Gai Hướng Dương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
1

❊ ❊ ❊

Không có giấy vay tiền đâu.

Bằng chứng? Nhưng mà trước đây đâu ai ngờ sẽ như thế này.

Tôi xấu xa à? Sai rồi! Vay tiền không trả, Nat-chan mới xấu ấy.

Nè, sao lại không trả lời?

Chẳng lẽ cô luật sư cho rằng nó không đáng kể? Vậy sao? Không thể tưởng tượng được! Cô nghĩ là bao nhiêu?

Tôi nói rồi, không có bằng chứng.

A! Nếu thế thì đây có, là sổ ghi nợ.

Hóa đơn chắc chắn là có lưu. Bản sao à? Chờ chút!

Chie-chan, qua cửa hàng tiện lợi đối diện photo hộ cái này. Chịu khó tí!

Phần ghi sổ nợ nghĩa là sẽ trả? Bàn thêm?

Cái gì vậy?!

Biết nhau bao lâu rồi hả?... Khoảng một năm ấy nhỉ.

Lúc đó là khách mới, cô ta vào tiệm bảo gội đầu cho tôi với. Rồi sau đó một tháng cô ta đến khoảng một lần.

Thì đấy. Ban đầu cô ta trả tiền đàng hoàng lắm. Tiệm tôi về cơ bản là không cho nợ, với lại khách có thể trả bằng thẻ mà.

Ừ, có lẽ vậy. Chuyện đó bắt đầu cách đây khoảng nửa năm, hôm đó cô ta bảo là quên ví ở nhà. Hả? Vậy à. Lần nào cũng quên ví. Thường trong trường hợp đó rất xấu hổ đúng không? Nhưng đây lại là Nat-chan. Lần nào cũng điềm nhiên bảo: “Ôi chao, quên ví mất rồi, làm sao đây?”

Lý do vay nợ? Tôi làm sao biết được.

Thì cô ta có nói đâu mà biết.

Tôi nhớ hình như là không muốn nói hay sao ấy.

Thì tôi là người tế nhị mà. Lẽ thường thì vợ một học giả như cô ta chẳng có lý do gì mà vay tiền của tôi cả. Thế tôi mới cho rằng cô ta có lý do gì khó nói lắm, nên cũng không tiện hỏi.

Có nói chứ, bảo là tháng sau trả nhé.

Cái này... khoảng ba tháng trước thì phải.

Giờ nghĩ lại đúng là thế thật. Không ngờ cô ta tiền vay cũng chạy làng, mà tiền làm tóc ghi sổ cũng quỵt luôn.

Có đi rồi.

Cái gì? Không được đến nhà đòi nợ sao? Tôi gọi điện, cô ta có nhấc máy đâu. Tôi cũng là hết cách.

Bạo lực? Không thể nào.

Cửa bị vẹo à? Làm sao tôi biết được.

Cái gì mà bồi thường?

Tôi có nói vậy à? Ai làm chứng?

Làm ơn tha cho tôi đi!

Rời khỏi salon tóc của Iwai Suguru, bắt đầu từ nhà thờ đối điện, tôi đi hỏi thăm lần lượt các nơi.

Tuần trước, cũng năm năm rồi tôi mới lại nhận được điện thoại của Nat-chan bảo rằng cô ta lại gặp rắc rối, muốn tôi giúp đỡ. Năm năm trước, Natsuko bị người ta kiện đòi tiền bồi thường nên tìm đến tôi. Vụ đó, cuối cùng nguyên cáo rút lại đơn yêu cầu bồi thường, một phần cũng là vì nguyên cáo muốn cắt đứt hẳn ý niệm với Natsuko. Với vai trò là luật sư, tôi có yêu cầu được thanh toán tiền công nhưng suốt năm năm chẳng thấy cô ta trả đồng nào.

Chẳng phải chỉ một mình Nat-chan, tôi hoàn toàn không ngờ rằng luật sư là cái nghề bị người ta quỵt tiền nhiều như vậy, nhưng đó là sự thật. Lúc họ đến nhờ cậy tư vấn thì rất tích cực ứng tiền để công việc tiến triển, nhưng một khi phán quyết được đưa ra, hoặc đạt được thỏa thuận thì nhiệt tình thanh toán tiền thù lao cho luật sư mất đâu không biết. Gửi giấy thanh toán đến lần thứ ba, thứ tư vẫn mất tăm mất tích như thường. Trường hợp thay đổi địa chỉ như Natsuko, giấy thanh toán bị gửi trả lại cũng không phải là hiếm.

Natsuko kể là cô ta đã kết hôn, đang sống cùng chồng con ở Nagoya[[1]]. Tôi bảo rằng nếu chưa nhận được tiền nợ từ năm năm trước và tiền công tư vấn lần này qua chuyển khoản ngân hàng thì không cần nói chuyện nữa. Thế là ngày hôm sau tiền được chuyển vào tài khoản, làm chị Miyuki rất thích chí. Khi tôi báo cáo cho Ogiwara thì anh ấy làm vẻ mặt thích thú, hỏi: “Lần này là việc gì đây?”

Bốn tiếng rưỡi trước, tôi xuống ga Nagoya, đi thẳng đến nhà riêng của Natsuko. Khi nhìn tấm biển ghi ba cái tên ngoài cổng[[2]], tôi biết Natsuko đã kết hôn với anh chàng trước đây giúp cô ta trả tiền bịp bợm cá độ bóng chày, Kumada Yoshiaki. Sau đó suốt một tiếng đồng hồ, Natsuko vừa bồng con, đứa bé mà cô ta đặt cho cái tên Koichi[[3]] với mong muốn nó trở thành đứa bé hạnh phúc nhất thế giới, vừa kể câu chuyện mà chỉ cô ta mới biết thật giả thế nào. Theo đó, cô ta đang gặp phiền phức khi bị chủ một salon tóc nơi cô ta hay đến làm tóc đòi nợ, trong khi cô ta không hề vay. Chồng cô ta, hiện đang là một nhà sinh vật học, thì đang đi kiểm tra tình hình ruộng lúa nước khắp nước Nhật nên không có ở nhà, cô ta lo lắng vì không có ai bảo vệ mình. Tôi đề nghị hay là báo cảnh sát, nhưng cô ta lập tức từ chối.

Cô ta là Natsuko nên tôi nghĩ chắc phải có lý do gì đó không muốn dính líu đến cảnh sát. Thế là tôi thử hỏi thêm để tìm hiểu nhưng từ đầu đến cuối cô ta đều nhất quán rằng mình không hề vay tiền, cũng chẳng biết tại sao lại gặp phải chuyện rắc rối này.

Tay cầm tờ giấy ghi chú Natsuko đưa, tôi đến salon tóc của Iwai. Không nằm ngoài dự đoán, ở đây tôi nghe được một câu chuyện hoàn toàn khác. Dù sao thì tôi cũng không cần thiết phải điều tra sự thật làm gì, chỉ cần thu thập thông tin hữu ích cho khách hàng để có lợi cho quá trình đàm phán là được. Tôi thành luật sư chính thức cũng được năm năm rồi, đủ kinh nghiệm để hiểu rõ trong công việc này sự thật không phải là thứ quan trọng nhất.

Tôi vén mành bước vào cửa hiệu bán bánh senbei[[4]] Nhìn vào tủ trưng bày, nhất thời tôi cứ tưởng mình đọc nhầm tên biển hiệu. Trong tủ bày đủ các loại bánh ngọt phương Tây, như bánh con sò (madeleine) đã được đóng hộp. Tôi tìm bánh senbei thì chỉ thấy duy nhất một hộp đang được bày cùng.

Một người đàn ông bước từ trong cửa hiệu ra, nhìn ông ta giống như người nghiện rượu lâu năm vì thấy rõ các mao mạch trên cánh mũi. Tôi tự giới thiệu rồi hỏi ông ta có biết salon tóc Always không. Người đàn ông có vẻ rất vui vẻ, đôi mắt đã nhỏ trông lại càng ti hí hơn, đáp: “Anh Iwai hả? Anh ta làm gì ấy hả?”

Tôi cũng không nói chi tiết, chỉ bảo là mình muốn biết một số thông tin về salon tóc cũng như về Iwai. Ông ta đưa ngón tay lên sờ cằm, đáp: “Salon tóc này được mở cách đây khoảng ba năm rồi, nhưng anh ta chẳng bao giờ xuất hiện ở các buổi họp của khu phố cả. Mặc dù anh ta có đóng hội phí nhưng chẳng thấy tích cực gì hết, mà cũng có bận mấy đâu. Nên tôi cũng không biết nhiều về chuyện cá nhân của anh ta.”

“Salon có đông khách không ạ?”

“Có vẻ cũng khó khăn. Lúc mới mở thấy khách cũng đông lắm, nhưng gần đây nghe nói là giảm nhiều. Từ cửa hiệu nhà tôi nhìn sang cũng cách một đoạn nên không thấy rõ, nhưng tôi nghe người ta đồn vậy. Nhưng mà này, anh ta cũng có tí tài đấy nhỉ? Thì đó, có người nói anh ta kinh doanh cái khác có vẻ tốt.”

“Kinh doanh cái khác là sao ạ?”

“Ừm, nói cho luật sư biết thì có sao không nhỉ?” Ông ta cao giọng, cố tình làm ra vẻ đang lưỡng lự.

Tôi im lặng chờ đợi. Ông ta đang muốn nói, chỉ cần đợi một chút, ông ta sẽ tự mình kể thôi. Một lúc sau, ông ta bắt đầu lên tiếng: “Đừng có nói cho ai biết là tôi kể có được không? Sao, tùy thuộc vào nội dung á? Nội dung à... Làm sao bây giờ nhỉ? Cô luật sư đi hỏi lòng vòng quanh đây đúng không? Thế cô cứ cho là nghe được ở đâu đó đi. Cái gì? Thì cứ xem đấy, kinh doanh chẳng tốt mấy mà có đến hai, ba cái xe nhập khẩu, kỳ quái đúng không? Cho nên mới có tin đồn là anh ta kinh doanh nghề phụ đó. Không hiểu à? Trời đất, hiểu chưa?” Ông ta đưa ngón tay lên khóe miệng làm duyên, ý nói phụ nữ.

Iwai có người bao nuôi sao? Là Natsuko sao? Nhưng tài năng đặc biệt của Natsuko là lấy tiền của đàn ông mà. Đúng là trong khoảng một tiếng đồng hồ tôi hỏi chuyện trong salon tóc Always, chẳng thấy khách nào vào cả. Nhân viên cũng chỉ có một cô gái trẻ, dáng vẻ rảnh rang ngồi trên ghế xô pha xem tạp chí. Có lẽ đúng như ông chủ cửa hiệu bánh senbei nói, salon tóc này không có vẻ gì là kinh doanh phát đạt. Dù sao thì Iwai cũng bảo là mình không có chứng cứ, không giấy vay tiền, giấy sao kê ngân hàng cũng chẳng có. Không bằng chứng nghĩa là không vay tiền? Nhưng vấn đề là sổ ghi nợ vẫn có, cái này phải hỏi lại Natsuko. Điều làm tôi băn khoăn là tính hung hãng của Iwai. Anh ta theo đến tận nhà riêng của Natsuko, ấn chuông cửa inh ỏi, không thấy Natsuko ra thì anh ta tức giận đến nỗi đá lên cửa ra vào khiến nó vẹo hẳn đi. Đàn ông không thiếu những kẻ ngớ ngẩn muốn giải quyết vấn đề bằng bạo lực khi không vừa ý. Điều cần thiết là phải làm những gã đó hiểu rằng bạo lực không giải quyết được vấn để mà thậm chí còn làm sự việc tồi tệ hơn. Đa số những vụ mà tôi thụ lý đều có phụ nữ là người bị hại. Có lẽ do bản thân tôi cũng là phụ nữ nên khiến người bị hại yên tâm hơn, nhưng ngược lại vì thế bị đối phương xem nhẹ.

Rời khỏi tiệm bánh senbei, tôi hỏi thăm thêm tin tức trên đường ra ga Nagoya. Dừng chân trước một cửa hiệu, tôi nhìn vào trong qua cửa sổ kính. Diện tích cửa hiệu khoảng gấp đôi Always, có bốn người khách đang ngồi trên ghế làm tóc. Tôi đẩy cửa bước vào, nói là mình muốn gội đầu và cắt tóc, rồi ngồi xuống chiếc xô pha trong góc, chờ đến lượt mình. Mười phút sau, tôi được mời lên ghế gội đầu, sau đó di chuyển đến ghế làm tóc đặt trước tấm gương to. Một cô gái tiến tới sau lưng tôi, cất tiếng hỏi: “Chị muốn cắt như thế nào ạ?” Tôi bảo mình muốn cắt ngắn lên hai phân. Lúc sau, tôi hỏi cô ta có biết anh Iwai ở Always không, nghe thế, cô ta dừng động tác chải tóc, ngước lên nhìn tôi qua tấm gương, ánh mắt sắc bén. Tôi liền tự giới thiệu và kể là mình đang hỏi thăm tin tức về Iwai. Cô ta chỉnh lại nét mặt thờ ơ, tiếp tục chải tóc, nói: “Có vụ gì à?” Tôi hỏi tại sao cô ta lại nghĩ là có vụ gì xảy ra thì cô ta nghiêng đầu quan sát tôi qua tấm gương. Đúng lúc đó có tiếng mở cửa, cô gái lập tức quay mặt ra vui vẻ chào hỏi: “Mời chị vào ạ!” Rồi cô ta rời đi, lúc quay lại không lâu sau đó, trên tay cô ta cầm chiếc ghế nhỏ, đặt xuống ngồi phía sau tôi. “Vì các vị luật sư không phải tự nhiên mà đi hỏi thăm,” cô ta đáp. Tôi mỉm cười nhìn cô ta qua tấm gương. Tuy không tin nhưng với biểu hiện không rõ ràng như vậy, đối phương sẽ tự lý giải theo cách của mình. Không phủ định cũng chẳng khẳng định, mỉm cười nhẹ nhàng có nghĩa là “cô đoán thử xem”. Năm năm làm luật sư khiến tôi có thể chẳng tốn chút công sức nào cũng nặn ra được nụ cười tiện mọi bề này.

