Yêu cầu tôi đền bù sao? Bà ta chịu thiệt hại á?
Bà Natsuko nói như thế sao?
Tôi thật không nghĩ tới chuyện bà ta có thể gửi đến những hai luật sư.
Vâng.
Ban đầu là do người bạn giới thiệu nên tôi mới tham gia câu lạc bộ do bà Natsuko tổ chức. Đúng vậy. Là câu lạc bộ tìm bạn đời dành cho người cao tuổi, tên là Enishi[[1]]. Hai năm trước, ông nhà tôi đi trước một bước, tôi cũng định cứ thể sống một mình thôi, nhưng rồi tôi bị bệnh, lúc đó thật sự rất muốn có ai đó ở bên cạnh. Tuy vậy, cũng khó tìm được người thích hợp. Tôi mới tâm sự với người bạn thì chị ấy giới thiệu câu lạc bộ này cho tôi tham gia.
Không. Tôi vẫn chưa tìm được đối tượng kết hôn.
Hồi đầu cũng vui lắm.
Tôi tham gia các hoạt động leo núi và ngắm hoa.
Nhưng mà mãi tôi vẫn không tìm được đối tượng kết hôn. Các tiêu chuẩn như hòa hợp hay hiền lành thôi chưa đủ, tôi ở cái tuổi này rồi mà.
Lúc còn trẻ thì chỉ cần thích là kết hôn, nhưng đến tuổi này, đi kèm với kinh nghiệm và hiểu biết là tính thận trọng. Đấy là người cùng mình trải qua thời gian cuối đời mà.
Tôi cũng kết bạn với nhiều người đàn ông.
Bà Natsuko cung cấp cho tôi những thông tin như tiền tiết kiệm bao nhiêu, đất đai chỗ này chỗ kia, có con cái gì hay không, rồi hối tôi nhanh chóng quyết định đi. Tôi nghĩ câu lạc bộ này là vậy, chuyện đó cũng đương nhiên thôi, nhưng dần dần tôi lại thấy không thích nữa.
Tôi thấy đừng nên để ý đến chuyện kết hôn nữa, mọi người tụ tập vui vẻ là được rồi. Thế là tôi không tham gia Enishi nữa.
Chuyện chỉ có thế thôi.
Làm gì có chuyện tôi lôi kéo hội viên thành lập câu lạc bộ khác như bà Natsuko nói.
Vâng.
Trước khi rời đi, tôi có nói chuyện với mấy người thân thiết trong câu lạc bộ là tôi không tham gia nữa.
Nếu tôi đột nhiên biến mất thì sẽ làm mọi người lo lắng mà, dù sao cũng là bạn bè.
Có lẽ là nghe tôi nói thế, cũng có mấy người nghĩ giống tôi, nên mới rời khỏi câu lạc bộ chăng?
Nhưng chẳng lẽ đó cũng là do tôi?
Việc gia nhập câu lạc bộ cũng như không tham gia nữa là quyền tự do của mỗi người mà, đúng không?
Tôi ư?
Không, không có đâu.
Tôi chỉ là một người có tuổi mà thôi.
Ngày trước à? Tôi có làm người mẫu.
Chỉ một năm thôi, kết hôn rồi là tôi không làm nữa.
Bây giờ?
Sao lại nói vậy? Bà Natsuko kể ư? Thế à!
Vâng. Được người quen trước đây mời, thỉnh thoảng tôi có làm người mẫu cho tạp chí dành cho người cao tuổi. Nhưng chỉ có thế thôi. Trang điểm lên rồi chụp ảnh thôi, cũng chẳng phải công việc gì thú vị.
Tuổi à?
Sáu mươi.
Trông làm gì đến sáu mươi ư? Thanh niên nhìn vào thì sáu mươi hay bảy mươi cũng như nhau thôi.
Nhìn thấy nhà tắm công cộng, bất giác tôi dừng chân lại, bảo: “Giờ vẫn còn nhà tắm công cộng nhỉ?”
Isozaki cũng cảm thán: “Hiếm có thật đấy.”
Rời khỏi nhà bà Kuriyama Junko, chúng tôi đang đi thì nhìn thấy tấm rèm che của một nhà tắm công cộng. Lúc nãy, chúng tôi cũng đi qua con đường này nhưng không phát hiện ra, có lẽ là do chưa mở cửa.
Vừa đi tôi vừa trò chuyện: “Lúc Iso-kun sinh ra thì trong nhà đã có bồn tắm rồi, chứ hồi tôi còn nhỏ, trong nhà không có đâu, mọi người đều ra nhà tắm công cộng hết.”
Thấy Isozaki cười và gật đầu, tôi tự trách, lại nữa rồi, lại so sánh ngày xưa với bây giờ. Tôi thật không muốn trở thành bà già cứ lải nhải so sánh chuyện xưa chuyện nay đâu. Chẳng biết từ bao giờ, tôi cũng trở thành một bà lão với các biểu hiện điển hình như ai. Năm nay đã bảy mươi mốt tuổi, tôi hầu như không nhận việc từ Văn phòng luật Ogiwara nữa.
Ba ngày trước, Isozaki gọi điện cho tôi, bảo: “Có việc cho chị rồi đây.” Tôi mới hỏi có phải liên quan đến Natsuko không thì cậu ta đáp: “Chị đoán đúng rồi.”
Natsuko đã trở lại Tokyo. Ngày hôm kia khi tôi gặp thì thấy bà ấy nhuộm tóc màu tím, đeo kính gọng hồng lòe loẹt, nhìn chẳng rõ là bao nhiêu tuổi. Nghe bà ấy bảo mình đang tổ chức một câu lạc bộ, tôi nghĩ chắc là vẫn liên quan đến thú cưng, nhưng hóa ra là câu lạc bộ tìm bạn đời cho người cao tuổi. Nếu vậy chắc là lại bị kiện lừa tình rồi đây, tôi đang đoán vậy thì nghe bà ấy giải thích là có một hội viên nữ lôi kéo một số hội viên nam rời khỏi câu lạc bộ, lập một hội mới. Natsuko cho rằng do bà kia mà giờ đây câu lạc bộ đang có nguy cơ phải giải tán, khiến bà ấy tổn thương về mặt tinh thần cũng như tổn thất về mặt tiền bạc, nên muốn yêu cầu bà kia bồi thường.
Tôi hỏi là hội nhận chăm nuôi thú cưng thế nào rồi thì Natsuko bày ra bộ mặt không hiểu gì hết. Tôi kể chi tiết lại chuyện ngày đó thì cuối cùng Natsuko đã nhớ ra. Tốn bao nhiêu công sức hỏi đi hỏi lại tôi mới biết được phó đại diện Yazawa có người tình trẻ, đuổi Natsuko khỏi vị trí đại điện.
Sau đó, bà ấy lên Tokyo, ngồi không một thời gian rồi mới nghĩ đến việc lập một câu lạc bộ tìm bạn đời cho người cao tuổi vào năm ngoái.
Trong lúc nói chuyện, Natsuko có hỏi sức khỏe của tôi thế nào vì trông có vẻ gầy hơn, rồi còn lộ vẻ quan tâm lo lắng, khuyên tôi nên chú ý đến ăn uống và nghỉ ngơi. Ngạc nhiên quá, tôi cứ nhìn bà ấy chằm chằm vì đây là lần đầu tiên tôi nghe bà ấy hỏi thăm đến sức khỏe của tôi. Natsuko tiếp tục khuyên tôi nên giữ gìn sức khỏe vì chúng tôi đã đến cái tuổi này rồi. Trước đây, cứ gặp chuyện là Natsuko xem mình là kẻ bị hại như một lẽ đương nhiên, toàn kêu ca, phàn nàn chứ có bao giờ để ý gì đến tôi đâu. Natsuko giờ cũng đã biết thể hiện sự quan tâm đến người khác rồi, tôi cảm khái trong lòng. Thế nhưng suy nghĩ đó chỉ tồn tại trong chốc lát.
Natsuko lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ, bảo là vừa khéo có một thứ, là thực phẩm chức năng giúp tăng cường dinh dưỡng, rất thích hợp với tôi. Rồi bà ấy còn nhỏ giọng nói rằng thứ này bình thường có giá mười nghìn yên, nhưng giảm giá cho họ hàng còn tám nghìn thôi. Sau đó thì thầm rằng giá này đặc biệt lắm nên tôi phải giữ bí mật đấy. Còn nháy mắt với tôi nữa chứ. Khi bà ấy bảo tôi có muốn thành nhà phân phối không thì tôi chặn lại, đứng bật dậy.
Tôi cũng phải tự kiểm điểm thôi. Được Natsuko quan tâm hỏi thăm vài câu, tôi đã suýt cảm động rồi. Natsuko có lý nào lại hỏi thăm mà không có ý đồ? Dù thế, tôi vẫn không ghét bà ấy được.
