko không được chú ý tới. Tuy ngạc nhiên sao cô ta lại thành ra như vậy nhưng tôi vẫn không cảm thấy chán nản khi đi hỏi quanh về Natsuko. Hơn nửa, thời tiết mùa này rất đẹp. Đã bao lâu rồi tôi không thấy khoan khoái như thế này nhỉ?
Đến năm rưỡi chiều thì tôi thôi không hỏi thăm nữa. Bước lên con dốc khá cao, tôi hướng về phía ryokan Toyama. Trên con đường một làn xe này, ô tô qua lại không ngớt. Tôi gặp nhiều người lớn tuổi là khách trọ khoác áo bông ngoài bộ yukata, cũng gặp nhiều bạn trẻ đi boot đế dày. Ngang qua một trung tâm game ồn ào, tôi rẽ trái thì nhìn thấy ryokan Toyama phía bên kia sông. Đấy là một tòa nhà mười tầng, dưới cửa sổ các tầng đều treo đèn lồng, giờ đây tất cả đã lên đèn. Lúc vượt qua cầu, tôi nhìn xuống dưới thấy bốn đứa bé đang chơi trên bãi sông.
Đến ryokan Toyama rồi, tôi băng qua trước quầy lễ tân không có người, trở về phòng mình. Tôi mở cửa sổ đã sáng đèn cho gió lùa vào. Trên chiếc bàn thấp trong căn phòng kiểu Nhật, vẫn còn hai chén trà như lúc tôi gặp Natsuko sáu tiếng trước. Tôi bật ti vi xem thời sự thì nghe thấy tiếng gõ cửa, là nakai đưa bữa tối tới. Trên đai lưng của cô ấy có gắn bảng tên ghi Kitazawa. Cô ấy bắt chuyện với tôi trước:
“Chị là họ hàng với Nat-chan nhỉ?”
“Là họ hàng xa.” Tôi vẫn đáp như mọi lần.
Vừa bày đĩa lên bàn, cô ấy vừa nói: “Hôm nay Nat-chan phụ trách phòng khác rồi ạ. Vị khách này cứ phải là Natchan mới được cơ, bảo không phải Nat-chan là không được.”
“Là chỉ định sao?”
“Vâng, khách chỉ định Nat-chan nhiều lắm.”
“Tại sao lại thế?”
Cô ấy ngừng tay. “Tại sao... là lý do sao?”
“Vâng, ở đây có rất nhiều nakai mà.”
“Chúng tôi có ba mươi bốn người.” Hình như suy nghĩ một chút rồi cô ấy mới mở miệng nói: “Nat-chan là người có thể chăm sóc ân cần. Đối với nakai điều này là rất cần thiết, nhưng khó lắm, thực sự rất khó. Cũng có khách chỉ muốn nakai nhanh nhanh chóng chóng ra khỏi phòng, cũng có khách muốn nakai cùng trò chuyện thế sự. Rồi khách đi hai người thì hai người lại có suy nghĩ hoàn toàn khác nhau nữa.” Cô ấy lại tiếp tục chuyển các đĩa đồ ăn từ khay lên bàn. “Nat-chan là người hiểu rõ những điểm nhạy cảm đó, chị ấy bảo là do đã chịu nhiều vất vả. Chị là họ hàng nên chắc là biết rõ nhỉ. Bây giờ, con lai rất được ưa chuộng nhưng ngày xưa thì khác đúng không ạ? Rồi chị ấy kể là đã phải bỏ lại một đứa con trai, điều đó đối với người làm mẹ đau khổ biết mấy. Hầu hết khách trọ đều chảy nước mắt khi nghe chuyện này đó.”
“Kể cho khách nghe ư? Chuyện của bản thân mình? Phải bỏ con để sống một mình à?”
Cô ấy gật đầu: “Vâng, cũng không phải gặp khách nào cũng kể ạ. Trong lúc nói đủ thứ chuyện thì kể cho nhau nghe chuyện của bản thân mình đấy ạ.”
“Vậy à?”
“Rồi chuyện chị ấy làm người bảo lãnh cho bạn, rồi phải gánh nợ giúp, cuối cùng phải tuyên bố tự phá sản nữa chứ. Tôi nghe bao nhiêu lần vẫn thấy thật tội nghiệp.”
“Thể à? Kể với khách ư?”
“Vâng.” Kitazawa gật đầu.
“Cô có biết anh Honma không?”
“Anh Honma. .. làm giám đốc phải không ạ? Vâng, anh ấy cũng đến đây mấy lần rồi, là do Nat-chan phụ trách.”
“Cô có biết chuyện cô Natsuko giới thiệu anh ta đến chùa không?”
“Chùa? Chùa nào ạ? A... ngôi chùa đó à? Có lần tôi hỏi anh ấy đi đâu thì anh ấy đáp là đi tọa thiền tại chùa. Lúc đó, anh ấy cũng có nói tên chùa, nhưng đó có phải là được giới thiệu hay không thì tôi không biết.”
Kitazawa xếp hết đĩa lên bàn rồi ra khỏi phòng. Có lẽ bên ngoài đã chuẩn bị sẵn nên cô ấy quay lại ngay với cái khay khác. Cứ như vậy lặp lại hai lần thì bày hết đĩa, cô ấy bắt đầu thuyết minh về đồ ăn. Nghe giải thích về nguyên liệu và cách làm thật phiền phức nhưng tôi không thể bày bộ mặt chán ngán, nên đành ngoan ngoãn nghe cho hết. Thuyết minh xong, cô ấy hỏi tôi muốn uống gì thì tôi gọi bia. Cô ấy lấy chai bia trong tủ lạnh ra rót cho tôi. Bia lạnh kích thích dạ dày khiến tôi suýt nấc.
Kitazawa lại trò chuyện: “So với Nat-chan thì tôi là người cũ ở đây. Tôi bắt đầu làm ở ryokan này sớm hơn chị ấy năm năm. Thật ra với tư cách tiền bối, tôi phải giúp đỡ chị ấy nhưng giờ tôi toàn nhờ chị ấy chăm sóc thôi.” Cô ấy cười nhẹ. “Tôi chưa thấy ai tốt như chị ấy. Khi tôi bị ốm, chị ấy nấu cháo cho, còn chăm sóc tôi nữa. Nat-chan là người tử tế như vậy đấy. Lúc nào cũng đầy sức sống, đi đầu trong công việc. Ý tưởng chị ấy đề xuất cũng được ông chủ trẻ áp dụng nữa. Giỏi quá cơ. Tôi là người chẳng bao giờ có sáng kiến gì cả. Đúng rồi, Nat-chan rủ chúng tôi mua xổ số đấy. Bốn nakai thân thiết chúng tôi cũng bỏ tiền ra mua chung. Vừa rồi chúng tôi lần đầu tiên trúng một trăm nghìn yên đó.” Mắt cô ấy lấp lánh. “Có cảm tưởng vận may đã đến ấy, chúng tôi vui lắm, cả tối uống với nhau. Đàn bà đến cái tuổi này rồi, tuy rằng không phải ai cũng vậy, nhưng hầu hết đều có nỗi niềm riêng. Vận may đã bỏ rơi mình rồi, không phải một lần, hai lần chúng tôi có suy nghĩ ấy đâu. Vậy nên khi trúng thưởng một trăm nghìn yên, chúng tôi náo loạn cả lên. Nghĩ lại thì trước giờ toàn thua nên tổng lại chẳng thắng được đồng nào cả đâu, thế nhưng vẫn sướng lắm. Mỗi khi Nat-chan hỏi chúng tôi nếu trúng một triệu yên thì làm gì, chúng tôi đều trả lời như đó là chuyện trong mơ. Đến khi trúng một lần rồi, câu trả lời của chúng tôi lại mang tính thực tế hơn. Thật kỳ quặc đúng không? Nat-chan giúp chúng tôi vui vẻ mỗi ngày đấy.”
Thế là cô ấy vừa cười hạnh phúc vừa kể những điều tuyệt vời về Natsuko. Cái cô Natsuko ấy được phụ nữ tin cậy, thậm chí còn cho là người tốt. Tại sao vậy? Chuyện gì đã xảy ra với Natsuko vậy? Hay là Kitazawa đang kể về một người khác cùng họ cùng tên? Tôi thấy lạ lẫm với câu chuyện của Kitazawa đến mức nghĩ như vậy. Cho dù thế, tôi vẫn cảm thấy vui vui khi có người biết đến Kotani Natsuko.
Xoay cổ tay lại, nhìn đồng hồ rồi Kitazawa kêu lên: “Ôi trời! “ Sau đó cô ấy lúng túng kết thúc câu chuyện để rời đi.
Tôi cứ nghĩ với từng này thức ăn, làm sao mà ăn hết được, nhưng có lẽ là do nhiều đĩa quá nên nghĩ vậy, chứ tôi vẫn ăn sạch sẽ cho đến món tráng miệng. Rời khỏi phòng, tôi tìm xem có nakai nào đang rảnh rỗi không. Nhưng mà cô nào cũng có vẻ bận rộn đi qua đi lại nên tôi không dám gọi. Cuối cùng, tôi cũng nói chuyện được với anh chàng lễ tân phòng karaoke và cô gái phụ trách bán đồ lưu niệm, nhưng chẳng thu được thông tin thiết thực nào.
Tôi ra khỏi ryokan, đưa điện thoại di động lên tai nghe tin nhắn thoại, vừa nghe vừa rảo bước về hướng trung tâm thị trấn. Nghe xong ba tin nhắn, tôi gọi điện về văn phòng, gọi đến lần thứ hai thì chị Miyuki mới bắt máy. Tôi nói: “Chị vất vả quá rồi, đang làm thêm đúng không ạ?”