Cô gái vừa đưa kéo vừa trò chuyện: “Nói về đồng nghiệp cũ thế nào ấy. Nếu khen thì bảo là giả dối, chê thì bảo là quá đáng. Nhưng mà chị vất vả từ Tokyo xuống đây, lại còn làm tóc ở tiệm chúng tôi nữa, tôi cũng nên kể chút gì đó. Chị muốn hỏi gì nhỉ?”

“Chuyện gì cũng được, cô biết thì cứ kể giúp tôi.”

“Chuyện gì cũng được ư...” Mặt cô ta trông có vẻ khó xử. “Ồ, tiệm đó mở được ba năm rồi, tiệm chúng tôi thì năm nay là năm thứ mười. Thỉnh thoảng đi ngang qua, tôi có liếc vào thì thấy máy hấp tóc có vẻ xịn lắm, cũng không chắc lắm, nhưng đại khái tôi cũng biết giá tiền của thiết bị nên tôi nghĩ bên ấy bỏ ra cũng kha khá đó. Mà giá dịch vụ của tiệm bên đó cũng cao hơn giá trung bình quanh đây. Nhưng mà nhé, ơn trời khách của tiệm tôi không hề giảm tí nào. Chị có biết con phố trước cửa ga không? Ở khu đó chung cư dần dần mọc lên, dân cư cũng đông đúc, nên có mở cửa hiệu cũng buôn bán được. Có điều ở phố Sakura này không đơn giản vậy đâu.”

“Tôi có nghe nói là salon tóc của anh ta làm ăn không phát đạt lắm nhưng anh ta lại có đến mấy cái xe ô tô nhập khẩu.”

“Ôi trời, đến cả chuyện này mà chị cũng biết nữa à? Đúng thế đấy. Kỳ lạ đúng không? Chắc anh ta có người bảo trợ rất giàu đó, hay đóng cửa nghỉ tạm thời lắm.”

“Đóng cửa ư?”

Cô ta gật đầu. “Ban đầu tiệm đó cũng giống tiệm chúng tôi, nghỉ vào ngày thứ Ba. Nhưng gần đây hay thấy bên ngoài tiệm dán giấy thông báo nghỉ hôm nay.”

“Cô có nghe ai đồn anh ta cho người khác vay tiền không?”

Cô gái ngừng tay, hỏi: “Anh ta cho người ta vay tiền sao?” Mím miệng nhịn cười, cô ta nói tiếp: “Chưa nghe thấy bao giờ.”

Cô gái đứng dậy, chuyển sang phía trước mặt tôi. Kéo đưa vào cắt phần tóc mái nên tôi nhắm mắt lại. Cắt xong, tôi được mời gội lại đầu, sau đó trở về ghế làm tóc để sấy tóc. Trong tiếng ù ù của gió nóng từ máy sấy, tôi cao giọng hỏi: “Cô có lúc nào tức giận với anh ta không?”

“Hả? Tức giận à?” Cô ta lắc đầu. “Bức xúc với đối thủ trong nghề thì vô bổ quá. Nhưng chồng tôi thì có đấy. Không, ông xã tôi làm ở trạm xăng ven phố trước ga đó. Anh Iwai thường hay đem xe đến đó rửa, lúc nào cũng chọn gói đắt tiền nhất. Cái đó đúng là phải cảm ơn nhưng anh ta toàn phàn nàn kiểu như chỗ này chỗ kia vẫn còn bẩn. Xe anh ta trông đắt tiền thật nên đương nhiên phải cẩn thận rồi, nhưng cũng quá đáng quá đi. Có một hôm, anh ta bảo là trên vỏ xe có vết xước, trước đó không hề có nên chỉ bị khi rửa xe thôi. Cũng ồn ào náo loạn một trận. Tôi thì chẳng có gì bức xúc cả nhưng ông xã tôi thì ghét lắm. Kết cục? À, ông chủ tiệm chạy ra bảo “Mày đừng mang xe đến tiệm tao rửa nữa” là xong thì phải... Không phải đâu, anh ta buộc phải chấp nhận. Ông chủ ấy, tóc thì uốn xoăn tít như tóc người da đen, lông mày thì không có, trông hệt đại ca giang hồ. Nhưng thật ra ông ấy tốt lắm luôn í, thì đó, có chút chuyện rắc rối cái là ông ấy ra mặt ngay. Đa số mọi người nhìn thấy ông ấy đã sợ rồi nên mọi việc cũng được giải quyết êm đẹp.”

Cô gái vừa cười vừa đưa chiếc lược tròn vào tóc tôi để sấy tạo kiểu. Tôi phải cố giữ đầu để không bị kéo theo lực tay của cô ta. Gió từ máy sấy nóng ran nhưng tôi im lặng chịu đựng. Cô ta uốn đuôi tóc cụp vào trong rồi dùng máy sấy cố định lại. Lúc này tôi lại hỏi: “Thế có lúc nào cô thấy có cảm tình với anh ta không?”

Cô ta tròn mắt nhìn, để đầu máy sấy chúc xuống thổi gió lên bàn chân mình, một lúc sau mới đáp: “Là chuyện cách đây khoảng nửa năm rồi. Bé nhà tôi tham gia giải bóng chày dành cho trẻ em, năm nay thành tích thi đấu của đội rất tốt, nhờ vào tài ném bóng của bé Goto, cho nên tôi thường xuyên được đi cổ vũ cho con mình. Hôm tôi đi cổ vũ cho thằng bé ở sân Josai, cách đây khoảng mười phút đi ô tô, thì tình cờ gặp anh Iwai. Lúc đó tôi thấy anh ta lái một chiếc xe nội địa, cửa bên phía lái phụ bị cong vênh, trông nhếch nhác lắm. Tôi cứ nhớ mãi vì chẳng hiểu anh ta bị làm sao nữa.”

Tôi rời khỏi salon tóc, ăn bữa trưa muộn tại nhà hàng ở tầng hai của một quán Pachinko[[5]]. Ra khỏi nhà hàng, tôi đi bộ về hướng ga, hỏi thăm thêm thông tin về bản thân Iwai và salon tóc nhưng không thu thập được gì. Tôi quay người về hướng ngược với ga, đi lên phía bắc dọc theo con phố trước ga nhằm hướng nhà riêng của Natsuko. Dừng chân trước chỗ đèn đỏ, tôi ngắm mình qua cửa sổ kính một cửa hàng. Lúc nãy sấy tạo kiểu uốn lọn vào trong nên trông tôi trẻ hơn khoảng năm tuổi so với tuổi thật hai mươi chín của mình. Tôi đưa tay lên rẽ tóc trước ra hai bên, vuốt ép vào trán sao cho thấy được đường rẽ ngôi giữa. Để trông già dặn hơn, dù chỉ một chút thôi, tôi luôn cắt kiểu tóc lộ trán.

Trong lúc đèn tín hiệu chuyển xanh, tôi cảm thấy nghi hoặc trong lòng. Tại sao Natsuko lại đến Always nhỉ? Từ nhà cô ta đến Always có đến mấy salon tóc. Iwai kể là cô ta tình cờ ghé vào. Nếu là salon tóc gần nhà thì có thể là tạt vào, nhưng đi bộ cả một đoạn đường thế này cũng mệt đấy. Con cô ta còn nhỏ thì theo lý, phải chọn chỗ nào đó gần nhà, làm nhanh gọn cho xong chứ nhỉ? Bỏ qua bao nhiêu salon tóc, hay có thứ gì đó khiến cô ta muốn đến Always? Cô ta thích Iwai ư? Anh ta đúng là trông cũng được. Hay là thứ cô ta thích không phải là Iwai mà là tiền của Iwai? Anh ta cũng có tiền đấy nhỉ, làm ăn không phát đạt mấy mà lại sở hữu tận mấy chiếc xe nhập ngoại. Mà không đúng! Năm năm trước tôi sẽ chẳng bất ngờ nếu Natsuko tiếp cận Iwai để moi tiền, nhưng giờ cô ta đã là vợ người ta rồi mà. Thu nhập của nhà sinh vật học có lẽ không cao lắm, nhưng cũng chẳng ít đâu. Chẳng nói chắc được cô ta vì thiếu tiền mà làm thế. Làm sao mà nói với chồng là mình có khoản nợ bí mật được. Chắc là giữa hai người có mối quan hệ không muốn cho người chồng biết. Cô ta là Natsuko mà, là người có thể làm bất cứ chuyện gì.

2

Tôi băng qua đường, đi bộ thêm khoảng năm phút thì đến công viên, trên mặt đất rải đấy là icho[[6]]. Dừng chân lại, tôi ngắm nhìn thảm lá vàng, thu đã qua rồi sao? Chẳng mấy chốc là đến mùa đông, cũng Sắp hết năm rồi. Chớp mắt đã qua một năm. Năm nay không khác gì năm ngoái, năm trước nữa cũng vậy. Năm sau cũng vậy sao? Một cơn gió lạnh quét qua chân, đúng lúc đó, người tôi trở nên không cử động được. Trước công viên rộng lớn, mình tôi đứng chôn chân. Chẳng có gì, chẳng làm gì, chẳng chút gì đổi thay, cứ thế mà hết một năm. Điều này thật đáng sợ, và... cô đơn. Trước mặt tôi là thế giới rộng lớn như cái công viên này đang thay đổi từng ngày, vậy mà tôi chỉ đứng bên lề quan sát. Tách! Tiếng giọt nước rơi như vọng vào tim tôi. Cứ như vậy, tôi đợi đến khi cơ thể lại có thể cử động được. Một lúc sau, cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay, tôi thử chầm chậm co duỗi ngón tay, xác định được rằng cơ thể đã hoạt động trở lại. Hít một hơi thật sâu, thở phào trong lòng, thong thả bước lên một bước, tôi nghe thấy tiếng xương kêu rin rít đâu đó trong cơ thể.

Tôi quan sát công viên một lần nữa, thấy gần chỗ trò chơi vận động có mấy đứa trẻ mặc đồng phục giống như học sinh cấp hai, trong hố cát có một đứa bé đang chơi và một người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế dài cạnh đó. Tôi thở ra một hơi, bước về phía trước. Các bà mẹ có con cùng độ tuổi thường gặp gỡ nhau nơi sân chơi của trẻ, ví dụ như công viên, nên tôi định tiếp xúc với người phụ nữ kia. Lá thu vỡ xào xạc theo bước chân tôi.

Tôi tự giới thiệu rồi ngồi xuống bên cạnh, hỏi cô ấy có biết Natsuko không. Cô ấy cười đáp: “Mẹ của bé Koichi phải không? Là con lai đấy nhỉ.” Có vẻ như Natsuko vẫn kể câu chuyện ưa thích của mình. Người phụ nữ cười hiền hòa nhìn đứa bé đang chơi trong hố cát, nói: “Bé Koichi nhỏ hơn bé nhà tôi một tuổi.” Lúc đó tôi chợt nhận ra không phải cô ấy cười với tôi mà vẻ mặt cô ấy luôn mang nét cười như vậy.

Người mẹ lấy tay nhón cái gì đó đang dính trên quần vứt sang một bên. “Tôi hay trông hộ bé Koichi lắm, thỉnh thoảng tôi cũng nhờ cô ấy trông giúp cháu nhà tôi.”

“Chị sống gần đây ạ?”

“Vâng, ngay chỗ đó.” Cô ấy chỉ tay ra phía sau. “Hỏi thế này hơi đường đột, nhưng chị hay đến salon nào ạ?”

“Salon ư?” Cô ấy đưa tay chỉ lên tóc, hỏi lại: “Salon tóc?”

“Vâng, từ đây tới ga có mấy salon tóc, không biết chị hay đến salon nào?”

“Aaa. . .” Cô ấy cười nhẹ. “Đúng là có vài tiệm thật, tôi hay đến chỗ bên cạnh quán cà phê đó, salon tóc Seta. Nhưng gần đây tôi chưa đi, cũng phải ba tháng, bốn tháng rồi cũng nên.”

Tôi đã giới thiệu mình là luật sư, lại còn hỏi đông hỏi tây, nhưng cô ấy dường như không có chút nghi hoặc nào về tình huống này. Đa phần người ta sẽ để ý đến việc tại sao lại điều tra, nhưng thỉnh thoảng tôi cũng gặp những người không có tính tò mò. Những người này thường sẽ trả lời khách quan, không định kiến nên có khả năng rất cao sẽ đến gần với sự thật hơn.

Cô ấy cũng nói cho tôi biết là mình không biết salon Always ln Iwai. Tôi hỏi tiếp: “Chị có biết chồng của cô Natsuko không?”

“Vâng, tôi có gặp lúc đi ngắm hoa ở đền với cả nhà anh Kumada.”