Điểm đến tiếp theo của chúng tôi cũng ở gần đây, nhưng Isozaki lại bảo là đi taxi, tôi cũng vui vẻ tiếp nhận sự quan tâm của cậu ta.
Nói địa chỉ cho người lái taxi xong, Isozaki quay sang nói chuyện: “Bà Junko nhìn hoàn toàn không giống sáu mươi tuổi nhỉ? Vừa đẹp vừa gây thiện cảm nữa. Tôi mà hơn sáu mươi tuổi chắc cũng sẽ thích bà ấy đấy.”
“Ôi trời ơi! Thế bà Natsuko thì sao?”
Cậu ta có vẻ bối rối đáp: “Bà Natsuko à? Sao nhỉ... Ừm, có lẽ là quá mạnh.”
“Cái gì quá mạnh?”
“Cá tính, là cái phát tán ra xung quanh ấy. Nếu còn trẻ thì có lẽ cũng bị thu hút bởi người phụ nữ khác biệt như vậy, nhưng lớn tuổi rồi thì chỉ dám “kính nhi viễn chi” thôi.”
Thấy Isozaki trả lời nghiêm túc như vậy, tôi bật cười thành tiếng. Bị gặng hỏi, còn bị cười nữa, Isozaki nhíu mày. “Chị cười gì vậy?”
Tôi chỉnh lại vẻ mặt, trả lời qua loa: “Không có gì.”
Chúng tôi xuống taxi trước cổng trường cấp ba, rồi đi bộ thêm một chút nữa thì đến tòa nhà. Ông Sekine Susumu sống ở tầng năm. Trong hai căn phòng, ông Sekine để dành một căn cho việc sưu tập đồ cổ, các hộp gỗ mang phong cách cổ xưa để lung tung khắp nơi.
Chúng tôi ngồi xếp chân trên chiếc tatami, đối diện với ông Sekine. Ông ta mặc một chiếc quần jean, cũng ngồi xếp bằng, mặt và cổ ông ta nối liền thành một khối, trông như không có cằm. Khi chúng tôi hỏi về Enishi, ông ta tuôn ra một tràng như đã có sự chuẩn bị trước.
“Năm ngoái vợ tôi mất, từ đó tinh thần tôi trở nên xuống dốc. Thấy tôi như thế cũng đáng lo ngại nên một người quen khuyên tôi nên tái hôn. Tôi mới bảo là đến tuổi này rồi thì còn ai muốn kết hôn với mình nữa. Thế là người đó nói cho tôi biết là có nơi tư vấn mọi vấn đề hôn nhân dành cho người cao tuổi. Tôi nghĩ tiền phí ban đầu nhiều lắm, làm sao tham gia được, nhưng nghe bảo đây không phải là công ty mà có hình thức như câu lạc bộ, tiền đăng ký cũng chỉ khoảng một phần mười thôi. Tôi cũng tham gia nhiều hoạt động, ví dụ như đi ăn, chơi bài này, đi dạo khu phố cổ. Nat-chan nhiệt tình giới thiệu với tôi, nào là người này có được không, người nọ được lắm đấy. Nhưng mà tôi vẫn chưa gặp được ai ưng ý Biết chẳng để gì mà gặp được người thích hợp nhưng tôi chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, nên cũng sốt ruột. Tháng Mười một năm ngoái, tôi gặp được Jun-chan[[2]], đúng là một người đẹp mà. Mọi người cũng thấy thế, đúng không? Anh cũng vậy nhỉ?” Ông ta hỏi Isozaki.
Isozaki gật đầu, đáp: “Vâng, bà ấy vô cùng thu hút.”
“Đúng là vậy mà. Tôi quá say mê bà ấy. Nhưng mà cũng có nhiều người đàn ông như tôi, toàn là tình địch thôi. Mấy người đó nào là mời bà ấy đi ăn ở nhà hàng sang trọng, nào là tặng quà này nọ. Tôi chỉ sống bằng tiền lương hưu nên chẳng đọ tiền bạc được với người ta, phải tìm cách khác, mời bà ấy đi chợ đồ cũ quy mô lớn. Bà ấy bảo là muốn đi thử cho biết. Thế là hẹn hò đấy.” Ông ta cười. “Chúng tôi dạo hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, tôi cũng có cơ hội khoe chút kiến thức của mình, khiến bà ấy phải thán phục khen rằng: “Anh Susumu giỏi thật đây.” Khi chúng tôi dừng chân nghỉ ở một tiệm đồ ngọt, Jun-chan bảo thế này. Bà ấy tham gia Enishi với mục đích tìm đối tượng kết hôn, nhưng mãi mà chưa tìm được nên định rút lui. Nhưng mà phải chia tay với mấy người bạn thân thiết trong câu lạc bộ thì buồn lắm. Bà ấy muốn được cùng đi chơi nhiều nơi nên mong tôi sau này nhớ mời bà ấy như hôm nay. Bà ấy nói vậy rồi thì tôi còn tham gia Enishi làm gì nữa nên tôi cũng rút lui luôn. Tuần sau, tôi và Jun-chan đi thăm viện bảo tàng mỹ thuật. Là hẹn hò đấy.” Ông Sekine xoay người ra sau lấy cuốn lịch đang đặt trên chiếc bàn nhỏ, cười vui vẻ.
Tôi hỏi: “Bà Junko có khuyên ông đừng tham gia câu lạc bộ nữa không?”
“Không, không. Jun-chan còn bảo là bà ấy rút lui, nhưng tôi vẫn nên tham gia câu lạc bộ đi. Không có Jun-chan thì tôi tham gia Enishi chẳng có ý nghĩa gì cả nên tôi mới bỏ thôi.”
“Bà Junko và bà Natsuko có thân thiết với nhau không ạ?”
Nghe tôi hỏi, Sekine bĩu môi. “Chuyện này á, trước đây thấy có vẻ thân thiết lắm, đến mức có thành viên còn bảo là trông như hai chị em. Hai bên còn gọi nhau thân mật là Jun-chan và chị Natsuko. Cho nên tôi đã rất ngạc nhiên khi gọi điện bảo mình không tham gia câu lạc bộ nữa, giọng điệu của bà Natsuko thay đổi hẳn, hết sức hung dữ, bảo là ngay cả ông cũng bị con đàn bà đó lừa à. Thật ra tôi cũng hiểu cảm xúc của bà Natsuko, bà ấy sống bằng tiền hội phí của các thành viên mà, nên giảm một người thì tiền thu được cũng giảm theo. Mà cùng lúc có mấy người bỏ câu lạc bộ khiến bà ấy càn tức giận hơn. Bởi vậy tôi mới chịu đựng mấy lời khó nghe của bà ấy về Jun-chan và tôi. Đó là ở thời điểm đấy. Nhưng sau này, khi bà ấy nào là chạy đến tận nhà Jun-chan làm phiền các kiểu, rồi còn mấy lần gọi điện chửi rủa thì tôi thật không thể tưởng tượng nổi. Hôm nay còn cử cả luật sư đến. Quá kinh hãi!”
“Bà Natsuko chạy đến tận nhà bà Junko ư?”
“Đúng vậy. Tôi thấy người cần luật sư là Jun-chan mới đúng.”
“Lúc nãy, chúng tôi có gặp và nói chuyện với bà Junko nhưng không nghe bà ấy nói gì về chuyện này.”
“Jun-chan hay thế lắm. Gọi là gì nhỉ, khiêm nhường, dịu dàng. Cho nên khiến người khác muốn bảo vệ.”
Sau đó, ông ta thao thao bất tuyệt về những điểm tuyệt vời của bà Junko, rồi lôi từ đống đồ cổ ra khoe chiếc đĩa cổ mới mua được. Lúc chúng tôi tìm được cơ hội để cáo từ thì cũng hơn hai giờ chiều rồi. Cả tôi và Isozaki đều đói meo nên quyết định ăn trưa ngay gần đó.
Isozaki quan sát hai bên đường tìm quán ăn. Tôi cũng quay trái quay phải tìm kiếm, nhưng không phải quán ăn mà là tiệm bán văn phòng phẩm. Cho đến bây giờ tôi vẫn mê đồ văn phòng phẩm. Lúc nãy, tôi chẳng hứng thú gì với cái đĩa cổ của ông Sekine, nhưng chẳng nỡ lòng ngắt lời, có lẽ là do thấy được một phần giống mình nơi ông ta. Chưa tìm được tiệm văn phòng phẩm nào, chúng tôi đã ra đến đường lớn.
Isozaki chỉ một tiệm cà phê theo phong cách tự phục vụ. “Chỗ này thì sao ạ? Giờ này hơi dở nên có lẽ nhà hàng đã thôi phục vụ bữa trưa rồi. Nhưng nếu ăn bánh mì kẹp thì mấy tiệm kiểu này giờ nào cũng có.”