Miyuki đáp: “Luật sư Ogiwara đang lu bu chuẩn bị cho buổi hầu tòa nên tôi cũng ở lại giúp. Nếu cô muốn gặp luật sư Ogiwara thì anh ấy đang đi ăn tối.”
“Không phải đâu ạ, tôi muốn hỏi ý kiến chị.”
“Vâng, có chuyện gì không cô?”
Tôi đem chuyện hỏi được về Natsuko kể cho Miyuki nghe. Lúc có điều nghi ngờ về khách hàng, tôi đều xin lời khuyên của chị ấy. Ý kiến của Miyuki thường rất có ích. Chẳng biết từ bao giờ tôi đã lặp lại cách làm việc của Ogiwara.
Tôi hỏi Miyuki phía bên kia điện thoại: “Chị thấy sao ạ?”
“Đây có đúng là cô Kotani Natsuko không?” Nghe Miyuki hỏi ngược lại như vậy, tôi bật cười, bảo là mình cũng nghĩ vậy.
Miyuki nói tiếp bằng giọng có vẻ tiếc rẻ: “Nghe vậy giống như là một nakai tốt tính nhỉ?”
Miệng tôi càng cười rộng hơn, mắt nhìn trái nhìn phải để sang đường.
Miyuki tiếp tục: “Trước khi luật sư Tetsuko đến đó, tôi cứ chắc mẩm là cô ta bắt đầu buôn thần bán thánh rồi. Thì cô Natsuko là kiểu người biết thời biết thế mà. Nhưng cô ta không hề buôn bán cái gì, cho nên không phải là lừa đảo. Việc khéo chế biến lại các câu chuyện trong quá khứ là sở trường của cô ta rồi nhưng cũng chẳng phải là phạm tội. Cho nên lần này chỉ là do vợ anh Honma nghi ngờ mối quan hệ giữa hai người nên mới làm ầm lên. Xổ số có vẻ như cũng đã mua, tiền thưởng cũng đã chia cho mọi người. Có điều...”
Tôi dừng bước. “Có điều gì?”
“Là đồng nghiệp đó. Ví dụ người đã bỏ việc, hoặc người làm ở ryokan bên cạnh có thể sẽ nói đủ thứ. Nhưng đồng nghiệp làm cùng nhau thì có muốn nói tôi nghĩ cũng chẳng thể nói được. Không phải sao? Nếu nói xấu người ta thì sau này có thể gặp nguy cơ bị ghét đấy thôi. Với lại cô Natsuko cũng rất giỏi trong chuyện khiến người khác bị ghét mà. Nhưng đó là với Natsuko của ngày xưa.”
“Cũng có khả năng như vậy, nhưng tôi đã đi hỏi các ryokan và khách sạn xung quanh, người ta không biết gì về Natsuko cả. Tôi cũng đến cả mấy quán rượu rồi, không hỏi thăm được gì. Có lẽ tôi nên đi hỏi thăm thêm nhỉ?”
“Luật sư, geisha thì sao a?”
“Geisha ư?”
“Vâng.” Miyuki nhấn mạnh. “Giờ vẫn còn mà đúng không? Nhất là ở các khu suối nước nóng như thế.”
Tôi bán tin bán nghi, nhưng Miyuki khuyên nếu chỉ đi hỏi mấy quán rượu thì chẳng bằng quay về hỏi chuyện mấy cô geisha thường đến phục vụ ở ryokan Toyama, nên tôi quay trở lại. Cho điện thoại vào túi xách, tôi đi ngược trở lại đoạn đường vừa rồi. Đột nhiên thấy cả người rét run, tôi xoa xoa hai cánh tay. Có lẽ là do tuổi tác, giờ tôi rất nhạy cảm với nóng và lạnh. Vào bồn tắm nước nóng một cái là thấy nóng phỏng cả tay, chỉ chút gió lạnh thổi qua thôi cũng rét run cầm cập, có lẽ khả năng điều chỉnh thân nhiệt của tôi kém đi nhiều rồi.
Về đến ryokan, tôi lập tức giở tập quảng cáo được đặt trong sảnh ra xem. Ở mấy trang sau có giới thiệu về phòng hội nghị, tổ chức tiệc, ở phía dưới có ghi dịch vụ cung cấp các tiết mục giải trí. Theo như lời khuyên của Miyuki, tôi vào nhà vệ sinh nữ gần hội trường tổ chức tiệc nhất. Chẳng có ai trong này nên tôi đứng trước gương chỉnh lại lớp trang điểm. Có tiếng mở cửa vang lên, tôi ngước nhìn qua tấm gương. Một phụ nữ trạc tuổi tôi mặc kimono, đầu đội tóc giả kiểu Nhật cổ, bước vào phòng vệ sinh riêng với vẻ mặt khó chịu. Tôi xếp dụng cụ trang điểm vào túi, chờ người phụ nữ ấy ra. Một lúc sau, cô ta bước ra từ phòng vệ sinh, đứng rửa tay bên cạnh. Tôi bèn tự giới thiệu và hỏi cô ta có biết Natsuko không.
“Nếu biết thì sao?” Cô ta hỏi với giọng gắt gỏng.
“Tôi nghĩ có lẽ chị sẽ cho tôi biết một số điều về cô ấy.”
Cô ta nhìn xoáy vào tôi như đánh giá, một lúc sau mới hỏi: “Cô cho tôi bao nhiêu?”
“Cái này thì không có ạ.”
“Cái gì vậy! Thế tôi thiệt à?”
Tôi cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi đã làm phiền chị.” Rồi tôi xoay người bước về phía cửa nhà vệ sinh. Dạng người như cô ta chắc chắn sẽ gọi tôi quay lại. Trông cô ta đã thấy chữ “muốn nói” hiển hiện trên mặt, trong lòng thì đầy bất mãn. Người thế này chỉ cần nói khích một câu là sẽ kể như rút ruột rút gan luôn. So với việc nhún nhường thì làm cho họ hiểu được lập trường bình đẳng để nói ra vẫn tốt hơn. Sau này nếu có cần họ làm chứng trên tòa thì cũng dễ yêu cầu hơn. Nhưng trái với dự đoán của tôi, mãi không thấy cô ta gọi, còn tôi thì đã ra đến cửa mất rồi. Chậm rãi đẩy cửa, tôi bước ra hành lang, rầu rĩ vì mình đã đoán sai. Đúng lúc đặt chân lên cầu thang tính đi xuống hội trường bên dưới xem sao thì tôi nghe thấy tiếng gọi đằng sau.
Tôi giả làm vẻ mặt không hiểu vì sao, quay người lại. Người phụ nữ lúc nãy đang đứng dựa vào tường, khoanh tay trước ngực. Tôi theo cô ta đi ra cửa sau, vòng đến một góc khuất phía sau tòa nhà, có lẽ là để những người ra vào từ cửa sau không nhìn thấy. Anh đèn từ cửa sổ tầng hai chiếu xuống hai chúng tôi. Cô ta tự giới thiệu mình là Shino, rồi châm thuốc hút. Và cứ ngậm thuốc trong miệng, cô ta bắt đầu động tác squat, tiếng quần áo ma sát vang lên trong bóng đêm.
Vừa tập squat, cô ta vừa hỏi: “Thế, cô muốn, hỏi gì?”
“Cô biết cô Natsuko đúng không?”
“Nếu là, kẻ xấu tính, thì, tôi biết.”
Đây rồi.
Không hiểu sao tôi thấy nhẹ nhõm, chờ đến khi Shino kết thúc động tác squat. Để ý thấy tim mình đập thình thịch, tôi tự hỏi tại sao. Vì sao tôi lại có cảm giác tim mình như rộn ràng vì mong đợi. Tôi lắc lắc đầu xua đi suy nghĩ kỳ quái.
Sau khi squat khoảng ba mươi lần thì Shino dừng lại, hít thở sâu và hút thuốc. Ném đầu thuốc xuống cỏ rồi gí chân lên, cô ta kể: “Ở đây tiền boa được chia đều cho các nakai. Nếu nhận được tiền boa thì trước hết nakai phải nộp lên cho nakai trưởng, rồi sau đó nakai trưởng sẽ chia đều cho mọi người. Quy định là vậy. Nhưng mà Natsuko thì ghét quy định này, vì đây là tiền boa cho bản thân mình mà. Thế rồi chuyện cô ta không nộp toàn bộ số tiền bị lộ ra, cũng rắc rối phết. Thường thì nếu có xung đột với nakai trưởng, chẳng nakai nào trụ lại được, vì bị mọi người bắt nạt mà. Nhưng Natsuko thì khác, lúc đó cô ta đã tạo được cho mình một nhóm nhỏ khoảng ba người, lại còn thành công trong việc lôi kéo ông chủ trẻ về phía mình nữa. Cho nên nakai trưởng cũng không bắt nạt mà đuổi cô ta đi được, giờ vẫn tiếp tục chiến tranh lạnh.”
“Cô Natsuko thắng phải không ạ?”
Cô ta phá lên cười. “Mặt cô viết rõ dòng chữ “muốn Natsuko thắng” đó. Nói sao nhỉ? Nếu tính về lực lượng thì Natsuko hoàn toàn thua, nhưng cũng chưa biết chừng.”
“Cô có biết vị khách tên là Honma không?”
“Giám đốc công ty IT chứ gì. Không biết nhiều vì chẳng mấy khi tôi được gọi. Nếu để tiếp khách thì họ hay gọi các cô trẻ trẻ.”
Tôi nói tên ngôi chùa ra và hỏi Shino có biết gì không thì mặt cô ta hiện vẻ kỳ quái. “Sao? Chùa á?”
“Là vì tôi nghe nói cô Natsuko hay đến đó tọa thiền.” Tôi giải thích thêm.