“Anh ta là người như thế nào ạ?”

“Là người rất ít nói, nhà khoa học mà, còn đi nghiên cứu khắp nước Nhật nữa chứ. Nói mới nhớ, hôm đi ngắm hoa ấy, nhóm bên cạnh có vụ ồn ào. Hai ông say rượu to tiếng cãi nhau, mấy người đi cùng cũng vào khuyên giải, nhưng không được. Rồi một ông túm áo ông kia, có vẻ sắp đánh nhau đến nơi thì chị Natsuko cầm ly rượu đứng lên chuyển sang ngồi vào giữa hai ông kia, lần lượt nghe các ông ấy tố nhau. Chẳng mấy chốc mà chị ấy đã giảng hòa được cho hai người đó, chỉ mất mấy phút thôi chị ấy đã ôm vai hai ông ấy, thân thiết hát hò. Lúc đó, chồng của chị Natsuko cũng không nói gì, kiểu như “thôi ngừng đi” chẳng hạn, nhưng anh ấy vẫn trông chừng chị ấy.

Chuyện này, với Natsuko, người luôn biết cách giao tiếp với đàn ông thì cũng có thể lắm chứ. Dù đã qua năm năm, dù đã thành vợ người ta, dù đã làm mẹ, nhưng có lẽ bản chất cô ta vẫn không thay đổi.

Người mẹ kia tiếp tục kể: “Hai vợ chồng nhà đó trông đẹp đôi lắm. Natsuko thì trông lúc nào cũng vội vàng còn ông chồng thì ngược lại, lúc nào trông cũng thong dong, cho nên vừa khéo bù trừ cho nhau. Cái hôm đi ngắm hoa ấy, chồng tôi cũng có đến bắt chuyện với anh Kumada, anh ấy cứ phải nghĩ kỹ rồi mới nói ra. Còn chị Natsuko thì có vẻ như không đủ kiên nhẫn chờ chồng mở miệng.” Cô ấy nhún vai rồi nói tiếp: “Toàn trả lời thay chồng hết.”

“Chồng cô ấy có giàu không ạ?”

“Giàu hay không thì tôi không biết, nhưng chắc là không thiếu tiền đâu. Hai vợ chồng còn trẻ mà đã xây được nhà riêng rồi, chị Natsuko thì thường dùng quần áo và túi xách hiệu Bigi hay Nicole. Bảo là hay nhờ giúp đỡ nên chị ấy còn hay tặng quà khá xịn cho tôi và cháu nhà tôi nữa chứ.”

Tôi thử nhớ lại căn nhà của Natsuko, trong phòng bày đầy đồ đạc trông rối cả mắt, mà tôi cũng không biết giá trị của chúng thế nào. Có một chiếc xích đu trong mảnh vườn nhỏ chưa đầy ba mét vuông phía sau nhà. Ngồi trên ghế xô pha trong phòng khách nhìn ra chiếc xích đu trong vườn, tôi đắm mình trong sự cảm khái rằng đây là bến đỗ của Natsuko rồi ư? Sự lựa chọn của người phụ nữ đã từng tuyên bố cuộc đời của mình không kết thúc như thế không ngờ lại là một hạnh phúc rất bình dị.

Đứa bé đột nhiên reo to lên cái gì đó. Người mẹ khen con: “Làm được rồi hả con, giỏi quá!”, khiến đứa trẻ cười to mãn nguyện. Tôi vừa ngắm nhìn đứa bé xúc cát vào xô vừa hỏi: “Gần đây chị có thấy cô Natsuko có điều gì khác lạ không?”

“Điều gì khác...” Nụ cười của cô ấy đông cứng lại, đầu nghiêng nghiêng. “Nếu thế thì chị ấy có kể là chồng đã bán xe ô tô rồi, kêu là đi hơi xa một chút thì bất tiện lắm. Cũng chịu thôi chứ sao. Chị Natsuko lái xe không được giỏi lắm, gây tai nan những ba lần rồi, nên nghe nói là chồng chị ấy không cho lái xe, còn bán xe đi nữa. Chị Natsuko than là con còn bé thế này, không có xe thì bất tiện lắm, nên mới hỏi mượn ô tô vì chị ấy muốn đi bệnh viện đại học Y mà đi bằng tàu thì phiền phức quá. Tôi về hỏi chồng thì anh ấy không đồng ý, tôi cũng đành phải xin lỗi chị ấy. Thế là chị ấy có vẻ khó chịu, tôi mới bảo là ngay gần đây có chuyến xe buýt tới bệnh viện đại học Y Lập tức Chị ấy hét lên là chị ấy ghét xe buýt lắm, chả cần nhờ vả gì nữa. Tôi cũng thấy hơi Sợ.”

“Gây tai nạn đến ba lần. Có bị thương gì không ạ?”

“Chị Natsuko có vẻ hoàn toàn ổn. Đối phương có sao không à? Bị thương ở cổ, không xoay được đó. Khi chị ấy kể như vậy, tôi mới bảo là khổ thân quá nhỉ, thế là chị ấy bảo không sao, có bảo hiểm lo mà.”

“Ba lần tai nạn đó là lúc nào, chị có biết không ạ?”

Thấy cô ấy nhăn mày như cố gắng nhớ lại, tôi cho tay vào túi định lấy bút thì mới nhớ là không có. Lúc ở nhà Natsuko, tôi cũng tính ghi chú lại thì không thấy cây bút đáng lẽ đã kẹp trong sổ tay đâu, có lẽ là rơi trên tàu shinkansen rồi. Không còn cách nào khác, biết là không hợp với công việc nhưng tôi đành dùng bút có trang trí hình đồ chơi chạy trôi bên trong[[7]]. Tôi là kẻ nghiện sưu tầm, có một bộ sưu tập đến hai trăm chiếc bút mà chỉ cần dốc ngược lại thì tấm phim bên trong sẽ di chuyển, khiến bức tranh thay đổi. Chiếc bút mà tôi dùng lúc đó có chiếc ô tô chậm rãi chạy từ bên trái sang bên phải. Khi thấy vật này, Koichi thích lắm, giơ tay lên xin mấy lần nên khi tạm biệt, tôi tặng luôn cho cậu bé. Cũng chẳng phải là vật đặc biệt yêu thích gì, nhưng khi cho rồi, tôi lại thấy nó tuyệt vời làm sao. Dù là người tính tình lạnh lùng, ít để ý, nhưng tôi lại tiếc cây bút đã tặng cho một đứa trẻ con, không biết tôi là loại người lớn gì nữa. Là một kẻ ích kỷ. Tôi cảm thấy ghét bản thân mình sâu sắc. Một cơn gió đột nhiên nổi lên thổi thẳng vào mặt, tôi lập tức thấy mắt hơi xót, hình như bụi bay vào rồi thì phải, đau không mở nổi mắt. Tiếng lá thu xào xạc cuốn lên, ào ào vây lấy, khiến tôi sợ hãi.

Tôi đến hội trường lúc mười một giờ sáng. Trong lúc tìm chỗ ngồi, đây đó vang lên tiếng hét khi ra đòn như kiểu Lý Tiểu Long. Mỗi lần đến đại hội kiếm đạo đầu như thế, lọt vào tai toàn là tiếng hét của đàn ông. Có lẽ chỉ có kẻ ngoại đạo như tôi mới cho rằng nhỏ tiếng thì dễ phát lực hơn. Hôm nay có trận đấu của Sakaguchi nên tôi tự làm bánh mì kẹp, đem đến cổ vũ. Ngồi xuống hàng ghế đầu tiên trên tầng hai, tôi quan sát bên dưới. Sàn nhà thi đấu được chia thành mười hai ô, ở mỗi khu vực, các trận đầu đồng thời diễn ra. Tôi thấy bóng dáng các tuyển thủ mang đồ bảo hộ và các trọng tài trong bộ vest đang cầm cờ. Trên bụng các tuyển thủ có dán bảng tên, họ đang chuẩn bị tiến vào trận đấu, nhưng từ tầng hai thì chẳng cách gì đọc được tên họ. Cứ như vậy, tôi không biết đâu là Sakaguchi mà vẫn ngồi ở đấy đến mấy tiếng đồng hồ. Nếu có hứng thú với các trận thi đấu thì cũng được, nhưng tôi chỉ biết bên nào thắng khi trọng tài phất cờ mà thôi. Chẳng còn cách nào khác.

“Hì!”

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Sakaguchi đang đứng đó, mặc một chiếc áo len và quần jean. Gãi gãi đầu, anh xấu hổ bảo: “Thua mất trận đầu rồi.”

Chúng tôi lên ô tô, đến một trung tâm thương mại gần đó, ngồi trên băng ghế tầng thượng ăn bánh mì kẹp. Sau khi ăn hết một cái bánh mì trong chớp mắt, Sakaguchi lên tiếng:

“Em đến cổ vũ mà tiếc là anh không khoe được gì hết.” Cắn cái bánh thứ hai, anh nói tiếp: “Không ngờ thua ngay trận đầu. Chắc là già rồi.”

Sakaguchi lớn hơn tôi năm tuổi, năm nay ba mươi tư. Tôi không nghĩ kiếm đạo là môn thể thao khắc nghiệt, nhưng sau khi kết thúc trận đấu, kiếm sĩ nào cũng mồ hôi nhễ nhại nên có lẽ là tiêu hao thể lực rất lớn. Dụng cụ bảo hộ nhẹ hơn một chút, thoáng khí hơn thì chắc là dễ đánh hơn nhỉ.

Chợt tôi nghe thấy Sakaguchi cười nói: “Chẳng dễ dàng nói lời an ủi người khác mới đúng là em nhỉ!”

“Hả? Vừa rồi anh nói với em à?”

Anh lắc lắc đầu: “Không, là tự nói thôi, nhưng mà một phần nào đó mong được đáp lại. Em không hiểu sao? Có kiểu nói chuyện tự hiểu đó. Khi mà đàn ông có vẻ chán nản bảo chắc là già rồi thì phụ nữ phải hiểu ý mà an ủi rằng không, vẫn chưa đâu này nọ. Mà cũng chẳng sao cả. Em không hiểu đúng không? Không sao cả, em là vậy mà.”

Tôi chẳng tỏ vẻ gì, vẫn tiếp tục ăn bánh mì kẹp, uống hớp trà đá. Môi lần Sakaguchi nói rằng tôi cứ là tôi là được rồi, tôi đều cảm thấy không thoải mái, như thể tôi khác người bình thường ấy. Nếu thế sao lại hẹn hò nhau những năm năm? Tôi chẳng biết nữa. Chuyện của bản thân mình nhưng có quá nhiều thứ tôi không hiểu được.

“Vậy Nagoya sao rồi? Hồi đầu tuần em đi rồi đúng không?”

Tôi thở dài làm Sakaguchi hỏi thăm: “Sao? Vụ này khó hả?”

“Khó hay không em cũng không biết, nhưng mà cũng nhiều thứ linh tinh.”

“Vậy à... Em có nói là do họ hàng nhờ cậy nhỉ.”

“Họ hàng xa.”

Anh cười: “Đúng, đúng. Là cô Natsuko nhỉ? Em có nhận xét rằng cô ta hay nói dối viển vông, là tay lừa đảo mê tiền có hạng nhỉ? Cũng lâu lâu rồi. Thế nào? Cô ta vẫn chứng nào tật nấy sao?”

“Cô ta kết hôn, có con rồi, sống trong một căn nhà có mảnh vườn nho nhỏ. Thế nhưng...” Tôi ngập ngừng.

“Khuôn mặt ấy kiểu gì cũng gây ra chuyện nhỉ.” Sakaguchi tròn mắt lên. “Thôi, không sao đâu, cũng có những chuyện em không nói được với anh mà. Lúc nào nói được thì kể cho anh nghe với nhé, anh có hứng thú với cô Natsuko này đấy.”

Cánh tay đang đưa bánh mì kẹp lên miệng của tôi khựng lại. Tại sao anh lại có hứng thú với Natsuko chứ? Gã đàn ông nào cũng thích kiểu phụ nữ như Natsuko chăng? Cắn một miếng bánh mì kẹp trứng, vị mặn chát làm lưỡi tôi tê dại.

Vì cuộc đấu kiếm đạo kết thúc sớm nên buổi chiều rảnh rang, chúng tôi đi xem phim cùng nhau. Sakaguchi lái xe tiễn tôi về tận nhà, lúc chia tay cũng đã hơn bảy giờ tối. Hôm nay anh trai tôi hẹn sáu giờ tối sẽ đến nhà nhưng anh ấy toàn sai hẹn nên tôi cũng chẳng cần để ý nhiều đến giờ giấc. Đến bảy rưỡi thì chuông cửa reo báo hiệu anh ấy đã đến. Tôi mời vào nhà, anh ấy cũng chẳng tỏ chút khách sáo, đi thẳng vào ngồi trên ghế xô pha trong phòng khách. Như mọi lần, anh ấy đặt túi gà rán lên bàn, bảo: “Cùng ăn nào!” Quà anh ấy mang đến lúc nào cũng là gà rán. Chị tôi thường đùa là anh ấy hãy để râu trắng, đeo kính, thắt nơ vào cổ nữa đi[[8]]. Nhưng anh tôi chẳng thèm để ý, vẫn luôn đem gà rán đến.

Tôi lấy bia lon trong tủ lạnh ra đặt lên bàn. Vừa mới bắt đầu ăn, anh ấy đã rút túi hồ sơ trong cặp ra, nói: “Cái này nhờ em!”

