Gai Hướng Dương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
1

❊ ❊ ❊

Cái này khiến tôi rất lo lắng đấy.

Cho dù người ta bảo là do bị nhầm số đăng ký thì tôi vẫn tự hỏi có thật thế không. Tôi không chấp nhận được.

Đây là việc không chấp nhận chuyện nhầm lẫn.

Chỉ cần nhìn qua, tôi đã biết đây không phải là bé Cookie nhà tôi. Dù cùng một giống chó hay màu lông giống nhau thì vẫn hoàn toàn khác nhau đấy nhé.

Vâng. Nhân viên bên ấy có đem quà đến thăm tôi.

Cũng có xin lỗi tôi nữa.

Người ta bảo là sẽ chú ý để không xảy ra chuyện này một lần nữa.

Làm thế nào mà cô bảo tôi tin họ được?

Rời khỏi hội ư?

Tất nhiên là tôi cũng đã nghĩ đến việc này, nhưng ngoài ra không có nơi nào khác. Tôi hết cách rồi.

Tại sao lại thế nhỉ?

Những người sống một mình đến tham gia nhiều lắm. Tôi nghĩ nếu có nhiều cơ sở giống như nơi đó, đem thú cưng về chăm sóc, nuôi dưỡng sau khi người chủ qua đời, thì tốt biết mấy.

Có nhiều cơ sở nhận chăm sóc thú cưng trong lúc chủ nằm viện lắm. Nếu tôi có sang thế giới bên kia thì nơi đó sẽ là chõ ở của bé Cookie, tôi nghĩ cho bé làm quen trước sẽ tốt hơn nên lần này mới đem đến hội gửi.

Trước khi nhập viên, hội sẽ cho người đến đón bé, sau đó sẽ trả bé về. Tôi cũng phải chuẩn bị nhiều thứ trước khi vào viện nên dịch vụ này rất tiện, sau khi ra viện, cũng không cần phải đi đón bé về, đỡ rất nhiều công sức. Rồi hằng ngày đều có ghi chép lại nên tôi cũng biết rõ tình trạng sức khỏe của bé.

Vâng. Tôi rất hài lòng với dịch vụ hiện tại của hội. Vất vả cho mọi người quá.

Tuy vậy, cho dù dịch vụ có tuyệt vời đến đâu đi nữa mà trả nhầm bé cưng về thì cũng vô ích mà thôi.

Bên đó có giải thích là hết sức ngẫu nhiên mà có hai bé Toy poodle cùng màu lông được gửi đến cùng ngày. Nghe vậy càng không yên tâm, đúng không nào?

Tôi có đến kiểm tra cơ sở một cách đột xuất đó.

Vâng. Nếu báo trước thì làm sao biết được bình thường họ chăm sóc thế nào.

Tình hình thế nào ư?... Cũng giống như lúc tôi được đi thăm quan trước khi gia nhập hội. Mỗi bé có một khu riêng, khá là rộng, được quây lại. Rất sạch sẽ, thức ăn cũng đầy đủ.

Nhưng nói chuyện với người đại diện thì tôi lại càng thêm bất an.

Là bà Natsuko đó.

Xức nước hoa nồng nặc như vậy mà cũng làm người đại diện được ư?

Đúng là thế, người đại diện không phải là người chăm sóc các bé một cách trực tiếp, nhân viên khác sẽ làm việc đó.

Cái đó tôi hiểu rất rõ.

Tôi có đứng nói chuyện với bà Natsuko một lát, nhanh thôi, nhưng tôi nhìn ra được bà ta ghét động vật. Người yêu động vật chúng tôi hiểu nhau lắm chứ.

Tôi biết đây là kinh doanh chứ không phải là tổ chức thiện nguyện, người không yêu động vật cũng có thể trở thành người đại diện.

Nhưng tôi lại có ác cảm một cách rất tự nhiên với bà Natsuko này.

Trông bà ta cứ quái quái thế nào ấy.

Cái gì ư? Mọi thứ.

Có vẻ như người này không có một cuộc sống bình thường.

Cái tôi nói là quái quái không phải là gu ăn mặc của bà ta.

Bà có hiểu tôi đang nói gì không đấy?

Bà đã bao giờ gặp bà Natsuko chưa?

Nếu vậy, bà không hiểu tôi muốn nói gì sao?

“Bà Noguchi Noriko bảo như thế đấy.”

Tôi đang kể cho Miyuki nghe chuyện lúc tôi đi đến ga Naka-Karuizawa tuần trước. Miyuki rót bia vào cốc cho tôi.

“Chị Miyuki, cái này ngon thật đấy. Pa tê gan ngỗng thật là tuyệt vời.”

“Gần đây, tôi đang chuyên tâm với chuyện ăn uống. Bỗng nhiên một ngày tôi nghĩ không biết mình còn được ăn mấy bữa nửa, thế nên càng trân trọng từng bữa ăn hơn. Cũng không còn quá chú ý vào lượng calorie hay muối nữa, thích ăn gì thì ăn nấy thôi. Tham khảo công thức trên mạng rồi thử nấu mấy món, cũng vui phết đấy.”

Bảo phải xem lò nướng sao rồi, Miyuki rời đi. Tôi nhìn dáng vẻ bận rộn trong bếp của chị ấy. So với chín năm trước khi còn làm việc ở văn phòng, giờ trông chị ấy tròn trịa hơn. Sau khi nghỉ việc ở văn phòng, chị ấy cùng chồng mình chuyển đến sống trong khu này, nơi từng ngôi nhà được xây san sát cạnh nhau. Mới nhìn qua thì khu này cũng không khác gì các khu dân cư khác, nhưng ở đây, mỗi ngôi nhà đều có đường dây nóng nối với khu trung tâm, chỉ cần nhấn nút thì sẽ có bác sĩ trực sẵn chạy tới ngay. Khu này, lúc người ta khỏe mạnh thì đảm bảo được tính riêng tư như ở nhà mình, còn lúc đau ốm cần người chăm sóc, nhân viên của trung tâm sẽ đến cung cấp nhiều dịch vụ khác nhau.

Chồng của chị Miyuki sống ở đây được hai năm thì qua đời. Sau đó, Miyuki vẫn tiếp tục sống ở đây một mình, cũng hơn năm năm rồi. Tôi hỏi chị ấy có thấy cô đơn không thì chị ấy bảo ở đây cũng có bạn mà. Chị ấy kể là mình làm vườn này, tham gia các câu lạc bộ do khu tổ chức, nấu ăn, rồi đan len này nọ, cuộc sống khá thú vị.

Về phần tôi, sau khi chuyển sang làm việc bán thời gian ở Văn phòng luật Ogiwara, cứ hai tháng một lần tôi lại đến thăm chị ấy, ăn mấy món chị ấy nấu, ngồi nói chuyện trên trời dưới đất. Từ hai năm trước, tôi chỉ nhận những vụ liên quan đến lập di chức hoặc những khách hàng muốn được đích thân tôi tư vấn mà thôi. Giờ Isozaki đã thành người đại diện cho Văn phòng luật Ogiwara, mỗi lần nhận được điện thoại từ cậu ấy, nghe thấy câu “Có việc nhờ chị rồi”, là tôi vui lắm. Nhưng tôi không nói điều này cho ai biết.

Miyuki quay lại, bảo: “Thịt phải chờ thêm chút nữa nhé!”, và muốn nghe tình hình của Natsuko.

Tôi kể cho Miyuki nghe: “Natsuko giờ thành bà lão quái gở lắm. Đúng là không còn đi giày cao gót và mặc váy ngắn nữa, nhưng hai tay tổng cộng có sáu ngón đeo đầy nhẫn đính đá quý to. Có lẽ là ăn nên làm ra.”

“Ý tưởng nhận chăm sóc thú cưng ngắn hạn, rồi khi chủ mất đi sẽ chăm sóc cho chúng đến suốt đời thật là hay. Trong mấy người sống ở đây, cũng có nhiều người mang nỗi lo ấy đấy. Nhưng đó là ý tưởng của Natsuko phải không nhỉ? Trước đây đúng là có người tố cáo bà ta đá thú cưng của mình mà. Natsuko và dịch vụ chăm sóc thú cưng, thấy có vẻ không liên quan mấy nhỉ?”

“Bà ta nói đây là ý tưởng của mình nhưng chẳng biết được có thật hay không. Nếu việc chăm sóc thú cưng đã có nhân viên làm, bà ta không hề làm gì thì có lẽ là đúng. Bà ta bảo là mùi nước tiểu hôi quá nên tránh hết sức không đi vào khu chăm nuôi thú, còn xức nước hoa nồng nặc nữa.”

“Đưa nhầm chó đúng không nhỉ? Chủ nuôi là bà Noriko chắc tức giận lắm, nhưng cũng đem trả rồi nhỉ, xin lỗi cũng làm rồi. Natsuko nhờ luật sư Tetsuko chuyện gì vậy?” Chị ấy hỏi với giọng nghi hoặc.

“Muốn tôi khiến người khiếu nại là bà Noriko phải im lặng. Nguyên văn lời của Natsuko như sau: “Lấy luật pháp ra dọa cho bà kia im mồm đi hộ tôi. Tôi kinh doanh chân chính mà cứ bị tin đồn vớ vẩn thế này thì phiền phức quá.” Tôi có hỏi thăm xung quanh thì người ta vẫn chưa nghe nói gì đến chuyện khiếu nại của bà Noriko. Bà ấy sống trong một căn nhà khá đẹp, cũng không nghe nói gặp khó khăn gì về tiền bạc, nên có vẻ như không phải kiểu cố tình đòi tiền bồi thường. Tôi cũng đề nghị trả lại toàn bộ tiền hội phí để bà ấy rời khỏi hội nhưng bà ấy không đồng ý, bảo là vì không có nơi nào có dịch vụ như ở đó. Điều bà ấy muốn là có thể an tâm gửi bé Cookie, nên tôi mới giải thích là đã có hai người cùng kiểm tra quy trình, chó cùng một giống sẽ được tách ra chăm sóc, nhưng bà ấy vẫn không chấp nhận.”

Lò nướng báo hiệu đã xong, Miyuki lại mất hút trong bếp. Tôi đưa mắt ngắm cái giá để những món đồ lưu niệm khi đi du lịch. Những chiếc hộp bằng gốm hay búp bê, mấy thứ đồ nho nhỏ được bày biện trên giá. Chị ấy cũng thường mua các đồ văn phòng phẩm nước ngoài để tặng tôi. Mỗi lần nhận được quà lưu niệm từ Miyuki, tôi đều nghĩ hay là mình cũng làm một chuyến du lịch tìm mua văn phòng phẩm, nhưng đến giờ vẫn chưa thực hiện được. Tôi vẫn chỉ dừng ở mức tìm hiểu giá thuê phòng khách sạn ở nước ngoài qua mạng, rồi mua sách hướng dẫn du lịch, mở bản đồ ra xem. Trong lúc lật cuốn lịch tính xem nên đi vào lúc nào, tôi thường bị suy nghĩ trong lúc mình đi nếu có khách hàng nhờ tư vấn thì sao chiếm hữu, thế rồi lại tặc lưỡi năm sau hãy đi. Cứ lặp đi lặp lại như thế, tuy tinh thần muốn đi vẫn còn đó, nhưng thể lực và lòng nhiệt tình cứ giảm dần đi, khiến tôi cũng có chút sốt ruột. Tôi liền lấy cớ thật ra mình cũng chẳng muốn đi đến mức ấy để giúp bản thân bình tâm lại.

Miyuki bưng món gà nướng ra, bắt đầu cắt nhỏ.

Tôi hỏi: “Chị có từng nghĩ nếu mình và chồng đi du lịch với nhau nhiều hơn thì tốt biết mấy không?”