Tôi nhìn trái nhìn phải, chỉ: “Cái này hay cái này thì sao?”
“Vâng? Quán gyu-don[[3]] hoặc quán kaiten-sushi[[4]] à? Mấy quán này tất nhiên là được. Tôi cũng nhìn thấy nhưng tự động bỏ qua vì chẳng phải luật sư Tetsuko không thích mấy quán kiểu này sao?”
“Không hề.”
“Vậy à? Thế chúng ta ăn sushi nhé!”
Tôi gật đầu, bước vào quán sushi. Chúng tôi được xếp bàn ngay, tôi ngồi xuống đối diện Isozaki. Sau khi gọi món bằng màn hình cảm ứng đặt ở bàn, chúng tôi cùng uống trà nóng.
Isozaki hỏi: “Vụ của bà Natsuko, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào ạ?”
“Có những thứ vẫn chưa được rõ ràng. Giữa bà Natsuko và bà Junko chắc là có chuyện gì đó. Tôi muốn hỏi chuyện thêm những người không nằm trong danh sách hai người đó cung cấp, những người đã rời khỏi câu lạc bộ.”
“Những người trong danh sách đề nghị của mỗi bên sẽ đưa chứng cứ có lợi cho bên mình, cho nên chúng ta không biết được sự thật, phải không ạ?”
“Ừ.”
Món ăn được đưa tới, của tôi là toro và tôm, của Isozaki là kappa-maki và trứng[[5]].
“Iso-kun, không lẽ cậu cũng không ăn được cả cá sống?”
“Vâng? Không phải đâu. Tôi thường bắt đầu bằng món kappa-maki và trứng, không thể nhảy thẳng vào toro hay mực ngay được, là kiểu phải từ từ mới sung được đó. Chị không hiểu à? Xin lỗi nhé, tôi ăn uống kỳ cục vậy đó. Con gái tôi hay chế nhạo là ăn uống như con nhà nghèo. Ngày xưa con bé thường bắt chước tôi, gọi món giống hệt, không giống bố là không chịu, còn muốn kết hôn với bố nữa. Thế mà một ngày, tự nhiên nó bảo rằng bố hôi lắm, đi chỗ khác đi.” Cậu ấy thở dài. “Là do trường học, cuộc sống ở trường đã nhuộm đen tâm hồn con bé. Ngày xưa như thiên thần ấy, giờ chỉ là một người phụ nữ chưa lớn thôi.”
Tôi cười và ngả người về phía sau, quan sát lớp tóc trước trán Isozaki. Con gái cưng đã trưởng thành, rồi cũng đến lúc phải xa con, không biết cậu ta có chịu được không. Bỗng tôi nhớ tới Koichi, cậu ấy có xa con được không nhỉ? Vì con mà cuộc đời cậu ấy đã thay đổi lớn. Dù sao thì con cái vẫn phải lớn lên, nếu tôi nhớ không nhầm thì đứa lớn cũng đã hơn hai mươi rồi, đến tuổi buộc phải rời bố mẹ.
Gọi xong đợt thức ăn tiếp theo, Isozaki hắng giọng nói: “Thật ra có chuyện về luật sư Akiyama.”
“Sao rồi?”
“Như luật sư Tetsuko đã dự đoán, cô ấy muốn ra riêng.”
“Ừ, rồi làm sao?”
“Tôi tính tuyển người khác vì một mình tôi không cáng đáng hết công việc. Tuần sau có buổi phỏng vấn, chị đến dự cùng nhé!”
“Tôi à? Tai sao? Iso-kun mới là người làm việc cùng, cậu chọn là được rồi.”
Isozaki nhăn mặt. “Nếu vậy thì tôi thất bại rồi.”
“Đến nghe thì không vấn đề gì, để xem tôi có mắt nhìn người hay không đây.”
“Nhờ chị đấy.” Isozaki cúi đầu cảm ơn. “Thật ra, cô bé làm văn phòng cũng nói là xin nghỉ.”
“Lại nữa rồi. Cũng phải...”
“Một năm ạ. Tôi cứ nghĩ lần này có lẽ sẽ được lâu dài, cuối cùng lại thành ra vậy.”
“Ừ, cũng tiếc nhỉ.”
“Lúc tôi mới vào văn phòng... là lý tưởng nhất đấy nhỉ.” Ánh mắt Isozaki trở nên xa xăm. “Có luật sư Ogiwara ở đó chắn mưa chắn gió, luật sư Tetsuko thì hoạt động mạnh mẽ. Chị Miyuki thì tháo vát cáng đáng hết công việc, hộ trợ cho hai người. Chị Miyuki giờ vẫn khỏe chứ? Vậy à?... Đúng rồi, ba người còn đi lại trơn tru qua mấy cái khe nhỏ tí giữa bàn làm việc và tủ đựng hồ sơ nữa chứ. Lúc mới chứng kiến, tôi kinh ngạc lắm, vì ba người chẳng bị đụng vào đâu cả, mặc dù đang vừa đi vừa xem hồ sơ. Tôi thì có nhìn cũng bị đụng nữa là. Lâu ngày quá rồi nhỉ? Thời đó thật tốt quá, chuyện gì cũng trôi chảy cả.”
“Thời đó thật tốt quá, nghe có vẻ có tuổi rồi đấy.”
“Tôi cũng còn trẻ trung gì nữa đâu. Sống cũng đủ để ngoảnh lại nhìn rồi.”
“Không còn trẻ là bao nhiêu tuổi rồi?”
“Bốn mươi tư ạ.”
Người đàn ông trung niên trẻ hơn tôi hai mươi bảy tuổi cảm thán là không còn trẻ nữa cơ đấy. Chả còn gì để nói, tôi đưa tay với đĩa sushi vừa được mang đến.
2
A... Tôi quên mất! Vội đứng đây, tôi mở cửa ra vườn, mở vòi nước tưới cây. Vừa tưới cho gốc mộc lan trắng, tôi vừa không kìm được nước mắt. Không đứng nổi, tôi phải khuỵu xuống, nỗi đau như cứa vào da thịt. Gốc mộc lan này là Miyuki tặng tôi. Bị Miyuki rủ rê, năm năm trước, tôi chuyển vào sống cùng khu với chị ấy. Để mừng nhà mới, Miyuki tặng tôi gốc mộc lan vì bảo là dễ trồng. Nhà tôi và nhà chị ấy cách nhau chỉ khoảng mười mét, thường ngày vẫn hay qua lại với nhau. Tôi toàn quên tưới nước nên chẳng biết từ lúc nào, chị ấy đã trở thành người giúp tôi chăm sóc vườn tược cho tươi đẹp.
Từ nay về sau, tôi phải trồng thêm nhiều hoa ở đây. Nghĩ đến đó, nước mắt tôi lại trào ra. Dù đã tự dặn lòng nhưng cái chết của chị ấy khiến tôi quá đau lòng. Bốn tháng trước, bác sĩ bảo rằng chị ấy chỉ sống được nửa năm nữa. Cô con gái duy nhất của chị ấy, Asako, thường xuyên đến thăm hơn. Sau đó, vẫn với bộ dạng khỏe mạnh, Miyuki làm thức ăn và bánh trái mang sang cho tôi. Tôi cứ hy vọng bác sĩ chẩn đoán sai, nhưng sức khỏe chị ấy ngày càng yếu đi. Mỗi ngày tôi đều sang thăm chị ấy, mỗi ngày đều cầu xin ông trời đừng mang chị ấy đi. Nhưng lời cầu khẩn ấy chẳng tới tai ông trời. Hôm qua, chị ấy đã ra đi dưới sự chứng kiến của con gái, gia đình và tôi. Hướng về thi thể của chị ấy, tôi thầm nhủ trong lòng: “Thật khôn quá đi.” Chị ấy ra đi trước, để tôi phải tiễn đưa chị ấy, thật khôn quá đi.
Đêm qua buồn quá, tôi ngủ thiếp đi trong lúc khóc, khi thức dậy lại thấy đói bụng. Dù chìm trong nỗi buồn thương vì sự ra đi của Miyuki nhưng cơ thể tôi vẫn réo rắt đòi sống. Tôi vừa cảm ơn ông trời vì mình vẫn còn sống vừa tức giận với bản thân mình.
Lễ tsuya[[6]] được tổ chức vào bảy giờ tối nay tại nhà riêng của Miyuki. Còn sáu tiếng nữa mới đến giờ nhưng tôi đã mặc lễ phục sẵn trên người. Lúc ngồi trên ghế xô pha phòng khách, đếm lại những kỷ niệm với Miyuki, mắt tôi chợt dừng lại trên gốc mộc lan.