Tôi lấy hồ sơ trong phong bì ra xem. Sở thích của anh tôi là chuyển nhà, để thay đổi không khí khi công việc không trôi chảy hay khi chia tay người yêu. Lúc nào cũng thấy anh ấy muốn thay đổi không khí, chẳng bao giờ ở chỗ nào được nửa năm. Hôm nay anh ấy cũng là muốn nhờ tôi ký tên vào chỗ người bảo lãnh trong hợp đồng thuê nhà mà mang gà rán đến.

Tôi hỏi: “Higashi-Oizumi[[9]] là ở đâu?”

“Gần ga Oizumi-gakuen[[10]] trên tuyến Seibu-Ikebukuro[[11]] Đến công ty thì hơi xa một chút nhưng được cái yên tĩnh, mà có khi tao nghỉ việc cũng nên.”

Cùng với việc thoải mái đổi chỗ ở, anh tôi cũng đổi chỗ làm luôn. Tôi cũng không nhớ hiện giờ anh ấy đang làm việc cho công ty, ngành nghề nào nữa. Bảo là phiền phức nên hồi học cấp ba, anh ấy đến trường chưa được ba ngày một tuần. Cũng chẳng phải vì đã trưởng thành mà anh ấy chịu đến công ty đều đặn hằng ngày.

“Không thấy Tetsuko-chan chuyển nhà nhỉ!” Anh tôi vừa ăn gà rán vừa bảo.

“Người khác cũng chẳng mấy khi mà!”

“Ừ, chuyện đó đó, hai đứa sắp sống chung à? Thằng đó tên là gì nhỉ, Sakaguchi phải không?”

Tôi không trả lời anh trai, chỉ cầm lon bia lên uống. Dù tôi bảo là mình muốn sống độc thân nhưng anh tôi giống y như mẹ tôi, hễ mở miệng là giục tôi kết hôn. Chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc kết hôn nhưng cũng không đủ dũng khi nói thẳng ra. Khi nói chuyện với đám con gái, với chủ để mặc áo cưới thế nào, xây dựng gia đình ra làm sao, tôi đều chuẩn bị câu trả lời an toàn. Đến tuổi hai mươi chín, tôi trở nên sợ hãi những sợi dây vô hình cứ trói lấy bản thân. Mẹ tôi rất hay nói là xã hội dồn đuổi con người. Ngay cả Natsuko cũng kết hôn rồi. Tôi cứ nghĩ người như Natsuko phải lấy chồng giàu, nhưng không ngờ cô ta lại chọn cuộc sống bình thường.

Anh tôi đang vặn mình, tôi liền hỏi: “Anh có nhớ Kotani Natsuko không?” Và giải thích thêm: “Là cháu của em gái bà ngoại. Vào kỳ nghỉ hè mình cùng về nhà bà ngoại chơi có gặp đó anh, bằng tuổi em.”

Cứ ngỡ anh ấy bận giãn cơ lưng, bỗng nghe anh ấy hét toáng lên: “Nat-chan á? Tao chẳng nhớ chuyện gì về kỳ nghỉ hè năm ấy. Nhưng mà lúc nào nhỉ, khi tao tham dự lễ cầu siêu, vì là con trai trưởng đó, thì nó cũng đến. Hồi tao học đại học thì phải. Xinh lắm ấy!” Nói rồi, ánh mắt anh ấy nhìn xa xăm.

“Anh có nhớ rõ không đấy? Nếu nói về khuôn mặt thì cũng thường thôi.”

“Chẳng thay đổi gì cả, sự đánh giá về người khác của Tetsuko thật khắt khe. Không phải loại thường đâu. Hơn trung bình một chút nhé. Nói theo kiểu tùng trúc cúc thì là loại trúc gần với tùng ấy. Nói cho mà biết nhé, cái khoảng đó là có sức hấp dẫn với đàn ông lắm đó. Tùng thì cao xa quá, không với tới được, cho nên ban đầu nhiều người tự lượng sức mà bỏ cuộc. Nhưng với trúc thì khác, người ta thấy rằng có lẽ cũng không quá sức đâu. Vì vậy ở hạng trúc mà gần với hạng tùng thì chính là lý tưởng nhất đó.”

Tôi ngạc nhiên nhưng cũng bắt đầu thừa nhận rằng đó có thể là lý do tại sao có nhiều đàn ông quỳ gối trước Natsuko như vậy. Là loại trúc gần với tùng sao?

Trả lời câu hỏi thăm: “Thế Nat-chan sao rồi?” của anh tôi, tôi đáp: “Thì kết hôn rồi, đang sống ở Nagoya, có một đứa con.”

Ánh mắt anh tôi càng xa xăm hơn. “Vậy à. Lấy chồng rồi à, con cũng có rồi. Đến tuổi này rồi mà.”

Thấy ánh mắt anh ấy chuyển sang mình, tôi bèn bày bộ mặt không muốn nghe, nuốt một ngụm bia.

3

Ogata Naoko đang nức nở khóc. Chị cô ấy, Ritsuko, ngồi bên cạnh vỗ lưng giúp. Ritsuko cứ liếc nhìn tôi, chắc là muốn bảo tôi nói gì đó đi nhưng tiếc là tôi không có gì để nói. Hôm nay, ngày đầu tuần, Ogiwara chỉ thị cho tôi đến hẹn gặp trước tòa nhà chung cư mà Ritsuko đang sinh sống. Tôi nhìn sang anh ấy thì thấy anh ấy đang nhìn hai chị em kia với ánh mắt hiền hòa. Naoko chỉ biết khóc, không hề mở miệng nói muốn thế nào. Chẳng nói chẳng rằng, khóc lóc trước mặt người khác như bảo rằng các người lo mà đoán tâm tình của tôi đi. Tôi ghét nhất loại đàn bà này. Nếu không bày tỏ được tâm trạng của mình thì cứ nói trắng ra là được. Cứ khóc lóc chỉ khiến tôi cho rằng họ đang diễn trò đáng thương mà thôi. Tôi thật không muốn dây vào trò này. Những lúc như thế này, tôi mới thấy ghen ty với Sakaguchi. Khách hàng của anh hầu hết là các doanh nghiệp nên chẳng bao giờ phải dính đến mấy màn kịch cảm động cả.

Ogiwara ôn tồn nói chuyện với hai người kia: “Tôi tôn trọng cảm xúc của cô Naoko, hạnh phúc của cô là ưu tiên số một của chúng tôi. Và chúng tôi cũng rất hiểu tâm trạng lo lắng cho em gái của cô Ritsuko. Qua buổi nói chuyện thì hình như cô Naoko vẫn chưa làm rõ được tâm tình của bản thân nên tuần sau chúng tôi lại đến nhé. Cho đến lúc đó, mong cô hãy điều chỉnh cảm xúc, sắp xếp lại suy nghĩ, thế có được không ạ? Vì cũng không có gì phải vội cả.”

Ritsuko tỏ vẻ biết ơn, cúi đầu với Ogiwara.

Tôi và Ogiwara rời khỏi căn hộ của Ritsuko, nhằm hướng nhà ga. Tôi hỏi anh ấy: “Tuần sau lại đến hỏi chuyện ạ?”

“Ừ.”

“Thế vụ này thành ra có hai luật sư nhỉ?”

“Đúng thế thật. Vậy không tốt sao?”

“Là vấn đề hiệu suất thôi ạ. Luận điểm chỉ có một, và chỉ cần thu thập chứng cứ và nhân chứng phục vụ cho việc đàm phán. Nếu thế thì một luật sư cũng đủ rồi đúng không ạ?”

“Sao nhỉ? Với vụ này, tôi vẫn còn nhiều việc phải làm lắm. Thế nên cần có hai người là tôi và luật sư Tetsuko. Cô có vẻ bất mãn nhỉ? Thế nói về chuyện hậu trường đi. Có nhiều người ca thán về cô lắm đấy, luật sư Tetsuko.”

“Hả?” Tôi không tự chủ được buột miệng hỏi lại.

“Có một số khách hàng liên lạc tới, ý kiến thì cũng thế này thế khác, nhưng có một điểm chung, đó là cô không thân thiện với họ. Họ khiếu nại nên rơi vào tai tôi đấy. Cô có nghĩ tới vụ nào không?”

“Vụ anh Matsuzaka rồi. Anh ta quá kích động nên tôi mới bảo anh ta nên bình tĩnh suy nghĩ. Tôi không thể dễ chịu với những trường hợp mượn tiền rồi không trả được.”

“Đây là lần đầu tiên tôi nghe về vụ Matsuzaka đấy.”

Tôi khựng lại. Nhưng Ogiwara vẫn đều đều bước tiếp, tôi liền rảo bước đuổi theo. Khi rẽ phải thì đường đi rộng hơn một chút. Bên phải là tường bê tông kéo đài, phía trong có thể thấy nhiều nấm mộ trải dài. Bên trái là dãy nhà dân cũ kĩ. Tôi đuổi theo và bước ngang hàng với Ogiwara, đầu cứ nghĩ xem ai đã khiếu nại. Không phải Matsuzaka thì ai chứ, tôi chịu không nghĩ ra.

“Tự kiểm điểm rồi chứ?” Ogiwara mở miệng nói. “Lúc đó tôi bỏ bê không hướng dẫn gì cho luật sư Tetsuko khiến cô đã vô cùng lo lắng đúng không? Giờ cũng đã muộn rồi nhưng tôi nghĩ vậy đấy.”

“Tôi bị sa thải phải không ạ?”

“Trời đất. Hoàn toàn không phải thế.”

Đột nhiên Ogiwara dừng bước. Trước mặt là cửa hàng hoa. “Phụ nữ được tặng hoa thì vui lắm phải không nhỉ?”

“Sao ạ? À... vâng.”

“Tôi muốn nhờ luật sư Tetsuko một việc.” Anh ấy rút ví từ trong cặp xách ra. “Cô mua hộ tôi một bó hoa được không? Vì tôi chả biết bó nào là đẹp cả.”

Tôi đang ngẩn ngơ suy nghĩ, nhưng khi chú ý đến ánh mắt của Ogiwara thì bừng tỉnh. “Hoa ư? Anh vừa nói đến hoa à? Tại sao thế ạ?”

“Tối nay tôi có hẹn với con gái. Cho nên mới nghĩ là nếu tặng hoa cho nó thì chắc nó vui lắm. Con bé nhà tôi như bà cụ non, bé tí nhưng nếu không được đối xử như một người phụ nữ chân chính là giận dỗi ngay. Tháng trước, tôi đem gấu bông đến tặng, thế là suốt buổi con bé không hé răng tiếng nào, thật phiền mà.”

Ogiwara có một cô con gái đang sống với mẹ, hai vợ chồng đã ly hôn. Thỉnh thoảng tôi dọn bàn làm việc cho Ogiwara, có thấy tấm ảnh của cô bé mặc một chiếc váy liền màu xanh da trời, được chụp trong buổi biểu diễn piano.

Tôi nhận tiền từ Ogiwara, rồi bước vào cửa hàng bán hoa. Lúc chọn hoa xong đi ra thì thấy anh ấy đang ngồi dựa trên thanh chắn đường, tôi giải thích: “Giờ người ta đang bó hoa ạ.” Anh ấy giơ tay lên tỏ ý cảm ơn: “Cảm ơn cô nhé.”

Để khỏi chắn đường người đi bộ, tôi di chuyển đến đứng cạnh Ogiwara. Năm năm làm luật sư, giờ bị người ta chê trách, nhưng tôi chẳng thấy buồn bã hay tức giận. Người ta nhìn thấu rồi sao, rằng tôi chẳng nhiệt tâm, rằng tôi làm việc chỉ để giết thời gian, nhìn khách hàng với ánh mắt lạnh lùng. Tôi hoàn toàn tiếp nhận ý kiến phản ánh về mình và đồng thời có chút thất vọng với bản thân. Tại sao lại thất vọng, tôi cũng không biết nữa.

Ánh mắt Ogiwara dõi theo chiếc xe nôi đi qua trước mặt mình, sau đó anh ấy mở miệng trò chuyện: “Từ góc độ của chúng ta thì đó cùng lắm chỉ là một vụ án trong rất nhiều vụ mà chúng ta thụ lý, nhưng đối với đương sự mà nói, đó là vụ rắc rối lớn có thể làm thay đổi cả cuộc đời của họ. Đã vô cùng bất an thì chớ, thuật ngữ pháp lý lại quá xa lạ với họ. Hầu hết họ đều cho rằng thật vô lý khi bản thân bị cuốn vào các vụ rắc rối. Họ chỉ tin cậy vào luật sư, xem đó là chỗ dựa về mặt tinh thần. Cho nên không những họ kỳ vọng vào chúng ta trên mức cần thiết, mà còn nảy sinh tâm lý dựa dẫm nữa. Theo tôi thì làm luật sư phải đáp ứng được những điều đó.”

Tôi cụp mắt xuống. Một bông hoa màu hồng phấn nở nơi khe hẹp giữa trụ của thanh chắn và mặt đường nhựa. Ogiwara tiếp tục: “Phản hồi của khách hàng về cô Miyuki tốt lắm, còn hơn cả tôi, cô có biết tại sao không?”