“Đi du lịch à? Ừm, trường hợp của tôi có lẽ là vừa đủ, nếu đi du lịch với nhau thêm một năm nữa, có khi chúng tôi ly hôn rồi cũng nên. Luật sư, chuyện này không phải để cười đâu. Ly hôn ở tuổi trung niên hay xế chiều đều bi thảm cả. Tôi hầu như làm việc liên tục, thời gian ở cùng chồng không nhiều, như thế mới là tốt đấy, vì có khoảng thời gian không phải chạm mặt nhau thì mới có chuyện để kể với nhau. Mỗi ngày đều ở cùng nhau trong một căn nhà hẹp thì chẳng có việc gì mà đối phương không biết cả, nên chả có gì để mà nói với nhau. Du lịch cũng thế thôi, không phải lúc nào cũng ồ à cảm thán, mà còn có những khoảng trống, ví dụ như lúc chờ thức ăn được đưa lên, di chuyển trên xe buýt, hoặc là xếp hàng. Những lúc ấy, nói chuyện là con số không.” Chị ấy đưa tay lên làm hình số không. “Không nói chuyện cũng chẳng phải là chuyện gì đau khổ lắm, nhưng thế cũng là gần tới cực hạn rồi. Tôi nghĩ là ông trời đã tính toán để chia cắt chúng tôi đúng lúc.”

Miyuki quay mặt nhìn lên giá để đồ lưu niệm. Khác với lời nói, khuôn mặt nhìn nghiêng của chị ấy lộ rõ vẻ buồn bã. Miyuki là người phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuổi, một lần nữa tôi cảm nhận được điều này.

Miyuki bảo tôi mở chai rượu vang đỏ, lúc rót vào ly, hương rượu thơm nồng tỏa ra. Ngay sau đó, tôi bắt đầu ăn món gà nướng được Miyuki chia phần, vị đậm và cay như thể được ướp nhiều gia vị.

Miyuki bảo: “Vào ban ngày, lúc người ta đang làm việc, mình uống rượu sao mà ngon thế không biết, cảm giác như muốn cười hihihi ấy. Luật sư, cô có hiểu không?”

“Hiểu chứ.” Tôi đáp, gật mạnh đầu.

“Lúc nãy có kể về bà Noriko ấy, chuyện của Cookie, chuyện của Natsuko, chuyện của hội, thật ra có lẽ không liên quan với nhau. Bà ấy bảo muốn yên tâm gửi Cookie nghĩa là với tình trạng hiện tại, bà ấy không yên tâm. Cái sự không yên tâm ấy, tôi nghĩ căn bản không phải là đối với hội. Bà ấy không chịu nổi sự bất an khi chờ đón cái chết của chính mình nên mới chuyển đối tượng sang hội. Tôi nghĩ thế đấy.

“À. .. cũng có thể là thế.”

“Ai cũng bất an thôi, nhưng bà Noriko có lẽ là người mang nỗi bất an đặc biệt lớn.”

“Vâng, có lẽ là vậy.”

Miyuki lấy khăn giấy lau miệng rồi mới hỏi tiếp: “Hội đó chỉ nhận chó thôi sao?”

“Mèo cũng nhận. Cơ sở chăm sóc hoàn toàn khác nhau. Mấy chú chó con, mèo con dễ thương lắm.”

“Dễ thương nhỉ, thú cưng ấy. Không nói được cũng là chuyện tốt, tuyệt nhất là chẳng gắt gỏng như con gái mình.”

Ăn xong món tráng miệng là bánh táo, hai chúng tôi dọn dẹp bát đĩa. Ngoài ly thủy tinh uống rượu, mấy thứ khác, tôi đều bưng vào bếp để Miyuki cho vào máy rửa bát. Lúc cho bát đĩa vào khay, Miyuki bảo: “Lúc nãy tôi cũng nói rồi, dù sao thì ý tưởng về cái hội này cũng khó có thể là do Natsuko nghĩ ra. Có bóng dáng của đàn ông không?”

“Phó đại diện là một người đàn ông, là ý tưởng của ông ta cũng nên.”

“Là người thế nào?”

“Độ tứ tuần, có vẻ rụt rè, trông như là tùy tùng của Natsuko ấy.

“Bản thân chuyện kinh doanh đó không có vấn đề gì đúng không?”

“Vâng. Tôi cũng kiểm tra hợp đồng với các hội viên rồi, hoàn toàn nghiêm chỉnh. Hội viên có thể rời khỏi hội bất cứ lúc nào, còn có thể được trả lại tiền hội phí nữa. Ngay từ bây giờ, người chủ còn có thể chọn để thú cưng của mình chết nhẹ nhàng hay không, trong trường hợp sau khi người chủ qua đời, thú cưng bị mắc bệnh không chữa được.”

“Ừm,” Miyuki dừng tay, “cái chết êm ái cho thú cưng... Đó cũng là vì suy nghĩ cho sự đau khổ của người chủ thôi. Luật sư có bao giờ nghe chuyện thú cưng tự sát chưa? Dù vật vã khổ sở thể nào thì bản năng của loài vật vẫn là tìm đường sống.”

Có lẽ chỉ có con người mới để ý đến cách chết như thế nào thôi. Là nhân quả.

Miyuki bấm nút khởi động máy rửa bát, tiếng nước chảy vang lên trong máy. Tôi quay lại bàn rót rượu vào cốc thì Miyuki bảo: “Cái này dành cho luật sư.” Rồi chị ấy đặt mấy tờ rơi lên bàn.

“Cái gì vậy?”

“Là tờ rơi quảng cáo của khu này, đông phết đấy, bao nhiêu người xếp hàng chờ để vào, nghĩa là cũng có nhiều người đang đợi cái chết nhỉ?” Chị ấy đưa tay lên che miệng cười. “Nếu muốn đặt chỗ thì làm sớm đi nhé. Ở đây có hai bộ, một bộ là cho ông Sakaguchi. Tôi thấy hai người sống cùng một nhà hay hai nhà khác nhau đều được hết.”

Tôi đang thừ người ra thì Miyuki đưa hai tay lên áp vào má mình. “Hình như tôi say rồi, người cứ lâng lâng ấy. Có lẽ là tôi nhiều chuyện, nhưng mà mỗi lần luật sư Tetsuko đi dạo trong khu này đều có vẻ mặt rất hứng thú nên tôi mới cho rằng cô cũng muốn chuyển vào sống ở đây. Tôi biết luật sư có căn hộ cao cấp, nhưng cứ đề phòng thế thôi.”

“Vậy à... Nhưng tại sao lại có ông Sakaguchi?”

“Tôi nghĩ bạn thân của luật sư Tetsuko chính là anh Sakaguchi, không phải sao? Nghe bảo là nhiều người cùng đăng ký với bạn mình lắm, luật sư ạ. Không phải tôi có ý bảo hai người hãy quay lại đâu. Hay là hai người đã làm thế từ lâu rồi. À, trông cô kinh hoàng đến mức đó thì chắc là không phải nhỉ. Được rồi, được rồi, không thích nói thế chứ gì. Nhưng cô cũng phải công nhận đó là một người bạn vô cùng thân thiết đúng không. Cho nên, cứ xem xét nhé!”

Miyuki đẩy mấy tờ rơi về phía này, tôi chậm chạp đưa tay ra.

2

“Bài nói chuyện của tôi hôm nay đến đây là kết thúc. Mười lăm phút còn lại dành cho việc trả lời câu hỏi nhé. Có ai muốn hỏi gì không?”

Bốn, năm cánh tai giơ lên. Tôi chỉ vào một anh chàng đang mặc áo vest ngồi ở giữa. Anh ta đứng lên, cúi đầu chào tôi. “Như luật sư vừa nói, đối với luật sư dân sự thì kỹ năng lắng nghe còn cần thiết hơn cả kỹ năng nói chuyện. Vậy thì làm thế nào để có thể luyện thành thạo kỹ năng lắng nghe ạ?”

“Vâng, mời anh ngồi.” Tôi đưa tay mời người đặt câu hỏi ngồi xuống.

Sau khi tôi bán nghỉ hưu, đã nhận được một số lời mời đi diễn thuyết. Ban đầu tôi cũng rụt rè không muốn nhận, nhưng sau đó không từ chối được lời mời của một người bạn làm luật sư đã từng giúp mình trước đây nên tôi mới đồng ý một lần. Sau đó thì dần thành ra nhận hết.

Hôm nay cũng có khoảng năm mươi người đến nghe bài nói chuyện chán ngắt của tôi, nghe nói họ đều đang nghĩ đến việc đi học trường luật. Buổi diễn thuyết cũng được sắp xếp vào lúc tám giờ tối để họ có thể tham dự sau giờ làm.

Gần đây, cứ đến tối là đầu óc tôi mụ mị cả đi. Ngay bây giờ, não cũng không hoạt động trơn tru lắm. Đổi tay cầm micro, tôi đáp: “Đây là một câu hỏi hay. Bao giờ tôi cũng nói, các anh chị tự suy nghĩ thử xem. Giả sử tôi là một cựu vận động viên bơi lội, còn các anh chị là những vận động viên bơi lội đang hướng đến kỳ Olympic. Tôi dạy các anh chị rằng để đạt được thành tích tốt trong môn bơi sải thì khi đổi hơi, đầu phải ngẩng lên hai mươi độ, tay phải giơ lên năm mươi lăm độ mới tốt. Thế các anh chị có hỏi tôi là làm thế nào để có hai mươi độ, năm mươi lăm độ không? Làm thế nào? Nếu vừa nhìn gương vừa luyện tập có được không? Nếu xem đi xem lại các vận động viên hàng đầu tập luyện thì có được không? Đó chính là cái mà bản thân phải suy nghĩ, kỳ công tìm ra phương hướng cho mình. Xin mời các anh chị tự mình suy nghĩ! Cho đến bây giờ, các anh chị đi học ở trường hoặc đi học thêm, các thầy cô sẽ bảo các anh chị giải các bài tập này đi. Cứ làm theo như thế là các anh chị có thể vượt qua các kỳ thì. Cho nên các anh chị đã quen với việc đến cả đề bài cũng được chuẩn bị cho. Mục tiêu cũng vậy, đề bài cũng vậy, là những thứ mà bản thân mình phải tự tìm kiếm. Đây chính là câu trả lời của tôi. Câu hỏi tiếp theo?”

Không ai giơ tay cả. Tôi biết chắc chắn sẽ bị hỏi câu này cho nên lúc nào tôi cũng trả lời là hãy tự mình suy nghĩ. Thế là sẽ không ai đặt câu hỏi tiếp theo nữa, họ chần chừ vì cho rằng có lẽ câu hỏi của mình cũng sẽ bị giải đáp bằng một câu như thế.

Bên góc trái có một cánh tay giơ lên, là Isozaki. Thấy mới nhớ là cậu ta có gửi email cho tôi bảo tôi nay có thể sẽ đến nghe tôi diễn thuyết. Cậu ta bắt đầu vào nghe từ lúc nào nhỉ? Tôi chẳng biết gì cả. Tôi đưa mắt ra hiệu bảo cậu ta bỏ tay xuống đi, ngược lại cậu ta càng giơ tay cao hơn. “Tôi sẽ không trả lời câu hỏi của người quen.” Tôi nói với một cái nhìn sắc bén hết mức có thể. Isozaki lộ vẻ ngạc nhiên, tay vẫn giơ lên, nhìn quanh hội trường như muốn nói chẳng ai hỏi cả nên tôi hỏi cũng được mà.

“Còn ai muốn đặt câu hỏi nữa không?” Tôi hỏi các thính giả nhưng người dám giơ tay lên chỉ có mình Isozaki.

Không còn cách nào khác, tôi chỉ cậu ta. “Xin mời!”

Isozaki đứng thẳng dậy, hỏi...”Điều tuyệt vời của nghề luật sư là gì ạ?”, rồi ngồi xuống.

Tôi trợn mắt, câu hỏi gì đây. Điều tuyệt vời của nghề luật sư là... hình như không có.