Nước mắt ướt nhòe khuôn mặt, nhưng tôi vẫn tưới cây cho xong rồi mới cất dọn ống nước vào góc vườn. Tôi lên nhà, chậm chạp nằm xuống bên bệ cửa. Cảm giác ngắm vườn khi nằm thật là lạ, như lần đầu được thấy. Thảm trải sàn cọ vào má nhưng tôi mặc kệ, vẫn nằm như thế. Khu vườn dần dần sáng lên, có lẽ mây tan nên ánh mặt trời rọi xuống. Mặt trời cũng chiếu những tia sáng ấm áp lên người tôi, sưởi ấm thân thể khiến tôi liên tưởng đến sự chăm sóc của Miyuki. Nước mắt lại tràn mi.
Tiếng chuông báo có cuộc gọi từ trung tâm. Tôi cố nhổm người dậy nhưng không được. Nhích từng chút một, tôi nhổm thân trên, chống gối lên, với tay nắm lấy bệ cửa, nhờ đó mới vất vả đứng dậy được. Nhìn vào màn hình gắn trên tường, khuôn mặt của nhân viên đang hiện trên đó. Cầm ống nghe lên đáp “Vâng,” giọng tôi như vỡ vụn.
“Bà Tetsuko đấy ạ? Xin chào bà. Cháu là Ito ở bộ phận lễ tân. Có ông Ogiwara Michiya đến thăm bà, cháu dẫn ông ấy đến được không ạ?”
Tôi kinh ngạc nhìn đồng hồ đặt bên cạnh thì đã ba giờ chiều rồi. Tôi đồng ý rồi gác máy, đi vào phòng bếp. Trà hay cà phê nhỉ, tôi cứ tự hỏi như thế và đi lòng vòng trong bếp. Rốt cuộc, chưa kịp làm gì thì chuông cửa đã reo. Mở cửa ra thì thấy Ogiwara đứng đó trong bộ lễ phục. Bỗng nỗi đau thương xâm chiếm khiến tôi loạng choạng, bất giác bám lấy tay nắm cửa. Ogiwara đưa tay ra nắm lấy tay tôi, tay kia của anh ấy đang cầm gậy.
“Có sao không?” Nghe Ogiwara hỏi, tôi đáp “Vâng”, rồi mời anh ấy vào phòng khách, còn mình thì vào bếp chuẩn bị đồ uống. Tôi đặt cốc trà lên khay, bê ra phòng khách. Ogiwara đang đứng ở cửa nhìn ra khu vườn. Tôi mỉm cười, ngỡ anh ấy sắp tập thể dục. Thậm chỉ dường như tôi còn nghe thấy giọng Miyuki nói: “Nhanh tính công tác phí hộ tôi đi!”
Tôi ngồi xuống ghế xô pha, đặt cốc trà lên bàn. Ogiwara vẫn đứng đó, nói: “Bây giờ mới bắt đầu, nhưng chẳng hiểu sao cứ chuẩn bị từ sớm. Mặc lễ phục ngồi nhà một mình thấy cũng khó chịu nên tôi ra khỏi nhà.”
“Tôi cũng thế, đang mặc lễ phục đây này. Kỳ lạ nhỉ? Bản thân chưa hoàn toàn tiếp nhận cái chết của chị Miyuki, vậy mà lễ phục lại mặc xong xuôi rồi.”
“Ừ, đúng thế.” Anh ấy đặt tay lên khung cửa, chậm rãi ngồi xuống thảm. “Lúc ra đi trông chị ấy thế nào?”
“... Như đang ngủ ấy, thật đấy. Đúng như câu “lặng lẽ như đang ngủ”. Đáng lẽ luật sư Ogiwara phải đến thăm chị ấy nhiều hơn, anh chỉ đến một lần đúng không?”
“Tôi chỉ muốn thấy một Miyuki khỏe mạnh, tươi vui, hăng hái mà thôi. Tôi là kẻ nhát gan mà, thật đáng hổ thẹn.”
Tôi đặt lại cốc trà lên khay, cầm đến cho Ogiwara. Cũng ngồi xuống thảm, tôi ngắm nhìn khu vườn. Ánh mặt trời lúc này đã gay gắt hơn.
Tôi bảo: “Khu vườn này giờ sẽ trở nên cằn cỗi đây. Chị Miyuki không chịu nổi tính cẩu thả của tôi, có chị ấy giúp đỡ chăm sóc thì khu vườn mới được như thế này đấy.”
“Chẳng phải cô bị chị ấy càm ràm cả ngày à?”
“Còn phải nói. Chị ấy bảo là nếu cây cối biết nói thì cả khu vườn đã đầy tiếng than vãn hấp hối của chúng.”
Ogiwara cười khùng khục. “Dù bị chị Miyuki càm ràm nhưng chúng ta cũng chẳng có gì là chịu khổ nhỉ? Bởi biết rằng kiểu gì chị ấy cũng làm giúp thôi.”
Tôi cũng cười theo: “Đúng là không chịu khổ gì cả.”
Ogiwara cầm cốc trà lên, đúng là tay của người già. Tôi hỏi: “Cơ sở hiện nay thế nào ạ?”
“Tháng sau là được một năm. Cho đến giờ là nơi tôi ở được lâu nhất.”
“Anh định sống ở đó luôn à?”
“Cái đó vẫn chưa biết được.” Anh ấy đáp với giọng vui vẻ.
Năm năm trước, Ogiwara bắt đầu luân chuyển giữa hàng loạt các trung tâm chăm sóc người cao tuổi. Tôi và Miyuki có rủ anh ấy đến nơi này, nhưng anh ấy toàn đáp với vẻ thờ ơ: “Ừ được rồi.”
Ogiwara nhẹ nhàng đặt cốc trà trở lại, hỏi: “Di chúc của chị Miyuki thế nào rồi?”
“Là tôi làm.”
“Ừ, thế là tốt rồi.” Ogiwara gật gật đầu.
Khoảng ba mươi phút sau, Sakaguchi xuất hiện trong bộ lễ phục. Anh ấy vừa bắt đầu giải thích lý do đến nhà, tôi đã thấy có vẻ giống lý do của Ogiwara nên cắt ngang, mời anh ấy ngồi xuống xô pha. Sakaguchi chào hỏi Ogiwara xong thì đề nghị gọi sushi ăn. Thấy tôi và Ogiwara không có ý phản đối, anh ấy đến trước bàn đặt điện thoại, tự nhiên mở ngăn kéo có cất thực đơn gọi món ra xem.
Từ khi chuyển đến sống ở Okinawa, màu da của Sakaguchi sạm đi đáng kể, khiến anh ấy trông có vẻ khỏe mạnh hơn. Dù mỗi lần đến đây, anh ấy đều ngợi ca Okinawa, nhưng một năm phải một phần ba thời gian anh ấy sống ở Tokyo. Anh ấy bất mãn bảo là có mấy vụ không có mình thì không giải quyết được, nhưng hơn thế là sự vui vẻ tiếp tục công việc của một luật sư.
Sakaguchi lấy bia trong tủ lạnh ra, đến ngồi khoanh chân bên cạnh Ogiwara vẫn đang ngắm vườn. Hai người vừa chạm cốc vừa trò chuyện về mấy người quen cũng làm luật sư. Tôi ngồi ở xô pha, như có như không lắng nghe hai người nói chuyện. Những cái tên xuất hiện trong câu chuyện của họ, quá nửa là đã qua đời. Và thật ngạc nhiên là hai người họ đều biết nguyên nhân cái chết của họ. Tôi ôm cái gối bên cạnh vào ngực. Ước gì có Miyuki ở đây. Nghĩ đến đấy, nước mắt tôi lại trào ra, từng giọt, từng giọt thi nhau rớt xuống. Tôi ôm chặt cái gối vào lòng.
3
Nếu ý định của người chủ nơi này là muốn thiết kế lên một không gian lạnh lẽo thì người đó đã thành công rồi. Tôi và Isozaki ngồi chờ Okubo Ryuichi ở sảnh công ty của ông ta cũng gần ba mươi phút rồi. Trong đại sảnh rộng lớn có thiết kế một góc nhỏ làm nơi gặp mặt, ngoài hai người chúng tôi ra còn có ba người khác đang đợi ai đó. Không gian bên trong được xây bằng đá cẩm thạch và kính, có vẻ sang trọng nhưng tôi lại thích thứ gì đó tạo cảm giác ấm áp hơn.
Người hôm nay chúng tôi hẹn gặp là con trai của một cựu thành viên câu lạc bộ, do Isozaki tìm ra, người này không có trong danh sách mà Junko và Natsuko cung cấp. Bản thân vị cựu thành viên đang chịu tình trạng lão suy, không tiếp chuyện được, thế nên sắp xếp cho chúng tôi gặp con trai ông ta.
Isozaki thì thầm với vẻ bông đùa: “Công ty ở thì tương lai xuất hiện trên phim ngày xưa có lẽ trông cũng thế này, ai ngờ thực tế cũng có nhỉ?”