Tôi ngẩng mặt lên, thấy chút vẻ tự giễu trên mặt Ogiwara. Anh ấy nói tiếp: “Cô có nghe cô ấy nói “vất vả quá rồi nhỉ” lúc nào chưa? Đấy cũng là phong cách của Miyuki, lúc nào cũng như nói với người thân, bao hàm nhiều tình cảm. Chỉ với một câu như vậy đã thay đổi tâm trạng của khách hàng. Họ sẽ cho rằng người này thật lòng lo lắng cho họ, hiểu được khó khăn của họ. Cái đó mới là quan trọng. Thắng kiện đã không còn là mục đích chính, vì sự hài lòng của khách hàng không tỷ lệ với khả năng thắng kiện.”

Tôi hiểu được điều Ogiwara muốn nói. Tôi cũng ước mình có thể trở thành một luật sư như thế. Nhưng tôi đã không thể. Cho dù tôi có thông cảm với tình cảnh của khách hàng đi nữa, tôi vẫn chẳng thể nào bức xúc như họ được. Hơn nữa, đã bao nhiêu lần tôi muốn nói “hay là bỏ đi” với họ. Nhưng có thể là do cảm thấy không nên nói, bị lí trí ghim lại, nên chưa lần nào tôi nói ra câu đó.

Ogiwara lại tiếp: “Tôi phải tự kiểm điểm vì muộn thế này mới nói với luật sư Tetsuko những thứ này. Cho nên trong thời gian tới, tôi tính tùy theo vụ kiện mà hai chúng ta sẽ đồng hành làm chung nhé.”

Nhân viên cửa hàng mang ra bó hoa với sắc xanh tím chủ đạo như tôi đã yêu cầu. Sắc xanh thẫm của hoa phi yến phối cùng sắc tím nhạt của hoa cát tường tạo cảm giác êm dịu. Tôi cho bó hoa vào túi, đưa cho Ogiwara.

Trên tàu về văn phòng, Ogiwara không nói gì, chỉ nhìn mấy tờ quảng cáo dân trên chỗ vịn. Tôi cũng chẳng mở miệng, để thân mình lắc lư theo nhịp của tàu. Vừa mở cửa văn phòng đã nghe tiếng Miyuki chào rộn rã: “Hai vị luật sư của chúng ta về rồi đấy ạ.” Ngay lập tức chị ấy pha trà đưa đến cho Ogiwara và tôi.

Ogiwara xoay người về phía cửa sổ, bắt đầu tập thể dục.

“Mọi chuyện diễn ra giống như cô Miyuki đã dự đoán đấy.” Miyuki đáp lại từ chỗ của mình: “Chuyện của cô Ogata sao ạ? Thật như vậy ạ?” “Thành ra tuần sau lại đi hỏi chuyện lần nữa. Cô thấy sao?”

“Tôi cá bằng hộp bánh imo-yokan của tiệm Funawa[[12]] là cô ấy không chia tay.”

“Cá một hộp imo-yokan cơ à.” Ogiwara vừa xoay vai phải vừa hỏi: “Luật sư Tetsuko thấy sao? Cô có cá cô Ogata sẽ chia tay không?”

“Xin lỗi, cô Ogata có phải là cô Ogata Naoko chúng ta mới đi gặp hôm nay không ạ? Có phải là vụ cô ấy muốn ly hôn vì bị chồng bạo hành không? Chị Miyuki nghĩ là sẽ không chia tay đúng không?”

Miyuki xoay ghế về phía tôi. “Đúng thế. Cô chị và mọi người xung quanh khuyên là ly hôn đi, nhưng tôi nghĩ bản thân cô Naoko không có ý định chia tay. Cô ấy yêu chồng mình mà.”

Nếu Miyuki đã nói vậy thì có thể như thế thật. Dự đoán của Miyuki về mấy chuyện này thường rất chính xác.

Tôi hỏi chị ấy: “Xương mũi bị gãy, xương sườn bị rạn cũng được xem là yêu sao?”

Chị ấy gật mạnh đầu: “Có lẽ khó mà lý giải từ “yêu”. Nếu đổi thành từ “chấp niệm” thì cô có hiểu không? Cố chấp với việc “mình yêu người đó”, không muốn thay đổi tình cảm của bản thân, cho rằng đối với người đó mình là người quan trọng. Dù xung quanh chê bai hay khuyên bảo cũng không có tác dụng gì, phải là tự bản thân người đó giác ngộ mới được.”

Tôi nhớ lại dáng người gầy guộc đang nức nở của Naoko. Chấp niệm sao? Nỗi sợ hãi và đau đớn khi bị đánh cũng không áp chế được chữ “niệm” trong lòng sao? Có thể hiểu như tự bản thân mình bước vào vòng xoáy của bất hạnh. Naoko rồi sẽ đi về đâu? Tôi muốn thử hỏi xem lúc nào thì cô ấy cảm thấy hạnh phúc. Tôi sẽ phải cố gắng để nói câu “Khổ thân (tội nghiệp) chị quá!” với một Naoko mà tôi không hề hiểu nổi hành động hay lời nói hay sao? Chỉ cần nói thế thì được công nhận là luật sư thật sao? Cái đó thật sự quan trọng như thế sao? Nếu vậy có khi phải vào đoàn kịch mà học thêm khóa diễn xuất mất.

Tiếng điện thoại reo khiến Miyuki quay ngoắt lại cầm ống nghe.

Ogiwara hỏi tôi: “Cô gọi được cho cô Natsuko chưa?”

Sau khi tôi trở về từ Nagoya tuần trước thì không liên lạc được với Natsuko nữa. Tôi cảm thấy lo lắng, vì đã có những thông tin về tính hung hãng của Iwai cũng như về việc luôn vắng nhà của Yoshiaki. Hướng về phía Ogiwara đang làm động tác xoay vai, tôi báo cáo rằng hôm qua cuối cùng cũng đã liên lạc được. Nhân đây, tôi lấy sổ tay ra giải thích thêm về vụ này.

Ogiwara nhận xét: “Như vậy, có vẻ như không có chứng cứ hay giấy tờ gì về việc cô Natsuko vay tiền. Vấn đề về việc vay hay cho vay có lẽ nằm ở mối quan hệ giữa hai người này. Có thể là quan hệ nam nữ, cũng có thể là một rắc rối tiềm ẩn nào đó hoàn toàn khác.”

Vậy là Ogiwara cũng nghĩ như thế sao? Tôi chăm chú nhìn vào những con chữ mà mình đã ghi, tuy không chắc lắm nhưng trong đây ghi lại một việc mà tôi chưa báo cáo với Ogiwara.

“Có chút manh mối nào không?” Câu hỏi của Ogiwara làm tôi giật mình ngẩng đầu lên.

“Có lẽ không liên quan lắm nhưng có người kể là cô Natsuko đã ba lần gây tai nạn. Theo người đó thì đối phương là một chuyên gia làm đẹp. Và tôi đã hỏi lại cô Natsuko thì tiền đền bù tai nạn do công ty bảo hiểm chỉ trả nên cô ta cũng không biết đó là ai.”

“Có mùi lạ đó.” Câu này là do Miyuki phát biểu. Không biết chị ấy nghe điện thoại xong từ bao giờ, và đang đứng ngay đó. Ánh mắt chị ấy hăm hở. “Làm gì có chuyện tình cờ thế được.” Khuôn mặt sáng bừng vì tò mò của Miyuki trông chói mắt thế không biết.

4

Tôi xuống taxi, tiến tới bàn tiếp đón của Trung tâm nghiên cứu, thông báo rằng mình có hẹn với giáo sư Kumada Yoshiaki thì được chỉ đến nhà kính có dán số 4 bên ngoài. Trung tâm nghiên cứu mà Yoshiaki đang làm việc này cách trường đại học khoảng năm phút đi ô tô. Mở cánh cửa kính bên ngoài ra thì bên trong có thêm một cánh cửa kính nữa. Ngay khi cửa vừa mở thì gió nóng từ trên đầu thổi đến, tôi lập tức đóng cửa lại. Tôi nhìn bao quát qua không gian rộng lớn như nhà thi đấu, tìm bóng dáng Yoshiaki. Có phải là người đang ở góc kia không nhỉ? Tôi tiến về phía đó.

Một dãy bàn cao khoảng ngang hông đang xếp dài, trên đó có đặt những cái hộp được đánh số, trong hộp là các mầm cây cao khoảng mười centimet. Lúc bước đi giữa hai dãy bàn, tôi nhớ lại bóng lưng rộng lớn của Akio. Người con trai đã đính hôn với Natsuko năm năm trước giờ ra sao nhỉ? Anh ta vẫn ở lại cánh đồng ấy trồng rau chứ? Hay cũng giống như Natsuko, đã kết hôn, có con?

Tôi cất tiếng hỏi người đàn ông có vóc dáng cao cao: “Xin lỗi, anh có phải là Kumada Yoshiaki không ạ?”

Anh ta ngẩng đầu lên khỏi tấm bảng kẹp, trên mắt đeo một cái kính mắt tròn. Khi tôi tự giới thiệu xong, anh ta cúi đầu đáp: “Cảm ơn sự quan tâm của cô tới Natsuko.”

Yoshiaki kéo hai cái ghế tròn dưới bàn ra, đưa cho tôi một cái. Tôi ngồi xuống, bắt đầu hỏi luôn: “Anh có nghe cô Natsuko nhắc tới anh Iwai bao giờ chưa?”

Anh ta gật nhẹ đầu. Chờ mãi không thấy anh ta có dấu hiệu gì nói tiếp nên tôi lại hỏi: “Nhắc như thế nào ạ?”

Tôi quan sát dáng ngồi nhìn xuống đầu gối như đang suy nghĩ của Yoshiaki. Phong thái khá là khác với Akio. Akio như mang lửa trong mình, nhiệt lượng tỏa ra như muốn xô ngã người khác. Nhưng tôi không cảm nhận được nhiệt độ nơi Yoshiaki, yên tĩnh, có thể nói là lạnh lẽo. Đó là người đàn ông mà Natsuko tự hào là trí thức. Thực hư thế nào không rõ, nhưng cô ta từng khoe anh ta rất chuyên tâm nghiên cứu nên được người ta đồn rằng có khả năng đạt giải Nobel.

Cuối cùng Yoshiaki cũng bắt đầu câu chuyện: “Tôi nghe kể rằng anh ta là chủ salon nơi cô ấy hay tới làm tóc. Tay nghề rất khá nên cô ấy đã từng giới thiệu cho mấy bà bạn hàng xóm nữa. Kể cả khi cô ấy quên đem theo ví, anh ta cũng mấy lần cho cô ấy nợ tiền. Khi cô ấy hỏi số tiền thì mỗi lần mỗi khác. Cô ấy nghĩ là số tiền phải lớn lắm, ai ngờ anh ta chỉ lấy rất ít, có lẽ là không tính theo giá chung, vì cô ấy đã giới thiệu mấy người quen đến tiệm, nên anh ta chỉ lấy giá hữu nghị. Thế rồi tự nhiên anh ta chạy đến tận nhà, nhấn chuông cửa inh ỏi, cô ấy sợ quá không dám ra mở cửa. Sau đó anh ta gào thét ầm ĩ, đá thình thịch vào cửa. Tôi chẳng mấy khi ở nhà, cô ấy lo sợ nên mới liên lạc với cô Tetsuko, vốn là họ hàng.”

Anh ta rút một chiếc phong bì từ trong túi áo ra đưa cho tôi. “Đây là số tiền làm tóc mà Natsuko còn nợ, theo như anh ta nói. Nhờ cô đưa giúp cho anh Iwai được không?”

Tôi nhận lấy rồi hỏi anh ta: “Anh nghĩ sao về chuyện mà cô Natsuko kể?”

Trong chớp mát, Yoshiaki lộ vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó lại quay lại động tác cúi nhìn đầu gối mình. Tôi tính cũng phải một lúc mới nhận được câu trả lời của anh ta nên mở phong bì ra xem số tiền rồi viết giấy biên nhận. Viết xong ngẩng đầu lên, tôi vẫn thấy anh ta đang nhìn đầu gối. Tôi đưa anh ta tờ giấy biên nhận và cây bút, đề nghị anh ta ký xác nhận thì anh ta cứ thế nhìn chăm chăm vào đó. “Ý cô muốn hỏi tôi có tin những gì Natsuko kể không, đúng không?”

Tôi chỉ gật gật một cách mập mờ, không tỏ rõ là đúng hay không. Ngập ngừng một chút, Yoshiaki nói: “Tôi nghĩ cũng có nhiều điểm vô lý, nhưng tôi là chồng, không tin cô ấy không được.” Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi và lặp lại như đang tự thuyết phục bản thân: “Tôi phải tin cô ấy.” Anh ta ký vào giấy biên nhận và đưa lại cho tôi.

“Về vụ tai nạn giao thông thì sao ạ?” Tôi hỏi.

Vẻ mặt nhất quyết không mở miệng của anh ta đã nói lên tất cả. Chuyện là trước lúc gặp Yoshiaki hôm nay, tôi có liên lạc với anh ta bằng điện thoại và nhờ anh ta liên hệ với ba công ty bảo hiểm để hỏi tên đối tượng trong các vụ tai nạn Natsuko gây ra. Tôi cũng giải thích là do tôi nghi ngờ có tên của Iwai trong đó. Tôi nghi ngờ Natsuko và Iwai đồng lõa với nhau ngụy tạo vụ tai nạn. Việc công ty bảo hiểm mỗi lần lại khác nhau càng củng cổ hơn cho suy đoán của tôi. Tiền bảo hiểm nhận được, hai người chia nhau, nhưng chắc là có mâu thuẫn gì đó nên sứt mẻ mối quan hệ. Không thể nào có chuyện tự nhiên chủ salon tóc lại đến tận nhà của khách hàng để đá cong cả cửa, nhưng nếu giữa hai người là mối quan hệ đồng lõa thì các sự việc sẽ trở nên ăn khớp. Chuyện chưa trả tiền làm tóc chỉ là cái cớ Iwai luống cuống lấy ra vì bất ngờ với sự xuất hiện của một luật sư như tôi.