Tôi trả lời: “Đây là câu hỏi được đặt ra với tiền đề nghề luật sư là một nghề tuyệt vời. Tôi thì không cảm thấy như thế nên xin phép đặt câu hỏi ngược lại. Luật sư Isozaki thấy nghề này tuyệt vời ở chỗ nào vậy?”

Ấn tay lên cà vạt, Isozaki chậm rãi đứng dậy, đáp: “Là giúp đỡ được người khác. Là cứu giúp những người gặp khó khăn.”

Tôi bất giác cười khổ. Có vẻ như Isozaki đã trở thành một luật sư bình thường. Tôi nhìn khắp các thính giả, hầu hết đều là thanh niên hai, ba mươi tuổi, nhưng cũng có những phụ nữ trạc tứ tuần và đàn ông tuổi năm mươi. Tôi thấy sợ hãi nếu những người này cũng mang suy nghĩ giống như Isozaki mà muốn trở thành luật sư.

Tôi nói với Isozaki: “Xin mời anh ngồi xuống!”, rồi mới bắt đầu trả lời câu hỏi. “Giúp đỡ người khác khiến ta cảm thấy rất thoải mái. Cứu người gặp khó khăn sẽ được họ biết ơn, ta cũng thấy vui vẻ. Để được như thế, chúng ta cố gắng hết sức cho sự nghiệp luật sư cũng tốt thôi. Tôi không hề phủ nhận điều đó. Có lẽ đó là... tật xấu của tôi, nhưng hãy lùi lại một chút, nhìn toàn thể xem sao nhé. Chúng ta chỉ có thể thực hiện nguyện vọng của một bên thôi, hoặc nguyên cáo, hoặc bị cáo, sẽ thua. Cũng có người cho rằng luật sư là phải bảo vệ lợi ích của khách hàng, và cũng có người kiên định đi theo đường lối đó. Tuy nhiên, không phải lúc nào điều khách hàng nói cũng là có lý, có rất nhiều trường hợp, chúng ta có thể nhận biết một cách rõ ràng rằng khách hàng hoàn toàn sai. Đấy chính là nghề luật sư. Tôi nghe nói các anh chị là những người đang hướng tới mục tiêu trở thành luật sư, cho nên tôi cũng cần phải nói cả những điều có vẻ chướng tai. Đây là công việc mà các anh chị có thể sẽ phải biện hộ cho những kẻ chẳng ra gì, cũng như có khi phải chống lại những người chân chính.”

Tôi ngừng lại. Im lặng. Một tiếng xì xào cũng không có. Có người cụp mắt xuống tránh ánh mắt tôi, có người khoanh tay nhìn lên trời, có người ngồi ngây ngốc.

Nhìn quanh thính giả một lúc, tôi mới nói tiếp: “Có lẽ tôi đã khiến các anh chị thất vọng. Điều tôi muốn nói là bất cứ công việc nào cũng vậy, có niềm vui cũng có sự vất vả. Mong các anh chị biết cho rằng trên đời không có công việc nào chỉ toàn niềm vui cả. Công việc mà niềm vui càng to lớn thì thay vào đó, sự cực khổ cũng tương xứng. Bất cứ nghề nào cũng vậy, nếu đã hướng tới thì cần phải giác ngộ. Là luật sư, cần phải giác ngộ răng nhận được lòng biết ơn từ khách hàng bao nhiêu thì cũng nhận được sự căm ghét từ phía đối địch bấy nhiêu. Tiếp nhận được cả kết quả tốt lẫn kết quả xấu thì mới là người trưởng thành. Hết giờ rồi nhỉ!”

Tôi đưa mắt sang nhìn người phụ trách, anh ta gật đầu.

Tôi khép lại buổi nói chuyện: “Những người nghĩ rằng mình đã giác ngộ đủ, hãy thử cân nhắc việc vào học ở trường luật này. Hôm nay, cảm ơn các anh chị đã đến tham dự.”

Một tràng pháo tay nhiệt liệt vang lên khiến tôi cũng bất ngờ. Cúi người chào, tôi tắt micro đi. Thính giả dần dần rời khỏi phòng. Tôi tháo kính ra, thu dọn tài liệu cho vào cặp.

“Luật sư Tetsuko đúng là samurai đấy.”

Tôi ngẩng mặt lên thì thấy Isozaki đang đứng bên cạnh. Cậu ta giả như đang cầm kiếm, hỏi: “Các hạ có giác ngộ không?”

“Iso-kun thì sao? Có không?”

Khuôn mặt cậu ta nghiêm túc lại, ra vẻ suy nghĩ rồi mới đáp: “Tôi không làm được. Xin lỗi, tôi vẫn chưa được chín chắn.”

Isozaki mời tôi ăn tối, cuối cùng lại dẫn đến quán rượu. Lúc cụng ly, tôi bảo: “Nếu tôi ngủ thì cậu cử tống vào taxi là được.”

“Chị buồn ngủ à?”

“Ừm.”

“Chưa đến mười giờ mà.”

Tôi thờ một hơi thật dài: “Đối với tôi là khuya rồi đấy.”

“Buổi sáng chị dậy sớm sao?”

“Đúng thế đấy,” tôi gật đầu. “Tôi cứ tự hỏi sao người lớn tuổi lại dậy sớm thế nhỉ, giờ thì đến lượt mình. Tại sao nhỉ? Hay là vì thuận theo vòng quay của mặt trời sẽ đỡ mệt hơn.”

“Có thể đó là quy luật của tự nhiên rồi. Mặt trời mọc thì dậy làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi.”

Isozaki uống bia ngon lành, hết lại rót thêm. Tôi bắt đầu ăn món nhắm khai vị. Lâu rồi tôi mới lại đến quán rượu kiểu này, cho nên cũng lâu rồi mới ăn lại món mozuku[[1]].

Isozaki kể: “Thật ra hôm nay tôi tính đi cùng Akiyama, nhưng cô ấy phải đi gặp khách hàng mất rồi, người ta chỉ rảnh mỗi hôm nay. Cô ấy đến nghe được thì hay biết mấy, chuyện về sự giác ngộ ấy. Tôi thì nhìn nhưng cứ xem như không thấy. Khi khách hàng của tôi thắng nhưng cái lý lại thuộc về phía bên kia, tôi cố gắng để không nghĩ tới nó. Akiyama là một luật sư háo thắng, chủ trương phải nắm bắt được yếu tố thắng lợi khi ra tòa. Đúng là đối với kiện tụng thì có thắng cũng có thua, cho nên nếu câu nệ chuyện đó thì cũng không sao, nhưng mà...”

“Nhưng mà sao?”

“Có những khách hàng dù thua cũng thỏa mãn, đúng không? Cũng có người, dù thắng nhưng mất cả gia đình và bạn bè, nhỉ? Tôi cho rằng thay vì để ý đến tỷ lệ thắng kiện, nỗ lực khiến khách hàng hài lòng vẫn tốt hơn.”

Trước khi bán nghỉ hưu một năm, tôi dồn sức vào việc phỏng vấn tuyển dụng luật sư, với ý định tuyển thêm một người nữa ngoài Isozaki, nhưng vì thiếu cái này hay cái khác mà vẫn chưa tuyển được. Nghĩ đến tuổi của mình không cho phép chần chừ nữa, tôi càng tập trung cho việc tìm người hơn. Lúc phỏng vấn Akiyama, tôi nhìn ra được đây là một cô gái có chỉ tiến thủ rất cao, làm luật sư học việc một vài năm, có lẽ cô ta sẽ ra riêng ngay, nên tôi đánh dấu chéo không chọn. Nhưng sự lanh lợi khi trả lời câu hỏi, khả năng nắm bắt câu chuyện nhanh nhạy của cô ta đã gây ấn tượng với Isozaki. Tôi bày các dữ liệu ra, bảo là không nên chọn Akiyama, nhưng Isozaki không chịu. Tôi nghĩ người kế thừa văn phòng luật này là cậu ta, trước khi tôi bán nghỉ hưu, còn cự tuyệt người mà cậu ta muốn tuyển thì chẳng ra sao nên mới rút lại ý kiến.

Tôi ngắm khuôn mặt nghiêng của Isozaki. Làn da căng bóng của người trẻ tuổi đã trở nên tái đi, dưới cầm đã tích thêm mỡ, có thể do vậy mà khuôn mặt có vẻ to ra. Thời gian không chừa một ai, kể cả Isozaki.

Sau khi chia tay cô bạn gái ở Nagoya, lsozaki đã kết hôn với một cô gái sinh ra ở Tokyo, sống ở Tokyo luôn. Hai vợ chồng trải qua quá trình điều trị khó khăn mới sinh được một cô con gái vào năm ngoái. Đây là một ông bố yêu chiều con hết mực.

Tôi suýt buột miệng nói “Tôi đã bảo rồi mà, nhưng kịp kìm lại, chỉ bảo: “Làm người đại diện cho văn phòng cũng vất vả nhỉ!”, rồi đưa bia lên uống.

Các món lần lượt được đưa lên, chúng tôi ăn uống ngon lành.

“Nói mới nhớ,” bỗng Isozaki dừng đũa. “Có vụ kiện phải nhờ đến sự có mặt của luật sư Ogiwara nên tôi mới có dịp gặp lại, bây giờ anh ấy chỉ thích đi câu. Chúng tôi đang lên kế hoạch đi câu ở biển, nếu được... A, chị có vẻ không hưởng ứng nhỉ, được rồi, tôi không mời nữa. Luật sư Ogiwara bảo hiện tại, với anh ấy, đi câu với cháu mình là điều tuyệt vời nhất.”

“Vậy sao.”

Chắc là Ogiwara quên rằng anh ấy từng nói với tôi rằng, điều anh ấy không muốn nhất là trở thành một ông lão suốt ngày quẩn quanh với cháu. Người không có con, tất nhiên cũng không có cháu như tôi, nghe vậy cũng thấy tủi thân, nhưng chỉ là thoáng qua. Chuyện không thể làm được mà cứ băn khoăn suy nghĩ thì thật là lãng phí tâm trí.

Chẳng biết lúc nào đã chuyển sang vẻ mặt nghiêm trang, Isozaki nói: “Luật sư Tetsuko, về bài diễn thuyết lúc này đó, tôi nghe thì thấy đây đúng là luật sư Tetsuko, rất ngầu, rất công tâm... mang tinh thần samurai. Thế là tôi mới nảy ra một câu hỏi khá ngây thơ. Chị có thấy thỏa mãn khi trở thành luật sư không? Thế nào ạ? Đây có phải là câu hỏi ngu ngốc của một samurai cấp thấp chưa đủ độ giác ngộ không?”

Tôi vừa ăn món cá nướng vừa sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. Đặt đũa xuống, tôi đáp: “Tôi thấy... cảm ơn nghề nghiệp. Tôi cũng chỉ là ngẫu nhiên chọn nghề này mà thôi. Nhưng giờ tôi muốn cảm ơn vị thần nghề nghiệp, vị thần nghề luật sư, hoặc bất cứ vị thần nào khác vì điều này. Lúc còn trẻ, không, cả lúc trưởng thành, tôi luôn chịu đựng bệnh trống vắng. Thỉnh thoảng khi nỗi trống vắng đè nặng, cả trái tim, cả thân thể tôi đông cứng lại, không cử động được. Trở thành luật sư, được gặp nhiều người, nghe câu chuyện của họ, tôi mới nhận ra đấy. Chẳng phải riêng tôi, mà ai cũng có nỗi niềm trong lòng, chỉ là không nói ra mà thôi. Cho dù cực khổ đến đâu, trống trải đến đâu đi nữa thì vẫn phải sống để đón ánh nắng ngày mai. Biết được như thế, tôi thở cũng thấy thoải mái hơn. Rồi tôi được thấy sức mạnh áp đảo của cái chết, đó là khi tôi bắt đầu nhận công việc giúp lập di chúc. Tôi nhận ra chỉ cần được sống thôi đã là điều tuyệt vời rồi. Cần phải cảm tạ ông trời vì ngày hôm nay mình vẫn được sống, chứ không phải là than vãn. Hiểu được điều đó là nhờ công việc luật sư, cho nên tôi thấy biết ơn.”