Một người đàn ông vóc dáng nhỏ thó xuất hiện ở sảnh, tự giới thiệu tên là Okubo. Lúc này đã cách giờ hẹn bốn mươi phút, nhưng anh ta không hề có biểu hiện hối lỗi, cũng chẳng nói lời xin lỗi nào. Anh ta dẫn chúng tôi vào thang máy lên tầng hai, vào một căn phòng riêng. Trong phòng trang trí hết sức bình thường, không có chút cá tính nào.
Isozaki bắt đầu: “Như tôi đã trình bày lúc nói chuyện điện thoại với anh, trước đây bác trai có tham gia câu lạc bộ Enishi do bà Kotani Natsuko tổ chức. Chúng tôi có liên lạc với bác trai để hỏi thăm về khoảng thời gian lúc bác ấy còn là thành viên của Enishi. Nhân viên ở cơ sở chăm sóc cho biết bác trai hiện tại khó có thể tiếp chuyện, khuyên chúng tôi đến hỏi chuyện con trai, là anh đây. Cho nên hôm nay, chúng tôi mạn phép đến làm phiền. Anh có biết vì cơ duyên gì mà bố anh tham gia câu lạc bộ Enishi không ạ?”
“Tất nhiên tôi không biết.” Anh ta đáp với giọng to đến mức vang vọng trong căn phòng hẹp.
Ho khẽ một tiếng, Okubo điều chỉnh âm lượng: “Nếu tôi biết thì đã không để ông ấy tới cái nơi đó rồi. Bố tôi cũng sáu mươi lăm tuổi rồi, thật là xấu hổ mà. Đến tuổi này rồi còn tìm vợ gì nữa. Cho đến khi được bà Natsuko báo thì tôi chẳng biết gì về chuyện ông ấy tham gia cái hội đó, còn gặp rắc rối nữa chứ.”
Isozaki hỏi ngay: “Bà Natsuko có báo cho anh Ryuichi biết bác trai tham gia hội ạ? Rắc rối gì? Anh có thể cho chúng tôi biết cụ thể không?”
“Cụ thể à?... Bà Natsuko liên lạc với công ty...liên lạc với chỗ này, bảo là có chuyện về bố tôi, thế nên chúng tôi gặp nhau. Bà ấy tự giới thiệu là người chủ trì một câu lạc bộ hỗ trợ tìm đối tượng kết hôn dành cho người cao tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện bố mình đang tìm đối tượng kết hôn. Bà ấy bảo là muốn hỗ trợ những người nghiêm túc tìm kiếm bạn đời nên mới lập ra hội này. Rằng có rất nhiều hội như thế này, nhưng ở những công ty lớn, người ta tập hợp nhiều người lại, rồi dùng máy tính để tính toán độ tương xứng. Nhưng ở chỗ của bà ấy sẽ nói chuyện với từng thành viên, dựa trên hoàn cảnh và nguyện vọng của họ để giới thiệu đối tượng. Rằng giống như người mai mối theo kiểu ngày xưa vậy. Nghe bảo bà ấy muốn giới thiệu một người phụ nữ nọ với bố tôi nên mời ông ấy đến một buổi leo núi, nhưng bố tôi lại thích một người khác. Nếu hai bên cùng có tình cảm với nhau thì bà ấy sẽ ủng hộ, giúp sức, nhưng thật ra người phụ nữ kia chỉ vì tiền mới tiếp cận bố tôi. Nghe bảo ở một câu lạc bộ tìm bạn đời khác, người phụ nữ kia tiếp cận đàn ông để moi tiền, hết tiền là chuyển sang người khác, vì vậy mới bị buộc rời khỏi hội. Bà Natsuko kiểm điểm rằng đáng lẽ ra phải thận trọng điều tra thân thế của hội viên, nhưng người phụ nữ kia là do một thành viên trong câu lạc bộ giới thiệu vào nên mới trót tin tưởng. Bà Natsuko mong tôi kiểm tra xem tài sản đứng tên bố tôi giờ thế nào rồi. Thế là tôi mới kiểm tra thử, thế mới biết ông ấy đã rút một tài khoản tiết kiệm, tiền còn lại trong tài khoản ngân hàng cũng giảm đáng kể. Thông báo kết quả cho bà Natsuko biết thì bà ấy cúi đầu tạ lỗi với tôi, bảo là điểm lợi của việc kinh doanh quy mô nhỏ là có thể để mắt đến từng thành viên, vậy mà lại xảy ra chuyện thế này, thật xin lỗi. Người đâu mà tử tế quá, bà Natsuko ấy.”
Isozaki rướn người về phía trước, hỏi: “Rồi mọi chuyện thế nào?”
“Theo bà Natsuko thì đối phương là kẻ chuyên nghiệp, cho dù bản thân bà ấy có khuyên thế nào, tôi có thuyết phục thế nào có lẽ cũng không có tác dụng. Nếu cứ để bên kia bòn rút thế này thì khi bố tôi trắng tay sẽ bị ruồng bỏ thôi. Bà ấy đề nghị chi bằng phối hợp với địch mới là kế vẹn toàn. Tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều, bố tôi là người đàn ông truyền thống, rất bảo thủ. Tôi mà nói nhiều có khi còn khiến ông ấy nổi điên lên, chẳng giúp gì cho việc bảo vệ tài sản cả. Sau khi bàn với vợ, tôi trao đổi lần nữa với bà Natsuko. Thông qua bà ta, tôi sẽ trả một khoản tiền đền bù với yêu cầu người phụ nữ kia hãy ngừng qua lại với bố tôi.” Ông ta vỗ tay một cái. “Tốn hai triệu yên là xong. Tất cả cũng nhờ bà Natsuko. Bà ấy yêu cầu bên kia chia tay sao cho không làm tổn thương lòng tự trọng của bố tôi, nên mọi chuyện được giải quyết êm đẹp. Ông ấy không hề biết đến sự can thiệp của chúng tôi, chỉ nghĩ là hai người không hợp nhau mà thôi. Đó là chuyện trước khi ông ấy rơi vào tình trạng lão suy.”
“Anh có thể cho biết tên người phụ nữ kia là gì không?” Isozaki cầm bút và sổ, hỏi thăm.
“Là Kuriyama Junko.”
“Cái gì?”
Isozaki hét lên vẻ kích động, có lẽ là ngoài sức tưởng tượng. Như vậy, chắc cậu ta cũng không nghĩ đến khả năng Natsuko và Junko bắt tay nhau lừa tiền người ta. Giữa hai người đó có lẽ có mâu thuẫn về ăn chia số tiền hoặc cái gì khác, nên Junko mới tách ra riêng. Có thể Junko cho rằng một mình mình cũng có thể moi tiền từ đàn ông. Thế có nghĩa là Natsuko đóng vai trò hỗ trợ cho Junko. Trước đây bà ấy toàn lợi dụng sức hấp dẫn của bản thân để lừa tiền đàn ông, thỉnh thoảng cũng bị đàn ông lừa, hoặc bị lợi dụng, nhưng lúc nào cũng đóng vai chính. Vậy mà lần này bà ấy lại nhường vai chính cho người đàn bà trẻ hơn mình mười tuổi, còn mình cam lòng đóng vai phụ. Đàn bà được đàn ông cưng chiều là thứ mà Natsuko ghét cay ghét đắng, thế mà hai người này lại thân thiết với nhau. Khi nghe kể như vậy tôi đã thấy nghi nghi rồi. Tại sao Natsuko lại không tự mình đi lừa đảo nhỉ? Lập câu lạc bộ hỗ trợ tìm bạn đời cho người cao tuổi chắc cũng là để tập hợp con mồi thôi. Chẳng hiểu sao tôi thấy vô cùng tiếc nuối.
“Luật sư Tetsuko có hỏi gì không?” Isozaki hỏi.
Tôi hỏi Okubo: “Hiện giờ sức khỏe bố anh thế nào?”
“Về thân thể thì khỏe mạnh... nhưng ông ấy dần dần quên rất nhiều chuyện. Ký ức cũng trở nên lộn xộn. Lúc thì bỗng trở về thời học sinh cấp hai, lúc thì kể chuyện hồi ba mươi tuổi như chuyện mới hôm qua.” Anh ta thở dài. “Ban đầu tôi cũng sốc lắm, không biết nên làm thế nào cho phải. Gần đây tôi dần chấp nhận một ông bố như thế. So với việc sáu mươi lăm tuổi rồi còn yêu đương lãng mạn thì thế này vẫn tốt chán.”
“Có ghét bà Junko không?”
“Tôi á? Ưm, nếu không có bà Natsuko thì chắc tiền đội nón ra đi hết rồi nhỉ? Lừa người già cả thì quá độc ác rồi. Luật sư cũng nghĩ vậy chứ?”
Thấy tôi không nói năng gì, Okubo hỏi vặn: “Bà không nghĩ thế ư? Người bị lừa mới là ngu ngốc?”