Thấy Yoshiaki có lẽ khó mà mở miệng nên tôi chuyển chủ đề khác: “Anh quen biết cô Natsuko ở đâu ạ?”

Anh ta chỉ để lộ chút biểu cảm trên mặt. “Lúc tôi còn làm việc ở một trường đại học trên Tokyo, có hay đến một quán mì ramen, Natsuko cũng hay đến đây.”

Khi tôi đang nghĩ nên hỏi tiếp thế nào thì Yoshiaki kể thêm: “Hôm đó, quán rất đông nên tôi mới ngồi cùng bàn với Natsuko. Tôi đang ăn gyoza[[13]] thì Natsuko lấy bia của mình rót vào cốc, mời tôi uống. Tôi không uống được bia nên mới bảo rằng: “Làm khó cô rồi, nhưng tôi không uống được.” Thế là Natsuko bật cười, bảo câu “làm khó cô rồi” nghe hay đấy chứ. Mấy câu như “làm khó cô rồi”, hay “cảm ơn cô nhưng gì đấy” là thứ tôi được học từ hồi nhỏ, chỉ quen miệng mà nói. Bị cô ấy cười như vậy, lúc ấy tôi không có cảm giác bị chế giễu mà lại thấy rất tự hào. Thế rồi Natsuko bảo chúng ta cùng đưa ra ba điểm mà mình ghét nhất. Tôi đang không biết làm sao thì cô ấy đã tự đưa ngón tay lên lần lượt gập lại, kể ra: hói đầu này, dọn dẹp này, xe buýt này. Rồi vui vẻ nói ghét từng thứ đến mức độ nào. Cái quán ramen lúc nào cũng bẩn thỉu ấy bỗng trở nên sáng rỡ nhờ Natsuko.” Anh ta nheo mắt lại, kể tiếp: “Tôi cũng kể ra ba thứ mà mình ghét, là bia, bị chụp ảnh và oẳn tù tì. Cô ấy hỏi “Tại sao, tại sao?”, thế là tôi cũng nói lý do. Chưa từng nói với bất kỳ người nào khác nhưng tôi lại kể cho Natsuko nghe. Khi ăn ramen xong, tôi cảm thấy như Natsuko rất thân thiết với mình.”

Không biết Natsuko cảm thấy thế nào nhỉ? Chắc là không còn nhớ nữa cũng nên. Cho dù có nhớ, cũng có thể cô ta sẽ kể một câu chuyện hoàn toàn khác. Tôi hỏi.: “Anh có từng tức giận với cô Natsuko không?”

“Chuyện lần này ư?”

“Không hẳn ạ, kể từ lúc quen biết nhau đến nay ấy.

Tôi xé phần giấy than của giấy biên nhận đưa cho Yoshiaki, anh ta gấp nó lại, đút vào túi áo. Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Một lúc sau, Yoshiaki mới trả lời: “Nói thế nào nhỉ, Natsuko là người rất khó có thể hiểu được hoàn toàn. Các đồng nghiệp ở viện nghiên cứu cũng nói như thế về vợ của mình nên có lẽ phụ nữ đều khó hiểu như nhau, nhưng tôi muốn biết lý do. Thường khi đến kết quả thì chúng ta phải trải qua một quá trình nào đó đúng không? Kiểu như vì nghĩ như thế nên tôi mới làm như vậy chẳng hạn. Nhưng cho dù tôi có hỏi thì cô ấy cũng chỉ ậm ừ thôi.” Anh ta cười khổ. “Cô ấy làm việc theo cảm tính. Sau đó tôi hỏi tại sao lại làm thế thì đa phần bản thân cô ấy cũng không biết. Ngày trước tôi rất hay tức giận vì không hiểu được, nhưng giờ tôi cũng quen rồi.”

“Có việc gì làm anh cảm động không?”

Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào tôi, rồi dần dần lộ vẻ cô đơn. Anh ta chậm rãi nói: “Là việc cô ấy chịu kết hôn với tôi.”

Tôi chăm chú nhìn vào mắt anh ta. Yoshiaki biết rất nhiều chuyện nhưng vẫn sống chung với Natsuko, tại sao vậy? Natsuko có sức hấp dẫn đến mức ấy sao? Anh trai tôi cũng có đưa ra lý do nhưng tôi hoàn toàn không lý giải được. Cho dù có thiên vị đến mức nào thì cũng phải công nhận vẻ ngoài của cô ta không nổi bật, cũng chả thông minh gì. Chỉ là tùy theo tình huống mà cô ta khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn, khiến đối phương vui vẻ mà thôi. Chỉ cần thế thôi là đủ để đàn ông vây quanh mình. Tôi chợt cười khổ, kẻ bàng quan như tôi mà trong đầu lại toàn nghi vấn về Natsuko, thế khác nào là quan tâm đến cô ta rồi. Tại sao tôi lại luôn muốn biết nhiều hơn nữa về Natsuko, có phải tại tôi không hiểu nổi cô ta? Là vì cô ta còn vượt qua cả sự hiểu biết của tôi. Có lẽ là thế. Trông cô ta như một người đàn bà chẳng ra gì, vậy mà lại sống có vẻ rất thoải mái, sung sướng hơn tôi nhiều, thật không thể hiểu được. Nếu tôi có thể tìm được lý do thì có khi tôi cũng có thể sống một cuộc sống biết được cảm giác hạnh phúc.

Chú ý đến vẻ mặt kỳ quái của Yoshiaki, tôi mới định thần lại. Không hiểu sao tôi thấy lúng túng nên cố tránh ánh mắt của anh ta. Bỏ giấy biên nhận vào túi xách, ngẩng mặt lên vẫn thấy Yoshiaki đang nhìn tôi. Một người đàn ông với vẻ ngoài điềm tĩnh, trông hết sức bình thường, suy nghĩ lý trí, vậy mà lại chấp nhận tất cả những sự dối trả của Natsuko. Lẽ nào anh ta lại là loại người giống tôi, thay vì nghi ngờ, ghen tuông, giận hờn thì vẫn dễ dàng chấp nhận hơn? Có phải anh ta cũng chịu tác dụng phụ là đôi khi bị cảm giác trống rỗng chế ngự như tôi? Tôi không kìm được muốn hỏi “Có khi nào anh cảm thấy thân thể như đông cứng, không thể cử động được không?” Nhưng dĩ nhiên là tôi không làm thế rồi. Nếu Yoshiaki không phải loại người giống tôi thì anh ta thuộc loại nào? Có phải anh ta mang trong mình chữ “chấp niệm” như Miyuki đã chỉ cho tôi trước đây? Dù sao đi nữa thì giữa họ chắc chắn đã hình thành một mối quan hệ đặc biệt mà chỉ họ mới hiểu.

5

Tôi bước vào ngồi xuống chiếc ghế xô pha trong phòng VIP, thở phào vì thoát khỏi sự ồn ào náo nhiệt của đám đông. Căn phòng này được bao quanh bằng kính nên có thể nhìn xuống sàn nhảy phía dưới. Tôi hơi duỗi cổ quan sát bên dưới. Sàn nhảy này là nơi Takagi Miki hay đến thời còn học đại học. Lúc gọi điện thoại cho tôi, cô ấy bảo đã bao trọn gói vì rất muốn tổ chức buổi tiệc sau đám cưới tại đây. Nhà Miki ở gần nhà tôi, cô ấy học chung với tôi một năm thời cấp một, sau đó lặp đi lặp lại mấy lần khác lớp rồi cùng lớp mà kéo dài tình bạn. Lên cấp hai, chúng tôi học khác trường nhưng thỉnh thoảng cô ấy vẫn liên lạc rủ tôi đi chơi.

Nhìn quanh phòng VIP, thấy có bốn người đàn ông và một người phụ nữ đang nói chuyện với nhau, tôi tiến tới chiếc bàn ở góc phòng lấy đồ ăn. Bánh mì kẹp được cắt nhỏ ra từng miếng vừa miệng ăn nhưng đã bị khô, quăn cả góc lên, trông chả muốn ăn nên tôi lấy một đĩa các loại trái cây đem về chỗ ngồi. Lần thứ hai kết hôn, đối tượng của Miki là bạn cùng học tiểu học. Khi nghe tên người đó, tôi không nhớ ra là ai, tuy hai tháng trước đã có dịp gặp nhưng tôi vẫn không nhớ ra được. Thấy vẻ mặt đáng tiếc của hai người, tôi cảm thấy rất có lỗi.

Đang ăn miếng dưa lưới vô cùng ngon miệng thì “bang” một tiếng làm tôi giật mình xoay người lại. Miki đang đứng ở cửa dáo dác nhìn quanh, thấy tôi, cô ấy vui vẻ chạy lại. “Tớ nghĩ chắc là cậu ở đây, vì cậu bảo không thích nhảy mà. Sau còn có tăng ba nữa, đừng có mà về đấy.” Bị đoán trước ý đồ, tôi đành cười khổ trong lòng.

Miki rút một gói nhỏ trong chiếc túi giấy để dưới chân ra. “Tetsuko không nhớ gì chuyện ngày xưa nhỉ. Trước ngày tốt nghiệp tiểu học, bảy người chúng ta chơi thân với nhau đã chôn hộp ký ức trong vườn nhà tớ đấy. Vẻ mặt cậu bây giờ là vẻ mặt chẳng nhớ gì đúng không? Chuyện là lớp tớ nảy ra ý tưởng chôn hộp ký ức trong vườn trường, nhưng mà giáo viên chủ nhiệm bảo là không được nên đành từ bỏ. Cậu cũng chẳng nhớ gì ư? Tớ thì thấy ý tưởng này rất hay, vậy mà bị từ chối nên buồn quá kể với bố mẹ, bố tớ mới bảo chôn trong vườn nhà mình cũng được. Thế là tớ mới gọi cho mấy đứa bạn thân, chôn ký ức của bảy đứa trong vườn nhà tớ. Mọi người ước hẹn với nhau, mười năm sau vào ngày này sẽ cùng trở lại nơi đây đào hộp ký ức lên, nhưng rồi cuối cùng lại quên mất. Khi tình cờ gặp lại Yasushi, sau khi chúng tớ hẹn hò với nhau thì mới cùng nhớ ra việc này, tự hỏi hộp ký ức sao rồi nhỉ. Tớ dựa theo trí nhớ mà ra vườn đào thử thì tìm được đấy, cái hộp đựng bánh senbei mà chúng ta đã cùng chôn. Đây là cái mà Tetsuko đã để vào hộp ngày ấy, tất nhiên tớ chưa mở ra xem đâu, cậu cũng dán kín rồi mà. Bảy người ngày ấy, trừ tớ và Yasushi thì còn năm, hôm nay tớ đem đến giao lại cho cả năm người. Nếu được thì nhớ kể cho tớ biết cậu đã chôn cái gì nhé!” Chẳng đợi tôi trả lời, Miki đã ra khỏi phòng VIP.

Vật đó được bọc bằng giấy đỏ, cột sợi ruy băng màu vàng. Tôi đặt nó lên đùi, mở lớp giấy đầu bên ngoài ra. Khi bóc lớp giấy ni lông bên trong, tôi vẫn chẳng nhớ gì cả. Đây thực sự là vật mình đã chôn sao? Cuối cùng, một chiếc phong bì màu hồng nhạt hiện ra, chữ ghi phía dưới dấu niêm phong hình chú nai Bambi thì tôi nhớ, là chữ viết hồi còn bé của tôi. Ngay lập tức, tôi thấy bản thân bình tĩnh trở lại, chống tay lên xô pha. Ký ức dần dần quay về. Đó là một ngày đông lạnh lẽo. Tôi rét run người, bảo cậu con trai đang lấp đất lên chiếc hộp ký ức rằng, cậu có thể nhanh hơn một chút được không.

Lật chiếc phong bì lại, tôi lấy tay sờ lên miếng dán hình ngôi sao, ngày đó tôi rất thích miếng dán nổi 3D kiểu này. Tôi mở phong bì, lấy ra vật bên trong. Là một chiếc chìa khóa. Vì nó có màu đồng nên không bị gỉ. Đây là chìa khóa nhà cô tôi. Đặt nó lên tay nhìn chăm chú, ký ức về thời điểm nhận nó ùa về tức cả ngực.

Lúc tôi học năm lớp sáu tiểu học, công ty của bố làm ăn thua lỗ nên cuộc sống ngày càng khó khăn hơn. Là trẻ con nhưng tôi hiểu sự bức bách về tiền bạc trong nhà. Một ngày vào kỳ nghỉ hè năm đó, bố mẹ bảo rằng tôi phải một mình đến ở nhà cô một tuần. Một mệnh lệnh quá đường đột. Trước ngày tôi đến nhà cô ở, một người bác trong họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Lời bác nói với tôi khi đó đã làm tôi nhận ra một sự thật khác đằng sau câu chuyện đến nhà cô ở một tuần. Thì ra vợ chồng cô không có con, tôi đến đó một tuần để cô xem có nên nhận tôi làm con nuôi không.