Lại cầm đũa lên, tôi ăn món sò điệp nướng tương. Cảm thấy muốn uống rượu Nhật, tôi cầm thực đơn lên, giở đến trang đồ uống thì hoa cả mắt không biết chọn cái nào, cuối cùng tôi chọn loại rượu có cái tên nghe khả buồn cười là “joppari[[2]]”.

Quay sang Isozaki, tôi thấy cậu ta đang khóc nên mới hỏi: “Tại sao cậu khóc vậy?”

“Tôi có khóc đâu.”

“Rõ ràng là đang khóc mà. Khóc gì đấy?”

Đặt cốc xuống bàn rồi lấy tay lau nước mắt, cậu ta đáp: “Lời của chị, đi thẳng vào tim tôi.”

“Cậu vẫn mít ướt vậy hả? Mau nước mắt như vậy có cản trở công việc không?”

“Có lẽ là có.”

Thấy cậu ta thẳng thắn thừa nhận, tôi bật cười. Bị lây từ tôi, Isozaki cũng cười theo.

Có nhiều kiểu luật sư cũng tốt mà... Samurai này, mít ướt này.

Tôi muốn được cười mãi thế này.

3

“Cuối cùng cũng tìm được rồi.” Sakaguchi cười hớn hở. “Tôi đi lấy tờ rơi đây.” Anh ấy nói thế rồi tiến về quầy lễ tân.

Tôi đặt túi lên xô pha, nhìn theo bóng lưng anh ấy. Vừa bỏ kiếm đạo là anh ấy bước vào con đường mắc hội chứng chuyển hóa[[3]], bây giờ phải để ý đến chỉ số cholesterol và triglycerides (mỡ máu). Cũng già như ai. Nhưng dáng đi hấp tấp đó vẫn không thay đổi. Có thể vì vậy mà gần đây anh ấy rất hay ngã, anh ấy tự phân tích là do tốc độ của chân hiện giờ không theo kịp tốc độ tự nhiên của bản thân.

Sakaguchi quay lại, trên tay là tập hồ sơ. “Lấy luôn phần hồ sơ hướng dẫn gia nhập hội cho Tetsuko rồi. Không cần à? Thật sao? Cứ cầm tạm đi!”

Tôi lắc đầu, cầm chiếc túi đang đặt trên xô pha lên. Lúc vào thang máy, có người trong đó rồi nên chúng tôi đứng gần cửa. Chẳng hiểu sao tôi lại nhìn động tác cho hồ sơ vào cặp của Sakaguchi. Để ý tới ánh mắt của tôi, anh ấy cười, lại cho tay vào cặp. Tôi lập tức từ chối: “Không cần đầu.”

Xuống tới tầng một, Sakaguchi chẳng nói năng gì, đi về phía bên trái. Tôi cũng bước theo hướng cửa hàng cà phê tự phục vụ ở trong góc mà anh ấy đang đi tới. Sau khi kết thúc buổi học trải nghiệm ở trung tâm văn hóa, chúng tôi thường ghé qua quán cà phê này. Chọn một chỗ ngồi trong góc, như mọi khi, tôi ngồi đợi Sakaguchi đi mua cà phê và bánh ngọt về.

“Này, xin mời.” Sakaguchi đặt cái khay xuống bàn. Tôi hỏi: “Hôm nay có hai món bánh cơ à? Chẳng phải anh bảo nhiều năng lượng nên chia nhau một cái sao?”

“Để chúc mừng việc tìm được thú vui đó. Là ngày đặc biệt nên hôm nay mỗi người được một cái bánh cup cake.”

Sakaguchi vừa ngồi xuống liền cắn ngay một miếng bánh. Tôi cầm chiếc cốc lên bằng cả hai tay, bảo: “Tốt quá rồi, tìm được cái mình thích làm.”

Sakaguchi đang nhai nên không đáp mà gật đầu. Cách đây mấy năm, Sakaguchi và tôi bắt đầu tìm hiểu xem thú vui của mình là gì, cả hai đều khá nghiêm túc. Chúng tôi xem danh sách các lớp học ở trung tâm văn hóa, lớp nào có vẻ hứng thú một chút đều đăng ký đi học thử, nhưng mãi mà chưa tìm được. Có lúc chúng tôi cùng nhau tham dự buổi học như hôm nay, cũng có lúc mỗi người tham gia một lớp khác nhau, khi đó chúng tôi sẽ trao đổi với nhau thông tin về lớp học.

Hôm nay, chúng tôi cùng tham dự lớp học đàn sanshin[[4]]. Buổi học trôi qua được mười phút, tôi đã muốn bỏ đi uống cà phê rồi, nhưng Sakaguchi thì không có vẻ như thế. Kết thúc buổi học, anh ấy vui vẻ tuyên bố: “Đây rồi!”

Chẳng mấy chốc đã ăn xong cái bánh, Sakaguchi bảo: “Tetsuko đã có thú vui hết sức tao nhã là sưu tập đồ văn phòng phẩm rồi nên chỉ cần tập trung vào đó là được. Cố găng tìm thú vui khác làm gì cho mệt.”

Câu này anh ấy đã nói bao nhiêu lần rồi nên tôi cũng chán không muốn phản bác nữa, chỉ đáp qua loa: “Ừ nhỉ.”

Sakaguchi lại tiếp: “Âm sắc của đàn sanshin hòa hợp với tâm hồn của anh có lẽ là do tổ tiên có gốc gác từ Okinawa đó. Từ trước anh đã đặc biệt bị thu hút bởi Okinawa rồi.”

Tôi với tay lấy chiếc bánh, đang tính bóc lớp giấy bọc bên ngoài thì cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Sakaguchi, tôi bèn để chiếc bánh lại vào đĩa, mời: “Hay là anh ăn đi! Em cũng không đói.”

“Thật á? Làm sao bây giờ nhỉ? Cho dù là ngày đặc biệt nhưng ăn cả hai cái thì... Tháng tới anh phải kiểm tra sức khỏe toàn diện, tầm soát ung thư.”

“Nếu để ý đến lượng calorie như thế thì hôm nay đi tàu điện mà về đi! Nó cũng giúp tiêu hao năng lượng đấy! Đi chầm chậm, chú ý đừng để bị ngã, cũng chẳng có gì phải vội.”

“Nếu anh làm được thì đã không khổ sở thế này. Có ngã thì cũng thế thôi, xương chân gãy một, hai cái cũng chẳng ảnh hưởng gì. Cái anh không chịu được là vẻ thương hại trên mặt người khác đó. Anh còn trẻ mà đã bị người ta đưa tay ra giúp đỡ. Nhục lắm!”

Sakaguchi không chịu được việc người khác chìa tay ra đỡ khi anh ấy bị ngã, hay được nhường chỗ trên tàu điện, nên thường đi taxi.

“A, đúng rồi.” Tôi vừa nói vừa đẩy đĩa bánh về phía Sakaguchi. “Tên của văn phòng giờ thế nào rồi?”

“Hả? À, thôi, anh ăn nhé. Nói đến chuyện này thì không ăn không được.” Đưa ra một lý do chẳng liên quan gì xong, Sakaguchi bắt đầu ăn bánh.

Sakaguchi giờ đã lùi xuống tuyến dưới, nghe bảo một tháng chỉ có mặt hai lần ở văn phòng. Năm ngoái, các luật sư ở văn phòng đề nghị đổi tên Văn phòng luật Sakaguchi, anh ấy lập tức từ chối. Nhưng tháng trước, toàn bộ hai mươi luật sư ký giấy đề nghị đổi tên gửi đến khiến anh ấy vô cùng tức giận.

Dùng khăn ướt lau tay, Sakaguchi kết “Anh là người sáng lập đấy, nên mới đặt tên văn phòng theo tên mình. Dù anh có nghỉ hưu thì cũng không cần đổi tên làm gì. Có văn phòng nào như thế không nhỉ? Đúng rồi, văn phòng luật Ogiwara không phải cũng thế sao, luật sư Ogiwara nghỉ hưu rồi nhưng tên văn phòng vẫn giữ nguyên như cũ mà. Giữ tên thế thì cũng có vấn đề gì đâu. Trong cái đơn nguyện vọng có ghi đủ thứ lý do vớ vẩn. Chẳng có căn cứ gì cả! Nếu là tên cá nhân thì rất dễ bị hiểu lầm là văn phòng quy mô nhỏ thôi. Chẳng ra đâu vào đâu! Công việc thuận lợi là nhờ tên anh đó, có tên anh nên khách hàng mới đến, văn phòng mới phát triển đến mức này. Anh tuyệt đối không cho chúng nó đổi tên. Bọn nó chỉ chờ anh chết là đổi tên, nên anh tính phải bảo vệ cái tên đó.”

Tôi chẳng nói gì, chỉ nhìn xuống cốc cà phê, cho thìa vào và chậm rãi khuấy đều.

Trước khi bán nghỉ hưu, Ogiwara đề nghị tôi đổi tên văn phòng thành Văn phòng luật Ishida, nhưng tôi đáp rằng nếu đổi tên thì có nhiều điểm bất lợi hơn là giữ nguyên. Khi tôi đang gập ngón tay chỉ ra các điểm bất lợi, Ogiwara bảo: “Được rồi, biết thế trước đây đừng cho tên vào, cứ để tên là Văn phòng tư vấn luật thì hay biết mấy.” Tôi thích một Ogiwara như thế, chẳng để ý đến việc để lại tên mình trong tên văn phòng. Lúc tôi bán nghỉ hưu, cũng đã nói hết mọi chuyện với Isozaki, bảo cậu ta là muốn đổi tên sang Isozaki cũng được. Isozaki trả lời một cách bình thản: “Tôi nghĩ để tên Ogiwara là được rồi.” Tôi cũng rất có cảm tình với một Isozaki như thế, không hề do dự mà quyết định ngay.

Một Sakaguchi luyến tiếc quá khứ, không thể hoàn toàn rút lui khiến tôi không thích, nhưng đó mới là anh ấy. Sau khi lập văn phòng riêng, nghĩ đến những vất vả, khổ cực mà anh ấy đã phải chịu đựng, tôi cũng phần nào hiểu được tâm trạng của anh ấy.

Trên đời có nhiều kiểu luật sư mà.

Sakaguchi lấy giấy tờ từ trong phong bì ra, bắt đầu điền vào đơn đăng ký. “Mấy cái này phải làm ngay trong lúc còn hứng thú.”

Thấy anh ấy viết chữ có vẻ gò bó, tôi mới xếp mấy cái đĩa trống lên khay, dọn ra chiếc ghế trống giữa hai chúng tôi. Chẳng nghĩ gì, tôi dõi mắt theo ngòi bút thì thấy trong cột nghề nghiệp, anh ấy ghi hai chữ “luật sư” thật to.

“Anh ghi luật sư sao?”

Sakaguchi nhìn theo ánh mắt của tôi. “Nghề nghiệp? Ừ, anh là luật sư mà. Có chuyện gì sao? Tetsuko không ghi luật sư à?”

“Thì em nghỉ hưu rồi mà.”

“Cũng chưa hoàn toàn mà. Giờ em vẫn hoạt động với vai trò luật sư, nhận tiền công đúng không? Như vậy là chúng ta vẫn đang đóng thuế đấy. Cho nên khi được hỏi nghề gì thì cần phải ghi là luật sư mới đúng.”

“Này, một ngày nào đó... khi chúng ta hoàn toàn nghỉ hưu rồi, trong cột nghề nghiệp, anh có ghi là “không nghề nghiệp” không?”