Không còn cách nào, tôi đành phải mở miệng: “Chỉ là cách nghĩ thôi đúng không nào? Cũng có người xem đó là đùa giỡn tình cảm của người khác. Nhưng nếu thay đổi cách nhìn thì cũng có thể nói đó là giúp cho ngày ngày trôi qua vui vẻ. Ngày hôm nay của rất nhiều người già cũng không khác gì ngày hôm qua. Tôi không biết mỗi ngày của bố anh là như thế nào nên chỉ nói chung chung thôi. Tôi cho rằng yêu một ai đó là một điều rất tuyệt vời, vì mỗi ngày đều hứng khởi mà. Tôi nói thế không có nghĩa là lấy từ câu chuyện của bản thân. Xin lỗi vì đã nói chuyện không liên quan. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là... có thể bố anh đã có một quãng thời gian hạnh phúc. Điều đó nhiều khi cầu cũng không được.” Trong vô thức tôi đã nói những lời như thể thuyết giảng.
Chẳng thèm che giấu sự bất mãn, Okubo bĩu môi, khoanh tay lại. Còn Isozaki thì nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi. Cái gì đây? Tại sao lại nhìn tôi với vẻ mặt như vậy? Chẳng cố gắng tìm hiểu, chỉ nhìn vào một phần cuộc sống của bố mình rồi bảo là xấu hổ lắm. Dạy bảo một đứa con trai như vậy là đặc quyền của người già đấy. Chỉ một chút chuyện tốt này cũng không được làm thì người già sống còn ý nghĩa gì nữa.
4
“Căn hộ đẹp quá!”
Tôi khen ngợi căn hộ hai phòng ngủ của Nakano Yuki. Tuy nhỏ thôi nhưng căn hộ được trang trí theo phong cách nữ tính, trẻ trung. Từ cửa sổ của phòng khách có thể nhìn ra sông, Yuki nói cho tôi biết đó là sông Jintsu. Trong lúc chờ Yuki đun nước pha trà, tôi lại gần cửa sổ ngắm phong cảnh bên ngoài. Bờ bên này của con sông được xây thành công viên. Ở ban công nhỏ có đặt một chiếc ghế hướng ra phía sông, ngồi ở đây uống bia thì quá tuyệt.
Yuki đặt chén trà xuống chiếc bàn thấp, mời: “Xin mời bác! Ở đây có đệm, bác dùng nhé!”
Tôi ngồi xuống chiếc đệm tròn có màu da cam. “Mời cháu dùng nhé!” Tôi nói rồi đưa tách trà lên miệng. Là trà hoa cúc. Yuki ngồi phía đối diện có vẻ khá căng thẳng, trông không giống Miyuki lắm.
Tôi mở đầu câu chuyện: “Qua điện thoại, tôi cũng đã trình bày với cháu rồi, tôi là người lập di chúc cho chị Miyu.”
“Vâng.” Yuki gật đầu.
“Cháu có biết là chị Miyuki muốn để lại một phần tài sản cho cháu không?”
Yuki lắc mạnh đầu. “Không đâu, lúc nhận được điện thoại của bác, cháu rất ngạc nhiên. Đã mấy năm rồi cháu không gặp dì Miyuki, cũng không biết dì đã mất, tang lễ tổ chức vào lúc nào. Sau đó ba ngày, cháu mới được biết một cách tình cờ từ bố cháu. Dì Miyuki mất như thế nào ạ? Tang lễ tổ chức ở Tokyo nhỉ? Nếu cháu biết thì đã đến viếng rồi. Tuy là họ hàng nhưng cũng khá xa. Họ hàng có quan hệ xạ được gọi là họ hàng xa nhỉ? Cũng vì thế nên cháu cũng không được thông báo về tang lễ. Đến khi bác Ishida liên hệ, cháu mới biết dì Miyuki có lập di chúc. Cháu không hề nghĩ đến việc trong di chúc có tên cháu.”
“Chị Miyuki bảo là chị ấy có đứa cháu họ hàng xa rất biết nỗ lực.”
Tôi giải thích mối quan hệ giữa Miyuki và mình. Nghe xong, Yuki mắt sáng rỡ, kêu lên cảm thán: “Bác là bạn của dì Miyuki ư?”
Tôi chẳng biết nói gì, bèn cầm cốc lên. Yuki nói thêm: “Cháu không có bạn nên nghe vậy thấy tuyệt quá. Bác còn chuyển đến sống gần dì Miyuki thì chắc hai người thân nhau lắm.”
Người bạn thân thiết ấy của tôi đã ra đi rồi. Nghĩ đến lý do tới đây hôm nay, tôi thấy buồn bã trong lòng. Để tâm trạng buồn bã lắng xuống, tôi chậm rãi thưởng thức cốc trà.
Yuki kể lại: “Năm năm trước, dì Miyuki có đến đây chơi một lần, bảo là đi dự đám cưới họ hàng ở gần đây nên nhân tiện ghé qua. Dì ấy nghe bảo cháu sống khép mình nên lo lắng. Giờ cháu vẫn sống khá khép mình.” Yuki cười hì hì. “Dì Miyuki bảo là dì ấy ủng hộ cháu mở cửa hàng.”
“Cửa hàng ư?”
“Ồ? Bác chưa nghe kể ạ? Để cháu giới thiệu cho bác nhé!” Yuki đứng dậy, nâng chiếc rèm làm bằng những hạt châu thủy tinh ngăn cách với phòng bên cạnh lên. Tôi cúi người bước qua tấm rèm. Phòng bên trông như một nhà kho, trên kệ bày những chiếc hộp có đánh số. Trong hộp là những túi bóng đựng đủ thứ nhiều màu sắc. Tôi đến gần một chiếc kệ.
“Cửa hàng của cháu là đây ạ.”
Nghe tiếng Yuki, tôi quay lại thì thấy cô ấy đặt tay lên chiếc máy tính.
“Là bán hàng qua mạng?”
Yuki gật đầu với vẻ tự hào.
Tôi ngắm nhìn cái khay đựng bánh xà phòng có gắn đôi cánh thiên thần, hay chiếc khung ảnh màu vàng làm bằng cao su trong hộp.
Yuki giải thích: “Cháu thu gom những đồ dùng hay đồ trang trí mang phong cách châu Âu, rồi bán qua mạng. Nhưng tình hình buôn bán cũng khó khăn nên chỉ đủ để tiền nhà và trang trải tiền ăn thôi. Bác thích cuốn sổ ấy sao? Đấy là đồ của Ý. Đồ dùng ấy mà, nói đến xinh xắn, cá tính, tinh tế; thì phải là đồ châu Âu. Bác thích đồ văn phòng phẩm phải không ạ? A, cháu biết ngay mà, bác rất có mắt nhìn. Cháu nói thật đấy.”
Yuki còn cho tôi xem mấy cuốn sổ của Ý với màu sắc khác nhau. Xong rồi chúng tôi trở lại phòng khách. Yuki ngồi đối diện, nhìn tôi với biểu cảm cứng nhắc.
Tôi bắt đầu: “Trong di chúc của chị Miyuki có chỉ thị chia tài sản của chị ấy như thế nào. Trong đó có ghi rõ chị ấy để lại một triệu yên cho cô Nakano Yuki. Việc này đã được sự đồng ý của con gái chị Miyuki là cô Asako. Và chị Miyuki cũng gửi kèm một bức thư cho cô Yuki. Đọc bức thư này, có lẽ cháu sẽ hiểu được tại sao chị Miyuki lại để lại tài sản cho mình. Bức thư đây, mời cháu đọc ở ngay tại đây! Không cần đọc to lên cũng được. Và cháu hãy quyết định có nhận số tiền một triệu yên này không, được chứ?”
Yuki nhìn chiếc phong bì màu trắng đặt trên bàn. Một lúc sau, cô ấy trả lời một cách dứt khoát: “Vâng.”
Tôi đẩy chiếc phong bì về phía Yuki. “Mời cháu!” Yuki gật nhẹ đầu, cầm phong bì lên, mở ra và bắt đầu đọc bức thư Miyuki để lại.
Năm ngoái, đột nhiên Miyuki bảo với tôi là muốn lập di chúc. Có lẽ có chuyện gì đó nên chị ấy mới quyết định như vậy nhưng chị ấy không nói cho tôi biết. Chị ấy bảo là không thích ghi hình, vì đứng trước máy quay cảm thấy không được tự nhiên, ghi âm lại cũng thế. Rằng từ xưa đến giờ chị ấy chỉ biết viết thư nên nghĩ đi nghĩ lại thì làm việc mà mình đã quen thuộc vẫn là thích hợp nhất. Cùng với bản di chúc, tôi được giao mười bức thư. Trong đó có một bức thư đề tên tôi, Miyuki bảo khi nào chị ấy chết rồi thì hãy đọc.