Thời điểm đó, tôi có buồn không nhỉ? Tôi cũng không nhớ nữa. Ở nhà cô, tôi cẩn thận từng tí một. Và tôi cũng vô cùng thất vọng về hành động cẩn thận để khỏi bị vợ chồng cô chú ghét của bản thân mình. Tôi của năm mười hai tuổi, bị bố mẹ quyết định bỏ rơi, đã chấp nhận sự thật đó như vận mệnh của chính mình. Sau một tuần, khi tôi chuẩn bị ra về, cô đã đem chiếc chìa khóa này đặt vào tay tôi, bảo rằng: “Đây là nhà của con, cô đưa con chìa khóa để con có thể về đây bất cứ lúc nào.”

Sau đó đã có cuộc họp bàn trong họ, nội dung thế nào tôi không được rõ. Hoặc do công ty của bố tôi làm ăn khá hơn mà bố mẹ tôi không bao giờ nhắc đến chuyện cô tôi nữa.

Tôi đã nghĩ gì mà đem chiếc chìa khóa đi chôn? Ký ức về điểm mấu chốt không trở lại, nhưng có một điều chắc chắn rằng đấy là lần đầu tiên tôi cho rằng chấp nhận thực tế sẽ đơn giản hơn. Không kháng cự thì vết thương sẽ được giảm thiểu nhất.

Bên cạnh có tiếng người ngồi xuống, anh ta chỉ vào vật trong tay tôi, hỏi: “Cái này là gì vậy?” Tôi mặc kệ, cho chìa khóa vào phong bì rồi đút vào túi xách, sau đó tìm sọt rác để vứt đống giấy bọc. Sọt rác ở dưới cái bàn trong góc, nhân tiện đó tôi pha cho mình một ly Whisky. Đang loay hoay thì một giọng nói vang lên phía sau: “Cậu cho cái gì vào hộp ký ức thế?”

Quay lại nhìn thì ra là Murakami Saburo, bạn học cùng hồi tiểu học, đang lắc lắc một cuốn vở trên tay. “Murakami-kun thì sao? Là cái gì vậy?”

“Là cuốn vở dán ảnh sex sưu tầm được trên báo.”

Tôi không kìm được bật cười. Murakami chu môi nói: “Giờ nhìn chẳng thấy sex chút nào, chỉ là mấy cái ảnh mặc bikini thôi. Thế mà ngày xưa lại thích chí sưu tầm, thật là xấu hổ.”

Tôi hỏi cậu ấy có uống Whisky không, rồi pha thêm cho cậu ấy một ly. Chúng tôi ngồi xuống xô pha trò chuyện. Murakami vừa nhìn xuống sàn nhảy bên dưới vừa tâm sự: “Ở một góc độ nào đó mà nói thì bản chất con người chẳng thay đổi gì. Chả có cái gì gọi là trưởng thành. Kẻ tệ hai vẫn tệ hại, kẻ trong đầu chỉ toàn là sex vẫn sẽ nghĩ về sex thôi. Trưởng thành chỉ là thân thể mà thôi, còn đầu óc, tâm hồn vẫn vậy. À không, nói dối, ngụy trang giỏi hơn chứ nhỉ. Cái đó không thể gọi là trưởng thành. Tetsuko thì là cái gì?

Không phải là cho Lục pháp toàn văn[[14]] vào đấy chứ?”

Tôi lặng lẽ lắc đầu.

6

Tôi ngồi bên cửa sổ tàu shinkansen, ngắm quang cảnh lướt qua bên ngoài. Tàu chạy một tiếng rưỡi rồi, cứ ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh thế này càng làm cảm giác cô độc xâm chiếm hơn. Quay sang bên cạnh thì thấy Ogiwara đang xem sách hướng dẫn du lịch Nagoya. Chú ý đến ánh mắt của tôi, anh ấy bảo: “Quà cho cô Miyuki chắc phải là uiro[[15]] thôi nhỉ?”

Không biết có phải do tưởng tượng không mà tôi thấy giọng của Ogiwara du dương hơn. Buổi trưa, anh ấy bảo phải ăn món miso-katsu[[16]] mới được, tôi mơ hồ gật đầu. Có vẻ như Ogiwara thích đi xa. Sakaguchi cũng thích đi chơi xa, anh dẫn tôi đến Okinawa, nơi mà anh đặc biệt yêu thích, hai lần rồi. Anh ấy bảo tôi cứ thư thái mà nghỉ ngơi, nhưng tôi là kẻ không biết làm thế nào để có thể nhàn nhã được. Lúc thừa thời gian, tôi lại hay nghĩ đến những thứ tiêu cực làm bản thân không thoải mái.

Ogiwara hỏi: “Cô có gương cầm tay không nhỉ?” Tôi đưa gương của mình cho anh ấy.

Anh ấy vừa xắn tay áo vừa hỏi ý kiến tôi: “Có lòe loẹt quá không nhỉ?” Anh ấy đang thắt một chiếc cà vạt màu hồng bên ngoài áo sơ mi màu xám nhạt. Đây là chiếc cà vạt anh ấy hay thắt khi đi gặp khách hàng lần đầu tiên. Tùy theo đối tượng mà Ogiwara chọn cà vạt, thường anh ấy mang theo mấy cái để thay trong nhà vệ sinh của tòa án hay trước cửa nhà khách hàng. Tôi chỉ mới biết việc này gần đây vì thời gian cùng đồng hành với Ogiwara đã tăng không ít. Anh ấy đóng vai trò giám sát cho “kẻ bị đánh trượt” do không thân thiện là tôi đây.

Tôi đáp: “Đầu tiên chúng ta sẽ gặp cô Natsuko nên cái màu hồng này là được đúng không ạ?”

Anh ấy lôi một chiếc cà vạt màu xanh da trời từ trong chiếc cặp đang để dưới chân ra. “Tôi đang rất phân vân giữa cái này và cái này, cô thấy sao?” Anh ấy cầm chiếc màu xanh để bên cạnh chiếc màu hồng đang đeo để so sánh.

Tôi mới hỏi: “Chiếc màu xanh này là lần đầu tiên tôi được thấy. Anh muốn tạo cảm giác gì cho đối phương ạ?”

Ogiwara chẳng nói năng gì cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi mất tự nhiên. “Sao vậy ạ?”

“Không có gì,” anh ấy lắc lắc đầu, “bị hỏi thẳng thắn quá nên không biết làm thế nào ấy mà. Màu xanh da trời có lẽ là muốn được đối phương quý mến.”

Tôi chỉ tay vào chiếc cà vạt màu hồng, bảo: “Màu hồng cũng là muốn được đối phương quý mến mà nhỉ? Hai cái khác nhau thế nào ạ?”

Anh ấy đưa gương lại cho tôi. “Tôi cũng chỉ làm theo cảm giác, bị hỏi vậy tôi cũng thấy bất ngờ đấy. Màu xanh da trời ấy là muốn đối phương quý mến, nói thế nào nhỉ, chỉ một phần rất nhỏ thôi, có lẽ là muốn đối phương yêu quý mình với tư cách là một người đàn ông.” Giọng anh ấy nhỏ dần đi.

Tôi chăm chú nhìn chiếc gương một lúc lâu rồi mới bỏ nó vào túi.

“Tôi chọn màu hồng. Hồng, hồng, hồng.” Anh ấy nói và nhét vội chiếc màu xanh vào cặp. “Này, còn tẹo nữa thôi nhỉ, mười một giờ năm mươi phút là đến mà.” Nói xong anh ấy vội vàng bảo là đi nhà vệ sinh rồi chuồn luôn. Tôi lại lần nữa nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh, từng khung hình lướt qua mắt, gió mơn man trên mặt. Tôi rơi vào ảo giác như toa tàu biến mất và tôi lướt đi với tốc độ kinh người. Nhằm mắt lại, tôi vẫn cảm giác được làn gió. Cứ như vậy, một mình tôi với tốc độ này thì thích nhỉ, chỉ một mình mình tiến về phía trước. Tôi không phải là kẻ bị bỏ lại, chính tôi mới là kẻ bỏ mọi người lại, chạy lên phía trước. Cảm giác đó thích thú biết chừng nào. Chầm chậm mở mắt ra, đúng lúc tàu đang vào hầm, tôi nhìn vào bóng mình trên cửa sổ kính, một khuôn mặt dường như đang ưu phiền. Đột nhiên phong cảnh đồng quê hiện ra chồng lên đó. Tàu đã ra khỏi hầm, cả toa tàu trong chớp mắt sáng lòa lên, hình ảnh của tôi trên cửa sổ kính cũng biến mất. Tôi ngẩn ngơ ngắm cánh đồng quê bên ngoài cửa sổ, chẳng còn cảm nhận được gió trên mặt. Tâm trạng buồn bã, tôi cứ thế nhìn phong cảnh thanh bình lướt qua.

Bất chợt tôi nhớ lại những ngày ở nhà bà ngoại vào kỳ nghỉ hè năm ấy. Tôi chẳng nhớ được ngôi nhà trông như thế nào, mình đã từng chơi trò gì qua ngày, nhưng những biểu cảm phong phú của Natsuko lại hiện rõ trong đầu. Cố suy nghĩ rồi tôi cũng tìm được lý do tại sao, là vì tôi cứ chăm chăm vào nhất cử nhất động của cô ta. Cô ta cười vì cái gì, lúc nào thì vui, tôi đều đũng ở một chỗ không xa quan sát kĩ, như xem một động vật kỳ thú.

Đúng giờ, tàu đến ga Nagoya. Chúng tôi tìm đến quán miso-katsu được đăng trên sách hướng dẫn ăn trưa, sau đó đến nhà Natsuko trò chuyện, giờ sẽ tới chỗ của Iwai. Bước trên phố hoa anh đào, Ogiwara bỗng dừng chân trước một siêu thị, rồi bước một bước vào bãi gửi xe, để cặp xuống dưới chân. Anh ấy mở nút áo vest, tháo chiếc cà vạt màu hồng thay bằng chiếc màu xám vừa lôi từ trong cặp ra. Tôi thấy thế liền lấy chiếc gương để trước mặt để anh ấy soi chỉnh lại. “Lúc muốn đối phương có ấn tượng thế nào thì anh dùng màu xám ạ?”

“Ghế gớm.”

Trong lúc thắt cà vạt, tiếng vải ma sát vào nhau kêu rin rít. Thắt xong, chúng tôi lại sóng vai nhau mà đi. “Cuộc trò chuyện với Natsuko cũng thú vị đấy nhỉ!”

“Ở chỗ nào ạ?”

“Ừm,” Ogiwara cười, “về tổng thể là tốt đấy, chi tiết thì có chút lỏng lẻo, nhưng đối với đàn ông mà nói thì... không đáng để ý.”

“Xin anh nói hết ý đi ạ!”

“Sao? Thì đó, đàn ông thường thấy các cô gái hơi ngốc nghếch dễ thương mà, nói chung là thế.”

Gặp đèn đỏ, chúng tôi dừng lại chờ trước cửa bưu điện.

Tôi thầm vỗ tay khen Natsuko, cô ta đã thành công với sách lược của mình, khiến Ogiwara có ấn tượng cô ta là một cô gái mỏng manh yếu đuối với nhũng câu nói thể hiện sự dựa dẫm như “Làm thế nào bây giờ ạ?” Lúc chia tay, cô ta còn dùng giọng nói ngọt ngào như mật bảo: “Em cũng chỉ biết nhờ cả vào luật sư Ogiwara thôi.” Với Natsuko, nắm bắt cảm xúc của Ogiwara cũng dễ như trở bàn tay. Chỉ đáng thương cho Ogiwara. Anh ấy cứ gật gù cảm thán, trả lời đầy khí phách đàn ông rằng: “Chuyện đó cứ để tôi.” Cho dù tôi có bảo là khi tôi tới hỏi chuyện lần trước, Natsuko đã mắng chửi Iwai bằng cái giọng thấp hơn giọng vừa nãy một tông thì chắc gì Ogiwara đã tin.

Trong khu phố, chỉ mình nhà của Natsuko là chưa đóng hội phí, hỏi thì cô ta bảo là do bác thu tiền đã hói, lông mũi lại còn thò ra ngoài. Việc này thì sao nhỉ? Ogiwara có tin lời tôi không, hay lại cười phá lên cho qua. Cô ta cho rằng mình không vi phạm pháp luật, cái đó tôi cũng chẳng chối được. Sau đó tôi hỏi như vậy thì không phải hàng xóm láng giềng sẽ khó nhìn mặt nhau sao, cô ta đáp chẳng sao cả, cô ta chả để ý. Tôi bảo thế thì kiểu gì cũng bị phụ nữ ghét, cô ta cười, cho rằng người luôn được đàn ông yêu thích và vây quanh như cô ta hiển nhiên là bị ghen ghét rồi, biết làm sao được. Nói rồi cô ta nhún vai. Sự tự tin này thật chướng mắt nhưng sự thật đúng là như vậy, tôi cũng chỉ biết im lặng.

Tiếp đó, cô ta chợt nhớ ra chuyện với nhà hàng xóm, bắt đầu kể lại. Chuyện là cô ta thấy hàng rào nhà hàng xóm mất thẩm mỹ quá mới sửa lại cho, tưởng người ta sẽ biết ơn, ai ngờ người ta tức giận đòi kiện, thế là cô ta nói tên tôi ra, bảo mọi chuyện sau này cứ thông qua người họ hàng làm luật sư là tôi đây. Kể xong, cô ta nhơn nhơn cái mặt hỏi tôi thấy sao.