Mắt cô ta trợn lên. “Natsuko đi tọa thiền á? Thật không thể tưởng tượng nổi. Về trụ trì chùa đó thì tôi cũng nghe người ta nói rằng ông ta là người có khả năng lắm. Giám đốc một công ty tổ chức tang lễ là khách quen của tôi, ông ấy kể là bốn năm trước, trụ trì đời trước bị bệnh rồi qua đời, thế là trên mới cử trụ trì bây giờ tới đấy. Tôi còn nghe kể ông ấy làm rất nhiều thứ mới mẻ như mở lớp dạy nấu đồ ăn chay, hay đi nói chuyện ở các trường tiểu học và trung học.”
“Thế chị có nghe nói ông ta ủng hộ việc bán những thứ sinh lợi nhuận không?”
Cô ta lắc lắc đầu: “Cái này tôi chưa nghe bao giờ.”
Khi tôi hỏi cô ta có bao giờ tức giận với Natsuko không thì khuôn mặt cô ta lộ vẻ gay gắt. “Đối với geisha thì nghệ chính là sinh mạng. Cho dù là geisha ở cái xó quê này cũng vậy thôi. Ngày ngày phải khổ luyện các điệu múa và đàn samisen. Nếu không làm thế thì trở thành gái hầu rượu ngay, mặc váy ngắn, uống rượu như nước lã. Việc của geisha, việc của gái hầu rượu, việc của nakai, đều phân chia rõ ràng. Nếu nakai không hiểu điều đó thì phiền lắm. Cô ta ấy, lại đi vòng quanh rót rượu cho khách, việc đó thì mấy cô hầu rượu làm là được rồi mà. Do nhận được tiền boa của khách nên mới vậy đó. Việc của nakai là nghe khách gọi món, đưa đồ ăn lên, dọn bớt chén đĩa. Thế mà Natsuko cứ trơ trẽn đi tiếp rượu cho khách cơ. Cũng chẳng phải chỉ mỗi việc này.” Cô ta khoanh tay lại. “Chuyện từ tháng trước. Tôi múa ở buổi tiệc của các giám đốc ngành xây dựng. Vì khách mời nên tôi mới múa. Thế mà Natsuko lại bắt đầu múa với một vị khách ở đó. Không phải do khách mời đâu, cô ta nắm tay khách kéo ra dụ múa cùng đó. Tôi tận mắt chứng kiến đấy. Hai người họ múa điệu obon hay điệu má chạm má tôi cũng chẳng rõ nữa, cứ nhảy linh tinh thôi. Người khách đó là người có địa vị cao nhất trong buổi tiệc thì phải, vì ông ta ngồi ở ghế trên mà. Cho nên các vị khách khác cũng khách sáo mà vỗ tay, hô hào để hưởng ứng. Lúc đó tôi phải ngừng múa nửa chừng, tại cô ta cả đấy. Tôi cũng gặp khá nhiều tình huống kinh khủng rồi nhưng bị nakai chơi xấu như vậy thì là lần đầu tiên đó.”
Lấy thuốc lá trong tay áo ra cho vào miệng ngậm, Shino lại bắt đầu tập squat. Tôi quan sát một Shino đang chuyển động lên xuống, hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra.
Tôi khá hài lòng khi nghe được chuyện này, cuối cùng tôi cũng cảm nhận được sự quen thuộc từ Natsuko. Tôi đến Yamaguchi gặp đương sự, vậy mà từ khi đến đây tôi cứ cảm thấy như mình đã mất dấu Natsuko. Nhưng hiện tại dường như tôi đã tìm thấy cô ta. Tuy chủ yếu là ấn tượng xấu nhưng nếu là Natsuko, cô ta sẽ khiến người ta nhớ mãi trong đầu, chứ không phải mờ nhạt như cách các nakai khác kể. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.
2
Quán cà phê mà vợ của Honma, Yuko, hẹn khá là dễ tìm, ngay đối diện nhà trẻ. Tôi tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, đợi cô ta. Vào thời điểm chín giờ sáng như lúc này, trong quán chỉ có một bác lớn tuổi đang ngồi đọc báo. Từ đây nhìn qua hàng rào có thể thấy bọn trẻ đang chơi trong sân nhà trẻ. Rốt cuộc tôi cũng không sinh con. Là không muốn sinh hay là gì, tôi cũng chẳng rõ nữa. Gần đây, tôi hay tưởng tượng nhiều giả thuyết “nếu như”. Nếu tôi không làm luật sư thì sao? Nếu tái hôn thì sẽ thế nào? Nếu sinh con sẽ ra sao? Thật nực cười! So với một Natsuko cứ ảo tưởng nếu trúng một triệu yên thì thế nào, tôi lại ảo tưởng, hối tiếc những ngày đã qua hay sao?
Có tiếng mở cửa, tôi quay lại thì thấy một người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi đang đứng đó. Bắt gặp ánh mắt của tôi, cô ta chậm rãi đến gần. Tự giới thiệu mình là Yuko, cô ta ngồi xuống đối diện với tôi, rồi gọi một cốc cà phê đá.
Đưa danh thiếp cho cô ta xong, tôi bắt đầu cuộc trò chuyện: “Tôi nghe chồng chị bảo là chị có ý định kiện trụ trì và cô Natsuko tội lừa đảo phải không ạ?”
Yuko cứ thẫn thờ nhìn mặt bàn, không phủ định cũng chẳng khẳng định. Đúng như tôi dự đoán, vấn đề không phải ở tọa thiền mà ở chỗ khác. Tôi đợi Yuko mở miệng. Cà phê đá được đưa tới trước mặt, nhưng cô ta vẫn thẫn thờ như cũ, chẳng nói năng gì. Tôi đưa cốc cà phê sữa nóng lên miệng định uống.
“Con chị thì sao?”
Tôi khựng lại trước câu hỏi đột ngột của Yuko.
“Tôi không có con.”
Trong tích tắc, Yuko để lộ vẻ mặt giận dữ, rồi mới thì thào: “Vậy à?” Cắm ống hút vào ly cà phê đá, cô ta chầm chậm quay mặt ra ngoài cửa sổ, nheo mắt lại, nói: “Những ngày đó là tuyệt nhất.”
Ánh mắt của cô ta dừng lại trên những đứa bé đang mặc đồng phục của nhà trẻ. “Con trai tôi sinh vào tháng Ba[[5]], so với những đứa trẻ khác nó nhỏ bé quá, trông rất tội nghiệp. Tôi đã từng trách mình vì sao lại sinh con vào tháng Ba.”
Tôi gật đầu, ra hiệu rằng mình vẫn đang nghe.
Yuko tiếp tục: “Nó là đứa trẻ hiền lành, ngoan ngoãn, tôi đã rất hạnh phúc. Có người nói đẻ con gái dễ nuôi hơn, nhưng với tôi sinh con trai thật tốt biết mấy. Có đứa bé này là tôi hài lòng rồi.”
Yuko cầm ống hút trên tay, ngoáy những vòng vô định trong cốc cà phê. Rồi cô ta thả ống hút ra, đôi mày cau lại, lúc này mặt cô ta trông như sắp khóc. Cô ta kể tiếp với giọng yếu ớt: “Khi vừa lên cấp Hai được một tháng, nó không đi học nữa. Tôi hỏi nó ở trường có chuyện gì nhưng nó không nói gì cả. Tôi đi hỏi giáo viên phụ trách thì người ta toàn bảo là không biết thôi. Thầy giáo đó chẳng có chút thân thiện nào cả, còn bảo tôi có hình thức học qua mạng, cũng không nên ép con đến trường. Tôi đã đi gặp cả giáo viên chủ nhiệm năm học, hiệu phó rồi hiệu trưởng. Không phải chỉ một lần đâu. Tôi còn đến cả Ủy ban giáo dục. Nhưng chẳng ai nghiêm túc lắng nghe câu chuyện của tôi cả. Họ chỉ lộ vẻ mặt cảm thông mà thôi. Kể cả người đó, người đó cũng lộ vẻ phiền muộn, chỉ thế thôi.”
“Là chồng chị ư?”
“Đúng thế.” Ánh mắt sắc nhọn của cô ta hướng về phía tôi. “Đứa bé đó chưa từng bước ra khỏi căn hộ ba phòng ngủ. Một năm, hai năm... trôi qua, cơ thể cứ lớn dần lên. Trước khi con không đi học nữa ba tháng, người đó đã bỏ việc, lập công ty riêng. Mỗi ngày đều về nhà muộn, cả ngày nghỉ cũng làm việc. Đứa bé ấy không đến trường nữa, vậy mà người đó vẫn không hề giảm bớt công việc. Thay vì chọn con trai, người đó chọn công việc. Tôi có phàn nàn thì anh ta lại kể lể sự khổ cực trong công việc. Người đó dùng công việc để trốn tránh.” Cô ta thở dài. “Vào ngày sinh nhật mười bảy tuổi của con, người đó đột ngột đề nghị chuyển về quê sống, bảo là môi trường thay đổi thì có thể con trai cũng thay đổi. Quê chúng tôi ở đây, thế là mới chuyển về năm ngoái. Nhưng mà chẳng có gì thay đổi cả, nó không bước một bước ra khỏi nhà. Trường học thì thôi cũng đành, nhưng tôi muốn nó làm cái gì mà nó yêu thích. Chẳng phải mong ước điều gì lớn lao nhưng cũng chẳng thành hiện thực được.”
Tôi nhớ lại lúc mở cửa lớn nhà Honma hôm qua. Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, suýt nữa tôi đã va phải một vật thể màu đen, sau đó nó lập tức chạy mất nên cũng không có gì gọi là ấn tượng. Lúc ấy, Honma không mở miệng trả lời, có phải vì không muốn nói đến chuyện của con mình không?