“Không nghề nghiệp...” Cứ như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu, mặt Sakaguchi nhăn lại đầy vẻ chán ghét. “Cái này anh không chịu được.” Anh ấy kết luận.

Biết ngay mà. Sakaguchi là kiểu đàn ông định nghĩa bản thân bằng nghề nghiệp. Nhưng... cách sống đó cũng tốt thôi, cuộc đời anh ấy đã đủ tuyệt vời. Còn tôi đây, chỉ thử tưởng tượng không làm công việc luật sư nữa thì đã thấy sợ hãi rồi. Tôi cũng là kiểu người như Sakaguchi mà thôi.

Tôi bảo: “Lúc đó, ghi là cựu luật sư đi!”

“Ừm, đúng đấy. Ghi vậy đi.”

Nhìn khuôn mặt nhẹ nhõm của Sakaguchi, tôi không nhịn được bật cười. Thấy anh ấy nhìn mình là lạ, tôi đưa tay mời: “Xin mời tiếp tục.” Anh ấy vừa lộ vẻ nghi ngờ vừa cúi đầu viết tiếp.

Chợt lời của Miyuki hiện ra trong đầu tôi. Chị ấy bảo Sakaguchi là bạn tri kỷ của tôi. Nếu chị ấy đã nói vậy thì chắc là...đúng.

4

“Dễ thương đấy chứ!” Nghe tiếng anh trai tôi thì thầm, tôi bèn nhỏ giọng đáp lại:

“Ừ.”

Cô Naomi có mẹ là người Nhật, ở bộ phận hướng dẫn giới thiệu: “Bé mới sinh được ba ngày thôi, cứ nghĩ nhân viên chăm sóc là mẹ nên làm nũng lắm. Giờ bé được ba mươi gam.”

Chú chim non có đôi mắt to tròn trên màn hình lại bắt đầu nhúc nhích cử động. Vừa kêu chíp chíp, chú ta vừa dụi cái mỏ vào con chim bằng bông giả làm chim mẹ được đặt ở đấy. Nhân viên chăm sóc đang điều khiển con chim bằng bông ấy. Vào đêm nhập quan tôi mới biết chị tôi để lại chú chim này, một loài đang có nguy cơ tuyệt chủng ở Australia. Lúc đó, anh tôi cũng ở bên cạnh, nghe Sakaguchi, người lập di chúc cho chị ấy báo lại, anh ấy bật thốt: “Tại sao lại là chim?”

Tôi cũng như anh tôi, cho đến giờ, chưa có ai từng nghe chị ấy nhắc đến tên con chim, cũng chưa ai từng thấy chị ấy quan tâm đến sự tuyệt chủng của các loài sinh vật. Nhưng trong di chúc mà Sakaguchi cho chúng tôi xem có ghi rằng tài sản của chị ấy sẽ được để lại cho đoàn thể đang có hoạt động bảo vệ loài chim này.

Chị tôi đang nhảy tại câu lạc bộ khiêu vũ thì lên cơn co tim, trên xe cấp cứu đến bệnh viện, tim chị ấy đã ngừng đập. Lúc nghe tin, tôi thấy đây đúng là giây phút cuối mang phong cách của chị tôi. Nhưng điều ghi trên di chúc thì không hề giống của chị tôi một chút nào. Anh tôi cũng có vẻ nghĩ như vậy, lắc đầu bảo: “Trò đùa cuối đời sao?” Trên di chúc có viết rằng nếu anh tôi và tôi chịu sử dụng vé khứ hồi đi Australia và tiền ăn ở thì chị ấy mới tặng tiền mặt cho đoàn thể kia.

“Vậy thì đi thôi!” Anh tôi rủ, thế là chúng tôi làm một chuyển sang Australia.

Là người thân của một người Nhật đã quyên góp cho hội đến để thăm quan nên bên đó đã cử một nhân viên biết tiếng Nhật tiếp đón chúng tôi, cô Naomi. Cô ấy cũng là người đến đón chúng tôi ở sân bay. Làm xong mọi thủ tục, chúng tôi theo chân Naomi đến cơ sở này, đầu tiên là đến văn phòng của Naomi xem lại hình ảnh từ lúc chú chim ấy mổ vỏ chào đời đến lúc được một tuần tuổi.

Nhân lúc Naomi ra khỏi văn phòng, anh tôi hỏi: “Tại sao lại là loài chim này nhỉ?”

“Ừm...”

“Ở Nhật cũng có mấy loài chim đang có nguy cơ tuyệt chủng mà. Tại sao lại là loài ở tận Australia này? Theo như Sakaguchi kể thì chị ấy cũng chưa từng tới Australia hay cơ sở này mà. Có điều, chim non mới sinh cũng dễ thương đấy. Nhỏ bé, non nớt, nhìn là muốn đưa tay bảo vệ rồi. Cho nên chị ấy mới nghĩ đến việc dùng nó làm tài sản để lại nhỉ?”

Tôi ngoẹo đầu nghĩ ngợi. Chị tôi là người luôn theo đuổi cuộc sống tự do, sẵn sàng đứng lên phản đổi bất cứ cái gì cản trở sự tự do. Lúc nằm viện, chị ấy cũng từng phản đối bệnh viện vì họ cản trở sự tự do của chị ấy. Đối với người thích ngủ lúc nào thì ngủ, muốn dậy lúc nào thì dậy, muốn tắm lúc nào cũng được, lúc nào thích mới ăn, thì bệnh viên đúng là địa ngục. Là người tôn thờ sự tự do đến mức ấy, vậy mà chị tôi lại bị ràng buộc về tình yêu. Chị ấy là người mang mâu thuẫn trong nội tại. Mà có lẽ đã là con người thì ai cũng vậy, chị tôi chỉ là trường hợp cực đoan hơn mà thôi. Tôi không tìm được sự liên hệ giữa một người chị mà tôi biết với loài chim này.

Naomi quay trở lại phòng. “Tối nay, chúng ta đi xem chúng trong cuộc sống tự nhiên nhé. Đây là loài hoạt động về đêm mà. Hai bác làm thủ tục nhận phòng rồi cứ thong thả nghỉ ngơi nhé. Bữa tối sẽ dùng ở khách sạn, khoảng mười giờ đêm cháu sẽ đến đón hai bác đến một chỗ cách đây khoảng một tiếng đi xe. Nơi đó sẽ có xác suất cao được nhìn thấy chúng.”

Chúng tôi gật đầu. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, tôi và anh tôi mỗi người về phòng riêng của người ấy, lúc này cũng đã bốn rưỡi chiều. Mở cửa sổ ra, tôi hít sâu một hơi. Mùi cỏ cây thấm sâu vào tận phổi. Từ cửa sổ phòng khách sạn không nhìn thấy cây cỏ, nhưng có lẽ là gió đưa hương đến, cái mùi ngai ngái này là mùi của cây cỏ, không nhầm được. Có tiếng gõ cửa, tôi ra mở thì thấy anh tôi đang đứng đó. Mời anh ấy vào phòng, tôi hỏi: “Anh không nằm nghỉ chút à?”

“Mệt nhưng lại thấy hưng phấn làm sao ấy, chẳng ngủ được. Chúng ta đến rồi nhỉ?” Anh ấy ngồi xuống chiếc ghế gỗ, quan sát quanh phòng. “Phòng này y chang phòng tao, chỉ có tranh trang trí là khác đôi chút.”

Tôi lấy đôi dép lẽ từ trong va li ra, đi vào chân.

“Có lần vợ chồng tao tham gia tour du lịch đến thần cung Ise[[5]].” Anh tôi kể. “Ba đêm hai ngày. Lịch tham quan kín mít, cũng khá là bận rộn. Hướng dẫn viên dặn dò nghiêm khắc, ví dụ như tham quan chỗ này đến mấy giờ mấy phút, đúng giờ phải quay lại xe buýt này nọ. Cũng có lúc tính tiền ở quầy lưu niệm mất thời gian quá, phải chạy hết tốc lực quay về xe buýt đó. Thời gian biểu kín đặc như vậy mà cũng có lúc trống đấy, như lúc chờ hai mươi phút đến giờ ăn tối ấy. Hướng dẫn viên bảo với bọn tao là mời các bác cứ thong thả. Nhưng mà cái gọi là thong thả ấy, chẳng làm được, đến mức muốn hỏi ngược lại làm thế nào để thong thả đây. Bà vợ tao cũng thế thì phải. Mở hết các ngăn kéo với cửa trong phòng ra xem, xong rồi còn mở cuốn hướng dẫn của khách sạn ra đếm cửa thoát hiểm nữa đấy.”

Tôi vừa cười vừa xếp đồ trong va li vào tủ quần áo. Anh tôi nói với giọng trầm hơn: “Tại sao chị lại để lại di ngôn mời chúng ta đến đây nhỉ. Lúc đầu mới nghe, tao chẳng hiểu gì cả. Nhưng nghĩ lại, đây là lần đầu tiên đi du lịch cùng với Tetsuko đấy, mà có lẽ cũng là lần cuối. Nếu không có dịp này thì đúng là chẳng thể nào có được, cũng phải cảm ơn chị.”

“Ừ, đúng thế.”

“Mày đi du lịch với chị bao giờ chưa?”

“Chưa từng.”

“Thế à? Cũng có nghe kể chị em người ta đi du lịch hay đi mua sắm với nhau, mấy người đó không hiểu là kiểu gì nhỉ?”

“Em không hiểu anh muốn nói gì.”

“Tao cũng vậy.”

Xếp đồ vào tủ xong, tôi leo lên giường, lấy một chiếc gối kê sau lưng, rồi ngồi tựa vào thành giường, cho chân ra trước, bắt đầu mát xa.

Chợt tôi hỏi: “Những lúc nào anh tức giận với chị?”

“Hửm? Những lúc nào à? Hỏi thế nghĩa là mày nghĩ có những lúc như thế đúng không? Nhiều chứ, người như vậy mà.”

“Thử kể em nghe một chuyện xem.”

“Hả? Xem nào. Thử kể à... Chị kẹp bài kiểm tra 0 điểm mà tao muốn giấu vào giữa mấy trang báo, với ý đồ khi bố tình cờ giở báo ra đọc thì nó sẽ rơi ra trước mặt bố. Kết quả thật kinh khủng.”

Tôi thở hắt ra. Anh tôi lên giọng: “Tao đi phàn nàn với chị ấy thì chị ấy chỉ ôm bụng cười ngặt nghẽo, chả có lời nào xin lỗi cả. Ngày xưa đã thế rồi.”

“Không phải chuyện hồi nhỏ, gần đây có gì không?”

“Mày muốn nghe chuyện gần đây à? Chờ chút, để tao nhớ lại xem. Quái thật, gần đây đáng lẽ phải có rất nhiều chuyện chứ, sao tao chẳng nhớ ra được nhỉ? À... a, đúng rồi. Không phải tức chị mà tức mấy gã đàn ông mà chị ấy từng yêu ấy, chẳng ai đến tang lễ của chị ấy cả. Chuyện này làm tao tức ghê. Mà tại sao vậy nhỉ? Chia tay không êm đẹp sao? Nhưng không chia tay êm thấm thì cũng có sao đâu. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì khi chia tay lại càng rối loạn. Chị đã sống hết mình, quá hết mình nên có thể đã làm tổn thương người khác. Cho dù là thế thì cũng nên đến viếng chứ. Tao không nói là bỏ qua mọi việc, nhưng chẳng tội gì mà không đến chào nhau lần cuối. Không đúng sao?”

“Gia quyến người đã mất thường để ý đến số người đến viếng, nhưng con số ấy chẳng liên quan gì đến việc người đó đã sống như thế nào cả. Em đã làm di chúc cho khá nhiều người, cũng đã dự vô số đám tang, cái em hiểu được chính là điều đó. Có bao nhiêu người khóc thương ư, kệ thôi, lưu lại trong ký ức của ai đó ư, kệ thôi. Cuộc đời của chị là thứ của riêng chị, chẳng phải để ai đánh giá.”