Sau tang lễ, tôi đến Văn phòng luật Ogiwara lấy bản di chúc và thư được lưu giữ ở đây. Về đến nhà, tôi mở bức thư để tên mình ra đọc thì trong đó chỉ viết một câu: “Luật sư Tetsuko, cảm ơn rất nhiều.”
Tôi đã khóc suốt đêm đó. Mọi chỗ trên cơ thể đều đau nhức khiến tôi trằn trọc, rên rỉ. Hai tuần rồi mà giờ vẫn còn đau. Nếu có khe hở trong tim thì nỗi đau vẫn nằm đó mãi. Tôi cắn răng chịu đựng. Nỗi đau này có lẽ sẽ không thể biến mất, nếu thế, tôi muốn tập làm quen với nó.
Yuki đang đọc thư. Qua làn tóc mái, tôi thấy hình như cô ấy đang khóc nên dời ánh mắt ra phía ngoài cửa sổ. Trên cầu đang bị tắc đường. Tại sao chị Miyuki lại để lại tài sản cho Yuki nhỉ? Lúc tôi hỏi như vậy, chị ấy bật cười, bảo là đến bản thân mình cũng thấy lạ. Rằng nếu nói đến họ hàng thì cũng có nhiều người gần gũi hơn, nhưng có lẽ là do thấy con bé cũng cố gắng. Nói như thể là chuyện của người khác ấy.
“Cháu cảm ơn ạ.”
Nghe tiếng Yuki, tôi quay mặt lại, thấy cô ấy đang cười. Ngạc nhiên, tôi hỏi: “Cháu đọc xong rồi à?”
“Vâng.” Yuki hồ hởi đáp, có vẻ xấu hổ. “Dì ấy lo lắng việc cháu không có bạn bè, sống khép mình, một mình bán hàng trên mạng, nên viết thư động viên. Cháu thật sự không giỏi giao tiếp với người khác.”
“Trông cháu có thế đâu nhỉ?”
“Là do bây giờ cháu đang hết sức cố gắng đấy ạ. Cố gắng làm một cô gái trẻ trung, sôi nổi. Cố gắng trên cả mức cần thiết, gần như diễn kịch ấy. Và rồi khi bác Ishida về, cháu sẽ trở nên yên lặng, ngồi im không cử động. Cái đó không phải là do bác Ishida đâu, hoàn toàn không phải. Là do cháu có vấn đề. Không phải là cháu ghét con người. Cháu cũng muốn được ở cùng ai đó, ồn ào, náo động cùng mọi người. Cháu cũng đã thử những việc đó rồi. Nhưng mà, trong không khí sôi động ấy, chẳng hiểu sao cháu lại thấy lạnh lẽo. Sau đó, cháu rất bứt rứt, cứ tự kiểm điểm mình, lúc ấy, đáng lẽ mình không nên nói như thế, lúc ấy nếu nói vậy thì hay biết mấy. Rồi cũng có lúc cháu thấy tức tối vì những gì người ta nói với mình, nhưng lại không muốn cãi vã, nên cứ im lặng chịu đựng. Rồi cháu lại thấy căm ghét bản thân mình vì không nói lại người ta. Vì cháu như thế nên dì Miyuki mới lo lắng. Dì ấy cũng biết cháu vất vả mới kiếm đủ tiền sinh hoạt. À, trong thư cũng có nhắc đến bác Ishida đấy.”
“Tôi ư?”
“Vâng, dì ấy bảo là cháu không cần phải sốt ruột kết bạn, hoặc là tìm cách hòa nhập xã hội.” Cô ấy lật lại bức thư, đưa ngón tay dò tìm. Có lẽ là tìm được rồi, cô ấy đọc to lên: “Hãy tự mình nghĩ xem chưa tốt ở chỗ nào! Từ đó có thể tìm được bạn thân đấy! Người đưa bức thư này đến cho Yuki là bạn thân của dì, người ấy cũng có chút gì đó giống Yuki. Người đó là chuyên gia sống với nỗi cô đơn nên có thể làm sư phụ của Yuki đấy. Nếu cháu cũng thấy thế thì thử xin làm đệ tử của người đó xem sao nhé! Ví dụ như học cách tiếp nhận sự cô đơn, nhưng vẫn có những người bạn thân. Dì cũng có việc muốn nhờ Yuki. Dì nghĩ người bạn của dì có lẽ sẽ tức giận mắng dì là xảo quyệt vì đã đi trước cô ấy, và có lẽ cô ấy cũng đang rất đau buồn, nên cháu hãy giúp dì an ủi người bạn đó. Hãy nói với người đó giúp dì rằng, người như cô ấy sẽ vượt qua được nỗi đau này. Hãy nói hộ rằng trên thiên đường, dì vẫn dõi theo người ấy. Vì dì lo lắng quá mà. Giúp đi nhé!”
Tôi không thể kìm được, đưa tay bưng mặt, thổn thức. Thật xấu hổ, tôi lại khóc trước mặt người nhận di chúc giống như Isozaki. Nhưng mà nước mắt không ngừng lại được. Chợt thấy sau lưng ấm áp, tôi ngẩng đầu lên. Yuki đã đến ngồi bên cạnh, vỗ vào lưng tôi. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt quan tâm, tay vuốt nhẹ lưng tôi.
Chị ấy thực sự biết sao? Biết rằng chị ấy đi rồi, tôi sẽ buồn thương. Thật sao? Có lẽ nó còn hơn cả tưởng tượng của chị ấy, đau đớn lắm, đau đến mức không thở nổi. Ngực đau đến thế này, đau đến thế này. Không làm gì được, cô đơn, hỗn loạn. Nỗi đau này, tôi không thể chịu đựng được đâu. Đến tôi còn ngạc nhiên sao đau thế này mà tôi vẫn sống được. Có lẽ tôi sẽ giận ư? Chị ấy đoán đúng rồi đó, tôi giận lắm, giận điên lên. Tôi vừa khóc vừa thầm trách móc Miyuki đang ở trên thiên đường.
5
“Chuyện như thế nào, tôi có chút không hiểu,” tôi nói với bà Junko. “Nên tôi xin phép được sắp xếp lại câu chuyện.”
Bà Junko gật đầu, hướng ánh mắt quyến rũ về phía Isozaki đang ngồi cạnh tôi. Chúng tôi đang ngồi đối diện với bà ta ở quán cà phê mà bà ta mời chúng tôi tới.
Tôi tiếp tục: “Chị đột nhiên không liên lạc được với năm người bạn nam, trước đó đã cũng rời khỏi câu lạc bộ với chị. Chị cho rằng đó là do bà Natsuko. Tại sao chị lại nghĩ như vậy?”
“Chắc chắn bà ấy đã nói gì đó với mấy người bạn của tôi. Luật sư Isozaki cũng thấy vậy đúng không?”
Không để Isozaki có cơ hội lên tiếng, tôi tiếp luôn: “Tôi không biết bà Natsuko có nói chuyện với mấy người bạn của chị hay không. Nhưng dù thế nào đi nữa thì chị muốn điều gì ở luật sư chúng tôi?”
“Trước đây, các luật sư có đến nhà tôi, bảo là bà Natsuko muốn đòi tiền bồi thường từ tôi, đúng không ạ?”
“Vâng.”
“Tôi sẽ trả số tiền đó.”
“Cái gì?”
“Bà ấy đòi ba triệu yên, nhỉ? Tôi sẽ trả. Cho nên nhờ các vị chuyển lời giúp tôi đến bà Natsuko là xin bà ấy đừng tiếp xúc với mấy người bạn của tôi nữa. Đó là điều kiện để tôi trả tiền.”
Tôi quan sát vẻ mặt của bà Junko, chẳng có vẻ gì là nói đùa, cũng chẳng có vẻ gì là tức giận. Tuy cũng thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình với Isozaki nhưng lại hết sức bình tĩnh đàm phán điều kiện. Vậy có nghĩa là Natsuko đã thắng rồi. Mọi chuyện đều như Natsuko mong muốn, bà ấy đã thành công khiến một Junko như thế nhả ra ba triệu yên. Tôi thấy vui như đây là chuyện của mình ấy, phải cố gắng lắm mới kìm được nở nụ cười. Tôi đáp là sẽ nói chuyện với Natsuko rồi liên lạc lại sau.
Chúng tôi cáo từ rồi đứng lên, bỗng bà Junko vươn tay ra sờ vào ống tay áo của Isozaki, bảo: “Có rác dính vào đấy.” Isozaki nở nụ cười vẻ cảm kích, đáp: “Cảm ơn chị!”
Tôi thật muốn khịt mũi, nhưng cố nhịn.
Chúng tôi ra khỏi quán cà phê, bước trên con phố mua sắm vào đúng giờ đông đúc buổi chiều. “Trông ngon quá nhỉ!” Tôi thốt lên và dừng chân. Trước cửa hiệu korroke-pan[[7]] có bốn người đang xếp hàng. Tôi cũng đứng vào xếp theo.