Lại cúi xuống nhìn mặt bàn, Yuko kể tiếp: “Tôi ngửi thấy mùi nhang từ áo quần của người đó nên mới hỏi thì được đáp rằng do đến chùa tọa thiền. Người đó lại trốn tránh rồi. Với tư cách một người cha, anh ta không dám đối diện với con mình. Ở Tokyo thì là công việc, còn ở đây là tôn giáo. Tôi bảo anh ta thôi ngay đi, đừng có đi chùa làm gì nữa, nhưng người đó vẫn không nghe.”
“Để chồng mình không đi chùa nữa, chị mới định kiện trụ trì tội lừa đảo phải không ạ? Thế cô Natsuko thì sao ạ?”
“Tôi xem di động của người đó thì có rất nhiều cuộc gọi từ Kotani Natsuko, người đó cũng gọi cho cô ta nhiều cuộc. Tôi gặng hỏi thì được bảo đó là nakai ở ryokan Toyama, là người giới thiệu anh ta đến chùa tọa thiền. Rồi rằng do trao đổi nhiều thứ nên mới gọi đến gọi đi như vậy. Chẳng phải là nực cười sao? Tôi nghĩ cô nakai đó với trụ trì là đồng phạm, muốn bòn rút tiền từ người đó, kiểu gì thì số tiền đóng góp công đức sẽ ngày càng tăng cho mà xem. Nhân việc phát hiện sớm, tôi bảo người đó dừng việc đóng tiền công đức đi, nhưng anh ta chẳng nghe lọt tai. Chẳng phải là tọa thiền cũng làm ở nhà được sao? Chỉ cần ngồi xếp chân lại thì ở đâu cũng như nhau thôi.”
Yuko ngẩng phắt đầu lên, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ bất mãn. Ngay lập tức, cô ta tránh ánh mắt của tôi, ngoảnh mặt nhìn về phía nhà trẻ. Nhìn mấy đứa bé một lúc lâu rồi Yuko mới nói tiếp: “Tôi đang làm cái gì đây?”
“Vâng?”
“Cô chưa bao giờ tự hỏi rằng mình đang làm cái gì đây ư? Cô là luật sư mà, chắc chẳng bao giờ nghĩ thế đâu nhỉ!” Tay trái của cô ta áp vào cửa sổ kính. “Lúc phơi đồ, tôi nghĩ mình đang làm gì đây. Trước khi đi chợ, xem đồ trong tủ lạnh còn gì không cũng vậy. Lúc vứt cái bàn chải cũ của con trai đi cũng thế. Lúc cầm giẻ để rửa bát cũng vậy. Đây không phải, không phải là cuộc sống mà tôi muốn. Tôi cứ tự hỏi mình đang làm cái quái gì vậy.”
Rất nhiều người mang trong lòng suy nghĩ như vậy mà sống. Tôi có nên nói cho cô ta biết không nhỉ? Nhưng tôi chẳng lên tiếng vì người khác có nói thì chưa chắc đương sự đã hiểu được. Chỉ có bản thân mình nhận ra mới được. Cho dù cuộc đời không như mong muốn, cho dù gặp nhiều khó khăn thì con người chỉ còn cách thích nghi mà sống thôi.
Yuko vẫn ngồi ngắm mấy đứa trẻ đang chơi.
3
“Ôi chao, cái này lâu rồi tôi mới lại thấy đấy!”
Miyuki nhìn xuống hộp keo dán hình con giống[[6]] đặt trên bàn tôi, kêu to lên. “Cô mua ở Yamaguchi à?” Tôi gật đầu trước câu hỏi của Miyuki.
Với hình mặt con cún đựng trong hộp màu vàng, hộp keo dán hình con giống bắt đầu được bán thời tôi còn học đại học, và rất được yêu thích. Sau khi dùng hết keo, chỉ cần khoét một lỗ nhỏ trên cái nắp hình chiếc mũ đó là có ngay một ống đựng tiền tiết kiệm, nhưng tôi chưa nhìn thấy ai có cách dùng như vậy cả.
Gần đây, tôi bị thu hút bởi các món văn phòng phẩm xa xưa. Ngày xưa, văn phòng phẩm không được thiết kế đẹp mắt, chức năng cũng không phong phú, nhưng lại cho ta cảm giác ấm áp. Có lẽ hồi ức của tôi chỉ liên quan đến văn phòng phẩm mà thôi.
Hôm qua, khi mới từ Yamaguchi về, tôi lấy ví ra để tính phí công tác, nếu không nhanh nhanh chóng chóng làm, kiểu gì Miyuki cũng sẽ nổi giận. Chẳng thấy bóng dáng Ogiwara đâu nhưng lúc mười một giờ sáng hôm nay, anh ấy có buổi hẹn làm việc mà tôi cũng đồng hành, nên chắc anh ấy sẽ nhanh xuất hiện thôi.
Miyuki đang ngồi ở bàn mình, vừa mở gói quà lưu niệm từ Yamaguchi vừa nói: “Lúc nghe luật sư Tetsuko kể chuyện cô Natsuko qua điện thoại, tôi sốc quá. Đấy chẳng phải là cô Natsuko mà tôi biết. Công việc của nakai phải dậy sớm lắm, làm việc cả ngày cho đến đêm khuya. Vừa phải lao động chân tay, vừa phải phục vụ khách hàng, sử dụng cả đầu óc lẫn sức lực, quả thật là một công việc vất vả. Thế mà cô ấy làm được hơn hai năm rồi, mới nghe tôi thật không tin vào tai mình, cứ như đang nghe chuyện người khác ấy. Cho nên khi nghe câu chuyện mà cô geisha kể, tôi mới tự nhủ là đúng vậy, đây mới là cô Natsuko mà tôi biết.”
Mười lăm phút trước, vừa ló mặt vào văn phòng, tôi đã kể ngay cho Miyuki nghe chuyện nghe được từ cô geisha.
Miyuki đem gói bánh bao đặt lên bàn của Ogiwara, sau đó cũng đem tới cho tôi một gói. “Làm nakai thì phải mặc kimono nhỉ?”
“Đồng phục làm việc ư? Vâng, là kimono.”
“Như vậy sẽ không khoe được đôi chân thon mà cô ấy vẫn tự hào. Cô Natsuko có lẽ cũng tiếc nhỉ?”
“À... có lẽ vậy.”
“Tuy không dùng vũ khí là đôi chân mà vẫn có thể ganh đua được với geisha, ghê quá nhỉ?” Chị ấy vừa gật gù nói vừa đi về chỗ ngồi.
Nhìn bộ dạng của Miyuki thì không phải là đang chế nhạo Natsuko, cũng chẳng phải ngạc nhiên mà có vẻ như là sự quan tâm chân thành. Lần này không có chứng cứ gì chứng minh Natsuko phạm tội lừa đảo, tôi cũng đã giải thích đi giải thích lại với Yuko. Chẳng biết cô ta có đồng ý hay không, lúc cuối cô ta chỉ nói “Vậy à” mà thôi. Nếu không có sự việc gì chứng minh rằng Honma đã bị dụ dỗ mua cái gì đó thì vụ này kết thúc ở đây.
“Chào buổi sáng!” Tiếng chào thong thả của Ogiwara vang lên. Vừa đi về phía bàn làm việc của mình, anh ấy vừa bảo: “Ồ, tính công tác phí sớm nhỉ? Đúng vậy, đừng có dồn việc lại, nhanh chóng xử lý sẽ khiến cho Miyuki không tức giận, thế là ổn. Nhỉ?”
“Vâng ạ.” Tôi vừa xem hóa đơn vừa bấm máy tính.
Miyuki cao giọng phản đối: “Xin đừng xem tôi như bà chằn chứ! Cái gì mà tức giận với không tức giận chứ. Tất cả là vì công việc mà. Tính toán hóa đơn sớm thì mới gửi thanh toán sớm đến cho khách hàng được chứ. Điều cơ bản trong kinh doanh là đòi tiền sớm và trả tiền muộn đấy.”
Tôi gật đầu, còn Ogiwara thì đáp: “Vâng, cô có lý.”
Ogiwara lại xoay người về phía cửa sổ, bắt đầu bài tập giãn gân cốt. Có vẻ như anh ấy hơi gầy đi thì phải, tôi có cảm giác chiếc áo sơ mi trở nên rộng hơn. Thỉnh thoáng thấy bóng dáng phụ nữ là Miyuki lại nổi giận, nhưng năm năm nay, chuyện này hầu như không xảy ra. Ogiwara năm nay cũng năm mươi bảy tuổi rồi. Chúng tôi còn có thể như thế này bao nhiêu năm nữa đây? Ogiwara thì tập bài giãn gân cốt, Miyuki thì tiếp điện thoại và huy động trực giác, còn tôi thì ngồi làm việc ở bàn của mình, nơi bày những món văn phòng phẩm yêu thích. Lúc ở trong cuộc, chúng ta khó có được cảm giác hạnh phúc. Nhưng khi mất đi, chúng ta mới ý thức được mình đã từng sống trong hạnh phúc. Đó cũng là điều mà những người lập di chúc dạy cho tôi biết. Ơn trời, tôi đã kịp nhận ra trước khi quá muộn, rằng giờ đây có lẽ tôi đang sống trong hạnh phúc.
Ogiwara vừa xoay hông vừa bảo Miyuki chuẩn bị giấy tờ cần thiết. Miyuki lắc lắc chiếc chuông nhỏ nơi vòng đeo chìa khóa, bước ra khỏi phòng. Ba năm trước, chúng tôi đã thuê một căn phòng nhỏ khác để đựng số hồ sơ không còn chỗ để.
“Về tên ấy mà,” Ogiwara lên tiếng, “tên nơi này đó.”
“Tên văn phòng ấy ạ?”