Anh tôi đưa tay lên vuốt căm một lúc rồi mới ủ rũ thì thào : “Có thể là thế.”

Chúng tôi đều im lặng, chìm trong những hồi ức về chị mình. Là một người mang cá tính mạnh, hồi ức chị ấy để lại cái nào cũng thật ấn tượng, tươi mới. Chúng tôi cũng không thật sự thân thiết, nhưng giờ nghĩ lại tôi thấy may mắn khi có người chị như vậy.

Tôi cất tiếng: “Người kẹp bài kiểm tra 0 điểm của anh vào tờ báo không phải là chị đâu.”

“Cái gì? Đùa à? Vậy là ai?”

“Em.”

“Thật á?”

“Thật.”

“Vậy à... Nhưng khi tao đến “hỏi tội” thì chị ấy chỉ ôm bụng cười, chẳng nói rằng việc đó không phải mình làm.”

“Chắc là do chị ấy thấy buồn cười quá.” Tôi gặp người xuống gối. “Chị cũng thường vậy mà, nếu thấy hứng thú thì cái gì cũng ok hết. Chị ấy... không còn nữa rồi.”

“Ừ, có lẽ vậy.”

Giờ đây mỗi lần nhớ đến hình dáng chị, chúng tôi lại đối diện với hiện thực rằng chị ấy không còn nữa.

5

Hôm nay có lẽ Cookie đang hưng phấn nên chạy quanh phòng khách hơn hai mươi phút rồi. Nếu con chó có thể cảm nhận được sự hưng phấn từ chủ nuôi là bà Noriko thì thật quá kinh ngạc. Theo lịch treo trên tường thì bà Noriko có vẻ bận rộn, hầu như hôm nào bà ấy cũng có việc ra khỏi nhà. Trong cột ngày mai là “Truyện kể Genji[[6]]”, ngày kia là “thủ ngữ”, ngày kia là “lớp học đính cườm”. Tôi rất muốn hỏi làm sao bà ấy có thể phát hiện ra thú vui của mình, nhưng chẳng biết tôi có cơ hội mở miệng mà hỏi không.

Trước khi tôi đặt mông ngồi xuống ghế xô pha, bà ấy đã nói rồi, ba mươi phút trôi qua và giờ vẫn đang tiếp tục. Bà ấy bộc phát toàn bộ suy nghĩ của mình, sau đó lặp lại từ đầu một lần nữa, bây giờ đang nói đến lần thứ ba.

Bà Noriko và bà Hara Nagiko quen biết nhau ở lớp học về truyện kể Genji. Bà Nagiko có nuôi một chú chó đốm, vì bệnh tật thường xuyên nên bà ấy muốn tìm nơi chốn cho chú chó cưng. Nagiko có một người con trai tên là Keiichi, nhưng cô con dâu bà ấy lại bị dị ứng lông chó mèo nên bà ấy không định gửi chó cưng cho họ. Thế là bà Noriko mới giới thiệu hội mà Natsuko làm đại diện cho, và bà Nagiko cũng đăng ký làm hội viên. Tháng Một năm nay, bà Nagiko đã qua đời và gửi chó cưng lại cho hội. Hai tuần trước, Keiichi đã ly hôn và ra sống riêng nên mới liên lạc với hội, muốn đón chú chó ấy về nuôi. Tuy nhiên bên hội bảo là việc này không có trong hợp đồng nên không thể đáp ứng được. Hơn nữa, kể cả việc gặp mặt cũng bị từ chối vì nằm ngoài hợp đồng. Bà Noriko bảo là Keiichi sốc quá nên bị ốm, bà ấy sẽ thay mặt anh ta nói chuyện về việc này.

Có lẽ là mệt quá rồi nên Cookie nhảy lên đùi bà Noriko, bắt đầu liếm mặt bà ấy. “Ưưm, bé ngoan lắm, ngồi yên nhé.”

Bây giờ mama đang có chuyện quan trọng đấy.” Bà Noriko giải thích với Cookie. “Uống trà không nào?” Bà ấy hỏi rồi đưa cốc trà của mình đến gần miệng Cookie. Có lẽ cũng đang khát hay sao mà Cookie vùi hắn mặt vào cốc, uống ừng ực.

Nhìn chú chó của mình với vẻ yêu thương, bà Noriko nói: “Dễ thương nhỉ? Đáng yêu gấp mấy lần đứa cháu nội của tôi đó. Nó giống hệt mẹ nó, chẳng có chút thiện cảm nào cả. Ban đầu cả nhà nó sống ở đây, tôi cũng đã cố chịu đựng, vì nhà cửa mà không yên thì tội nghiệp thằng con mình. Nhưng đúng là chịu không nổi. Thấy nó lười, mình mới nói có một chút mà nó đã cự lại rồi. Cho nên tôi cho chúng nó ra ở riêng. Ơn trời, giờ tôi vẫn sống vui vẻ một mình được. Cũng nhiều người hỏi là có buồn không, mấy người đó đúng là chẳng biết gì, đừng có gán việc sống một mình với cô đơn chứ. Ví dụ như nếu sống với con trai thì mình cũng phải giữ ý đúng không? Chẳng việc gì phải vậy cả, còn chút thời gian cuối đời, mình cứ làm chuyện mình thích thôi. Ôôi, nhưng Cookie thì khác mà.” Bà ấy để lại cốc trà lên bàn, véo má Cookie, nựng nịu: “Bé cưng yêu mama nhiiiều lắm, nhỉii.”

Bà Noriko, người từng đuổi con dâu ra khỏi nhà, hôm trước nữa đã đánh nhau một trận với Natsuko. Đột nhiên bà ấy xuất hiện ở trụ sở của hội, suốt hai tiếng liền đòi trả lại chó cho Keiichi, khiến các nhân viên hết sức khó xử. Tình cờ Natsuko ghé qua, thế là hai bên tranh cãi kịch liệt. Mượn lời của ông phó đại diện Yazawa Isao để miêu tả thì như “Tu La trường”.

Cho nên hôm nay, tôi mới đến thăm nhà bà Noriko. Natsuko đã nhờ: “Làm bà ta im đi cho tôi!” Còn Yazawa thì bảo: “Xin cô giải thích cho bà ấy là chúng tôi hết sức xin lỗi vì không đáp ứng được yêu cầu!”

Trên điện thoại, Natsuko vô cùng tức giận, còn mắng Noriko là “mụ đàn bà ngu như heo”. Theo Yazawa thì Natsuko đã thua trận trước một Noriko miệng lưỡi sắc bén nên tức điên lên, mọi người gần như phải giữ lại thì mới tránh cho bà Noriko khỏi bị đánh. Bốn nhân viên nam phải cắp hai bên tay mới đưa được Natsuko qua phòng khác, nhưng hình như chưa hết giận, Natsuko còn đầy ngã chiếc ghế trong phòng, đá bay chiếc bàn va vào tường, thủng một lỗ. Lúc nghe kể lại, tôi bật cười vì thấy cô ta cứ như trẻ con. Natsuko thật đúng là người phiền toái mà.

Tôi bắt đầu nói: “Tôi có đem theo bản sao hợp đồng giữa hội và bà Hara Nagiko. Trên đây có ghi rõ rằng sau khi được hội nhận, nếu gia đình có đến hỏi thì không được giao ra. Đó là ý muốn của bà Hara Nagiko. Mỗi điều kiện trong hợp đồng đều được giải thích rõ, với sự đồng thuận của hai bên rồi mới ký tên vào. Các hội viên thường đưa ra các nguyện vọng khác nhau. Ví dụ như không được đưa chó đi dạo chẳng hạn, hoặc phải giặt khăn hàng ngày cho chó. Trong trường hợp như vậy, sẽ thêm vào hợp đồng ở mục yêu cầu đặc biệt, rồi hai bên ký tên, đóng dấu. Nhưng bà Hara Nagiko không có yêu cầu nào như vậy cả mà đồng ý với hợp đồng do hội đề ra. Anh Keiichi nói rằng tình huống bây giờ khác với lúc ký hợp đồng, nếu biết bà Nagiko sẽ muốn để anh ta nhận nuôi chú chó. Nhưng giờ đây không ai biết được bà Nagiko nghĩ gì, cho nên mọi việc phải theo hợp đồng. Hơn nữa, bên hội cũng không cho anh Keiichi gặp chú chó. Khi người chủ qua đời, chú chó đã chịu cú sốc về tinh thần. Một khi đã quen với cuộc sống mới ở cơ sở chăm sóc rồi mà để nó gặp lại một người đã từng gặp trước đây thì sẽ khiến nó bị rối loạn. Hôm nay, tôi đến làm phiền chị nhưng nếu chị đại diện cho anh Keiichi thì anh ta phải có giấy ủy quyền cho chị. Nếu không có giấy ủy quyền thì từ nay về sau, về vụ việc này, chúng tôi sẽ không làm việc với chị nữa.”

Bà Noriko phồng má lên, rõ ràng là rất bất mãn. Bà ấy quay mặt đi, bảo: “Tôi ghét bà ta.”

“Ý chị là ai ạ?”

“Bà Natsuko đó.” Bà ấy chỉnh lại tư thế bế Cookie. “Hành vi thì ám muội, tôi chả tin lời nào bà ta nói cả.”

Bà ấy đang nói đến Natsuko, nhưng tôi không muốn vì lý do này mà cãi nhau với bà ấy. Vừa tính bỏ về cho rồi, tôi vừa nghiêm túc giải thích thêm một lần nữa với bà ấy về tính hiệu lực của hợp đồng. Bà ấy vẫn lộ vẻ không phục, nhưng cũng không nói thêm gì nữa. Nghĩ đến đây là được rồi nên tôi xin cáo từ. Lúc tôi đứng lên, bà Noriko vừa ôm Cookie vừa định đứng dậy, nhưng cơ thể lại hơi lảo đảo.

Tôi hỏi: “Chị có sao không?”

Bà Noriko vẫn điềm tĩnh, không trả lời, có lẽ là muốn nói chẳng sao cả. Tôi vừa nhìn bà ấy vừ thử phân tích suy nghĩ của bà ấy. Khoe khoang rằng mình không cô đơn có lẽ là vì cô đơn. Bảo rằng cháu nội không có thiện cảm, có lẽ là do bà ấy để ý đến việc không tạo được mối quan hệ thân thiết với cháu mình. Nói rằng ghét Natsuko, có thể là không muốn để ý tới, nhưng lại chẳng có cách nào lờ đi sự hiện diện của Natsuko. Con người thật phức tạp. Tôi bước ra đến cửa rồi xoay người lại chào, cho đến khi cửa đóng lại cũng không thấy bà Noriko mở miệng nói.

Tôi lên taxi trước cửa ga Naka-Karuizawa, nói tên một trung tâm thương mại. Đây là nơi mà cô thư ký ở văn phòng luật Ogiwara rất muốn đến một lần. Khi cô ấy liên lạc với tôi bảo đã đặt khách sạn gần đấy, giọng rất là tự hào.

Tôi xuống taxi, đứng trước một tấm bảng chỉ dẫn lớn. Cứ nhìn tấm biển này cũng có thể đoán quy mô rộng lớn của trung tâm thương mại này. Tôi bước vào trong qua lối ra vào gần đó, mới đi bộ một đoạn đã thấy mệt rã rời. Các cửa hàng bên trong, đâu đâu cũng bày các sản phẩm hướng đến giới trẻ, đối với tôi hoàn toàn không thích hợp. Ngay đến quán cà phê cũng khiến tôi thấy không quen, thế nên tôi mua một cốc đem ra ngồi ở băng ghế bên ngoài.