Isozaki đứng bên cạnh nhìn ngó xung quanh, cười bảo: “Bị dụ dỗ thế này thì bao giờ mới đến ga được đây?”
Chúng tôi ngồi xuống băng ghế trước cửa hàng bên cạnh ăn korroke-pan mới mua. Trước cửa sập có đặt máy bán nước tự động và vài băng ghế, có lẽ là chuẩn bị cho những kẻ như chúng tôi. Nước mua ở máy bán hàng tự động được đặt trên băng ghế, giữa hai chúng tôi. Thấy kẻ không ăn được thịt là Isozaki ăn korroke-pan một cách ngon lành, tôi mới hỏi cậu ta không sao chứ. Cậu ta cười đáp rằng thịt ít đến mức hầu như không cảm thấy nên không vấn đề gì.
Nước xốt vẫn dính bên mép, Isozaki hỏi: “Cháu họ của chị Miyuki thế nào? Có lẽ cô ấy tiếp nhận phần tài sản để lại nhỉ?”
“Cô ấy bảo “Cháu xin nhận” với lòng biết ơn sâu sắc đấy.”
“Thế à?”
Isozaki ngắm chiếc korroke-pan một lúc rồi mới cắn. Tôi giấu việc mình cũng đã khóc hệt như cậu ta, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy xấu hổ. Đang uống nước trái cây vị chanh trong cốc giấy, tôi nghe thấy Isozaki hỏi: “Luật sư Tetsuko không lập di chúc sao? Hay là chị đã lập xong rồi?”
“Lập rồi. Tôi và ông Sakaguchi lập cho nhau. Người nào ra đi trước thì người còn lại sẽ thực hiện di chúc hộ. Nếu tôi sống lâu hơn, sẽ chuyển tên người thực hiện thành Iso-kun nhé!”
“Vâng, tôi biết rồi.”
Thấy Isozaki mỉm cười, tôi hỏi: “Vẻ mặt này là sao? Tôi nói cái gì buồn cười à?”
“Không đâu. Tôi xin lỗi. Tôi chỉ nghĩ là cũng hiếm khi thấy chồng cũ lại trở thành bạn tốt như vậy. Mối quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ cũng phong phú nhỉ. Đến tuổi này rồi mà tôi vẫn không hiểu lắm. Thì đấy, như vụ của bà Junko vừa rồi đấy, cũng thế nhỉ? Mấy người đàn ông đó vì theo đuổi bà Junko nên mới rời khỏi câu lạc bộ của bà Natsuko. Nếu suy nghĩ theo lẽ thường thì họ yêu thích bà Junko đúng không? Vậy mà, khi nghe bà Natsuko nói xấu về bà Junko thì họ lại xiêu theo. Chẳng phải là nên tin người mình yêu à? Á, chuyện gì ạ? Tôi cũng đang nói như thế mà. Tôi nói gì kỳ cục sao?”
“Đang nói mà.”
“Nói gì ạ?”
“Đây chỉ là suy đoán của tôi thôi. Tôi nghĩ là bà Natsuko không đi nói xấu bà Junko với mấy người đàn ông đó đâu. Đúng như Iso-kun nói, người đang yêu thường mù quáng lắm. Không phải là với mấy người đó, mà là tiếp xúc với con trai hay con gái họ. Có thể đoán rằng, bà Junko và bà Natsuko hợp tác với nhau để lừa tiền đàn ông, đúng không?
Thủ đoạn đương nhiên là lấy tiền từ đối tượng rồi, nhưng cuối cùng còn tiếp cận người thân của họ, nhận tiền với lời hứa sẽ chia tay. Có lẽ bà Natsuko đã áp dụng đúng thủ đoạn đó. Gặp gỡ người thân của đối tượng để kể chuyện về bà Junko, rồi khuyên rằng nên khiến họ chia tay sớm thì tốt hơn.” Tôi ngắm nhìn người qua lại trước mặt. “Từ trước đến nay, bà Natsuko toàn là làm việc theo cảm tính, chỉ biết lớn tiếng hô hoán quan điểm của bản thân. Giờ bà ấy cũng tiến bộ rồi, lần này biết lập kế hoạch kĩ càng, và cũng đã thành công mỹ mãn. Chắc là bà Junko cũng biết, rằng nếu biến bà Natsuko thành kẻ địch thì không thể nào lừa tình một cách trót lọt được. Cho nên mới trả tiền để bà Natsuko không làm phiền bà ta nữa.”
“... Thật thâm hiểm.” Isozaki kêu lên một tiếng cảm thán, rồi ngẩng đầu nhìn trời.
Sau đó, chúng tôi im lặng tiếp tục ăn korroke-pan. Khi tôi ăn đến miếng cuối cùng thì nghe thấy tiếng trẻ con. Một hàng các bé thuộc độ tuổi lớp dưới tiểu học đang tập chạy, đứa đi đầu hô to và mấy đứa phía sau hô theo hưởng ứng. Trên người bọn trẻ mặc đồng phục võ Judo nhỏ, trông rất hãnh diện, đáng yêu.
Isozaki dõi mắt theo bọn trẻ, hỏi: “Tôi có câu hỏi cho luật sư Tetsuko.”
“Gì thế?”
“Lúc nào thì chị tức giận với bà Natsuko?”
“Cái gì đây? Tự nhiên lại hỏi vậy.”
“Trước đây lâu rồi, tôi được chị Miyuki dạy cho câu hỏi đó, bảo là cái này là chị ấy nghe được khi luật sư Ogiwara chỉ bảo cho chị. Tại sao cả hai người chẳng ai dạy tôi cái này cả nhỉ? Tôi cũng thấy có chút tủi thân đấy, nhưng mà dù sao cũng được chị Miyuki dạy rồi nên thôi, chẳng sao. Thế nào ạ? Có khi nào chị tức giận không?”
“Là lúc Natsuko xé rách chiếc váy bà ngoại làm cho tôi, chuyện xảy ra năm tôi bảy tuổi. Chiếc váy in hình hoa hướng dương, bà ngoại may cho hai đứa hai cái giống nhau. Natsuko lấy cớ là do bà ấy thấy mình hợp với chiếc váy hơn. Thật ích kỷ đúng không? Quá ích kỷ nhỉ! Cái tính ấy đến già cũng không đổi.”
Isozaki cười vui vẻ, hỏi tiếp: “Thế có khi nào chị thấy xúc động không?”
“Ừm, câu hỏi này khó đấy. Quen biết nhau cũng lâu quá rồi nên không biết chọn cái nào nữa. Nếu phải chọn thì... Bà Natsuko tuy là kẻ lừa đảo, dối lừa người khác... nhưng thật ra bà ấy không phải chỉ cướp đi, mà còn mang lại nhiều thứ khác nữa. Lúc nhận ra điều đó, tôi đã thấy xúc động.”
Isozaki cười, gật đầu.
Uống hết nước, tôi phủi hết vụn bánh mì rồi đứng dậy. Isozaki đứng lên theo, bảo: “Người hiểu rõ bà Natsuko nhất là luật sư Tetsuko đấy nhỉ!”
Tôi mở to mắt, ra vẻ ngạc nhiên. “Là họ hàng mà.”
“Ôi, cái này là...”
“Đi thôi nào!”
“Đi đâu ạ?”
“Đến chỗ bà Kotani Natsuko.”
Isozaki cười, chỉ rõ: “Luật sư Tetsuko thấy bà Natsuko thắng thì vui quá nhỉ?”
“Mọi việc đều theo mong muốn của khách hàng thì luật sư đương nhiên sẽ vui rồi.”
Nghĩ đến khuôn mặt sung sướng của Natsuko, tôi thấy nhẹ nhõm và thư thái. Chúng tôi sánh bước đi về phía nhà ga.
HẾT
❀ ❀ ❀
[1] Hán tự là chữ “duyên”.
[2] Cách gọi thân mật tên Junko.
[3] Món cơm với thịt bò xào hành tây, thường được bày chung trong một bát.
[4] Quán sushi băng chuyển, với sushi được làm sẵn bày trên đường băng, chạy vòng quanh các chỗ ngồi, người ăn chỉ cần lấy xuống ăn.
[5] Toro là món sushi với cá ngừ đại dương sống (lấy ở phần bụng), thường có màu hồng do thịt và mỡ đan xen. Sushi tôm dùng tôm luộc. Kappa-maki là sushi với rong biển, cơm và dưa chuột cuộn lại. Sushi trứng là sushi với trứng rán đặt lên trên, trứng thường có vị ngọt.
[6] Lễ mà những người thân thiết nhất của ngươi đã khuất đến thức một đêm bên cạnh linh cữu.
[7] Korroke là khoai tây nghiền nhỏ trộn với thịt băm, vo tròn lại rồi tẩm bột rán lên. Korroke-pan là bánh mì kẹp korroke.