“Ừ, đổi thành Văn phòng tư vấn luật Ogiwara-Ishida nhé?”
“Hả? Sao vậy ạ?”
Anh ấy vừa xoay vai vừa đáp: “Khi giới thiệu là luật sư Ishida của Văn phòng tư vấn luật Ogiwara, cô có thấy kỳ kỳ không?”
“Tôi không thấy sao hết. Có việc gì vậy ạ? Có ai nói gì với anh à?”
Ogiwara lắc đầu. “Chẳng có gì hết. Là tôi nghĩ đến việc sau này thôi. Tôi cũng ở tuổi này rồi.”
“Việc về sau ư?”
Ogiwara đặt tay lên hông, vặn mình về phía bên này, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Anh ấy đã già rồi. Cảm giác khuôn mặt mà tôi vẫn quen nhìn hàng ngày nay đã già đi làm tôi dao động.
Anh ấy nói với giọng thong thả: “Cô nhận làm di chúc mà, người ta lập di chúc giả sử hai mươi năm sau mình sẽ chết đó. Hai mươi năm nữa, tôi phải về hưu rồi. Tôi về hưu cũng không sao nhưng văn phòng này phải có ai đó tiếp nhận chứ. Lúc đó tôi không ở đây nữa mà vẫn gọi là Văn phòng tư vấn luật Ogiwara thì kỳ cục quá. Đáng lẽ tôi phải để ý sớm hơn. Mười mấy năm trước, khi luật sư Tetsuko có thể hoạt động độc lập, đáng lẽ tôi phải nói ra rồi. Xin lỗi nhé.”
Tôi bỗng nghi ngờ hay là Ogiwara bị bệnh nan y gì nên mới nghĩ đến chuyện về sau của văn phòng. Tôi vội mở miệng: “Tôi chẳng để ý đến tên của văn phòng đâu ạ. Nếu đổi thì tất cả phong bì rồi danh thiếp phải làm mới lại hết, tốn tiền phết đấy ạ. Rồi khi tiếp điện thoại cũng dài dòng nữa, cái gì mà Văn phòng tư vấn luật Ogiwara-Ishida. Chắc chị Miyuki cũng không thích đâu.”
“Miyuki thấy phiền sao?”
“Vâng, chắc chắn là thấy phiền rồi, tên dài mà.”
“Thế thì khó nhỉ!”
“Vâng, nếu chị ấy khó chịu thì mệt lắm.”
Ogiwara ra chiều suy nghĩ, bắt đầu xoay cổ tay. Lúc này, Miyuki mở cửa bước vào. “Phù, tôi về rồi đây!” Đặt tập tài liệu lên bàn mình, chị ấy mở ra chọn lại và bảo: “Luật sư Ogiwara, anh gọi cho ông Miyata ở Yoyogi-uehara chưa ạ?”
“A...” Ogiwara ngừng bài tập, vội vàng ngồi vào chỗ.
Miyuki thấy Ogiwara lục đống hồ sơ trên bàn để tìm đồ thì bảo: “Hộc trên cùng bên phải có danh thiếp đấy ạ!”
“A... đúng thật, thấy rồi. Cô Miyuki giỏi quá, danh thiếp để ở đâu cũng biết nữa.”
“Tôi đã đề nghị anh nếu có danh thiếp thì đưa cho tôi, để tôi còn sắp xếp. Vậy mà mọi thứ cứ dồn ứ lại thôi. Tùy theo khách hàng nào thuộc vụ nào mà tôi có cách trả lời điện thoại khác nhau đấy.”
“Đúng vậy nhỉ.”
“Thưa luật sư, đây không phải lúc thong thả đâu ạ. Tôi đã báo cáo với ngài luật sư chưa nhỉ, ông Miyata chỉ ở nhà cho đến mười rưỡi thôi đấy ạ.”
“Ồ, đúng là có nói.”
Ogiwara cầm ống nghe lên, bắt gặp ánh mắt của tôi, anh ấy nhướng mày, cười nói nhỏ: “Hay là đổi tên thành Văn phòng Fujita Miyuki nhỉ?”
Tôi cũng nhỏ giọng đáp: “Tôi không phản đối đâu.”
4
Người chỉ định hẹn ở một quán cà phê trên tầng ba trung tâm thương mại là tôi. Khi tôi bảo là mình không tự tin sẽ nhận ra cậu ấy, Koichi đáp rằng cậu ấy sẽ nhận ra tôi ngay, tôi cứ đến quán rồi cậu ấy sẽ gọi. Chẳng biết cậu ấy lấy đâu ra tự tin như vậy nhưng thấy cậu ấy nói chắc như đinh đóng cột nên tôi đành bảo biết rồi và tắt máy.
Đó là chuyện của bốn ngày trước.
Tôi rời khỏi văn phòng, hòa mình vào đám đông. Không hiểu từ lúc nào Shibuya đã trở nên giống như một cái nhà trẻ, tôi vừa bước đi vừa cố gắng không va vào người khác. Ngang qua một đám con gái mặc áo quần ngắn cũn cỡn, tôi đến trung tâm thương mại. Đi thang cuốn lên tầng ba, tôi bước vào quán cà phê. Sau khi nhìn quanh quán một vòng, tôi thấy một chàng thanh niên đứng dậy. Chàng trai có đôi mắt y hệt mắt của Natsuko ấy hơi cúi đầu chào tôi. Phù! Đấy chắc là Koichi rồi! Bất giác tôi thở dài. Cậu ấy đã trở thành một thanh niên chững chạc rồi. Đáng lẽ tôi phải vui mừng vì điều ấy, nhưng lại có cảm giác năm tháng như tích lũy thêm trên bản thân mình.
Ngồi xuống đối diện, tôi chăm chú nhìn khuôn mặt của Koichi. Nếu tôi sinh con, nó cũng lớn tầm như thế này. Tâm tình của tôi như thấy hiện thực vẫn trốn ở một góc nào đó bỗng hiển hiện ra trước mắt. Sau khi gọi một ly trà đá, tôi thấy cái cốc đặt trước mặt Koichi chỉ còn lại đá mới hỏi:
“Cháu đến được một lúc rồi ạ?”
“Không, à... vâng.”
Khi nhân viên phục vụ mang trà đá đến, tôi hỏi cậu ấy có gọi thêm gì không nhưng cậu ấy lắc đầu. Xé vỏ chiếc ống hút, tôi hỏi: “Trông chững chạc quá nhỉ! Giờ là sinh viên đại học rồi à?”
“Vâng, năm thứ nhất ạ.”
“Bố cháu có khỏe không?”
“Vâng, khỏe ạ.”
Lúc nhận được điện thoại của Koichi, tôi có bảo nếu muốn trao đổi với tôi với tư cách một luật sư thì phải trả tiền. Nếu cậu ấy gặp rắc rối, tôi rất muốn giúp đỡ, nhưng quy định là phải trả một khoản phí. Thế là Koichi bảo không phải xin tư vấn từ luật sư, còn nhờ tôi giữ bí mật với bố giúp cậu ấy. Tôi đến buổi hẹn hôm nay với hy vọng gien lừa đảo của Natsuko không di truyền cho Koichi.
Koichi cúi nhìn mặt bàn một lúc mới ngẩng đầu lên, bảo: “Cháu...” Cậu ấy ngừng lại rồi nói tiếp ngay: “Cháu muốn trở thành luật sư. Không biết cháu cần phải có tư chất nào ạ?”
Tôi quá bất ngờ nên cứ nhìn chăm chăm vào cậu ấy. Để ý thấy vẻ mặt có vẻ bất an của cậu ấy, tôi mới sực tỉnh.
“À, cô ngạc nhiên quá.” Tôi lúng túng phân bua. “Khoa Luật sao? Ư, chính cô cũng muốn biết để trở thành luật sư cần có tư chất gì đấy.”
Vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt Koichi. Đến cái này cũng giống hệt Natsuko. Tôi nói tiếp: “Lúc cô mới trở thành luật sư, cũng đã từng hỏi luật sư đàn anh rằng để trở thành một luật sư giỏi thì cần nhất là yếu tố gì.”
Koichi chuyển sang thái độ nghiêm túc lắng nghe.
“Đàn anh ấy mới đáp rằng đó là phải hỏi chuyện tất cả các đối tượng liên quan. Lúc nghe thấy thế, cô không hề đồng tình một chút nào, nhưng giờ cô tin rằng cách nghĩ ấy là đúng đắn. Bác sĩ ấy mà, là cái nghề yêu cầu kinh nghiệm và kiến thức đúng không? Đúng thế, chúng ta đều nghĩ vậy. Nhưng mà bệnh nhân lại yêu cầu thứ ngoài kinh nghiệm và kiến thức đấy. Đó chính là người bác sĩ có thể lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của họ, để rồi từ đó giải thích một cách dễ hiểu cho họ phương thức điều trị, và khích lệ họ trong quá trình điều trị. Bác sĩ như vậy mới là người bác sĩ tốt, cô cho là như vậy. Luật sư cũng thế thôi, đó là với trường hợp luật sư dân sự như cô. Koichi, tại sao cháu lại muốn trở thành luật sư?”
“Ban đầu cháu biết đến nghề luật sư thông qua phim ảnh. Sau đó cháu đọc thêm sách báo nên có hứng thú với nghề này. Đấy là nghề có thể bênh vực kẻ yếu, giúp đỡ người gặp khó khăn.”
Những luật sư mang trong minh lý tưởng về chính nghĩa sẽ ngay lập tức rơi vào chán nản thôi. Người phát biểu câu đó chính là chồng cũ của tôi. Anh bảo nếu không chấp nhận được thực tế rằng ngoài đường cái còn có đường mòn thì chẳng thể nào theo đuổi nghề luật sư được. Không biết Koichi nghĩ thế nào.