Từ bao giờ tôi không còn thích thú gì việc mua sắm nữa nhỉ? Đối với lứa tuổi lục tuần, người ta để ý đến kiểu dáng hơn là chất vải ít nhăn, hoặc sự thoải mái khi mặc. Nhưng áo quần có thể thỏa mãn lứa tuổi lục tuần đó chẳng thấy ở đâu bán cả.

Lúc tôi đang nhâm nhi ly cà phê thì đột nhiên xuất hiện một đoàn người mặc áo sơ mi trắng và váy dài màu đen, tập trung ở bậc thang giữa sảnh lớn. Tất cả khoảng bốn, năm chục người đều là phụ nữ trạc tuổi tôi. Tiếp đó xuất hiện một người đàn ông mặc áo vest đen, cầm gậy chỉ huy đứng trước mấy người kia. Chợt tiếng piano vang lên, giọng ca vang vọng khắp không gian, họ hát bài ca ngợi thiên nhiên tươi đẹp ở một đất nước nào đó. Giọng hát cao vút, âm sắc dày rộng gây ấn tượng mạnh. Tham gia dàn đồng ca thì thế nào nhỉ? Tôi toàn tìm những thú vui làm một mình, nhưng nếu tham gia hát cùng mọi người thế này thì cũng vui đấy chứ.

Lúc này, tôi bị thu hút bởi một người đang đứng phía bên trải trên hàng cao nhất. Đầu chị ấy lắc lư theo điệu nhạc.

Tuy nhiên, dáng điệu lắc lư đó có vẻ như không phù hợp với dàn đồng ca, trông khá đặc biệt. Những người khác đều nhìn người chỉ huy, hầu như mang biểu cảm giống nhau, so với những người đứng yên mà hát thì điệu bộ của người kia hơi chướng mắt.

Nhìn người đó, tôi lại nhớ đến chị mình, nếu chị tôi tham gia dàn đồng ca này, có lẽ cũng sẽ như thế. Chị ấy là người không thích hợp với các hoạt động đoàn thể. Là người hành động ngẫu hứng nhưng vì thế mà phong thái của chị ấy rất được đàn ông yêu thích. Hồi nhà tôi chỉ có một chiếc điện thoại cố định, có khá nhiều cuộc gọi đến tìm chị ấy, rồi tôi cũng hay được nhờ đưa thư cho chị ấy. Hầu như chẳng có ai mà tôi thấy được cả, lúc nào chị ấy cũng chọn người ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Chị ấy cũng như mẹ, thường bảo tôi dùng đầu óc mà đi lên đi, rằng đàn bà không có đầu óc phải dựa vào ai đó để sống, nhưng nếu có đầu óc sẽ nắm quyền chủ động cuộc sống của mình. Nhưng với chị ấy, tôi cũng thấy chị ấy dùng phong thái của mình để nắm quyền chủ động. Lúc tôi vượt qua kỳ thi sát hạch quốc gia để trở thành luật sư, người vui sướng nhất là chị ấy. Chị ấy nắm tay tôi, hét lên bao nhiêu lần rằng “giỏi quá”.

Khi nghe tin từ mẹ là tôi kết hôn với Sakaguchi, chị ấy hỏi tôi: “Mày sẽ nghỉ việc ư?” Tôi bảo sẽ tiếp tục, chị ấy liền nói: “Tốt rồi, tốt rồi,” và cúp máy. Lúc tôi ly hôn, chị ấy gọi đến, bảo: “Tao tìm người khác cho mày nhé.” Tôi khẩn cầu: “Đừng làm gì cả giúp em.”

Trước đây, chị ấy thường nói: “Tao chả thích tên Sakaguchi,” có lẽ là do nghĩ cho tôi nhỉ? Chẳng biết từ lúc nào, chị ấy xem Sakaguchi như người nhà, đến cả lập di chúc cũng không nhờ tôi mà nhờ anh ấy. Chắc chị ấy cho rằng tôi sẽ phản đối việc hiến tặng tài sản cho đoàn thể bảo hộ loài chim đó. Điều này khiến tôi bị tổn thương.

Sự ra đi của chị gái và sự ra đi của bố mẹ mang đến cho tôi nỗi đau thương khác nhau. Khi bố mẹ mất, tôi cảm thấy nỗi đau như đè nặng lên thân thể mình. Còn khi chị gái mất, tôi có cảm giác như mình vừa mất đi một cánh tay.

Bài hát kết thúc, ngay lập tức bài hát tiếp theo được bắt đầu. Piano réo rắt một đoạn nhạc vui tươi. Tôi đưa mắt nhìn người phụ nữ lúc nãy thì thấy chị ấy đang lắc lư vai. Bất giác tôi bật cười. Những người xung quanh, bất kể đây là một khúc nhạc vui, vẫn giữ cách hát như bài trước. Vẫn là người đó tuyệt nhất. Hát nhiệt tình vui vẻ như thế thì người nghe mới thấy hứng thú chứ.

Chẳng hiểu sao tôi lại ủng hộ một người trong dàn đồng ca như thế, thật kỳ lạ. Đúng rồi! Tôi thích những người như vậy. Như chị tôi ấy, rất cá tính. Như anh tôi ấy, tuy vô dụng nhưng lại chẳng ghét ai bao giờ. Rồi cả... như Natsuko, kẻ lừa đảo yêu tiền ngu ngốc. Tôi cứ nghĩ là do họ quá khác mình nên mới để ý rồi bị hấp dẫn lúc nào không hay. Nhưng thật ra, có lẽ là do cảm nhận được phần nào sự đồng điệu với bản thân nên tôi mới bị thu hút như vậy. Chúng tôi là những người anh chị em, họ hàng kỳ quặc cũng nên.

Bài hát ngày càng thôi thúc hơn, người phụ nữ đó cũng lắc lư dữ dội hơn. Chẳng ai có thể ngăn người đó lại. Nhạc trưởng dần đưa tay cao lên, tiếng hát càng lớn hơn. Lúc cánh tay đưa cao của người nhạc trưởng gục xuống, tiếng hát cũng ngừng lại. Tiếng vỗ tay vang lên, tôi cũng gửi đi một tràng vỗ tay rất to.

6

Tôi bị mắc mưu rồi, của Natsuko, của bà Noriko. Đáng lẽ tôi phải chú ý hơn. Đáng lẽ phải quan sát thái độ của bà Noriko mà dự đoán bước tiếp theo của bà ta. Đáng lẽ phải nghi ngờ tất cả khi đã biết Natsuko là người chẳng bao giờ làm ăn chân chính. Vì đó là Natsuko. Tôi đã chứng kiến những việc làm lâu nay của Natsuko, lẽ nào còn bị lừa? Sự nhạy bén trong tôi đã không còn nữa. Lẽ nào vì bán nghỉ hưu mà sự nhạy cảm của một người luật sư trong tôi đã bị mai một đi? Tôi quá sức thất vọng với bản thân mình.

Khách hàng hay nói dối, họ dựng lên câu chuyện có lợi cho mình. Cho nên luật sư cần phải chú ý đến mâu thuẫn trong lời nói của họ. Nếu câu chuyện của khách hàng cản trở quá trình làm việc của luật sư thì phải tuyên bố cho họ biết, để thay đổi lời làm chứng. Điều không được phép là hoàn toàn tin vào lời của khách hàng. Nếu tin quá sẽ không chuẩn bị được kĩ càng các phương án phòng ngự, khi phát hiện ra sự dối trá sẽ chịu thiệt hại rất lớn.

Tôi và phó đại diện Yazawa đang ngồi trong phòng khách căn hộ chung cư của công ty Keiichi, chịu đựng hậu quả. Nghe bảo anh ta ly hôn rồi, nhưng trong nhà vẫn còn dấu tích của vợ và con gái ở đâu đấy. Trong vườn ngả nghiêng các đồ chơi của trẻ con, trên bàn ăn vẫn còn hai chiếc cốc khác màu nhau và một chiếc có in hình chú thỏ.

Mặt Keiichi đỏ quạch như người say rượu. Rõ ràng anh ta đang rất giận dữ. “Tôi không tin được lời của các người.”

Anh ta lặp lại câu nói đó nhiều lần. Đáp lại, Yazawa nói với thái độ nhũn nhặn: “Mong anh tin cho.”

Sau khi tôi tới thăm, bà Noriko xúi giục Keiichi đột nhập vào cơ sở chăm sóc lúc nửa đêm vắng người. Nhưng chó của bà Nagiko không có ở đó. Thế là Keiichi tốn mất một tuần canh ở cửa ra vào dành cho nhân viên, sau đó bắt đầu bám theo các nhân viên này. Nhờ đó, anh ta phát hiện ra rằng thật ra còn có thêm một cơ sở chăm nuôi nữa. Ban đêm, anh ta lẻn vào bên trong thì tìm thấy con chó của mẹ mình, nó vừa mới sinh con và đang cho chó con bú sữa.

Keiichi nhìn Yazawa với ánh mắt sắc bén. “Cái gì mà nhận chăm nuôi thú cưng sau khi người chủ mất, thật ra là đem đi phối giống đó. Cái này là lừa đảo. Các người lấy cớ chó sẽ bị dao động tinh thần để không cho tôi gặp nó, nhưng thật ra là sợ lộ bí mật thôi. Tôi sẽ nói cho các hội viên biết chuyện này. Người ta sẽ đòi cắt hợp đồng hết cho mà xem. Quý vị rồi sẽ phải giải tán thôi.”

Yazawa gật đầu liên tục: “Tôi rất hiểu cảm xúc của anh. Về phía chúng tôi, để tránh sự hiểu lầm như vậy, đã tìm một cơ sở chăm nuôi khác, nhân viên phụ trách cũng khác. Cho dù là một đoàn thể hoàn toàn khác thì cũng có khả năng người ta không hiểu cho, nên chúng tôi mới có sự sắp xếp như vậy. Lần này, tình cờ là bệnh cúm lan tràn, một nửa số nhân viên bị bệnh nên bên đó mới cầu cứu bên tôi. Bình thường chúng tôi không hề qua lại với nhau như thế, vì dù sao thì mục đích kinh doanh cũng khác nhau mà.”

“Kinh doanh hay đó chứ!” Keiichi nói với giọng chế nhạo. Giọng của anh ta đang bị khàn nên nghe như có hai người đang cùng lúc nói, sự chế nhạo vì thế cũng tăng gấp đôi.

Lời giải thích của Yazawa được chuẩn bị như sau: Khi ký hợp đồng thì hội luôn luôn cố gắng thỏa mãn các yêu cầu của hội viên ở mức cao nhất có thể. Đối với trường hợp của bà Nagiko, chó của bà ấy chưa bị phẫu thuật triệt sản, mà bà ấy cũng không yêu cầu phải phẫu thuật triệt sản cho nó, cũng không đưa ra chủ ý là không được để cho nó sinh sản. Tình cờ mà bên hội cũng nhận một chú chó đốm với tuổi thích hợp. Theo như giấy chứng nhận huyết thống kèm theo thì cả hai chú chó đều không mang bệnh gì, cơ thể khỏe mạnh. Cho nên mới cho chúng nó gặp gỡ, không ngờ hai bên thấy thích nhau, trở thành một cặp. Ngay sau đó thì con cái có mang, nên hội mới chuyển nó sang một cơ sở khác có thể đảm bảo cho quá trình sinh sản được an toàn. Đúng dịp này, hội đang từ chối yêu cầu nhận nuôi của con trai một hội viên vì điều này nằm ngoài hợp đồng, cả việc gặp mặt cũng không được phép vì cũng nằm ngoài hợp đồng. Nguyện vọng của hội viên Nagiko là muốn chú chó của mình có cuộc sống hạnh phúc sau khi mình qua đời, và nguyện vọng đó vẫn đang được thực hiện. Hội không hề vi phạm điều khoản nào trong hợp đồng cả.