Tôi chẳng nói năng gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô ta, một lúc sau thì bắt đầu nổi giận. Cô ta xem tôi là cái gì chứ? Tôi chẳng phải cấp dưới hay cố vấn của cô ta. Cô ta phải ngừng ngay cái kiểu đưa tên tôi ra, lợi dụng danh xưng luật sư của tôi. Nếu cô ta có ý tìm tư vấn thì phải liên lạc giải thích mọi chuyện cho tôi biết. Cứ tưởng tượng đến việc người hàng xóm gọi điện tới văn phòng trong khi tôi chả hiểu chuyện gì đang xảy ra là tôi càng tức hơn.

Đại khái là cái cô Natsuko này không biết tôn trọng người khác một tí nào cả. Ngoài bản thân cô ta ra thì người khác chỉ là thứ không đáng nhắc tới, cho nên mới toàn gặp rắc rối. Dù với cách hành xử như vậy, cô ta là người tệ hại thế nào đi nữa thì trong mắt những người đã trót rơi vào bẫy của cô ta, tôi chỉ đang ghen tức mà nói xấu thôi nhỉ.

Tôi mím môi lại, cố không kể lại cho Ogiwara nghe. Anh ấy nhìn về phía bên kia vạch sang đường, cất tiếng: “Luật sư Tetsuko và cô Natsuko đúng là trái ngược nhau. Luật sư Tetsuko thì mong được bình thường, ước gì mình có thể hòa lẫn vào xung quanh. Còn cô Natsuko thì ngược lại, cho rằng bình thường là buồn chán, ao ước được trở nên đặc biệt.”

Đèn tín hiệu chuyển xanh, tôi bước đi chậm một nhịp so với Ogiwara. Anh ấy nói tiếp: “Ai cũng thèm muốn thứ mình không có. Tôi cũng thế thôi. Nhưng rốt cuộc tùy theo năng lực và hoàn cảnh mà đành phải thỏa hiệp.”

Tôi chẳng nói gì, chỉ chăm chú bước đi. Sau khoảng mười lăm phút, chúng tôi đến Always. Tiệm vẫn mở nhưng hôm nay cũng không có người khách nào. Iwai nhờ cô nhân viên trông tiệm hộ rồi dẫn chúng tôi vào căn phòng phía trong. Có thể đây là phòng nghỉ vì trên bàn có đặt cốc uống nước và một ít bánh trái, đồ ăn vặt. Iwai hỏi chúng tôi có uống gì không thì Ogiwara đáp: “Vâng, cảm ơn anh.” Trường hợp này đáng lẽ phải trả lời là “Cảm ơn anh, không cần đâu ạ,”, thế nhưng Ogiwara toàn gật đầu tiếp nhận. Nếu được hỏi thì anh ấy còn chọn cả đồ uống, được mời gì thì ăn hết, kể cả bánh ngọt. Một cốc cà phê pha sẵn được đặt xuống trước mặt, Ogiwara liền với tay ra cầm. Iwai lấy cái gạt tàn ở góc bàn ra đặt ở giữa bàn, châm điếu thuốc rồi vặn người về bên trái, phả khói vào góc tường, chỗ đó đã xám đen vì ám khói. Iwai chỉ quay mỗi mặt về phía chúng tôi, bắt đầu cuộc trò chuyện: “Thế bên kia nói gì?” Ogiwara gật đầu: “Chúng tôi đã xác minh lại một lần nữa với cô Natsuko, và cô ấy khẳng định không hề vay tiền. Luật sư Ishida chắc đã hỏi anh rồi, anh không có giấy vay tiền đúng không nhỉ?”

“Ừ.” Anh ta đáp với vẻ mặt sưng sỉa.

“Anh cũng không có bằng chứng về việc tiền chuyển vào chuyển đi trong tài khoản ngân hàng đúng không ạ?”

“Đúng thế nhưng...” Anh ta bắt đầu cao giọng.

“Tại sao anh lại muốn trở thành một thợ làm tóc?”

Đối với câu hỏi đường đột của Ogiwara, vẻ mặt Iwai đầy nghi hoặc. Anh ta hỏi lại: “Tại sao?”

Ogiwara đáp: “Ừ thì tôi thấy nghề này cũng tốt, là công việc đòi hỏi cả kỹ thuật và khiếu thẩm mỹ nhỉ?”

“Phải, cũng hay bị hiểu lầm, bị nói là loại đàn ông chỉ biết nói chuyện tầm phào, cười hi ha với phụ nữ.”

“Anh Iwai còn trẻ thế này mà đã có cửa hiệu của riêng mình, chắc là tay nghề của anh giỏi lắm, hay là gia đình anh có hỗ trợ về kinh tế.”

Anh ta cười lạnh: “Nhà tôi nghèo rớt mồng tơi. Ở chỗ làm trước tôi cố gắng lắm, là người có thu nhập cao nhất tiệm vì được khách yêu cầu nhiều nhất. Nhưng mà chủ thì chán lắm, toàn chỉ đông chỉ tây phàn nàn cách làm việc của tôi. Tức quá tôi mới bỏ việc, tiền tiết kiệm không đủ, tôi phải vay tiền để mở cửa tiệm này. Tôi cũng gửi lời mời đến những khách hàng cũ theo như danh sách tôi chép lại trước khi nghỉ. Cái này cũng là tội sao? Là khách do tôi mới có đó, hiểu chưa?” Anh ta ngẩng đầu lên phả khói ra.

“Mấy vị khách đó có đến không ạ?”

Mím môi, anh ta đáp: “Không, chẳng ai đến cả. Tôi nghi là chủ cũ đã làm gì sau lưng tôi rồi nên mới gọi điện cho mấy người khách quen, bảo là tôi mở tiệm riêng rồi, có dịp mời các chị đến. Trong đó cũng có mấy người đến, nhưng không lâu dài. Tôi cũng hiểu được tại sao lại vậy, là vì người ta không đi muốn đi làm tóc ở tiệm cách xa nhà mình quá.”

“Cô Natsuko rất khen tay nghề của anh đấy.” Ogiwara gõ nhẹ lên tay mình.

Anh ta thở hắt ra, nói: “Ừm, đúng là Nat-chan khen tôi thật, khen dữ lắm. Nat-chan cũng nói quá, nhưng lại làm một kẻ đã mất hết tự tin như tôi cảm động. Tôi biết chỉ là lời nói dối để khích lệ tôi thôi, nhưng Nat-chan đã khiến tôi muốn vịn vào lời nói dối ấy. Cô ấy hỏi nếu tôi trúng số một triệu yên thì sẽ làm gì. Tôi trả lời là muốn đi Paris. Muốn học thêm tay nghề thì chỉ có Paris thôi, tôi chán Nhật rồi. Nếu đi Paris thì chỉ cần làm việc ở tiệm nhỏ thôi cũng được. Dù sao cũng chẳng thực hiện được. Bản thân tôi rất muốn đi nhưng không hiểu tại sao cứ thấy phiền phức thế nào ấy, tiếng Pháp cũng chả biết chữ nào. Nhưng Nat-chan đã cho tôi biết giấc mơ của mình. Rồi cô ấy cũng dẫn người quen của mình tới thật, cho nên tôi mới cho cô ấy ghi sổ.”

“Thế anh có tính kết thúc không?”

Iwai lộ vẻ kinh ngạc thấy rõ bởi lời nói của Ogiwara.

“Cửa tiệm này cũng được đấy nhỉ.” Ogiwara lẳng lặng bắt đầu. “Cố gắng tự mở cửa hiệu là chọn đường ngắn đấy. Có đôi lúc cũng phải tính đến đi đường vòng ấy nhỉ. Cần cù sống một cách nghiêm chỉnh thật ra chính là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Ít nhất thì cũng chẳng nên đóng bảo hiểm ô tô rồi nhờ người ta tông vào nhỉ.”

Trong tích tắc, tay của Iwai khựng lại, rồi tiếp tục đưa thuốc lên miệng hút.

“Giờ nói đến chuyện giả sử đi.” Ogiwara tiếp tục. “Giả sử sắp tới anh Iwai có ý định tiếp xúc với cô Natsuko thì ngay lập tức chúng tôi sẽ báo cảnh sát. Nếu thế anh Iwai sẽ phải đối mặt với những tình huống không hay ho lắm đâu.”

Iwai chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn khói thuốc lượn lờ. Ngữ điệu của Ogiwara hòa hoãn hơn: “Tôi thành lập văn phòng luật sư cũng được mười năm rồi, nhưng những vụ đến mức phải ra tòa thì ít lắm. Tôi cho rằng đó là do người ta muốn đối phương hiểu rõ ý định, cảm xúc của mình hơn là muốn đấu tranh cho ra lẽ. Anh Iwai có lẽ cũng có suy nghĩ của riêng mình, và anh cũng có những lý do riêng tư nên mới bức xúc. Nhưng mà có lẽ anh nên bình tĩnh lại, nên xem trọng bản thân hơn tất thảy. Nếu cứ theo đuổi số tiền trước mắt nhưng có thể mất đi nhiều thứ lớn hơn thì...”

“Ngài luật sư...” Iwai dụi điếu thuốc vào gạt tàn, hỏi:

“Ngài biết những gì rồi?”

Ogiwara giơ hai tay ra, nhún vai đáp: “Chúng tôi không biết gì hết.”

Tôi quan sát gương mặt nhìn nghiêng của Ogiwara. Ogiwara mà tôi biết chỉ lắng nghe câu chuyện của các đối tượng liên quan. Hôm nay là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy mạo hiểm đàm phán vì khách hàng của mình như vậy. Chúng tôi không moi thêm được thông tin gì từ Natsuko, mà Yoshiaki thì chẳng thừa nhận điều gì cả. Natsuko và Iwai có thông đồng dàn dựng tai nạn giao thông để chiếm đoạt tiền bảo hiểm hay không chỉ là phán đoán, vậy mà Ogiwara lại tỏ vẻ như đã biết hết để gài bẫy anh ta. Thắt cà vạt màu xám, một Ogiwara ghê gớm đang nhìn chăm chú vào Iwai.

❀ ❀ ❀

[1] Một tỉnh lớn cách Tokyo về phía Nam khoảng 300km, nằm giữa Tokyo và Osaka.

[2] Ở Nhật có tập quán là trước cửa nhà sẽ có biển ghi tên họ chủ nhà, có nhiều nhà chỉ ghi họ của chồng vì sau khi kết hôn phụ nữ đổi họ theo chồng, có nhiều nhà ghi hết cả họ tên các thành viên trong gia đình. Ở đây nhà Natsuko có hai vợ chồng và một đứa con nên biển tên ngoài cửa có ba cái tên.

[3] Hán tự là chữ “Hạnh” trong “hạnh phúc” và chữ “Nhất”.

[4] Bánh gạo giòn truyền thống của Nhật, rất được ưa chuộng trong đời sống hàng ngày. Chủng loại của senbei rất phong phủ, từ bình dân đến cao cấp đều có.

[5] Pachinko là một hình thức trò chơi có thưởng rất được yêu thích ở Nhật, trong đó phổ biến nhất là loại pinball.

[6] Một loại cây có lá hình rẻ quạt.

[7] Nguyên văn là Floating action pen, một dạng bút dành cho trẻ em, thân bút được thiết kế thêm cửa sổ trong đó có mô hình nhà cửa, xe cộ hoặc con vật có thể di chuyển qua lại (float).

[8] Đây là hình ảnh đại diện của Captain Kentucky, xuất hiện trên mọi biển quảng cáo của nhãn hiệu gà rán KFC.

[9] Higashi ở đây có nghĩa là “phía đông”.

[10] Gakuen ở đây nghĩa là “học viện”. Ga Oizumi-gakuen nghĩa là ga tàu điện ngay gần Học viện Oizumi.

[11] Seibu-Ikebukuro là tuyến tàu điện nối ngoại thành với nội thành là ga Ikebukuro, một trong những ga trung tâm ở Tokyo, do tập đoàn Seibu khai thác.

[12] Imo-yokan là một loại bánh truyền thống của Nhật, làm từ khoai lang, ăn có vị thanh mát. Funawa là một hiệu bánh lâu đời chuyên bán bánh truyền thống, được thành lập năm 1902.

[13] Một loại bánh có nhân tương tự như bánh gối.

[14] Lục pháp toàn văn là cuốn sách có đăng đầy đủ sáu bộ luật của Nhật, bao gồm: Hiến pháp Nhật Bản, luật dân sinh, luật thương mại, luật hình sự, luật tố tụng dân sự, luật tố tụng hình sự.

[15] Một loại bánh truyền thống của Nhật, được cắt thành hình khối chữ nhật. Uiro được làm từ bột gạo và đường, nhai có cảm giác dẻo, có nhiều vị như hạt dẻ, đậu đỏ, quýt, dâu, trà xanh...

[16] Một trong những đặc sản của vùng Nagoya. Miso-katsu là món thịt heo bọc bột chiên giòn rưới nước sốt làm từ miso.

g trí hình đồ chơi chạy trôi bên trong[*]. Tôi là kẻ nghiện sưu tầm, có một bộ sưu tập đến hai trăm chiếc bút mà chỉ cần dốc ngược lại thì tấm phim bên trong sẽ di chuyển, khiến bức tranh thay đổi. Chiếc bút mà tôi dùng lúc đó có chiếc ô tô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nozomi Katsura

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.