Koichi tu một mạch hết cốc nước rồi đặt “kịch” xuống tấm lót ly. Tôi thấy sự non nớt của tuổi trẻ trong hành động ấy. Bảy năm trước, để che giấu sự xấu hổ, cậu ấy đã tỏ thái độ khó chịu. Một Koichi để lộ vẻ trẻ con trong hình hài thiếu niên ấy đã không còn nữa. Tôi cảm thấy có chút tiếc rẻ.
Koichi mở miệng hỏi: “Trong công việc, lúc nào cô cảm thấy có ý nghĩa?”
Tôi đưa ly trà đá lên miệng, hớp một ngụm để kéo dài thời gian. Ông anh vô dụng của tôi cũng đã từng hỏi một câu y hệt như thế. Đấy là lúc anh tôi có con gái, tôi đem quà đến chúc mừng. Năm năm trước rồi. Anh ấy bảo: “Lần này, tao sẽ xem công việc sắp tới là công việc để kiếm kế sinh nhai”, rồi ném cho tôi câu hỏi đó. Tôi cũng không thể ậm ừ mà trả lời qua loa được. Tôi khen cháu tôi đáng yêu rồi định mập mờ bỏ qua câu hỏi, nhưng anh tôi truy đến cùng. Nghĩ một lúc lâu, tôi mới đáp rằng việc đi tìm ý nghĩa trong công việc chẳng phải chính là bản ngã sao. Anh ấy phùng mang trợn má, bất mãn gặm tiếp món gà rán. Và giờ đây tôi lại bị Koichi hỏi như vậy. Suy nghĩ mãi, cuối cùng tôi trả lời: “Đây chỉ là suy nghĩ của cô thôi, các luật sư khác có lẽ sẽ có suy nghĩ khác. Cho nên cháu nghe với tính chất tham khảo thôi nhé. Cô không tìm thấy ý nghĩa trong công việc. Cũng có lúc cô nghĩ rằng nếu tìm thấy thì hay biết mấy. Thế nhưng giờ đây cô lại nghĩ khác. Chắc là cháu cho rằng công việc đương nhiên phải có ý nghĩa nên mới hỏi thế đúng không? Theo cô thì luật sư chính là lĩnh vực mà không được phép suy nghĩ đến ý nghĩa. Cứ điềm đạm mà làm việc rồi tích lũy dần thôi, dĩ nhiên là không được thỏa hiệp. Kết quả là có thể sẽ giúp được ai đó và được người ta biết ơn. Nhưng mà này, không được phép lấy việc đó làm mục đích, cũng không nên mong đợi người ta biết ơn, nghĩ rằng mình đang cứu giúp ai đó. Chúng ta không phải là đấng cứu thế. Chỉ cần làm hết sức mình thôi.”
Koichi cúi đầu xuống ra chiều suy nghĩ.
E rằng cậu ấy không hiểu hết được. Với một người mới tìm được công việc mình muốn làm như cậu ấy, tương lai khi bước vào xã hội, có lẽ sẽ đầy ắp những điều cảm động và thành tựu. Thế nhưng điều đó không xảy ra trong cuộc sống hàng ngày của tôi. Cứ đều đều hỏi chuyện rồi làm hồ sơ, thỉnh thoảng đi đàm phán, rồi nhiều khi bị đối phương tức giận mắng chửi, cũng có lúc cảm thấy nguy hiểm nữa. Thế rồi khi đi đòi tiền thù lao xứng đáng mà cũng nhiều lúc bị nợ nữa. Cho dù vậy, tôi không hề ghét công việc này chút nào.
Koichi chẳng nói năng gì, trong lúc chờ đợi, tôi đã uống hết ly trà đá. Hay là tôi giới thiệu với cậu ấy mấy luật sư chuyên về hình sự tràn đầy nhiệt huyết nhỉ? Có lẽ cậu ấy sẽ nghe được quan điểm về công việc hoàn toàn khác với tôi. Rà soát trong đầu xem ai phù hợp, chọn được hai người rồi tôi mới ướm hỏi thì vẻ mặt Koichi hòa hoãn đi đôi chút, gật đầu.
“Cháu vẫn bơi chứ?” Không kịp nghĩ, tôi đã thấy mình hỏi câu ấy.
“Dạ? Bơi ạ?”
“Ừ, lần trước chúng ta gặp nhau ở phòng tập thể thao, lúc đó cháu đến lớp học bơi. Giờ cháu vẫn bơi chứ?”
“Không ạ.”
“À thế à.”
Chiếc cổ gầy gò bảy năm về trước của Koichi hiện ra trong đầu tôi khiến chuyện hôm đó chợt ùa về.
Tôi lấy chiếc phong bì trong túi ra, đặt trên bàn. “Cô đi Yamaguchi, mua được mấy cây bút hoạt hình nổi khá hiếm. Tặng cháu đấy, nếu cháu thích.”
“Thật chứ ạ?”
Koichi rút từ phong bì ra ba cây bút, rồi dốc ngược lên xuống để ngắm nghía, nét trẻ con không phòng bị trở về trên khuôn mặt cậu ấy.
“Bây giờ mẹ của cháu đang ở Yamaguchi đấy. Cháu biết chứ?” Tôi làm như vô tình hỏi.
Lập tức mọi biểu cảm trên mặt Koichi biến mất, cậu ấy lắc đầu.
Tôi lại hỏi: “Cô cho cháu địa chỉ liên hệ nhé?”
“Không cần đâu ạ.” Cậu ấy đáp với giọng lạnh tanh. “Đằng nào cháu cũng không liên lạc đâu, vì người đó chưa bao giờ liên lạc với cháu.”
Đột nhiên, một nỗi đau đớn lan tỏa trong tim tôi. Ngắm nhìn Koichi đang nghịch cây bút, tôi có cảm giác ẩn giấu dưới những từ ngữ tưởng như vô tình đó là cảm xúc mạnh mẽ với mẹ mình. Hay chỉ là tôi tưởng tượng thôi nhỉ?
5
“Vất vả quá nhỉ!”
Tôi uống ly rượu gin, phát biểu từ tận đáy lòng.
“Em nghĩ thế thật à?”
Từ trong điện thoại vọng ra giọng nói nghi ngờ của Sakaguchi.
“Dĩ nhiên là thật rồi. Cũng chẳng phải là chuyện của người ta mà. Bố mẹ ai rồi cũng đến lúc già thôi.”
“Ừ nhỉ.”
Gần đây, ông chồng cũ của tôi hay gọi điện than thở là chăm sóc bố bị ốm vất vả quá. Bố anh bị lẫn, không còn biết gì về bản thân cũng như xung quanh nên được anh và mẹ chăm sóc tại nhà. Mỗi lần Sakaguchi đề nghị đưa bố đến cơ sở điều trị thì mẹ anh lại đáp rằng vẫn chưa đến lúc. Sakaguchi than rằng nhìn bố như thế, anh không chịu đựng nổi.
Người từng một thời là bố chồng tôi là một người vô cùng nghiêm túc. Sau khi nghỉ hưu ở nhà máy nước, hai ông bà thường xuyên đi du lịch trong nước. Bác ấy lên kế hoạch kín mít như đi tập huấn, rồi bắt vợ phải theo nên nghe nói bác gái cũng kêu ca lắm. Khi về, bác ấy đều ghi nhật ký du lịch vào một cuốn sổ. Trong đó tất nhiên có ghi lịch trình, ngoài ra còn viết lại rất rõ ràng các khoản phí đi lại, rồi còn chụp ảnh các phần cơm hộp rồi dán vào. Sakaguchi còn trêu là bác ấy đi du lịch để về viết nhật ký là chính chứ có phải thích đi du lịch đâu. Anh cảm thán những ngày trêu chọc bố mình thật xa xưa quá rồi.
Tôi nhớ rõ ngày tôi gặp bác ấy lần đầu tiên, khi tôi đến nhà chơi. Bác ấy mặc áo vest, thắt cà vạt ra đón tôi. Nghe bảo bác gái chê bác ấy là ở nhà mặc thế không giống ai, nhưng bác ấy cự lại, bảo đón con dâu tương lai phải nghiêm túc chứ. Bố chồng đã ăn mặc nghiêm túc đến thế để tiếp đón, vậy mà chúng tôi chỉ ở được với nhau ba năm đã ly hôn rồi. Mấy ngày sau khi nộp đơn ly hôn, bố Sakaguchi đột ngột tới chỗ làm của tôi. Bước vào phòng tiếp khách chật chội, bác ấy cúi gập người xuống, lặp đi lặp lại: “Là tại thằng con bác hư đốn, cho bác xin lỗi cháu.”
Sakaguchi bảo: “Nói mới nhớ, hôm nay Koichi gọi điện đến đấy.”
“Sao vậy?”
“Đọc ghi chép.”
“Cái gì?”
“Chắc là trước khi gọi điện thoại cho anh, cậu ấy đã ghi lại những nội dung cần hỏi. Anh có cảm giác cậu ấy đọc thuộc lòng ấy. Tuần sau cậu ấy đến văn phòng anh đấy. Nếu làm diễn viên thì cũng thuộc hạng ba nhỉ, khác hoàn toàn với bà mẹ Natsuko của cậu ấy.
“Anh đang bận rộn thế mà em còn làm mất thời gian của anh. Xin lỗi nhé.”
“Việc nhỏ ấy mà.” Sakaguchi đáp.