Cách nhìn của Keiichi, và e rằng của cả bà Noriko về vấn đề này là hội đang tổ chức kinh doanh trá hình, thật ra là mang mục đích phối giống nên mới thành lập hội nhận nuôi thú cưng sau khi chủ nuôi qua đời.

Trước khi đến đây, tôi đã có cuộc trao đổi với Yazawa ở tiệm cà phê, khuyên ông ta rằng phải giữ vững lập trường cho tới cuối cùng là “không vi phạm hợp đồng”. Tôi cũng giải thích sự nguy hiểm nếu nhượng bộ, khi đó Keiichi sẽ khẳng định sự nghi ngờ của mình là sự thật. Thấy Yazawa bất an liếm môi, nháy mắt liên tục, tôi cũng khá lo lắng nhưng dù sao ông ta ra mặt vẫn tốt hơn là Natsuko. Có lẽ do tỉnh ưa lan man mà Yazawa có thế lặp đi lặp lại một câu chuyện không biết bao nhiêu lần. Tôi ngồi bên cạnh quan sát, càng củng cố niềm tin rằng chẳng thể nào thua được.

Sau bao nhiêu lần sóng gió, căn phòng lại rơi vào sự im lặng đáng sợ. Yazawa nói: “Giả sử chúng tôi có mục đích như anh Hara nói thì kinh doanh như vậy có hiệu suất khá thấp. Tuổi trung bình của thú cưng của hội viên là tám tuổi, bởi vì đây đều là những người bạn đã đi theo người chủ nuôi lâu ngày. Khi chúng tôi nhận nuôi thì chúng đều cao tuổi cả rồi. Cho nên nghi ngờ rằng chúng tôi nhận nuôi với mục đích phối giống là hoàn toàn không đúng sự thật. Mong anh suy xét.”

Vẻ bất mãn trên mặt Keiichi vẫn không đổi, nhưng anh ta cũng không phản bác. Đây rồi! Nếu hình dung Keiichi và Yazawa đang cùng kéo căng hai đầu của một sợi dây thì bây giờ bên phía Keiichi đã chùng xuống.

Đến lượt tôi rồi. Tôi bắt đầu nói: “Xin phép cho tôi được lên tiếng với vai trò là luật sư.” Keiichi vẫn mang bộ mặt không hài lòng rõ ràng. Tôi cũng chẳng để ý, tiếp tục: “Theo như bản hợp đồng này thì không có gì mâu thuẫn ở đây. Việc này là chắc chắn. Cũng không vi phạm bất cứ điều khoản nào. Người vi phạm pháp luật chính là anh đấy, anh Keiichi. Anh đã đột nhập bất hợp pháp, không những một mà đến hai lần. Xin anh nghe thêm một chút nữa! Sau khi đến đây tôi mới nghĩ đến điều này, hạnh phúc của chó là gì? Hạnh phúc của Ru là gì? Ru không nói được nên tất cả đều là do con người suy đoán, nên dù sao cũng theo quy chuẩn của loài người. Nhưng mà tôi nghĩ là anh phán đoán sai lầm mất rồi. Giả sử bên hội đưa Ru cho anh, anh sẽ nuôi nó trong khu vườn này đúng không? Nghe báo chó đốm là giống chó rất thích hoạt động. Mỗi ngày, anh sẽ cho nó chạy, cho nó chơi được bao nhiêu đây? Hằng ngày, anh đều phải đi làm mà. Cả ngày, hầu như Ru sẽ ở đây một mình sao? Chó con thì sao? Cũng nuôi ở đây cùng với Ru ư? Hay là anh sẽ tìm người nhận nuôi chó con, còn chỉ để mình Ru ở lại đây? Đứng trên lập trường của Ru, anh sẽ tìm ra cách giải quyết như thế nào?”

Tôi chờ đợi Keiichi đáp trả, nhưng anh ta chỉ mím môi, không có dấu hiệu gì là sẽ nói. Thắng lợi ở ngay trước mắt rồi. Rất ít người có thể thẳng thắn thừa nhận mình thua, cho nên kế sách vẹn toàn nhất là chuẩn bị cho họ bậc thang để đi xuống.

Tôi nói: “Hôm nay chúng tôi xin phép dừng tại đây. Mong anh suy xét cẩn thận, nếu có điều gì thắc mắc, anh cứ liên lạc với chúng tôi”, rồi ra hiệu cho Yazawa đứng dậy.

Chúng tôi ra khỏi nhà Keiichi, đi bộ về phía nhà ga. Yazawa bắt chuyện: “Luật sư, cảm ơn chị rất nhiều. Thái độ của chị lúc cuối như kiểu không còn gì để nói nữa ấy. Thật sự cảm ơn chị.”

“Nếu Keiichi còn đến nói gì nữa, anh liên lạc với văn phòng giúp tôi.”

“Vâng, tất cả là nhờ chị đấy. Tôi nghe Nat-chan kể nhiều lần rồi, rằng chị ấy có người họ hàng làm luật sư giỏi lắm. Chị ấy còn kể là nhiều lần được chị cứu khỏi tình huống nguy hiểm đẩy, cho nên chị ấy tự hào mình là vô địch. Kể nhiều lần rồi.”

Chúng tôi bước lên cầu vượt dành cho người đi bộ. Vừa nắm thành lan can, tôi vừa hỏi: “Tại sao bà Natsuko đại diện thế.”

“Vâng?”

“Tôi không nghĩ bà ấy có thể thành lập cũng như điều hành hội. Đây là ý tưởng của anh Yazawa phải không?”

Mắt ông ta trợn tròn trong giây lát, rồi ngay lập tức ông ta nở nụ cười: “Ý tưởng của ai cũng có gì khác nhau đâu. Chúng tôi may mắn có những nhân viên tuyệt vời nên vẫn hoạt động tốt. Tôi sẽ chú ý để sự việc như lần này không xảy ra nữa.”

Leo lên hết cầu thang, tôi thở ra một hơi. Không đủ sức bước tiếp, tôi dựa vào lan can nhìn xuống đường xe chạy phía dưới, điều chỉnh lại hơi thở. Phía dưới là đường với ba làn xe mỗi bên, xe cộ qua lại hối hả.

“Chị có ổn không?” Nghe Yazawa hỏi, tôi gật đầu.

Chăm chú nhìn Yazawa, tôi hỏi: “Tôi hỏi thêm một lần nữa, tại sao lại cho bà Natsuko làm đại diện?”

Ông ta liếm liếm môi, nhún vai, đáp: “So với một gã đàn ông quê mùa thì một người phụ nữ rực rỡ như vậy vẫn tạo thiện cảm hơn, đúng không?”

“Anh là một người khôn ngoan. Người như anh mà chỉ dựa vào thiện cảm để cho bà Natsuko làm đại diện ư? Tôi không nghĩ vậy. Cái sức sống của bà Natsuko đúng là sẽ phát huy tác dụng ở một vài trường hợp, nhưng đó không phải là ở một cơ sở nhận nuôi và mua bán thú cưng sau khi người chủ qua đời. Anh Yazawa, đến thời điểm, anh tính sẽ đẩy hết cho bà Natsuko rồi chuồn đúng không? Cho nên anh mới để bà ấy làm đại diện.”

“Chị nói cái gì vậy?” Ông ta mở to mắt, luống cuống nói: “Đến thời điểm là lúc nào ạ?”

“Là lúc mất hết tín nhiệm của hội viên, kinh doanh không còn thuận lợi nữa.”

Ông ta xua xua tay. “Làm gì có chuyện đó.”

“Đúng là không vi phạm pháp luật nhỉ.” Tôi thừa nhận. “Khôn ngoan lắm. Mọi việc cứ theo các điều khoản trong hợp đồng, những điều không ghi thì cứ tự do mà làm thôi. Lúc nãy anh nói với anh Keìichi rằng độ tuổi trung bình của đám thú cưng là tám tuổi, nhưng đó có lẽ chỉ là con số. Theo như tôi quan sát thì có khá nhiều chó con, và dĩ nhiên là cả chó trưởng thành khỏe mạnh nữa. Hơn nữa, chó đực dù có nhiều tuổi một chút nhưng nếu chọn con cái trẻ tuổi thì vẫn giải quyết được thôi. Cách kinh doanh này khéo ở chỗ là nhận kèm cả giấy chứng nhận huyết thống của thú cưng. Chỉ cần có giấy chứng nhận huyết thống của bố mẹ thì chó con khi được sinh ra cũng sẽ xin được giấy chứng nhận huyết thống. Anh làm tốt lắm. Không...” Tôi đưa tay lên ngăn Yazawa đang muốn phản bác. “Về việc kinh doanh của anh, tôi không quan tâm. Cái tôi muốn nói là anh đừng có lợi dụng bà Natsuko. Tôi xin anh đấy, đừng lôi kéo bà ấy vào chuyện này. Được chứ?”

Tôi bước tiếp trên cầu vượt. Chậm một nhịp, Yazawa cũng bước theo. Đàn ông mà muốn lợi dụng Natsuko thì cũng sẽ phiền đó. Người ta có thể bảo bà ấy nhiều vấn đề, có bị lừa cũng đáng, nhưng không có lý gì như vậy cả. Tôi không muốn thấy một Natsuko bị tổn thương khi Yazawa phản bội. Tôi thật muốn hỏi có phải ông ta hiểu được điểm tốt của Natsuko không, nhưng lại im lặng không nói ra.

Tiếng phanh gấp vang lên từ phía dưới, tiếng còi kêu inh ỏi nối tiếp. Tôi nắm lấy thanh lan can, cẩn thận bước xuống cầu thang. Có lẽ là ngại tôi, Yazawa chậm rãi bước bên cạnh, lên tiếng: “Vì chị là vị thần hộ mệnh của Nat-chan phải không?”

“Cái gì?” Tôi dừng chân.

“Nat-chan rất hay nói rằng chị Tetsuko là vị thần hộ mệnh của chị ấy. Là vì vậy đúng không?”

“Không phải là thần hộ mệnh đâu. Từ trước đến nay, tôi cũng không luôn luôn bảo vệ bà ấy. Tôi có khuyên thì bà ấy cũng chả mấy khi nghe mà.” Tôi nói và lại bước tiếp.

“Sao nghe có vẻ như bạn bè khuyên bảo ấy nhỉ?” Giọng của Yazawa có vẻ trêu đùa. “Hai người thật sự có sự gắn kết mạnh mẽ đấy.”

Tôi lại dừng bước, nói: “Cũng quen biết nhau lâu rồi mà.”

❀ ❀ ❀

[1] Một món nhắm làm từ rong biển.

[2] Theo tiếng Tsugaru, Vùng Aomori, “joppari” có nghĩa là “kẻ cứng đầu”.

[3] Hội chứng chuyển hóa là thuật ngữ dùng để chỉ người có nguy cơ cao mắc bệnh tim mạch và tiểu đường.

[4] Đàn ba dây truyền thống của vùng Okinawa, một quần đảo phía cực Nam của nước Nhật, rất nổi tiếng về du lịch.

[5] Thần cung Ise là một ngôi đến nổi tiếng ở tỉnh Mie, với lịch sử hơn hai nghìn năm. Đó là đền thờ đạo Shinto, thờ nữ thần mặt trời Amaterasu (Thiên Chiếu).

[6] Genji Monogatari là thiên tiểu thuyết được viết vào khoảng năm 1010, gồm 54 chương. Đây là một trong những truyện rất lớn về dung lượng, phức tạp về nội dung và quyến rũ về mặt hình thức trong lịch sử văn học thế giới.

g trí hình đồ chơi chạy trôi bên trong[*]. Tôi là kẻ nghiện sưu tầm, có một bộ sưu tập đến hai trăm chiếc bút mà chỉ cần dốc ngược lại thì tấm phim bên trong sẽ di chuyển, khiến bức tranh thay đổi. Chiếc bút mà tôi dùng lúc đó có chiếc ô tô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nozomi Katsura

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.