Tuần trước khi gặp Koichi, thấy cậu ấy thất vọng với câu chuyện của tôi, tôi mới đề nghị cậu ấy hỏi chuyện thêm mấy luật sư hình sự và luật sư kinh tế xem thế nào. Thế nên cậu ấy mới liên lạc với Sakaguchi. Anh sẽ nói về nghề luật sư như thế nào với Koichi đây? Cầm cốc rượu trên tay, tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cửa sổ, áp di động vào má. Sau một ngày làm việc, trở về căn hộ, tôi thích ngồi bên cạnh cửa sổ, vừa uống rượu gin vừa ngắm cảnh đêm. Phía dưới kia, muôn ngàn ánh sáng nhấp nháy. Cảm giác thật dễ chịu khi để tâm trí buông theo thời gian chầm chậm trôi.
“Buồn ngủ rồi à?”
Câu hỏi của Sakaguchi buồn cười quá khiến tôi bật cười.
Anh nói nhanh: “Tắt máy đây. Chồng cũ làm phiền thời gian nghỉ ngơi của em, xin lỗi nhé.”
Chắc anh chẳng có tí tí nào là cảm thấy có lỗi cả, nhưng thỉnh thoảng cũng tuôn ra cả tràng lời khách sáo.
“Đúng thế đấy.” Tôi công nhận.
“À, đúng rồi.” Anh bắt đầu nói như thể quên rằng mình vừa mới bảo tắt máy. “Anh nhận được thiệp mời của anh trai em đấy.”
“Không phải chứ?”
“Thật mà. Anh đến quán rồi. Tốt lắm. Lẩu negima[[7]] ngon lắm, chắc là sẽ được yêu thích đấy. Vị trí cũng tốt nữa.”
Tôi với tay cầm tấm thiệp đang đặt chỏng chơ trên bàn lên. Đây là lần thứ tám anh tôi mở quán. Hai lần là anh ấy tự bỏ tiền ra, đều thất bại đến mức nợ một đống tiền, một lần là bố mẹ tôi bỏ tiền, lần khác nữa là bố mẹ vợ giúp trả nợ. Sau đó, không biết anh ấy tìm đâu ra nhà đầu tư để mở quán, còn anh ấy làm cửa hàng trưởng. Cho nên khi nhận được thiệp mời của anh ấy, tôi chỉ tự nhủ “Lại nữa rồi”, mà chẳng mảy may định lê bước đến.
Sakaguchi kể với giọng hưng phấn: “Shinobu-chan làm việc chăm chỉ lắm. Vì Shinobu-chan nên anh ấy phải thành công thôi.”
Tất nhiên là anh tôi yêu vợ mình, Shinobu, hết mực, nhưng cũng ngoài dự liệu, hai vợ chồng rất hòa hợp. Shinobu giúp một tay mở quán, còn đứng ra thuyết phục bố mẹ mình trả nợ hộ, mỗi bước đi đều ủng hộ anh ấy. Chị tôi từng có lần khuyên cô ấy rằng bỏ anh tôi mà tìm lấy hạnh phúc của mình đi, nhưng Shinobu nghiêm túc đáp rằng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn. Chị tôi ngồi bên cạnh thì thào là không thể hiểu nổi, thấy tôi gật gù thì chị ấy lại chĩa mũi dùi vào tôi, bảo rằng tôi cũng lo cho thân mình đi.
Cũng thế thôi.
Tôi kéo dài cuộc hôn nhân với Sakaguchi chỉ ba năm, nhưng sau đó lại tiếp tục duy trì tình bạn đến mười mấy năm. Người ngoài nhìn vào chắc cũng không thể nào hiểu nổi. Đối với tôi, bây giờ, tình bạn với Sakaguchi đã trở thành thứ không thể thiếu.
Nhưng không phải chỉ mỗi chúng tôi hay vợ chồng anh trai tôi, có rất nhiều mối quan hệ không thể đo lường được bằng thước đo của người đời. Khi lập di chúc cho khách hàng, tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp như vậy.
Uống hết cốc gin, tôi đang phân vân không biết có nên uống thêm một cốc nữa không thì giọng Sakaguchi lại vang lên: “À, phải rồi.”
Nói chuyện với anh ấy thêm chút nữa nhỉ.
Vẫn áp di động vào tai, tôi vào bếp pha cho mình một cốc nữa.
6
Tiến về cửa soát vé, tôi đưa mắt tìm Honma, người quá đông nên rất khó tìm. Ra khỏi cửa soát vé, tôi giảm tốc độ lại, đi thẳng về phía trước. Sau lưng có tiếng người gọi, tôi quay lại thì thấy Honma với vẻ mặt như đang phải chịu đựng điều gì đó. Vào một quán cà phê trong ga tàu, chúng tôi ngồi đối diện nhau.
Lập tức Honma cúi thấp đầu, nói: “Làm phiền cô đến tận nơi, thật xin lỗi quá. Tôi không quen ai làm luật sư cả. Về mặt công việc thì thỉnh thoảng tôi cũng trao đổi với luật sư... nhưng chuyện riêng tư thì không. Đang không biết làm sao thì vừa lúc luật sư Ishida gọi điện đến nên tôi mới thử xin tư vấn.
Tôi báo phí tư vấn, được anh ta gật đầu đồng ý tôi mới giở sổ ra. Tôi thông báo giờ bắt đầu rồi cũng ghi con số đó vào sổ.
Honma bắt đầu câu chuyện: “Tuần trước, vào ngày Ba mươi tháng Ba, đột nhiên vợ tôi gọi điện đến bảo là sẽ ngừng việc kiện tội lừa đảo đối với trụ trì và cô Natsuko. Tôi mới nói là thế à thì cô ấy bàn đến chuyện ly hôn. Tôi đề nghị hay là cứ gặp nhau nói chuyện trước đã, nhưng cô ấy đáp là không muốn gặp, rằng sẽ có luật sư liên hệ với tôi, tôi cứ nói chuyện với vị luật sư đó là được. Lúc đó tôi cũng không cho là nghiêm trọng lảm. Ngày hôm sau, có người tự xưng là luật sư gọi điện cho tôi. Tôi mới bảo rằng tôi sẽ không tọa thiền nữa, nhờ chuyển lời cho vợ tôi và mong cô ấy quay về. Thế là tạm thời ngừng cuộc gọi, sau đó ngay lập tức vị luật sư đó gọi lại báo đã chuyển lời, nhưng vợ tôi không thay đối quyết tâm muốn ly hôn. Rằng phía cô ấy yêu cầu tiền bồi thường, khoảng gần một nửa số tài sản. Và...” Anh ta ngẩng mặt lên, nói nốt: “Con trai sẽ giao cho tôi nuôi.”
Khuôn mặt anh ta nhăn nhó đau khổ, vai thì rũ xuống.
“Xin được hỏi cảm xúc của anh thế nào ạ?”
“Cảm xúc?”
“Anh muốn thế nào ạ?”
“Thế nào ư?.. Tôi không hề muốn ly hôn, tôi cũng chẳng thích tọa thiền đến mức ấy. Chỉ là ngồi ở đấy thôi, mà giờ tôi cũng bỏ rồi. Tôi đã nói đến mức thế. Luật sư đó không biết có truyền đạt một cách rõ ràng hay không nữa, tôi nghi quá. Rồi cái gì mà không nuôi con, đấy có phải là điều mà người làm mẹ nói ra không. Thật là...”
“Từ lúc nào anh ngừng việc tọa thiền?”
Ánh mắt anh ta xa xăm. “Là hai tuần trước. Như lời vợ tôi bảo, tôi bỏ việc đi chùa tọa thiền.”
Tôi ngạc nhiên quá, hỏi ngược lại: “Theo lời chị nhà ư?”
“Vâng, vợ tôi bảo là đáng nghi. Sự thật đúng là như vậy.” Anh ta cười khổ. “Hôm ấy, khi tôi đến chùa tọa thiền thì không hiểu sao bụng dạ không ổn lắm, mới mượn dùng nhà vệ sinh một chút, nhưng bụng vẫn chẳng đỡ hơn chút nào. Tôi nghĩ hôm nay chắc không tọa thiền được rồi nên tính đi về. Đang đi trên hành lang thì tôi nghe thấy giọng của cô Natsuko và trụ trì, nhìn xuống cửa sổ đang mở thì thấy hai người đang đứng dưới đó. Đang định gọi thì chợt nghe thấy tên mình nên tôi thụt lùi lại. Trụ trì và cô Natsuko hợp tác với nhau trong chuyện của tôi, tiền công đức mà tôi đóng. Là giữa trụ trì và cô Natsuko có thỏa thuận với nhau, cô ấy giới thiệu người đến tọa thiền, trụ trì thu được tiền công đức thì cô ấy sẽ lấy mười phần trăm số tiền đó. Số tiền công đức nghe được từ tôi và từ trụ trì khác nhau nên cô ấy mới tức giận đến hỏi cho ra chuyện. Hai ngày trước đó, lúc đến ryokan Toyama, cô Natsuko có hỏi tôi tháng này đi tọa thiền mấy lần, đóng góp tiền công đức bao nhiêu. Mọi chuyện là như vậy.”
Thu phần trăm tiền công đức sao? Thế mới đúng chứ. Một nakai tốt tính chẳng thể là Natsuko. Cô ta giới thiệu người ta đi tọa thiền thì phải có mục đích nào đó. Cho dù vậy, lần này cô ta làm tốt lắm. Nếu không dụ người ta mua cái gì thì không thể ghép vào tội lừa đảo được. Đây là ý tưởng của Natsuko hay của trụ trì nhỉ?
“Tôi đã rất sốc.” Honma ủ rũ nói. “Tất cả là vì tiền ư? Cô Natsuko đã rất chịu khó lắng nghe tâm sự của tôi, chuyên công việc, chuyện con cái. Đàn ông ấy mà, à, có thể chỉ mình tôi thôi, không muốn ai đó đụng vào chỗ yếu đuối của mình, kể cả vợ. Mà cũng có thể do cô ấy là vợ nên mới thể.”
Sau đó, Honma kể lúc gặp gỡ rồi quá trình quen biết với vợ mình. Tôi vừa nghe vừa thỉnh thoảng gật gật đầu. Những người bị sốc vì đột nhiên bị nói lời chia tay thường có xu hướng kể lể về quá khứ hạnh phúc, rồi dần dần chuyển sang những từ ngữ gay gắt với đối phương, cuối cùng là than thở cảnh ngộ đau khổ của bản thân.
Anh chấp nhận đi, tiếc nuối chẳng được gì. Tôi thầm khuyên Honma trong lòng. Tôi của ngày xưa căm ghét bản thân vì cái gì cũng chỉ biết chấp nhận. Nhưng khi làm trung gian cho nhiều vụ, tôi mới nhận ra rằng chấp nhận không hẳn là xấu. Nhờ một câu của Miyuki, tôi thấy rằng đó cũng là một cách để có thể tiếp tục sống.
Con gái của một cặp đôi đang trong quá trình điều đình ly hôn bỗng đến văn phòng tìm gặp tôi. Cô bé đang học năm thứ nhất trung học cơ sở, sợ gia đình sẽ ly tán nên tức giận với bố mẹ mình. Rồi cô bé mong tôi hãy khuyên họ đừng ly hôn nữa. Thế là tôi mới giải thích cho bé nghe về công việc của một luật sư. Cô bé có vẻ đầy bất mãn, hùng hổ giận dữ với tôi. Tôi cũng chẳng có cách nào, đành phải giải thích đi giải thích lại. Cuối cùng cô bé đùng đùng bước ra khỏi phòng tiếp khách.
Lúc đó, Miyuki gọi với theo rằng: “Cháu có muốn mình hạnh phúc không?”
Đối diện với khuôn mặt bất ngờ của cô bé, Miyuki khuyên: “Cháu phải học cách chấp nhận, những điều không thích cũng như những nỗi buồn. Thế mới có thể dễ sống hơn được.”
Lời nói đó của Miyuki đánh mạnh vào tim tôi. Là khoảnh khác nhận ra cái mà mình vẫn xem là xấu bỗng nhiên trở nên lấp lánh rực rỡ.
Từ thời điểm ghi trong sổ đã bốn mươi phút trôi qua. Honma đang kể mình đã chịu đựng căng thăng, cố gắng như thế nào.
“... Tự lập công ty ấy mà, vất vả khó khăn vô cùng, cô có biết không? So với người làm chủ thì làm nhân viên dễ dàng hơn rất nhiều. Chỉ cần làm những việc được bảo, để ý đến sắc mặt của sếp, thế là hằng tháng vào ngày cố định, lương sẽ được chuyển vào tài khoản thôi. Còn người chủ thì toàn thân từ trên xuống dưới đều chịu đựng stress, như là bơi trong biển stress ấy. Nếu bị hỏi là tại sao lại phải cực khổ như thế thì câu trả lời là vì gia đình. Là để cho gia đình có cuộc sống tốt hơn. Nhưng vợ tôi cứ bảo là tôi vì bản thân mình, đừng có dối trá rằng mình vì gia đình. Giả sử đúng là như vậy thì điều đó là xấu sao? Không được phép làm việc hết mình vì bản thân à? Mỗi ngày đúng sáu giờ về nhà là được sao? Cứ vờ như lắng nghe câu chuyện của vợ là được sao? Vợ tôi chỉ toàn nói về mấy tin đời tư của ngôi sao, rồi chuyện nhà mấy người bạn thân. Nếu kiên nhẫn lắng nghe mấy thứ đó thì thành người chồng tốt sao? Tại sao cô ấy không hiểu cho một người cố gắng hết sức vì công việc như tôi? Chuyện của con trai, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều, thử hết cách này đến cách kia, nhưng không có tiến triển gì nên mới phải chuyển về đây. Tôi muốn con trai nhìn thấy dáng vẻ lúc bố làm việc nên mới chuyển công việc về nhà làm. Tôi muốn cho vợ tôi cũng như con tôi thấy làm việc là vất vả, cực khổ như thế đó. Tôi nghĩ là sẽ thay đổi được điều gì đó. Nhưng rốt cuộc là be bét thế này đây. Hoàn toàn thất bại.”
Anh ta đột nhiên ngậm miệng lại, lắc lắc đầu. Tôi nhìn xuống sổ ghi chép. Dưới dòng “không muốn ly hôn” là dòng “đã cố gắng rất nhiều”.
Chợt anh ta kể tiếp: “Cô Natsuko ấy, cô ấy vỗ vai tôi, bảo rằng con người chẳng ai sống được như ý mình. Mắt cô ấy lấp la lấp lánh, nói rằng chỉ là mọi người giỏi che giấu thôi; rằng cô ấy cũng thế, trôi dạt về tận vùng quê này vì mọi chuyện không như mong muốn. Rồi cô ấy bật cười, bảo rằng cho dù vậy vẫn phải sống, vì có những lý do khiến mình phải sống. Đúng vậy, cô ấy nói thế. Tôi rất ghét karaoke, vì chẳng hiểu sao lại bị bắt hát trong cái phòng chật hẹp như thế. Vậy mà tôi đã bị cô Natsuko kéo đến phòng karaoke ở ryokan Toyama đấy. Khi đưa tay kéo tôi, cô ấy dựng hết cả móng tay lên, tôi nói thật đấy, thế nên tôi bị cuốn theo nhịp của cô ấy. Lúc ấy thật sự là vui vẻ lắm, tôi còn hát cả bài hát của trường cấp hai nữa. Rồi chúng tôi cùng nhau đưa ra bảng xếp hạng mười điều vui vẻ trong đời, đầu tôi quay mòng mòng nhưng vẫn cố nghĩ ra mười cái, tất cả đều từ ngày xưa, toàn những việc từ hồi cấp một đến đại học thôi. Sau đó xem xét từng cái một thì chỉ ở mức độ thay đổi vị trí một chút thôi. Những việc từ sau khi ra trường, không một việc nào được chọn vào mười vị trí đầu bảng cả. Kể cả kết hôn rồi con trai được sinh ra đời cũng vậy. Cảm xúc vui vẻ không còn nữa, vì phải nghĩ đến trách nhiệm mà mình sẽ chịu. Cho nên mới thế sao? Vậy mới bị đập tờ đơn xin ly hôn vào mặt, phải không? Luật sư, cô nghĩ sao ạ?”
“À, nói sao nhỉ?”
“Cái gì mà nói sao nhỉ? Có thứ để nói chứ? Suy nghĩ của luật sư ấy. Nãy giờ cô chỉ im lặng thôi, cô có lắng nghe lời tôi nói không đấy?”
Honma nhấn mạnh từng chữ, âm cuối nghe còn như có ý gây sự. Cũng không ít khách hàng trong lúc trao đổi sẽ chĩa mũi dùi về phía luật sư là tôi đây. Những lúc như thế, tốt nhất nên đưa ra câu trả lời vô thưởng vô phạt. Nhưng hiện giờ tôi không nghĩ ra câu trả lời nào như thể cả. Ánh mắt sắc nhọn của Honma chiếu vào tôi. Trong lúc đang nghĩ nên nói thế nào thì từ ngữ đã như tự động tuôn ra từ miệng tôi.
“Đúng như cô Natsuko đã nói ấy.”
Honma tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Tôi gặp khá nhiều người rồi.” Tôi nói. “Nhưng chưa từng gặp ai hài lòng về cuộc sống của mình hết. Đúng như cô Natsuko đã nói, mọi người đều sống một cuộc đời không như ý mình. Thế rồi có nhiều người từng nghĩ rằng nếu vậy thì phải làm sao. Phải sống thôi, cho đến ngày cuối cùng. Nếu nghĩ rằng không phải chỉ mỗi mình mà người khác cũng như thế thì có lẽ sẽ thấy nhẹ nhàng hơn, phải không ạ? Cô Natsuko nói thế là thật tâm đấy, chẳng phải là để lấy phần trăm tiền công đức mà bịa ra để nói đâu ạ. Tôi nghĩ vậy đấy.”
Honma mím môi lại.
❀ ❀ ❀
[1] Một kiểu nhà trọ theo phong cách Nhật Bản, không có bể bơi mà thay vào đó là hồ tắm nước nóng kiểu Nhật. Phòng ở không có giường mà trải nệm ngủ dưới đất.
[2] Nhân viên phục vụ nữ làm việc ở ryokan, nhiệm vụ của họ còn hơn cả một nhân viên khách sạn, ví dụ như phục vụ khách bữa tối trong phòng, trò chuyện với khách, trong đó thể hiện nhiều nét văn hóa Nhật Bản.
[3] 1 chiếu (jo) bằng khoảng 1,5 đến 1,8m2, tùy theo vùng mà diện tích khác nhau một chút. Ở đây 30 chiếu bằng khoảng 45 đến 54m2.
[4] Đây là quang cảnh thường thấy ở Nhật Bản. Nước sông cạn có thể nhìn thấy đáy, nhưng không phải khô cằn vì dưới lòng sông là các hòn đá lớn nhỏ nhấp nhô như lòng suối. Hai bên bờ đều được đắp kè đá, vô cùng sạch sẽ, phong cảnh rất hữu tình.
[5] Năm học ở Nhật bắt đầu vào tháng Tư, mùa xuân, khi hoa anh đào nở. Người Nhật tính tuổi theo ngày sinh, khi tròn sáu tuổi thì trẻ em mới được vào học lớp Một. Cho nên những đứa trẻ sinh tháng Ba bị xem là thiệt thòi vì nhỏ tuổi hơn các bạn cùng lớp.
[6] Nguyên văn là “doubutsu nori”.
[7] Món lẩu với nước dùng được nấu từ hành và cá ngừ.